Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 6: Đêm Trắng Ở Tầng 3​
6.1. Lấp Đầy Tuyệt Đối​
Hoàng cảm nhận được sự co thắt mãnh liệt từ những thớ thịt sâu bên trong của Xoan, chúng đang mút chặt lấy con cặc gân guốc của gã như một sinh vật đói mồi. Gã biết “cái bồn chứa” này đã đến giới hạn, và chính gã cũng đang đứng trước ngưỡng cửa của sự bùng nổ sung mãn nhất.

Gã không hề nới lỏng sức ép, trái lại, đôi bàn tay hộ pháp ghì chặt lấy hông Xoan, ép rạp người chị xuống mặt thảm trong tư thế doggy nghiệt ngã. Gã bắt đầu tăng tốc bằng những cú dập liên hồi, tiếng thịt va chạm “bạch… bạch… bạch…” vang lên chát chúa, át cả tiếng rên rỉ mê muội của người đàn bà dưới thân.

— “Banh rộng ra Xoan… em xả đầy đây… Nhận lấy tất cả tinh của em đi!” — Hoàng gầm lên trong cổ họng, giọng gã khàn đặc, đầy dã tính.

Xoan lúc này đã hoàn toàn đờ đẫn, đôi mắt chị trợn ngược, gương mặt trái xoan áp sát xuống thảm sàn, miệng chỉ còn phát ra những tiếng nấc nghẹn không thành lời. Khi Hoàng gầm lên một tiếng cuối cùng, gã thúc mạnh một cú lút cán kịch liệt, cắm sâu toàn bộ chiều dài khủng bố vào tận đáy tử cung chị và giữ nguyên tư thế đó để bắt đầu bơm.

“PHỤT… PHỤT… PHỤT!”

Từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh và sung mãn của con đực 27 tuổi bắt đầu được tống mạnh vào sâu tận cùng cơ thể Xoan. Cảm giác nóng rực, nồng đậm ấy tràn ngập bên trong khiến Xoan giật bắn người, toàn thân chị co quắp, giật nảy theo từng nhịp bơm của Hoàng. Chị cảm nhận rõ cái bụng mình đang bị lấp đầy, căng tức bởi thứ nước dâm dục ấy—một cảm giác đầy đặn đến nhức nhối mà chị chưa từng biết đến.

— “Ôi… Hoàng ơi… nhiều quá… nó tràn hết vào trong rồi… ôi… chị… chị lịm mất…”

Xoan rên rỉ một tiếng dài rồi hoàn toàn đổ gục xuống thảm. Cơ thể chị mềm nhũn, chỉ còn những nhịp co giật nhẹ nhàng từ bắp đùi do dư chấn của cơn cực khoái quá lớn. Sự nhục nhã về danh xưng “bồn chứa” giờ đây đã tan chảy vào sự thỏa mãn êm ái đến mức tê liệt cả linh hồn. Chị chấp nhận sự nhục nhã này, chấp nhận cái sự thật rằng mình đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi gã đàn ông này.

Hoàng vẫn giữ nguyên con cặc bên trong chị thêm một lúc, cố tình dùng sức nặng cơ thể ép chặt để chắc chắn không một giọt tinh nào thoát ra ngoài quá sớm. Gã nhếch mép nhìn người đàn bà đoan trang giờ đây đang nằm quỳ phục dưới thân mình, nhầy nhụa mồ hôi và dâm thủy.

— “Tốt lắm, bồn chứa của em. Đêm nay chị cứ nằm đây mà cảm nhận cái bụng đầy tinh này đi.”

Gã rút mạnh ra, tiếng “pực” vang lên khô khốc. Ngay lập tức, một dòng nước trắng đục hòa cùng dâm thủy nhầy nhụa bắt đầu từ từ rỉ ra từ cửa mình đang mở rộng của Xoan, thấm ướt cả mặt thảm lông. Xoan nằm đó, bất động, gương mặt vẫn còn lưu lại nét bàng hoàng và một sự hưởng thụ tội lỗi tột cùng.

