Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 04/06/2026

Sát khí lạnh lẽo từ thanh Nhật Luân Kiếm của Giyuu vừa mới vơi bớt thì bất ngờ, anh ta di chuyển với một tốc độ kinh hoàng.

“Bộp~~!”

Chỉ trong một cái chớp mắt, bàn tay của Giyuu đã chặt mạnh vào gáy của Nezuko. Con bé, vốn đang nấc lên từng hồi vì kiệt sức và bản năng quỷ đang dần dịu xuống, ngay lập tức đổ gục như một bông hoa héo úa. Thân hình nuột nà, căng tràn sức sống của Nezuko trượt xuống từ vòng tay Tanjiro.

“Nezuko!!!” – Bà Kie hét lên một tiếng đầy hoảng hốt, thanh âm mang theo sự run rẩy đầy dâm mị của loài quỷ. Bà lao tới, chắn trước mặt con gái mình, đôi mắt màu hồng rực lửa trừng trừng nhìn Giyuu. “Anh… anh đã nói là sẽ tha cho chúng tôi mà! Tại sao lại đánh con bé?”

Giyuu không nói không rằng, cũng chẳng thèm để tâm đến sự trách móc của bà Kie. Anh ta biến mất vào màn sương tuyết dày đặc nhanh như một cơn gió lốc. Nhân (Tanjiro) đứng đó, dù biết trước cốt truyện nhưng hơi thở vẫn không khỏi kịch liệt “hít… hàaa…~~”. Cậu cảm nhận được sự áp chế kinh người từ vị Trụ Cột này.

Vài giây sau, Giyuu quay trở lại. Trên tay anh ta là một đoạn tre nhỏ được mài nhẵn, kèm theo một sợi vải màu đỏ rực. Anh ta tiến lại gần, bỏ qua sự cảnh giác của bà Kie, khéo léo và dứt khoát luồn sợi dây ra sau gáy rồi buộc chiếc ống tre vào miệng Nezuko.

Chiếc ống tre nén chặt lấy đôi môi đỏ mọng, ngăn cản những chiếc răng nanh quỷ của con bé lộ ra, đồng thời cũng như một biểu tượng của sự kìm hãm bản năng dâm dục và thèm khát máu thịt của loài quỷ. Nhìn Nezuko nằm đó, ngực phập phồng đều đặn “phù… phù…~~”, đôi môi bị b bịt kín bởi đoạn tre, Nhân cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

Giyuu đứng dậy, đôi mắt xanh thẫm nhìn thẳng vào mắt Tanjiro — đôi mắt quỷ đỏ rực đang tỏa ra hơi nóng.

“Đến chân núi Sagiri. Tìm một người đàn ông tên là Urokodaki Sakonji. Hãy nói rằng Tomioka Giyuu đã gửi các người đến,” Giyuu nói, giọng nói vẫn băng lãnh nhưng ẩn chứa một sự chỉ dẫn rõ ràng. “Và hãy nhớ cho kỹ… đừng bao giờ tiếp xúc với ánh mặt trời nếu không muốn tan biến thành tro bụi.”

Chưa kịp để Tanjiro trả lời, Giyuu đã quay lưng đi. Bóng dáng anh ta nhạt dần trong làn sương mù trắng xóa rồi hoàn toàn biến mất như một bóng ma.

Sự yên lặng đáng sợ bao trùm lấy đỉnh núi một lần nữa. Tanjiro quay lại, thấy bà Kie đang nâng đầu Nezuko đặt lên đùi mình, vuốt ve khuôn mặt em gái. Những sợi tóc đen tuyền của Nezuko xõa trên nền tuyết trắng, trông vừa tội nghiệp lại vừa có một sức hút ma mị khó cưỡng của một con quỷ mới lớn.

“Chúng ta… chúng ta thoát chết rồi sao Tanjiro?” – Bà Kie ngước nhìn con trai, giọng bà vẫn còn dư âm của sự sợ hãi nhưng đôi mắt hồng bắt đầu lộ rõ sự tin tưởng vào người con trai trưởng.

