Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Tác Giả: Hư Cấu
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 6: Ký ức đau buồn
Sau bữa ăn nóng hổi đầu tiên trên hòn đảo, Quân và Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi. Nỗi lo lắng về cái đói và cái lạnh đã tạm thời được xua đi, thay vào đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa từ đống lửa bập bùng. Cả hai ngồi dựa lưng vào thân cây dừa, nhìn ngọn lửa nhảy múa, ánh mắt thỉnh thoảng lại chạm nhau, không còn sự căng thẳng hay xa cách như trước. Dù vẫn giữ khoảng cách vật lý, nhưng dường như có một sợi dây vô hình đã được nối lại giữa hai mẹ con.
“Quân, con có mệt không?” Linh khẽ hỏi, giọng dịu dàng hơn hẳn. Chiếc váy maxi màu xanh ngọc của cô giờ đây đã nhăn nhúm và bám đầy bụi cát, nhưng cô không còn bận tâm đến vẻ ngoài của mình nữa. Gương mặt cô phản chiếu ánh lửa, những đường nét mệt mỏi đã dịu đi phần nào.
Quân gật đầu. “Cũng hơi mệt mẹ ạ. Nhưng mà… con thấy khỏe hơn nhiều rồi.” Cậu nhìn ra phía suối nước ngọt gần đó, nơi dòng nước vẫn chảy rì rầm trong đêm. Tiếng suối trong trẻo, mang theo sự tươi mát, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt của biển cả. “Hay mình ra suối ngồi một lát đi mẹ. Ở đây nóng quá.”
Linh mỉm cười nhẹ. “Được thôi. Cũng lâu rồi mẹ chưa được ngồi cạnh một dòng suối trong lành như vậy.” Cô đứng dậy, phủi nhẹ cát bám trên váy. Quân cũng đứng lên, cảm nhận sự nhức mỏi ở vai và lưng sau một ngày làm việc cật lực.
Họ cùng nhau đi bộ đến bên con suối. Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng vằng vặc cả một góc rừng, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo hơn. Dòng suối nhỏ chảy qua những tảng đá cuội, tạo nên âm thanh êm dịu. Không khí ở đây mát mẻ hơn nhiều so với bãi biển. Họ tìm một tảng đá phẳng, đủ rộng để hai người ngồi cạnh nhau.
Linh ngồi xuống trước, vắt hai chân sang một bên. Quân ngồi ngay bên cạnh, khoảng cách giữa hai người giờ đây gần hơn một chút so với những lần trước. Họ cùng nhìn xuống dòng nước, ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Cảm giác bình yên hiếm có bao trùm lấy họ.
“Từ bé mẹ đã thích những nơi có suối như thế này,” Linh khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. Giọng cô trầm bổng, như đang chìm đắm vào một ký ức xa xăm. “Ngày xưa, bố con hay đưa mẹ đi cắm trại ở những khu rừng có suối. Ông ấy luôn nói, nước là nguồn sống. Có nước là có tất cả.”
Quân nhìn mẹ, lần đầu tiên cậu thấy Linh nói về bố một cách nhẹ nhàng như vậy. Bình thường, nhắc đến bố, mẹ cậu thường chỉ chìm vào im lặng hoặc đôi khi là những giọt nước mắt lặng lẽ. “Bố cũng hay kể chuyện cho con nghe về những chuyến đi của bố và mẹ hồi trẻ.” Quân đáp, giọng cũng nhỏ lại. “Bố nói mẹ hồi đó cũng… nghịch ngợm lắm, không nghiêm khắc như bây giờ đâu.”
Linh khẽ bật cười, một tiếng cười hiếm hoi và trong trẻo, khiến Quân ngạc nhiên. “Nghịch ngợm à? Chắc bố con thêm thắt vào để trêu mẹ đấy. Nhưng mà… cũng đúng một phần. Hồi trẻ mẹ cũng có những ước mơ của riêng mình. Mẹ muốn làm họa sĩ, muốn đi thật nhiều nơi.”
Cô nhìn xa xăm, ánh mắt chất chứa nỗi niềm. “Nhưng cuộc đời không như mình mong muốn. Khi bố con mất… mẹ phải gồng mình lên gánh vác mọi thứ. Mẹ phải làm việc thật chăm chỉ ở ngân hàng, phải tính toán từng đồng để con có cuộc sống tốt nhất. Mẹ sợ con thiếu thốn, sợ con không bằng bạn bè. Bởi vậy mà mẹ… mẹ trở nên nghiêm khắc hơn. Mẹ nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ con.” Linh thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao năm tháng gánh nặng. “Mẹ xin lỗi, Quân. Có lẽ mẹ đã quá khắt khe với con.”
Quân lặng lẽ lắng nghe. Lần đầu tiên cậu nghe mẹ nói về những ước mơ dang dở của mình. Lần đầu tiên cậu thấy mẹ yếu đuối và xin lỗi cậu một cách chân thành như vậy. Cậu luôn nghĩ Linh là một bức tường vững chãi, không có cảm xúc, không có những nỗi sợ hãi. Nhưng giờ đây, cậu nhận ra mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ, mang trong mình những gánh nặng và tổn thương riêng. `Thì ra mẹ cũng có những ước mơ… Cũng có nỗi khổ tâm. Mình cứ nghĩ mẹ chỉ muốn kiểm soát mình thôi.`
“Con… con hiểu mà mẹ,” Quân nói, giọng run run. Cậu quay sang nhìn Linh. “Con cũng biết mẹ lo cho con. Nhưng mà… con cũng có những áp lực của riêng con.”
Quân ngập ngừng một lát, rồi hạ giọng. “Bố mất đột ngột quá… Con vẫn chưa thể chấp nhận được. Rồi áp lực học hành, con phải vào trường chuyên, phải học giỏi để không phụ lòng mẹ và bố. Con sợ mẹ thất vọng. Con sợ mình không đủ giỏi. Con cứ nghĩ… mẹ không hiểu con, mẹ chỉ muốn con phải làm theo ý mẹ thôi.” Nỗi đau mất cha, sự cô đơn trong áp lực học hành mà cậu chưa bao giờ dám nói ra, giờ đây như một dòng suối vỡ òa. Giọng cậu nghẹn lại. “Con xin lỗi vì đã bướng bỉnh, mẹ.”
Linh quay sang nhìn con trai. Ánh mắt cô tràn ngập sự thấu hiểu. Cô thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má Quân, những giọt nước mắt mà cậu đã kìm nén bấy lâu nay. Nỗi đau của con trai, Linh luôn biết, nhưng cô chưa bao giờ có thể chạm tới được. Giờ đây, những rào cản đã sụp đổ. Cô không còn thấy một đứa trẻ nổi loạn, mà là một cậu bé đang chịu đựng nỗi đau quá lớn so với tuổi của mình. `Con trai mẹ… đã phải chịu đựng nhiều như vậy sao? Mình cứ nghĩ nó mạnh mẽ, không cần mình quan tâm nhiều.`
Linh đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Quân. Vai Quân khẽ run lên dưới bàn tay cô. Cô xiết nhẹ, như một lời an ủi không lời. Quân cũng không gạt tay mẹ ra như mọi lần. Cậu cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mẹ truyền sang, một hơi ấm đã lâu cậu không cảm nhận được một cách trọn vẹn như vậy. Cảm giác ấm áp và an toàn lan tỏa trong lòng cậu.
“Mẹ hiểu mà, Quân,” Linh nói, giọng cô cũng nghẹn lại. “Con đã mạnh mẽ lắm rồi. Mẹ xin lỗi vì đã không hiểu con sớm hơn. Từ giờ, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Được không?”
Quân gật đầu, không nói được lời nào. Cậu dựa nhẹ đầu vào vai mẹ. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được sự mềm mại của vai mẹ, và mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc.
Họ cứ thế ngồi bên dòng suối, lắng nghe tiếng nước chảy và tiếng côn trùng đêm. Ánh trăng vẫn trải bạc trên mặt nước, và những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Sự đồng cảm đã len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim họ, xua đi sự lạnh giá và xa cách. Quân không còn cảm thấy mẹ là một người phụ nữ xa lạ, chỉ biết kiểm soát, mà là một người phụ nữ yếu đuối, cũng có những ước mơ và nỗi đau như cậu. Linh cũng nhận ra con trai mình không chỉ bướng bỉnh, mà còn rất nhạy cảm và chất chứa nhiều tổn thương.
Họ ngồi cạnh nhau, không nói thêm lời nào, chỉ cảm nhận hơi ấm từ người kia. Mối liên kết mới đã được hình thành, không còn là mối liên kết của sự phụ thuộc sinh tồn đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một nền tảng cho những cảm xúc phức tạp hơn sẽ nảy nở trên hòn đảo hoang này. Linh khẽ ngước nhìn bầu trời đêm, rồi lại nhìn xuống dòng suối đang chảy. Dòng nước cứ trôi đi, cuốn theo những nỗi buồn của quá khứ, và mang đến một khởi đầu mới. Quân khẽ nhích lại gần mẹ hơn một chút, cảm nhận được nhịp tim mẹ đang đập đều bên cạnh mình.
Loạn luân hay nhất t bt
Truyện có full chưa v tác giả
Xin mua