Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Tác Giả: Hư Cấu
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 7: Thương tích nhỏ
Quân khẽ nhích lại gần mẹ hơn một chút, cảm nhận được nhịp tim mẹ đang đập đều bên cạnh mình. Ánh trăng vẫn dịu dàng trải bạc trên mặt nước suối, và những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rải trên tấm thảm nhung đen tuyền của bầu trời đêm. Cảm giác bình yên hiếm có này, sau chuỗi ngày sống trong sợ hãi và căng thẳng, giờ đây đã trở thành một liều thuốc xoa dịu tâm hồn họ. Sự im lặng không còn ngột ngạt mà trở nên thân thuộc, đầy ắp những cảm xúc thấu hiểu và đồng điệu.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức họ khỏi giấc ngủ sâu. Quân cựa mình, nhận ra đầu mình vẫn tựa vào vai mẹ. Mùi hương quen thuộc của Linh, pha lẫn mùi biển cả và đất rừng, vương vấn trong không khí, quấn quýt lấy cậu. Cậu khẽ nhúc nhích, định rời ra, nhưng Linh đã mở mắt. Ánh mắt cô dịu dàng hơn bao giờ hết, không còn vẻ nghiêm nghị hay mệt mỏi của những ngày trước.
“Dậy rồi à con?” Linh khẽ hỏi, giọng còn ngái ngủ nhưng ấm áp lạ thường.
Quân gật đầu, khuôn mặt hơi ửng đỏ. Cậu vội vàng ngồi thẳng dậy, phủi nhẹ vài chiếc lá khô trên vai. Linh cũng ngồi dậy, vươn vai. Chiếc váy maxi xanh ngọc của cô đã bạc màu và rách một vài chỗ, nhưng dáng người thon gọn, đầy đặn của cô vẫn ẩn hiện sau lớp vải mỏng. Những đường cong mềm mại của cô luôn thu hút ánh mắt của Quân một cách khó hiểu.
“Hôm nay chúng ta nên đi tìm thêm trái cây đi mẹ,” Quân đề nghị, cố gắng xua đi cảm giác bối rối. “Mấy quả hôm qua không đủ đâu.”
Linh gật đầu. “Đúng vậy. Có lẽ chúng ta nên tìm sâu vào trong rừng một chút. Nhưng con nhớ là phải cẩn thận. Đừng tự ý bỏ đi một mình nữa.” Lời nhắc nhở của Linh giờ đây không còn mang tính ra lệnh, mà là một lời dặn dò đầy quan tâm.
Quân gật đầu đồng ý. “Con biết rồi. Con sẽ cẩn thận hơn.”
Sau khi ăn vội vài quả dại còn sót lại và uống nước suối, họ bắt đầu đi sâu hơn vào khu rừng phía sau suối nước ngọt. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên. Không khí trong rừng mát mẻ và trong lành, mang theo mùi của đất ẩm, lá cây và những loài hoa dại không tên.
Quân dẫn đường, mắt cậu liên tục đảo quanh, tìm kiếm những dấu hiệu của thức ăn. Cậu đã học được cách nhận biết những loại cây ăn quả từ những ngày đầu mò mẫm trong rừng. Linh đi theo sau, tay cầm một cành cây nhỏ, vừa để dò đường vừa để xua đi những loài côn trùng. Cô quan sát con trai mình, nhận thấy Quân đã trưởng thành hơn rất nhiều chỉ sau vài ngày vật lộn sinh tồn. Cậu không còn vẻ bồng bột, bất cần như trước. Sự nhanh nhẹn, khả năng quan sát và sức mạnh của tuổi trẻ giờ đây đã được phát huy tối đa. Từng bước đi của Quân đều dứt khoát và đầy tự tin.
Bỗng, Quân dừng lại, mắt sáng lên. “Mẹ nhìn kìa!”
Cậu chỉ tay lên một cây thân gỗ lớn, cao vút, tán lá xanh mướt, trên đó chi chít những chùm quả màu vàng óng, trông giống như những quả xoài dại, to tròn và căng mọng.
