Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những cuộc truy hoan trên vùng cao – Update Chương 10
Tác Giả: lsnsuper
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 4: Sự Đầu Hàng Trong Im Lặng
Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt ra từ góc bếp, soi rõ bóng Hoàng đang lừng lững bao trùm lấy Xoan trên thảm sàn. Xoan hốt hoảng định ngồi dậy nhưng bàn tay Hoàng đã khóa chặt lấy hai cổ tay chị, ghim ngược lên quá đầu.
— “Hoàng… buông chị ra… em say quá rồi.” — Xoan lí nhí, gương mặt trái xoan đỏ bừng, hơi thở chị dồn dập khiến bộ ngực nảy nở dâng cao phập phồng, cọ sát vào lớp áo ba lỗ của Hoàng.
Hoàng không đáp, gã chỉ nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào đôi môi đang run rẩy của người đàn bà hơn mình 8 tuổi. Gã từ từ cúi xuống, phả luồng hơi nóng nồng mùi rượu và nam tính vào sát hõm cổ chị. Bàn tay còn lại của Hoàng không vồ vập, mà bắt đầu từ tốn mân mê dọc từ mạn sườn xuống hông Xoan—nơi lớp vải lụa mỏng tang đang bó sát vào vòng ba chắc nịch của người phụ nữ miền núi.
— “Chị bảo em say, nhưng sao tay chị lại run thế này?” — Hoàng thào thào, giọng nói đầy quyền lực và dẫn dụ. — “Chị sợ em làm gì chị, hay sợ em dừng lại rồi để chị phải quay về cái giường lạnh lẽo kia với một gã đàn ông chỉ biết ngủ?”
Xoan khẽ nấc lên, chị quay mặt đi tránh ánh mắt gã, đôi chân chắc khỏe khẽ khép chặt lại như một nỗ lực phòng thủ cuối cùng. — “Đừng nói nữa… em là em của anh Biên… đừng để chị phải khinh em.”
Lời nói của chị mang tính răn đe, nhưng âm điệu lại mềm nhũn, không hề có chút lực đẩy nào. Hoàng biết rõ điều đó. Gã dùng đầu gối thô bạo lách vào giữa hai đùi chị, từ từ tách đôi sự phòng thủ yếu ớt ấy ra. Cái cọc gỗ gân guốc của gã sau lớp quần đùi mỏng miết mạnh vào vùng nhạy cảm của Xoan, khiến chị oằn người, một tiếng rên rỉ nhỏ xíu thoát ra kẽ răng.
— “Chị khinh em cũng được, nhưng đừng khinh cơ thể chị. Nó đang chảy nước sũng cả tay em rồi đây này.” — Hoàng thản nhiên buông lời trần trụi, tay gã luồn vào trong lớp váy ngủ, chạm vào vùng da thịt đùi non mềm mại nhưng săn chắc của Xoan.
Xoan cắn chặt môi, đôi tay chị bị ghim chặt nên chỉ biết vô vọng vặn vẹo cơ thể. Chị nửa muốn đẩy gã ra, nửa lại vô thức uốn cong người để đón nhận sự mơn trớn của bàn tay thô ráp kia. Mỗi cú miết của Hoàng lên vùng bụng dưới khiến Xoan thấy mình như tan chảy. Sự giằng co giữa đạo đức và khao khát thể xác làm chị nghẹt thở.
— “Hoàng… đừng mà… người ta thấy bây giờ… dừng lại đi…” — Xoan van vỉ, nhưng đôi mắt chị đã bắt đầu đờ đẫn, mọng nước.
Hoàng cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên vành tai chị, hơi thở gã nồng nặc khiến Xoan thấy đầu óc mụ mị: — “Tâm và Mai đi vắng rồi. Anh Biên thì đang ngủ như chết trên kia. Giờ chỉ có em mới biết chị đang khát khao cái gì thôi. Chị không cần phải làm ‘cán bộ’ ở đây, Xoan ạ. Chị chỉ cần làm một người đàn bà đang đói hơi đàn ông thôi.”
Bàn tay Hoàng bắt đầu thô bạo hơn, gã tóm lấy vạt váy ngủ kéo ngược lên, phô bày đôi chân dài khỏe khoắn và chiếc quần lót ren hồng đang thấm đẫm dâm thủy của Xoan. Sự phơi bày trần trụi ấy khiến Xoan nhục nhã tột độ, chị nấc lên thành tiếng, đôi tay không còn giằng co để thoát ra nữa mà bắt đầu bấu chặt lấy cánh tay Hoàng, như một sự ngầm đồng ý trong tuyệt vọng.
====
Hoàng đứng lừng lững như một ngọn núi nhỏ trước mặt Xoan, đôi mắt gã thâm trầm nhìn xuống người đàn bà vừa trải qua cơn cực khoái đang nằm thở dốc dưới sàn. Gã không để chị có thời gian bình tâm, đôi bàn tay hộ pháp vươn ra, dứt khoát tóm lấy hai cổ tay Xoan rồi kéo mạnh chị ngồi dậy, bắt chị phải đối diện trực tiếp với sự trần trụi của gã.
— “Mới chỉ có cái lưỡi mà chị đã run rẩy thế này rồi sao? Nhìn cho kỹ đi, đây mới là thứ chị khao khát này.”
Dứt lời, Hoàng thong thả kéo nốt chiếc quần đùi xuống. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng khách, “thứ vũ khí” vĩ đại của gã bật ra, gân guốc, đen bóng và đang gồng lên cứng ngắc như một khúc gỗ mun. Nó to lớn và mang đầy vẻ đe dọa, hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của một người đàn bà vốn chỉ quen với sự bệ rạc của chồng như Xoan.
Xoan bàng hoàng, đôi mắt chị mở to, nhìn trân trân vào vật vật thể đang rung rinh đầy sức mạnh ngay sát mặt mình. Hoàng nhếch mép, gã cầm lấy bàn tay đang run rẩy của chị, thô bạo ép chị phải nắm trọn lấy cái thân cây nóng rực ấy.
Khi lòng bàn tay chạm vào lớp da căng bóng, cảm nhận được từng đường gân nổi cuồn cuộn đang đập nhịp nhàng theo mạch máu của con đực, Xoan thấy mình như bị bỏng. Chị định rụt tay lại vì sợ hãi, nhưng Hoàng siết chặt lấy mu bàn tay chị, bắt chị phải vuốt ve, phải cảm nhận cái kích thước khủng bố mà bàn tay chị không thể nào ôm hết vòng tròn của nó.
— “Sao thế? Chị thấy nó thế nào? Có đủ sức để lấp đầy cái bồn chứa đang sũng nước của chị không?” — Giọng Hoàng trầm đục, đầy vẻ chế nhạo nhưng cũng vô cùng gợi dục.
Xoan run bần bật, đôi môi mọng của chị lẩy bẩy, âm thanh phát ra chỉ là những tiếng lắp bắp đứt quãng:
— “Hoàng… em… nó… nó to quá… làm sao… làm sao mà… chị chịu nổi…”
Miệng chị run rẩy, từng thớ thịt trên gương mặt trái xoan co rúm lại trước sự hiện diện quá mức mãnh liệt này. Cảm giác nóng hổi, cứng đặc và sự vĩ đại của nó truyền từ lòng bàn tay lên tận não bộ, khiến mọi dây thần kinh của Xoan tê liệt. Chị chưa từng thấy, cũng chưa từng nghĩ trên đời lại có một con đực mang theo “vốn tự có” khủng khiếp đến thế.
— “Chị không chịu nổi, hay là chị đang nứng đến phát điên khi nghĩ cảnh nó đâm lút vào tận tử cung của chị?” — Hoàng ghé sát môi vào tai chị, giọng nói tàn nhẫn và đầy uy quyền.
Xoan không trả lời được, chị chỉ biết nhìn chằm chằm vào thứ đang cầm trong tay, hơi thở dồn dập, nước mắt và nước dâm cùng lúc tuôn ra vì sự kích thích quá độ. Chị hoàn toàn khuất phục, bàn tay vô thức siết nhẹ lấy nó như một sự chấp nhận số phận, một sự cầu khẩn được gã đàn ông này chiếm hữu.