Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 04/06/2026

Chương 3. Phá vỡ cốt truyện gốc

Muzan đã biến mất vào màn đêm, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và mùi máu tươi nồng nặc đang bốc lên giữa trời tuyết. Nhân — trong thân xác Tanjiro — đứng đó, ngực phập phồng dữ dội. Hơi thở cậu nặng nề, “hàaa… hít… hàaa…~~”, mỗi nhịp thở phả ra làn khói trắng đục ngầu sự mệt mỏi.

Cậu vội vàng lao vào trong căn nhà nát bét. Việc đầu tiên là tìm kiếm Nezuko. Dưới đống đổ nát, Nezuko đang nằm co quắp, bộ kimono màu hồng bị xé rách vài chỗ, để lộ làn da trắng nõn nà nhưng nay đã đầy vết trầy xước. Cậu áp sát tai vào ngực em gái, nghe thấy nhịp tim đập “thình thịch… thình thịch…~~” mạnh mẽ một cách bất thường. Nezuko khẽ cựa mình, đôi móng tay bắt đầu mọc dài ra, sắc lẹm còn mọc thêm cả răng nanh. Quả thực, con bé đã hóa quỷ.

Nhưng rồi, khứu giác nhạy bén của một con quỷ mới sinh trong Tanjiro đột ngột giật nẩy. Một mùi hương thanh khiết trộn lẫn với vị ngọt đặc trưng của sự sống đang dần lịm đi. Cậu lần theo mùi hương đó đến góc bếp.

“Mẹ…!”

Bà Kie đang nằm đó, hơi thở thoi thóp, cực kỳ yếu ớt “hít… khù… hít…~~”. Vết thương trên người bà rất nặng, máu nhuộm đỏ cả một khoảng sàn gỗ. Đại não của Nhân quay cuồng. Trong thế giới cũ, cậu là đứa trẻ mồ côi, khao khát hơi ấm gia đình hơn bất cứ thứ gì. Giờ đây, khi vừa có được một người mẹ hiền từ, cậu không thể để bà chết như thế này.

Một phương pháp điên rồ xuất hiện trong đầu Nhân, cậu nghĩ đến Tamayo người đã thoát khỏi lời nguyền của Muzan nếu Tamayo có thể làm Yushiro hóa quỷ được thì liệu người đã thoát khỏi lời nguyền của Muzan như cậu có thể?, Nếu máu của Muzan có thể biến cậu thành quỷ và sống sót, thì máu của cậu — một kẻ vừa hấp thụ lượng lớn máu của chúa quỷ và thoát khỏi lời nguyền — chắc chắn cũng có tác dụng tương tự.

Tanjiro cầm con dao cắt than lên, đôi bàn tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. Cậu rạch một đường dài lên ngón tay mình. Dòng máu màu đỏ thẫm, đặc quánh và nóng hổi như dung nham trào ra. Cậu quỳ xuống, nhẹ nhàng nâng đầu bà Kie lên, áp ngón tay đang chảy máu vào đôi môi nhợt nhạt của bà.

“Mẹ ơi…mẹ hãy uống đi..~~”

Dòng máu quỷ nóng rực nhỏ từng giọt “tỏng… tỏng…~~” vào khuôn miệng của bà Kie. Ngay khi tiếp xúc với máu, cơ thể bà Kie khẽ rung lên, các thớ thịt co thắt lại như đang đáp ứng với nguồn năng lượng mới. Nhân nín thở theo dõi. Sau khi truyền một lượng máu kha khá, cậu cảm nhận được nhịp thở của bà đã ổn định hơn, nhưng bà vẫn chưa tỉnh lại.

Cơn mệt mỏi sau trận chiến và việc mất máu khiến tầm nhìn của Tanjiro nhòe đi. Cậu gục đầu xuống bên cạnh mẹ và em gái, chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Sáng hôm sau, cái lạnh của buổi sớm len lỏi vào nhà khiến các giác quan của quỷ trong Tanjiro thức tỉnh.

Sột soạt…

Có tiếng động. Tanjiro mở bừng mắt, đôi đồng tử co rụt lại như mèo. Trước mặt cậu, bà Kie đã tỉnh dậy và đang ngồi dậy một cách chậm chạp. Bà nhìn xung quanh với vẻ mặt ngơ ngác, rồi bất chợt, nhìn thấy xác những đứa con nhỏ nằm la liệt trên sàn nhà.

“KHÔNGGG…!!! TAKEOT… HANAKO… ROKUTA…!!!”

Tiếng gào thét đau đớn xé tan không gian yên tĩnh. Bà Kie lao đến ôm lấy những cái xác lạnh ngắt, tiếng khóc nghẹn ngào “hức… oaaa… hức…~~” khiến trái tim Nhân thắt lại. Cậu tiến tới, vòng tay ôm lấy tấm lưng gầy gò của mẹ từ phía sau. Cảm giác da thịt mẹ bây giờ không còn quá ấm nóng như trước, mà mang một cái lạnh u uất của loài quỷ.

Nhận thấy Tanjiro và Nezuko (lúc này đang ngủ say trong một góc tối) vẫn còn sống, bà Kie quay lại ôm chặt lấy cậu, nức nở. Nhưng rồi, bà khựng lại khi nhìn gần vào khuôn mặt con trai mình.

“Mắt con… Tanjiro… mắt con bị sao thế này? Nó… nó không phải mắt người nữa…” – Giọng bà run rẩy, đầy sự hoảng loạn.

Nhân nhìn thẳng vào mắt mẹ, thở dài một hơi đầy nặng nề: “Mẹ… đêm qua có một con quỷ đã tấn công nhà mình. Nó đã sát hại mọi người. Nó biến con thành quỷ và rồi con  đánh đuổi nó… và để cứu mạng mẹ, con đã buộc phải truyền máu của mình cho mẹ. Mẹ hiện tại… cũng giống con.”

Bà Kie bàng hoàng. Bà loạng choạng đi đến lu nước bên cạnh để soi bóng mình. Trong làn nước, đôi mắt bà hiện lên với đôi đồng tử hẹp, sắc lẹm và chuyển hẳn sang màu hồng rực rỡ — một vẻ đẹp đầy tang thương. Rồi, bà cảm nhận được miệng mình dường như đã mọc ra thêm nanh và móng tay của bà đã trở nên sắc bén như móng vuốt. Bà đưa tay sờ lên khuôn mặt mình, hơi thở trở nên dồn dập “hàaa… hàaa…~~”.

“Mẹ là… quỷ sao? Mẹ không còn là người nữa ư?” – Sự thất vọng và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt bà. Đôi vai bà run lên bần bật.

“Mẹ à, dù là quỷ, chúng ta vẫn là gia đình. Nezuko cũng đã hóa quỷ, nhưng là do con quỷ đêm qua làm. Chúng ta phải sống để trả thù cho các em,” Tanjiro nắm lấy tay mẹ, nỗ lực an ủi.

Bất chợt, Nhân sực nhớ ra một điều cực kỳ quan trọng. Theo đúng cốt truyện, Tomioka Giyuu — Thủy Trụ của Sát Quỷ Đoàn sắp đến đây. Với một sát quỷ nhân lão luyện như anh ta, việc thấy ba con quỷ ở cùng một chỗ sẽ là một thảm họa. Giyuu chắc chắn sẽ giết sạch cả ba trước khi họ kịp giải thích.

“Mẹ! Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Một lát nữa sẽ kẻ khác tới đây. Chúng ta phải đi ngay!” – Tanjiro thúc giục, giọng cậu đầy vẻ lo âu.

“Nhưng… các em của con…” – Bà Kie nhìn về phía những đứa trẻ quá cố, mắt bà lại nhòe lệ.

“Con biết, nhưng nếu ở lại, cả ba chúng ta cũng sẽ chết. Mẹ hãy giúp con làm mộ cho các em thật nhanh, rồi chúng ta phải rời đi trước khi mặt trời lên cao hoặc kẻ đó tìm tới!”

Cả hai bắt đầu dùng sức mạnh của quỷ để đào hố nhanh hơn bình thường. Đôi móng vuốt sắc lẹm của Tanjiro cắm sâu xuống đất tuyết cứng nhắc, tiếng đất đá vỡ vụn “rắc… rắc…~~” vang lên liên hồi.

