Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10
Tác Giả: lsnsuper
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 8: Tang Vật Trong Tay Kẻ Ác
8.1. Trò Chơi Biến Thái Và Sự Biến Mất Của Những Chiếc Quần Lót
Sau khi Xoan rời đi, Hoàng vẫn đứng lặng trong bóng tối của sân thượng, lồng ngực gã phập phồng sau trận mây mưa dã man. Gã nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm hướng về chiếc giỏ nhựa nằm chơ vơ sát cửa. Hoàng tiến lại, thong thả ngồi xổm xuống, đôi bàn tay hộ pháp bắt đầu bới lục đống quần áo chưa giặt của Mai.
Gã thừa biết cái quần lót Mai đang mặc đã ướt đẫm dâm thủy sau khi xem trộm, nhưng đống đồ bẩn trong giỏ mới là thứ khiến gã thích thú. Hoàng lần lượt lôi ra những chiếc quần lót ren mỏng manh, bé xíu của cô giáo trẻ. Gã đưa một chiếc lên mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương trinh nguyên chưa qua tay đàn ông rồi nở nụ cười gian tà. Không chút do dự, Hoàng gom sạch toàn bộ số quần lót bẩn của Mai, cuộn tròn rồi nhét gọn vào túi quần đùi, chỉ để lại đống áo quần bên ngoài. Gã định bụng mang về phòng tự tay giặt sạch, vừa để thỏa mãn cơn thú tính mỗi đêm, vừa để chuẩn bị cho một đòn tống tình nhắm vào cô em chồng đoan trang.
Ở tầng dưới, Mai vừa chạy về đến phòng đã vội vã chốt chặt cửa, cả người đổ ụp xuống giường, run rẩy như cầy sấy. Luồng điện dục vọng từ những gì vừa chứng kiến vẫn đang tàn phá cơ thể cô. Vùng kín của Mai nóng hừng hực, dâm thủy chảy ra nhớp nháp làm ướt sũng cả lớp quần lót và thấm ra đùi, khiến cô thấy nhục nhã ê chề. Mai bàng hoàng nghĩ về sự phản bội của chị dâu, về hình thể quái vật của Hoàng, nhưng nỗi lo sợ lớn hơn là chiếc giỏ đồ bỏ quên trên đó. Cô không dám lên ngay vì sợ Hoàng vẫn còn ở đó chờ sẵn để tóm lấy mình.
Sau một lúc đấu tranh tư tưởng, Mai lao vào nhà tắm, xả vòi sen lạnh ngắt lên người. Cô ra sức kỳ cọ như muốn tẩy rửa đi cái sự ô uế đang len lỏi trong tâm trí. Nước lạnh giúp Mai hạ hỏa đôi chút, cô lau khô người, quấn vội chiếc khăn tắm rồi hít một hơi thật sâu, quyết định mò lên tầng 4 một lần nữa để phi tang cái giỏ đồ “tội lỗi”.
Sân thượng lúc này vắng lặng, chỉ còn tiếng gió rít. Mai rón rén tiến lại gần cái giỏ, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Thấy cái giỏ vẫn nằm im, cô thở phào nhẹ nhõm định bưng đi giặt ngay. Nhưng khi vừa chạm tay vào đống quần áo, mặt Mai bỗng cắt không còn giọt máu. Cô sục sạo, lục tung đống đồ bẩn lên nhưng toàn bộ số quần lót chưa giặt của mình đã biến mất không dấu vết. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, Mai đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng với câu hỏi: Ai đã lấy chúng? Và kẻ đó lấy để làm gì? Nỗi sợ bị bại lộ việc xem trộm giờ đây còn kinh khủng hơn cả việc bị bắt quả tang trên sân thượng.
8.2. Những Mảnh Vỡ Của Sự Đoan Trang
Đêm đó đối với Mai là một cuộc hành xác thực sự về cả tâm hồn lẫn thể xác. Cô nằm cuộn tròn trong chăn, nhưng đôi mắt cứ mở trừng trừng nhìn vào khoảng không tối om của căn phòng, nơi những hình ảnh trần trụi và bạo liệt trên sân thượng cứ thế tái hiện như một cuốn phim quay chậm, thiêu đốt mọi dây thần kinh đại não.
Đầu tiên, Mai cảm thấy một sự bàng hoàng tột độ khi nghĩ về chị Xoan. Trong mắt cô, người chị dâu này vốn là biểu tượng của sự chuẩn mực, một người đàn bà cán bộ xã đoan trang, người luôn giữ gìn nền nếp gia đình mỗi khi anh Biên vắng nhà. Vậy mà, tất cả những gì cô chứng kiến qua khe cửa lại là một sự sụp đổ kinh hoàng của mọi giá trị đạo đức. Chị Xoan không hề có một chút kháng cự nào, mà ngược lại, chị tự nguyện quỳ phục, rên rỉ cầu xin dưới thân gã trai thuê nhà với vẻ mặt trắng dã, đôi mắt lờ đờ vì cực khoái. Mai không thể tin nổi người chị dâu chính chuyên thường ngày lại có thể dâm đãng đến mức sẵn sàng biến mình thành một cái “bồn chứa” di động, để mặc cho Hoàng dày vò, nện những cú dã man mà vẫn phát ra những tiếng kêu thỏa mãn đê mê. Sự phản bội trần trụi ấy khiến Mai thấy vừa ghê tởm, vừa thương hại cho người anh họ của mình.
Nhưng điều khiến Mai run rẩy và ám ảnh hơn cả chính là hình ảnh của Hoàng – kẻ đã mang một thứ năng lượng thú tính đen tối vào căn nhà này. Càng cố quên, hình thể cường tráng của gã lại càng hiện lên sừng sững, áp đảo hoàn toàn tâm trí cô giáo trẻ. Mai rùng mình khi hồi tưởng lại bờ vai rộng vạm vỡ, những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hộ pháp đã nhấc bổng cơ thể đẫy đà của chị Xoan lên không trung dễ dàng như một món đồ chơi. Đặc biệt, “vật vĩ đại” của gã là thứ khiến Mai khô khốc cả cổ họng mỗi khi nghĩ tới: một dương cụ khổng lồ, gân guốc và đen bóng đầy uy lực. Cái cách nó nuốt chửng lấy hang động sũng nước của chị Xoan, cùng luồng tinh dịch đặc quánh bắn ra mạnh mẽ như hỏa tiễn bơm đầy tử cung, là một thứ sức mạnh đàn ông quá đỗi khiếp đảm mà Mai chưa từng dám mơ tới. Cô kinh hoàng trước những cú dập lút cán, tiếng mu gã đập vào mông chị Xoan chát chúa, tất cả toát lên một sự chiếm hữu tuyệt đối và đầy thú tính.
Cuối cùng, Mai rơi vào một sự rối bời đến kiệt sức trước phản ứng của chính cơ thể mình. Cô thấy kinh tởm sự phản bội của chị dâu, nhưng lại nứng đến phát dại khi chứng kiến cảnh tượng nhục dục bạo liệt đó. Tại sao một cô giáo trẻ sống trong lễ giáo, luôn giữ mình như cô lại có thể khao khát cái cảm giác bị “con thú” tầng 3 dày vò đến tan nát như cách chị Xoan đã được hưởng thụ? Sự đấu tranh giữa giáo dục đạo đức và bản năng trỗi dậy làm Mai thấy nhục nhã vô cùng. Cô nhận ra mình đã không còn là cô giáo đoan trang của ngày hôm qua nữa, khi mà trong bóng tối của phòng ngủ, chiếc quần lót mới thay lại một lần nữa thấm đẫm dòng nước dâm dục tội lỗi chỉ vì những ảo tưởng điên cuồng về gã trai thuê nhà và bí mật kinh hoàng mà cô đang nắm giữ.
8.3. Cuộc Đối Đầu Dưới Ánh Trăng
Những ngày sau đó, không gian trong căn nhà 4 tầng trở nên đặc quánh sự gượng gạo. Mai luôn tìm cách tránh mặt Hoàng, mỗi lần tình cờ đụng nhau ở cầu thang, cô đều cúi gầm mặt, tim đập loạn xạ vì sợ gã nhìn thấu bí mật trong đôi mắt luôn lảng tránh của mình. Cô cũng không dám đối diện với chị Xoan; lòng cô đầy sự chất vấn, khinh miệt nhưng cũng đầy sự đồng lõa bí mật làm cô thấy ngột ngạt vô cùng.
Mọi chuyện chỉ thực sự bùng nổ vào một buổi tối cuối tuần. Anh Biên và Tâm phải theo một chuyến xe hàng đi tỉnh xa, còn chị Xoan cũng lấy cớ về nhà ngoại có việc đột xuất. Căn nhà rộng lớn giờ đây chỉ còn lại Mai và Hoàng. Khoảng 9 giờ tối, Hoàng đi làm về, gã thong thả bước lên sân thượng tầng 4 hóng gió. Đúng lúc đó, Mai cũng đang loay hoay phơi nốt mẻ quần áo cuối cùng dưới ánh đèn đường hắt vào mờ ảo.
Thấy bóng dáng vạm vỡ của Hoàng xuất hiện, Mai giật nảy mình, đôi bàn tay đang cầm chiếc kẹp áo run bắn. Cô cố trấn tĩnh, hắng giọng rồi nói bằng giọng điệu lúng túng: — “Anh Hoàng… hôm nay anh đi làm về muộn thế? Mọi người đi vắng cả rồi, anh xuống nghỉ sớm đi cho khỏe.”
Hoàng không đáp ngay, gã thong thả tiến lại gần dây phơi, đôi mắt sắc lẹm nhìn vào những chiếc áo mỏng manh của Mai đang bay trong gió. Gã nhếch mép: — “Phơi đồ muộn thế này không sợ sương xuống hỏng hết áo quần à? Mà… tôi thấy giỏ đồ của cô giáo dạo này có vẻ vơi đi nhiều nhỉ? Hay là Mai mới sắm đồ mới nên đồ cũ vứt hết rồi?”
Mai giật mình, tim đánh lô tô trong lồng ngực, cô vơ vội chiếc giỏ nhựa rồi lách người đi: — “Anh cứ đùa, đồ của em vẫn thế thôi. Thôi muộn rồi, em xuống nhà đây.”
Hoàng lững thững đi ngay sau lưng cô, tiếng bước chân nặng nề dội vào tai Mai như nhịp đập của một con thú săn mồi. Xuống đến tầng 3, ngay trước cửa phòng mình, Hoàng bất ngờ lên tiếng khiến Mai khựng lại: — “Mai này, hình như cô giáo đang thiếu mấy thứ quan trọng lắm đúng không? Tôi nhặt được mấy chiếc quần ren… trông xinh lắm. Hình như hôm nọ gió to quá nên nó bay lạc vào phòng tôi thì phải.”
Mai đỏ bừng mặt, cố giữ giọng bình thản dù đôi chân đã muốn quỵ xuống: — “Chắc anh nhầm với đồ của chị Xoan rồi, em không mất cái gì cả. Anh vào nghỉ đi.”
Hoàng cười khẩy, giọng gã trầm xuống, đầy vẻ chiếm hữu: — “Đồ của chị Xoan tôi lạ gì, cái nào tôi chẳng tự tay lột ra? Đống này nhỏ hơn, thơm hơn nhiều. Không thừa nhận à? Được thôi…”
Chưa kịp để Mai phản ứng, Hoàng nhanh như cắt vươn cánh tay hộ pháp tóm chặt lấy cổ tay cô, kéo xệch vào trong phòng. Mai hốt hoảng chống cự nhưng sức của cô giáo trẻ chẳng thấm vào đâu so với gọng kìm của gã đàn ông tập thể hình. “Cạch!” – Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc. Hoàng dồn Mai vào sát bức tường cạnh cửa, dùng cơ thể đồ sộ của mình khóa chặt cô lại, hơi thở nồng đậm mùi đàn ông hắt thẳng vào mặt cô: — “Vào đây mà nhìn cho kỹ, xem có phải đồ của mình không. Hay để tôi mặc thử cho Mai xem nhé?”
Mai đứng chôn chân, lưng dán chặt vào vách tường lạnh ngắt, hơi thở dồn dập khi nhận ra mình đã hoàn toàn lọt bẫy ngay trong căn phòng kín mít của gã thợ săn.
8.4. Phép Thử Của Gã Đàn Ông Tầng 3
Trong không gian chật hẹp và sực nức mùi đàn ông của căn phòng tầng 3, Mai thấy mình nhỏ bé và yếu ớt như một con mồi đã lọt vào hang cọp. Hoàng vẫn giữ nguyên tư thế áp sát, một tay chống lên tường khóa chặt lối thoát của cô, tay kia thong thả lôi từ trong ngăn kéo ra một xấp vải ren mỏng manh đã được giặt sạch sẽ, thơm tho. Gã đưa chúng lên ngay trước mặt Mai, nhếch mép cười đầy đê tiện:
— “Vẫn không nhận à? Đồ của ai mà lại nhỏ nhắn, xinh xẻo thế này? Hay là… cô giáo muốn tôi mặc thử vào người rồi mới nhớ ra?”
Mai run rẩy, đôi mắt lảng tránh không dám nhìn vào đống tang vật nhạy cảm ấy, giọng cô đứt quãng: — “Anh… anh đừng có quá đáng. Em đã bảo không phải của em… Anh buông ra để em về phòng, muộn lắm rồi.”
Hoàng bật cười khanh khách, một nụ cười khàn đục đầy vẻ nguy hiểm. Gã cúi sát hơn, hơi thở nóng hổi hất thẳng vào vành tai đang đỏ bừng của Mai: — “Về phòng? Để làm gì? Để lại tiếp tục hé cửa nhìn trộm tôi ngủ nude à? Hay là để chờ xem lúc nào chị dâu cô lại mò vào đây để tôi ‘nhồi’ tinh vào bụng?”
Mai rụng rời tay chân, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Cô không ngờ tất cả những lần mình lén lút quan sát gã đều đã bị gã nắm thóp. Thấy con mồi đang choáng váng, Hoàng bồi thêm cú chốt hạ bằng giọng đầy giễu cợt: — “Cả buổi chiều trên sân thượng nữa… Tôi thấy hết rồi Mai ạ. Lúc tôi đang đóng lút cán vào chị Xoan, cô đứng sau khe cửa đó, tay thì bịt miệng còn tay kia làm gì dưới váy? Có phải lúc đó cái quần lót này đã ướt đẫm dâm thủy rồi không?”
— “Không… không phải… anh nói bậy… em không có…” — Mai lắp bắp, nước mắt vì nhục nhã và sợ hãi đã bắt đầu rơm rớm, cô cố sức đẩy lồng ngực vạm vỡ của Hoàng ra nhưng gã vẫn đứng vững như một bức tường thành.
Hoàng dùng những ngón tay thô ráp nâng cằm Mai lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa dục vọng của mình. Gã đưa xấp quần lót ren chạm nhẹ vào đùi Mai, khẽ khàng trêu chọc: — “Chối làm gì cho mệt. Tôi đoán là ngay lúc này đây, cái quần Mai đang mặc cũng đã sũng nước rồi đúng không? Hay là thế này đi… tiện đang có sẵn đống quần lót sạch ở đây, để anh giúp cô giáo thay cái mới nhé? Để anh mặc thử vào cho Mai xem có đúng cỡ không, hay lại chật quá vì cái mông này nảy nở không kém gì chị dâu?”
Mai đứng chết lặng, cả người run bắn lên theo từng lời khiêu khích trần trụi của Hoàng. Sự sợ hãi tột độ khi bí mật bị bại lộ hòa quyện với một luồng điện kích thích lạ lùng đang chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân cô mềm nhũn, hoàn toàn bất lực trước sự dồn ép của gã đàn ông tầng 3.
8.5. Sự Khuất Phục Trong Phòng Kín
Sự nhục nhã dâng lên đỉnh điểm khiến Mai đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mê muội. Cô dùng hết sức bình sinh, hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực vững chãi của Hoàng, định bụng nhân lúc gã sơ hở sẽ thoát thân chạy thẳng về phòng mình. Thế nhưng, mọi nỗ lực của cô giáo trẻ chỉ như một trò đùa trước sức mạnh của kẻ tập thể hình.
Chỉ trong chớp mắt, Hoàng đã tóm gọn hai cổ tay Mai, gã xoay người dồn cô ép chặt vào vách tường. Hai cánh tay hộ pháp của gã chống mạnh hai bên, khóa chặt mọi lối thoát của Mai như một chiếc lồng sắt. Mai vùng vẫy, cố xoay sở để thoát khỏi gọng kìm nhưng càng động đậy, cô càng cảm nhận rõ khối cơ bắp cứng như đá của gã đang ép chặt vào người mình.
— “Anh buông em ra! Anh làm cái gì thế này… Thả em ra để em về phòng!” — Mai rít lên qua kẽ răng, giọng cô run bắn vì sợ hãi.
Hoàng nhếch mép, ánh mắt gã quét qua gương mặt đang tái nhợt vì hoảng loạn của cô giáo trẻ: — “Về phòng? Để làm gì? Để lại tiếp tục hé cửa nhìn trộm anh ngủ nude như mọi khi à? Hay là để chờ xem lúc nào chị Xoan lại mò vào đây để anh ‘nhồi’ tinh vào bụng?”
— “Anh… anh nói bậy! Em không hề xem gì cả… Anh đừng có dựng chuyện để làm nhục em!” — Mai cố cãi chày cãi cối, dù trái tim cô đang đập loạn xạ như muốn nổ tung.
— “Em tưởng anh mù à? Cả cái buổi chiều trên sân thượng hôm nọ nữa. Em đứng sau cánh cửa đó lâu như vậy, nhìn anh địt chị dâu em kỹ như vậy… không phải là để chờ đến lúc này sao?”
Dứt lời, bàn tay phải của Hoàng thò ra phía sau, luồn bạo lực vào bên dưới lớp quần mặc ở nhà của Mai, xuyên qua cả lớp quần lót ren mỏng manh. Những ngón tay thô ráp trực tiếp chạm vào bờ mông nảy nở rồi thọc mạnh xuống khe hẹp giữa hai đùi, nơi vốn dĩ đang ướt đẫm vì những ảo tưởng tội lỗi mấy ngày qua.
— “Á… anh… dừng lại… không được… chỗ đó bẩn lắm…” — Mai hốt hoảng khép chặt chân lại, gương mặt cô vặn vẹo vì sự xâm phạm quá bất ngờ.
— “Bẩn hay là đang sướng? Mồm thì cứ chối đây đẩy mà dưới này nước chảy ra như suối thế này? Chứng tỏ từ hôm đó đến giờ, lúc nào em cũng nứng khi nghĩ về con cặc của anh đúng không? Nhìn xem, ngón tay anh còn ướt sũng đây này.” — Hoàng vừa nói vừa ngoáy mạnh ngón tay vào bên trong, cố tình tạo ra những tiếng “chạch chạch” nhầy nhụa để nhục mạ cô.
— “Hoàng… anh… em xin anh… dừng lại đi… nếu anh Biên biết thì anh chết chắc đấy…” — Mai nấc nghẹn, cố dùng chút lý trí cuối cùng để đe dọa nhưng giọng cô đã mềm nhũn đi.
Hoàng cười gằn, gã chộp lấy bàn tay đang run rẩy của Mai, thô bạo lôi tuột vào bên trong quần đùi của gã, ép cô phải nắm chặt lấy vật vĩ đại đang nóng rực.
— “Thấy nó không? Nó cứng và to thế này là vì em đấy. Chẳng phải em muốn sờ nó lắm sao? Nhìn lén bấy lâu nay, giờ anh cho em cầm tận tay đây. Thử xem nó có to hơn cái loại của chồng em không?”
Bàn tay nhỏ nhắn của Mai bị ép phải bao trọn lấy khối gân guốc, nóng hổi và đang giật lên từng hồi. Cô bàng hoàng, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời, hơi thở dồn dập hòa cùng sự kích thích bản năng đang cuộn trào từ vùng kín lên đến đỉnh đầu.
— “Anh… anh buông tay em ra… đừng bắt em cầm thứ này… em lạy anh…” — Mai thều thào, đầu óc cô bắt đầu mụ mị đi khi bàn tay Hoàng vẫn không ngừng tra tấn vùng cấm địa phía sau.
Hoàng ghé sát môi vào tai Mai, phả hơi thở nồng nặc mùi đàn ông vào thính giác của cô, giọng đầy tàn nhẫn: — “Chị Xoan được anh nhồi cho đến mức ngất ngư, sướng phát dại. Em cũng muốn biết cảm giác của chị dâu mình lúc đó thế nào đúng không? Đã mất công xem rồi, thì tối nay… để anh cho cô giáo biết thế nào là cảm giác của một cái bồn chứa thực thụ nhé.”
Mai đứng chết lặng, cả người đổ gục lên lồng ngực Hoàng, sự kháng cự cuối cùng đã hoàn toàn tan biến theo dòng nước dâm dục đang chảy dài xuống đùi.