Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, mind break, nô lệ
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 11
Phim kết thúc, khán giả lục tục rời khỏi rạp chiếu phim. Bộ phim hài tình cảm dường như rất hay, đa số mọi người khóe miệng vẫn giữ nụ cười, tụm năm tụm ba bàn luận tình tiết. Tô Tình và Giang Vân cũng tay trong tay theo dòng người ra khỏi rạp. Sau đó cậu gọi taxi đưa cô về nhà.
Hơn bốn giờ chiều, đường phố chưa đông, hai người nhanh chóng đến cổng khu nhà Tô Tình. Sau khi cậu “làm nũng xấu xí” một hồi, cô mới tạm biệt cậu về nhà, để lại một miệng “thức ăn chó” lớn cho bác tài xế độc thân. Giang Vân lại lên xe báo địa chỉ nhà mình. Bác tài nhìn cậu mặt mày đắc ý suýt muốn cùng cậu “đồng quy vu tận” vì ghen tị, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn chở cậu về nhà.
Về đến cửa nhà, Giang Vân bấm chuông. Chờ mãi không thấy động tĩnh gì trong nhà, cậu bấm thêm vài lần nữa. Chờ thêm một phút vẫn im ắng, cậu nghĩ chắc mẹ đi vắng? Hôm nay Vương Khải không đến học? Bất đắc dĩ cậu lấy chìa khóa ra định mở cửa. Chìa khóa cậu bị ép méo từ trước, mỗi lần mở phải vặn đi vặn lại mãi mới được.
Nhưng vừa lấy chìa khóa ra thì nghe tiếng bước chân “cạch cạch cạch” trong nhà. Vài giây sau cửa mở.
Giang Vân bước vào, thấy mẹ đứng sau cửa. Lâm Mộng Khiết tóc hơi ướt, trán và mũi lấm tấm mồ hôi mỏng, mặt đỏ hồng như quả táo chín mọng, khiến người ta chỉ muốn cắn một cái.
“Mẹ sao thế… Một đầu đầy mồ hôi?”
“Ơ… Mẹ vừa… tập thể dục một lúc. Nghỉ hè ở nhà mãi mập ra rồi.”
“Ừ, sao mãi mới mở cửa? Con tưởng mẹ không ở nhà. Vương Khải đến à?”
“Cửa đóng chặt nên không nghe chuông. Nó còn trong phòng học đấy.”
“Nó còn à… Biết thế ở với Tô Tình thêm tí nữa.”
“Đều là bạn cùng lớp, đừng so đo chuyện hôm trước nữa!”
“Mẹ không biết hôm ấy nó…”
“Thôi, không nói nữa. Con đi xem TV đi.”
Giang Vân lắc đầu đi về phòng khách. Quay đầu cậu khịt khịt mũi, lẩm bẩm: “Sao trong nhà lại có mùi lạ thế?” Lâm Mộng Khiết bên cạnh nghe cậu lẩm bẩm thì giật mình, nhưng thấy cậu không để ý nhiều mà đi thẳng đến TV thì bà thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy bà đang ngồi chồm hỗm trên người Vương Khải điên loan đảo phượng, cặc hắn liên tục đút khiến bà lại đến bên bờ cao trào. Đúng lúc ấy chuông cửa vang lên, bà giật mình tỉnh táo hơn, định đứng dậy sửa soạn mở cửa. Nhưng hắn ôm chặt hông bà không buông, còn tăng tốc đút vào. Bà từ chối vài cái nhưng vì lồn không chịu nổi khoái cảm mà ghé sát lên người hắn.
“A… Nhẹ chút… A… Chắc Giang Vân… về rồi… A… A… Dừng lại…”
“Về thì tốt chứ, để nó xem mẹ nó dâm đãng thế nào.”
“Không được… Không thể… A… Bị nó thấy… A… Em không chịu nổi… A…”
“Nghĩ đến bị con trai thấy lồn dâm mình thế này mà sắp cao trào à?”
“A… Không phải… A… Sắp phun… A… Cao trào… A…!”
Bà lại run rẩy vì khoái cảm cao trào mạnh mẽ. Hắn nâng mông bà lên, cặc chậm rãi tuột ra khỏi lồn. “Phốc” một tiếng phun ra lượng lớn âm tinh và dâm thủy. Bà mắt tan rã ghé lên người hắn hưởng dư vị cao trào. Mãi đến khi ngoài cửa lại vang chuông vài lần, bà mới giật mình tỉnh lại, đứng dậy.
“Em… Em mau mặc quần áo… Giang Vân sắp vào rồi!”
“Nhưng cô giáo bú sướng quá, em còn cứng khó chịu đây.” Hắn cũng ngồi dậy, cặc trong quần dựng đứng dữ tợn.
“Xin em… Mai em muốn làm gì cô cũng nghe… Xin em.”
Bà cúi đầu ngậm cặc hắn vào miệng, mút sạch tinh dịch và dâm thủy trên đó. Rồi ngẩng đầu dùng ánh mắt cầu xin và lấy lòng nhìn hắn. Đáng tiếc bà chưa biết ánh mắt ấy chỉ càng kích thích dục vọng đàn ông. Hắn bị nhìn mà hứng tình càng mạnh, nhưng vẫn nhịn được xung động đè bà xuống địt tiếp. Giờ chưa phải lúc bại lộ.
Bà thấy hắn gật đầu đồng ý thì vội sửa soạn quần áo mình. Mặc lại hơi phiền phức, bà chỉ buộc nút tạm, thả váy cuốn trên hông xuống, lau sạch tinh dịch dâm thủy trên người rồi vội chạy ra mở cửa. Nhưng vừa xuống giường thì thấy chân mềm nhũn đứng không vững, phải vịn tường thích nghi một lúc. Hắn đang mặc quần thấy vậy cười: “Ha ha, cặc to em lợi hại thật, địt cô giáo chân mềm nhũn luôn?”
Bà u oán liếc hắn không để ý, hơi hoạt động chân rồi cố chống ra mở cửa phòng ngủ, oai oai khập khiễng ra cửa mở cho Giang Vân. Sau đó là cảnh cậu vào nhà thấy bà thế nào. Cậu nghĩ đến Vương Khải nên hơi khó chịu, chỉ hỏi vài câu rồi chạy xem TV, nếu không nhìn kỹ có thể phát hiện trên người bà còn vết tinh dịch chưa lau sạch, mùi tinh dịch ấy, và… vài giọt dâm thủy vừa nhỏ xuống sàn.
Vội vàng sợ lộ, bà chưa kịp mặc quần lót, quần tất bị xé giữa, nếu nhìn từ dưới váy có thể thấy trực tiếp lồn lầy lội bà, trên đó còn đọng bọt nước, chậm rãi nhỏ giọt xuống sàn. Bà cảm thấy hạ thể khác thường, cúi đầu thấy vũng dâm thủy trên sàn và dấu vết mình đi để lại.
Bà sợ đến tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, ngẩng đầu thấy Giang Vân đã ngồi sofa mở TV thì hơi yên tâm, vội vào nhà vệ sinh lấy khăn lau. Nhưng đi lại lại để lại một đường dâm thủy. Bà đành vén váy lên trước, lấy mấy tờ giấy lau sạch dâm thủy trên lồn, rồi cầm khăn lau ra tiêu hủy dấu vết mình để lại.
Hắn mặc quần áo xong ngồi trên giường suy tính tiếp theo chơi bà thế nào, đột nhiên khóe mắt liếc thấy khung ảnh vỡ dưới giường, nhìn ảnh trên đó mà trầm ngâm. Lúc ấy bà cầm khăn lau mở cửa phòng ngủ đi vào. Hắn quay đầu thấy mặt bà đỏ bừng lau sàn, rồi thấy đường dấu vết bà để lại.
“Chậc, cô giáo bảo lồn dâm chỉ sướng khi bị đút mới phun nước, sao giờ…”
“Suỵt! Em nhỏ tiếng chút, bị Giang Vân nghe thấy thì sao?”
Bà nghe manh mối trong lời hắn không đúng thì vội chạy lại nhỏ giọng quát. Không ngờ hắn kéo tay bà lại bên cạnh, rồi ấn bà ngã xuống giường hôn mạnh.
“A… Đừng… Cửa còn mở… A… Giang Vân còn xem TV phòng khách… Sẽ phát hiện… Ân…”
“Cặc to em cứng khó chịu quá, giờ phải làm sao?”
Hắn nói xong mở khóa quần, móc cặc cứng ngắc ra.
“Em… Nếu không… Cô giúp em miệng xuất ra?”
“Cũng được, tiện cho cô.”
“Vậy cô đi đóng cửa trước.” Bà đứng dậy định đóng cửa thì bị hắn kéo tay lại.
“Giờ cô đóng cửa ngược lại dễ khiến nó nghi ngờ, cứ mở thế này!”
“Nhưng…”
“Không sao, nó xem TV không nghe được chút động tĩnh này đâu.” Hắn nói xong nhếch eo. Bà quỳ sát xuống ngậm cặc hắn vào bắt đầu mút mạnh.
Nhưng một lúc lâu, động tác bà chậm dần. Bú gần mười phút mà hắn vẫn chưa có dấu hiệu xuất tinh, ngược lại cổ bà mỏi như sắp đứt, cơ miệng cũng chua xót. Hắn đỡ bà dậy, thì thầm bên tai: “Cô giáo, chỉ bú thôi thì bắn không ra đâu!”
“Vậy… giờ phải làm sao?”
“Cô giáo biết phải làm gì rồi đấy!” Hắn dẫn tay bà tuột xuống đùi, vén váy luồn vào bên trong.
“Không không, sẽ bị Giang Vân phát hiện!”
“Sẽ không, em sẽ nhẹ nhàng đút lồn dâm cô thôi!”
“Đừng… Xin em, đừng… Nha… Ân… Nhẹ chút… A… A…”
Bà vừa lắc đầu cầu xin vừa đưa hai tay ngăn tay hắn, nhưng hắn đã nhanh hơn đút ngón tay vào lồn bà, rồi bắt đầu đút rút nhanh. Bà không nhịn được rên nhỏ, vội dùng tay bịt miệng tránh phát ra tiếng lớn. Rất nhanh, chỗ lồn vang lên tiếng “phốc phốc phốc”, dâm thủy theo động tác hắn phun đầy sàn.
Theo bà run rẩy một trận, lại một dòng dâm thủy lớn phun ra. Bà tê liệt ngã lên người hắn thở dốc. Hắn rút tay ướt át ra đặt trước mặt bà nói: “Cô giáo lần này cao trào nhanh thế, vì con trai ở bên cạnh nên hưng phấn à?”
“Hô… Hô… Không phải… Em…”
“Lại không thành thực, phạt miệng!”
Hắn cúi đầu hôn bà, tay dưới không nhàn rỗi, vén váy lên, nâng một chân bà rồi hất lưng đâm cặc vào mật huyệt bà.
“A… A… Nha… Ân… Nhẹ chút… Ân…”
“Lồn dâm cô hôm nay kẹp chặt hơn bình thường, đúng là cô giáo dâm đãng, nghĩ đến con trai ở bên cạnh mà lồn bị đút lại càng hưng phấn.”
“Ân… Ân… Ân… Em… Không có… Ân… Ân…”
“Nói dối là phải phạt đấy!”
“Nha… Chậm chút… Ân… Em không chịu nổi… Ân… A…”
Hắn ôm chân bà tăng tốc đút vào. Nhưng vì hai người vẫn mặc quần áo nên không phát ra tiếng “ba ba” va chạm, vấn đề là khoái cảm cặc ra vào trong mật huyệt khiến bà không nhịn được muốn rên lớn. Bà ngẩng đầu chủ động hôn hắn.
“A… Ân… Ân… Chậm chút… Em sắp… Nhịn không được… Rên ra mất… Ân…”
“Cái gì chậm chút?”
“Ân… Cặc to… Cặc to đút chậm chút… Ân… Ân…”
“Sau này còn dám nói dối em không?”
“Nha… Không dám… Ân… Ân…”
“Vậy em hỏi cô, có phải con trai ở bên cạnh thì lồn dâm bị đút sướng hơn không?”
“Ân… Là… Ân… Lồn dâm thật sướng… Ân… Nha… Sắp cao trào… Nha…”
“A… Em cũng sắp bắn, lồn dâm kẹp chặt vào!”
“Nha… Không chịu nổi… Sắp thăng thiên… Ân… Ân…”
Hắn gầm trầm một tiếng, tinh dịch nóng bỏng phun vào mật huyệt bà. Bà bị tinh dịch đâm kích thích cũng cao trào ngay lập tức, một dòng âm tinh phun ra, rồi run rẩy tê liệt lên người hắn. Hắn rút cặc ra khỏi lồn bà, tinh dịch lẫn âm tinh trực tiếp phun đầy sàn, rồi chậm rãi chảy xuống đùi.
Không còn chống đỡ, bà trực tiếp ngồi vào vũng tinh dịch. Trên váy và quần tất dính đầy tinh dịch dâm thủy, trông dâm đãng không chịu nổi. Hắn đặt cặc bên miệng bà. Bà thuận theo lè lưỡi liếm tinh dịch và dâm thủy trên cặc. Hắn cầm điện thoại quay.
“Nhìn ống kính, giơ chữ V!”
Bà vừa liếm cặc vừa giơ tay chữ V. Hắn nắm cặc đút vào miệng bà. Bà nghe lời há miệng ngậm cặc bắt đầu mút. Hắn đút vài cái trong miệng bà rồi rút ra nói: “Cặc ngon không?”
“Hô… Ngon…”
“Mai lại đến cho cô giáo dâm đãng ăn cặc to nhé.”
“Tốt…”
Hắn hài lòng cất điện thoại, đứng dậy sửa soạn quần áo. Bà vẫn ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Hắn sửa xong vuốt đầu bà rồi đắc ý rời đi. Giang Vân thấy hắn vẻ mặt đắc thắng thì thầm mắng “Thật muốn đánh chết thằng khốn này!”, đáng tiếc cậu hoàn toàn không biết mẹ mình vừa bị hắn địt cả buổi chiều, sướng “chết” bao nhiêu lần.
Sau khi hắn đi, Giang Vân từ sofa đứng dậy đi về phía phòng mẹ. Không ngờ vừa đến cửa thì “phanh” một tiếng cửa đóng sầm, giật mình cậu nhảy dựng.
“Ơ, mẹ khóa cửa làm gì? Làm con sợ giật mình.”
“Con… Mẹ mệt… Muốn ngủ một giấc.”
“À? Mẹ không sao chứ?”
“Không sao… Dạy cả buổi chiều hơi mệt, con đi ngoài mua đồ ăn đi!”
“Ừ, được rồi, mẹ nghỉ ngơi trước nhé!”
“Ừ…”
Giang Vân gãi đầu, vẫn quay người đi. Giọng mẹ hơi lạ, nhưng cậu không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng dạy Vương Khải kiểu ấy chắc hao tâm tốn sức thật. Cậu đúng là hơi đói, định xem xong tập phim này rồi ra quán ăn ngoài.
Bà trực tiếp dựa lưng vào cửa nhắm mắt nghỉ ngơi, vì quá mệt mà ngủ thiếp đi ngay sau cửa. Mãi đến khi Giang Vân xem xong phim rời nhà bà mới giật mình tỉnh. Bà chống tay ngồi dậy, lập tức thấy mỏi eo đau lưng, tinh dịch dưới thân đã hơi đọng lại, quần áo và sàn hơi dính nhau.
Cố chống đứng dậy, bà cởi bộ quần áo đầy tinh dịch ra. Biết Giang Vân không ở nhà, bà trần truồng vào nhà vệ sinh, xả nước ấm lau sàn và giường phòng ngủ. Thu dọn xong dấu vết trong phòng, bà đột nhiên liếc thấy khung ảnh vỡ dưới tủ đầu giường.
Bà đi tới nhặt khung ảnh lên, cẩn thận gỡ kính vỡ đổ vào thùng rác, rồi mới xem kỹ. Phát hiện ảnh gia đình bị rách một đường giữa. Nhìn khe nứt ấy bà giật mình. Đây có phải ông trời cảnh cáo mình? Bị bỏ thuốc cưỡng hiếp dù mình không cẩn thận nhưng còn tình có thể tha. Nhưng hai ngày nay quá phóng túng rồi. Hôm qua còn có thể nói vì ảnh chụp uy hiếp mà bị động chịu đựng, nhưng hôm nay mình không chỉ chủ động với hắn, còn cách một bức tường làm với hắn khi con trai ở bên cạnh. Lúc ấy mình hoàn toàn không nghĩ đến ảnh chụp, đuổi học các loại. Hắn cũng chẳng dùng chúng uy hiếp mình, ngược lại mình ỡm ờ theo lệnh hắn nói bao lời hạ lưu, làm bao chuyện xấu hổ.
Khung ảnh vỡ dưới đất, ảnh gia đình rách đúng chỗ – có phải ông trời cảnh cáo mình? Nếu mình tiếp tục sa đọa, kết quả chắc chắn gia đình tan vỡ, ly hôn, kỹ nữ, tiện nhân… Các từ ấy thoáng hiện trong đầu bà. Bà không kìm được ôm chặt ảnh gia đình vào lòng.
Không biết thiên ý hay trùng hợp, ảnh vốn rách bị bà ôm chặt thì trực tiếp xé đôi. Cảm thấy không ổn, bà giơ lên xem thì nửa ảnh chồng – Giang Thiên Dật – bị gió thổi bay xuống sàn. Bà hốt hoảng với tay chụp nhưng hụt, ảnh rơi xuống đất. Vì ánh sáng và nếp gấp, biểu tình hiền hòa của chồng trông như đang tức giận.
Nhìn biểu tình chồng trong ảnh, bà cuối cùng không nhịn được khóc òa. Quỳ dưới đất cầm hai mảnh ảnh rách cố ghép lại, miệng nỉ non: “Ô ô… Xin lỗi… Xin lỗi… Chồng ơi… Xin lỗi…”
Ghép vài lần thấy vô nghĩa, bà hoảng loạn tìm keo dán khắp nơi. Tìm kiếm làm tủ đầu giường bị bà vô ý đụng ngã, đồ đạc rơi đầy đất. Bà mờ mịt nhìn đống lộn xộn thì bất lực, đột nhiên thấy trong ngăn kéo một tấm ảnh bốn người. Vì khung không hợp màu nội thất nên vẫn để trong ngăn kéo chưa trưng. Bà như thấy cọng rơm cứu mạng ôm chặt tấm ảnh ấy vào lòng. Rồi bà cứ thế ôm ảnh, lúc khóc lúc cười, như người điên.
Giang Vân vì hai ngày nay cảm thấy mẹ nấu ăn qua loa, miệng nhạt thếch, nên hôm nay nhân tiền tiêu vặt nhiều ăn một bữa no nê. Nhưng gọi nhiều quá, ăn cuối cùng hơi no căng. Không muốn đóng gói lãng phí, cậu ngồi trong quán chat với Tô Tình giết thời gian tiêu hóa. Cảm thấy bụng đỡ thì cố ăn thêm chút, cuối cùng thật sự không nhét nổi mới tính tiền rời đi.
Lảo đảo về nhà, mở cửa vào thì thấy mẹ ngồi sofa phòng khách xem TV, lại chỉ quấn khăn tắm. Cậu nuốt nước bọt khó khăn. Mấy ngày nay mẹ không biết sao nữa, cứ đúng lúc cậu về là thấy cảnh này. Tóc ướt xõa sau lưng, khăn tắm khó khăn che chỗ nhạy cảm nhưng lại lộ chút ít khiến người ta mơ màng vô hạn. Hình ảnh ấy khiến cậu nam nhân mới phá trinh không lâu miệng đắng lưỡi khô.
Nhưng cậu tự nhủ trong lòng: đây là mẹ mình. Rồi lẩm bẩm lời kịch tiểu thuyết: “Phi lễ chớ nhìn, tâm như băng thanh trời sập cũng không sợ!” Các loại rồi đi đến bên sofa. Bà cũng quay đầu nhìn cậu nói: “Tiểu Vân lại ngồi, mẹ hỏi con chuyện này.”
“Ơ, sao mẹ?”
“Con có nghĩ đến chuyển trường không? Mẹ cũng chuyển với con đến trường khác làm giáo viên!”
“À? Sao đột nhiên nói chuyển trường? Con biết rồi, có phải thằng khốn Vương Khải lại làm gì không?”
“Không… Vương Khải không làm gì.”
Nhắc đến hắn bà lòng hoảng loạn, vội lỡ lời phủ nhận. Hắn quả thật không làm gì, mà liên tục phạm bà ba ngày. Dĩ nhiên bà sẽ không thừa nhận lý do này. Chính vì vậy bà mới nói chuyển trường.
“Ừ, vậy vì sao?”
“Không gì, chỉ hỏi thôi.”
“Con… Con không muốn chuyển trường. Đã học một năm, bạn bè cũng tốt, môi trường trường cũng tuyệt, con muốn học hết trung học ở đây.”
Thực ra cậu còn lý do quan trọng không nói: vì Tô Tình học trường này cậu không muốn đi. Giờ hai người khác lớp cậu đã lo cô bị cướp mất. Trên mặt đã có thằng “kẹo da trâu” Tôn Hạo Nhiên quấn lấy cô suốt, sau lưng không biết bao nhiêu thằng thèm thuồng. Nếu không ở bên cô, bị kẻ nào phá hoại cậu cũng không kịp ngăn.
Bà lòng hơi bất đắc dĩ, nhưng không thể nói lý do thật với cậu. Lúc này bà không chủ kiến lộ rõ, vốn định để con giúp quyết định. Đáng tiếc cậu giờ chỉ nghĩ đến bạn gái, không thấy bà đang rối bời. Thấy cậu mặt kiên định muốn ở lại, bà càng khó quyết định. Tâm tình phiền muộn, bà bỏ lại câu “nghỉ sớm đi” rồi về phòng ngủ. Cậu vẫn ngồi sofa tiếp tục nghĩ về từng chút với Tô Tình, không biết vài câu trả lời qua loa vừa rồi của mình đã đẩy mẹ – Lâm Mộng Khiết – rơi vào vực sâu dục vọng. Dù đây không phải lỗi cậu, chỉ có thể nói thời thế tạo anh hùng. Hay mệnh.
Ad có chap mới chx
up r á, mà ad chưa duyệt.
nếu muốn xem trước thì ib tui qua tele t.me/ea7bpp nha.
Alo bán truyện k bạn
sao để up chap mới vậy?
B gửi truyện theo cách cũ tiêu đề kèm chương bên ad sẽ tự động sắp xếp nhé !