Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 5: Học cách sinh tồn

Quân khẽ cựa mình, nhận ra vòng tay mình vẫn siết chặt lấy Linh. Hơi thở đều đều của mẹ phả vào cổ, ấm nóng và quen thuộc, nhưng lại mang theo một cảm giác lạ lẫm, bối rối. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe hở của lều, rọi xuống khuôn mặt đang ngủ say của mẹ. Linh vẫn đẹp, ngay cả khi mái tóc cô rối bù, dính cát, và làn da trắng hồng của cô phảng phất vẻ mệt mỏi sau những ngày vật lộn. Quân có thể cảm nhận rõ ràng từng đường cong mềm mại của cơ thể Linh áp sát vào cậu, hơi ấm từ bầu ngực căng tròn của cô truyền qua lớp vải mỏng manh của chiếc váy maxi đã sờn rách, đè nặng lên lồng ngực mình.

Đây không phải là cái ôm của một đứa trẻ con được mẹ vỗ về. Nó là một sự gần gũi thể xác mà Quân chưa từng trải qua, một điều gì đó khiến cậu vừa bối rối, vừa tò mò, và một chút gì đó rất mới lạ đang dấy lên trong lòng. Cậu cố gắng nhúc nhích, muốn rời ra, nhưng cơ thể dường như không nghe lời. Vòng tay cậu vẫn ôm siết lấy cô, như thể muốn níu giữ khoảnh khắc này mãi mãi. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, nhưng hình ảnh mẹ trong vòng tay cậu cứ luẩn quẩn trong tâm trí.

Linh khẽ động đậy, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng cô. Quân giật mình, vội vàng buông lỏng tay, nhưng vẫn để cơ thể Linh tựa vào mình. Linh từ từ mở mắt, ánh mắt cô chạm vào Quân. Một thoáng bối rối lướt qua trên khuôn mặt cô, nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh thường thấy. Cô khẽ ho khan, gượng gạo đẩy nhẹ Quân ra.
“Con… con dậy rồi à?” Linh hỏi, giọng còn ngái ngủ, nhưng đã lấy lại được vẻ nghiêm nghị. Cô ngồi bật dậy, cố gắng chỉnh lại chiếc váy maxi đã nhàu nát.
Quân cũng ngồi dậy, cảm giác nhức mỏi ở cánh tay và lưng. Cậu lảng tránh ánh mắt mẹ, gật đầu cụt lủn. “Vâng.”
Không ai nói gì về đêm qua, về cái ôm bất đắc dĩ đã mang lại hơi ấm và sự gần gũi ngoài mong đợi. Sự im lặng bao trùm lều, nặng nề hơn những lần trước, vì nó chất chứa những cảm xúc không tên vừa nảy nở.

“Hôm nay chúng ta phải làm việc khác,” Linh phá vỡ sự im lặng. Cô nhìn ra ngoài lều, ánh nắng đã lên cao, hứa hẹn một ngày nóng bức. “Chúng ta cần nhóm lửa. Không có lửa, chúng ta không thể nấu chín thức ăn hay giữ ấm vào ban đêm.”
Quân nhíu mày. “Làm sao mà nhóm lửa được? Không có bật lửa hay diêm.”
“Chúng ta sẽ dùng đá và gỗ,” Linh đáp, giọng dứt khoát. “Bố con đã dạy mẹ từ khi mẹ còn trẻ, khi ông ấy đưa mẹ đi cắm trại. Không có gì là không thể. Quân, con đi tìm một ít gỗ khô và cành cây nhỏ. Mẹ sẽ tìm đá.”

Linh đứng dậy, chiếc váy maxi giờ đã dính đầy cát và những vết ố bẩn, nhưng Linh không quan tâm. Cô đi ra bãi biển, tìm những viên đá cuội lớn, trơn nhẵn. Quân miễn cưỡng cũng đi vào bìa rừng, nhặt những cành cây khô, những mảnh vỏ cây đã bong tróc. Cậu không mấy tin tưởng vào khả năng đốt lửa bằng tay không của mẹ, nhưng cũng không còn thái độ chống đối quyết liệt như trước. Sau chuyến đi lạc ngày hôm qua, Quân đã nhận ra rằng sự bướng bỉnh của cậu có thể dẫn đến những hậu quả thảm khốc. Cậu cần mẹ, và mẹ cũng cần cậu.

Họ trở lại lều với những thứ đã tìm được. Linh chọn ra hai viên đá thạch anh sắc cạnh, và một khúc gỗ khô mục. Cô bắt đầu chà xát hai viên đá vào nhau, tạo ra những tia lửa nhỏ. Khói bốc lên mờ mịt, nhưng tia lửa thì không đủ lớn để đốt cháy mớ bùi nhùi khô ráo mà Quân đã mang về. Linh kiên nhẫn lặp đi lặp lại động tác đó, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Mẹ ơi, có vẻ không ổn rồi,” Quân lên tiếng, giọng có chút nghi ngờ. “Có lẽ chúng ta nên thử cách khác.”
“Đừng nản lòng,” Linh nói, hơi thở dồn dập. “Phải có lửa. Chúng ta sẽ làm được.” Cô tiếp tục cố gắng, tay đã bắt đầu đỏ ửng.
Quân ngồi xuống bên cạnh, quan sát mẹ. Cậu thấy sự kiên trì trong ánh mắt cô, sự quyết tâm không bỏ cuộc. Người mẹ nghiêm khắc của cậu, người luôn muốn mọi thứ phải hoàn hảo, giờ đây lại đang kiên nhẫn đối mặt với một nhiệm vụ khó khăn như vậy. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Quân. Cậu nhớ lại những gì mình đã đọc trong một cuốn sách sinh tồn cũ của bố.
“Mẹ, mẹ thử dùng dây leo để tạo ma sát xem,” Quân đột nhiên nói. “Bố con từng kể, nếu chà hai mảnh gỗ với nhau bằng một sợi dây leo, ma sát sẽ lớn hơn và dễ tạo ra lửa hơn.”
Linh quay lại nhìn con trai, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Cô không nghĩ Quân lại nhớ những chuyện như vậy. “Con chắc chứ?”
“Vâng, con nghĩ vậy,” Quân đáp, giọng không còn vẻ bất cần như trước. “Để con tìm một sợi dây leo chắc chắn.”

Quân nhanh chóng tìm thấy một sợi dây leo dài, dẻo dai. Cậu dùng một đoạn cành cây nhỏ, khoét một lỗ nhỏ trên thân cây lớn, rồi luồn sợi dây qua đó, bắt đầu kéo qua kéo lại, tạo ma sát. Ban đầu, khói bốc lên từ chỗ cọ xát. Linh vội vàng đưa mớ bùi nhùi khô lại gần, thổi nhẹ. Lần này, một tia lửa nhỏ lập lòe, rồi bùng lên thành ngọn lửa yếu ớt. Linh reo lên vui sướng, Quân cũng khẽ mỉm cười. Họ đã làm được! Cả hai cùng nhau thổi và thêm củi khô vào, để ngọn lửa bùng lên lớn hơn, mang theo hơi ấm và ánh sáng.

Sau khi có lửa, Linh cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều. “Tốt lắm Quân,” cô nói, giọng đầy vẻ hài lòng. “Con đã nghĩ ra cách rất hay.”
Quân nghe mẹ khen, trong lòng dấy lên một cảm giác tự hào chưa từng có. Từ nhỏ đến lớn, Linh luôn nghiêm khắc với cậu, hiếm khi khen ngợi. Cảm giác này thật ấm áp.
“Giờ chúng ta có lửa rồi,” Linh tiếp tục. “Chúng ta cần thức ăn. Những quả mẹ tìm được chỉ đủ cầm hơi thôi.”
Quân nhìn ra biển, rồi nhìn vào những mảnh vỡ của du thuyền trôi dạt trên bờ. “Con có ý này, mẹ.” Cậu chỉ vào một mảnh lưới đánh cá bị rách nát, dính vào một khúc gỗ lớn. “Chúng ta có thể dùng mảnh lưới này, hoặc cố gắng dùng mấy thanh gỗ để làm một cái bẫy cá.”
Linh nhìn theo hướng tay Quân, ánh mắt cô sáng lên. “Đúng rồi! Sao mẹ không nghĩ ra nhỉ?” Cô thấy Quân không chỉ nhanh nhẹn mà còn có đầu óc sáng tạo, khả năng thích nghi tốt hơn cô tưởng.

