Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 9:
Sau chương này, Mạnh-Con của Hùng đã được giới thiệu qua chương 8- sẽ góp mặt, hãy đón chờ các chương tiếp theo với sự dâm tục được đẩy lên cao trào khi bà Thúy sẽ trở thành con đĩ của hai bố con Hùng-Mạnh nhá.

Tại cuộc họp chấn chỉnh kỷ cương đô thị của phường.

Thúy đứng trên bục, đập tay xuống bàn cái “Rầm!”, khiến cả hội trường im phăng phắc. Hôm nay cô mặc một bộ vest công sở màu đen tuyền, sơ mi trắng cài kín cổ, tóc búi cao lộ rõ khuôn mặt nghiêm nghị, lạnh lùng.

“Tôi nghe tin đồn có một số cán bộ bao che cho tệ nạn, sống buông thả! Tôi cảnh cáo, nếu để tôi bắt được ai vi phạm đạo đức lối sống, tôi sẽ kỷ luật, đuổi việc ngay lập tức! Chúng ta là đầy tớ của dân, phải giữ mình cho trong sạch!”

Giọng Thúy đanh thép, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng người. Cấp dưới cúi gằm mặt, sợ hãi trước sự uy nghiêm của “Bà đầm thép”.

Nhưng vừa bước ra khỏi phòng họp, vào đến phòng làm việc riêng khóa trái cửa, Thúy lập tức vồ lấy điện thoại. Mắt cô dán chặt vào màn hình, chờ đợi tin nhắn của một người.

“Anh đang đâu? Trưa nay em qua nhé?” – Thúy nhắn, giọng điệu hạ mình khác hẳn lúc nãy. 15 phút sau mới có tin nhắn trả lời cụt lủn: “Bận. Đang đi tiếp khách.”

Thúy nghiến răng, ném điện thoại xuống sofa. Cô biết thừa “tiếp khách” của Hùng là gì. Từ ngày lên chức Phó Giám đốc thi công, tiền rủng rỉnh (tiền của cô chứ ai), Hùng bắt đầu đổ đốn. Hắn hay lui tới mấy quán karaoke tay vịn, ôm ấp mấy con bé nhân viên trẻ măng, ngực tấn công mông phòng thủ.

Cơn ghen tuông lồng lộn trong ngực Thúy, nhưng càng ghen, cô lại càng thèm khát cái sự thô bạo của hắn.

12 giờ trưa. Thúy không kìm được, lại đánh xe ra công trường (nay đã có văn phòng điều hành là một cái container lắp điều hòa mát lạnh).

Hùng “Đen” đang ngồi gác chân lên bàn làm việc, tay cầm điếu xì gà (tập tọe hút cho sang), cổ đeo sợi dây vàng Thúy tặng, ngón tay đeo nhẫn vàng to như hột mít.

Bên cạnh hắn không phải là đống hồ vữa nữa, mà là vỏ chai rượu Chivas và mấy hộp đồ ăn nhà hàng sang trọng ăn dở. Đám đàn em Nam, Tuấn, Minh cũng được thơm lây, đang ngồi xỉa răng, cười hô hố.

“Kìa, ‘máy rút tiền’ đến kìa đại ca,” Nam hất hàm khi thấy Thúy bước vào.

Thúy nhíu mày khó chịu trước thái độ xấc xược của đám đàn em, nhưng cô vẫn giữ vẻ đạo mạo, đóng cửa container lại.

“Anh Hùng… Sao em nhắn tin anh không trả lời tử tế? Em lo anh uống nhiều rượu hại người…” Thúy bước tới, giọng ngọt ngào pha chút trách móc.

Hùng phả khói thuốc vào mặt Thúy, cười khẩy: “Lo cái đéo gì. Sợ tao chết thì không có ai đụ mày à?”

Thúy đỏ mặt, liếc nhìn đám đàn em đang ngồi đó. “Anh… cho các chú ấy ra ngoài đi. Em muốn nói chuyện riêng.”

“Việc gì phải ra? Chúng nó là anh em tao. Có gì nói luôn đây,” Hùng không nể nang.

Thúy cắn môi. Cơn nứng trong người cô đang dâng lên. Mấy ngày nay Hùng “bỏ đói” cô để đi chơi với gái lạ. Cô thèm cái mùi hôi hám, nam tính của hắn đến phát điên.

“Anh… chiều em một tí đi… Em nhớ anh…” Thúy hạ mình, bước đến bên ghế Hùng, đặt tay lên đùi hắn vuốt ve.

Hùng gạt tay cô ra, vẻ mặt chán chường: “Mệt lắm. Tối qua ‘tiếp khách’ 3 tăng, xả hết đạn rồi. Giờ chim cò nó ngủ rồi. Mày về mà bảo thằng chồng giáo sư nó phục vụ.”

Câu nói của Hùng như dao cứa vào tim Thúy. Hắn thà xả đạn vào mấy con phò rẻ tiền còn hơn là phục vụ bà Phó Chủ tịch phường.

“Đi mà anh… Một tí thôi… Em làm cho nó dậy nhé?” Thúy quỳ sụp xuống giữa hai chân Hùng, van xin khẩn thiết.

Hùng nhìn người đàn bà quyền lực đang quỳ dưới chân mình như một con chó cái, hắn cảm thấy quyền lực được vuốt ve tột độ.

“Được rồi. Nể tình mày mới chuyển khoản cho tao mua xe máy. Tao ‘bố thí’ cho mày một ít. Nhưng nhanh gọn thôi, tao còn ngủ.”

Hùng không thèm đứng dậy, cũng chẳng thèm cởi quần. Hắn chỉ kéo khóa, lôi con quái vật đang mềm oặt ra.

“Đấy. Làm thế nào thì làm. Nó mà không lên thì cút về.”

Thúy vồ lấy “cậu nhỏ” của Hùng như vớ được vàng. Cô không dám chê bai. Cô dùng hết kỹ năng miệng lưỡi điêu luyện nhất để phục vụ. Cô mút mát, liếm láp, dùng lưỡi kích thích từng dây thần kinh trên thân dương vật.

“Chẹp… chẹp… Ngoan lắm… Bà chủ tịch bú giỏi hơn mấy con phò hôm qua đấy,” Hùng vừa lim dim mắt vừa buông lời so sánh sỉ nhục.

Thúy nghe thấy thế không những không giận mà còn thấy sướng. Cô đã thắng mấy con bé kia. Cô đang được ngậm “bảo vật” của hắn.

Một lúc sau, cây hàng của Hùng cũng cương lên, to lừng lững, gân guốc tím ngắt.

“Lên rồi thì ngồi lên đi. Tao lười nhún lắm,” Hùng ra lệnh.

Thúy vội vàng tốc váy lên. Hôm nay cô mặc váy công sở bó sát, bên trong không mặc quần lót (thói quen mới). Cô trèo lên người Hùng, tự căn chỉnh rồi ngồi phịch xuống.

“Ưm… á… Sướng… To quá chồng ơi…” Thúy rên rỉ, tự mình nhấp nhô trên đùi Hùng.

Hùng ngồi im, tay cầm điếu thuốc hút, vẻ mặt dửng dưng như đang ngồi ghế mát-xa. Hắn nhìn sang đám đàn em: “Chúng mày ngồi đấy làm gì? Vào mà giúp bà chủ tịch một tay. Tao mệt, không đủ sức ‘chăm sóc’ hết các chỗ đâu.”

Được lời như cởi tấm lòng, Nam, Tuấn, Minh lao vào.

Thúy đang cưỡi trên người Hùng, lập tức bị vây hãm. Nam đứng sau ghế, vạch mông Thúy ra, nhổ nước bọt rồi thúc vào lỗ hậu. Tuấn và Minh đứng hai bên, thò tay vào trong áo sơ mi trắng, bóp nát hai bầu vú của Thúy.

“Áaaaa… Đông vui quá… Các anh ơi… Phục vụ em đi…”

Thúy bị kẹp chặt tứ phía. Miệng cô rên rỉ những lời dâm tục, hoàn toàn trái ngược với những lời giáo huấn đạo đức lúc sáng. Cô chấp nhận làm món đồ chơi chung, chấp nhận sự coi thường của Hùng, miễn là được hắn cho phép “hưởng thụ” chút tinh khí rơi vãi.

Hùng ngồi ở giữa, tận hưởng cảm giác được Thúy phục vụ, đồng thời nhìn đám đàn em giày xéo người tình già của mình. Hắn cảm thấy mình như một ông vua không ngai.

“Đụ mạnh vào! Bà chủ tịch dạo này ‘nhu cầu’ cao lắm, chúng mày phải làm cho bà ấy bò lết về cơ quan mới được!” Hùng cười hô hố, thúc mạnh hông lên một cái khiến Thúy nẩy tưng người, mắt trợn ngược vì sướng.

Sau màn mây mưa, Hùng bắn tinh. Hắn không bắn vào trong mà rút ra, bắn thẳng lên cái áo sơ mi trắng tinh, lên bảng tên “Phó Chủ tịch Phường” đang đeo trên ngực Thúy.

“Đấy. Lộc của mày đấy. Liếm cho sạch đi rồi về làm việc tiếp. Đừng để dính vào áo, dân người ta cười cho.”

Thúy thở hổn hển, lấy ngón tay quệt vệt tinh dịch dính trên bảng tên, đưa vào miệng mút ngon lành. Ánh mắt cô nhìn Hùng vẫn đầy sự si mê mù quáng và thèm khát chưa bao giờ tắt, dù vừa bị hắn đối xử không khác gì một con vật nuôi. Cô biết, mình đã lún quá sâu vào vũng bùn này và không bao giờ muốn thoát ra nữa.

4.5 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
KANKUNA

Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi