Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10
Tác Giả: lsnsuper
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 7: Khe Hở Của Sự Thức Tỉnh
7.1. Cơn Nghiện Tầng 3 & Sự Nhuận Sắc Tội Lỗi
Những ngày sau đó, không gian trong căn nhà 4 tầng dường như đặc quánh lại bởi một thứ mùi vị tội lỗi nhưng đầy mê hoặc. Kể từ khi được Hoàng “khai phá”, Xoan như lột xác thành một con người khác. Làn da chị không còn vẻ xanh xao của người đàn bà thiếu hơi men đàn ông, mà trở nên căng mọng, trắng hồng rạng rỡ. Đôi mắt chị lúc nào cũng long lanh, ươn ướt, còn đôi môi thì sưng mọng, đỏ thắm một cách đầy dẫn dụ. Mỗi bước đi của chị đều toát lên vẻ nhuận sắc, phơi phới như mầm cây vừa được tưới tắm sau cơn đại hạn.
Chị bắt đầu nghiện cái cảm giác bị Hoàng dày vò. Đêm khuya, khi tiếng ngáy của lão Biên đều đặn vang lên, Xoan lại rón rén mở cửa, lén lút như một bóng ma mò lên phòng tầng 3. Ở đó, Hoàng luôn đợi sẵn để nhồi vào bụng chị những trận “đánh” nảy lửa cho đến tận tờ mờ sáng chị mới chịu lẻn về. Thậm chí, có những ngày vợ chồng Mai đi vắng, Hoàng còn táo tợn kéo chị vào ngay phòng ngủ của vợ chồng chị, đè chị ra trên chiếc giường cưới mà đóng những cú lút cán kịch liệt, khiến Xoan vừa sợ hãi vừa sướng đến phát dại.
Mai đôi lần bắt gặp bóng chị dâu lảng vảng ở hành lang tầng 3 lúc nửa đêm, lòng cô giáo trẻ dấy lên những nghi ngờ nhưng chưa có bằng chứng xác thực. Nhưng sự hoài nghi ấy chỉ thực sự bùng nổ thành một cơn chấn động vào buổi chiều tối hôm ấy.
Xoan đang ở trên sân thượng tầng 4 thu dọn quần áo. Gió chiều thổi lồng lộng, ánh đèn đường từ xa hắt vào sân phơi những vệt sáng lờ mờ, còn gian phòng giặt phía trong thì chìm trong bóng tối hắt hiu. Hoàng lặng lẽ bước lên, tiếng bước chân gã nhẹ tênh như một con thú săn mồi. Gã bất ngờ áp sát từ phía sau, đôi bàn tay hộ pháp thô ráp luồn nhanh qua nách, bóp nghiến lấy đôi gò bồng đảo trần trụi của Xoan dưới lớp áo mỏng.
— “Ư… Hoàng… em làm gì thế… buông chị ra, nhỡ ai thấy bây giờ!” — Xoan giật mình nấc khẽ, toàn thân bủn rủn.
Gã không nói không rằng, thô bạo kéo xệch chị lại gần bức tường sát cửa ra vào, nơi cánh cửa gỗ đang khép hờ tạo nên một khe hở nhìn thẳng ra phía hành lang cầu thang. Với bản năng của một kẻ giang hồ, Hoàng nghe rõ mồn một tiếng bước chân của Mai đang bưng giỏ đồ bước lên từng bậc gỗ. Gã nhấc bổng váy chị lên, bàn tay thô ráp luồn thẳng vào vùng cấm địa đang sũng nước, ngón tay thọc mạnh vào trong.
Xoan hoảng sợ tột độ, hơi thở dồn dập, chị cố sức vặn vẹo người để thoát ra nhưng gọng kìm của Hoàng quá chắc. Chị thì thào, giọng run bắn lên đầy vẻ nài nỉ:
— “Hoàng… chị xin em… dừng lại đi… Hình như có tiếng người lên… là Mai đấy, chị nghe thấy tiếng nó rồi… Em buông ra để chị đi xuống, không nó vào đây là chị em mình chết hết…”
Hoàng không những không buông mà còn ngoáy sâu hơn, gã gầm nhẹ: — “Nó lên thì sao? Chị càng sợ thì dưới này nó càng kẹp chặt tay em đấy thôi. Chị nhìn lại mình đi, bồn chứa mà lại đòi chạy à?”
