Mất em – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mất em – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

CHƯƠNG 3: Thân Mật..

Huy tỉnh dậy trong phòng ngủ phía sau quán với cái đầu vẫn còn hơi choáng váng sau một đêm dài trằn trọc. Anh ngồi dậy, xoa xoa mặt, rồi nghe thấy tiếng lục đục từ khu bếp. Anh bước ra, thấy Lan đang tất bật. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang của cô dính sát vào người vì mồ hôi, hai nút trên cùng hở rộng, ngực to tròn rung nhẹ mỗi khi cô khuấy nồi. Chiếc váy đen ôm sát vẫn xẻ tà cao, lộ ra phần đùi trong trắng mịn.

Lan đang nấu một nồi cháo gà thơm phức, thêm gừng, hành lá, chiên thêm trứng ốp la và xào rau củ. Mùi thức ăn ấm áp lan tỏa khắp quán. Huy đứng ở cửa bếp nhìn vợ, giọng khàn khàn:

“Cô nàng hôm nay dậy sớm ghê nhỉ..”

Lan quay lại, mỉm cười nhẹ nhưng ánh mắt có gì đó xa xăm: “Anh dậy rồi à? Em nấu cháo gà cho Đạt. Cậu ấy đang bị thương, mấy ngày sắp tới chắc em phải lo cho cậu ấy ăn uống đầy đủ. Anh tự múc lấy mà ăn nhé, lát nữa em mang ra cho cậu ấy.

Huy gật đầu, cố nén cảm giác khó chịu đang dâng lên trong ngực. Anh nhớ ra một chuyện mình đã quên mất từ lâu: trước khi quyết định cho Đạt ở lại, khoảng một tháng trước đó anh đã lắp một chiếc camera nhỏ trong kho – đặt ở góc trần nhà, quay rõ cả giường và khu vực xung quanh. Lúc đó anh chỉ nghĩ là để canh chừng mấy con chuột đáng ghét lúc nào cũng lảng vảng mấy tiếng chít chít khắp nơi, hoặc phòng khi có chuyện gì đó xảy ra. Nhưng anh quên béng mất không nói với Lan, và đó lại là một cơ hội hoàn hảo để giờ đây chiếc camera ấy đang hoạt động trong góc khuất, và Huy biết rõ mình sẽ dùng nó để làm gì…

Lan bưng khay cơm nóng hổi lên, cười nhẹ với chồng: “Em ra kho một chút. Anh ở đây coi khách giúp em nhé”

Cô quay người bước ra sau quán. Huy đứng im một lúc, rồi lén lút đi theo. Anh nép sát tường, rình rập theo Lan từ xa, tim đập thình thịch. Anh không dám đi sát quá, chỉ lén nhìn từ góc khuất, chờ Lan đẩy cửa kho bước vào rồi mới lén lại gần hơn.

Lan đẩy nhẹ cửa kho, bước vào. Đạt đang ngồi trên mép giường, chỉ mặc mỗi chiếc quần short cũ, thân trên cởi trần. Những vết bầm tím trên mặt và người cậu vẫn còn rõ, nhưng trông cậu đã đỡ hơn nhiều. Cậu ngẩng đầu nhìn Lan, mắt sáng lên một chút.

“Chị… chị dậy sớm thế?” Đạt hỏi, giọng còn hơi khàn vì ngủ dậy.

Lan mỉm cười dịu dàng, đặt khay cơm xuống bàn nhỏ. “Ừ, chị nấu cháo gà cho em đây. Ăn nhanh đi không nguội, dưỡng thương cho khoẻ, còn bắt tay vào làm việc sớm. Em bị thương nên phải ăn uống đầy đủ chứ.”

Cô ngồi xuống ghế nhựa ngay bên cạnh giường, cách Đạt chỉ một khoảng nhỏ. Kho tuy rộng nhưng hai người ngồi gần nhau nên vẫn cảm giác thân mật. Lan cúi xuống khuấy thìa cháo, cặp ngực tròn trĩu lủng lẳng theo nhịp tay, khe ngực sâu hun hút hiện rõ dưới lớp áo mỏng.

Đạt nuốt nước bọt, mắt lướt qua ngực Lan rồi nhanh chóng nhìn xuống cháo. “Chị… chị không cần làm vậy đâu. Em tự làm được mà.”

“Không được. Mấy chuyện vặt vãnh này để chị lo đi, cho chị bớt áy náy, đằng nào so với vết thương của em đáng ra chị cần phải bồi thường nữa ấy chứ, cứ coi chị như người nhà đi” Lan nói nhẹ nhàng, giọng ấm áp. Cô gắp một miếng thịt gà nhỏ bỏ vào chén cho Đạt. “Ăn đi em. Hôm qua em kể chị hoàn cảnh của em thế nào, chị nghe mà sót cả ruột. Từ nay ở đây với chị, chị sẽ cố gắng lo cho em, ít nhất thì cũng có một công việc và chỗ ở ổn định hơn cho em là điều chị có thể làm.”

Đạt cầm thìa lên ăn chậm rãi. Hai người ngồi im lặng một lúc, chỉ có tiếng thìa chạm chén và tiếng quạt trần quay đều. Lan nhìn Đạt ăn, mắt cô lại long lanh như sắp khóc. Cô vốn nhạy cảm, dễ xúc động, chỉ cần nghĩ đến hoàn cảnh của Đạt là nước mắt cô lại muốn rơi.

“Đạt… em kể chị nghe thêm đi.” Lan nói khẽ, giọng dịu dàng. “Em ở trại trẻ mồ côi hồi nhỏ, rồi trốn ra ngoài… em có bao giờ nhớ bố mẹ không?”

Đạt ngập ngừng một chút, nhìn xuống chén cháo. “Dạ… nhớ chứ chị. Nhưng em cũng quen rồi. Ở trại thì đông bạn, nhưng ai cũng có hoàn cảnh riêng, chẳng ai quan tâm ai nhiều. Ra ngoài thì một mình… đôi khi em nằm trong phòng trọ, nghe tiếng mưa rơi là em lại nghĩ, không biết mai này có ai thương em không.”

Lan đưa tay vuốt nhẹ vai Đạt, ngón tay chạm vào cơ bắp săn chắc. “Giờ thì ổn rồi. Chị mong em sẽ cảm thấy thoải mái với nơi ở mới này. Em đừng nghĩ lung tung nữa nhé.”

Cô đứng dậy, lấy hộp sơ cứu từ góc kho, rồi quay lại ngồi sát hơn. “Để chị băng bó lại cho em. Vết thương trên má em còn sưng, chị sợ nhiễm trùng.”

Lan cúi khẽ người trước mặt Đạt, hai tay nhẹ nhàng tháo băng cũ. Cặp vú căng tròn săn chắc ngay trước mặt cậu, núm vú hồng hào in rõ qua lớp vải mỏng. Khi cô cúi xuống sát để lau thuốc, hai quả vú áp sát hơn gần người Đạt. Đạt nuốt nước bọt, tay vô thức đặt lên thành giường, nhưng đùi cậu khẽ chạm vào đùi Lan.

Lan đỏ mặt, nhưng không đẩy ra. Cô chỉ khẽ cắn môi, tiếp tục lau thuốc cẩn thận. “Em đau không? Chị làm nhẹ thôi nhé…”

“Không đau đâu chị…” Đạt đáp, giọng trầm thấp. Tay cậu “vô tình” trượt nhẹ lên đùi trong trắng mịn của Lan, ngón tay dừng lại ở mép váy xẻ.

Lan run nhẹ, mặt đỏ bừng, nhưng cô vẫn cúi đầu tiếp tục băng bó. Không khí trong kho đột nhiên ngột ngạt hơn, dù quạt trần vẫn quay đều. Lan lau xong, chuyển sang massage vai cho Đạt. Hai tay cô ấn nhẹ lên vai cậu, xoa bóp những múi cơ săn chắc.

“Em làm việc nhiều nên vai cứng quá. Chị massage cho em bớt mỏi nhé.” Lan nói, giọng hơi run.

Đạt nhắm mắt, hưởng thụ. Cậu cố tình ngả người ra sau một chút, lưng cậu ép sát vào ngực Lan.

Họ ngồi như vậy khá lâu. Lan massage vai cho Đạt, hai người nói chuyện linh tinh về quán cà phê, về công việc, về những chuyện nhỏ nhặt. Đạt kể thêm vài chuyện vui lúc chạy xe ôm, Lan cười khúc khích. Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần…

Cánh cửa đóng sầm lại ngay khi Huy tới gần, hụt hẫng, lo lắng bồn chồn là những từ có thể diễn tả chính xác nhất tâm trạng của huy hiện tại, cậu lặng lẽ đi ra phía trước quán, giả vờ dọn dẹp nhưng mắt liên tục liếc về phía kho. Đột nhiên anh nhớ tới chiếc camera mình đã lắp vào khoảng tháng trước trong góc khuất của nhà kho, anh cười lớn, mắt nhắm tít như đứa trẻ vớ được bộ đồ chơi, không chần chừ, Huy lén mở điện thoại, xem trực tiếp.

Trên màn hình, anh thấy rõ vợ mình đang rất gần Đạt, ngực cô ép sát vào người cậu, tay massage vai, hai người nói chuyện thân mật. Huy siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch. Cặc anh cứng ngắc trong quần. Anh không chỉ ghen, mà còn cảm nhận một thứ khoái cảm lạ lùng, bệnh hoạn đang len lỏi.

Anh lén đi ra sau quán, nép sát tường kho, cố gắng nghe ngóng qua cửa.

Trong kho, Lan vẫn ngồi sát Đạt. Cô lau mồ hôi trên trán cậu bằng khăn giấy, giọng dịu dàng:

“Em nóng không? Em dễ đổ mồ hôi nhỉ? Kho thoáng rồi mà em vẫn đổ mồ hôi. Để chị lấy quạt cầm cho em.”

Cô đứng dậy lấy quạt tay, cúi xuống thấp. Váy lại xốc lên, lộ một chút viền mông cong trắng hồng và chiếc quần lót ren đỏ bên trong . Đạt nhìn chằm chằm, tay siết chặt thành giường.

Lan quay lại, cô nhìn thấy ánh mắt đó, cô vội đưa quạt cho Đạt, mặt vẫn đỏ:

“Em cầm quạt đi. Chị… chị ra ngoài một chút, lát nữa chị mang nước cho em.”

Cô bước ra khỏi kho, mặt đỏ bừng, tim đập nhanh. Đạt ngồi lại, mắt vẫn dán vào cửa kho, miệng khẽ mỉm cười…

4.7 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele: chimmotnang

Mới xem ké của bạn mình truyện rất hay

tele: hashinomotoo

tele lúc nào cũng sẵn rep nhé bro, mua ib mình, đáng tiền lắm đấy kk

Tèo không nứng

Hay lắm còn nữa kg bác

tele: hashinomotoo

còn nhé bác, nhắn qua tele e để đọc sớm

Tèo không nứng

Kg dc bác oi