Trong lúc đào mộ, mỗi khi chạm vào những cái xác lạnh lẽo của các em, Nhân lại cảm thấy một luồng hận thù đối với Muzan dâng cao. Cậu thề rằng, trong kiếp sống mới đầy dục tính và quyền năng này, cậu sẽ không để bất kỳ ai cướp đi gia đình còn lại của mình một lần nữa.

Nghĩa trang tạm bợ được dựng lên dưới gốc cây cổ thụ sau nhà. Tanjiro nắm chặt tay bà Kie và cõng Nezuko trên lưng. Họ quay đầu nhìn lại ngôi nhà gỗ nơi chứa đựng bao kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây chỉ còn là tàn tích và máu.

Cơn gió tuyết rít lên từng hồi như tiếng khóc của những linh hồn vừa mới lìa đời. Trên đỉnh núi mù sương, Tanjiro (Nhân) cùng bà Kie đứng trước ba nấm mồ vừa mới đắp xong. Đôi bàn tay của bà Kie run rẩy, những móng vuốt quỷ vẫn còn dính chút đất đen và máu của chính các con mình. Bà quỳ thụp xuống, hơi thở dồn dập “hức… hức…~~”, những giọt nước mắt hồng nhạt lăn dài trên gò má trắng bệch. Bà không nỡ rời xa nơi này, nơi chôn cất những khúc ruột của mình.

“Mẹ, chúng ta phải đi thôi!” – Tanjiro gắt gỏng, cậu tiến tới xốc nách bà Kie dậy. Sức mạnh quỷ trong cậu khiến hành động này trở nên thô bạo hơn dự tính, làm bà Kie khẽ “A…~~” lên một tiếng vì đau đớn.

Nhân biết rõ cốt truyện, cậu biết Giyuu đang ở rất gần. Cậu vội vàng vác Nezuko lên vai. Cơ thể Nezuko lúc này mềm nhũn, hơi thở của con bé nóng hổi phả vào cổ cậu, “phùuu… phùuu…~~” mang theo một mùi hương ngọt lịm như hoa đào nhưng lại pha lẫn vị tanh của quỷ.

Cả ba bắt đầu lao đi trong làn sương tuyết dày đặc. Đôi chân quỷ của Tanjiro và bà Kie đạp mạnh xuống mặt đất, mỗi cú bật nhảy khiến tuyết bắn tung tóe. Bà Kie dù còn đang đau đớn nhưng dưới tác động của máu quỷ, phản xạ của bà trở nên nhạy bén đến kinh ngạc. Bà lao đi như một con mèo rừng, đôi mắt màu hồng rực rỡ lóe lên trong màn đêm.

Bỗng nhiên, chiếc mũi thính của Tanjiro giật thót. Một mùi hương lạnh lẽo như băng giá, sắc lẹm như thép nguội đang phóng đến với tốc độ kinh hồn từ phía mạn sườn.

“Né ra!!!” – Tanjiro gào lên.

Cậu và bà Kie đồng loạt tung người ra hai phía. Chỉ trong một phần mười giây, một vệt sáng màu xanh dương xé toạc màn sương, chém đứt lìa một thân cây cổ thụ ngay nơi họ vừa đứng. Xoẹt… rầm!

Khi khói tuyết tan dần, một bóng người hiện ra giữa con đường mòn. Đó là Tomioka Giyuu. Anh ta đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc, mái tóc đen buộc gọn bay trong gió. Chiếc Haori phân nửa họa tiết hình khối, phân nửa màu đỏ sẫm đặc trưng đập vào mắt Nhân, một bên là Haori của chị Tomioka còn một bên là của người bạn thân . Thanh Nhật Luân Kiếm trong tay anh ta phản chiếu ánh sáng mờ ảo, trên lưỡi kiếm hiện rõ hai chữ “Diệt Quỷ” (Akki Matsatsu).

Sát khí từ Giyuu tỏa ra khiến da gà trên người Tanjiro nổi lên rần rần. Anh ta không nói một lời nào, đưa kiếm lên định thực hiện cú dứt điểm tiếp theo.

“Khoan đã… Làm ơn nghe tôi nói đã!” – Nhân hét lên, cậu giơ bàn tay quỷ của mình ra như một lời khẩn cầu.