— “Không… Hoàng ơi, chị lạy em… xuống nhà đi mà… Xuống phòng em, chị sẽ bù đắp cho em gấp đôi, gấp ba… Chị sẽ quỳ xuống mút cho em đến khi nào em sướng thì thôi… nhưng đừng ở đây… chị sợ lắm, Mai nó đứng ngay ngoài kia rồi…” — Xoan vừa nói vừa khóc không ra tiếng, nước mắt vì sợ hãi hòa quyện với sự kích thích làm chị run lên cầm cập.
Hoàng vẫn thản nhiên, gã dùng ngón tay cái miết mạnh vào hạt hột le làm Xoan nấc nghẹn, rồi gã ghé sát môi vào vành tai chị, giọng khàn đặc:
— “Chị tưởng em không biết nó đang đứng sau cửa à? Chị càng xin, em càng muốn làm cho nó nghe thấy. Chị nhìn cái mông chị xem, miệng thì bảo sợ mà mông thì cứ hất ra sau mời gọi con cặc của em thế này? Muốn em nhồi đầy cái bồn chứa này ngay tại đây để cô em chồng chị được xem tận mắt không?”
Xoan nghe đến đấy thì trí não hoàn toàn tê liệt. Nỗi sợ hãi khi biết Mai đang ở rất gần hòa quyện với sự thô bạo của Hoàng tạo thành một luồng điện cực khoái khủng khiếp chạy dọc sống lưng. Chị không còn sức để đẩy gã ra nữa, hai tay chống chặt vào tường, đầu gục xuống, bờ mông nảy nở cứ thế vô thức hất ngược ra sau, dán chặt lấy vùng hạ bộ của Hoàng trong sự khuất phục nhục nhã.
— “Hự… em… em ác thú lắm… chị không thể… ôi… sâu quá… Hoàng ơi… Mai ơi… chị chết mất… sướng quá…” — Những lời khẩu dâm đứt quãng, nửa van xin nửa tận hưởng của Xoan xộc thẳng vào tai người đứng sau cửa.
Phía sau cánh cửa he hé, Mai đứng sững sờ như tượng đá, giỏ quần áo trên tay suýt chút nữa là rơi xuống sàn. Cô không dám bật đèn, hơi thở nghẹn lại khi chứng kiến qua khe hở cảnh tượng kinh hoàng: người chị dâu đoan trang giờ đang quỳ phục nhục nhã, mông chổng cao để gã trai thuê nhà dày vò ngay sát cạnh mình. Những thanh âm “chạch… chạch…” nhầy nhụa và vẻ mặt đê mê của Xoan làm vùng kín của Mai cũng bắt đầu rộn rạo, một luồng cảm giác tội lỗi nhưng đầy kích thích khiến cô giáo trẻ đứng chôn chân tại chỗ, không thể rời mắt khỏi màn kịch dục vọng này.
7.2. Sự Xuất Hiện Của Mai & Tận Mắt Chứng Kiến “Thứ Quái Vật” Gân Guốc
Hoàng bắt đầu tăng tốc độ, những ngón tay thô ráp của gã ngoáy liên hồi bên trong cái hang động đang sũng nước của Xoan. Tiếng “chạch… chạch…” vang lên dồn dập, đặc quánh mùi vị tình dục. Gã không chỉ thọc sâu mà còn dùng ngón cái miết mạnh, nghiến lấy hạt hột le đang sưng tấy.
Sự kích thích quá độ khiến Xoan hoàn toàn mất đi lý trí. Nỗi sợ bị bắt gặp ban nãy giờ đây bị cơn nứng dâng trào nuốt chửng. Qua khe cửa, Mai sững sờ chứng kiến người chị dâu vốn kín đáo, đoan trang giờ đây đang ngửa cổ ra phía sau, đôi môi mọng nước hé mở phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt Xoan lờ đờ, trắng dã vì cực khoái, toàn bộ thân dưới từ bờ mông nảy nở đến đôi chân chắc khỏe đều run rẩy bần bật như người lên cơn co giật.
Mai nhìn đến mức hóa đá. Cô không thể ngờ được rằng chỉ bằng đôi bàn tay, một người đàn ông có thể khiến đàn bà trở nên điên dại và thảm hại đến thế. Người Mai cũng bắt đầu nóng bừng như phát sốt, nhịp tim đập loạn xạ, và cô cảm nhận rõ rệt vùng kín của mình cũng đang rỉ nước, thấm ướt cả lớp quần lót.
Ngay lúc cao trào, Hoàng bất ngờ buông ngực Xoan ra, gã thong thả tụt chiếc quần đùi xuống tận đầu gối.
“Tưng…!”
Vật vĩ đại của gã, con cặc to dài, gân guốc đen bóng bật ra khỏi lớp vải, rung rinh một cách đầy uy lực ngay trước mắt Mai. Đi kèm với nó là cặp bìu dái to tướng, nặng trĩu tinh dịch, lù lù một khối đầy thú tính.
Mai chứng kiến cảnh tượng đó mà rụng rời tay chân. Cô há hốc mồm, cổ họng khô khốc như người sắp chết khát, đôi mắt mở to hết cỡ vì kinh hoàng và bị kích thích tột độ. Hai tay Mai run rẩy đến mức không còn sức để giữ giỏ quần áo. Chiếc làn nhựa đầy ắp quần áo mềm mại rời khỏi tay cô, rơi xuống sàn gỗ phát ra một tiếng “Bịch” nhẹ, trầm đục.
Ngay lập tức, Mai hốt hoảng đưa cả hai bàn tay lên bịt chặt lấy miệng mình để ngăn một tiếng hét thất thanh thoát ra. Cô nép sát vào vách tường cạnh khe cửa, hơi thở dồn dập, cả người run rẩy như cành duyên trước gió, trong khi đôi mắt vẫn không thể cưỡng lại được mà nhìn chằm chằm vào “thứ quái vật” đang sừng sững kia.
7.3. Trận Tàu Nhanh Bạo Liệt Sát Vách Tường
Hoàng không để Xoan kịp định thần sau đòn tra tấn bằng tay, gã nhanh chóng nắm lấy hông chị, điều chỉnh đầu khấc to lớn kê sát vào cửa mình đang sũng nước. Gã không vội vã mà từ tốn, chậm rãi đẩy vật vĩ đại ấy lút vào sâu bên trong.
Qua khe cửa, Mai bàng hoàng thấy con cặc gân guốc của Hoàng nuốt chửng lấy cái hang động của chị dâu mình. Dù đã đâm lút cán, nhưng vì kích thước quá khủng khiếp, nó vẫn còn thừa ra một đoạn dài phía ngoài, rung rinh theo từng nhịp thở. Xoan lúc này hoàn toàn mất kiểm soát, chị ngửa cổ lên trời, miệng há hốc như đang cố đớp lấy từng chút không khí để duy trì sự sống. Trong cơn đê mê tột độ, chị vẫn thều thào nũng nịu, pha chút mắng yêu đầy dâm đãng:
— “Hự… Hoàng… em ác lắm… to quá… nó chạm tận đáy rồi… em muốn… giết chị thật à… bạo thế này ai mà… ai mà chịu nổi… ôi…”
Nghe lời rên rỉ của Xoan, Hoàng nhếch mép, gã ghé sát tai chị, giọng khàn đặc đầy uy quyền:
— “Đã bảo là bồn chứa thì phải nhận cho hết. Thế thì mình ‘tàu nhanh’ một trận tại đây nhé, để xem chị có còn sức mà mắng em không.”
Vừa dứt lời, Hoàng bắt đầu tăng tốc một cách chóng mặt. Gã không còn chậm rãi nữa mà đóng những cú lút cán kịch liệt, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng nghìn cân ép chặt vào tử cung Xoan. Tiếng mu gã đập vào mông chị vang lên những tiếng “bộp… bộp…” chát chúa giữa không gian tĩnh mịch.
Xoan sướng đến mức phát dại, chị lắc đầu quây quẩy, mái tóc rũ rượi bay loạn xạ như muốn van xin gã dừng lại vì không thể chịu nổi khoái cảm đang tàn phá cơ thể. Mai đứng ngoài cửa, chứng kiến cảnh tượng bạo liệt ấy mà toàn thân mềm nhũn. Cô thấy chị dâu mình sau khoảng trăm cú nện liên hồi bắt đầu ưỡn cong người ra phía sau, toàn bộ thân trên như muốn dán chặt vào lồng ngực vạm vỡ của Hoàng để tìm điểm tựa, tiếng rên rỉ dâm dục vang lên không ngớt.
Dưới tác động mạnh mẽ của Hoàng, Xoan dường như đã chạm đến đỉnh điểm của sự khuất phục, chị hoàn toàn buông xuôi, để mặc cho con đực dày vò cái bồn chứa của mình ngay sát cạnh cô em chồng đang nín thở dõi theo.
7.4. Tư Thế Kinh Hoàng: Treo Người Trên Cọc Độc
Hoàng ghé sát tai Xoan, hơi thở nóng hổi pha lẫn mùi vị đàn ông nồng nặc khiến chị run bắn. Gã thì thầm bằng giọng khàn đặc đầy ma mị:
— “Được rồi, em sẽ cho chị nghỉ bây giờ. Nhưng trước khi nghỉ, em sẽ tặng chị một tư thế mà cả đời này chị sẽ không bao giờ quên được…”
Nói rồi, vẫn trong tư thế úp thìa khi đang đứng sát vách tường, Hoàng bất ngờ vòng hai cánh tay hộ pháp qua bụng Xoan. Với sức mạnh của một kẻ tập thể hình lâu năm, gã gồng mình nhấc bổng cả cơ thể đẫy đà của Xoan lên khỏi mặt đất. Dù bị nhấc bổng trên không trung, con cặc vĩ đại của Hoàng vẫn cắm ngập, ngâm sâu trong tử cung chị không rời một li.
Xoan hoảng hốt hẫng hụt, hai chân chị chơi vơi giữa khoảng không. Ngay lập tức, tay trái của Hoàng trườn lên phía trước, bóp nghiến lấy bầu ngực trĩu nặng, còn tay phải gã luồn xuống dưới, dùng những ngón tay thô ráp xoa nắn, nghiến mạnh vào hạt hột le đang sưng tấy. Hai cánh tay gã như một bộ gọng kìm vững chãi, vừa nâng đỡ vừa khóa chặt Xoan vào lồng ngực mình.
Và rồi, cơn ác mộng ngọt ngào thực sự bắt đầu. Hông Hoàng bắt đầu chuyển động dồn dập, gã thúc từ phía sau vào lồn Xoan những cú dã man rợ. Từng cú nện mang theo toàn bộ sức nặng và sự cuồng nhiệt của con đực, đóng lút cán vào sâu trong tận cùng cơ thể chị. Hàng trăm cú dã kịch liệt diễn ra liên tiếp, kết hợp với việc hai tay gã không ngừng vò nặn vú và hột le.
Bờ mông nảy nở của Xoan lúc này như một cái bịch bông, bị hông của Hoàng hất văng ra phía trước rồi lại bị kéo giật trở lại, va đập vào mu gã tạo nên những tiếng “bạch… bộp…” chát chúa. Xoan hoàn toàn mất phương hướng, chị chơi vơi trên không trung, bị kích thích bạo liệt cùng lúc cả ba điểm nhạy cảm nhất. Trong cơn đê mê điên dại, hai tay chị quờ quạng ra phía sau, bám chặt lấy hai cánh tay rắn chắc của Hoàng như bám vào phao cứu sinh.
Trận “cuồng phong” kéo dài đến mức Xoan không còn chịu nổi. Sau hàng trăm cú dã khủng khiếp, chị rú lên một tiếng nghẹn ngào rồi rơi vào trạng thái kích ngất, cả người rũ rượi như tàu lá héo. Trong cơn cực khoái tột độ, hai chân Xoan theo bản năng vòng ra sau, quắp chặt lấy hông và chân của Hoàng. Chị cố sức siết lấy gã, không cho gã tiếp tục dập ra vào nữa nhằm làm giảm bớt cái áp lực kinh hồn từ những cú nện đang làm chị muốn tan nát cả tâm hồn lẫn thể xác.
Phía sau cánh cửa, Mai chứng kiến toàn bộ cảnh tượng “người treo trên cặc” bạo liệt ấy mà chết lặng. Cô thấy chị dâu mình như một con búp bê bị Hoàng nhào nặn trên không, hơi thở Mai dồn dập, đôi bàn tay vẫn bịt chặt miệng nhưng nước mắt dâm dục đã bắt đầu trào ra vì sự kích thích quá đỗi kinh hoàng này.
7.5. Bơm Đầy Tử Cung & Mai Tự Xử Sau Cánh Cửa
Mặc cho Xoan đã hoàn toàn kiệt sức, đôi chân quặp chặt lấy hông gã để cầu xin sự tha thứ, bản năng con đực điên cuồng trong Hoàng vẫn chưa chịu dừng lại. Gã gồng cứng cơ bắp, dùng hết sức bình sinh để nện những cú cuối cùng, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng ngàn cân đóng lút vào sâu trong tử cung đang co thắt dữ dội của Xoan.
Hoàng gầm lên một tiếng khàn đục như tiếng thú dữ vang vọng giữa đêm tối:
— “Phụt… phụt… ttttttt!”
Một luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào sâu bên trong lồn Xoan. Cảm giác bị luồng hỏa tiễn bơm đầy khiến Xoan dù đang ngất ngư cũng phải rên lên một tiếng “Aaaaa!” đầy chói tai. Cơ thể chị rơi vào cơn kích ngất mạnh chưa từng thấy. Dù hai chân vẫn đang quặp chặt lấy Hoàng nhưng cả sống lưng chị cong vòng lên như một cánh cung, cái hông thì giật giật, ngoáy liên hồi một cách điên cuồng theo phản xạ tự nhiên của một người đàn bà bị nhồi đầy cực khoái. Đầu chị ngửa hẳn lên trời, lồng ngực phập phồng, miệng há hốc ra thở dốc như người đang hấp hối.
Một lúc sau, khi cơn co giật dần dịu bớt, Hoàng mới từ từ hạ Xoan cho chạm đất. Gã thô bạo rút con cặc vĩ đại ra.
“Toẹt…!”
Một đống hỗn hợp dâm thủy và tinh trùng trắng xóa theo đà rút ra rơi xuống sàn nhà, tạo nên một cảnh tượng trần trụi và nhục nhã. Hoàng bế thốc Xoan lại phía chiếc ghế dài ngoài ban công để chị nghỉ ngơi. Xoan nằm gọn trong lòng gã, đầu áp lên đùi Hoàng và mặt úp thẳng vào cặp bìu dái vĩ đại, nặng trĩu tinh dịch của gã trai trẻ như một sự phục tùng tuyệt đối.
Phía sau cánh cửa, Mai đã chứng kiến toàn bộ trận chiến nảy lửa từ đầu đến cuối. Cô giáo trẻ lúc này hoàn toàn mất kiểm soát. Lồn Mai nước ra tùm lum, thấm đẫm cả lớp quần lót rồi rỉ ra cả đùi. Trong cơn mê muội vì kích thích thị giác và âm thanh cực đại, Mai vô thức một tay vẫn bịt chặt miệng để không thốt ra tiếng động, còn tay kia đã thò xuống dưới váy, điên cuồng day nắn hạt hột le qua lớp vải.
Chưa bao giờ Mai biết rằng làm tình có thể bạo liệt, dã man và đầy uy lực đến như thế. Sự kín đáo, lễ giáo thường ngày của cô hoàn toàn sụp đổ trước cái bóng dáng vĩ đại của Hoàng và sự rên rỉ của chị dâu. Mai đứng đó, cả người run rẩy, hơi thở gấp gáp, đôi mắt không thể rời khỏi hình ảnh Xoan đang gối đầu lên hạ bộ của Hoàng, lòng cô dấy lên một sự khao khát tội lỗi chưa từng có.
7.6. Khẩu Dâm Trần Trụi & Chiếc Giỏ Đồ Bỏ Quên
Trong không gian tĩnh mịch của sân thượng tầng 4, khi cơn bão dục vọng vừa tạm lắng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng thở dốc nặng nề của hai người. Hoàng vẫn ngồi đó, để mặc Xoan gối đầu lên đùi mình, áp sát mặt vào cặp bìu dái khổng lồ vừa mới trút đi một lượng tinh binh lớn.
Xoan dần tỉnh táo lại, chị khẽ cựa mình, cảm giác tê dại vẫn chạy dọc sống lưng. Chị ngước mắt nhìn Hoàng, giọng nũng nịu pha chút hờn dỗi:
— “Em… em đúng là đồ ác thú. Sao lúc nãy em làm bạo thế? Chị đã bảo nhỡ có ai lên thì sao, tim chị muốn rụng ra ngoài rồi đây này.”
Hoàng nhếch mép, bàn tay gã vẫn vò nặn bầu ngực chị một cách thong thả:
— “Thế chị có sướng không? Chẳng phải lúc nãy chị còn kêu em nhồi mạnh nữa vào, nát lồn chị ra cũng được à?”
— “Em… em đừng có nói cái giọng đó!” — Xoan đỏ mặt, khẽ đập nhẹ vào ngực gã — “Tại em làm người ta nứng quá không biết gì nữa chứ bộ. Nhưng mà chỗ này không ổn đâu, chị cứ lo lo thế nào ấy.”
— “Lo gì mà lo, cả nhà này giờ em nắm hết rồi. Chị cứ ngoan ngoãn làm cái bồn chứa cho em là được.” — Hoàng cười gian tà, gã đứng dậy, kéo Xoan dậy theo để mặc quần áo.
Xoan vừa chỉnh lại váy, vừa nhìn xuống vũng nước nhầy nhụa dưới sàn, chị chép miệng trách móc: — “Người đâu mà ra lắm thế không biết… Em nhìn xem, đã trôi ra sàn một đống rồi mà bên trong chị vẫn thấy óc ách, đầy ứ ra đây này. Cứ thế này mai chị đi đứng kiểu gì?”
Hoàng thong thả kéo quần lên, gã chỉ tay xuống hạ bộ vẫn còn đang rung rinh của mình, trêu chọc: — “Chị nhìn cái túi đôi này của em đi. Nó mà không đầy thì làm sao biến đứa con gái nào gặp em cũng thành bồn chứa tinh được? Hay là… giờ mình xuống phòng, em lại nhồi tiếp cho nó đặc hẳn luôn nhé?”
Xoan nghe thế thì tái mặt, vừa sợ hãi trước sức bền của gã, vừa hóm hỉnh đáp lại bằng giọng lả lơi: — “Thôi… chị lạy em! Cho chị xuống nhà đi, để anh Biên lên tìm hay con Mai nó thấy thì có mà chết cả lũ. Ngoan đi, hôm khác chị lại bù cho mà… lúc đấy muốn nhồi bao nhiêu thì nhồi.”
Mai đứng sau cánh cửa, nghe từng lời đối thoại trần trụi ấy mà đầu óc quay cuồng. Những thuật ngữ tình dục đầy thú tính như “con cái”, “bồn chứa tinh” xộc thẳng vào tai cô giáo trẻ, phá nát mọi định kiến về sự đoan trang mà cô từng biết về chị dâu. Cô kinh ngạc, sững sờ trước một thế giới dục vọng mới lạ mà Hoàng đã mở ra cho Xoan.
Bất chợt, nghe tiếng sột soạt của quần áo và bước chân hai người chuẩn bị đi ra, Mai giật mình sực tỉnh. Cô hốt hoảng, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng xoay người chạy thật nhanh xuống cầu thang để lẩn trốn vào bóng tối của tầng dưới.
Trong cơn hoảng loạn, Mai chạy trối chết mà quên mất một việc quan trọng: chiếc giỏ quần áo của cô vẫn nằm trơ trọi ngay sát cửa sân thượng. Trong chiếc giỏ ấy, mấy chiếc quần lót ren mỏng manh của Mai nằm ngổn ngang trên cùng, như một lời tố cáo thầm lặng về việc cô đã đứng đó quan sát toàn bộ màn kịch dâm dục vừa rồi.