Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 8
Tác Giả: Thích Thụ Thai
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 02/06/2026
Màn đêm ở thành phố hiện đại chưa bao giờ thực sự yên tĩnh, nhưng đối với Nhân, thế giới lúc này chỉ gói gọn trong cái màn hình máy tính bảng rực sáng. Tiếng gào thét của chúa quỷ Muzan, tiếng va chạm đanh thép của những thanh kiếm Nichirin và những chiêu thức hơi thở rực rỡ trong phần “Vô Hạn Thành” khiến tim cậu đập liên hồi. Kim đồng hồ đã điểm 3 giờ sáng. Mắt Nhân đỏ sọc, mồ hôi rịn ra trên trán vì phấn khích và kiệt sức. Khi những dòng chữ credit cuối cùng của tập phim chạy qua, đầu cậu bỗng nặng trịch như có nghìn cân treo vào đại não.
“Mệt quá… nhưng mà hay thật…” – Nhân lẩm bẩm, rồi đổ gục xuống gối, chìm sâu vào một cơn mộng mị không đáy.
Hơi thở cậu chậm lại, cả căn phòng hiện đại với mùi máy lạnh và điện tử bỗng chốc mờ nhạt dần, thay vào đó là một mùi hương xa lạ… mùi của gỗ thông bị cháy xém, mùi nồng của tro than và cái lạnh buốt thấu xương của gió mùa đông đang len lỏi qua từng kẽ hở.
“Tanjiro… Tanjiro à, dậy đi con! Trời sáng rõ rồi đó.”
Một giọng nói phụ nữ ngọt ngào, ấm áp như rót mật vào tai bỗng vang lên bên cạnh. Nhân thấy tai mình ù đi. “Ai vậy? Ai đang gọi mình là Tanjiro?” cậu nghĩ thầm, đôi mắt cố gắng mấp máy để thoát khỏi bóng tối của giấc ngủ.
Cảm giác đầu tiên khi cậu mở mắt ra không phải là trần nhà trắng với bóng đèn led, mà là trần nhà bằng gỗ mục và lớp mái lá xập xệ. Trước mắt cậu, khuôn mặt của một người phụ nữ hiện ra, vô cùng dịu dàng với đôi mắt đen thẫm đầy tình yêu thương. Bà khoác trên mình chiếc áo kimono bạc màu, mái tóc búi gọn gàng phía sau. Đó chính là Kie Kamado—mẹ của Tanjiro.
Nhân sững người, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Hơi thở bà phà vào mặt cậu, nóng hổi và chân thực đến từng lỗ chân lông. “Hàaa… hàaaa~~”, tiếng thở phào nhẹ nhõm của bà khi thấy cậu tỉnh dậy khiến Nhân rùng mình. Đây không phải là phim, cũng không phải ảnh 2D, làn da bà có độ đàn hồi, có hơi ấm, và cả cái mùi sữa dịu nhẹ quyện với mùi bồ hóng.
“Mẹ…?” – Chữ “mẹ” bật ra khỏi môi cậu một cách tự nhiên đến mức chính Nhân cũng phải bàng hoàng. Giọng của cậu… nó không còn là giọng của gã thanh niên đôi mươi nữa, mà là chất giọng hơi khàn nhưng tràn đầy sức sống của một thiếu niên.
“Lạ chưa kìa, sao lại nhìn mẹ trân trân như thế?” – Bà Kie khẽ cười, bàn tay hơi thô ráp nhưng mềm mại của bà vuốt ve gò má cậu.
Lúc này, một tràng âm thanh huyên náo vang lên xung quanh. “Anh Tanjiro! Anh hứa hôm nay xuống núi bán than sẽ mua bánh kẹo cho tụi em mà!” “Không, anh ấy sẽ mua đồ chơi cho em chứ!” Những đứa trẻ—Hanako, Takeo, Shigeru và cậu út Rokuta đang lú nhú sau lưng mẹ chúng, đứa thì níu áo, đứa thì nhảy choai choai. Đám trẻ con nhìn cậu bằng đôi mắt lấp lánh sự mong đợi.
Nhân cảm thấy một sự thôi thúc kì lạ từ sâu trong lòng. Cậu đưa đôi tay mình lên trước mặt. Những vết chai sần hiện rõ mồn một trên lòng bàn tay và các đầu ngón tay—kết quả của bao ngày dài chặt củi và gánh than nặng nhọc. Đôi bàn tay này mạnh mẽ, thô kệch và chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn mà cơ thể cũ của cậu chưa từng có.
Quá sốc, Nhân bật dậy, lao ra khỏi tấm nệm kỉ (futon). “Ấy! Tanjiro, con đi đâu mà vội thế?” – Tiếng bà Kie vọng theo sau.
Nhân chạy thẳng ra hiên nhà, gió tuyết tạt vào mặt khiến cậu tỉnh táo hẳn. Phía trước có một lu nước lớn dùng để sinh hoạt. Cậu lập tức cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào mặt nước phẳng lặng đang phản chiếu khuôn mặt mình dưới ánh nắng ban mai yếu ớt.
Mặt nước lay động, hiện rõ khuôn mặt của một chàng thiếu niên với mái tóc đỏ sẫm đặc trưng búi ngược lên, đôi bông tai Hanafuda lủng lẳng chạm nhẹ vào vai mỗi khi cậu cử động. Và trên trán trái là một vết sẹo lớn do bị bỏng nước—biểu tượng của lòng hy sinh khi Tanjiro cứu em trai và bị bỏng nước và cả định mệnh của người sử dụng Hơi Thở Mặt Trời.
“Mình… mình thực sự là Tanjiro rồi!” – Nhân lẩm bẩm, bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo trên trán. Cảm giác da thịt thực sự khiến cậu không còn nghi ngờ gì nữa.
Bà Kie lúc này đã đi tới sau lưng, khuôn mặt bà hiện lên sự lo lắng lộ rõ. Bà áp bàn tay ấm nóng lên trán cậu, hơi thở bà có chút dồn dập vì lo âu: “Tanjiro à, con có bị sao không vậy? Mặt con tái mét đi kìa. Thấy không khỏe chỗ nào sao con? Hay hôm nay nghỉ bán một bữa đi con, đừng cố quá mà đổ bệnh!”
Nhìn ánh mắt hiền từ và đôi môi hơi mím lại của bà Kie, lòng Nhân dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Trong thế giới của một gã thanh niên xem anime, Kie chỉ là một nhân vật đã hy sinh, nhưng lúc này, sự quan tâm của bà chạm đến tận cùng linh hồn cậu. Hơi thở của bà phả ra thành từng làn khói trắng nhỏ giữa cái lạnh, nghe rõ tiếng “hít… hà…~~” của sự bận tâm lo lắng.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng thông tin lạ kỳ đổ ập vào đại não cậu. Những ký ức của Tanjiro—về cách dùng rìu, cách xếp than vào giỏ, cách băng qua những con đường mòn đầy tuyết, và cả sự gắn bó và ký ức sâu sắc với gia đình này—hiện lên rõ mồn một như chính cậu đã sống cuộc đời đó mười mấy năm trời.
Cậu khẽ lắc đầu để lấy lại sự tỉnh táo, nụ cười gượng gạo nở trên môi để trấn an người phụ nữ trước mặt: “Con… con không sao đâu mẹ. Chắc tại con vừa gặp một giấc mơ hơi kỳ lạ chút thôi. Để con chuẩn bị rồi xuống núi ngay kẻo muộn ạ.”
Bà Kie nhìn sâu vào mắt cậu một lúc lâu, thấy được sự cương nghị thường ngày của con trai mình đã quay lại mới khẽ thở phào: “Hù… vậy thì tốt. Nhưng nhớ về sớm nhé, trời sắp tuyết rơi dày rồi đấy.”
Đám em nhỏ thấy “anh hai” bình thường trở lại liền hùa vào cười nói. Hanako chạy lại ôm lấy eo cậu: “Anh nhớ mua thêm sợi chỉ đỏ cho em nha~~”. Tiếng cười nói trẻ thơ rộn ràng cả một góc rừng yên tĩnh.
Nhân—bây giờ là Tanjiro—đi vào trong nhà, lấy chiếc áo haori hoa văn bàn cờ quen thuộc khoác lên người. Cậu nhấc cái giỏ than nặng trịch lên vai. Trọng lượng của nó ép xuống cơ vai khiến cậu hơi rướn người, tiếng đốt xương kêu lên rắc rắc đầy thỏa mãn.
Cậu cảm nhận được từng thớ cơ trong cơ thể mới này săn chắc vô cùng. Mỗi bước chân đạp lên lớp tuyết dày tạo ra tiếng “lạo xạo… lạo xạo…”. Cậu quay lại nhìn mẹ và các em đang đứng vẫy tay từ hiên nhà.
“Con đi đây!” – Cậu hô lớn, hơi thở mạnh mẽ phà ra như rồng phun khói.
Trong đầu Nhân lúc này không chỉ là những lo toan bán than, mà là một sự hưng phấn tột độ. Cậu biết tương lai chuyện gì sẽ xảy ra. Cậu biết con quỷ Muzan sắp tới đây tàn sát gia đình mình. Nhưng nhìn lại bản thân, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong huyết quản, cậu thầm nghĩ: “Thế giới này… thực hơn mình tưởng rất nhiều. Và nếu đã trở thành Tanjiro, mình sẽ không chỉ bán than, mình sẽ làm chủ mọi hơi thở, mọi cơ thể và cả mọi ham muốn ở nơi này…”
Tuyết rơi lác đác, Tanjiro bắt đầu sải bước xuống núi, để lại đằng sau tổ ấm bé nhỏ.
Cái lạnh buốt giá của núi rừng không hề làm cậu chùn bước, mà ngược lại, nó khiến cảm giác tồn tại của cậu càng thêm rõ rệt. Khi bước đi trên con đường mòn quen thuộc nhưng lại mới lạ dưới góc nhìn của một người hiện đại, Tanjiro bắt đầu quan sát cơ thể mới của mình một cách kỹ lưỡng hơn.
“Phải rồi… đây chính là sức mạnh của tuổi trẻ,” Tanjiro lẩm bẩm, đôi môi cậu hơi run lên vì phấn khích chứ không phải vì lạnh. Hơi thở cậu nhịp nhàng, mỗi lần hít vào, mùi không khí thanh khiết của vùng núi cao tràn đầy vào lá phổi, và mỗi lần thở ra là một tiếng “phù…~~” mang theo cái nóng hổi từ bên trong lồng ngực.
Cậu bắt đầu nhớ về các nhân vật trong bộ truyện. Nếu mình đang ở thời điểm bắt đầu, có nghĩa là Nezuko vẫn còn là người… Nghĩ đến đây, cậu lại thắc mắc bản thân mình có đang nằm mơ hay không, thế rồi cậu lại tự véo mình thật mình vào gò mà.
Cơn đau từ cú véo mạnh vào gò má khiến Nhân khẽ xuýt xoa, tiếng “Ây da” bật ra khỏi môi. Cảm giác đau rát thực sự, không hề mông lung. Lớp da thịt dưới ngón tay cậu mềm mại nhưng đàn hồi, hơi ấm từ máu đang lưu thông khiến cậu nhận ra một sự thật kinh khủng nhưng cũng đầy phấn khích: Cậu đã thực sự trở thành Kamado Tanjiro.
Trong trí não Nhân lúc này là một sự giao thoa kỳ lạ. Một bên là ký ức về một thế giới hiện đại xám xịt, nơi cậu là một đứa trẻ mồ côi cô độc, ăn những tô mì tôm rẻ tiền qua ngày trong căn phòng trọ chật hẹp, chịu đựng sự ghẻ lạnh của dòng đời. Một bên là ký ức của Tanjiro về hơi ấm gia đình, về mùi thơm của cơm trắng và tình thương của người mẹ. Nhân dù sao cũng là một kẻ đã nhập xác, cậu tò mò nếu cậu thay đổi lại cốt truyện từ đây thì sẽ ra sao?
Cậu bắt đầu bước đi trên phố thị trấn. Mọi thứ hiện lên sống động vô cùng. Mùi của bánh bao nóng hổi, mùi cá nướng, và cả… mùi cơ thể của những người dân xung quanh. Khứu giác của Tanjiro nhạy bén một cách điên rồ. Khi lướt ngang qua một cô gái trẻ đang giặt đồ bên suối, cậu có thể ngửi thấy cả mùi mồ hôi dâm dấp trên gáy cô ấy, quyện với mùi xà phòng thô sơ.
Nhưng thời gian không còn nhiều. Khi ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu bắt đầu nhuộm lên những rặng mây, một nỗi bất an tràn ngập tâm trí cậu. Cậu nhớ lại cốt truyện. Ngày này… chính là cái ngày định mệnh đó.
Giyuu sẽ đến, nhưng chắc chắn là quá muộn. Một mình Giyuu cũng chẳng thể địch lại Muzan—kẻ đứng đầu loài quỷ với sức mạnh kinh hồn bạt vía. Tanjiro vừa đi vừa thở dốc, hơi thở “hàa… hàaa…~~” dồn dập vì lo âu. Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng, thấm đẫm chiếc áo kimono mỏng. Cậu phải về ngay. Cậu phải thay đổi mọi thứ, ngay cả khi cậu chưa có một thanh kiếm Nichirin trong tay.
Khi đôi chân sải bước nhanh hơn trên đường về núi, trời đã chuyển hẳn sang màu tím sẫm. Gió bắt đầu rít lên từng hồi qua khe núi, tiếng “vút… vút…” như tiếng kêu rên của những linh hồn. Cậu đi ngang qua ngôi nhà nhỏ của ông chú Saburo.
“Này Tanjiro, định về núi đấy à, nguy hiểm lắm đừng đi!”
Tiếng gọi vang lên phá tan không gian tĩnh mịch. Nhân khựng lại. Đây rồi. Đoạn hội thoại bắt đầu cuộc đời bi kịch của Tanjiro. Theo thói quen của cơ thể, đôi môi cậu tự động mấp máy, thanh âm trong trẻo vang lên dù não bộ cậu đang muốn thét lên: “Mũi cháu thính lắm nên không sao đâu ạ!”
Cảm giác kinh hoàng chạy dọc sống lưng Nhân. “Cái gì thế này? Tại sao mình lại nói câu đó? Mình muốn chạy về mà!” – Cậu cố gắng điều khiển chân mình quay đi, nhưng kỳ lạ thay, đôi chân lại như bị xích bởi một sợi dây vô hình của định mệnh.
“Nào quay lại đây, ở lại đây đi, không là gặp quỷ đó!” – Chú Saburo gằn giọng, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc.
Đôi chân của Nhân bắt đầu tự động bước về phía hiên nhà của ông chú. Cảm giác bất lực tột độ! Nhân nghiến răng trần trề, mồ hôi hột đổ ra trên trán, hơi thở của cậu trở nên cực kỳ nặng nề: “Khì… khì…~~”. Trong tâm trí, cậu gầm thét: “Không được! Nếu mình ở lại đây, mẹ và các em sẽ bị giết! Muzan đang tới! Hắn đang ở rất gần!”
Cứ mỗi bước chân gần sàn gỗ hơn, là một lần lòng quyết tâm của Nhân va chạm kịch liệt với cốt truyện cũ. Sàn nhà bằng gỗ của Saburo chỉ còn cách cậu một sải tay. Cảm giác như có một thế lực thần bí đang nhấn chìm ý chí của cậu.
“KHÔNGGG!!!”
Một tiếng thét xé toạc linh hồn trong suy nghĩ của Nhân. Bất thình lình, nhiệt độ trong cơ thể cậu tăng vọt. Một luồng nóng hừng hực bùng phát từ bụng dưới, lan tỏa khắp tứ chi. Nhân cảm thấy mạch máu mình như muốn nổ tung, hơi thở trở nên rát bỏng như lửa.
Rắc!
Tiếng động gì đó như dây xích đứt lìa trong tâm thức. Đôi chân vốn đang bước chậm chạp bỗng dừng phắt lại ngay mép sàn gỗ. Nhân ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu không còn là sự dịu dàng của Tanjiro nữa, mà là sự hung bạo của một kẻ muốn sống và muốn bảo vệ người thân bằng mọi giá.
“Cháu xin lỗi, cháu nhất định phải về!” – Lần này, giọng nói hoàn toàn theo ý chí của cậu.
Không đợi Saburo kịp phản ứng, Nhân xoay người. Cơ đùi của cậu gồng lên cứng ngắc, mạnh mẽ đạp vào lớp tuyết dày. “Bùm!”, lớp tuyết văng tung tóe. Cậu lao đi như một mũi tên xé gió hướng về phía đỉnh núi.
Còn tiếp….
Hóng mõi ngày
Cách liên lạc đi ad ơi
Có tele mình để ở truyện khác đó
có link ở mấy truyện kia á
Có bán truyện k tác giả
Này lần đầu viết truyện dài nên viết đến đâu up đến đó nha =)))
Ko có bán nhá, mà cập nhật mỗi ngày
Khi nào ra tiếp vậy ad
Mỗi ngày 1 chap nhá
Mỗi ngày 1 chap nha bn