Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Diệt Quỷ – Update Chương 9
Tác Giả: Thích Thụ Thai
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 04/06/2026
trong không trung rồi biến mất. Bên trong ngôi nhà nhỏ vẫn sực nức mùi máu tanh nồng, Nhân — trong thân xác Tanjiro — cảm nhận được một sự im lặng chết chóc. Đứng giữa sân, một người đàn ông với bộ Haori họa văn sóng nước rực rỡ, đeo trên mặt chiếc mặt nạ quỷ Tengu màu đỏ rực, đang lặng lẽ đào mộ.
Từng nhát cuốc của ông ta giáng xuống nền đất cứng nghe “bộp… bộp…~~” đầy chắc chắn.
Nhân đứng chôn chân ở bậc cửa. Mùi máu tươi của những người dân làng xấu số bị xé xác vẫn đang kích thích dây thần kinh quỷ của cậu. Cổ họng cậu hơi khô khốc, cảm giác râm ran chạy dọc sống lưng. Cậu định mở lời nhưng có một thứ áp lực vô hình từ người đàn ông trước mặt khiến cậu nghẹn lời. Cuối cùng, bản năng của Tanjiro đã lên tiếng thay cho suy nghĩ của Nhân:
“Dạ thưa…” – Giọng Tanjiro trầm xuống, mang theo một chút run rẩy của kẻ đứng trước một cao nhân.
Urokodaki dừng nhát cuốc, ông đứng thẳng người lên, cái bóng dài thượt của ông đổ xuống sân tuyết. “Ta là Urokodaki Sakonji đây. Nếu không lầm thì các người chính là những kẻ mà Tomioka Giyuu đã nhắc đến trong bức thư.”
Nhân bước ra hẳn ngoài nắng (nhưng vẫn núp dưới bóng mái hiên để tránh bị bỏng), cúi đầu cung kính: “Vâng, cháu là Kamado Tanjiro ạ. Còn đây là mẹ cháu – bà Kie và em gái cháu – Nezuko.”
Cậu nhìn lại phía trong, bà Kie đang ôm lấy Nezuko vừa mới bị đánh ngất. Urokodaki quay phắt lại, đôi mắt sau lớp mặt nạ Tengu như thể đang soi mói tận cùng linh hồn của Tanjiro. Ông tiến lại gần, sát khí tỏa ra khiến Tanjiro phải lùi lại một bước.
“Tanjiro! Ta hỏi cậu… nếu em gái cậu ăn thịt người, cậu sẽ làm gì?”
Nhân chết lặng. Câu hỏi này cậu đã nghe trong anime và cậu biết câu trả lời đúng, nhưng cái lưỡi lại như bị dính chặt vào vòm họng bởi một lực lượng vô hình nào đó.
CHÁT!
Một cú tát trời giáng bay thẳng vào mặt Tanjiro. Sức mạnh của Urokodaki không phải chuyện đùa, cú đánh khiến đầu Tanjiro vẹo sang một bên, âm thanh “chát…~~” vang dội cả một góc rừng. Một vết đỏ hằn lên trên gò má trắng bệch của quỷ, nhưng ngay lập tức thớ thịt ấy bắt đầu giật liên hồi và lành lại với tiếng “xì… xèo…~~” nhỏ xíu.
“Trả lời quá chậm! Phản ứng quá chậm!” – Urokodaki gầm lên. “Chính vì sự do dự đó mà các người sẽ sớm trở thành nô lệ cho bản năng quỷ tởm lợm. Nếu người thân của cậu ăn thịt người, có hai việc cậu phải thực hiện ngay lập tức: Một là giết họ, hai là tự phơi mình ra ánh nắng để chuộc lỗi!”
Từng lời nói của Urokodaki như những lưỡi dao rạch vào tâm trí Nhân. Cậu cảm thấy lòng tự trọng và cả bản năng quỷ trong người mình bốc cháy. Hơi thở cậu trở nên kịch liệt “phùuu… phùuu…~~”, các mạch máu trên trán nổi rõ.
“Nhưng…” – Urokodaki dịu giọng đi một chút nhưng vẫn cực kỳ nghiêm khắc. “Bằng mọi giá không được để chuyện đó xảy ra! Cậu có hiểu chưa?”
“Cháu hiểu rồi ạ!” – Tanjiro nghiến chặt răng, giọng cậu đanh lại. Cậu cảm nhận được sự ấm nóng của dòng máu quỷ đang sùng sục trong huyết quản, nó như đang thúc giục cậu phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa để không phải quỳ gối trước bất kỳ ai.
Urokodaki quay lưng, bộ Haori họa tiết mây bay trong gió. “Ta sẽ kiểm tra xem cậu có tư cách để trở thành một sát quỷ nhân—hay ít nhất là một kẻ có thể kiềm chế cơn khát máu—không. Mau cõng em gái cậu và dẫn mẹ cậu theo ta. Nhanh chân lên!”
Dứt lời, ông lao đi như một tia chớp xé toạc màn đêm đang dần buông xuống.
“Mẹ! Đi thôi!” – Tanjiro hét lớn, cậu lao vào nhà, nhanh chóng xốc Nezuko lên vai.
Cơ thể Nezuko lúc này lại trở nên nặng nề và đầy ma tính. Chiếc ống tre bịt miệng khiến hơi thở con bé nghe giống như những tiếng rên rỉ nhỏ “ừm… ừm…~~” đều đặn. Ngay đằng sau, bà Kie cũng không chậm trễ, bà dồn lực vào đôi chân đã được cải tạo bởi máu quỷ. Những thớ thịt đùi của bà căng cứng dưới lớp áo vải mỏng, tạo ra những đường cong đầy dục tính sau mỗi bước chạy nhảy trên tuyết.
Urokodaki di chuyển với tốc độ không tưởng đối với một con người. Ông lướt đi nhẹ nhàng như nước, trong khi Tanjiro phải vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của quỷ. “Hít… hàaa… hít… hàaa…~~” – Tiếng hơi thở của Tanjiro vang lên rộn rã.
Dù sở hữu sức mạnh vượt trội của loài quỷ, nhưng Tanjiro nhận ra kỹ năng của Urokodaki quá đỉnh cao. Ông luôn giữ một khoảng cách xa khiến cậu phải dốc hết sức bình sinh để không bị bỏ lại phía sau. Các khớp xương của Tanjiro kêu “rắc… rắc…~~” mỗi khi cậu vượt qua một mỏm đá cao.
Chẳng mấy chốc, một căn nhà gỗ nhỏ hiện ra giữa sườn núi Sagiri mù sương. Urokodaki dừng lại trước cửa, hơi thở ông vẫn cực kỳ đều đặn, trái ngược hoàn toàn với sự mệt nhọc “hộc… hộc…~~” của Tanjiro và bà Kie.
“Các người đến được đây là một sự khởi đầu. Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ đâu,” Urokodaki lạnh lùng nói, mở cửa nhà. “Đêm nay hãy nghỉ ngơi đi. Kie, bà hãy chăm sóc cho con gái. Tanjiro, ngày mai sẽ bắt đầu bài kiểm tra thực sự của cậu. Nếu cậu thất bại, ta sẽ tự tay hạ sát cả ba tại nơi này.”
Nhân bước vào trong căn nhà gỗ ám mùi hương trầm và thảo mộc. Cậu đặt Nezuko xuống một tấm đệm kỉ. Cảm giác mệt rã rời khiến các tế bào quỷ trong cậu bắt đầu tự xoa bóp, tạo ra một cơn khoái cảm râm ran. Bà Kie tiến lại gần cậu, lau vệt mồ hôi trên trán con trai. Đôi mắt màu hồng của bà nhìn cậu đầy lo lắng, hơi thở bà có chút ngọt ngào quyện lẫn vị máu nhàn nhạt.
Còn tiếp….
Hóng mõi ngày
Cách liên lạc đi ad ơi
Có tele mình để ở truyện khác đó
có link ở mấy truyện kia á
Có bán truyện k tác giả
Này lần đầu viết truyện dài nên viết đến đâu up đến đó nha =)))
Ko có bán nhá, mà cập nhật mỗi ngày
Khi nào ra tiếp vậy ad
Mỗi ngày 1 chap nhá
Mỗi ngày 1 chap nha bn