Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 9: Hoà giải

Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Quân khỏi giấc ngủ co ro ngoài trời. Lưng cậu hơi đau nhức, và những chiếc lá khô dính vào mái tóc rối bù. Cậu cựa mình, mở mắt. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, nhưng đã có mùi ẩm của đất và hơi muối từ biển. Quân chậm rãi ngồi dậy, đưa mắt nhìn về phía lều. Linh không còn nằm cuộn mình trong đó nữa. Cô đã thức dậy, đang ngồi bên đống lửa đã tàn, dáng vẻ nhỏ bé và cô độc.

Quân thấy vai mẹ khẽ rung lên. Dù không nhìn rõ mặt, cậu biết mẹ đã khóc suốt đêm qua. Hình ảnh Linh nức nở, thất thần trong khu rừng khi tìm cậu bỗng hiện lên trong tâm trí. Cơn giận đêm qua dường như tan biến hết, nhường chỗ cho cảm giác hối hận và có lỗi. Cậu đã quá đáng. Mẹ chỉ lo cho cậu, còn cậu lại buông những lời cay nghiệt như vậy. `Mình đã làm mẹ buồn rồi.`

Quân đứng dậy, phủi quần áo rồi chầm chậm bước về phía mẹ. Chiếc áo phông đen của cậu đã sờn rách, để lộ bờ vai rộng và bắp tay rắn chắc của một thiếu niên đang lớn. Từng bước chân cậu đều rất nhẹ nhàng, sợ làm mẹ giật mình. Linh vẫn ngồi im, tấm lưng gầy gò hơi khom xuống, mái tóc đen rối bù rũ xuống che đi khuôn mặt. Chiếc váy maxi xanh ngọc của cô càng thêm phần nhăn nhúm và bạc màu, ôm sát lấy những đường cong vốn đã mềm mại của cô, nay lại càng thêm vẻ mong manh khi cô ngồi co ro như vậy.

“Mẹ…” Quân khẽ gọi.

Linh giật mình, vội vàng lau vệt nước mắt còn đọng trên má. Cô quay lại nhìn con trai, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt cô, khiến Quân càng thêm xót xa. Ánh mắt Linh vẫn còn vương vấn sự tổn thương và thất vọng, nhưng không có sự trách móc nào. Cô chỉ nhìn cậu, im lặng chờ đợi.

“Con… con xin lỗi mẹ.” Quân nói, giọng cậu lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh. Cậu cúi gằm mặt xuống. “Con đã nói những lời không phải. Con biết mẹ lo cho con. Con xin lỗi.” Lời xin lỗi của cậu thành thật, xuất phát từ đáy lòng. Cậu chưa bao giờ cảm thấy hối hận như vậy.

Linh nhìn Quân, thấy đôi vai cậu khẽ run lên. Nước mắt cô lại chực trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm và nỗi đau pha lẫn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Không sao đâu con.” Cô nói, nhưng giọng vẫn khàn đặc. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt Quân, vuốt ve gò má cậu. “Là mẹ… mẹ cũng sợ quá. Mẹ chỉ còn lại con thôi, Quân ạ. Cái chết của bố con… đã khiến mẹ nhận ra, mẹ không thể mất đi bất cứ ai nữa. Mẹ sợ con gặp chuyện gì, mẹ sẽ không biết sống ra sao.” Giọng Linh vỡ òa ở cuối câu, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng lăn dài trên má cô. Cô không còn che giấu sự yếu đuối của mình nữa.

Quân ngẩng đầu lên, nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ. Cậu chưa bao giờ thấy Linh yếu đuối đến vậy, kể cả khi bố mất. Người mẹ nghiêm khắc, mạnh mẽ của cậu giờ đây chỉ là một người phụ nữ mong manh, đầy nỗi sợ hãi. `Mẹ cũng đau khổ, cũng cô đơn như mình.` Cảm giác trách móc tan biến hoàn toàn. Cậu hiểu rằng, sự kiểm soát của mẹ không phải vì mẹ không tin tưởng cậu, mà là vì mẹ sợ hãi, mẹ muốn bảo vệ cậu.

Cậu tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh mẹ, và nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy Linh. Lần này, cái ôm không còn là sự bất đắc dĩ để sưởi ấm hay sự bối rối của tình huống. Đó là một cái ôm đầy tình cảm, sự an ủi và thấu hiểu. Cậu ôm mẹ thật chặt, vỗ nhẹ vào lưng cô, như cách bố cậu từng làm. Linh cũng ôm lại con trai, vùi mặt vào vai cậu mà nức nở. Hơi ấm từ cơ thể Quân, sự vững chãi của bờ vai cậu, mang lại cho cô cảm giác an toàn mà đã lâu rồi cô không có được.

“Con xin lỗi mẹ… Con sẽ cẩn thận hơn. Con hứa sẽ không bao giờ để mẹ phải lo lắng nữa.” Quân thì thầm, giọng cậu nghẹn ngào. Cậu cảm nhận được sự mềm mại từ cơ thể mẹ, hơi ấm từ bầu ngực Linh áp sát vào mình. Mùi hương quen thuộc của mẹ lúc này càng thêm quyến rũ, quấn quýt lấy cậu. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những cảm giác kỳ lạ đang dấy lên trong lòng, chỉ tập trung vào việc an ủi mẹ.

Linh buông lỏng vòng tay, nhưng vẫn để Quân ôm cô. Cô đưa tay lên vuốt ve mái tóc rối bù của con trai. Từng sợi tóc mềm mại lướt qua ngón tay cô, và cô cảm nhận được hơi ấm từ da đầu cậu. Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Quân. Đôi mắt cậu vẫn còn chút bướng bỉnh, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự trưởng thành và vẻ hối lỗi. Linh nhận ra, con trai cô thực sự đã lớn rồi. Cậu không chỉ là đứa trẻ bốc đồng mà cô cần bảo vệ, mà còn là một chàng trai mạnh mẽ, có thể trở thành chỗ dựa cho cô. `Con trai mình… đã là một người đàn ông thực thụ rồi.` Một cảm giác ấm áp, tự hào len lỏi trong trái tim Linh. Cô cảm nhận được tình yêu sâu sắc mà cô dành cho Quân, một tình yêu vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi và khó khăn.

“Mẹ tin con.” Linh thì thầm, và khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười yếu ớt.

Quân cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ vuốt ve tóc mình, và ánh mắt dịu dàng của cô. Cậu thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Cảm giác bối rối và lạ lùng lại dấy lên, nhưng lần này nó không còn đáng sợ như trước. Nó hòa quyện với sự an toàn, sự thấu hiểu và tình cảm mà cậu cảm nhận được từ mẹ. Cậu gật đầu, siết nhẹ vòng tay ôm mẹ thêm một chút nữa. `Mình sẽ bảo vệ mẹ. Mình sẽ không để mẹ phải khóc nữa.`

Sau đó, họ cùng nhau ăn sáng bằng vài quả dại còn sót lại. Không khí đã không còn nặng nề hay xa cách. Mặc dù vẫn còn sự ngượng ngùng nhỏ nhoi, nhưng giờ đây đã có một sợi dây thấu hiểu vô hình nối kết họ.

“Hôm nay chúng ta sẽ làm gì, mẹ?” Quân hỏi, giọng cậu đã lấy lại vẻ hăng hái.

Linh nhìn con trai, nở một nụ cười nhẹ. “Chúng ta sẽ đi tìm thêm nước và trái cây. Sau đó, chúng ta sẽ bắt đầu xây dựng một chỗ ở chắc chắn hơn. Con nghĩ sao?”

“Vâng!” Quân đáp ngay lập tức, ánh mắt sáng lên đầy nhiệt huyết. “Con sẽ chặt thêm gỗ, mẹ xem có loại dây leo nào chắc chắn không. Mình sẽ làm một cái mái che vững chãi hơn.”

Họ cùng nhau đứng dậy, thu dọn đồ đạc đơn giản. Linh nhìn Quân, thấy cậu chủ động vác những mảnh gỗ lớn hơn, và cậu không còn phản đối bất kỳ đề nghị nào của cô. Cô chỉ cần nói, và cậu đã sẵn sàng thực hiện. Linh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Nỗi sợ hãi đã dịu đi, nhường chỗ cho niềm tin.

Dưới ánh nắng ban mai, mẹ và con trai cùng bước đi trên bãi cát trắng. Bóng họ in dài trên nền cát, hòa vào nhau như một. Quân thi thoảng lại quay sang nhìn mẹ, ánh mắt cậu nán lại trên vóc dáng thon gọn nhưng đầy đặn của Linh, trên mái tóc đã bớt rối bù, và trên đôi mắt giờ đây đã tràn ngập sự bình yên. Linh cũng cảm nhận được ánh nhìn của con, và cô khẽ mỉm cười. Mối quan hệ giữa họ, vừa trải qua một cơn bão tố, giờ đây đã trở nên bền chặt hơn, sâu sắc hơn, và có một điều gì đó mới mẻ, ấm áp đang từ từ nảy nở, lớn dần trong sự gắn kết của họ. Họ cùng nhau đi vào rừng, không còn tiếng cãi vã, chỉ còn tiếng bước chân hòa nhịp và tiếng chim hót líu lo, như khúc ca chúc mừng cho sự hòa giải đầu tiên.

4 25 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
The light

Loạn luân hay nhất t bt

Chihuahua

Truyện có full chưa v tác giả

Le mi

Xin mua