Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 8

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 02/06/2026

Chương 2: Tanjiro Hóa Quỷ

Tanjiro bỏ mặc tiếng gọi của ông lão Saburo sau lưng. Cậu lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm đang dần trở nên đặc quánh. Đôi chân cậu đạp lên lớp tuyết dày, âm thanh “lạo xạo… lạo xạo…~~” vang lên liên hồi theo từng nhịp bước. Hơi thở của cậu lúc này không còn đều đặn nữa mà trở nên hỗn hển, tiếng “hàaaa… hít… hàaaa…~~” phả ra thành từng luồng khói trắng xóa, che khuất tầm nhìn.

“Nhanh lên! Phải nhanh lên hơn nữa!” – Trong đầu Nhân gào thét. Cậu biết rằng mỗi giây trôi qua là một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết cho những con người tội nghiệp đang chờ cậu ở ngôi nhà phía trên đỉnh núi.

Cái lạnh thấu xương của gió mùa đông như những lưỡi dao rạch vào da thịt, nhưng Tanjiro không cảm thấy đau. Điều duy nhất cậu cảm nhận được là nhịp tim đang đập cuồng loạn trong lồng ngực “thình thịch… thình thịch…~~”. Sự hưng phấn xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng làm adrenaline tiết ra, khiến các thớ cơ ở đùi và bắp chân cậu căng cứng, rung rinh theo mỗi cú bật nhảy.

Cuối cùng, sau khi băng qua rặng thông đen ngòm, ánh sáng leo lét từ ngôi nhà gỗ quen thuộc hiện ra. Tanjiro không kịp nghỉ ngơi, cậu đẩy phăng cánh cửa gỗ, thở dốc không ra hơi.

“Anh hai về rồi!”

Một giọng nói thanh tao và ngọt ngào vang lên đầu tiên. Đó là Nezuko. Cô em gái với đôi mắt to tròn, xinh đẹp như một đóa hoa rừng đang bế trên tay cậu út Rokuta. Theo sau là Hanako và Takeo, tụi trẻ chạy ùa tới quanh cậu.

Bà Kie từ trong bếp bước ra, trên tay vẫn còn dính chút bột mì. Bà mỉm cười dịu dàng, nhưng đôi mắt không giấu nổi vẻ lo lắng: “Tanjiro, con về rồi sao? Hàaa…~~ Sao hôm nay lại về muộn thế này con? Làm mẹ và các em cứ đứng ngồi không yên.”

Nhìn thấy cảnh tượng bình yên này, nhìn thấy khuôn mặt hồng hào và hơi ấm của mẹ, của các em, Nhân cảm thấy sống mũi mình cay cay. Một luồng điện tê tái chạy dọc cơ thể cậu — sự nhẹ nhõm này quá lớn, lớn đến mức khiến đôi chân cậu hơi khuỵu xuống.

“Dạ… con… con mải bán cho hết số than nên quên mất cả thời gian. May mà bà con tốt bụng, con bán sạch rồi mẹ ạ,” Tanjiro hổn hển trả lời, hơi thở “phùuu… phùuu…~~” dần ổn định lại. Cậu gượng cười, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy mép áo.

Nhưng rồi, ngay khi cậu định đặt giỏ than xuống đất để vào nhà sưởi ấm, chiếc mũi thính đến dị thường của Tanjiro đột ngột giật thót.

“Cái gì thế này…?”

Giữa mùi thơm nồng của súp miso và mùi khói than hồng sực nức trong nhà, một mùi hương khác bắt đầu len lỏi vào khứu giác cậu. Đó là một mùi hương cực kỳ tinh vi nhưng đầy hiểm ác — mùi của sắt, mùi của sự chết chóc trộn nó nồng nặc và đặc quánh như thể đang siết lấy cổ họng cậu.

Mồ hôi lạnh bắt đầu tứa ra trên trán Tanjiro. Toàn bộ tế bào trong cơ thể cậu bỗng chốc gào thét, một bản năng nguyên thủy báo động rằng một thực thể khủng khiếp đang ở rất gần.

“Mẹ! Đóng cửa lại! Mọi người mau lui lại phía sau!” – Tanjiro quát lớn, giọng cậu lạc đi vì kinh hoàng.

Cả nhà Kamado ngơ ngác, họ chưa bao giờ thấy Tanjiro cư xử bạo liệt và sợ hãi đến thế. Bà Kie tiến lại gần, bàn tay định đặt lên vai cậu: “Tanjiro, con làm sao thế? Bình tĩnh đi con…”

Cộc. Cộc.

Hai tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, lạnh lùng.

Tanjiro như hóa đá. Cậu từ từ xoay đầu lại phía cửa chính. Mùi hương đó… cái mùi hương của một “vị thần” sa đọa… nó đang đứng ngay sau lớp gỗ mỏng kia. Cậu hít một hơi thật sâu, nén nỗi sợ vào đáy lòng, run rẩy đưa tay nắm lấy tay cầm cửa và mở ra.

Ngoài kia, trong màn sương tuyết mờ ảo, một bóng người đang đứng hiên ngang.

Kẻ đó khoác trên mình một bộ Âu phục màu đen tuyền sang trọng, chiếc mũ vành rộng che khuất một phần khuôn mặt nhưng không thể giấu đi đôi mắt màu huyết dụ với đồng tử hẹp như mèo. Làn da hắn trắng bệch một cách bệnh hoạn, môi đỏ tươi như máu. Hình ảnh ấy giống hệt như những gì Nhân đã thấy trong anime — một vẻ đẹp ma mị, lãnh đạm và tràn đầy uy quyền của Micheal Jackson thời đại Taisho.

Chúa tể loài quỷ: Kibutsuji Muzan.

Sát khí tỏa ra từ hắn nặng nề đến mức khiến Tanjiro cảm thấy phổi mình như bị bóp nát. Cậu định thò tay vào giỏ lấy cây rìu, nhưng toàn bộ cơ thể lại cứng đờ như bị tê liệt bởi ánh nhìn của Muzan.

“Ngươi…” – Tanjiro thốt ra được đúng một chữ.

Muzan nhìn cậu, hay đúng hơn là nhìn vào đôi bông tai Hanafuda trên tai cậu. Đôi mắt hắn khẽ híp lại, một luồng hận thù vạn năm bốc lên ngùn ngụt. Hắn không nói lời nào, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn.

“Một mồi lửa còn sót lại sao?” – Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm từ địa ngục.

Chỉ trong một cái chớp mắt, thực sự chỉ là một cái tích tắc không thể đo đếm bằng mắt thường, bóng dáng Muzan biến mất trong làn sương tuyết.

“Nezuko! Chạy…!” – Tanjiro gào lên, nhưng đã quá muộn.

Phập!

Tanjiro cảm thấy một cơn đau thấu trời xanh xuất hiện ngay tại cổ của mình. Muzan đã áp sát sau lưng cậu từ lúc nào không hay. Một bàn tay với những móng tay sắc lẹm của hắn đã cắm ngập vào động mạch cổ của cậu. Cậu cảm nhận được những ngón tay của hắn nóng rực, ve vuốt làn da cậu một cách quỷ dị trước khi hắn tiêm vào đó một thứ chất lỏng kinh tởm.

“Hãy cảm ơn vì được trở thành một phần của ta đi, vật chứa bé nhỏ.” – Muzan thì thầm bên tai Tanjiro, hơi thở hắn lạnh buốt nhưng đầy ma tính.

Một lượng máu khổng lồ của chúa quỷ được bơm trực tiếp vào cơ thể Tanjiro.

“AAAAAAAHHHHHHH~~!!!!” – Nhân hét lên, hay đúng hơn là Tanjiro gào lên trong đau đớn tuyệt vọng.

Cảm giác giống như có hàng triệu mảnh thủy tinh đang cháy rực chạy dọc trong mạch máu cậu. Máu của Muzan mạnh mẽ đến mức nó bắt đầu tàn phá và tái tạo lại từng tế bào trong người cậu. Toàn thân Tanjiro co giật liên hồi, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng từ trán xuống ngực, làm ướt sũng chiếc áo haori.

Máu của cậu sôi sùng sục, âm thanh “xì xèo…~~” dường như phát ra từ chính bên trong da thịt. Đôi mắt cậu trợn trừng, lòng trắng ngầu lên những sợi gân máu đỏ sẫm. Tầm nhìn của Tanjiro mờ dần, cậu thấy bóng dáng bà Kie và Nezuko lao tới với tiếng thét kinh hoàng, nhưng trước mặt cậu lúc này chỉ là nụ cười lạnh lẽo của kẻ săn mồi.

Sự ý thức cuối cùng của Nhân trong thân xác này là cái cảm giác đầy ắp, căng phồng trong huyết quản — một sự xâm nhập thô bạo và trần trụi nhất vào cốt tủy. Cậu không chịu nổi sự biến đổi quá đà này, não bộ quá tải và toàn bộ bóng tối ập đến.

Tanjiro đổ gục xuống. Bên cạnh cậu, tiếng Muzan cười lạnh giữa tiếng khóc xé lòng của gia đình Kamado chính là âm thanh cuối cùng trước khi cậu chìm sâu vào cơn mê bất tận….

Bóng tối bao trùm lấy tâm trí Nhân trong một khoảng thời gian dài dặc tưởng như vô tận. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc ra rồi khâu lại bằng những sợi dây xích nung đỏ. Bên trong huyết quản, dòng máu của Muzan chảy cuồn cuộn như dung nham, đốt cháy mọi tế bào cũ kỹ để thay thế bằng một sức sống vạn năng nhưng đầy tà ác.

Khi đôi mắt Tanjiro chợt mở bừng ra, điều đầu tiên cậu nhận thấy là thị giác của mình đã thay đổi. Bóng tối của căn nhà không còn là rào cản, cậu có thể nhìn thấy từng hạt bụi li ti đang bay trong không trung, nhìn thấy từng tia máu li ti còn sót lại trên sàn gỗ.

Và rồi, cảnh tượng thảm khốc ập vào mắt cậu. Mùi máu tươi nồng nặc, tanh tao nhưng lại mang một sự kích thích kỳ lạ đối với khứu giác mới của cậu. Bà Kie nằm đó, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng, cơ thể không còn hơi ấm. Các em của cậu — Hanako, Takeo, Shigeru, Rokuta — tất cả đều là những cái xác bất động trong vũng máu đỏ thẫm đang dần đông đặc giữa cái lạnh.

“Hộc… hộc… hộc…~~”

Tanjiro thở dốc, tiếng thở của cậu lúc này nghe nặng nề và mang theo một âm sắc hoang dại. Nhân, bên trong thân xác ấy, cảm thấy một sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm, nhưng song song với đó là một cảm giác hưng phấn kỳ lạ do dòng máu quỷ mang lại. Cơ bắp cậu căng phồng lên, mỗi thớ thịt đều rung rinh, tràn đầy một loại năng lượng dồi dào mà cậu chưa từng mơ tới.

Muzan đang đứng đó, quay lưng về phía cậu. Hắn thản nhiên như thể vừa quét dọn một đống rác rưởi. Hắn đang cúi người xuống, bàn tay trắng bệch định chạm vào người bà Kie để tiếp tục “ban phát” dòng máu của mình.

Tanjiro từ từ ngồi dậy. Tiếng khớp xương kêu lên “rắc… rắc…~~” giòn tan. Cậu nhìn vào lòng bàn tay mình — đôi bàn tay vốn đầy chai sạn nay đã mọc ra những móng vuốt đen nhánh, sắc lẹm và cứng như thép nguội.

Muzan chợt khựng lại. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí đặc quánh đang tỏa ra từ phía sau. Hắn quay đầu lại, đôi mắt màu huyết dụ mở to kinh ngạc khi thấy thiếu niên mà hắn vừa ban phát “tử hình” bằng máu đang đứng thẳng trên đôi chân mình.

“Haha! Khá khen cho ngươi. Không ngờ một kẻ yếu ớt như ngươi lại có thể tiếp nhận và dung hợp được lượng máu lớn đó của ta mà không bị nổ tung!” – Muzan nở một nụ cười nửa miệng, vẻ ngạo mạn hiện rõ. “Ngươi vừa trở thành một tạo vật của ta, một con quỷ sẽ phải phục tùng ta mãi mãi.”

Nhân chẳng quan tâm đến lời hắn nói. Cơn giận dữ và sức mạnh mới khiến cậu cảm thấy nóng rực dưới bụng dưới, một luồng nhiệt lan tỏa ra khắp tứ chi. Nhìn thấy Muzan định đưa ngón tay nhọn hoắt vào mẹ mình, Tanjiro gầm lên một tiếng như dã thú: “Gừ… rừ…~~”.

Cậu tung ra một cú đấm nhanh như điện xuyệt. “Vút…~~”, nắm đấm xé gió lao thẳng vào mặt Muzan. Tuy nhiên, chúa quỷ chỉ cần nghiêng nhẹ đầu, cú đấm đi sượt qua, va mạnh vào cột gỗ phía sau làm nó vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ.

“Này, ngươi biết mình đang làm gì không!? Ngươi đang tấn công chủ nhân của chính mình đấy!” – Muzan nhướn mày, giọng hắn bắt đầu trầm xuống đầy đe dọa.

Tanjiro không dừng lại. Dòng máu trong người cậu như đang réo gào đòi được giải tỏa. Cậu xoay người, tung ra cú đấm thứ hai. Lần này tốc độ còn nhanh hơn, khiến không khí xung quanh rung chuyển. Muzan lại né được, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt hắn bắt đầu chuyển từ kinh ngạc sang khó chịu.

Đến cú đấm thứ ba, Tanjiro dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi chân, đạp mạnh xuống sàn nhà tạo ra một tiếng “ầm…~~” lớn. Cậu lao tới với tốc độ mà ngay cả mắt thường cũng không thể theo kịp. Cú đấm sượt qua gò má trắng bệch của Muzan, để lại một vết rách nhỏ đang rỉ ra một dòng máu màu đen tím.

Muzan sững sờ. Một con quỷ mới sinh, một “đứa con” do chính hắn tạo ra lại dám làm hắn bị thương?

“Ngươi… tên súc sinh phản trắc!” – Đôi mắt Muzan đỏ rực lên, các mạch máu trên thái dương hắn nổi lồi lõm, giật liên hồi. “Dù ngươi có thu nhận được máu của ta, nhưng ngươi đã làm ta nổi điên thực sự rồi đó. MAU CHẾT ĐI!”

Tiếng gào của Muzan vang vọng khắp căn nhà gỗ nhỏ, làm rung chuyển cả những tảng tuyết trên mái nhà. Hắn giơ bàn tay lên, tập trung ý nghĩ vào lời nguyền chết chóc được khắc sâu vào từng tế bào máu quỷ trong người Tanjiro. Trong hàng nghìn năm qua, chỉ cần một ý nghĩ của Muzan, bất kỳ con quỷ nào dám phản bội đều sẽ bị các tế bào trong cơ thể tự phá hủy từ bên trong, khiến chúng chết trong đau đớn tột cùng.

Muzan đứng đó, chờ đợi cảnh tượng Tanjiro bị xé nát từ bên trong.

Nhưng… một giây, hai giây trôi qua…

Tanjiro vẫn đứng đó. Cơ thể cậu vẫn rung lên vì sức mạnh, đôi mắt đỏ thẫm vẫn nhìn hắn với sự căm thù vô tận. Không có sự tan rã, không có tiếng thét đau đớn vì lời nguyền.

“Cái gì!? Sao có thể…!?” – Muzan hốt hoảng thực sự. Hắn cố gắng phát động lời nguyền một lần nữa, nhưng kết quả vẫn là con số không.

Nhân cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ. Có vẻ như linh hồn của một kẻ xuyên không từ hiện đại cùng với một thứ ý chí mạnh mẽ đã giúp cậu bẻ gãy cái xiềng xích nô lệ của loài quỷ. Cậu cảm thấy mình hoàn toàn làm chủ được sức mạnh này mà không chịu sự điều khiển của bất kỳ ai.

“Đến lượt tôi!” – Tanjiro gầm lên. Cậu lao vào Muzan như một con hổ đói.

Sức mạnh của quỷ khiến mỗi đòn tấn công của cậu mang theo uy lực nghìn cân. Hai người lao vào nhau, xé toạc căn nhà gỗ. Muzan bắt đầu cảm thấy hoảng loạn. Hắn không thể giết kẻ trước mặt bằng ý nghĩ, còn kỹ năng chiến đấu của tên thiếu niên này lại thăng tiến nhanh đến mức đáng sợ.

