Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: huấn luyện, mind break, nô lệ
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 13
Giang Vân và Tô Tình hai người rất sớm đã hẹn gặp ở chỗ cũ. Sau đó cùng nhau đến trung tâm thương mại trong công viên dạo phố. Nhưng cũng chỉ đi loanh quanh một vòng, chẳng mua gì nhiều – dù sao cả hai đều không phải kiểu tiêu xài hoang phí.
Chỉ vì ngày mai đã phải quay lại trường, sau đó là kỳ học lớp 11 áp lực nặng nề hơn, nên hai người quyết định nhân ngày cuối cùng trước khai giảng điên cuồng chơi một ngày cho đã.
Hai người lên tầng cao nhất trung tâm thương mại chơi khu trò chơi. Bắt búp bê, nhảy DDR, đua xe, đánh quyền anh – đủ loại trò giải trí đều thử qua một lượt. Đáng tiếc cả hai đều không phải cao thủ chơi game, tiền mua xu rất nhanh hết sạch.
Thời gian chậm rãi trôi qua đến giờ trưa. Hai người ăn đại một bữa ở khu ẩm thực trong trung tâm. Ăn no nê xong lại đến KTV mở phòng đôi. Giọng Tô Tình ngọt ngào, âm vực cũng tốt, mấy bài sở trường hát nghe cực kỳ dễ chịu. Còn Giang Vân thì thảm không nỡ nhìn: chạy tune tận đâu, Tô Tình bên cạnh vừa nghe vừa cười khúc khích. Cố tình cậu lại tự thấy mình hát hay, hăng hái lắm.
Dù sao chỉ có hai người, thay phiên hát hơn hai tiếng thì cổ họng cả hai đều khàn khàn. Rời KTV, hai người lại ra công viên, tìm ghế đá có bóng mát bên hồ nhân tạo nghỉ ngơi. Gió nhẹ từng đợt từ mặt hồ thổi tới, khiến người ta dễ chịu thoải mái.
“A… Thật muốn ngày nào cũng vui thế này!”
“Đáng tiếc mai đã đi học…”
“Đồ ngốc này, phá hết không khí!”
“Ơ…”
Tô Tình nghiêng đầu trừng cậu. Giang Vân mặt cầu xin không dám nói gì.
“Còn không mau xin lỗi bổn tiểu thư?” Tô Tình quay đầu đi nửa chừng nói.
“Xin lỗi xin lỗi, anh sai rồi!”
“Hừ! Xin lỗi mà không nhìn mặt em, chẳng có thành ý!”
Giang Vân thầm nghĩ “Không phải em tự quay đầu đi à?” Nhưng lời này chỉ dám nghĩ trong lòng, vội đứng dậy chạy sang bên kia xin lỗi. Tô Tình lại hừ một tiếng quay đầu đi. Cậu lại chạy ngược lại. Tô Tình lại hừ rồi quay đầu. Giang Vân nhìn thấy ý cười trong mắt cô và khóe miệng đang cố nhịn cười thì biết cô lại trêu mình.
Nhưng nhìn đôi môi anh đào hơi nhếch mê người của cô, không biết sao trong đầu cậu lóe lên hình ảnh mẹ mấy ngày nay: mái tóc ướt nhẹp, bờ vai mịn màng, bộ ngực và đôi đùi trắng như tuyết lúc ẩn lúc hiện… Cậu giật mình tỉnh lại, thầm nghĩ sao lúc này lại nhớ đến mẹ. Lúc này lại thấy đôi môi nhỏ nhếch lên của Tô Tình, cậu đột nhiên miệng đắng lưỡi khô.
Tô Tình đang lạ sao cậu không đuổi theo nữa, không lẽ bị mình trêu tức thật? Nghĩ vậy cô vội quay đầu nhìn cậu, đúng lúc chạm mắt cậu đang nhìn chăm chú. Hai người nhìn nhau vài giây. Tô Tình dù sao là con gái, mặt đỏ bừng cúi đầu. Giang Vân đột nhiên lấy dũng khí tiến lên ôm lấy cô. Cô hơi hoảng ngẩng đầu, cậu đã cúi xuống hôn.
Cô trợn mắt bị cậu mạnh mẽ hôn đến ngẩn người, rồi chậm rãi nhắm mắt đón nhận. Hai cái lưỡi vụng về quấn quýt trong miệng cô.
