Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9
Tác Giả: Nobody
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Máy Bay, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, Loan.luan, máy bay, ông già, tập thể, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 8:
Thúy không thể chịu đựng được cảnh người tình của mình cứ mãi là một thằng thợ hồ lem luốc, bị người đời khinh rẻ. Với quyền lực của một Phó Chủ tịch phụ trách đô thị, Thúy bắt đầu nhúng tay vào việc “cơ cấu” lại nhân sự ở công trường.
Cô gọi điện trực tiếp cho chủ thầu xây dựng, bóng gió về việc “tạo điều kiện” cho công trình nếu biết cách sử dụng nhân sự.
Chỉ ba ngày sau, Hùng “Đen” từ một gã thợ xây quèn, một bước lên làm Cai thầu (Thợ trưởng). Hắn không phải vác xi măng hay trộn hồ nữa. Hắn được cấp một cái mũ bảo hộ trắng (dành cho kỹ sư), cầm bản vẽ đi chỉ tay năm ngón, quát tháo đám thợ dưới quyền.
“Thế nào? Anh hài lòng chứ?” Thúy thì thầm vào tai Hùng trong một buổi trưa gặp lén trong xe hơi.
“Được. Có con vợ làm quan chức sướng thật. Giờ tao chỉ việc đứng chỉ đạo, tiền lương lại gấp đôi,” Hùng cười khoái trá, tay sờ soạng đùi non của Thúy để “cảm ơn”.
Không dừng lại ở chức vụ, Thúy bắt đầu dùng tiền để “rửa phèn” cho Hùng.
Cô lén rút tiền tiết kiệm, mua sắm cho Hùng từ đầu đến chân. Những bộ quần áo bảo hộ xịn, giày da cá sấu, đồng hồ mạ vàng to bản, điện thoại iPhone đời mới nhất.
Hùng lột xác. Tuy cái chất cục súc, quê mùa và làn da đen cháy thì không thay đổi được, nhưng giờ nhìn hắn ra dáng một “giám đốc thi công” bặm trợn, phong trần hơn hẳn. Cái vẻ du côn nửa mùa ấy lại càng khiến Thúy mê mệt.
Mỗi lần nhìn Hùng mặc áo sơ mi phanh ngực, đeo sợi dây chuyền vàng cô tặng, đứng chống nạnh giữa công trường đầy bụi, Thúy lại thấy ướt át ở vùng kín. Cô tự hào vì đã biến “con thú hoang” này thành vật sở hữu của riêng mình.
Trong những lúc ân ái mặn nồng tại một nhà nghỉ kín đáo (Thúy thuê riêng để làm bãi đáp), Hùng buột miệng kể về gia đình ở quê.
“Tao ở đây sướng thế này, con vợ ở quê chắc đang cắm mặt vào đít trâu cày ruộng,” Hùng vừa hút thuốc vừa cười khẩy.
“Anh có vợ rồi à? Có con chưa?” Thúy hỏi, giọng hơi ghen nhưng đầy tò mò.
“Có chứ. Thằng con tao năm nay 19 tuổi. Tên là Mạnh. Nó to cao y hệt tao, ăn như hạm, khỏe như trâu. Ở quê nó đi cày thuê, vác lúa cho cả làng không biết mệt.”
Nghe đến chữ “19 tuổi”, “to cao y hệt bố”, mắt Thúy sáng rực lên một tia nhìn kỳ lạ. Cô tưởng tượng ra một phiên bản trẻ trung hơn, sung mãn hơn của Hùng. Một gã trai tân 19 tuổi, mang dòng máu mạnh mẽ của Hùng, chắc chắn “hàng họ” cũng phải thuộc dạng khủng bố.
“Thế à… Hôm nào anh đón nó lên đây chơi đi. Em xin việc cho nó làm. Thanh niên khỏe mạnh ở quê làm ruộng phí lắm,” Thúy gợi ý, bàn tay vuốt ve ngực Hùng nhưng tâm trí bắt đầu tơ tưởng đến “phiên bản F1”.
Dục vọng của Thúy ngày càng leo thang. Cô không chỉ muốn Hùng làm cai thầu. Cô muốn hắn có địa vị để xứng đôi với mình hơn.
Thúy bí mật rút quỹ đen của phường, đưa cho Hùng một bọc tiền lớn. “Anh cầm lấy 500 triệu này. Đưa cho lão chủ thầu, bảo là góp vốn cổ phần. Em sẽ tác động thêm để anh được lên làm Phó Giám đốc phụ trách thi công.”
Hùng cầm cọc tiền dày cộp, mắt trố lên. Cả đời hắn làm cu li chưa bao giờ thấy nhiều tiền thế này. Hắn nhìn người đàn bà trước mặt, thấy cô ta không phải là cán bộ nữa, mà là một cái mỏ vàng vô tận.
“Mày chiều tao thế này… tao biết lấy gì trả nợ?” Hùng nhếch mép.
“Trả bằng cái này này…” Thúy quỳ xuống, tay tháo thắt lưng của Hùng ra.
Dù Thúy là người chi tiền, là người ban phát quyền lực, nhưng trên giường (hay đúng hơn là trên sàn nhà nghỉ), cô hoàn toàn là nô lệ.
Hùng ngồi chễm chệ trên ghế sofa. Thúy trần truồng, cổ đeo sợi dây xích chó (do Hùng yêu cầu mua để tăng cảm giác mạnh), bò dưới chân hắn.
“Bú đi! Tiền nhiều thì bú phải kỹ hơn!”
Thúy ngoan ngoãn ngậm lấy cây hàng đen trùi trũi của “tân Phó Giám đốc”. Cô liếm láp say mê, tôn sùng nó như một vị thần.
“Ưm… anh Hùng ơi… Em sẽ lo cho anh tất cả… Chỉ cần anh cho em ăn no cái này mỗi ngày…”
Hùng túm tóc Thúy, dập đầu cô vào háng mình thô bạo. Hắn cảm thấy quyền lực tuyệt đối. Từ một thằng thợ hồ khố rách áo ôm, giờ hắn cưỡi lên đầu lên cổ bà Phó Chủ tịch phường, tiêu tiền của nó, đụ nó như đụ một con điếm.
Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi