Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 4: Đêm lạnh

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc biển rồi dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Hơi lạnh từ biển bắt đầu lan tỏa, thấm vào từng thớ vải mỏng manh trên người Linh và Quân. Tiếng sóng vỗ rì rào trên bãi cát trắng, giờ đây nghe rõ hơn, như một lời nhắc nhở về sự cô độc tột cùng của hai mẹ con trên hòn đảo hoang vu.

Quân ngồi co ro bên cạnh mẹ, cảm nhận từng đợt gió lạnh luồn qua lớp áo phông bạc màu. Cậu dụi mắt, nhìn Linh đang thu mình lại, hai tay ôm chặt lấy thân. Dù cô vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng Quân có thể thấy bờ vai cô khẽ run rẩy. Lần đầu tiên, cậu thấy mẹ mình yếu đuối đến vậy, không phải là người phụ nữ nghiêm khắc luôn kiểm soát cậu, mà là một người phụ nữ mong manh, đang phải vật lộn với những điều kiện khắc nghiệt như cậu. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng Quân, vừa là sự thương cảm, vừa là một điều gì đó cậu chưa thể gọi tên.

“Lạnh quá, mẹ ạ,” Quân khẽ nói, giọng có chút run rẩy. Cậu không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình, nhưng cái lạnh buốt xương thì không thể chối bỏ.

Linh gật đầu, hàm răng khẽ lập cập. “Ừm… vào lều thôi con. Hy vọng sẽ ấm hơn một chút.”

Họ cùng nhau bò vào trong túp lều tạm bợ. Chiếc lều được dựng bằng những tấm ván mục nát và lá cọ khô, chỉ đủ che mưa che nắng chứ không giữ được chút hơi ấm nào. Không gian bên trong chật hẹp, vừa đủ cho hai người nằm co lại. Mùi ẩm mốc của gỗ và lá khô trộn lẫn với mùi tanh nồng của biển cả. Linh nằm xuống trước, co người lại, cố gắng tìm một tư thế dễ chịu trên nền cát cứng. Chiếc váy maxi lụa màu xanh ngọc giờ đây không còn mềm mại như lúc còn trên du thuyền, mà đã sờn rách, dính đầy cát và bụi đất. Nó chẳng thể mang lại chút ấm áp nào trong cái tiết trời chuyển lạnh này.

Quân nằm xuống bên cạnh mẹ, lưng quay về phía cô. Khoảng cách giữa hai người chỉ vừa đủ để tránh chạm vào nhau, nhưng Quân vẫn cảm thấy một sự khó xử mơ hồ. Cậu có thể nghe rõ tiếng hít thở đều đều của mẹ, cảm nhận hơi ấm yếu ớt tỏa ra từ phía sau lưng. Gió biển vẫn không ngừng thổi, luồn lách qua những khe hở của lều, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Quân rùng mình, cố gắng cuộn tròn người hơn nữa, nhưng dường như chẳng ích gì. Cậu tự hỏi, mẹ có lạnh không? Chắc chắn là có.

Linh cũng đang cố gắng chịu đựng cái lạnh. Cô siết chặt hai tay lại, đôi vai trần khẽ run lên. Cô cảm thấy rõ từng thớ thịt tê cóng, và một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Dù muốn xích lại gần con trai để tìm hơi ấm, nhưng một rào cản vô hình vẫn ngăn cô lại. Cô là mẹ của nó. Cô không thể để bản thân yếu đuối hay mất kiểm soát trước mặt con. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi môi cô vẫn khẽ run lên bần bật.

Bên ngoài, tiếng sóng biển vỗ bờ càng lúc càng mạnh hơn, như một tiếng gầm gừ đều đặn. Xen lẫn vào đó là những tiếng động lạ từ phía rừng rậm. Tiếng lá xào xạc, tiếng cành cây khô gãy rắc, và cả những tiếng rít khe khẽ của một loài vật nào đó. Quân căng thẳng lắng nghe, cảm giác sợ hãi len lỏi. Hòn đảo này không hề bình yên như vẻ bề ngoài của nó. Cậu khẽ cựa mình, vô tình để khuỷu tay chạm vào lưng Linh. Linh khẽ giật mình, nhưng không nói gì. Quân vội vàng rút tay lại, cảm thấy nóng bừng mặt.

Cái lạnh càng lúc càng dữ dội hơn, như muốn rút cạn mọi hơi ấm trong cơ thể họ. Linh bắt đầu run lên bần bật, cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng. Cô biết mình cần hơi ấm, cần sự gần gũi, nhưng cô không thể chủ động. Ánh mắt cô nhìn lên trần lều, cố gắng xua đi những ý nghĩ yếu đuối.