Rất lâu sau mới rời môi. Tô Tình mặt đỏ bừng một mảng. Giang Vân thì lòng hào khí ngút trời. Bình thường toàn bị cô “bắt nạt”, giờ tiểu ác ma này bị mình hôn “chinh phục”. Cô vẫn cúi đầu xem đất, bộ dạng như bị dọa. Cậu ngồi xuống bên cô, đưa tay ôm cô. Cô mím môi ngẩng đầu nhìn cậu, mắt vừa giận vừa tình ý.
“Đồ phá hoại… Đồ trứng thối, bên cạnh còn có người kìa!”
“Sợ gì, em là bạn gái anh! Hôn bạn gái mình thì liên quan gì họ!” Giang Vân chẳng biết từ đâu cũng đắc ý lên.
“Ghét… ”
Tô Tình bĩu môi nhìn cậu. Cậu nuốt nước bọt, lại cúi xuống hôn tiếp. Cô tượng trưng đẩy một cái rồi trực tiếp ôm lấy cậu. Hai người ôm nhau hôn, lưỡi quấn quýt trong miệng nhau, vụng về nhưng tràn đầy vị thanh xuân tươi đẹp. Mãi đến khi cô hơi nghẹt thở hai người mới tách ra. Cô “ưm” một tiếng rồi mặt đỏ bừng ngã vào lòng cậu không dám ngẩng đầu. Cậu nhất thời cảm giác cả người nóng ran, ho khan hai tiếng rồi nói: “Tiểu… Tiểu Tình, mình… mình đi thuê phòng nhé?”
“… Ừ.”
Tô Tình chiếp nhạ đáp một tiếng. Cậu đỡ cô dậy, lòng ôm mong đợi của đàn ông lần đầu, tay trong tay đi về khách sạn gần đó. Nhưng hiện thực thường tàn khốc, sự việc đôi khi không suôn sẻ như tưởng tượng.
“Thực xin lỗi quý khách… Anh chưa đủ 16 tuổi không được thuê phòng.”
“Ơ… Không phải còn thiếu có một tháng thôi sao? Mình… mình thuê theo giờ được không.”
“Thực xin lỗi, theo chứng minh thư tuổi không đủ, hệ thống không cho phép thuê phòng.”
“Nhưng…”
“Ai da, đi mau đi…”
Giang Vân còn muốn nghĩ cách khác, nhưng Tô Tình thấy ánh mắt trêu chọc của nhân viên lễ tân thì mặt đỏ bừng kéo cậu đi. Cậu chưa bỏ cuộc, dẫn cô đến một nhà nghỉ nhỏ bên cạnh thuê phòng, nhưng vẫn bị từ chối vì tuổi quá nhỏ. Cô còn thấy bà chủ nhà nghỉ dùng ánh mắt khác thường nhìn mình, như đang nói: “Con gái bây giờ thật không biết tự trọng, tuổi nhỏ thế mà đã theo trai đi thuê phòng!” Cô lòng tức giận, buồn bực quay đầu đi. Cậu đành đuổi theo.
Cậu cũng thấy ánh mắt lạ của bà chủ, dù không nghĩ nhiều như cô nhưng bị nhìn thế lòng cũng khó chịu. Giờ bị dập tắt hứng, đương nhiên chẳng còn tâm trí nói chuyện thuê phòng nữa. Cậu lòng kêu than: sao mình không sinh sớm vài tháng? Hai người vô tinh đánh chắn một chiếc taxi bên đường, trầm mặc về đến khu nhà Tô Tình.
Hai người không nói gì đi song song. Cậu muốn nói gì đó làm dịu không khí nhưng hơi xấu hổ không biết mở lời thế nào. Cô cũng mất vẻ hoạt bát thường ngày, chỉ cúi đầu nhìn đất đi về phía trước. Nhưng cô thực ra cũng muốn mở miệng làm dịu không khí, chỉ là lòng hơi giận, lại là con gái da mặt mỏng, không biết nói gì cho phải. Cứ thế đi mãi, mắt thấy rẽ một góc nữa là đến nhà cô. Cậu đột nhiên “Ơ” một tiếng. Cô ngẩng đầu nhìn cậu, thấy cậu cau mày nhìn phía trước. Cô cũng theo ánh mắt cậu nhìn qua.
Trên lối đi xanh trong khu, bốn thiếu niên đứng thành vòng vây một cậu bé gầy yếu vào giữa. Một thằng béo quay lưng về phía cô đá cậu bé ngã xuống đất. Mấy thằng xung quanh cười hô hố. Sau đó một thằng đội mũ trùm da đen cúi xuống như đang nói gì đó với cậu bé bị đá. Giang Vân còn đang nghĩ có nên xen vào không thì Tô Tình đã vội vàng chạy tới – vì cô từ xa đã nhận ra người bị vây chính là em trai mình, Tô Lãng.
Tô Lãng nhỏ hơn Tô Tình gần hai tuổi, hè này qua là lên lớp 8. Ngược hẳn với tính cách hoạt bát thích gây chuyện của chị, Tô Lãng là cậu bé cực kỳ trầm tĩnh. Ngoại hình thừa hưởng gen tốt của bố mẹ, rất đẹp trai tuấn tú, nhưng vì còn nét trẻ con nên hơi đáng yêu, trông như con gái. Tô Lãng đẹp trai đáng yêu lại hay ngại ngùng nên rất được lòng con gái ở trường, thậm chí thường có các chị lớn đến “trêu chọc”. Có cả nữ giáo viên thỉnh thoảng cũng đùa cậu vài câu.
Chỉ là người khác không biết, Tô Lãng hướng nội ngại ngùng đến mức có thể gọi là yếu đuối. Một số học sinh bất lương thấy cậu được con gái yêu thích thì ghen tị, thường liên hợp lại bắt nạt cậu. Tô Lãng nhút nhát không dám phản kháng, bị ép làm nhiều chuyện mất mặt cũng không dám nói với thầy cô hay gia đình. Lần này mấy tên vây cậu lại muốn ép cậu chụp ảnh lộ hàng của chị gái Tô Tình. Ban đầu cậu kiên quyết không chịu, nên mới có cảnh trước mắt.
“Thật đúng là đáng đánh, trông mặt trắng trẻo thế. Mai phải giao cho tao, hiểu chưa?”
“Hiểu… Hiểu…”
“Hừ, thế còn tạm được!”
“Các người làm gì? Buông ra!” Tô Tình mặt tức giận chạy tới hét lớn. Giang Vân cũng đuổi theo sau.
“Ai à? Cút đi, lo chuyện bao đồng!”
Thằng béo quay lưng về phía cô nghiêng đầu đáp, nhưng chưa kịp quay hẳn thì Tô Tình đã đá một cú, thằng béo “phù” một cái ngã lăn ra đất.
“Ai da, dám đá tao, mày là… Ơ…”
Thằng béo nói nửa chừng thì ngẩn người. Thằng đội mũ trùm đang nắm Tô Lãng cũng buông tay. Mấy tên đều nhận ra Tô Tình, mặt hơi cứng ngắc. Nhưng chúng vốn quen gây chuyện, hơi ngẩn ra rồi thằng mũ trùm nói: “Mày lại dám đánh tiểu đệ tao? Gan to thật…”
“Đánh chính là tụi mày đồ khốn! Dám bắt nạt em tao, hôm nay bà nội phải dạy dỗ tụi mày một trận!”
Tô Tình vốn đang đầy bụng ấm ức, giờ thấy em trai bị bắt nạt thì lửa giận bùng nổ, tuôn một tràng mắng. Mấy tên thiếu niên dù bình thường hay gây chuyện nhưng chỉ bắt nạt người cùng tuổi hiền lành, chưa từng gặp trận này, nhất thời bị cô mắng đến mơ màng. Giang Vân bên cạnh cũng lần đầu thấy Tô Tình thế này, trợn mắt há mồm đứng một bên.
“Tụi mày ngẩn ra làm gì, còn không mau xin lỗi em tao? Thật thiếu giáo dục!”
“Mày…”
Thằng mũ trùm từ ngẩn ngơ tỉnh lại, nghĩ mình lại bị một nữ sinh mắng không trả miệng được trước mặt tiểu đệ thì mặt tối sầm vì giận. Lúc này thằng béo cũng đứng dậy. Thằng mũ trùm vốn định gọi mấy đứa bạn ra tay, nhưng liếc thấy Giang Vân cao lớn bên cạnh thì hơi do dự. Cậu cũng nhìn thấu sát khí trong mắt thằng mũ trùm, ánh mắt lạnh đi tiến lên một bước. Thằng mũ trùm thấp giọng mắng một câu, dẫn mấy đứa đi, trước khi đi còn trừng Tô Lãng một cái, dọa cậu lại rụt người về sau.
Tô Tình cũng thấy cảnh ấy, lòng vừa mắng em trai bất tranh khí vừa càng giận. Cô nhấc chân định đuổi theo, nhưng bị Giang Vân kéo lại. Cậu nhìn ra mấy tên kia là côn đồ trường học, loại người tuổi trẻ bốc đồng làm việc thường không nghĩ hậu quả. Nếu ép quá dễ gây chuyện lớn, mình lại không thể 24/24 bên Tô Tình và Tô Lãng. Mình vừa đánh nhau với Vương Khải đã ấm ức bao ngày, cậu không muốn Tô Tình bị liên lụy vào chuyện phiền phức. Nếu chúng chủ động rút thì không cần so đo nữa.
Tô Tình quay đầu trừng cậu. Cậu lắc đầu với cô. Cô thực ra cũng không định đánh thật, chỉ đang giận, hừ một tiếng rồi thôi. Cậu thấy cô bình tĩnh thì buông tay. Cô chạy đến đỡ Tô Lãng dậy, đau lòng hỏi vết chân trên người em: “Tiểu Lãng em sao rồi? Có sao không? Nó đá đau chỗ nào không?”
“Chị… Em không sao, không đau!”
“Đệ ngốc, mấy đứa kia là ai? Sao chúng bắt nạt em?” Cô vừa hỏi vừa phủi bụi và dấu chân trên người em.
“Chúng nó là bạn học trường em, chúng… muốn em… muốn…”
“Muốn em đưa tiền à? Đồ khốn kiếp, sau này chúng lại dám bắt nạt em thì nói chị hoặc anh Giang Vân, biết chưa?”
“Ừ… Biết rồi.”
“Ai, đệ ngốc của chị, mình lên nhà rồi nói sau.”
“Ừ…”
Cô đỡ Tô Lãng đi về tòa nhà. Cậu nhìn mà lòng hơi ghen tị. Cô quay đầu liếc cậu, như hiểu cậu nghĩ gì, gọi: “Đại ngốc, em trai chị mà anh cũng ghen, còn không mau qua giúp!”
“Ừ, đến đây đến đây!”
Cậu chạy tới nắm tay cô cùng đỡ Tô Lãng lên lầu. Lòng chút ghen tị ấy tự nhiên tan biến. Cậu không biết, khi hai người vừa vào cửa thang máy, một bóng dáng mập mạp từ góc khuất đi ra – chính là Tôn Hạo Nhiên.
Tôn Hạo Nhiên đã đến đây từ sớm, thậm chí cảnh mấy tên bắt nạt Tô Lãng hắn cũng thấy. Hắn muốn ra giúp, tiện làm quen “cậu em vợ”, nhưng lòng sợ phiền phức nên do dự chưa ra tay. Lúc ấy hắn thấy Giang Vân và Tô Tình từ xa đi tới. Hai người không thân mật như thường, như đang giận nhau? Hắn đau lòng nữ thần đồng thời lại mong hai người cãi nhau chia tay, vậy mình chẳng phải có cơ hội?
Rồi nghĩ đến tình cảnh mình: dù hai người chia tay thì mình có cơ hội theo đuổi Tô Tình thật không? Đang tự lo được lo mất thì Tô Tình kêu lên chạy tới đá văng một thằng. Hắn trợn mắt há mồm – nữ thần mình còn có mặt khí phách thế.
Sau đó mấy người giằng co, hắn lo nữ thần chịu thiệt nhưng giờ ra mặt lại không hợp lúc, nên vừa mong hai bên đánh nhau để cuối cùng Giang Vân bị đánh, mình anh hùng cứu mỹ nhân lúc nguy nan. Nhưng chưa kịp YY xong thì mấy tên côn đồ đã chạy mất. Sau đó thấy nữ thần hỏi han em trai ân cần, hắn cực kỳ hâm mộ.
Cảnh tiếp theo càng đả kích hắn nặng: nữ thần ôn nhu gọi Giang Vân một tiếng rồi cậu chạy tới nắm tay cô lên lầu. Nhìn hai người nắm chặt tay, hắn lòng như bị búa tạ đập, hơi nghẹt thở.
(“Hai người đã thân mật thế rồi… Nữ thần với Giang Vân sau khi lên lầu sẽ làm gì… Có phải đã… Không, nữ thần mình không phải người tùy tiện thế… Chỉ nắm tay thôi… Chỉ nắm tay… Với mày thì đến tay nữ thần còn chưa chạm được…”)
Không nói đến Tôn Hạo Nhiên dưới lầu thống khổ giãy giụa. Ba người lên lầu, Tô Tình lại an ủi dặn dò em trai rất lâu. Sau Tô Lãng cúi đầu về phòng mình để cô ở phòng khách thở than. Giang Vân đi tới vỗ vai cô. Cô than: “Ai, em trai chị thật không làm người ta bớt lo. Nó chắc bị bắt nạt nhiều lần rồi mà chẳng nói với gia đình.”
“Con trai sĩ diện mà, lớn thêm tí sẽ trưởng thành thôi.”
“Hy vọng thế…”
“Để nó nghỉ đi, bố mẹ chưa về à?”
“Ừ, mấy ngày nay cửa hàng bận, về muộn lắm. Ai… Tối có nên nói chuyện này với bố mẹ không.”
“Tạm đừng nói vội, chuyện này bố mẹ cũng chẳng giúp được gì. Anh về tìm mấy đứa bạn anh quen, bảo chúng chăm sóc Tiểu Lãng tí. Thế này hiệu quả hơn kể với phụ huynh thầy cô nhiều.”
“Tốt… Cảm ơn anh Giang Vân!”
“Vợ chồng còn nói cảm ơn gì!”
“Anh nằm mơ đi, ai là vợ chồng với anh!”
Cô thối cậu một cái, mặt đỏ muốn đẩy cậu ra. Cậu ôm lấy cô. Hai người nhìn nhau, tình ý lại dâng trào trong mắt. Cô đỏ mặt nhắm mắt. Cậu cúi đầu hôn lên. Cuối cùng cô bị hôn đến nghẹt thở, cơ thể dần mềm nhũn yếu ớt trong lòng cậu. Cậu ôm cô, thâm tình nhìn cô nói: “Tiểu Tình… Anh… anh muốn…”
“Em… Em trai em còn ở nhà…”
“Anh…”
“… Đi… đi phòng em.”
Tô Tình mặt đỏ bừng nhỏ giọng nói. Cậu bế cô đi vào phòng ngủ cô. Phòng không lớn nhưng bố trí rất ấm áp. Nhưng giờ cậu chẳng thời gian thưởng thức. Cậu ôm cô lên giường, hai người đá giày ra rồi quấn quýt hôn nhau trên giường. Tay cậu bắt đầu không thành thật luồn xuống. Cô duyên dáng kêu một tiếng nắm cổ tay cậu, nhưng không ngăn được bàn tay to cậu làm loạn trên ngực cô. Tay kia cậu theo quần short luồn vào. Cô giật mình kẹp chặt đùi. Cậu cúi đầu tiếp tục hôn cô, một tay ôn nhu vuốt ve cô. Một lúc cô thả lỏng phòng bị, để tay cậu thuận lợi chạm chỗ kín dưới thân.
Dưới thân cô đã hơi ướt. Cậu cũng xem qua vài bộ AV, ngón tay bắt đầu vụng về ngoáy trong lồn cô. Theo động tác cậu, hơi thở hai người càng gấp, cô cũng phát ra tiếng rên yếu ớt. Điều này kích thích cậu hơn cả lúc một mình xem phim heo lén. Hạ thể cậu cứng đến sắp nổ tung.
Cậu rút tay ra, nhanh chóng cởi quần áo mình. Cặc sưng tấy dựng đứng trước mặt cô. Cô nhắm mắt quay đầu không dám nhìn. Cậu cởi quần áo và váy ngắn cô, rồi hơi run run nắm quần lót cô.
Cô theo bản năng nắm tay cậu. Hai người nhìn nhau. Mắt cô đầy tình ý nhưng cũng hoảng loạn, run giọng: “Anh… Em… em sợ…”
“Tiểu Tình đừng sợ, anh sẽ thật nhẹ nhàng!”
Cô chiếp nhạ “Ừ” một tiếng, buông tay cậu ra. Cậu thuận thế kéo quần lót cô xuống. Hai người trần truồng ôm nhau. Cậu đứng dậy nhìn cô nói: “Tiểu Tình, em đẹp thật!”
“Anh… Đừng nói nữa… Em xấu hổ lắm…”
“Em yêu, anh đến đây!”
“Ừ…”
Cậu cúi người, tay vịn cặc nhắm lồn cô chậm rãi tiến vào. Lồn đã tiết không ít dâm thủy, cặc cậu thuận lợi đâm vào, lập tức gặp một tầng trở ngại. Cô cũng cảm nhận toàn thân run nhẹ. Cậu nhìn cô đau lòng lắm, nhưng dục vọng vẫn chiếm thượng phong, hất lưng một cái đâm xuống. Cảm giác cặc phá cái gì đó rồi đâm sâu vào lồn cô.
“Ơ… A… A… Đau quá… Ô ô…”
Cô đột nhiên căng cứng toàn thân, hai tay hung hăng nắm ga giường, nước mắt không kìm được trào ra khóe mắt. Cậu ôm cô không dám động, chỉ giơ tay nhẹ nhàng lau nước mắt cô. Đợi cô thả lỏng cơ thể, cậu cúi đầu ôn nhu hôn cô, hai tay mềm nhẹ vuốt ve ngực cô. Cô chậm rãi thoát khỏi đau đớn.
Theo cậu hôn và vuốt ve, dục vọng cô cũng dần dâng lên, nhỏ giọng nói: “Hình như… Không đau lắm nữa… Anh… anh thử động xem…”
“Ừ, đau thì nói anh biết.”
Cậu nhẹ nhàng rút cặc ra. Cô nhíu mày rên nhẹ nhưng không ngăn cậu, nên cậu lại chậm rãi đâm vào. Cô cau mày nói: “Ừ… Không sao… Anh động đi.”
Cậu đáp một tiếng rồi cúi đầu hôn cô một cái, sau đó bắt đầu chậm rãi đút rút. Cô theo động tác cậu hơi thở và tiếng rên càng gấp. Điều này khiến dục vọng cậu càng cao, không kìm được tăng tốc đút vào.
“Ha ha… Ân… Ân… Anh… Ân…”
“Hô… Hô… Tiểu Tình… Em đẹp quá…”
“Ân… Ân… Anh… Ân… Anh…”
“Hô… Tiểu Tình… Anh… anh sắp bắn…”
“A… Bắn trong đi… Em đang kỳ an toàn… Ân…”
“Tiểu Tình… Anh yêu em… A!”
“Ân… Giang Vân em cũng yêu anh… Ân… Ân…”
Theo một trận run rẩy, cậu phun ra một dòng tinh dịch lớn vào lồn cô, rồi ghé lên người cô thở dốc. Cô cũng xụi lơ trên giường thở hổn hển. Cậu lòng hơi buồn bực: nghe bạn nói lần đầu với bạn gái đều nửa tiếng trở lên, mình hình như chưa đến 3 phút đã bắn? Nhưng cũng nghe nói lần đầu đàn ông đều nhanh, chắc bình thường thôi? Cậu tự an ủi mình.
Một lúc sau cậu chống người dậy, cặc tuột ra khỏi lồn cô. Tinh dịch chậm rãi chảy ra, lẫn chút máu hồng. Cô cũng muốn ngồi dậy nhưng vừa nhúc nhích đã thấy hạ thể hơi đau, duyên dáng kêu một tiếng lại nằm xuống giường. Cậu thấy cô cau mày thì đau lòng, lại cúi xuống ôm hôn cô. Hôn một lúc tay cậu lại không yên, bắt đầu sờ soạng trên người cô.
Cô cũng bị kích thích cả người nóng ran, lại bắt đầu rên nhỏ. Cặc cậu dần ngẩng đầu, cuối cùng lại cứng ngắc. Cậu lật người đè cô dưới thân, thở gấp nhìn cô. Cô cũng hơi mê man, gật đầu với cậu. Được cô đồng ý, cậu lại nắm cặc nhắm lồn cô đâm vào, bắt đầu chậm rãi quất động.
“A… Ân… Ân…”
Cô theo cậu đút vào rên nhẹ. Cậu nghe tiếng rên không kìm được lại tăng tốc đút vào.
“Ân… Ân… Chậm chút… Ân…”
“Tốt, hô… Anh chậm chút, còn đau không?”
“Ân… Không… Không đau… Ân… Ân…”
Cậu giảm tốc độ đút vào. Nhưng một lúc sau theo tiếng rên cô càng mê loạn, cậu không khống chế được lại tăng tốc. Lần này cô không ngăn, lồn đã dần quen cặc cậu ra vào, hơn nữa dần có chút cảm giác sướng. Nhưng cô cũng lần đầu, không biết phối hợp thế nào, chỉ bị động nằm trên giường rên rỉ.
“A… Ân… Ân… Anh… Ân… Em dưới… Ân… Cảm giác lạ lắm… Ân…”
“Hô… Lạ thế nào…?”
“Ân… Ân… Không biết… Em… Ân… Nha…”
“A… Tiểu Tình… Anh lại sắp bắn…”
“Ân… Bắn… Bắn trong đi… Ân…”
“Tiểu Tình!! Nha!!”
“Ân… Giang Vân… Nha…”
Cậu lại bắn trong lồn cô, cả người sảng khoái ghé lên người cô. Cô cơ thể hơi không tự nhiên, cảm giác có gì đó sắp ra nhưng lại kẹt lại, khó chịu cực kỳ. Nhưng một lúc cảm giác ấy chậm rãi biến mất. Theo cậu đứng dậy rút cặc ra, cảm giác ấy dần tan. Cô không nghĩ nhiều nữa. Hai người ôm nhau nói lời tâm tình, như cả thế giới chỉ có hai người.
Mà hai người không ngờ, khi Giang Vân vào phòng ngủ tiện tay đóng cửa nhưng chưa cài then thật. Qua khe cửa, một bóng dáng gầy yếu đang giơ điện thoại ghi lại hết mọi chuyện trong phòng ngủ.
Hai người nghỉ ngơi rất lâu, lại nói nhiều lời ngọt ngào rồi cậu bị cô sợ bố mẹ về đuổi ra khỏi nhà. Đến cửa dưới yêu cầu mãnh liệt của cậu, cô miễn cưỡng hôn tạm biệt cậu một cái. Nhưng bị cậu ôm hung hăng hôn một trận, cuối cùng cô thẹn quá hóa giận véo cậu chạy mất. Sau đó cô hơi không tự nhiên đi lên lầu. Mà tất cả đều bị Tôn Hạo Nhiên còn đứng góc tường nhìn thấy.
Tôn Hạo Nhiên lòng u ám một mảng. Từ biểu hiện hai người và dáng đi của Tô Tình có thể thấy nữ thần mình đã quan hệ với Giang Vân, ngay vừa nãy, ngay trên lầu! Hắn suy sụp ngồi dưới đất, mặt tuyệt vọng.
Tô Tình về phòng ngủ mình, nhìn dấu vết trên giường thì mặt khổ sở. Cuốn ga giường dùng nước xả, vết máu đã giặt không sạch. Cô cuốn ga ném vào góc dưới giường, lấy ít đồ linh tinh đè lên che, cuối cùng thay bộ ga mới. Cô gật đầu hài lòng ra khỏi phòng ngủ, đột nhiên nhớ em trai còn ở nhà. Vừa nãy mình với Giang Vân… không bị em nghe thấy chứ? Cô hơi chột dạ mở cửa phòng em trai, thấy em đang nằm trên giường như ngủ say thì nhẹ nhàng đóng cửa lại, quay người thở phào. Sau đó về phòng ngủ kiểm tra xem có chỗ nào quên không. Còn cửa phòng em vừa đóng lại trong nháy mắt, mắt Tô Lãng mở ra. Cậu lấy điện thoại dưới gối, mở album, bên trong toàn ảnh và video Giang Vân với chị mình làm tình. Tô Lãng nhìn mà hơi thở dồn dập, tay bất giác đặt lên quần short ngắn nhỏ của mình triệt động.
Ad có chap mới chx
up r á, mà ad chưa duyệt.
nếu muốn xem trước thì ib tui qua tele t.me/ea7bpp nha.
Alo bán truyện k bạn
sao để up chap mới vậy?
B gửi truyện theo cách cũ tiêu đề kèm chương bên ad sẽ tự động sắp xếp nhé !