6.2. Lời Thú Nhận Của Kẻ Bại Trận​
Sau khi “xả” hết sự sung mãn vào sâu bên trong, Hoàng không rút ra ngay mà đổ ập người xuống, nằm phủ lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Xoan. Gã thong thả rút “vũ khí” ra, tiếng động nhầy nhụa vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Hoàng lật người Xoan lại, kéo chị vào lòng, bàn tay thô ráp bắt đầu vuốt ve dọc sống lưng và bờ mông vẫn còn đang run rẩy của người đàn bà vừa bị khuất phục.

Xoan nằm lịm đi vài phút, hơi thở đứt quãng dần trở nên ổn định. Khi trí não bắt đầu tỉnh táo lại sau cơn cực khoái kích ngất, chị khẽ cựa mình, rúc đầu vào lồng ngực vững chãi của Hoàng. Chẳng còn vẻ đoan trang của một bà cán bộ xã, lúc này chị chỉ còn là một người đàn bà vừa được nếm trải hương vị đàn ông đích thực, giọng nói thều thào, lả lơi đầy vẻ nũng nịu:

— “Khiếp… người đâu mà khỏe như trâu ấy… em định giết chết chị thật đấy à?”

Chị đưa bàn tay run rẩy, vô thức chạm vào con cặc vừa mới rút ra, giờ đã hơi xìu nhưng vẫn còn rất to và nóng hổi. Chị vân vê nó, ánh mắt lờ đờ đầy dâm đãng:

— “Cả cái thứ này nữa… vừa to vừa nóng như hòn than. Lúc em bắn vào… chị thấy nó như cái vòi xịt ấy, nóng rực, muốn thiêu cháy cả tử cung người ta. Thế này thì cô nào làm người yêu em, không hiểu sống thế nào cho nổi với cái sức của em…”

Hoàng nghe vậy chỉ khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy vẻ ngạo nghễ của một con đực đã thu phục được con cái. Gã luồn tay vào tóc chị, kéo nhẹ để Xoan phải ngước lên nhìn mình:

— “Chị lại quên rồi sao? Em đã nói là em không yêu ai cả. Mà chị cũng thấy đấy, với cái sức này của em, làm ‘người yêu’ thì khổ lắm…”

Hoàng dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sắc lạnh và đầy định đoạt, gã nhắc lại lời tuyên bố lúc nãy bằng một tông điệu bình thản:

— “Chị không nhớ em vừa nói gì sao? Những cô gái đến với em, hay cả chị lúc này… đều là gì của em?”

Xoan khựng lại, ký ức về lời tuyên bố tàn nhẫn lúc nãy ùa về. “Bồn chứa tinh”. Cái danh xưng nhục nhã ấy đáng lẽ phải khiến chị phẫn nộ, nhưng dưới hơi ấm nồng nặc và sự vĩ đại của Hoàng vẫn còn đang chạm vào da thịt, chị lại thấy một sự kích thích điên rồ.

6.3. Cuộc Đối thoại Trần Trụi​
Hoàng nghe Xoan hỏi về chuyện “người yêu”, gã chỉ cười khẩy, nụ cười chứa đựng sự ngạo nghễ của một kẻ săn mồi. Gã dùng ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên bờ môi dưới đang sưng mọng của chị, ép nó trễ xuống:

— “Chị lại bắt đầu mơ mộng rồi đấy à? Em đã nói từ đầu, em không cần người yêu. Mà với cái thứ này của em…” — Gã khẽ hất hông, để vật vĩ đại vẫn còn nóng hổi chạm vào đùi chị — “…chị nghĩ có người phụ nữ bình thường nào chịu nhiệt nổi mỗi ngày không? Hay họ chỉ cần một ‘phận sự’ khác thực tế hơn?”

Xoan hơi khựng lại, gương mặt trái xoan thoáng nét bối rối. Chị nhớ lại lời tuyên bố tàn nhẫn lúc nãy của Hoàng. Danh xưng đó như một gáo nước lạnh dội vào lòng tự trọng của một bà cán bộ xã, nhưng kỳ lạ thay, nó lại khiến vùng kín của chị co thắt lại đầy phấn khích. Chị không nhận ngay, mà khẽ lách người, ánh mắt lả lơi nhìn Hoàng qua làn mi cong vút:

— “Khiếp… em cứ nói quá. Làm gì mà đến mức ấy… Ai mà thèm làm cái… cái bồn chứa gì đó của em chứ. Nghe nhục nhã chết đi được.”

Dù nói lời từ chối, nhưng đôi tay chị lại không rời khỏi cơ thể Hoàng, trái lại còn vuốt ve cơ ngực rắn chắc của gã. Chị thều thào tiếp, giọng điệu đặc quánh sự dâm đãng của một người đàn bà vừa được nếm mùi “trâu chiến”:

— “Nhưng mà… công nhận là em khỏe thật. Cái vòi xịt của em vừa nãy… nó làm chị bủn rủn hết cả tay chân. Chị còn tưởng mình tan ra thành nước luôn rồi đấy. Đã to lại còn nóng, đâm vào đâu là biết mặt nhau đến đấy…”

Hoàng nhếch mép, gã cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai chị, gằn giọng hỏi lại:

— “Thế tóm lại là chị muốn làm bà chủ đoan trang của anh Biên, hay muốn thỉnh thoảng lại được em ‘vệ sinh’ cái bồn chứa đang sũng nước này bằng thứ tinh dịch nóng hổi kia? Đừng có úp mở nữa, Xoan. Cái bụng chị vẫn còn đang chứa đồ của em đấy.”

Xoan đỏ bừng mặt, chị khẽ rên rỉ khi cảm nhận dòng nước ấm áp bên trong vẫn đang râm ran. Xoan khẽ ngồi dậy, với lấy xấp khăn giấy trên bàn kính, lóng ngóng lau đi những dấu vết nhầy nhụa đang chảy dọc theo đùi. Chị vừa lau vừa xuýt xoa, giọng điệu nửa như than vãn, nửa như đang khoe khoang sự sung mãn của gã nhân tình trẻ:

— “Kìa… em nhìn xem… lau mãi mà không hết. Người đâu mà ra như suối thế này, nhồi cho đầy cả bụng người ta rồi mà vẫn còn tràn ra cả thảm. Khiếp thật đấy, cứ như là bao nhiêu tinh túy em dồn hết vào đây một lượt không bằng…”

Nghe giọng điệu lả lơi của Xoan, Hoàng không nói không rằng, gã chỉ khẽ nhếch mép. Ngay lúc đó, vật vĩ đại đang nằm trên đùi gã bỗng giật mạnh một cái, rồi ngay trước mắt Xoan, nó bắt đầu lừng lững dựng đứng lên, căng cứng và gân guốc trở lại chỉ trong vài giây. Xoan giật mình, đánh rơi cả mẩu khăn giấy ướt sũng xuống sàn, đôi mắt chị mở to đầy kinh ngạc:

— “Trời đất… sao mà hồi nhanh thế? Anh Biên nhà chị có khi cả tuần mới được một lần, mà xong là lăn ra như chết… Em… em là cái giống gì mà khỏe thế này?”

6.4. Nghi Thức Lên Phòng​
Hoàng không đáp lại lời than vãn của Xoan, gã chỉ cười khẩy một tiếng đầy ngạo nghễ. Một tay gã vơ vội đống váy áo vứt dưới sàn, tay kia xốc mạnh rồi bế thốc Xoan lên bằng hai tay theo kiểu bế công chúa.

Bàn tay hộ pháp của gã ghì chặt lấy tấm lưng và khoeo chân chắc khỏe của chị, khiến bộ ngực căng tròn của Xoan ép sát vào lồng ngực vững chãi. Xoan giật mình, hai tay quàng chặt lấy cổ gã, cả người chị nằm gọn lỏn trong vòng tay của con đực đang hừng hực sức nóng.

