Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ và bạn gái bị kẻ thủ biến thành nô lệ tình dục – Update Chương 38

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 10
Giang Vân ngồi xe buýt điên cuồng một đường rồi đến khu nhà Tô Tình. Nhà cô gần đây chuyển đến khu mới vì gia đình kiếm tiền tốt hơn. Khu sạch sẽ, cây xanh đẹp, chỉ là không náo nhiệt như khu cũ. Một tòa nhà dù đông người hơn nhưng lại lạnh lẽo.
Khu không lớn, cậu nhanh chóng đến dưới nhà cô. Bấm thang máy chờ dưới lầu. Không ngờ cửa thang máy mở thì nghe tiếng Tô Tình.
“Hạo Nhiên cảm ơn cậu nhé, trời nóng thế mà còn chạy đến giúp mình.”
“Không… không sao… Có thể… giúp cậu là tốt rồi…”
“Hôm nay mình còn việc, lần khác mời cậu ăn cơm nhé!”
“Không cần… không cần, mình…”
Hai người vừa nói vừa ra khỏi thang máy. Người đàn ông đi cùng Tô Tình thấy Giang Vân đứng cửa thì sửng sốt. Cậu cũng nhận ra người kia là ai – Tôn Hạo Nhiên, bạn quen biết Tô Tình từ nhỏ. Hai người trước ở cùng khu, từ tiểu học đến trung học cùng lớp, còn có duyên hơn cậu với Tô Tình. Là bạn cùng lớp trước đây, cậu đương nhiên biết hắn.
Từ ánh mắt Tôn Hạo Nhiên nhìn Tô Tình vừa rồi có thể thấy tình cảm nồng nhiệt của hắn. Nhưng hắn ngoại hình quá bình thường, thậm chí ấn tượng đầu hơi xấu: da đen, trước hay béo, lớn lên càng cao nhưng không phải kiểu béo tiềm năng. Diện mạo hắn chỉ tạm gọi là chấp nhận được, gầy đi cũng chỉ mặt đường phố. Nên dù hắn thầm mến rồi công khai yêu Tô Tình từ cấp hai đến giờ, cô vẫn chẳng có ý ấy với hắn.
Dĩ nhiên không phải Tô Tình quá trọng ngoại hình – dù đó là bản năng con người – mà tính cách hắn quá chất phác. Quen nhau bao năm, giờ nói chuyện với cô hắn còn lắp bắp. Hai người từng ăn chung, đi chơi chung, hắn cơ bản chỉ nghe cô nói suốt. Kiểu ấy với con gái nào có sức hút? Nên đến giờ chỉ là bạn bè. Sau khi cô yêu Giang Vân thì hắn càng chẳng cơ hội.
Tô Tình đang lạ sao hắn nói nửa chừng thì ngẩn ra, rồi mắt sáng lên thấy Giang Vân, cười chạy tới.
“Giang Vân, anh đến rồi!”
“Ừ… Anh vừa đến, sao hắn ở đây?”
Cậu cau mày chỉ Tôn Hạo Nhiên hỏi. Hắn mặt hơi cứng, gượng cười.
“À, máy tính mình lại hỏng, vừa nãy Hạo Nhiên giúp mình sửa xong.”
“Anh bảo sau này anh sửa cho em mà, sao còn gọi hắn?”
“Thôi đi ông… kỹ thuật anh tệ lắm, mò mẫm nửa ngày. Người ta chưa đến giờ đã sửa xong, còn cài hết phần mềm mình hay dùng!”
“Anh… dùng được là được chứ!”
Tô Tình bĩu môi liếc cậu, đáng yêu cực kỳ. Đáng tiếc cậu đang ghen nên không chú ý. Còn Tôn Hạo Nhiên vì mắt chỉ có cô nên thấy rõ vẻ đáng yêu ấy, thầm nghĩ nữ thần mình tùy tiện làm động tác cũng mê người thế.
Rồi hắn lại đau lòng. Vì cô chưa từng tỏ vẻ ấy với mình. Mỗi lần gặp đều cười, nhưng thân cận vẫn có chút xa cách, khiến hắn chỉ dám đứng xa nhìn không dám tiến tới.
Cậu thấy hắn dùng ánh mắt “sắc mị mị” nhìn bạn gái mình thì lửa giận bùng lên. Thực ra hắn không nhìn sắc mị mị, chỉ mắt nhỏ cộng mặt hơi đáng khinh, híp mắt nhìn cô nên trông như không có ý tốt. Cậu chẳng phân tích, thấy hắn nhìn cô chằm chằm thì không nhịn nổi, quát: “Tôn Hạo Nhiên, Tô Tình là bạn gái tao, sau này máy tính cô ấy hỏng hay gì hỏng, có tao sửa không cần mày quan tâm! Mày đừng dây dưa cô ấy nữa!”
“Mình…”
“Giang Vân! Anh đừng nói thế, là em gọi cậu ấy đến giúp.”
Tôn Hạo Nhiên nghe “Tô Tình là bạn gái tao” thì như bị dao đâm tim, nghẹt thở. Rồi nghe cô bảo vệ mình thì lòng lại hy vọng, nghĩ nữ thần vẫn bênh mình. Bao năm nay hắn vẫn thế: cô nói một câu, cười với hắn một cái cũng khiến hắn vui vẻ, cảm giác mình có vị trí trong lòng cô, kiên trì thích cô. Nhưng hắn cũng yếu đuối, nghe một câu đã liên tưởng nhiều, cuối cùng tự mình đau khổ thầm lặng.
“Hắn rõ ràng có ý với em!”
“Cái gì chứ, tụi em chỉ là bạn tốt!”
(“Bạn tốt… Bao năm nay chỉ là bạn tốt… Đúng vậy… Nếu không thì là gì, giờ cô ấy có bạn trai rồi, Tôn Hạo Nhiên buông tay đi, mày không xứng…”)
Hắn mặt u ám nghĩ, nói câu “Mình đi trước!” rồi lặng lẽ quay đi.
“Hạo Nhiên cảm ơn cậu nhé, lần khác mời cậu ăn cơm!”
Cô nhìn hắn đi thì quay đầu gọi. Hắn nghe xong quay lại cười với cô, lòng lại vui vẻ. Nhưng cậu thì khó chịu, hừ lạnh hai tiếng bên cạnh. Cô quay sang nhìn cậu phì cười.
“A a a, xem nhà mình bình dấm nhỏ giận kìa!” Cô vừa cười vừa dùng hai tay bẹo má cậu kéo ra. Cậu thấy cô cười cũng hết giận nổi.
“Sau này máy tính hỏng anh sửa!”
“Được được được, anh sửa, nhà mình bình dấm nhỏ giỏi nhất!” Cô khoa trương nói, cậu cuối cùng nhịn không được cười đùa theo cô.
Cách đó không xa, Tôn Hạo Nhiên ở góc nhìn cảnh này, lòng đau không nói nên lời. Hắn vẫn tưởng quan hệ mình với cô mập mờ, kiểu “hữu tình chưa đủ”. Nhưng thấy cô với Giang Vân thế này, ảo tưởng hắn tan vỡ. Hắn thất hồn lạc phách rời khỏi nơi đau lòng ấy, khóe mắt bất giác chảy nước mắt. Hai người cười đùa không biết vừa làm tổn thương một trái tim, tay trong tay chuẩn bị đi rạp xem bộ phim tình cảm hài mới chiếu.
Tầm mắt quay về nhà. Lâm Mộng Khiết đang quỳ dưới đất bú liếm cho Vương Khải ngồi trên giường. Váy ngắn công sở bị cuốn lên hông, quần tất giữa hai chân bị xé toạc một mảng lớn, nội y quần lót vứt bên cạnh, lồn ướt át hoàn toàn lộ ra. Theo nhịp bú liếm, cơ thể bà rung rung, từng giọt tinh dịch còn chảy xuống.
“A… Ân… Ân… Lồn cô…”
Bà liếm sạch cặc hắn rồi, ngẩng đầu cau mày nuốt tinh dịch trong miệng xuống, đôi mắt to đẹp hơi đáng thương nhìn hắn. Hắn cúi người vuốt tóc bà nói: “Cô giáo hôm nay ngoan thật. Thưởng miệng trên xong rồi, giờ đến thưởng miệng lồn dưới!”
“Hô… Thưởng… gì…?”
“Hắc hắc, cô giáo thân yêu, đứng dậy trước đã!”
Bà run run hai chân đứng lên. Vừa nãy đại chiến khiến chân bà mềm nhũn. Hắn quay đầu cầm cuốn sổ đưa bà, cầm bút đặt bên. Bà cầm sổ ngẩn ra không biết hắn định làm gì.
“Cô giáo dạy ngữ văn bao năm, cuốn này có nhiều từ em không biết, cô dạy em đi!”
“… Ờ, tốt, em muốn học thì cô lúc nào cũng dạy được.”
Bà ban đầu tưởng hắn thật đổi tính muốn học, nhưng mở sổ liếc hai cái thì hiểu ngay, mặt đỏ bừng. Trên đó toàn từ ngữ cực kỳ hạ lưu dâm uế, chỉ nhìn đã khiến bà xấu hổ. Hắn thì thầm bên tai bà: “Cô giáo bắt đầu đọc đi, từ đầu tiên là gì?”
“Từ đầu tiên… là… là vú.”
“Vú ở đâu, cho em xem nào!”
“Tại… ở đây…” Bà do dự chút rồi vẫn kéo áo lên, lộ ra bộ ngực cao ngất.
“Ừ, không tệ không tệ, tiếp theo đọc đi!”
“Từ thứ hai là… lồn dâm…” Bà hàm hồ nhỏ giọng nói.
“To tiếng chút!”
“Vâng… Lồn dâm!”
“Ừ, cô giáo lồn dâm ở đâu thế?”
“Tại… ở đây…” Bà hai tay giao nhau đặt trước lồn.
“Đừng che tay, lại gần cho em xem!”
Bà nghe vậy bước tới gần một bước, chậm rãi mở tay ra, không biết làm sao đặt sau lưng. Hắn nhìn chằm chằm lồn bà. Bà bị nhìn mà bồn chồn bất an, nhưng có chút khoái cảm khác thường đang dâng lên.
“Sao chỗ cô giáo lại gọi là lồn dâm thế?”
“Em… Cô không biết… Đừng nhìn… Cô… xấu hổ lắm…”
“Vì bị học trò nhìn lồn dâm mình nên thẹn thùng à?”
“Em… Em… A… Ân…”
Bà đột nhiên cảm thấy trong lồn truyền đến khoái cảm mạnh mẽ, cơ thể run rẩy theo phản ứng, tiết ra một dòng dâm thủy lớn, trực tiếp nhỏ giọt xuống sàn.
“Chậc chậc, không hổ là lồn dâm, chỉ bị nhìn thôi đã cao trào phun dâm thủy rồi.”
“Ân… Ân… Hô…”
Bà chỉ thở dốc không trả lời hắn. Mình vậy mà chỉ vì bị hắn nhìn chỗ kín đã nhỏ cao trào, khiến bà thẹn thùng không thôi. Hắn nâng cằm bà ý bảo tiếp tục đọc từ trong sổ.
“Từ tiếp theo là… cặc, ở… ở đâu.”
“Ồ, danh từ hết rồi.” Hắn cầm sổ lật sang trang sau nói với bà.
“Danh từ hết, dưới là vài động từ. Cô giáo làm động tác theo động từ, đơn giản lắm, hiểu chưa?”
“Ân… Hiểu…”
“Tốt, cô giáo trước biểu diễn cho em xem ‘nắn vú’ là gì nào!”
“… Vâng.”
Bà nâng hai tay hơi run vì căng thẳng thẹn thùng, nắm lấy đôi vú cao ngất của mình xoa nắn qua lại. Hắn lén lấy điện thoại từ túi quần mở chế độ quay. Bà thẹn thùng cúi đầu nhìn sang bên tránh ống kính.
“Quay mặt nhìn ống kính!”
“… Em… Em…” Bà lắp bắp hai câu, cuối cùng vẫn quay đầu nhìn thẳng màn hình.
“Ừ, cô giáo giờ đang làm gì thế?”
“A… Em đang… nắn vú…”
“Thì ra thế, ha ha.”
Hắn vừa dạy bà nói lời dâm đãng vừa dùng điện thoại quay bà. Bà dù rất thẹn thùng nhưng bị nhìn chăm chú tự an ủi, bị ép nói lời hạ lưu… khiến bà có khoái cảm tinh thần đặc thù, thậm chí vượt qua khoái cảm cơ thể, khiến bà trầm mê không tự kiềm chế. Thay vì bị ép buộc, giờ bà đã khát khao bị dạy dỗ.
Bao năm nay bà sống an nhàn – nói khó nghe là tầm thường đơn điệu. Nhưng lòng người ai cũng có phần phản nghịch, khát phá vỡ trói buộc giải phóng bản thân. Chỉ đa số bị khuôn phép kìm hãm cả đời. Bà vốn cũng định an ổn sống thế đến hết đời, cho đến lần này vì chuyện đánh nhau mà trời xui đất khiến quan hệ với Vương Khải.
Hai ngày qua xảy ra quá lớn đánh vào bà. Sau khi điểm mấu chốt trong lòng bị phá hôm qua, nội tâm và tính cách bà đã thay đổi lớn, chỉ bà chưa phát hiện – hoặc không muốn thừa nhận. Bà không muốn sống tầm thường nữa, không muốn ngày tháng dài cô đơn trống rỗng. Bà cũng là phụ nữ, cần đàn ông chiều chuộng, dù quan hệ ấy trong mắt người thường là dị dạng, không đạo đức.
Dĩ nhiên giờ bà chưa thực sự ý thức được nội tâm mình. Áy náy với chồng con và tình cảm mười mấy năm vẫn còn, không để bà lập tức sa đọa. Nhưng hành động bà đã bất giác phóng túng bản thân, tìm lý do cho sa đọa, dưới ép buộc hắn từng chút phá vỡ ranh giới cuối cùng.
“Đúng rồi, ngoáy nhanh hơn chút!”
“A… Vâng… Ân… Ân… A… A…”
“Dùng sức! Dùng sức ngoáy lồn dâm mình đi!”
“A… A… Vâng… A… Sắp cao trào… A…”
“Dừng lại!”
“A… Em… Hô…”
“Muốn cao trào không?” Hắn cười xấu xa hỏi.
Bà vội gật đầu. Hắn nằm xuống giường, cặc dựng thẳng tắp. Hắn một tay gối sau đầu nhìn bà nói: “Muốn cao trào thì tự ngồi lên!”
“A… Vâng…”
Bà trèo lên giường, ngồi chồm hỗm trên người hắn, dùng tay nắm cặc hắn tìm đúng vị trí định ngồi xuống. Nhưng cặc vừa chạm mép lồn đã bị hắn nâng hông ngăn lại.
“Vừa học bao từ mới, cô giáo dùng chúng tạo câu đi.”
“… A… Tạo câu? … Lồn dâm cô giáo… muốn bị… cặc to đút đến cao trào…”
“Ừ, coi như đạt.” Hắn nói xong buông tay. Không trở ngại, bà ngồi xuống, cặc lớn “phốc” một cái đâm sâu vào lồn bà.
“A… Sướng quá… To thật…”
“Cặc to đút sướng hơn ngón tay ngoáy không?”
“… Cặc to… đút sướng hơn.”
“Hắc, cô giáo tự động đi!”
“Vâng… Ân… Ân… Ân…”
Bà vặn eo khiến cặc ra vào quấy trong mật huyệt mình. Cặc lớn hắn khiến hạ thể bà căng đầy, dâm thủy theo cặc chảy ra. Mình ở trên động khiến bà cảm giác nhục nhã càng sâu, hơn nữa hắn còn quay điện thoại cảnh bà dâm đãng, khiến bà xấu hổ cực độ. Nhưng đồng thời bà nhận được khoái cảm tinh thần khác thường, thậm chí vượt cơ thể, khiến bà nhanh chóng đến cao trào.
“A… A… Lồn dâm không chịu nổi… A… Cao trào… Phun rồi… A… A…”
Sau tiếng rên cao vút, bà run rẩy dữ dội. Dù cặc vẫn trong lồn vẫn “phốc phốc” phun ra không ít dâm thủy. Vài giây sau bà mệt lả nằm lên người hắn thở dốc. Hắn cũng đặt điện thoại xuống ném bên cạnh.
“Hắc, cô giáo sướng xong rồi, giờ đến học trò.”
“Hô… Hô… Cô không chịu nổi… Nghỉ chút đi.”
“Sắp đi học rồi, phải tranh thủ học bổ túc, sao nghỉ được!”
“Nha… Nha… Nhẹ chút… A… Sướng quá… A…”
Hắn ôm mông bà bắt đầu vòng chinh phạt mới. Theo động tác kịch liệt hai người, giường dưới thân rung lắc. Khung ảnh bà với chồng trên tủ đầu giường vì rung mà rơi xuống, kính vỡ tan, ảnh chính giữa bị xé một đường rách. Nhưng chút động tĩnh ấy chẳng ảnh hưởng đến hai người đang say sưa “vật lộn”. Bà nằm lên người hắn vong tình rên rỉ, dưới tốc độ cao của hắn cao trào liên tục.

3.8 18 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Khang

Ad có chap mới chx

EA7 bp

up r á, mà ad chưa duyệt.
nếu muốn xem trước thì ib tui qua tele t.me/ea7bpp nha.

Khang

Alo bán truyện k bạn

EA7 bp

sao để up chap mới vậy?