Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Tác Giả: Hư Cấu
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 2: Xung đột
Buổi sáng đầu tiên trên hòn đảo hoang ập đến đột ngột như một cái tát. Linh mở mắt, đón nhận ánh nắng chói chang xuyên qua những tán lá cọ. Lưng cô đau nhức, cơ thể rã rời sau một đêm nằm co ro trên nền cát ẩm lạnh. Cô khẽ rên rỉ, vùng vẫy thoát khỏi sự khó chịu, nhưng ngay lập tức, một cảm giác đói cồn cào và khát khô họng ập đến.
Ngoài lều, Quân vẫn nằm yên, cuộn tròn như một đứa trẻ. Mái tóc nâu bết dính cát và sương đêm, che khuất một phần khuôn mặt đang ngủ say. Linh nhìn con trai, lòng nặng trĩu. Dù cậu đã 17 tuổi, nhưng trong mắt cô, Quân vẫn là đứa bé cô cần bảo vệ. Cô thở dài, gượng dậy. Cần phải làm gì đó. Ngay bây giờ.
Linh bước ra khỏi túp lều tạm bợ. Nắng đã bắt đầu lên cao, rọi vàng bãi cát trắng mịn, khiến mắt cô nheo lại. Không khí ẩm ướt, mang theo hơi nóng đặc trưng của vùng nhiệt đới. Tiếng sóng biển rì rào như một bản nhạc vĩnh cửu, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và tuyệt vọng.
“Quân! Quân, dậy đi con!” Linh gọi khẽ, giọng khô khốc.
Quân cựa mình, từ từ mở mắt. Cậu nheo mắt nhìn mẹ, ánh mắt vẫn còn vương sự mệt mỏi và bực dọc. “Gì nữa vậy mẹ? Sớm thế mà đã ồn ào rồi.”
Linh cố nén cơn khó chịu. “Con không thấy chúng ta đang ở đâu sao? Chúng ta cần tìm nước ngọt và thức ăn. Con có đói và khát không?”
Quân ngồi bật dậy, vuốt mớ tóc rối bù. Cảm giác đói và khát tức thì ập đến, khiến cậu nhăn mặt. “Thì sao? Kiểu gì cũng có người đến cứu thôi mà.”
“Đừng mơ mộng nữa!” Linh nói, giọng có chút gắt gỏng. Cô biết, trong tình cảnh này, sự mềm yếu sẽ chỉ khiến cả hai gục ngã. “Con nhìn xem, không một bóng người, không một con tàu. Chúng ta chỉ có hai mẹ con thôi. Nếu con muốn sống, chúng ta phải tự lo cho mình.”
Quân im lặng, nhìn quanh. Cái nắng chói chang, sự tĩnh lặng đáng sợ của hòn đảo vắng tanh càng làm nổi bật sự thật cay nghiệt: họ thực sự mắc kẹt. Linh thấy ánh mắt con trai thoáng qua sự sợ hãi, nhưng ngay sau đó, nó lại biến thành vẻ ương bướng.
“Vậy mẹ muốn con làm gì?” Quân hỏi, giọng đầy vẻ thách thức.
“Mẹ đã nghĩ rồi,” Linh nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Mẹ sẽ đi tìm nước ngọt. Con thì đi tìm thức ăn. Con có thể tìm được trái cây, hoặc thử bẫy cá ở gần bờ biển. Chúng ta không thể chết đói và chết khát ở đây được.”
Quân nhếch mép. “Mẹ nghĩ con là cái gì chứ? Con đâu phải là đứa trẻ con mà mẹ muốn sai vặt thế nào cũng được. Con sẽ tự đi tìm cái gì con muốn, không cần mẹ phải sắp đặt!”
“Đây không phải là lúc để con thể hiện sự nổi loạn, Quân!” Linh cau mày. “Đây là vấn đề sinh tử! Nếu không có nước, chúng ta sẽ không sống nổi quá ba ngày đâu. Và nếu không có thức ăn…”
“Thì con cứ tự lo cho con đi! Con tự biết mình phải làm gì!” Quân ngắt lời mẹ, đứng bật dậy. “Mẹ cứ đi tìm nước của mẹ đi. Con sẽ tự tìm thức ăn.”
Nói rồi, Quân quay lưng đi thẳng vào khu rừng rậm phía sau bãi biển, không đợi Linh kịp phản ứng.
Linh đứng chết lặng. Nỗi thất vọng và giận dữ bùng lên trong lòng, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. Bây giờ không phải lúc cho những cảm xúc đó. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Cô nhìn theo bóng lưng con trai khuất dần trong tán lá xanh rờn, lòng dấy lên một nỗi lo lắng khôn nguôi. Quân còn quá non nớt, quá bốc đồng. Cậu bé có đủ kỹ năng để sống sót trong môi trường khắc nghiệt này không?
Hít một hơi thật sâu, Linh tự nhủ phải mạnh mẽ. Cô bắt đầu đi dọc bờ biển về phía tây, nơi cô nhớ đã nhìn thấy một thung lũng nhỏ khi còn ở trên du thuyền. Cô hy vọng sẽ có một con suối hoặc mạch nước ngầm ở đó. Linh cố gắng bước đi thật cẩn thận, tránh những hòn đá sắc nhọn và mảnh san hô vỡ. Mặt trời càng lúc càng lên cao, đốt cháy làn da cô. Cảm giác khát khô cổ họng ngày càng rõ rệt, và chiếc váy maxi lụa dù mỏng manh cũng trở nên nóng bức.
Sau gần một giờ đi bộ, Linh nhận thấy thảm thực vật bắt đầu rậm rạp hơn, và độ ẩm trong không khí cũng tăng lên. Cô thấy những cây dương xỉ lớn mọc chen chúc, và nghe thấy tiếng nước chảy nhẹ. Trái tim cô đập thình thịch. Cô vội vã len lỏi qua những bụi cây rậm rạp, và cuối cùng, một cảnh tượng tuyệt đẹp hiện ra trước mắt: một con suối nhỏ trong vắt, nước chảy róc rách từ một vách đá phủ đầy rêu xanh. Dòng nước mát lạnh chảy qua những tảng đá cuội, đổ vào một vũng nước nhỏ trong veo.
Linh quỳ sụp xuống, vốc từng ngụm nước mát lạnh uống lấy uống để. Nước ngọt tinh khiết chảy qua cổ họng khô khốc, mang lại cảm giác dễ chịu đến tột cùng. Cô rửa mặt, cảm nhận sự sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Sau khi uống đủ, Linh tìm thấy một vài chiếc lá bản rộng, dùng chúng để gói ghém một ít nước mang về. Dù chỉ là một lượng nhỏ, nhưng nó quý giá hơn vàng bạc lúc này.
Trong khi Linh chật vật tìm kiếm nguồn sống, Quân cũng đang ở sâu trong rừng. Cậu đi lang thang một cách bừa bãi, không có kế hoạch rõ ràng. Cậu ghét việc mẹ cứ ra lệnh, ghét cái cảm giác bị coi thường. Cậu muốn chứng minh cho mẹ thấy rằng mình không phải là đứa trẻ vô dụng.
Quân cố gắng bắt một con thằn lằn nhỏ bằng tay không, nhưng nó nhanh chóng lẩn mất vào đám lá khô. Cậu thử dùng một cành cây gãy để đâm cá ở một con lạch nhỏ mà cậu vừa tìm thấy, nhưng con cá quá nhanh và lanh lợi. Cậu cảm thấy tức tối, đá mạnh vào một gốc cây. Cơn đói và khát khiến cậu càng thêm khó chịu. Rừng rậm trở nên đáng sợ hơn cậu tưởng. Những tiếng động lạ từ đâu đó vọng lại, và ánh sáng mặt trời le lói qua tán lá dày đặc khiến không gian trở nên u ám. Quân bắt đầu cảm thấy lạc lối. Cậu đi vòng quanh một lúc lâu, cảm thấy hoảng loạn.
Cuối cùng, sau nhiều giờ vật lộn không thành công và cảm giác lạc lõng, Quân đành bỏ cuộc. Cậu đập tay vào một thân cây to, rồi quay trở lại, bước chân nặng nề. Khi trở về túp lều tạm bợ, mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc biển. Quân mệt mỏi và thất vọng, đôi tay vẫn trống không. Cậu thấy Linh đang ngồi bên ngoài lều, ánh mắt dõi ra biển xa xăm.
Linh quay lại, nhìn thấy con trai. Ánh mắt cô thoáng hiện lên sự nhẹ nhõm khi thấy cậu trở về an toàn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự thất vọng khi cô nhìn thấy tay cậu trống rỗng. Quân cũng nhìn mẹ, rồi cụp mắt xuống, cảm giác xấu hổ và bất lực len lỏi.
“Con… con không tìm được gì hết,” Quân khẽ nói, giọng đầy vẻ hụt hẫng.
Linh không nói gì. Cô chỉ đứng dậy, đi vào lều, rồi mang ra chiếc lá lớn gói nước mà cô đã tìm thấy. Cô cẩn thận mở nó ra, rồi đưa cho Quân. “Uống đi.”
Quân ngạc nhiên nhìn mẹ. Cậu đã nghĩ mẹ sẽ mắng mỏ, nhưng Linh chỉ im lặng đưa nước cho cậu. Cậu cầm lấy, uống từng ngụm nhỏ, cảm nhận dòng nước mát lạnh thấm vào từng tế bào. Dù là nước suối, nhưng nó ngọt hơn bất cứ thứ gì cậu từng uống.
Cả hai ngồi xuống bãi cát, không ai nói một lời nào. Tiếng sóng vỗ rì rào, và tiếng gió thổi qua những rặng cọ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng thẳng giữa hai mẹ con. Linh và Quân ngồi cạnh nhau, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ vẫn còn đó, sờ thấy được trong không khí.
Loạn luân hay nhất t bt
Truyện có full chưa v tác giả
Xin mua