“Cẩn thận đấy Quân,” Linh nhắc nhở, lo lắng nhìn độ cao của cái cây. “Nó cao lắm. Để mẹ xem có cành nào thấp hơn không.”
“Không sao đâu mẹ,” Quân đáp, giọng đầy tự tin. “Cái này dễ thôi. Con trèo được.”
Không đợi mẹ trả lời, Quân đã nhanh nhẹn bám vào thân cây, bắt đầu trèo lên. Cậu có vẻ rất quen thuộc với việc leo trèo, từng động tác đều dứt khoát và vững vàng. Linh đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn con trai, lòng cô đầy lo lắng. `Nó đã lớn thật rồi. Mạnh mẽ và gan dạ đến thế.`
Quân trèo lên khá nhanh, nhưng khi gần tới chùm quả, một cành cây mục bất ngờ gãy dưới chân cậu. Quân mất thăng bằng, cậu vội vàng chụp lấy một cành cây khác để giữ lại, nhưng không may, một cành gai sắc nhọn đã quẹt mạnh vào bắp tay cậu. Quân “Á!” lên một tiếng nhỏ.
Linh đứng dưới gốc cây, tim cô như ngừng đập. “Quân! Con có sao không?”
Quân bám chặt vào thân cây, cố gắng giữ thăng bằng. “Con không sao… chỉ là bị xước nhẹ thôi mẹ.”
Cậu vẫn cố gắng hái vài quả rồi từ từ trèo xuống. Khi Quân đặt chân xuống đất, Linh vội vàng chạy đến bên con. Cô nắm lấy cánh tay cậu, lật ống tay áo sơ mi rách rưới lên. Một vết xước dài, sâu, đỏ ửng hiện ra trên bắp tay rắn chắc của Quân. Máu bắt đầu rịn ra.
“Trời ơi! Con có biết nguy hiểm không hả?” Linh vừa nói, giọng pha chút trách mắng vừa lo lắng. “Sao lại bất cẩn thế này? Lỡ bị thương nặng hơn thì sao?” Cô đưa tay chạm nhẹ vào vết xước, vẻ mặt đầy đau xót. `Sao nó lại liều lĩnh đến thế? Lỡ có chuyện gì thì mẹ phải làm sao?`
Quân nhăn mặt vì đau, nhưng cậu không gạt tay mẹ ra. Cậu có thể cảm nhận sự lo lắng thật sự trong giọng nói và ánh mắt của mẹ. `Mẹ lo cho mình… Mẹ vẫn còn lo cho mình nhiều thế.`
“Đi thôi, chúng ta về suối rửa vết thương,” Linh nói, giọng dứt khoát hơn. Cô không còn trách mắng nữa, chỉ còn sự lo lắng bao trùm. “May mà có suối gần đây.”
Họ nhanh chóng quay lại suối nước ngọt. Linh đỡ Quân ngồi xuống một tảng đá phẳng. Cô nhanh nhẹn nhúng tay xuống dòng nước mát lạnh, rồi nhẹ nhàng rửa sạch vết máu và đất cát trên bắp tay Quân. Nước suối trong lành làm dịu đi cơn đau rát.
“Đau lắm không con?” Linh hỏi, mắt vẫn không rời khỏi vết thương.
Quân lắc đầu. “Không sao đâu mẹ. Hơi rát một chút thôi.”
Linh nhìn vết xước, vẻ mặt trầm tư. Cô không thể để nó nhiễm trùng được. Cô nhớ lại những loại cây thuốc mà chồng cô từng chỉ trong những chuyến cắm trại ngày xưa. Cô cẩn thận đứng dậy, đi vào bìa rừng gần đó, tìm kiếm. Một lát sau, cô trở lại với vài chiếc lá xanh tươi, bản to, có những đường gân rõ rệt. Linh đặt chúng xuống cạnh suối, vò nát, rồi đắp lên vết thương của Quân. Mùi thảo mộc tươi mát lan tỏa trong không khí.