Giyuu hơi khựng lại, đôi mắt xanh thẫm như đại dương sâu thẳm nhìn xoáy vào Tanjiro. Một con quỷ biết nói? Và nó đang cầu xin? “Ngươi… là quỷ, tại sao lại không tấn công mà lại cầu xin?” – Giọng Giyuu trầm lạnh, không chút hơi ấm.

“Chúng tôi vừa bị biến thành quỷ đêm qua bởi một tên đàn ông mặc Âu phục… nhưng chúng tôi vẫn còn giữ được lý trí! Chúng tôi không làm hại con người, bà ấy là mẹ tôi, và đây là em gái tôi!” – Tanjiro dồn dập giải thích, hơi thở cậu gấp gáp “hộc… hộc…~~”.

Bà Kie đứng bên cạnh, đôi môi hồng hơi hé mở, hơi thở “hàaa… hàaa…~~” phát ra liên tục vì sợ hãi. Nhìn thấy bà, Giyuu càng siết chặt thanh kiếm hơn.

“Lý trí? Đó chỉ là ảo tưởng nhất thời của các người thôi.” – Giyuu đáp lại bằng một tông giọng lạnh lùng tàn nhẫn. “Lũ quỷ khi đói sẽ mất hết tính người. Các người bảo chưa hại ai, nhưng lấy gì đảm bảo các người sẽ không xé xác dân làng dưới kia khi cơn thèm máu trỗi dậy? Tiêu diệt các người ngay lúc này là cách tốt nhất để trừ luôn hậu họa sau này!”

Dứt lời, Giyuu dẫm mạnh chân, mặt tuyết dưới chân anh ta lún xuống. “Hơi Thở Của Nước: Thức thứ nhất – Thủy Diện Trảm!”

Lưỡi kiếm xanh biếc vạch ra một đường cung tuyệt đẹp nhưng mang theo hơi thở của tử thần. Tanjiro và bà Kie lấy hết sức bình sinh né sang bên cạnh. Luồng kiếm khí sượt qua vai Tanjiro, làm rách một mảng áo Haori, để lại một vệt bỏng rát trên làn da quỷ đang hồi phục nhanh chóng “xì xèo…~~”.

Nhưng ngay đúng lúc đó, một biến cố xảy ra.

Nezuko đang ở trên lưng Tanjiro đột ngột rên lên một tiếng trầm đục: “Gừ… gừuuu…~~”. Cơ thể con bé bắt đầu giãy dụa điên cuồng, sức mạnh của một con quỷ bị bỏ đói bộc phát. Nezuko quẫy đạp mạnh đến mức khiến Tanjiro mất đà và vấp ngã nhào xuống lớp tuyết dày.

Bịch!

“Nezuko! Em làm sao thế!?” – Tanjiro hốt hoảng.

Nhưng phản ứng đáp lại cậu không phải là tiếng gọi anh trai, mà là một sự biến đổi cơ thể đầy kinh hãi. Trong cơn đói và bản năng quỷ bị kích thích bởi sát khí của Giyuu, cơ thể nhỏ nhắn của Nezuko bỗng chốc phồng to ra. Những thớ thịt trên đùi và cánh tay con bé căng lên, trở nên vô cùng to lến.

Nezuko gầm lên một tiếng hoang dã, con bé lao đè chặt lấy Tanjiro xuống đất. Sức nặng của một cơ thể quỷ đang phát triển đè nghiến lên lồng ngực cậu. Nhân bàng hoàng nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Nezuko nay đã biến dạng với hàm răng nanh mọc dài, sắc lẹm.

Nước dãi của con bé chảy ròng ròng, nhỏ xuống mặt Tanjiro từng giọt “tỏng… tỏng…~~”. Đôi mắt Nezuko trợn trừng, không còn tròng trắng, chỉ còn một màu hồng rực lửa của dục vọng ăn thịt và sự hung bạo.

“Nezuko! Tỉnh lại đi! Anh là anh của em mà!” – Tanjiro cố gắng dùng hai tay chặn lấy hàm răng đang chực chờ ngoạm vào cổ mình. Tiếng răng của Nezuko nghiến chặt “cắc… cắc…~~” nghe đến rợn người.