— “Hoàng… làm ở đây nữa à? Cho chị nghỉ chút đi… chị rã rời hết cả người rồi…” — Xoan thều thào, giọng nói đã mất hẳn nhuệ khí, chỉ còn sự nũng nịu lả lơi.

— “Dưới này lạnh lắm, lên phòng em. Nhà hôm nay vắng người, em sẽ cho chị biết thế nào là ‘nghỉ’ trên người em.” — Hoàng thản nhiên sải bước dài hướng về phía cầu thang.

Vì vợ chồng Mai và Tâm đã về quê, căn nhà 4 tầng lúc này trở nên vắng lặng một cách lạ thường, chỉ còn lại tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Hoàng nện trên từng bậc thang gỗ. Trong không gian tĩnh mịch ấy, Xoan cảm nhận rõ rệt sự uy quyền của người đàn ông đang bế mình. Chị nép đầu vào hõm cổ Hoàng, hít hà mùi mồ hôi nồng nặc quyện với mùi nam tính đặc trưng.

Một cảm giác bẽn lẽn, thẹn thùng chưa từng có trỗi dậy. Ở tuổi 35, đã làm cán bộ xã, nhưng lúc này Xoan thấy mình nhỏ bé như một cô dâu mới về nhà chồng, lần đầu được một người đàn ông thực thụ bế bổng lên bằng tất cả sức mạnh bản năng. Chị nhìn xuống, thấy “vật vĩ đại” của gã vẫn đang dựng đứng, kiêu hãnh và nóng hổi ngay sát hông mình.

Cảm giác được bao bọc bởi những thớ cơ bắp cuồn cuộn và đôi tay khỏe như gọng kìm khiến Xoan thấy mụ mị đầu óc. Chị không còn sợ hãi, không còn nghĩ đến danh dự, mà chỉ muốn được gã đưa vào căn phòng tầng 3 kia để tiếp tục được lấp đầy.

Bước chân Hoàng dừng lại trước cửa phòng gã ở tầng 3. Gã dùng chân đá mạnh cửa vào, rồi ném Xoan lên chiếc giường nệm êm ái, nơi mùi hương của con đực đang tỏa ra đậm đặc nhất.

6.5. Đêm Trắng Ở Tầng 3​
Hoàng ném Xoan lên giường nệm, hơi lạnh của ga trải giường tương phản với sức nóng hừng hực từ cơ thể gã khiến chị khẽ rùng mình. Gã không vội lao vào ngay mà ngồi tựa lưng vào thành giường, đôi chân dài duỗi thẳng, để con cặc gân guốc đang dựng đứng hiên ngang chỉ thẳng lên trần nhà.

— “Ở dưới kia chị phục vụ em chưa tốt đâu. Giờ thì leo lên đây, tự dùng cái lồn của chị mà chăm sóc nó đi. Nếu làm em sướng, em sẽ cho chị biết thế nào là đỉnh Vu Sơn, là nát lồn thực sự.”

Xoan nhìn “vật vĩ đại” đang rung rinh trước mắt, dù toàn thân đang mỏi nhừ nhưng cơn nứng âm ỉ lại bùng lên. Chị lóng ngóng quỳ giữa hai chân Hoàng, đôi tay run rẩy cầm lấy thân cây nóng hổi đó mà bú mút nhiệt tình. Sau khi làm nó ướt sũng bằng nước bọt, chị từ từ nhấc mông, ngồi lên người gã, cẩn thận đưa đầu khấc to lớn vào trong mình.

Hiệp hai bắt đầu trong sự chủ động đầy dâm đãng của Xoan. Hoàng khoanh tay đắc ý, thỉnh thoảng lại dùng lời lẽ trêu chọc khi thấy chị loay hoay nhún nhảy trên người gã: “Chị nhún kiểu gì đấy? Bà chủ xã mà vụng về thế này à, hay là to quá chị nuốt không trôi?”. Lời trêu của Hoàng khiến Xoan vừa thẹn vừa nứng, chị cắn môi, dùng đôi chân chắc khỏe của mình dập xuống liên hồi cho đến khi cả hai cùng gầm lên trong sung sướng.

Hiệp ba, Hoàng không cho chị nghỉ, gã lật người chị lại, bắt chị quỳ bò trong tư thế doggy. Đây là lúc gã thực hiện lời hứa “đóng cho nát lồn”. Những cú thúc từ phía sau cực mạnh và dứt khoát khiến cơ thể Xoan bị đẩy về phía trước liên tục. Tiếng thịt va chạm và tiếng rên rỉ của Xoan vang vọng khắp căn phòng vắng cho đến khi gã xả thêm một đợt tinh binh đặc quánh vào sâu bên trong.

Đến hiệp thứ tư, đồng hồ đã chỉ gần 4 giờ sáng. Xoan lúc này thực sự đã cạn kiệt, toàn thân đẫm mồ hôi, mái tóc rũ rượi. Khi Hoàng lại gần, chị yếu ớt đẩy nhẹ, giọng thều thào nũng nịu:

— “Hoàng… chị lạy em… cho chị nghỉ đi… chị nát hết người rồi… không chịu nổi nữa đâu…”

Hoàng cười khẩy, gã dùng con cặc vẫn còn đang hừng hực trà xát lên khe háng nhầy nhụa của chị. Ngay lập tức, dù miệng nói từ chối nhưng cái lồn của Xoan lại biểu tình, nước dâm lại rỉ ra thấm ướt ga giường.

— “Mồm thì xin tha mà dưới này nó lại mời mọc em thế này à? Chị đúng là cái bồn chứa dâm đãng.”

Gã không buông tha, kéo chị nằm nghiêng lại trong tư thế úp thìa. Một tay Hoàng vòng ra trước bóp chặt bầu ngực căng tròn, tay kia giữ hông rồi từ tốn đâm lút cán từ đằng sau. Tư thế này không quá bạo liệt như doggy nhưng lại cực kỳ sâu và ấm áp. Hoàng chậm rãi nện, tận hưởng sự khít khao của cái bồn chứa đã được khai phá cả đêm. Sau cú thúc cuối cùng lút tận tử cung, gã bơm đợt tinh dịch cuối cùng vào lòng chị.

Hoàng không rút ra ngay mà cứ để nguyên như vậy, ôm chặt lấy Xoan từ phía sau. Cả hai chìm vào giấc ngủ sâu trong mùi giao hoan nồng đậm, kết thúc một đêm thác loạn kinh hoàng.

6.6. Sự Hồi Sinh Tội Lỗi​
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe cửa phòng tầng 3, Xoan khẽ nheo mắt tỉnh dậy. Cảm giác đầu tiên là sự căng tức nơi bụng dưới và cái ê ẩm dọc sống lưng. Chị nhận ra mình vẫn nằm trọn trong vòng tay rắn chắc của Hoàng, lồng ngực gã phập phồng đều đặn.

Xoan nhìn quanh căn phòng lộn xộn, quần áo vứt vương vãi, rồi nhìn xuống “vật vĩ đại” của gã đang ngủ yên giữa hai đùi mình. Chị khẽ rùng mình nghĩ bụng: “Người đâu mà dã man thế không biết, nện cho người ta nát hết cả ra”. Thế nhưng, len lỏi trong cái sự đau nhức ấy lại là một luồng sinh khí lạ kỳ, cơ thể chị như vừa được tưới tắm sau bao năm khô hạn. Bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương, Xoan ngỡ ngàng thấy da dẻ hồng hào, đôi mắt mọng nước, gương mặt nhuận sắc và tràn đầy sức sống của một người đàn bà vừa được hưởng thụ đỉnh cao của dục vọng.

Chị vội vã tắm rửa sạch sẽ, lẻn xuống phòng khách dọn dẹp thật nhanh “bãi chiến trường” đêm qua trước khi lão Biên tỉnh dậy. Về lại phòng, chị chui tọt vào chăn, ngủ một mạch đến gần 10 giờ sáng.

Đúng như dự tính, lão Biên vì say rượu nên tỉnh dậy muộn. Thấy vợ trông mơn mởn, lão nảy sinh ham muốn và đòi “làm một nháy” trước khi đi xa. Xoan chiều chồng, nhưng trong thâm tâm chị không khỏi so sánh. Những cú thúc yếu ớt, hời hợt của lão Biên làm chị thấy trống rỗng đến lạ thường. Chị vừa kết thúc cuộc mây mưa chóng vánh với chồng mà lòng chỉ nhớ về cảm giác lấp đầy kịch liệt của đêm qua.

Chiều tối, sau khi lão Biên đã lên xe vào Nam, căn nhà 4 tầng rộng lớn chỉ còn lại hai người. Hoàng lững thững bước xuống cầu thang, gã chỉ mặc độc chiếc quần đùi, để lộ cơ thể đồng hun vạm vỡ với những khối cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh đèn bếp. Gã nhìn Xoan đang ngồi thẫn thờ trên sofa, nhếch mép trêu chọc bằng giọng trầm thấp:

— “Sao? Hồi trưa được anh Biên bồi bổ cho một trận chắc là no nê lắm rồi nhỉ? Cái bồn chứa chắc giờ không còn chỗ cho em nữa đâu?”

Xoan ngước mắt nhìn Hoàng, trong lòng chị vẫn còn vẹn nguyên cảm giác tê dại của đêm qua. Chị không còn vẻ khép nép như trước, nhưng sự mỏi mệt trên cơ thể là có thật. Chị khẽ thở dài, giọng nũng nịu nhưng pha chút lả lơi:

— “Em thôi đi… Chị mệt rã rời cả người rồi. Hồi đêm bị em nện cho không còn thần hồn nát thần tính, trưa nay lại phải gồng mình hầu anh Biên. Giờ chị chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi, em tha cho chị đêm nay nhé…”

Hoàng nghe vậy liền bật cười, tiếng cười đầy vẻ gian tà. Gã tiến lại gần, đứng sát bên cạnh rồi cúi xuống nói nhỏ vào tai chị, hơi thở nóng hổi làm Xoan rùng mình:

— “Muốn nghỉ à? Cũng được thôi. Thế thì đêm nay qua phòng em mà nghỉ. Ngủ trên tay em, để em ‘chăm sóc’ cho, đảm bảo sáng mai chị lại nhuận sắc hơn cả hôm nay.”

Xoan giật mình, hiểu ngay cái “nghỉ” trong miệng gã nghĩa là gì. Chị khẽ đỏ mặt, đưa tay đẩy nhẹ vào lồng ngực vững chãi của Hoàng nhưng không thực sự muốn đẩy ra, miệng thì đáp lại đầy ẩn ý:

— “Khiếp… nghỉ chỗ em thì có mà nghỉ trên lưng cọp. Chị mà qua đó chắc sáng mai không lết xuống cầu thang nổi mất. Người đâu mà dã man, vừa mới hồi sức đã lại tính chuyện xấu xa rồi…”

Hoàng nhếch mép, bàn tay hộ pháp không ngần ngại luồn vào eo chị, siết nhẹ:

— “Chị cũng biết là em dã man mà, nhưng rõ ràng cái bụng chị nó đang nhớ em đấy thôi. Chồng đi rồi, nhà lại vắng, chị không định để cái bồn chứa của em bị bỏ không đêm nay chứ?”

Xoan khẽ liếm môi, cái cảm giác trống trải sau khi lão Biên đi bỗng chốc bị sự hiện diện đầy áp đảo của Hoàng lấp đầy. Chị nhìn gã, ánh mắt bắt đầu rực lên sự chờ đợi tội lỗi, thầm hiểu rằng đêm nay sẽ lại là một đêm dài không ngủ.

