Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 1:

Thúy năm nay vừa tròn 38 tuổi, cái tuổi độ chín rực rỡ nhất của người đàn bà. Cô là Chủ tịch Hội Phụ nữ kiêm Phó Chủ tịch phường, nổi tiếng khắp quận là một cán bộ gương mẫu, chuyên đi đầu trong các phong trào “Gia đình văn hóa”, bài trừ tệ nạn xã hội.

Bề ngoài, Thúy đẹp một cách sang trọng, quý phái. Làn da trắng bóc được chăm sóc kỹ lưỡng, lúc nào cũng thơm phức mùi nước hoa đắt tiền. Cô thường mặc những bộ đồ công sở kín đáo: áo sơ mi trắng tinh khôi, chân váy bút chì đen bó sát lấy vòng mông căng tròn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi trên đôi giày cao gót. Cặp kính gọng vàng trên sống mũi càng làm tăng vẻ tri thức, đạo mạo khiến ai nhìn vào cũng phải kính nể.

Nhưng không ai biết, bên trong cái vỏ bọc hoàn hảo ấy là một “ngọn núi lửa” đang bị đè nén. Chồng Thúy là một giảng viên đại học, trí thức nhưng lại yếu sinh lý trầm trọng. Cưới nhau đã 5 năm nhưng chưa có con, chuyện chăn gối thì nhạt nhẽo như nước ốc, cả tháng mới “trả bài” một lần được vài phút là xìu. Thúy thèm khát, thiếu thốn hơi đàn ông đến mức nhiều đêm nằm mơ thấy mình bị cưỡng bức, tay tự móc lồn đến khi ướt sũng mới ngủ được.

Hôm nay, Thúy dẫn đầu đoàn kiểm tra xuống thị sát “Xóm Liều” – một khu nhà trọ tồi tàn nằm ven sông, nơi tụ tập của đám thanh niên thất nghiệp, cửu vạn, thợ hồ từ các tỉnh lẻ đổ về. Đây là cái gai trong mắt Thúy, cô quyết tâm dẹp bỏ cái ổ tệ nạn này để làm đẹp bộ mặt phường.

10 giờ sáng, nắng gắt. Thúy bước xuống từ chiếc xe ô tô máy lạnh, mặt vênh lên. Cô mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng tang, bó sát, lộ rõ nội y màu da bên trong, kết hợp với chân váy ngắn trên đầu gối (để tiện đi lại, theo lời cô giải thích, nhưng thực chất là để khoe cặp đùi trắng nõn).

“Các anh nhìn xem! Bẩn thỉu, hôi hám thế này mà cũng ở được à? Dẹp! Phải dẹp hết!” Thúy chỉ tay năm ngón, quát tháo mấy cán bộ đi cùng, giọng chua loét đầy uy quyền.

Cô đi sâu vào trong ngõ hẻm. Mùi rác rưởi, mùi cống rãnh và mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi khiến cô nhăn mặt bịt mũi. Nhưng lạ thay, cái mùi “đàn ông” đặc trưng ấy lại khiến “cô bé” của cô giật nhẹ một cái.

Đoàn kiểm tra đang ghi chép thì trời bỗng tối sầm lại. Một cơn mưa rào mùa hạ ập đến nhanh như chớp. Mưa xối xả như trút nước.

“Chạy mau! Tìm chỗ trú!”

Mọi người chạy tán loạn. Trong lúc hỗn loạn, Thúy bị tách khỏi đoàn. Cô chạy vội vào một dãy trọ cấp 4 lụp xụp cuối ngõ để tránh mưa.

“Rầm!”

Thúy đẩy cửa lao vào một căn phòng đang khép hờ. Căn phòng tối om, ẩm thấp, chỉ rộng chừng 15 mét vuông nhưng nồng nặc mùi thuốc lào và mùi cơ thể nam giới.

Khi mắt đã quen với bóng tối, Thúy giật mình nhận ra mình không ở một mình.

Trong phòng có 4 gã đàn ông.

Đó là Hùng, Nam, Tuấn và Minh – bốn gã thợ hồ lực lưỡng, đang ngồi cởi trần uống rượu đế và đánh bài. Chúng nó vừa đi làm ca đêm về, người ngợm đầy bụi bặm, mồ hôi dầu bóng nhẫy, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới ánh đèn vàng vọt.

