Mất em – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mất em – Update Chương 6
Tác Giả: tele: hashinomotoo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ngoại tình
Ngày Cập Nhật : 23/05/2026
Chương 4: Nụ hôn..
Buổi chiều hôm đó, quán cà phê đông khách hơn thường lệ. Ánh nắng vàng vọt của tháng mười một len qua tán phượng già trước cửa, chiếu những vệt sáng dài xuống mặt bàn gỗ ngoài trời. Không khí se lạnh khiến nhiều người thích ngồi ngoài trời hơn là bên trong. Huy ngồi ở góc quầy bán hàng quen thuộc, tay cầm ly cà phê sữa đá đã nguội ngắt từ lâu, mắt không rời khỏi vợ mình.
Lan vẫn tất bật sau quầy bán hàng như mọi ngày. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang dính sát vào người vì mồ hôi, hai nút trên cùng hở rộng, để lộ khe ngực sâu hun hút và cặp vú căng tròn to đẹp rung rinh quyến rũ theo từng cử động. Cặp mông cong tròn căng mọng lắc lư nhẹ nhàng dưới lớp váy đen ôm sát, đường cong eo thon gọn tạo nên thân hình cực kỳ hút hồn. Chiếc váy xẻ tà cao tận giữa đùi, lộ ra phần đùi trong trắng mịn mọng nước mỗi bước chân.
Tên phiền phức đó lại đến rồi..
Một vị khách trung niên 42 tuổi tên Minh – khách quen lâu năm, làm chủ tiệm sửa xe gần đó – ngồi ở bàn ngoài trời gần quầy bán hàng. Hôm nay bộ dạng của ông ta có vẻ đã hiện rõ men rượu, uống hơi nhiều, mặt đỏ gay, bụng phệ lấn ra ngoài. Ông Minh vẫy tay gọi Lan, giọng ngọng nghịu nhưng vẫn dí dỏm:
“Cô chủ nhỏ ơi… ra đây với anh một chút nào…anh gọi thêm ly cà phê sữa đá… mà khoan đã, hôm nay cô nàng mặc sexy quá đi…hehehe..nhìn cái dáng người này là anh muốn… híc… muốn xin cô chủ nhỏ một cái ôm cho ấm lòng già rồi…”
Lan cười gượng, bước ra bàn ông ta với ly cà phê trên tay. “Anh Minh uống nhiều rồi, em pha cà phê cho anh nhé? Hay anh muốn em gọi xe về cho anh?”
Ông Minh không chờ Lan đặt ly xuống. Tay ông ta đã vươn ra túm lấy eo Lan kéo sát lại một cách tự nhiên. “Úi trời ưi cưng ơi… eo thon thế này mà giấu anh hoài…hêhheh…. mông cong đẹp thế kia, đùi trắng mịn thế này… cho anh sờ tí đi cô nàng… anh thèm cái dáng người của cưng mãi rồi…”
Tay ông Minh ôm chặt eo Lan, vuốt ve nhẹ rồi vỗ hai cái bốp mạnh lên cặp mông cong tròn căng mọng. Ông ta cười hí hí, dí sát mặt vào ngực Lan, hơi thở nóng hổi đầy mùi rượu:
“Trời đất ơi… mềm mại thế này… chắc chắn là hàng thật… cô chủ nhỏ cho anh sờ vú tí đi… anh hứa chỉ sờ tí thôi… híc… thằng bồ em may mắn thật đấy… mà chắc cũng không biết hưởng hết đâu…hehheehe…. nào quay mông ra đây nào cô chủ nhỏ..
Lan giật bắn mình, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Cô đẩy mạnh tay ông Minh ra, giọng gay gắt:
“Anh Minh! Anh say rồi thì về nhà đi! Anh buông em ra, không em về bảo vợ anh đấy! Buông ra ngay!”
Ông Minh cười man dâm, tay vẫn bám chặt, dí dỏm:
“Ơ… cô chủ nhỏ giận gì mà dữ thế… anh chỉ đùa tí thôi mà… body cô nàng ngon thế này, ai mà chẳng thèm… anh sờ tí thôi mà có sao đâu…”
Phía sau mấy ông khách cũng đã bắt đầu xì xào bàn tán, Một số thì lắc đầu ngao ngắn, một số thì tận hưởng cảnh cặp mông to múp đó bị bóp nắn liên tục, Lan đỏ mặt, cô bối rối không biết phải làm sao. Bàn tay ông Minh ngày một quá đáng hơn, hết sờ nắn xoa bóp cặp mông to tròn căng mọng của Lan, tay luồn vào cái lồn múp in hằn sau lớp quần lót rồi lại dí cằm hít bà bầu vú đang phập phồng sau lớp vải mỏng, Lan vì không muốn làm mất mặt khách quen nên cô không dám ra tay, chỉ dám chống cự phản kháng ông ta một cách yếu ớt, Đang trong lúc không biết phải làm gì thì đột nhiên từ phía kho đồ sau quán, Đạt lao ra như cơn lốc. Cậu mặc áo ba lỗ cũ kỹ dính mồ hôi, cơ bắp ngăm đen cuồn cuộn, mặt vẫn còn vết bầm nhưng ánh mắt sắc lạnh. Đạt không nói nhiều, chỉ lao thẳng tới, một tay túm cổ áo ông Minh kéo mạnh ra, tay kia đẩy mạnh một cái khiến ông Minh loạng choạng ngã ngồi xuống ghế.
Ông Minh say rượu, mặt đỏ gay, quát lên: “Mày là thằng nào? Dám xen vào chuyện của tao?”
Đạt đẩy mạnh thêm một cái nữa khiến ông Minh ngã ngửa ra đất. Ông Minh lồm cồm bò dậy, chửi bới vài câu rồi lảo đảo bỏ đi, miệng vẫn lảm nhảm.
” Mày chờ đấy, chưa xong với tao đâu.”
Sau khi ông Minh đã khuất hẳn bóng, Đạt mới quay sang Lan, giọng trầm và dí dỏm nhưng đầy uy lực:
“Mấy loại như ông này phải cho biết tay chị ạ. Già còn dê!!
Lan đứng đó, chân run run, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Cô nhìn Đạt, giọng nhẹ nhàng nhưng xúc động:
“Cảm ơn em Đạt… em giúp chị nhiều quá…”
Đạt gật đầu, giọng bình tĩnh: “Không có gì chị. Em chỉ làm tốt bổn phận của em thôi. Chị quên giờ em là bảo vệ của cửa hàng mình rồi à..”
Lan lau mồ hôi trên trán, giọng dịu dàng: “Em… em vào kho nghỉ thêm đi, mới hôm trước vẫn còn ngã đau mà nay đã hừng hực thế rồi.. Đợi chị một chút, Chị dọn bàn cho xong rồi vào thăm em sau.”
Đạt gật đầu, quay vào kho. Lan đứng lại một lúc, mặt vẫn đỏ bừng, rồi tiếp tục làm việc như không có gì xảy ra.
Huy chỉ biết ngồi đó, có lẽ cậu vẫn còn đang mê mẩn bởi màn sờ soạng của ông Minh trên người vợ mình, tâm trạng cậu bây giờ rất rối loạn, đầu dưới thì cương lên hết cỡ, còn đầu trên thì liên tục là những suy nghĩ về việc liệu lúc đó Đạt cứu nguy cho Lan có đúng như ý muốn của anh không? Hay anh vẫn muốn nhìn người vợ chung sống bao năm của mình bị đụng chạm bởi một tên trung niên già úa thêm một lúc nữa..? Cậu không biết, thực sự không biết…
Và cả Lan cũng vậy, cả ngày hôm đó, tâm trí Lan mê man, suy nghĩ về một điều gì đó ướt át và bí ẩn..
Tối muộn, sau khi quán đóng cửa, Huy lại tiếp tục bài ca giả vờ mệt và về phòng trước. Lan ở lại dọn dẹp thêm một lúc, rồi lén đi về phía kho. Huy chờ Lan đi qua rồi mới rón rén theo sau. Anh nép sát vào tường, bước chân nhẹ như mèo, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập. Anh biết mình đang làm chuyện ngu ngốc, nhưng không kìm được. Anh lén lút bám theo Lan suốt quãng đường ngắn từ quầy bán hàng ra kho, luôn giữ khoảng cách đủ xa để không bị phát hiện.
Lan đẩy cửa kho bước vào. Đạt đang ngồi trên giường, chỉ mặc quần short.
“Chị… chị vào làm gì muộn thế?” Đạt hỏi, giọng khàn khàn.
Lan ngồi xuống mép giường, sát bên cậu. “Chị… chị muốn cảm ơn em lần nữa. Hôm nay nếu không có em thì chị không biết phải làm sao…”
Hai người ngồi sát nhau trong kho thoáng đãng. Lan bắt đầu kể lại chuyện hôm nay, giọng vẫn còn run run:
“Hôm nay ông Minh say quá… tay ông ấy sờ mạnh lắm, bóp eo chị, sờ đùi chị luôn… chị đẩy không nổi. Mấy lần trước cũng có vài ông khách hay nói bậy, hay liếc nhìn ngực chị, nhưng hôm nay ông Minh quá đáng thật… chị ngại quá…”
Đạt nghe xong, cười khẩy một cái, giọng vô tư nhưng dí dỏm:
“Phải em mà là chị thì em tát cho một phát vào mặt luôn. Mấy ông già say rượu kiểu đó phải cho biết tay mới chịu. Chị nhẫn nhịn quá, lần sau có ai dám làm vậy nữa, chị cứ gọi em ra, em xử cho.”
Lan nghe xong bật cười khúc khích, cái căng thẳng trong ngày hôm nay dường như tan bớt. “Em nói nghe ghê quá… chị là con gái, đâu có tát người ta được. Nhưng mà… em nói cũng đúng, chị yếu đuối quá.”
Đạt cười, tiếp tục: “Yếu đuối thì có em đây. Chị cứ để em lo mấy chuyện đó. Chị lo pha cà phê, cười với khách là đủ rồi.”
Hai người nói chuyện rất lâu về ngày hôm đó. Lan kể thêm về mấy ông khách khác từng có thái độ không hay, về những lần bị liếc ngực, bị nói đùa tục tĩu. Đạt lắng nghe, thỉnh thoảng xen vào vài câu dí dỏm, khiến Lan cười nhiều hơn. Không khí trong kho dần ấm áp, gần gũi. Càng nói, hai người càng ngồi sát nhau. Ánh đèn vàng vọt trong kho chiếu lên mặt họ, tạo nên một không gian riêng tư.
Lan ngẩng lên nhìn Đạt. Đôi mắt họ chạm nhau, nhìn chằm chằm một lúc lâu. Không ai nói gì. Lan cảm nhận rõ hơi thở của Đạt, mùi mồ hôi nam tính thoang thoảng từ cậu. Tim cô đập nhanh hơn.
Cô cắn môi, giọng nhỏ nhẹ, ngại ngùng:
“Đạt… chị cảm ơn em bằng cái này được không?”
Không chờ Đạt kịp phản ứng, Lan kiễng chân, hôn nhẹ lên môi cậu. Nụ hôn bất ngờ, kéo dài khoảng ba giây. Môi Lan mềm mại, ấm áp chạm vào môi Đạt. Đạt giật mình, mắt mở to vì bất ngờ.
Lan buông ra ngay sau đó, mặt đỏ bừng, vội vàng đứng dậy: “Chị… chị xin lỗi… chị…”
Cô quay người định bước ra khỏi kho. Đạt nhanh tay giữ lấy cổ tay Lan kéo lại. Cậu kéo mạnh một cái, ép Lan sát vào người mình. Đạt cúi xuống, hôn sâu. Lần này là nụ hôn thật sự, chậm rãi và đầy khao khát. Môi cậu ép chặt vào môi Lan, lưỡi Đạt nhẹ nhàng liếm dọc mép môi cô rồi luồn vào, tìm lưỡi Lan quấn quýt. Hai lưỡi quấn lấy nhau, xoắn xuýt, hút lấy hơi thở của nhau. Đạt hôn sâu hơn, nghiêng đầu để hôn ngấu nghiến, tiếng chụt chụt ẩm ướt vang lên trong kho yên tĩnh.
Một tay Đạt luồn vào áo Lan, bàn tay to lớn bóp mạnh cặp vú căng tròn to đẹp qua lớp vải mỏng. Ngón tay cậu siết nhẹ, xoa bóp, vê tròn núm vú đang cương cứng. Lan run rẩy toàn thân, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Đạt hôn mạnh hơn, lưỡi cậu cuốn lấy lưỡi Lan, hút lấy, liếm láp, trao đổi nước bọt nóng hổi. Tay kia của Đạt vuốt dọc sống lưng Lan rồi trượt xuống, bóp chặt cặp mông cong tròn căng mọng, kéo hông cô ép sát vào người mình, cạ con cặc to tướng đằng sau chiếc quần đó vào khe lồn phập phồng sau chiếc quần mỏng của cô.
Lan thở dốc, hai tay vô thức bám chặt vai Đạt, móng tay cào nhẹ lên da cậu. Cô rên rỉ trong miệng Đạt, cơ thể nóng ran, đầu óc quay cuồng. Nụ hôn kéo dài, sâu và say đắm, hai người như quên mất thời gian.
Huy lén nép ngoài cửa kho, rón rén từng bước nhỏ như sợ tiếng chân vang lên. Anh cúi người thấp, dán sát vào tường, tim đập thình thịch như muốn nổ tung. Anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Anh không dám đẩy cửa, chỉ khẽ hé một khe hở nhỏ bằng ngón tay, mắt dán chặt vào cảnh bên trong. Anh thấy rõ nụ hôn sâu, thấy rõ tay Đạt bóp vú vợ mình, thấy rõ Lan run rẩy đáp lại. Cặc anh cứng ngắc đau điếng. Anh lén mở camera trên điện thoại bằng một tay run run, vừa quay vừa thủ dâm ngay ngoài cửa, khoái cảm bệnh hoạn dâng trào đến mức anh phải cắn môi không cho mình rên ra tiếng.
Nụ hôn đầu tiên của niềm biết ơn… đã chính thức mở ra một cánh cửa không thể đóng lại.
Mới xem ké của bạn mình truyện rất hay
tele lúc nào cũng sẵn rep nhé bro, mua ib mình, đáng tiền lắm đấy kk
Hay lắm còn nữa kg bác
còn nhé bác, nhắn qua tele e để đọc sớm
Kg dc bác oi