Sau đó, cô cẩn thận xé một dải vải từ chiếc váy maxi của mình, nhẹ nhàng quấn quanh bắp tay Quân, cố định những chiếc lá. Tay cô chạm vào làn da trần của cậu, cảm nhận sự nóng bỏng từ vết thương và sự săn chắc của cơ bắp. Linh ngước nhìn khuôn mặt Quân, đôi mắt cô lướt qua đường nét góc cạnh trên gương mặt cậu, xuống bờ vai rộng và bắp tay rắn rỏi. `Con trai mình… đã trở thành một người đàn ông trưởng thành rồi.` Linh cảm thấy một sự rung động lạ lẫm len lỏi trong lòng khi cô nhận ra điều đó. Nó không còn là sự non nớt, mỏng manh của một đứa trẻ mà cô cần che chở, mà là một sức mạnh tiềm ẩn, một cơ thể đang phát triển hoàn hảo của một chàng trai tuổi mười bảy.
Quân ngồi yên, cảm nhận từng ngón tay Linh lướt nhẹ trên da mình. Bàn tay mẹ mềm mại, mát lạnh, nhưng lại mang theo một hơi ấm kỳ lạ, lan tỏa khắp cánh tay, rồi truyền vào tận lồng ngực cậu. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của mẹ phả vào tai khi cô cúi xuống băng bó. Ánh mắt Linh không còn nghiêm khắc, mà dịu dàng đến lạ. Cậu chưa bao giờ thấy mẹ dịu dàng như vậy với mình, kể cả khi còn bé. Cảm giác này… thật khó tả. Vừa an toàn, vừa thân thuộc, lại vừa… bối rối và đầy tò mò. `Mẹ thật đẹp… và dịu dàng. Khác hẳn với người mẹ nghiêm khắc thường ngày của mình.`
Khi Linh băng bó xong, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Quân. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ có tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió xào xạc trên tán lá. Không gian như đặc quánh lại bởi những cảm xúc không tên đang dâng trào giữa hai người. Linh nhìn thấy sự bối rối trong mắt con trai, nhưng cô cũng thấy một điều gì đó mới mẻ, một tia nhìn khác lạ mà cô chưa từng thấy trước đây.
Bất giác, Linh đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Quân. Đó là một cái ôm bất ngờ, không báo trước, nhưng lại đầy sự dịu dàng và nỗi sợ hãi. Cô siết nhẹ vòng tay, áp khuôn mặt vào vai cậu, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ cơ thể con trai.
“Mẹ sẽ bảo vệ con,” Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại, đầy cảm xúc. Nỗi sợ hãi đã len lỏi trong lòng cô khi thấy con trai bị thương. Quân là người thân duy nhất còn lại của cô trên đời này. Cô không thể để mất cậu.
Quân hoàn toàn bất ngờ trước cái ôm của mẹ. Cậu cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của cơ thể Linh áp sát vào mình, hơi ấm từ bầu ngực cô xuyên qua lớp vải mỏng, và mùi hương đặc trưng của mẹ. Vòng tay mẹ siết chặt cậu, một cái ôm đầy tình cảm mà đã lâu cậu không nhận được một cách trọn vẹn như vậy. Cậu đứng yên, không biết phải phản ứng thế nào. Cảm giác ấm áp, an toàn, và yêu thương ngập tràn trong lòng cậu. Nhưng cùng lúc đó, một sự rung động lạ lùng, một cảm giác bối rối đến khó hiểu cũng dấy lên, lan tỏa khắp cơ thể cậu. `Đây là mẹ mình… nhưng sao mình lại có cảm giác này?` Quân nhắm mắt lại, cố gắng định hình cảm xúc đang dâng trào. Nó không phải là cảm giác của một đứa trẻ được mẹ vỗ về, mà là một thứ gì đó phức tạp hơn, sâu sắc hơn, và có phần cấm kỵ, đang từ từ nảy nở trong tim cậu.
Loạn luân hay nhất t bt
Truyện có full chưa v tác giả
Xin mua