Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 8: Cãi vã lớn

Quân nhắm mắt lại, cố gắng định hình cảm xúc đang dâng trào. Nó không phải là cảm giác của một đứa trẻ được mẹ vỗ về, mà là một thứ gì đó phức tạp hơn, sâu sắc hơn, và có phần cấm kỵ, đang từ từ nảy nở trong tim cậu. Cậu hít sâu mùi hương của mẹ, cảm nhận hơi thở đều đặn của Linh bên tai mình, và sự ấm áp lan tỏa từ cơ thể mềm mại của cô. Dù bối rối, cậu vẫn không muốn rời khỏi cái ôm này. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy được bao bọc trọn vẹn đến thế, một sự yên bình khác hẳn với mọi cảm giác mà cậu từng biết.

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang đã chiếu thẳng vào lều tạm bợ, đánh thức Quân. Linh đã dậy trước, cô đang loay hoay sắp xếp lại vài mảnh vải vụn và dây leo. Quân ngồi dậy, cảm thấy lưng hơi mỏi. Mái tóc nâu sẫm của cậu vẫn còn hơi rối bù, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ linh hoạt thường ngày. Cậu nhìn sang Linh. Chiếc váy maxi xanh ngọc của cô đã bạc màu và rách nhiều hơn sau những ngày vật lộn, nhưng vẫn không che giấu được những đường cong mềm mại trên cơ thể cô. Ánh sáng ban mai chiếu qua lớp vải mỏng, phác họa rõ nét bờ vai thon thả và tấm lưng ong gợi cảm của mẹ. Quân cảm thấy một chút bối rối, vội vàng quay mặt đi, vờ như đang ngắm nhìn bãi biển.

“Dậy rồi hả con?” Linh hỏi, giọng cô vẫn còn chút ngái ngủ nhưng nhẹ nhàng. Cô quay lại, mỉm cười với Quân. “Hôm nay chúng ta cần đi tìm thêm củi và nước. Suối nước ngọt đó không biết có đủ dùng lâu dài không.”

Quân gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình thường. “Vâng, mẹ. Nhưng con nghĩ chúng ta nên đi sâu hơn vào trong rừng một chút. Hôm qua con thấy có một lối mòn nhỏ dẫn vào phía trong. Biết đâu có thêm suối lớn hoặc nhiều cây ăn quả hơn.” Cậu háo hức, bởi đó là cơ hội để cậu chứng tỏ bản thân, chứng tỏ mình không còn là đứa trẻ bướng bỉnh, vô dụng.

Linh cau mày. “Rừng sâu rất nguy hiểm, Quân. Có thể có thú dữ hoặc những loại cây độc mà chúng ta không biết. Tốt nhất là chúng ta nên ở gần bờ biển, dễ dàng tìm thấy nhau và dễ phát hiện tàu thuyền cứu hộ.” Giọng cô dần trở nên nghiêm khắc hơn, nỗi lo lắng lại hiện rõ trong mắt. Sau vết xước hôm qua, cô càng trở nên cảnh giác hơn với những mối nguy hiểm tiềm ẩn. Quân là tất cả những gì cô còn lại.

“Nhưng mẹ ơi, mình không thể cứ mãi quanh quẩn ở đây được!” Quân bắt đầu thấy khó chịu. “Mình cần tìm cách thoát khỏi đây, hoặc ít nhất là xây dựng một nơi trú ẩn chắc chắn hơn. Ở gần bờ biển thì dễ bị bão đánh úp, mẹ quên cơn bão đêm hôm trước sao?” Cậu cảm thấy mẹ lại bắt đầu kiểm soát mình, lại không tin tưởng vào khả năng của cậu. `Mẹ lại thế rồi. Lúc nào cũng lo lắng thái quá, không bao giờ tin mình có thể làm được gì.`

“Con không hiểu đâu, Quân,” Linh nói, giọng cô trở nên kiên quyết. “Mẹ không muốn con mạo hiểm tính mạng. Chúng ta đã an toàn ở đây rồi. Cứ từ từ tìm hiểu.”
“An toàn? Mẹ gọi đây là an toàn sao?” Quân bật lại, lớn tiếng hơn. Sự bực bội dồn nén từ những ngày đầu trên đảo bỗng nhiên bùng phát. “Con không muốn cứ sống như một con rùa rụt cổ mãi thế này! Con muốn tự mình khám phá, tự mình tìm lối ra! Mẹ lúc nào cũng muốn con phải làm theo ý mẹ, muốn kiểm soát con! Con đã lớn rồi mà!” Quân gầm lên, nỗi tức giận bóp nghẹt lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy bản thân bị coi thường, bị kìm hãm. Mọi nỗ lực trưởng thành của cậu dường như đều bị mẹ phủ nhận.

Linh sững sờ. Gương mặt cô trắng bệch, không ngờ Quân lại phản ứng gay gắt đến vậy. Nỗi sợ hãi và tức giận đan xen. “Con nói cái gì vậy hả Quân? Mẹ lo cho con là sai sao? Mẹ sợ mất con! Con là tất cả những gì mẹ còn lại! Con có hiểu không hả?” Giọng Linh run lên, nhưng cô vẫn cố kìm nén để không bật khóc. Cô cảm thấy vô cùng tổn thương. Bao nhiêu cố gắng hòa giải, bao nhiêu sự thấu hiểu hôm qua dường như tan biến hết. Cô lại thấy mình trơ trọi, một mình gánh vác mọi thứ.

“Mẹ không cần phải la con!” Quân nói, rồi quay lưng đi, bước thẳng vào bìa rừng, theo hướng lối mòn nhỏ mà cậu đã nhìn thấy. Cậu không muốn nhìn mặt mẹ lúc này. Cậu muốn chứng tỏ cho mẹ thấy cậu không phải là đứa trẻ vô dụng, không biết gì. Cậu có thể tự mình làm mọi thứ.

“Quân! Con đứng lại đó!” Linh hét lên, nhưng Quân không nghe. Bóng cậu nhanh chóng khuất sau những tán lá xanh rậm rạp. Linh đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt giàn giụa. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy cô. `Nó lại bỏ đi một mình rồi! Nó sẽ gặp nguy hiểm mất! Nếu có chuyện gì xảy ra với nó, mình sẽ phải sống thế nào đây?`

Linh vội vàng chạy theo, vừa chạy vừa gọi tên con trai. “Quân! Quân ơi! Quay lại đi con! Nguy hiểm lắm!” Giọng cô lạc đi trong tiếng lá cây xào xạc. Cô chạy thục mạng vào rừng, không còn nghĩ đến việc mình đang ở đâu hay có an toàn không. Điều duy nhất cô quan tâm là tìm thấy con trai. Bóng cây đổ dài, những bụi cây rậm rạp cản lối, nhưng Linh vẫn bất chấp lao đi.

Quân cứ chạy, chạy mãi. Cậu nghe tiếng mẹ gọi phía sau, nhưng cậu không muốn quay lại. Cậu cảm thấy bị xúc phạm, bị kìm nén. Cậu muốn được tự do, muốn được làm chủ cuộc đời mình, dù chỉ là trên hòn đảo hoang này. Cậu đi sâu vào rừng, càng đi càng thấy nhiều loại cây lạ, tiếng côn trùng cũng trở nên to hơn. Không khí ẩm ướt, ngột ngạt hơn. Dần dần, cậu nhận ra mình đã đi quá xa, không còn nhìn thấy lối ra. Những cái cây cao vút che lấp ánh nắng, khiến mọi thứ trở nên u ám và đáng sợ. Cậu bắt đầu cảm thấy lo lắng, nhưng sĩ diện không cho phép cậu quay đầu.

Đột nhiên, Quân nghe thấy một tiếng gầm gừ khô khốc từ phía trước. Cậu giật mình, vội vàng dừng lại. Tim cậu đập mạnh trong lồng ngực. Tiếng gầm lại vang lên, gần hơn. Quân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu nhận ra đó là tiếng của một loài thú dữ nào đó, có lẽ là một con lợn rừng hay một loài vật ăn thịt. Chân cậu như đóng băng tại chỗ. `Chết tiệt! Mình đã quá liều lĩnh rồi.`

“Quân! Con ở đâu?” Linh vẫn gọi, giọng cô ngày càng gần hơn. Linh đã mất dấu con trai, cô không biết đi về hướng nào. Nỗi sợ hãi biến thành sự tuyệt vọng. Cô khuỵu xuống đất, nước mắt lăn dài. `Quân ơi… Mẹ phải làm sao đây?`

Quân nghe tiếng mẹ gọi, rồi tiếng gầm gừ phía trước lại vang lên. Cậu không thể mạo hiểm được nữa. Cậu đã quá sai rồi. Cậu không thể để mẹ phải lo lắng đến vậy. “Mẹ! Con đây!” Quân hét lớn, cố gắng trấn an mẹ, dù trong lòng cậu cũng đang sợ hãi tột độ. “Con đang quay lại!”
Cậu lập tức quay đầu, chạy ngược lại theo hướng tiếng gọi của Linh, bỏ lại phía sau tiếng gầm gừ đáng sợ. Cậu chạy nhanh nhất có thể, không màng đến những cành cây quất vào mặt, vào tay. Tất cả những gì cậu muốn là tìm thấy mẹ, tìm thấy sự an toàn.

Linh nghe thấy tiếng con trai, cô vội vàng đứng dậy, chạy về phía âm thanh. Một lát sau, cô thấy bóng Quân lao ra khỏi bụi cây. Gương mặt cậu trắng bệch, hốt hoảng. Linh vội lao tới ôm chầm lấy con trai. Cô ôm thật chặt, như thể sợ cậu sẽ biến mất lần nữa. Nước mắt cô ướt đẫm vai áo cậu.
“Con… con có sao không? Mẹ sợ quá!” Linh nức nở.

Quân ôm lại mẹ, vòng tay cậu siết chặt, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc. Cậu vẫn còn run rẩy. “Con không sao… con xin lỗi mẹ. Con đã… quá bướng bỉnh.”
Nhưng ngay khi nỗi sợ hãi lắng xuống, sự tức giận lại bùng lên. “Mẹ lúc nào cũng thế! Lúc nào cũng cho là con sai! Mẹ lúc nào cũng muốn kiểm soát con! Mẹ không tin tưởng con!” Quân lại gầm lên, đẩy mẹ ra khỏi người. Mặc dù vừa trải qua nỗi sợ hãi, nhưng cậu vẫn cảm thấy bị oan ức, bị dồn nén.

Linh lùi lại, nhìn con trai với đôi mắt đỏ hoe. “Mẹ kiểm soát con? Mẹ lo cho con là mẹ sai sao? Con nhìn xem! Con có biết con đã làm mẹ sợ đến mức nào không? Con là người thân duy nhất của mẹ! Mẹ không thể mất con được nữa!” Linh cũng không kìm được nữa, cô hét lên, giọng lạc đi vì nỗi đau và sự bất lực. “Con cứ mãi bướng bỉnh như vậy thì làm sao mẹ có thể an tâm được hả?” Cô cảm thấy bất lực trước sự nổi loạn của con trai, cảm thấy như mình đang đơn độc trong cuộc chiến sinh tồn này.

Quân nhìn mẹ, thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Cậu cũng đau, nhưng sự tức giận trong lòng cậu quá lớn. “Mẹ… con không muốn cãi nhau nữa.” Quân quay người đi, không muốn đối mặt với mẹ lúc này. Cậu bước về phía lều, không nói thêm lời nào.
Linh đứng đó, nhìn theo bóng con trai. Gió biển thổi mạnh, khiến chiếc váy rách rưới của cô bay phần phật. Nước mắt cô vẫn không ngừng tuôn rơi. Cô cảm thấy mệt mỏi cùng cực, nỗi tuyệt vọng lại nhấn chìm lấy cô. Dù vừa trải qua khoảnh khắc lo sợ tột độ, nhưng những lời nói của Quân đã khoét sâu vào lòng cô. Mối quan hệ giữa họ, vừa mới được hàn gắn, lại một lần nữa bị kéo giãn ra, lạnh lẽo và xa cách hơn bao giờ hết.

Đêm đó, Quân không ngủ trong lều với mẹ. Cậu trải một tấm vải vụn ra ngoài trời, nằm co ro bên đống lửa đã tàn. Cậu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự non nớt và bốc đồng của cậu. Cậu cảm thấy cô đơn, nhưng cũng đầy bướng bỉnh. Cậu sẽ không nhượng bộ.
Trong lều, Linh cuộn mình trong bóng tối, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa trong màn đêm tĩnh mịch. Cô nhìn ra ngoài, nơi Quân đang nằm. Bóng dáng cô độc của con trai khiến lòng cô quặn thắt. `Tại sao mọi chuyện lại khó khăn đến thế? Mình phải làm gì để con hiểu đây?` Linh cứ thế khóc cho đến khi kiệt sức, thiếp đi trong nỗi đau và sự trống rỗng.

4 25 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
The light

Loạn luân hay nhất t bt

Chihuahua

Truyện có full chưa v tác giả

Le mi

Xin mua