Họ cùng nhau đi dọc bờ biển, thu thập những mảnh vỡ của du thuyền. Quân nhanh chóng nhận ra rằng mảnh lưới quá rách để sử dụng. Cậu nhìn xung quanh, thấy một vài mảnh kim loại sắc nhọn từ thân tàu.
“Chúng ta có thể dùng những cái này để làm giáo hoặc lao,” Quân đề nghị. “Rồi bắt cá thủ công, hoặc đâm cua.”
“Không, nguy hiểm lắm con,” Linh lắc đầu. “Hơn nữa, chúng ta không có kinh nghiệm. Rủi ro bị thương rất cao.”
Quân nghĩ một lát. “Vậy… chúng ta có thể làm một cái bẫy đơn giản. Dùng mấy thanh gỗ và đá để chắn một vũng nước cạn khi thủy triều rút. Cá sẽ bị mắc kẹt lại đó.”
Linh nhìn Quân, rồi nhìn ra biển. Ý tưởng đó có vẻ khả thi. “Được, vậy chúng ta thử cách đó đi.”

Cả hai bắt tay vào việc. Quân dùng sức mạnh của mình để kéo những thân cây gỗ trôi dạt, Linh thì sắp xếp đá. Họ cùng nhau làm việc ăn ý hơn hẳn so với những ngày trước. Quân không còn phàn nàn, Linh cũng không còn ra lệnh một cách kiểm soát. Họ trao đổi ý kiến, cùng nhau giải quyết vấn đề. Sau gần một giờ đồng hồ, họ đã tạo ra một cái bẫy cá hình chữ V đơn giản ở một vũng nước cạn.

Khi thủy triều bắt đầu rút, họ ngồi chờ đợi trong im lặng. Cảm giác hồi hộp xen lẫn hy vọng. Chẳng mấy chốc, một vài con cá nhỏ và vài con cua đỏ tươi đã bị mắc kẹt trong bẫy. Quân reo lên sung sướng, vội vàng lao xuống bắt chúng. Linh cũng cười nhẹ, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa.

Họ mang “chiến lợi phẩm” trở lại lều. Linh dùng một con dao nhỏ mà cô tìm thấy trong túi xách còn sót lại để làm sạch cá, trong khi Quân nhóm lại lửa. Mùi cá nướng thơm lừng lan tỏa trong không khí, xua đi mùi ẩm mốc của lều và mùi tanh của biển cả. Họ ngồi đối diện nhau, ăn ngấu nghiến những con cá nướng nóng hổi. Đây là bữa ăn nóng đầu tiên của họ kể từ khi bị nạn.

“Ngon quá, mẹ ạ!” Quân nói, mắt sáng lên.
Linh khẽ mỉm cười. “Ừ, ngon thật. Con làm tốt lắm, Quân. Nhờ có con mà chúng ta mới có lửa và cá để ăn.”
Quân ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt mẹ. Cậu thấy sự chân thành trong lời nói của Linh, không còn là những lời nhận xét lạnh lùng hay chỉ trích như trước. “Mẹ cũng vậy. Mẹ tìm được nước và quả, mẹ còn biết cách nhóm lửa nữa.”
Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như là đồng điệu, thoáng hiện trên môi cả hai. Cảm giác khó chịu, xa cách giữa họ đã dần được xua tan bởi những giờ phút cùng nhau đối mặt với sinh tử. Họ đã tìm thấy một sự cân bằng mới, một sự phụ thuộc lẫn nhau mà trước đây họ chưa từng biết đến. Ngọn lửa cháy bập bùng, soi rõ khuôn mặt họ, giờ đây không còn quá căng thẳng. Quân cảm thấy một chút tôn trọng đặc biệt dành cho mẹ, một sự tôn trọng vượt lên trên vai trò của người mẹ và người con. Linh cũng nhìn Quân, thấy con trai mình không còn là một đứa trẻ bướng bỉnh, mà là một thanh niên nhanh nhẹn, có khả năng sinh tồn và đầy tiềm năng.

Họ vẫn giữ khoảng cách, không chạm vào nhau, không nói những lời tình cảm sâu sắc. Nhưng sự im lặng giữa họ giờ đây đã khác. Nó không còn là sự im lặng của xa cách, mà là sự im lặng của thấu hiểu, của một khởi đầu mới, một nền tảng vững chắc cho những điều sẽ đến trên hòn đảo hoang này.

4 25 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
The light

Loạn luân hay nhất t bt

Chihuahua

Truyện có full chưa v tác giả

Le mi

Xin mua