Giyuu đứng bên cạn nhìn, thanh kiếm vẫn còn cầm chắc trên tay, nhìn cảnh tượng đó bằng ánh mắt mỉa mai cực độ: “Thấy chưa? Nhìn kỹ đi. Cái lý trí mà ngươi nói đấy sao? Người thân của các người đã bị bản năng chi phối hoàn toàn rồi. Con bé đó đang coi ngươi là một bữa ăn ngon lành. Ngươi định sẽ làm gì với nó đây, hửm? Ôm nó rồi để nó nhai nát đầu ngươi sao?”

Bà Kie lao tới định giúp con trai: “Nezuko, dừng lại con ơi!”

Nhưng Giyuu nhanh hơn, anh ta vung kiếm chắn ngang đường bà: “Đừng cử động, nếu không đầu bà sẽ rơi xuống đất trước khi kịp chạm vào chúng.”

Cảnh tượng lúc này cực kỳ hỗn loạn . Tanjiro bị đè chặt dưới thân Nezuko, cảm nhận được từng thớ thịt nóng hổi của em gái mình đang cọ xát. Sự thèm khát máu và thịt của con bé tỏa ra nồng nặc, lấn át cả không khí lạnh lẽo xung quanh. Mỗi hơi thở của Nezuko bây giờ đều mang theo sự thô bạo của thú tính, của một con quỷ đang bị cơn đói hành hạ đến mức hóa điên.

“Khốn khiếp… mình phải làm gì đây!” – Trong đầu Nhân quay cuồng. Nếu cậu đánh trả mạnh tay, cậu có thể làm bị thương em mình. Nhưng nếu không, Giyuu sẽ ra tay dứt điểm cả hai ngay lập tức.

Dưới sức nặng nghìn cân của Nezuko, lồng ngực Tanjiro (Nhân) như bị ép bẹp, hơi thở “hộc… hộc… hực…~~” trở nên đứt quãng. Cậu cảm nhận rõ mồn một sự thay đổi cơ thể đầy dâm tính của em gái mình. Lớp áo kimono chật chội dường như không thể kìm hãm được sự phát triển vượt bậc của đôi gò bổng đào căng tròn đang ép chặt lấy ngực cậu. Mồ hôi nóng hổi từ cơ thể Nezuko nhỏ xuống, quyện cùng mùi dâm thủy của sự khao khát máu thịt đang tỏa ra nồng nặc.

Nhân nhìn thẳng vào đôi mắt hồng rực không còn tia nhân tính của Nezuko. Trong ký ức của một kẻ đã cày nát bộ truyện, cậu biết đây là lúc linh hồn phải chiến thắng bản năng thú tính.

“Nezuko… Nezuko à! Nhìn anh đi em! Là anh đây, Tanjiro đây… gáng lên em, đừng để cái thứ máu quỷ tởm lợm đó biến em thành một con quái vật!” – Tanjiro gào lên, âm thanh khản đặc vang vọng khắp núi tuyết.

Hai bàn tay cậu, dù đã mọc đầy móng vuốt, vẫn cố gắng vuốt ve gò má nóng bừng của em gái một cách dịu dàng nhất. Đôi môi Nezuko run lên, hàm răng nanh sắc lẹm chỉ còn cách cổ cậu vài milimet, nước dãi của con bé chảy xuống ròng ròng, nghe rõ tiếng “chẹp… chẹp…~~” đầy thèm khát.

Cùng lúc đó, bà Kie — người vừa bị dòng máu của Tanjiro biến đổi thành một con quỷ  với đôi mắt mèo màu hồng — đã không thể đứng nhìn thêm được nữa. Mặc kệ thanh Nhật Luân Kiếm lạnh lẽo của Giyuu đang chĩa thẳng vào cổ, bà lao lên như một tia chớp đỏ.

“Nezuko! Con gái của mẹ!”

Bà Kie ôm chầm lấy từ phía sau, siết chặt lấy cơ thể đang trương phình của Nezuko. Cái ôm ấm áp của tình mẫu tử như một liều thuốc độc đối với bản chất ác quỷ nhưng lại là dòng suối mát lành đối với phần người còn sót lại. Hơi thở bà Kie dồn dập “hàaa… hít… hàaa…~~”, phả vào gáy Nezuko.

Một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm. Những giọt nước mắt nóng hổi của Nezuko bắt đầu rơi “lộp độp… lộp độp…~~” trên khuôn mặt của Tanjiro. Lực đè nặng nề từ con bé bỗng dưng dịu lại. Dưới cái nhìn kinh ngạc của Giyuu, cơ thể to lớn, săn chắc của Nezuko bắt đầu thu nhỏ lại về kích thước cũ. Những thớ thịt đang căng phồng biến mất, những đường gân quỷ quái trên mặt cũng lặn dần, trả lại khuôn mặt thiếu nữ thanh tú.

“Ư… ư… oaaaa~~!!!”

Nezuko gục đầu vào lòng mẹ mình và Tanjiro, khóc nấc lên từng hồi. Tiếng khóc của một con quỷ mới lấy lại được lý trí nghe vừa xót xa vừa mang một âm sắc ma mị kích thích. Nhân thở phào, cậu có thể cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim “thình thịch… thình thịch…~~” đang dần ổn định của hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.

Giyuu đứng chôn chân tại chỗ, thanh kiếm trên tay hơi hạ thấp xuống. Đôi mắt xanh thẫm vốn bình lặng như mặt hồ bỗng dưng dậy sóng. Anh chưa bao giờ thấy cảnh tượng này. Một con quỷ lại rơi lệ? Một con quỷ lại ôm lấy quỷ để tìm kiếm sự an ủi thay vì cắn xé nhau?

“Ngươi… làm sao ngươi chắc chắn được sẽ kiểm soát được họ?” – Giọng Giyuu vẫn lạnh lùng, nhưng đã thoáng chút dao động.

Tanjiro đứng dậy, cậu vươn vai để các khớp xương kêu lên “rắc… rắc…~~”, ánh mắt quỷ đỏ thẫm nhìn thẳng vào vị Trụ Cột: “Làm ơn hãy tin chúng tôi lần này! Chúng tôi bị biến thành quỷ là do lỗi của kẻ khác, nhưng trái tim chúng tôi vẫn là người. Tôi nhất định sẽ không làm hại con người… thậm chí…”

Nhân dừng lại một chút, cậu tiến lên một bước, đối diện với lưỡi kiếm xanh biếc: “Tôi sẽ dùng sức mạnh quỷ này để cứu giúp con người, để tiêu diệt những con quỷ khác tàn độc hơn. Tôi muốn trả thù tên đàn ông đêm qua, xin hãy chỉ cho tôi cách để giết được quỷ, tôi cũng muốn cứu những người khác khỏi gã đó nữa!”

Giyuu lẩm bẩm trong miệng: “Quỷ… cứu người ư? Một lũ quỷ đi diệt quỷ?”

Câu nói của Nhân quá điên rồ, quá khác biệt so với tất cả những gì Giyuu đã học được từ Sát Quỷ Đoàn và quá khứ của chính anh. Thế nhưng, chứng kiến cảnh ba mẹ con quỷ đang bao bọc lấy nhau giữa đống hoang tàn, anh không thể xuống kiếm. Một luồng khí nóng lan tỏa từ ý chí của Tanjiro khiến Giyuu cảm nhận được sự chân thành.

Anh nhìn thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên ngực Tanjiro, nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt hồng của bà Kie và sự mỏng manh của Nezuko. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Giyuu hừ lạnh một tiếng, tra kiếm vào vỏ bằng một động tác dứt khoát “cạch~~”.

“Ta sẽ tin vào lời nói của các ngươi. Đừng để ta thấy cảnh bất kỳ ai bị các ngươi ăn thịt, nếu không, dù có chạy tới cùng trời cuối đất, ta cũng sẽ băm vằn các ngươi thành trăm mảnh.”

Còn tiếp……

4.4 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
10 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Hóng mõi ngày

Cuton

Cách liên lạc đi ad ơi

Thích Thụ Thai

Có tele mình để ở truyện khác đó

Thích Thụ Thai

có link ở mấy truyện kia á

Cuton

Có bán truyện k tác giả

Thích Thụ Thai

Này lần đầu viết truyện dài nên viết đến đâu up đến đó nha =)))

Thích Thụ Thai

Ko có bán nhá, mà cập nhật mỗi ngày

Bai1828

Khi nào ra tiếp vậy ad

Thích Thụ Thai

Mỗi ngày 1 chap nhá

Thích Thụ Thai

Mỗi ngày 1 chap nha bn