“Ái chà… Khách quý…” Hùng – thằng to con nhất, da đen trùi trũi, đứng dậy. Nó chỉ mặc độc chiếc quần đùi rách, để lộ “khối u” to tướng giữa háng.

Thúy hoảng hốt lùi lại, tay ôm ngực: “Các anh… Tôi là Phó Chủ tịch phường. Tôi vào trú mưa chút thôi. Mấy người… mặc quần áo vào đi! Mất lịch sự quá!”

Dù sợ hãi, nhưng bản năng đàn bà của Thúy lại phản chủ. Cô nhìn thấy 4 cơ thể vạm vỡ, thô kệch, trần trụi trước mắt. Mùi hôi nách, mùi rượu rẻ tiền, mùi thuốc lá quện vào nhau tạo thành một thứ mùi “đực rựa” nguyên thủy nhất, khác hẳn mùi nước hoa ẻo lả của chồng cô.

Nước mưa làm chiếc áo sơ mi lụa trắng của Thúy ướt sũng, dính chặt vào người, trở nên trong suốt. Hai bầu vú căng tròn, hồng hào với đầu ti đã cứng lại vì lạnh (và vì nứng) hiện ra rõ mồn một trước mắt 4 gã trai làng đói khát.

“Chủ tịch á? Chủ tịch mà vú to thế này à?” Nam cười hô hố, mắt dán chặt vào ngực Thúy, tay gãi gãi cái háng đang cộm lên.

“Mở cửa! Để tôi ra!” Thúy quát, cố giữ vẻ đạo mạo.

“Mưa to lắm chị cán bộ ơi. Ở lại đây chơi với bọn em chút đã. Bọn em là dân lao động nghèo, đang cần cán bộ ‘phổ biến kiến thức’ đây,” Tuấn cười đểu, bước ra chốt chặt cửa lại.

“Cạch.”

Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc. Thúy rùng mình. Cô biết mình đã rơi vào bẫy. Một con cừu non trắng trẻo, thơm tho lạc vào giữa bầy sói đói khát, dơ dáy.

Hùng tiến lại gần Thúy. Nó cao lớn, đứng sừng sững như một ngọn núi. Nó cúi xuống, hít một hơi dài vào cổ Thúy.

“Thơm vãi lồn… Đúng là mùi của quan chức…”

“Tránh ra! Đừng có động vào người tôi! Tôi kiện các anh tội quấy rối đấy!” Thúy lùi lại, lưng chạm vào tường lạnh toát.

“Kiện à? Ở cái xóm liều này thì luật pháp nằm ở trong quần bọn tao đây này,” Hùng cười, đưa bàn tay thô ráp, chai sần dính đầy vôi vữa chạm vào má Thúy.

Nó quẹt một vệt bẩn lên làn da trắng sứ của cô. Sự tương phản giữa bàn tay đen đúa bẩn thỉu và khuôn mặt sang trọng của nữ chủ tịch tạo nên một khung cảnh dâm tục đến nghẹt thở.

“Đừng…” Thúy run rẩy, nhưng chân cô bủn rủn.

Nam cũng tiến tới. Nó thò tay tóm lấy vạt áo ướt sũng của Thúy.

“Soạt!”

Nó giật mạnh một cái. Hàng cúc áo bung ra, bắn tung tóe xuống sàn nhà bẩn thỉu.

Bộ ngực trần của Thúy (cô không mặc áo lót dày, chỉ dùng miếng dán ngực mỏng tang đã bị bong ra vì nước mưa) nảy ra ngoài, trắng lóa mắt.

“Ôi mẹ ơi… Vú đẹp vãi lồn… Cán bộ ơi… cho dân đen bú một tí nhé…”

Bốn gã đàn ông lao vào. Thúy hét lên một tiếng yếu ớt, nhưng trong thâm tâm, cơn nứng bị kìm nén suốt 5 năm qua bùng nổ. Cô cảm thấy “cô bé” của mình ướt đẫm nước dâm, sẵn sàng đón nhận sự chà đạp của những gã trai quê mùa này.

Cơn mưa ngoài trời vẫn xối xả, che lấp đi những tiếng rên rỉ đầu tiên của sự sa ngã trong căn phòng trọ tồi tàn.

4.5 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
KANKUNA

Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi