Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 3:

Nam “Đầu Bò” vẫn đang hì hục thúc từng cú trời giáng vào người Thúy từ phía sau. Cái chiếu rách nát dưới thân cô đã ướt sũng nước mưa hòa lẫn với mồ hôi và dịch tình.

Ban đầu, Thúy còn cắn răng chịu đựng, miệng rên rỉ đau đớn. Nhưng khi cây hàng thô kệch, gân guốc của gã thợ hồ liên tục cọ xát vào điểm G nhạy cảm, cơn đau dần biến mất. Thay vào đó là một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi.

“Ưm… á… sâu quá…” Tiếng kêu của Thúy thay đổi. Từ tiếng hét sợ hãi chuyển sang tiếng rên rỉ ướt át, đầy hưởng thụ.

Cô bắt đầu chủ động cong mông lên, ấn ngược lại vào háng Nam để đón nhận cú thúc sâu hơn. Hai tay cô bấu chặt xuống chiếu, móng tay cào xước cả nền đất ẩm thấp.

“Sao thế cán bộ? Hết đau rồi à? Thấy sướng rồi đúng không?” Nam cười khả ố, tay vỗ đen đét vào hai bờ mông trắng nõn đang nảy lên bần bật của Thúy.

“Sướng… Sướng lắm… Đụ mạnh nữa đi… Đừng dừng lại…”

Câu trả lời của Thúy khiến cả 4 gã đàn ông sững sờ trong giây lát rồi ồ lên khoái trá. Vỏ bọc đạo mạo của bà Phó Chủ tịch phường đã chính thức vỡ vụn.

Hùng “Đen” đứng trước mặt Thúy, nhìn người đàn bà quyền lực đang quằn quại dưới thân thằng em mình. Hắn gí cái buồi đen sì, to như dùi cui vào mặt cô.

“Nhìn cho kỹ này bà chủ tịch. Hàng của dân lao động có khác gì hàng của chồng bà không?”

Thúy ngước đôi mắt lờ đờ, dại đi vì nứng nhìn cây hàng trước mặt. Mùi khai nồng, mùi hôi đặc trưng của đàn ông lao động xộc vào mũi cô, kích thích thần kinh cô điên đảo. Cô nhớ đến lão chồng trí thức yếu sinh lý ở nhà, sạch sẽ nhưng nhạt nhẽo, “làm” chưa đến chợ đã hết tiền.

“Chồng tôi… là đồ vứt đi… Buồi lão bé tẹo… yếu xìu…” Thúy thè lưỡi liếm mép, thú nhận một cách trơ trẽn, “Hàng các anh… to quá… hôi quá… nhưng tôi thích…”

“Thích thì há mồm ra! Phục vụ nhân dân đi!”

Hùng không khách khí, đâm phập cái buồi vào miệng Thúy.

“Oạp!”

Thúy ngoan ngoãn ngậm lấy. Cô mút chùn chụt, lưỡi đảo điên cuồng quanh cái đầu khấc sần sùi. Cô bú tham lam như thể đây là món cao lương mỹ vị mà cô bị bỏ đói bấy lâu nay. Cái cảm giác bị một gã đàn ông thấp kém, bẩn thỉu đụ vào mồm khiến cô hưng phấn tột độ.

Thấy bà chủ tịch đã “vào guồng”, Tuấn và Minh cũng không đứng ngoài cuộc nữa.

“Nam! Mày ra đi, để tao!” Tuấn háo hức, kéo Nam ra khi gã này vừa rùng mình bắn một đợt tinh vào trong lồn Thúy.

Dòng tinh nóng hổi của trai trẻ trào ra, chảy dọc xuống đùi Thúy. Cô chưa kịp thở thì Tuấn đã lao vào thế chỗ.

“Hàng tao còn to hơn nhé! Chịu cho nổi nha cán bộ!”

Tuấn lật ngửa Thúy lại. Hắn banh rộng hai chân cô sang hai bên, gác lên vai mình. Tư thế này phơi bày toàn bộ “cơ sở hạ tầng” của nữ cán bộ. Cái lồn đỏ hỏn, sưng tấy, đang mở toác ra, nước dâm và tinh trùng trắng đục trào ra lênh láng.

“Đẹp… Lồn cán bộ đẹp vãi…” Tuấn nuốt nước bọt, rồi đâm mạnh vào.

“ÁAAAA… To quá… Căng hết bụng rồi…” Thúy rú lên, tay cào cấu vào lưng Tuấn.

Bên trên, Minh “Hói” trèo lên người cô, ngồi xổm ngay trên mặt Thúy. Hắn thả hai hòn dái to tướng, thâm sì vào miệng cô.

“Liếm bi cho anh đi cưng! Liếm sạch ghét bẩn đi!”

Thúy bị kẹp giữa. Dưới bị Tuấn đóng gạch như máy khâu. Trên bị Minh bắt liếm dái. Hai tay cô thì bị Hùng và Nam giữ chặt, ép vú vào nhau để chúng nó sục cặc.

“Ưm… ục… sướng… Tôi là con đĩ của các anh… Đụ nát tôi đi…”

Thúy gào thét trong cơn mê loạn. Cô quên mất mình là ai, quên mất chức vụ, quên mất đạo đức. Giờ đây cô chỉ là một con cái đang động dục, khao khát được những con đực mạnh mẽ nhất, hoang dã nhất lấp đầy.

Cuộc hoan lạc kéo dài cả tiếng đồng hồ trong căn phòng trọ hôi hám. Thúy bị xoay như chong chóng, qua tay từng người một. Mỗi gã đàn ông lại để lại trên người cô những dấu vết nhơ nhớp: vết răng cắn, vết bầm tím, và cả những bãi nước bọt.

Đến cao trào, cả 4 gã cùng gầm lên.

“Bắn! Bắn hết cho bả!”

Hùng, Nam, Minh rút súng ra, chĩa thẳng vào mặt và ngực Thúy. Tuấn thì vẫn cắm sâu trong lồn cô, bóp chặt eo cô để xả đạn.

“Phụt! Phụt! Phụt!”

Những dòng tinh dịch đặc quánh, nồng nặc mùi giống đực bắn xối xả lên người Thúy. Trắng xóa mặt mũi, dính bết tóc tai.

Thúy nằm vật ra chiếu, thở hổn hển như cá mắc cạn. Toàn thân cô nhớp nháp, bẩn thỉu, trộn lẫn giữa mồ hôi, nước mưa, bùn đất và tinh trùng. Nhưng trên khuôn mặt dâm đãng ấy lại hiện lên một nụ cười mãn nguyện bệnh hoạn.

Hùng “Đen” kéo quần lên, lấy chân đá nhẹ vào mông Thúy: “Thế nào cán bộ? Dân phục vụ thế này đã đạt chuẩn ‘Gia đình văn hóa’ chưa?”

Thúy lồm cồm bò dậy. Cô không vội mặc quần áo. Cô lấy tay quệt một ít tinh trùng trên mặt, đưa vào miệng mút ngon lành, rồi ngước đôi mắt lẳng lơ nhìn 4 gã đàn ông:

“Đạt… Quá đạt… Các anh giỏi lắm… Giỏi hơn thằng chồng vô dụng của tôi gấp trăm lần.”

Cô bò đến chân Hùng, ôm lấy cái chân đầy lông lá của hắn, cọ má vào đó:

“Từ mai… trưa nào tôi cũng sẽ xuống đây ‘kiểm tra’. Các anh liệu mà chuẩn bị sức khỏe. Tôi sẽ cấp ‘kinh phí’ riêng cho cái xóm này… miễn là các anh cho tôi ăn no thế này.”

Bốn gã thợ hồ nhìn nhau cười khoái trá. Chúng biết, chúng vừa tóm được một con mồi béo bở, một cái máy rút tiền kiêm máy tình dục hạng sang ngay giữa cái xóm trọ nghèo nàn này.

Cơn mưa ngoài trời đã tạnh, nhưng cơn bão dục vọng trong lòng bà nữ chủ tịch đạo mạo mới chỉ vừa bắt đầu.

4.5 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
KANKUNA

Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi