Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, mind break, nô lệ
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 38
Khi Tôn Hạo Nhiên đi ngang qua hai thằng bạn cùng lớp đang trò chuyện, một thằng dùng khuỷu tay huých nhẹ thằng bên cạnh, gật đầu chỉ về phía Tôn Hạo Nhiên, nhỏ giọng nói:
“Này, thằng mập kia chính là thằng tao kể mày lần trước đấy, lớp mình thầm thích nữ thần Tô Tình của tao chính là thằng điểu ty ấy.”
“Ờ, là nó à? Nhìn nó làm tao nhớ ra một câu tục ngữ.”
“Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga… Haha.”
Hai thằng đồng thanh nói ra câu ấy, rồi cùng cười phá lên. Thấy Tôn Hạo Nhiên đã đi khá xa nên chúng nó cười cũng to hơn chút.
“Nhưng thằng mập chết bầm này ngồi cạnh nữ thần tao, tao mà được ngồi cạnh Tô Tình nữ thần thì sướng biết mấy.”
“Ngồi cạnh có ích gì, nữ thần mày bị Giang Vân lớp mình theo đuổi rồi còn gì.”
“Hừ, dù có bạn trai tao vẫn muốn bảo vệ nữ thần của tao, hơn nữa… Chúng nó chia tay rồi mà?”
“Chia tay cũng chẳng đến lượt mày.”
“Không đến lượt tao thì khó đến lượt mày à?”
“Biết đâu, tao thấy mình cũng hơi đẹp trai chút.”
“Cút mẹ mày đi, tao nói cho mày biết, tao với nữ thần cũng từng có tiếp xúc cơ thể rồi đấy.”
“Hả? Thật hay giả?”
“Có lần đi học thể dục nữ thần quên mang thước kẻ, tao đưa cho, lúc đưa tay tao chạm vào tay nữ thần rồi.”
“Chỉ thế? Thế cũng tính tiếp xúc cơ thể à?”
“Đương nhiên, sau lần ấy tao cả tuần không về nhà ngay, không thì mẹ tao bắt tắm rửa chứ…”
“Mẹ nó, đúng là ghê tởm vãi, mày cũng điểu ty nặng.”
“Nói cứ như mày không phải điểu ty ấy.”
Hai thằng trò chuyện một hồi rồi cũng rùm beng dần. Đương nhiên, đây chỉ là một màn nhạc đệm nhỏ. Tô Tình ở trường này rất được lòng đám học sinh, kiểu “tình địch” tranh giành thế này thỉnh thoảng vẫn xảy ra.
Đi phía trước, Tôn Hạo Nhiên hình như có cảm giác, nhưng cũng không quay đầu để ý. Bình thường tính cách cậu quái gở, ít giao tiếp với người khác, hơn nữa dù gia đình hay ngoại hình đều chẳng có gì hấp dẫn.
Nên ngoài Tô Tình ra, cậu ở trường chẳng có lấy một người bạn. Điều này cũng khiến cậu thường xuyên bị người ta chỉ trỏ sau lưng, cậu đã quen với cuộc sống thế rồi.
Cậu vẫn nghe loáng thoáng mấy lời hai thằng kia nói, cũng biết trong lớp có thằng thích Tô Tình, nhưng cậu biết loại người ấy cũng chỉ dám ý dâm trong đầu thôi, giống như cậu trước đây.
Nhưng giờ cậu đã khác. Trước kia là vì quái gở không dám, không muốn, không biết giao tiếp, nhưng giờ cậu khinh thường giao tiếp với đám ấy.
Sau mấy ngày quen Vương Khải, cậu chứng kiến bao chuyện bình thường không dám nghĩ, tam quan bị lật đổ, tính cách cũng thay đổi.
Đặc biệt khi cậu thấy nữ thần của mình – Tô Tình – rơi xuống trần gian, thấy nữ thần của mình dưới háng mình bị cặc nhồi liên tục lên đỉnh, cả người cậu như trải qua một lần rửa tội.
Dù Tôn Hạo Nhiên vẫn yêu Tô Tình, tình yêu thậm chí không giảm chút nào, nhưng tình yêu ấy đã không còn thuần khiết như trước, xen lẫn quá nhiều dục vọng.
Với đám chỉ dám nói xấu sau lưng, chỉ dám ý dâm trong đầu, Tôn Hạo Nhiên đã chẳng thèm để mắt nữa.
Cậu cười lạnh bước đi, trong lòng đã bắt đầu tính toán kế hoạch mới.
Bên kia, Tô Tình và Giang Vân ra đến cổng trường thì Tô Tình dừng lại, quay đầu nói với Giang Vân:
“Giang Vân, mày đi luyện bóng đi, sắp thi đấu rồi, mày là đội trưởng mà vắng nhiều không tốt.”
“Không sao, tao nói với tụi nó rồi, thiếu luyện một hai ngày chẳng sao.”
“Tao thật ra… người không sao, mày không cần lo cho tao đâu.”
“Thôi đi, tao gọi taxi xong rồi.”
“Ơ? Mày lại tiêu tiền lung tung, tao ngồi xe buýt về được mà.”
“Tiêu tiền cho Tiểu Tình của tao không tính lung tung, mày mới ốm dậy không nên ngồi xe buýt… đi thôi, taxi đến rồi.”
“Ái chà, mày…”
“Hắc, Tiểu Tình của tao sao đột nhiên lề mề thế.”
“Mày mới lề mề! Ngồi thì ngồi, hừ.”
Giang Vân cười ngồi taxi cùng Tô Tình rời trường. Xa xa trong bóng tối, Tôn Hạo Nhiên nhìn bóng hai người đi xa, mặt hơi âm trầm.
Nhưng nghĩ đến tiến triển mấy ngày nay, cùng thái độ thay đổi của Tô Tình với mình, cậu trong lòng khá hơn chút.
“Hừ, Giang Vân, mày cũng chỉ đắc ý được mấy ngày nay thôi.”
Tôn Hạo Nhiên hừ lạnh lẩm bẩm vài câu, rồi đeo cặp lên lưng, trầm mặc rời trường.
Vì tan học và tan tầm cùng lúc nên đường hơi kẹt. Tô Tình và Giang Vân ngồi ghế sau đều hơi im lặng.
Tô Tình vì tâm tình phức tạp chẳng muốn nói, còn Giang Vân thì mắt không chớp nhìn Tô Tình. Nhận ra ánh mắt cậu, Tô Tình liếc một cái rồi nói:
“Nhìn gì đấy!”
“Tiểu Tình…”
“Ừ?”
“Tao đột nhiên thấy, hôm nay mày đẹp quá…”
“Mày… mày nói gì đấy… Còn có người khác kìa…”
Nghe Giang Vân đột nhiên khen thẳng thế, mặt Tô Tình lập tức đỏ bừng, oán trách nhỏ giọng quát cậu.
Còn bác tài phía trước đương nhiên nghe thấy, cười cười nói:
“Không sao, hai cháu đang yêu nhau mà, chú không quấy rầy đâu.”
“Chúng cháu… Cháu… Giang Vân đều tại mày, nói linh tinh gì đấy.”
“Tao… tao không nói linh tinh, Tiểu Tình hôm nay đúng là đẹp thật.”
“Đúng đấy cô bé, cháu là hành khách xinh nhất chú chở năm nay rồi.”
“Đâu… có khoa trương thế đâu…”
“Thật mà, nếu thời cổ đại lớn thêm chút nữa chắc là đại mỹ nữ khuynh thành khuynh quốc rồi.”
“Hai người nói cháu… ngại chết mất…”
“Cô bé thật là… Đây…”
“A!! Dừng dừng chú ơi, chú nói thêm gì nữa cháu không ngồi xe này nữa đâu!”
“Haha, được được được, chú không nói, chuyên tâm lái xe.”
Tô Tình thở dài, nghiêng đầu nhìn Giang Vân, thấy cậu vẫn cười nhìn mình chằm chằm, cô dùng khẩu hình miệng nói:
“Còn nhìn?”
Rồi lại trừng cậu một cái, nhưng Giang Vân hoàn toàn không động lòng. Tô Tình định dùng tay che mắt cậu thì bị cậu nắm lấy hai tay.
Cô rút vài cái không được đành buông tha, lại trừng cậu rồi quay đầu không nhìn nữa, nhưng thỉnh thoảng không nhịn được liếc một cái, thấy Giang Vân vẫn thâm tình nhìn mình.
Cuối cùng, taxi đến khu nhà Tô Tình. Hai người xuống xe, đợi taxi đi xa rồi Tô Tình không nhịn được nhỏ giọng quát:
“Đều tại mày, ngại chết đi được, ở ngoài cứ nhìn tao chằm chằm làm gì!”
“Hắc hắc, thế ý Tiểu Tình là ở nhà được nhìn chằm chằm mày à?”
“Ở nhà cũng không được nhìn, mày mày mày mau về nhà đi, ờ, mau đi luyện bóng với tụi nó!”
“Tiểu Tình…”
“Mày… mày lại định làm gì…”
Tô Tình theo bản năng rụt người, nhưng Giang Vân đã tiến lên ôm lấy cô, ôn nhu nói:
“Tiểu Tình, tao nhớ mày lắm, dù chỉ 3 ngày không gặp nhưng tao cảm giác lâu lắm rồi.”
“Ừ… lâu thật… Nhưng mà… mày nhớ tao sao không đến tìm tao, cũng không gọi điện?”
“Tao có gọi mà, nhưng mãi không được, chỉ có hai lần thông thì Tô Lãng nghe.”
“Tiểu Lãng?”
“Sao, nó không kể mày à?”
“Không mà…”
“Thế cũng không trách nó, tao vừa định bảo nó nhắn lại thì điện thoại mày hết pin tắt máy.”
“Thế à… Có lẽ là số phận…”
Tô Tình nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, Giang Vân không nghe rõ, nghi hoặc hỏi:
“Gì cơ?”
“Không… không có gì.”
“Thôi đi, tao đưa mày lên.”
“Ừ…”
Giang Vân nắm tay Tô Tình lên lầu. Vừa vào nhà, thấy Tô Lãng đang ôm laptop lẩm bẩm gì đó.
“Tiểu Lãng, hôm nay về sớm thế.”
“A… Chị… anh Giang Vân.”
“Tô Lãng chơi gì mà chăm chú thế?”
“A! Không có gì! Em vào phòng làm bài tập đây.”
“Ớ…”
Tô Lãng “bộp” một cái gập laptop, ôm nó chạy vào phòng mình, để lại trong phòng khách hai người Tô Tình và Giang Vân ngơ ngác nhìn nhau.
“Thằng nhỏ này tính cách càng ngày càng hướng nội, sau này tìm bạn gái kiểu gì đây…”
“Em trai mày đẹp trai thế, chuyện bạn gái mày đừng lo.”
“Haiz, dù vậy, sau này cuộc sống, công việc…”
“Yên tâm, sau này anh sẽ dẫn cậu em vợ đi giao lưu xã hội nhiều.”
“Ừ, cám ơn… Không đúng! Gì… gì cậu em vợ.”
“Hắc hắc, chuyện sớm muộn mà.”
“Sao hai ngày không gặp Giang Vân mày miệng lưỡi trơn tru thế? Hả?”
“Tao miệng lưỡi trơn tru chỗ này, đây là nói sự thật mà!”
“Ái chà, còn dám cãi!”
“Hừ hừ, tao giờ không chỉ dám cãi thôi đâu!”
Giang Vân nói xong cười quái dị một tiếng, đột nhiên tiến lên ôm lấy Tô Tình.
Cô ngẩn ra tại chỗ một lúc, chưa kịp phản ứng đã bị cậu công chúa bế lên. Giang Vân thường luyện bóng nên sức khỏe tốt, bế thân hình nhỏ nhắn của Tô Tình đương nhiên dễ như chơi.
“A!… Giang Vân! Mày… mày mau thả tao xuống!”
Tô Tình sợ quá không nhịn được hét một tiếng, rồi lại lo bị Tô Lãng thấy nên vội nhỏ giọng quát cậu.
“Không thả không thả, thưởng cái hoa hậu giảng đường về nhà làm áp trại phu nhân!”
“Mày này… đại sắc lang, mau thả tao ra!”
“Mày cứ gọi, gọi rách cổ họng cũng chẳng ai cứu mày đâu.”
“Giang Vân mày mày mày… Mau thả tao xuống, bị Tiểu Lãng thấy thì sao…”
Hai chân rời đất khiến Tô Tình theo bản năng thấy sợ, chỉ có thể ôm chặt cổ Giang Vân, trong lòng vừa lo ngã vừa lo bị Tô Lãng thấy.
Nhưng Giang Vân đã nhanh chóng vào phòng ngủ Tô Tình, mở cửa rồi dùng chân khép lại, bước nhanh đến giường rồi ôn nhu đặt cô xuống.
Cậu cũng thuận thế đè lên người cô, hai người bốn mắt nhìn nhau. Nhìn Giang Vân thâm tình nhìn mình, mặt Tô Tình lập tức đỏ bừng xấu hổ.
“Mày… mày định làm gì?”
“Mày bảo?”
“Tao biết cái sắc lang mày muốn… A…”
Tô Tình chưa nói xong, Giang Vân đã cúi đầu hôn lên miệng cô. Tô Tình mở to đôi mắt đẹp, nhưng trong mắt lại có chút dao động, rõ ràng bị Giang Vân đột nhiên chủ động cường thế làm cho chấn động.
Dù động tác Giang Vân còn hơi ngây ngô, nhưng hai người hôn nhau cũng dần tình động. Tô Tình nhắm mắt lại, hai tay ôm lấy thân hình không cường tráng nhưng rắn chắc của cậu.
Hơi thở Giang Vân cũng dồn dập hơn, trong mắt thâm tình bắt đầu đầy dục hỏa, hai tay bất giác bắt đầu bóp ngực cô.
Chẳng biết từ lúc nào, một tay Giang Vân đã chậm rãi trượt xuống dưới, ma sát giữa hai chân Tô Tình. Cô hơi kẹp chân lại nhưng vẫn không cản được tay cậu quấy rối.
Theo sự âu yếm của Giang Vân, hơi thở Tô Tình cũng dồn dập, trong mắt híp lại dần lộ vẻ mê ly, miệng bất giác phát ra tiếng thở gấp yếu ớt.
Điều này càng khiến dục hỏa Giang Vân cháy mạnh, dục vọng trong mắt càng lớn, động tác tay càng thô bạo hơn.
Tô Tình cũng bị khơi dậy tình dục, không nhịn được rên vài tiếng. Nếu lúc này cởi quần xuống sẽ thấy, trên quần lót đáng yêu của cô đã ướt một mảng lớn vì dâm thủy.
Nghe tiếng rên của Tô Tình, Giang Vân không kìm được nữa, ngồi dậy cởi áo khoác, rồi cúi người kéo khóa áo cô.
Nhưng theo khóa kéo dần mở ra, Tô Tình như nhớ ra gì đó đột nhiên biến sắc, nắm chặt tay Giang Vân ngăn cậu tiếp tục.
Giang Vân mặt lộ vẻ khó hiểu, thở dồn dập nhìn cô. Tô Tình đột nhiên mặt khó coi, ấp úng nói:
“Giang Vân… Hôm nay… hôm nay không được.”
“Ơ? Sao thế? Chẳng lẽ… mày đến tháng?”
“Ơ? Ờ… Ừ… Tao… đại di mụ đến…”
“Thế… ờ… được rồi, haiz.”
“Xin lỗi nhé… Giang Vân…”
“Không… không sao, haiz, là tao xin lỗi mới đúng, mày hai ngày nay mới ốm dậy chưa khỏe hẳn, tao lại…”
“Không sao, tao khỏi gần hết rồi.”
Tô Tình nhìn Giang Vân bị nghẹn dục hỏa mặt đỏ bừng, do dự một chút, cắn môi nói:
“Giang Vân… xin lỗi nhé… Hay là… tao…”
“Không cần không cần, Tiểu Tình mày nghỉ ngơi đi, tao hôm nay không biết sao hơi xúc động.”
“Không sao…”
“Thế Tiểu Tình mày nghỉ đi, tao… haiz, tao đi luyện bóng đây.”
“Xin lỗi, đều tại tao…”
“Không phải tại mày, ngốc ạ.”
Giang Vân dù mặt vẫn hơi đỏ nhưng dục hỏa trong mắt đã tan hơn nửa. Lúc này thấy mặt Tô Tình khó coi, cậu tưởng vì ốm nên đau lòng vô cùng.
Nhưng cậu lại sợ ở lại với Tô Tình sẽ không kìm được thú tính. Hôm nay cậu không biết sao dục hỏa cao ngút, ở cạnh Tô Tình trong đầu cứ bất giác hiện hình ảnh tình dục.
Trước đó trên taxi cậu im lặng chính là đang cố nhịn dục vọng, nhưng về đến nhà cô thì cuối cùng không nhịn nổi mà ra tay.
Giang Vân trở nên háo sắc thế này thực ra có nhiều nguyên nhân lẫn lộn. Đầu tiên, cậu đúng là nhớ Tô Tình nhiều ngày, mới nếm trái cấm nên hứng thú với chuyện ấy cao, nhịn vài ngày tự nhiên dục vọng dâng.
Sau đó là chuyện trưa nay khiến cậu sinh cảm giác nguy cơ. Đàn ông đều có tính chiếm hữu, Giang Vân đương nhiên muốn nắm chặt Tô Tình.
Có câu nói, muốn nắm lòng phụ nữ trước hết nắm âm đạo nàng. Dù Giang Vân không nghĩ sâu thế, hơn nữa khả năng cậu ở phương diện ấy cũng bình thường, nhưng theo bản năng vẫn làm vậy.
Cuối cùng, mấy ngày nay Tô Tình dù bị La Cường, Vương Khải thậm chí Tôn Hạo Nhiên đùa bỡn đến kiệt sức, khí sắc trông mệt mỏi, nhưng cuộc sống tình ái liên tục khiến cô bất giác toát ra chút mị thái.
Thái độ quyến rũ ấy, hơn nữa hôm nay Tô Tình làm tình nhiều lần, dù xịt chút nước hoa nhưng trên người vẫn còn chút mùi ân ái, hòa với nước hoa càng kích thích nội tiết tố đàn ông.
Mấy nguyên nhân lộn xộn ấy khiến hôm nay sức hấp dẫn của Tô Tình với Giang Vân tăng vọt, đặc biệt trên taxi hai người ngồi sát nhau, Giang Vân nhịn đã rất khó khăn.
Dù dục hỏa cháy bỏng, nhưng tình yêu với Tô Tình vẫn chiếm ưu thế. Đau lòng thân thể cô, Giang Vân mạnh mẽ dập tắt dục vọng.
Cậu nhìn đôi mắt long lanh áy náy của Tô Tình nhìn mình, đưa tay vuốt mũi cô, rồi không nhịn được cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ hơi bĩu của cô.
Nhìn miệng cô khẽ nhếch, Giang Vân trong lòng lại bất giác hiện vài hình ảnh. Cậu cũng xem qua AV, tự nhiên biết chuyện dùng miệng.
Cậu đột nhiên nghĩ, nếu dưới không được vì đến tháng, vậy có thể từ trên…? Nhưng vừa nghĩ thế cậu đã tự phỉ nhổ mình trong lòng.
(“Phi, tao nghĩ gì thế, Tô Tình trông mệt thế rồi, tao còn muốn làm chuyện ấy, hơn nữa… Tiểu Tình thuần khiết của tao chắc không chấp nhận hành vi ấy đâu…”)
Giang Vân hít sâu, mạnh mẽ ép dục vọng xuống lần nữa. Cậu hoàn toàn không nghĩ tới, Tiểu Tình thuần khiết trong lòng cậu đã dùng miệng cho rất nhiều người, thậm chí còn vô ý nuốt tinh.
Mà vừa nãy Tô Tình do dự mở miệng chính là thấy cậu nghẹn khó chịu muốn giúp cậu dùng miệng, nhưng cậu lại cắt lời cô…, bỏ lỡ cơ hội lần này.
Đáng tiếc Giang Vân đương nhiên không biết những chuyện ấy, còn Tô Tình thấy cậu thực sự bình tĩnh lại cũng không nhắc nữa.
Giang Vân lại dặn dò Tô Tình vài câu rồi mặc áo khoác cầm cặp rời đi. Dưới yêu cầu mãnh liệt của cậu, Tô Tình cũng không tiễn.
Nghe tiếng cửa chính đóng lại, Tô Tình thở dài, biểu tình trên mặt trở nên thống khổ vô cùng, nước mắt cũng lăn dài theo khóe mắt.
Khóc không thành tiếng trên giường một lúc, Tô Tình gắng gượng tinh thần, lau nước mắt trên mặt, lặng lẽ cởi quần áo.
Theo từng món quần áo rơi xuống đất, lý do Tô Tình từ chối Giang Vân cũng lộ rõ.
Trên đồ thể dục, trên nội y, trên quần lót dính không ít tinh dịch và dâm thủy, có chỗ đã khô vàng.
Ban ngày ở trường, sau khi làm với Vương Khải và Tôn Hạo Nhiên, dù Tô Tình nhanh chóng giặt quần áo nhưng vẫn để lại không ít dấu vết, trên đồ thể dục không nhiều.
Nhưng nội y và quần lót thì rõ ràng lắm, may mặc bên trong nên không ai thấy, nên Tô Tình chỉ lau mạnh quần áo ngoài và xịt nước hoa che mùi lạ trên người.
Vừa nãy bị Giang Vân trêu chọc cô cũng động tình, dù thân thể mệt mỏi nhưng vẫn thấy có lỗi với cậu, nghĩ lần này chủ động phối hợp.
Nhưng lúc Giang Vân cởi quần áo, Tô Tình đột nhiên nhớ ra dấu vết trên người, nếu bị cậu thấy thì chẳng cách nào giải thích, lúc ấy Giang Vân sẽ nghĩ về mình thế nào? Tô Tình không dám nghĩ.
Hơn nữa cô còn có cảm giác như đang bị Giang Vân “bắt quả tang ngoại tình”, tâm tình phức tạp, mặt lập tức khó coi.
Nhưng giờ đã qua, Giang Vân tưởng cô đến tháng, cô cũng thuận nước đẩy thuyền thừa nhận, như vậy ít nhất vài ngày tới cậu sẽ không nhắc chuyện ấy.
Mà vài ngày sau, khiêu chiến với Vương Khải cũng xong, lúc ấy sống hay chết, Tô Tình đều quyết định thẳng thắn với Giang Vân, làm một kết thúc.
Nhưng nghĩ đến khiêu chiến của Vương Khải, mặt Tô Tình lại khổ sở. Chỉ riêng hôm nay một lần khiêu chiến đã khiến cô vốn tự tin đầy mình mất hết tự tin.
(“Mai khiêu chiến… có hoàn thành được không…? May mà hôm nay… Hạo Nhiên giúp mình hoàn thành lần thứ hai, không thì lại thêm một ngày… Haiz.”)
Nghĩ đến Tôn Hạo Nhiên, lại bất giác nhớ đến lần khiêu chiến thứ hai hôm nay, nhớ đến thân hình uy mãnh của cậu ấy từng cú va chạm vào mình, cuối cùng khiến mình lên đỉnh liên tục bốn lần.
Thậm chí chiều đi học, thỉnh thoảng còn có ảo giác lồn vẫn bị cặc Tôn Hạo Nhiên nhồi, đủ thấy buổi trưa cậu ấy để lại ấn tượng sâu sắc thế nào với cô.
(“Nếu mai mình thất bại… Hạo Nhiên cũng có thể cứu mình mà… Dù sao cậu ấy lợi hại thế… Trời ơi, Tô Tình mày đang nghĩ gì thế…”)
Tô Tình nằm trên giường, dùng chăn trùm kín đầu, nhưng thân thể trần truồng lúc này, đầu trong chăn khiến mông bất giác cong lên, trông cực kỳ dâm đãng.
Đương nhiên đây là phòng ngủ của cô, cửa đóng nên không lo tẩu quang.
Vài giây sau, Tô Tình vén chăn thở dốc, nhưng mặt vẫn đỏ bừng, trông hết sức đáng yêu.
Cô tùy tiện lấy cái áo ngủ trong ngăn kéo mặc vào, ôm đống quần áo vừa cởi, mở cửa phòng đi ra nhà tắm.
Ném quần áo vào máy giặt rồi mở máy, Tô Tình vào phòng tắm, cởi áo ngủ vừa mặc, thử nước ấm rồi bắt đầu tắm.
Thật ra cô đã muốn tắm từ lâu, mùi lạ trên người cô cũng ngửi thấy, nên mới xịt nhiều nước hoa che. Hơn nữa vận động kịch liệt buổi trưa khiến cô ra một thân mồ hôi, dính trên quần áo khó chịu vô cùng.
Quan trọng nhất là trong lồn còn lưu chút tinh dịch và dâm thủy, khiến cả ngày cô thấy không thoải mái. Giờ cuối cùng về nhà, đương nhiên muốn tắm rửa thoải mái.
Dòng nước ấm cọ rửa cơ thể mỹ lệ của Tô Tình, như rửa trôi bớt mệt mỏi trên người, khiến tinh thần cô khá hơn chút.
Tắm xong thân thể, Tô Tình cầm vòi sen nhắm vào lồn, tay kia đưa hai ngón tay khuấy ngoài cửa lồn.
Đương nhiên, Tô Tình không phải tự thủ dâm, chỉ muốn rửa sạch chất lỏng còn sót sâu trong âm đạo, nhưng theo động tác ngón tay, dục hỏa vừa bị Giang Vân treo lên lại dần dâng.
Động tác tay cô bất giác nhanh hơn, tinh dịch sót lại dù bị rửa trôi nhưng vì tự thủ dâm lại tiết ra càng nhiều dâm thủy.
Trong đầu Tô Tình bắt đầu hồi tưởng cảnh vừa nãy Giang Vân đè lên mình âu yếm, nhưng nghĩ một lúc, hình ảnh bất giác biến thành buổi trưa điên cuồng với Tôn Hạo Nhiên.
Nghĩ đến thân hình to lớn của cậu ấy, cái cặc lớn từng cú đâm vào lồn mình, nghĩ mình dưới những cú nhấp ấy không nhịn được rên rỉ.
“A… Ư… Hạo Nhiên…… Ư…”
Dục hỏa lại dâng, Tô Tình đã quên mình đang tắm, thậm chí không nhận ra mình đang tự thủ dâm, chỉ theo bản năng cơ thể tìm khoái cảm, ngón tay càng lúc càng nhanh ra vào quấy trong lồn mình.
“Ư… Không chịu nổi… Ư… Sướng quá… Ư…”
Hai chân Tô Tình bất giác kẹp chặt rồi lại buông, thân thể không ngừng run rẩy, thắt lưng cũng giãy dụa liên hồi, phối hợp động tác tay càng lúc càng mạnh.
“A… Tao sắp… Ư… Sắp… phun… Ư… Ư…”
Ngón tay lại điên cuồng nhấp quấy vài cái nữa, Tô Tình căng cứng thân thể, biểu tình trên mặt như thống khổ lại như giải thoát, thậm chí cắn môi nín thở.
Cứ thế đột nhiên yên tĩnh vài giây, Tô Tình rút ngón tay khỏi lồn, rồi như người chết đuối lên bờ thở hổn hển dồn dập, sau đó một dòng dâm thủy “phụt” một cái phun ra từ lồn cô.
Thân thể Tô Tình mềm nhũn ngã ngồi dưới đất co quắp liên hồi, mà lồn vẫn còn phun trào chưa dừng, bắn lên mặt thậm chí lên chân cô khắp nơi.
Vòi sen bị Tô Tình đá sang một bên, phun nước vào tường, như đang mặc niệm trước cảnh lồn cô phun trào, nên quay mặt vào tường suy nghĩ lại.
Tô Tình ngồi dưới đất, thở dốc hồi lâu mới hồi thần. Nhận ra mình vừa làm gì, nhìn đống hỗn độn đầy đất, mặt đỏ như sắp nhỏ máu.
Rõ ràng vào tắm để rửa sạch dấu vết trên người, kết quả tắm đến nửa chừng lại tự thủ dâm, trên người càng thêm không chịu nổi. Tô Tình nghĩ đến đây ngượng không chịu nổi.
Giằng co đứng dậy, cầm vòi sen quăng bên cạnh rửa nhanh dấu vết trên thân và trên người, rồi tùy tiện rửa hạ thể vài cái, vội tắt máy nước nóng lau khô thân thể.
Lau khô xong, Tô Tình lại mặc áo ngủ, mở máy giặt rồi về phòng khách, nhìn cửa phòng Tô Lãng vẫn yên tĩnh đóng kín, Tô Tình thở dài về phòng mình.
(“A… Tao cuối cùng làm gì thế này… Tao giờ sao lại… thành ra thế này…”)
Tô Tình dùng chăn trùm đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng trong đầu nghĩ miên man không ngừng, hoàn toàn không phát hiện ở góc tủ bên cạnh một chỗ tối bình thường, có một chấm đen nhỏ.
Nếu lại gần quan sát kỹ, người hiểu chuyện sẽ nhận ra đây là camera lỗ kim, lúc này đang hoạt động, ghi lại hình ảnh trước mắt nó.
Còn đầu nhận hình ảnh, chỉ cần nghĩ chút cũng biết là ở phòng bên cạnh, Tô Lãng đang ôm laptop, mắt không chớp nhìn chằm chằm màn hình.
Tô Lãng thấy chị mình Tô Tình nằm trên giường bất động, hai tay gõ bàn phím vài cái, hình ảnh trên laptop biến thành 4 ô.
Hóa ra không chỉ phòng Tô Tình lắp camera lỗ kim, phòng khách, toilet thậm chí phòng tắm cũng có, 4 ô hình trên laptop chính là hình ảnh tức thời bốn nơi ấy.
Tô Lãng điều khiển chuột click vào ô phòng tắm, lập tức phòng tắm trống rỗng được phóng đại. Cậu lại điều chỉnh chút rồi tua lại cảnh Tô Tình tự thủ dâm.
Nhìn trên màn hình chị mình thánh khiết lại biểu tình dâm đãng tự thủ dâm, nghe chị mình phát ra tiếng rên dụ người ấy, tay Tô Lãng đã sớm cầm cặc giật mạnh.
“A… chị… A…”
Nhìn cảnh chị tự thủ dâm, tay Tô Lãng giật càng nhanh, đến khi thấy chị phun trào thì cậu gầm nhẹ một tiếng, một dòng tinh dịch hơi trong cũng phun ra theo.
Tô Lãng thở hổn hển, rút khăn giấy bên cạnh lau dấu vết bên cạnh, tiện tay ném giấy vào thùng rồi, không nhịn được lại tua thời gian camera về trước.
Ad có chap mới chx
up r á, mà ad chưa duyệt.
nếu muốn xem trước thì ib tui qua tele t.me/ea7bpp nha.
Alo bán truyện k bạn
sao để up chap mới vậy?
B gửi truyện theo cách cũ tiêu đề kèm chương bên ad sẽ tự động sắp xếp nhé !