Cả hai lao ra ngoài sân, giữa màn mưa tuyết mịt mù. Tuyết trắng nhanh chóng bị nhuốm đỏ bởi những vết máu bắn ra từ các đòn va chạm.

“Rầm! Binh! Chát…~~”

Tanjiro vừa đánh vừa cảm thấy hưng phấn. Mỗi lần bị móng vuốt của Muzan rạch vào da thịt, cơn đau ấy không khiến cậu yếu đi mà chỉ làm cậu thêm rạo rực. Những vết thương ấy khép lại nhanh chóng với âm thanh “xèo… xèo…~~” đầy kích thích. Cậu kinh ngạc về tốc độ hồi phục của mình — thứ mà trước đây cậu chỉ thấy qua màn hình tivi.

Muzan cảm thấy đây là một sự nhục nhã chưa từng có. Một kẻ có đôi bông tai Hanafuda — hình bóng của tên kiếm sĩ quái vật Yoriichi mà hắn sợ nhất — giờ đây lại sở hữu sức mạnh quỷ ngang bướng thế này.

Mỗi khi Tanjiro tiến gần, hơi nóng từ hơi thở của cậu (vốn tiềm ẩn sức mạnh Hơi Thở Mặt Trời) quyện cùng sức mạnh quỷ tạo ra một loại áp lực khiến Muzan cảm thấy bỏng rát. Cậu chạm được vào người hắn, những cú cào sắc lẹm xé toạc lớp áo đắt tiền và để lại những vết hằn đỏ hồng trên làn da hắn.

“Chết tiệt! Ngươi là cái thứ gì!?” – Muzan gào lên, đôi mắt hắn lúc này hiện rõ vẻ sợ hãi ẩn sâu sau lớp vỏ bọc quyền lực.

Nhìn thấy sự kiên trì dai dẳng như đỉa đói của Tanjiro và cái cách cậu ta dần làm quen với nhịp độ trận đấu, Muzan hiểu rằng nếu kéo dài, mặt trời sẽ mọc và hắn sẽ gặp rắc rối to. Đây là lần đầu tiên sau hàng thế kỷ, “vị chúa tể” phải lựa chọn giải pháp hèn nhát nhất.

“Ta không rảnh để đùa với loại rác rưởi như ngươi thêm nữa!” – Muzan hét lên. Hắn biến đổi cơ thể mình thành một khối thịt lùng bùng rồi nổ tung thành hàng nghìn mảnh nhỏ để tháo chạy vào rừng sâu.

Trong lúc tháo chạy, những mẩu thịt của hắn vẫn còn rung rinh vì tức tối. Trong tâm trí hắn, hình ảnh người đàn ông với mái tóc dài đuôi ngựa và thanh kiếm đỏ rực lại hiện về, đè nặng lên trái tim hắn một nỗi sợ hãi nguyên thủy.

“Tức thật… truyền nhân của cái bông tai đó… tại sao hắn vẫn còn sống… tại sao hắn lại trở thành thứ này!” – Những mảnh thịt của Muzan gào thét trong câm lặng khi trốn chạy vào bóng đêm của rặng núi.

Trên sân tuyết hoang tàn, Tanjiro đứng đó một mình. Hơi thở cậu dồn dập “hàaa… hít… hàaa…~~”, ngực phập phồng mãnh liệt. Cậu đưa tay lên lau vệt máu trên môi, đầu lưỡi liếm nhẹ vị máu mặn đắng trên móng vuốt. Một cảm giác chiến thắng tột cùng và sự khao khát quyền lực mãnh liệt dâng trào trong cậu.

4.4 8 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
10 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Hóng mõi ngày

Cuton

Cách liên lạc đi ad ơi

Thích Thụ Thai

Có tele mình để ở truyện khác đó

Thích Thụ Thai

có link ở mấy truyện kia á

Cuton

Có bán truyện k tác giả

Thích Thụ Thai

Này lần đầu viết truyện dài nên viết đến đâu up đến đó nha =)))

Thích Thụ Thai

Ko có bán nhá, mà cập nhật mỗi ngày

Bai1828

Khi nào ra tiếp vậy ad

Thích Thụ Thai

Mỗi ngày 1 chap nhá

Thích Thụ Thai

Mỗi ngày 1 chap nha bn