Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23
Tác Giả: Hư Cấu
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 3: Khám phá
Buổi sáng thứ hai trên đảo, không khí oi ả và tĩnh lặng bao trùm khu lều tạm. Tiếng sóng vỗ đều đặn vào bờ cát, xen lẫn tiếng chim rừng lạ lẫm. Linh tỉnh giấc sớm, cơn đau lưng vẫn âm ỉ, nhưng nỗi đói và khát đã dịu đi phần nào nhờ dòng nước suối mát lạnh cô tìm được hôm qua. Cô khẽ cựa mình, nhìn sang bên cạnh. Quân vẫn còn ngủ say, mái tóc rối bù dính vài hạt cát nhỏ.
Linh nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra khỏi lều. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cọ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền cát trắng. Không gian tĩnh mịch của hòn đảo hoang dội lại cảm giác cô độc và tuyệt vọng. Cô nhìn ra biển, ánh mắt xa xăm. Liệu có ai đến cứu họ không? Hay họ sẽ mắc kẹt ở đây mãi mãi? Nỗi lo lắng cuộn xoáy trong lòng, nhưng Linh cố gắng gạt bỏ. Phải mạnh mẽ. Vì Quân.
Cô quay lại nhìn con trai, khẽ khàng lay vai cậu. “Quân… Quân, dậy đi con.”
Quân cựa mình, tiếng càu nhàu khẽ vang lên. Cậu bé từ từ mở mắt, nheo lại khi ánh nắng chiếu thẳng vào. “Sớm vậy mẹ…”
“Đã là ngày thứ hai rồi,” Linh nói, giọng dứt khoát. “Chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết đói được. Nguồn nước hôm qua mẹ tìm được không đủ dùng lâu dài. Chúng ta phải tìm thêm.”
Quân ngồi dậy, duỗi người. Cơn đói bắt đầu cồn cào trong bụng, nhưng cậu vẫn cố giữ vẻ bất cần. “Thì sao? Mẹ cứ đi tìm đi. Con đâu có bắt mẹ phải nuôi con.”
“Đây không phải là lúc con nói những lời vô nghĩa đó,” Linh đáp, giọng có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự kiên nhẫn. “Chúng ta bị mắc kẹt cùng nhau. Con và mẹ phải hợp tác để sống sót. Mẹ cần con.”
Lời nói của Linh chạm đến một góc mềm yếu trong lòng Quân, nhưng sự ương bướng của tuổi trẻ nhanh chóng lấn át. Cậu quay mặt đi, nhìn về phía rừng rậm. “Thì hợp tác. Vậy mẹ muốn làm gì?”
Linh nhìn theo ánh mắt con trai, rồi nhìn lại bãi biển bao la. “Chúng ta cần khám phá hòn đảo này. Mẹ nghĩ chúng ta nên đi dọc theo bờ biển, có thể tìm thấy thêm mảnh vỡ của tàu hoặc những thứ trôi dạt vào bờ. Gần bờ biển cũng dễ hơn để phát hiện nếu có tàu thuyền đi qua.”
Quân nhếch mép. “Mẹ luôn muốn an toàn. Con thì không. Con muốn vào sâu trong rừng. Chắc chắn bên trong sẽ có nhiều thứ hơn là mấy cái mảnh ván mục nát ở bờ biển này.”
“Không được!” Linh lập tức phản đối, giọng cao hơn thường lệ. “Rừng rậm rất nguy hiểm. Con không biết bên trong có gì, có thú dữ không, hay con có thể bị lạc. Chúng ta phải đi cùng nhau, và đi gần bờ biển.”
“Mẹ lại kiểm soát con!” Quân bật dậy, ánh mắt bùng lên sự giận dữ. “Lúc nào mẹ cũng vậy! Con muốn tự do khám phá. Con đâu có phải là đứa trẻ con không biết gì!”
“Quân, nghe mẹ nói đây! Con còn quá thiếu kinh nghiệm để tự mình vào rừng sâu! Nếu có chuyện gì xảy ra với con, mẹ biết phải làm sao đây?” Linh cố gắng nói bằng giọng dịu dàng hơn, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong mắt cô. Cô muốn kéo con trai lại, muốn giải thích, nhưng Quân đã quay lưng.
“Mẹ cứ lo cho mẹ đi!” Quân gắt lên, rồi chạy thẳng vào rừng, biến mất nhanh chóng sau những tán cây xanh rì.
Linh đứng chết lặng, nhìn về phía rừng. Nỗi sợ hãi lạnh buốt dâng lên trong lòng. Cô đã quá mềm yếu. Cô đã không thể giữ được con. Giờ Quân đã biến mất vào một nơi nguy hiểm, và cô không biết phải làm gì. Nỗi tuyệt vọng gần như nhấn chìm cô, nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên: Cô phải tìm thức ăn. Cô không thể để cả hai chết đói. Và cô phải tìm con. Dù Quân có bướng bỉnh đến đâu, nó vẫn là đứa con trai duy nhất của cô.
Hít một hơi thật sâu, Linh tự nhủ phải bình tĩnh. Cô sẽ không đi theo Quân vào rừng ngay lập tức. Cô cần tìm kiếm nguồn lực, và cô tin rằng bãi biển vẫn là nơi an toàn hơn để bắt đầu. Cô quyết định đi về phía đông, nơi có vẻ ít cây cối rậm rạp hơn và có nhiều tảng đá lớn. Có thể ở đó sẽ có cua, ốc, hoặc một loại trái cây nào đó.
Linh bước đi một cách thận trọng trên nền cát. Đôi mắt cô không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể ăn được. Mặt trời đã lên cao, không khí nóng ẩm bao trùm, khiến lưng áo cô ướt đẫm mồ hôi. Linh đi qua những bụi cây dại, và rồi, cô nhìn thấy chúng: những cây dại mọc thành bụi lớn, thân cây chi chít những quả nhỏ màu vàng cam. Chúng trông giống như những quả mâm xôi hoặc việt quất dại mà cô từng thấy trong sách.
Thận trọng tiến lại gần, Linh hái một quả nhỏ, ngửi thử, rồi nếm một chút. Vị ngọt dịu lan tỏa trong miệng, không hề chát hay đắng. Tim cô đập thình thịch. Cô đã tìm thấy thức ăn! Dù không nhiều, nhưng nó đủ để giúp cả hai duy trì sự sống trong vài ngày. Linh vội vã hái những quả chín mọng, cẩn thận cho vào vạt váy lụa đã rách bươm của mình. Cô ước gì có một cái túi hoặc vật chứa nào đó.
Trong khi đó, Quân đang ở sâu trong khu rừng. Cậu đi một cách liều lĩnh, cố chứng tỏ bản thân. “Mẹ luôn nghĩ mình là người duy nhất biết mọi thứ,” cậu lẩm bẩm. Cậu đi qua những bụi cây rậm rạp, những cây cổ thụ cao vút vươn thẳng lên trời, tán lá rậm rịt che khuất ánh nắng. Không khí trong rừng trở nên ẩm ướt và ngột ngạt hơn. Tiếng côn trùng vo ve, tiếng chim hót líu lo, và đôi khi là những âm thanh lạ lùng của thú rừng khiến cậu rợn người.
Quân cố gắng tìm kiếm dấu vết của nước hoặc bất kỳ loại trái cây nào. Cậu liên tục nhìn lên cây, nhưng hầu hết đều là những loại cây lạ lẫm mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Cậu cảm thấy vô cùng lạc lõng. Cậu đã đi sâu hơn mình nghĩ, và những con đường mòn (nếu có) đều bị che khuất bởi thảm thực vật dày đặc. Cảm giác đói và khát càng lúc càng rõ rệt, khiến đầu óc cậu choáng váng.
Quân bắt đầu hoảng loạn. Cậu quay đầu, cố gắng tìm lại con đường mình đã đi, nhưng mọi hướng đều trông giống hệt nhau. Những cây cọ và dương xỉ cao quá đầu, những thân cây to lớn che khuất tầm nhìn. Cậu bắt đầu chạy, hy vọng sẽ tìm được lối ra, nhưng chỉ càng lún sâu vào mê cung xanh rờn của khu rừng. Mồ hôi vã ra, ướt đẫm lưng áo. Cậu bắt đầu gọi, “Mẹ! Mẹ ơi!” nhưng tiếng gọi yếu ớt của cậu nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ của rừng sâu. Cậu bé cảm thấy sợ hãi đến tột cùng, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà cậu chưa từng trải qua. Cậu ngã khụy xuống một gốc cây, thở hổn hển, cảm giác lạc lối hoàn toàn bao trùm.
Sau một lúc lâu, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, Quân cuối cùng cũng tìm được lối ra. Cậu không biết mình đã đi bao xa, hay làm thế nào mà cậu lại tìm thấy đường về bãi biển. Khi nhìn thấy bãi cát trắng quen thuộc, cậu thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng nghìn cân. Cậu lê bước về phía lều, cơ thể rã rời, tay vẫn trống không. Cậu cảm thấy nhục nhã, cảm giác bướng bỉnh lúc sáng đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự thất vọng và hối hận.
Khi Quân trở về, Linh đang ngồi bên ngoài lều, cẩn thận nhấm nháp một vài quả màu vàng cam. Ánh mắt cô vẫn dõi ra biển, nhưng ngay khi thấy bóng dáng con trai lấp ló, cô quay phắt lại. Ánh mắt cô thoáng qua một tia nhẹ nhõm đến tột cùng, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó, chỉ nhìn Quân bằng ánh mắt bình thản.
Quân im lặng ngồi xuống bên cạnh mẹ, không nói gì về chuyến đi vô ích của mình. Cậu cảm thấy ánh mắt của Linh, và biết cô đã nhìn thấy sự thất bại của cậu.
“Con đói không?” Linh hỏi, giọng nhẹ nhàng. Cô đưa cho Quân vài quả mà cô đã hái được. “Mẹ tìm thấy chúng ở phía đông. Ăn thử xem.”
Quân ngạc nhiên nhìn mẹ. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho một trận mắng mỏ, nhưng Linh chỉ im lặng đưa thức ăn. Cậu cầm lấy quả, cắn một miếng. Vị ngọt thơm lan tỏa trong miệng, ngon hơn bất cứ thứ gì cậu từng ăn. Cậu ăn ngấu nghiến, cảm thấy năng lượng dần trở lại.
Linh cũng tiếp tục ăn những quả còn lại. Cả hai ngồi cạnh nhau, không nói một lời nào. Tiếng sóng vỗ đều đều, tiếng gió thổi rì rào qua những tán cọ. Sự im lặng không còn quá căng thẳng như những lần trước. Quân có thể cảm nhận được hơi ấm từ mẹ mình ở ngay bên cạnh. Linh cũng cảm thấy sự hiện diện của Quân, một cảm giác an toàn mong manh trong thế giới hoang dã này. Họ ăn xong, nhìn nhau một thoáng, rồi lại quay đi, ánh mắt lại hướng về phía biển, nơi hoàng hôn đang buông xuống.
Loạn luân hay nhất t bt
Truyện có full chưa v tác giả
Xin mua