“Vâng, mẹ. Anh ấy đã chọn tin chúng ta,” Tanjiro tiến lại, cơ bắp cậu rung rinh theo mỗi bước chân, sức mạnh của quỷ Muzan trong người cậu đang dần ổn định, mang lại cho cậu một cảm giác quyền năng vô hạn. “Mẹ, con sẽ cõng Nezuko. Chúng ta phải chạy ngay về phía thị trấn, tìm một chỗ trú ẩn tối tăm trước khi trời sáng rõ.”

Tanjiro nhấc bổng cơ thể Nezuko lên vai. Sự va chạm giữa làn da ấm nóng của cậu và cơ thể mọng nước của em gái khiến mạch máu cậu lại sôi lên sùng sục. Cậu cảm nhận được sự co giãn của thớ thịt mình, mỗi bước chạy là một lần cơ đùi cậu căng cứng, đạp mạnh xuống lớp tuyết “bộp… bộp…~~”.

Bà Kie cũng vội vàng chạy theo sau. Dòng máu quỷ trong bà khiến tốc độ và sự linh hoạt tăng lên gấp bội. Cả hai mẹ con nhà Kamado lao đi trong sương mù như hai bóng đen liêu trai. Trong đầu Nhân lúc này là một mớ hỗn độn của sự may mắn và hưng phấn.

Cậu đã thay đổi được cái kết thảm khốc của gia đình. Dù mẹ cậu giờ đã là quỷ, dù cuộc sống con người đã chấm dứt, nhưng nhìn sang mẹ và em gái đang ở cạnh mình — trong những thân xác quỷ đầy dâm tính và quyến rũ này — Nhân thầm nghĩ rằng đây có thể là khởi đầu cho một vương triều quỷ mới mà chính cậu sẽ là người dẫn dắt.

Mùi tuyết, mùi máu nhạt nhòa và mùi của sự sống mãnh liệt quyện vào nhau theo từng nhịp thở “hàaa… hít… hàaa…~~” của họ trên đường xuống núi. Đêm tối vẫn còn dài, nhưng con đường phía trước của họ đã không còn là con đường bán than tầm thường nữa, mà là con đường của dục vọng, máu và quyền lực tối cao.

Ánh bình minh đầu tiên rạch ngang bầu trời, xua tan màn sương mù u ám trên đỉnh núi. Ba bóng người — hay đúng hơn là ba con quỷ — nhanh chóng lao vào một cái hang đá hẻo lánh dưới chân núi. Cái hang ẩm thấp, tối tăm, mang theo mùi của rêu xanh và hơi đất.

Vừa ngồi xuống phiến đá mát lạnh, Tanjiro (Nhân) hít một hơi thật sâu. Hơi thở của cậu lúc này “hàaa… hàaa…~~” nghe có vẻ mạnh mẽ và đầy nội lực. Cậu nhìn sang Nezuko. Con bé đang ngồi bó gối trong góc tối nhất, đôi mắt màu hồng mơ màng nhìn ra ngoài cửa hang. Chiếc ống tre được Giyuu buộc chặt nén vào đôi môi đỏ mọng, khiến thỉnh thoảng con bé phát ra những tiếng “Hmm… hmm…~~” nghe vừa đáng yêu lại vừa mang một âm sắc gợi dục của loài thú bị cầm tù.

Nhân nhìn những tia nắng vàng rực đang chiếu rọi bên ngoài, rồi cậu nhớ lại kiến thức từ bộ anime mình đã xem. Trong arc Làng Thợ Rèn, Nezuko đã kháng được ánh mặt trời. Và chính Tanjiro sau này khi hóa quỷ cũng có khả năng đó.

“Bí quyết là gì nhỉ? Tại sao Nezuko phải mất hàng năm trời, còn mình… mình lại có dòng máu gốc của Muzan pha trộn với ý chí hiện đại?” – Nhân tự hỏi, đôi mắt quỷ rực lên sự tò mò.

Cậu từ từ đứng dậy, tiến về phía cửa hang.

“Kìa Tanjiro! Con định làm gì vậy? Kẻ đó nói mặt trời sẽ thiêu cháy chúng ta mà!” – Tiếng bà Kie vang lên đầy lo lắng. Bà lao tới định giữ tay cậu lại, hơi thở bà dồn dập “phù… phù…~~”, bầu ngực phập phồng kịch liệt sau lớp áo kimono xộc xệch.

Tanjiro không trả lời. Cậu dồn hết ý chí, từ từ đưa một ngón tay ra khỏi bóng tối. Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào tia nắng rực rỡ…

Xèo… xèo…~~

Một cơn đau buốt thấu tận xương tủy lan tỏa. Cảm giác giống như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Khói bốc lên nghi ngút từ đầu ngón tay Tanjiro, lớp da nhanh chóng đen sạm rồi hóa thành tro bụi rơi xuống đất. Nhân nghiến răng, trán túa mồ hôi hột. Cậu vội vã rút tay lại.

Chỉ trong một cái chớp mắt, khả năng hồi phục đáng kinh ngạc của quỷ đã hoạt động. Thớ thịt tại đầu ngón tay cậu rung rinh, âm thanh “xẹt… xẹt…~~” của các tế bào đang tái tạo nghe thật kích thích. Phần thịt mới mọc ra trắng nõn nà và trơn láng.

Bà Kie nhìn cảnh đó, đôi mắt mèo màu hồng của bà ánh lên nỗi buồn sâu thẳm. Bà hiểu rằng, giấc mơ về một buổi trưa dạo bước dưới nắng cùng các con đã hoàn toàn khép lại. Bà khẽ thở dài, hơi thở mang theo vị đắng cay của định mệnh: “Hàaa… vậy là chúng ta thực sự đã trở thành quỷ …”

Nezuko bấy giờ mới tỉnh hẳn, con bé lờ đờ chớp mắt. Do có ống tre chặn miệng, Nezuko không thể nói gì, chỉ biết “Hmph… hmph…~~” rồi rúc đầu vào lòng bà Kie tìm kiếm sự an ủi.

Đợi đến khi mặt trời lặn hẳn, bóng đêm trùm lấy vạn vật, cả ba mới bắt đầu khởi hành hướng về núi Sagiri. Dưới sức mạnh quỷ, tốc độ của họ rất kinh người. Tanjiro dẫn đầu, theo sau là bà Kie cõng Nezuko trên lưng. Họ băng rừng xé gió, hơi thở quện vào nhau tạo thành những tiếng động dâm dật giữa khu rừng vắng.

Trên đường đi, chiếc mũi của Tanjiro đột ngột giật nẩy. Một mùi sắt nồng nặc, mùi thịt sống bị xé rách xông thẳng vào khứu giác. Cách đó không xa là một ngôi nhà nhỏ ven đường, ánh đèn leo lét bên trong cho thấy có sự sống… hoặc là sự chết.

Tanjiro thận trọng đẩy cửa bước vào.

“Rắc… rột… rột…~~”

Âm thanh của xương cốt bị nhai nghiến vang lên ghê rợn. Giữa sàn nhà, một con quỷ có thân hình vạm vỡ, làn da xám xịt đang gặm nhấm một xác người. Máu vương vãi khắp nơi, bắn lên cả những tấm chiếu tatami.

Ngửi thấy mùi máu tươi, Nezuko đột nhiên thay đổi. Con bé chảy nước dãi ròng ròng, ướt sũng cả chiếc ống tre. Đôi mắt Nezuko rực lên sự thèm khát mãnh liệt đối với vũng máu và thịt người kia, con bé thở “hộc… hộc… hộc…~~” dồn dập, cơ thể run lên như muốn lao tới xé xác con mồi kia.

Thế nhưng, lạ kỳ thay, cả Nhân và bà Kie đều không cảm thấy thèm khát. Thứ duy nhất cả hai thấy là sự ghê tởm tột độ đối với cảnh tượng man rợ này.

Con quỷ gầy gò ngước nhìn lên, miệng vẫn còn dính những mẩu thịt bầy nhầy. Nó gầm gừ: “Tụi mày biến đi! Đây là lãnh địa của tao! Tao là kẻ đã bắt được con mồi này đầu tiên! Cấm tụi mày giành giật, không tao xé xác cả lũ!”

“Thứ rác rưởi…” – Tanjiro gầm nhẹ.

Không một lời thừa thãi, cậu lao tới với tốc độ của một tia chớp. Đôi móng vuốt của cậu cắm thẳng vào vai con quỷ, xấc bổng nó lên. Với sức mạnh của quỷ, Tanjiro hoàn toàn áp đảo. Cậu tung những cú đấm nặng nề vào mặt nó: Binh! Bốp! Chát!~~ khiến đầu nó vẹo sang một bên, máu quỷ bắn tung tóe.

Con quỷ đó hoảng sợ thực sự. Nó chưa bao giờ gặp một con quỷ nào mới sinh mà lại có uy áp và sức mạnh khủng khiếp như vậy. Trong lúc cả hai đang giằng co, phía đông bầu trời đã bắt đầu ửng hồng.

Ánh mặt trời bất ngờ rạng ngời từ phía sau dãy núi. Một tia nắng chiếu vào ngôi nhà qua khung cửa vỡ.

“Aaaaaaaa!!!” – Con quỷ kia gào thét khi nắng chạm vào da thịt. Cơ thể nó bốc cháy dữ dội, tan chảy thành những hạt bụi đen rồi hoàn toàn biến mất dưới sự thanh tẩy của vầng thái dương.

“Mau! Trú vào góc khuất!” – Tanjiro hét lên, kéo bà Kie và Nezuko vào góc nhà tối tăm nhất, nơi ánh sáng không thể len tới.

Tuy nhiên, trong căn nhà này, thảm họa mới bắt đầu. Mùi máu từ cái xác chết dang dở và mùi quỷ vừa tan biến tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương cực kỳ kích thích. Nezuko không thể kìm chế được nữa. Con bé điên cuồng giãy giụa, đôi mắt trắng dã vì cơn đói. Cơ thể con bé lại trương phình lên, đôi chân trắng muốt đạp mạnh xuống sàn “rầm… rầm…~~”.

Nezuko rền rĩ: “Hmm… mmm… gừuuu…~~”, nước dãi con bé nhỏ xuống sàn từng vệt dài. Bà Kie vội vàng ôm lấy con gái, đôi tay bà siết chặt lấy Nezuko: “Con ơi! Bình tĩnh lại đi con! Đừng để cơn đói điều khiển!”

Tanjiro cũng lao tới, dùng đôi bàn tay quỷ to lớn của mình che lấy mắt Nezuko, cố không kìm hãm lại con bé, thế nhưng lúc này từ ngoài cửa vang lên tiếng.

Cạch…

Cánh cửa chính bỗng bị đẩy mở một cách dứt khoát.

Giữa luồng ánh sáng mạnh mẽ từ phía sau, một người đàn ông hiện ra. Ông khoác trên mình bộ Haori họa tiết sóng nước quen thuộc, khuôn mặt được che khuất bởi chiếc mặt nạ Tengu đỏ quỷ mị với chiếc mũi dài. Sát khí tỏa ra từ ông già này điềm tĩnh nhưng sắc lạnh như mặt nước hồ đêm thu.

Đó là Urokodaki Sakonji.

Không đợi Tanjiro kịp lên tiếng, Urokodaki đã lướt đi nhanh như một bóng ma. Với kỹ thuật điêu luyện của một cựu trụ cột, ông áp sát và chặt một đòn chuẩn xác vào gáy Nezuko.

“Oạch~~”

Cơ thể đang giãy giụa điên cuồng của Nezuko ngay lập tức lịm đi trong vòng tay Tanjiro. Sự im lặng chết chóc bao trùm căn nhà. Urokodaki đứng đó, chiếc mặt nạ vô hồn nhưng đôi mắt ẩn sau đó lại nhìn xoáy vào Tanjiro và bà Kie — những con quỷ mang hơi thở của con người.

4.4 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
10 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Hóng mõi ngày

Cuton

Cách liên lạc đi ad ơi

Thích Thụ Thai

Có tele mình để ở truyện khác đó

Thích Thụ Thai

có link ở mấy truyện kia á

Cuton

Có bán truyện k tác giả

Thích Thụ Thai

Này lần đầu viết truyện dài nên viết đến đâu up đến đó nha =)))

Thích Thụ Thai

Ko có bán nhá, mà cập nhật mỗi ngày

Bai1828

Khi nào ra tiếp vậy ad

Thích Thụ Thai

Mỗi ngày 1 chap nhá

Thích Thụ Thai

Mỗi ngày 1 chap nha bn