6.7. Đêm Thứ Hai – Niêm Phong Bồn Chứa​
Đêm thứ hai trong căn nhà vắng lặng chỉ còn hai người, không khí đặc quánh dục vọng ngay từ khi bữa cơm tối bắt đầu. Hoàng ngồi đối diện, ánh mắt gã như muốn lột trần lớp váy mỏng manh của Xoan, còn chị thì vừa ăn vừa thỉnh thoảng khép nép đôi chân, cảm giác bụng dưới vẫn còn dư chấn của đêm qua.

Vừa buông bát đũa, Hoàng đã đứng dậy, kéo xếch Xoan vào phòng khách. Gã ép chị nằm sấp ngay trên bàn ăn gỗ bóng loáng. Hiệp đầu tiên diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy bạo liệt. Tiếng bát đĩa lạch cạch trên bàn hòa cùng tiếng va chạm của da thịt. Xoan vừa thở dốc vừa kêu lên: “Hoàng… từ từ đã em… vừa ăn xong mà… hự… sâu quá… em muốn làm chị bục bụng à?”. Hoàng không đáp, chỉ gằn giọng: “Ăn no rồi thì phải có sức mà chứa chứ!”. Gã đóng mạnh đến mức Xoan phải bấu chặt vào mép bàn để không ngã chúi về phía trước.

Chưa dừng lại, gã lôi chị vào nhà tắm dưới tầng 1. Dưới làn nước ấm của vòi sen, hiệp hai và hiệp ba diễn ra trong sự nhầy nhụa giữa nước, xà phòng và dâm thủy. Hoàng bắt Xoan đứng tựa vào tường đá lạnh ngắt, nhấc một chân chị lên cao để đâm sâu hơn. Xoan vừa nấc nghẹn vừa nũng nịu: “Kìa… trơn quá… em cầm chắc lấy chị… ôi trời đất ơi… cái đồ trâu mộng này, em định nện cho nát cái lồn chị ra thật đấy à?”. Hoàng nhếch mép, ghé sát tai chị thì thầm: “Chị chê anh Biên nhẹ nhàng mà, em phải bù lại cho chị chứ!”. Chị chỉ biết rên rỉ, hai tay quào quạng lên tấm gương mờ mịt hơi nước.

Lên đến cầu thang và phòng ngủ, hiệp bốn và hiệp năm mới thực sự là nỗi “kinh hoàng” ngọt ngào. Hoàng nện Xoan từ ngoài hành lang vào tận giường. Mỗi bậc thang đều in dấu cuộc giao hoan. Đến khi ngã xuống nệm, Xoan đã hoàn toàn kiệt sức, mái tóc bết dính mồ hôi, đôi mắt lờ đờ vì cực khoái liên tục. Chị thều thào khi Hoàng định tiếp tục: “Tha cho chị… Hoàng ơi chị lạy em… em nhìn xem nó sưng vù lên rồi này… cho chị nghỉ đi mà…”.

Nhưng “con thú” trong Hoàng vẫn chưa chịu ngủ yên hoàn toàn. Khi rạng sáng len lỏi qua khe cửa, gã quyết định hạ màn bằng nghi thức đóng nắp bồn.

Hoàng kéo Xoan nằm nghiêng lại, ôm chị từ phía sau theo tư thế úp thìa. Lúc này, con cặc vĩ đại của gã sau 5 hiệp đấu đã hơi xìu xuống, không còn cứng như đá nhưng kích thước khi “mềm” của nó vẫn là một khối thịt to lớn, gân guốc và nóng hổi, ngang ngửa với lúc lão Biên đang cương hết cỡ. Hoàng thong thả, dùng tay banh rộng hai cánh mông của Xoan, rồi từ từ nhồi thứ vật chất vĩ đại ấy vào sâu trong cửa mình đang sưng tấy, mở rộng của chị.

4.3 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất