Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Đảo Thiên Đường – Update Chương 23

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 10: Bước Tiến Nhỏ

Ngày mới trên đảo mở ra với một sự bình yên chưa từng có. Linh và Quân đi sâu hơn vào khu rừng phía sau bãi biển, nhưng không quá mạo hiểm. Họ tìm kiếm những thân cây khô ráo nhưng vẫn còn chắc chắn, và những loại dây leo mềm dẻo nhưng bền bỉ. Tiếng rìu của Quân, dù chỉ là một mảnh kim loại sắc được mài từ mảnh vỡ tàu, vẫn vang lên dứt khoát khi cậu chặt đứt một cành cây khô. Những thớ cơ bắp trên cánh tay cậu nổi lên, rắn chắc và mạnh mẽ, không còn vẻ non nớt của một thiếu niên.

Linh nhìn con trai làm việc. Cô không còn lo lắng thái quá như trước. Thay vào đó, trong mắt cô là một sự ngưỡng mộ thầm kín. Quân đã thay đổi quá nhiều trong vài ngày ngắn ngủi trên đảo. Từ một cậu bé bướng bỉnh, hay cãi lời, giờ đây cậu đã là một chàng trai gần như trưởng thành, tự tin và có trách nhiệm. Cậu không ngần ngại vác những thân gỗ nặng nhất, dù mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Chiếc áo phông đen rách rưới ôm sát lấy bờ vai rộng, để lộ những đường nét khỏe khoắn của cơ thể. Linh khẽ mỉm cười, cảm thấy một niềm tự hào ấm áp. `Con trai mình… thực sự đã lớn rồi. Mạnh mẽ hơn mình tưởng rất nhiều.`

Trong khi Quân cặm cụi với những thân gỗ, Linh tìm kiếm những loại dây leo phù hợp để đan. Cô ngồi dưới một gốc cây cổ thụ, đôi tay thoăn thoắt tết từng sợi dây, tạo thành một tấm lưới chắc chắn hơn để che chắn cho lều. Những ngón tay của cô, vốn quen với việc gõ bàn phím ngân hàng, giờ đây lại khéo léo và thuần thục với những vật liệu thô sơ. Cô cẩn thận chọn từng sợi, bện chúng lại với nhau, tạo ra những mắt lưới đều đặn. Chiếc váy maxi xanh ngọc của cô, giờ đã bạc màu và cũ kỹ, phác họa rõ ràng đường cong mềm mại của vòng eo và bầu ngực căng tròn khi cô khom người làm việc. Mái tóc đen nhánh của cô được búi tạm lên cao, để lộ chiếc cổ thanh thoát và những đường nét dịu dàng trên khuôn mặt.

Quân quay lại, vác một thân gỗ lớn trên vai. Cậu thấy Linh đang say sưa đan lưới. Cậu sững lại một chút, ngắm nhìn mẹ. `Mẹ thật khéo léo.` Cậu chưa từng nghĩ mẹ mình, một nhân viên ngân hàng nghiêm túc, lại có thể làm được những việc này. Dưới ánh nắng lọt qua tán lá, Linh trông thật dịu dàng và tập trung. Cậu cảm thấy một sự hấp dẫn lạ lùng từ người phụ nữ đang ngồi đó, sự kết hợp giữa nét dịu dàng và nghị lực, giữa vẻ yếu đuối mong manh và sức mạnh tiềm ẩn. Cảm giác đó vẫn còn mơ hồ, nhưng nó khiến tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. `Mẹ… đẹp quá.`

“Mẹ đang làm gì vậy?” Quân hỏi, cố gắng giấu đi sự bối rối trong ánh mắt.

Linh ngẩng đầu lên, mỉm cười. “Mẹ đang đan lưới để làm mái che cho lều. Cái lều cũ đã quá tồi tàn rồi.” Cô giơ tấm lưới dở dang lên. “Con thấy sao?”

Quân đặt thân gỗ xuống, tiến lại gần, cúi xuống xem xét tấm lưới. “Wow… mẹ khéo tay thật đấy. Con tưởng mẹ chỉ biết bấm máy tính thôi chứ.” Cậu trêu chọc, nhưng trong giọng nói có sự ngưỡng mộ chân thành.

Linh bật cười nhẹ. “Thì mẹ cũng phải học hỏi thôi chứ. Đâu thể cứ ngồi chờ cứu hộ mãi được.” Cô nhìn cậu, rồi vỗ vào bờ vai rắn chắc của cậu. “Con trai mẹ cũng không tệ đâu. Chặt gỗ khỏe hơn bố con ngày xưa rồi đấy.”

Quân ngạc nhiên khi thấy mẹ cười. Nụ cười của cô hiếm hoi đến mức cậu không nhớ lần cuối cùng mình thấy nó là khi nào. Nụ cười ấy làm khuôn mặt cô bừng sáng, đôi mắt không còn vẻ nghiêm khắc hay u buồn mà trở nên lấp lánh, rạng rỡ. Và lời khen của mẹ, đặc biệt là so sánh cậu với bố, khiến Quân cảm thấy một niềm tự hào lớn lao. Cậu cảm thấy như mình đã thực sự trưởng thành, được mẹ công nhận. `Mẹ khen mình khỏe hơn bố…` Cậu mỉm cười, nụ cười rạng rỡ hiếm hoi.

“Để con giúp mẹ một tay.” Quân nói, cậu ngồi xuống bên cạnh Linh, bắt đầu học cách đan lưới từ những sợi dây leo mà Linh đã chuẩn bị. Đôi tay thô kệch của cậu ban đầu còn lóng ngóng, nhưng Linh kiên nhẫn hướng dẫn. Đôi khi, ngón tay họ chạm vào nhau. Những cái chạm nhẹ tênh, nhưng lại khiến cả hai khẽ giật mình, một dòng điện nhỏ chạy qua. Quân cảm nhận được sự mềm mại của làn da mẹ, còn Linh thì cảm thấy hơi ấm và sức sống từ bàn tay con trai.

Họ làm việc cùng nhau một cách ăn ý. Quân chặt cây, Linh đan lưới. Quân khiêng đá, Linh tìm cách sắp xếp chúng thành bếp lò. Tiếng cười của họ thỉnh thoảng lại vang vọng trong khu rừng yên tĩnh, không còn là những tiếng cười gượng gạo hay miễn cưỡng, mà là những tiếng cười thực sự, thoải mái và vui vẻ. Những khoảng cách vô hình giữa họ dần được lấp đầy bằng sự hợp tác, sự thấu hiểu và những nụ cười sẻ chia.

Mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một góc biển. Họ trở về lều tạm, mang theo thành quả của cả ngày: những thân gỗ chắc chắn và một tấm mái che bằng lá và dây leo đã được bện khá hoàn chỉnh. Chiếc lều tạm bợ của họ giờ đây trông kiên cố và ấm cúng hơn nhiều. Linh và Quân cùng nhau dựng mái che, rồi sửa sang lại vách lều. Họ làm việc trong im lặng, nhưng sự ăn ý giữa họ đã đạt đến đỉnh điểm. Mọi động tác đều nhịp nhàng, không cần lời nói cũng hiểu ý nhau.

Khi màn đêm buông xuống, họ ngồi bên đống lửa trại ấm áp. Ngọn lửa bập bùng chiếu sáng khuôn mặt họ, tạo nên những bóng đổ lung linh. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, tiếng gió khẽ thổi qua những tán lá dừa. Một bữa tối đơn giản với cá nướng và trái cây dại, nhưng không khí lại ấm cúng đến lạ.

Họ không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu về việc cải thiện chỗ ở hay kế hoạch cho ngày mai. Nhưng giữa những khoảng lặng, ánh mắt họ lại chạm nhau. Quân nhìn Linh, ngắm nhìn ánh lửa nhảy múa trên mái tóc đen nhánh của cô, trên đôi mắt đã dịu đi rất nhiều, và trên đôi môi khẽ mỉm cười. Cậu thấy mẹ mình không chỉ là một người mẹ, mà còn là một người phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ, và đầy quyến rũ. Cái cảm giác phức tạp, cấm kỵ lại len lỏi, nhưng lần này, nó không còn khiến cậu bối rối hay sợ hãi tột độ như trước. Nó mang theo một sự tò mò, một sự hấp dẫn âm thầm.

Linh cũng nhìn Quân. Cô nhìn thấy ánh mắt trưởng thành của con trai, nhìn thấy bờ vai rộng và vóc dáng đã cao lớn hơn cô rất nhiều. Cô cảm nhận được sức mạnh từ cậu, một chỗ dựa vững chãi mà cô đã đánh mất từ lâu. `Thằng bé… đã là một người đàn ông rồi.` Cô nghĩ thầm. Một cảm giác an toàn và tin tưởng sâu sắc bao trùm lấy cô. Không còn là nỗi sợ hãi đơn độc, mà là sự đồng hành, sự chia sẻ. Dù không nói ra, nhưng cả hai đều cảm thấy một sợi dây gắn kết vô hình đang siết chặt họ lại gần nhau hơn, một sự ấm áp lan tỏa từ tim, xua đi mọi lạnh lẽo và cô độc của hoang đảo.

4 25 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
3 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
The light

Loạn luân hay nhất t bt

Chihuahua

Truyện có full chưa v tác giả

Le mi

Xin mua