Quân cảm nhận rõ sự run rẩy của mẹ. Cậu quay người lại, nhìn Linh trong bóng tối lờ mờ. Dù ánh trăng chỉ lọt vào qua kẽ lá, nhưng cậu vẫn thấy rõ khuôn mặt trắng bệch của mẹ, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi run rẩy. Cô đang rất lạnh. Linh, người mẹ mạnh mẽ luôn che chở cho cậu, giờ đây lại yếu đuối đến vậy. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng Quân. Cậu không nghĩ ngợi nhiều. Đây là mẹ cậu. Mẹ đang lạnh.

Chậm rãi, Quân dịch người lại gần hơn. Cậu vòng tay qua vai Linh, kéo cô về phía mình. Cơ thể Linh cứng đờ trong giây lát, nhưng cơn lạnh buốt đã chiến thắng sự ngần ngại. Cô khẽ rúc vào vòng tay con trai, tìm kiếm hơi ấm. Quân cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể mẹ áp sát vào mình. Lớp váy lụa mỏng manh không ngăn được hơi ấm từ hai cơ thể truyền sang nhau. Cậu ôm chặt hơn, cảm nhận hơi thở nóng ấm của mẹ phả vào cổ mình. Linh cũng khẽ vòng tay qua eo Quân, siết nhẹ. Đây không phải là một cái ôm chủ động, mà là sự tự nhiên tìm đến hơi ấm trong một đêm lạnh giá.

Quân hít một hơi sâu, mùi hương dịu nhẹ của mẹ – một sự pha trộn giữa mùi xà phòng còn vương lại và mùi mặn mòi của biển cả – phả vào mũi cậu. Tim cậu đập thình thịch, một cảm giác rất lạ lẫm, không phải sự khó chịu như ban đầu, mà là một sự ấm áp, an toàn, và một chút gì đó bối rối. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng đường cong trên cơ thể mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bầu ngực cô áp vào lồng ngực mình. Mùi hương và hơi ấm ấy khiến cậu thấy mình không còn cô đơn.

Linh cũng cảm nhận rõ vòng tay rắn chắc của con trai ôm lấy mình. Hơi ấm từ cơ thể Quân lan tỏa, xua đi cái lạnh giá đang hành hạ cô. Cô rúc sâu hơn vào lòng con, tìm kiếm sự che chở. Nỗi sợ hãi ban đầu dần tan biến, thay vào đó là cảm giác an toàn mà đã từ rất lâu cô không cảm nhận được. Cô là mẹ của nó, nhưng giờ đây, trong vòng tay con trai, cô cảm thấy mình được bảo vệ. Linh khẽ thở phào, thả lỏng cơ thể. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tim đập của con trai ngay bên tai mình.

Cả hai cứ thế nằm trong vòng tay nhau, hơi ấm lan tỏa, xua đi cái lạnh của đêm hoang đảo. Tiếng sóng biển vẫn vỗ rì rào, và tiếng thú rừng vẫn vọng lại từ xa, nhưng giờ đây chúng không còn đáng sợ nữa. Chúng như những âm thanh ru ngủ, đưa hai mẹ con chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Quân tỉnh dậy trước. Ánh nắng ban mai đã len lỏi qua khe hở của lều, rọi xuống khuôn mặt đang ngủ say của mẹ. Vòng tay cậu vẫn ôm chặt lấy Linh, và cơ thể cô vẫn áp sát vào cậu. Cậu cảm nhận được sự mềm mại và hơi ấm từ Linh, một cảm giác khác lạ so với những lần cậu ôm mẹ khi còn bé. Không phải sự ấm áp của tình mẫu tử đơn thuần, mà là một điều gì đó phức tạp hơn, một sự gần gũi thể xác mà trước đây cậu chưa từng trải qua với mẹ mình. Cậu khẽ động đậy, cảm nhận được sự nhức mỏi ở cánh tay vì đã giữ nguyên tư thế suốt đêm. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là cái cảm giác lạ lẫm, pha trộn giữa sự bối rối và một chút tò mò, đang dấy lên trong lòng cậu khi cậu nhìn khuôn mặt mẹ đang say ngủ trong vòng tay mình.

4 25 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
The light

Loạn luân hay nhất t bt

Chihuahua

Truyện có full chưa v tác giả

Le mi

Xin mua