Mất em – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mất em – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

CHƯƠNG 5: Lửa Ngầm Cháy Trong Lòng

Lan bước ra khỏi kho hàng trong trạng thái hoàn toàn hỗn loạn, như thể vừa bị một cơn sóng dữ dội ập đến, cuốn phăng đi hết thảy những gì còn lại của lý trí trong cô. Cánh cửa kho khép lại sau lưng chỉ với một tiếng “cạch” khẽ khàng, gần như không ai để ý, nhưng trong đầu cô lại vang lên như một tiếng nổ lớn, ù ù, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ, quay cuồng. Môi cô vẫn còn nóng ran, vẫn còn vương vấn vị mặn mồ hôi pha lẫn hương thuốc lá thoang thoảng, nam tính của Đạt. Lưỡi cô dường như vẫn đang bị cậu quấn chặt, vẫn còn cảm giác liếm lướt, hút mạnh, cuốn xoáy đến mức cô không kịp thở, không kịp suy nghĩ. Hai chân cô mềm nhũn như không còn chút sức lực, phải vịn chặt vào bức tường gạch lạnh lẽo, thô ráp cô mới giữ được thăng bằng, không ngã khuỵu xuống ngay tại chỗ. Tim đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực, mặt nóng bừng bừng, hơi thở dồn dập, đứt quãng, mỗi nhịp thở lại kéo theo một dòng suy nghĩ hỗn độn không ngừng trào dâng, khiến cô đứng lặng người một lúc lâu.

Cô đứng yên ngoài hành lang tối om một hồi lâu, hai tay siết chặt vạt áo đến nhăn nhúm, cố gắng hít thở thật sâu, thật chậm để xoa dịu cơn hỗn loạn đang cuồn cuộn trong lồng ngực. “ Mày vừa làm cái quái gì vậy gì Lan… Mày là vợ Huy mà… sao lại để Đạt hôn … sao lại đáp lại nụ hôn ấy cuồng nhiệt thế chứ… Trời ơi… mình không phải là người như vậy, mình không được phép như vậy…” Lan thì thầm trong miệng, giọng lạc đi, gần như không thành tiếng, lặp đi lặp lại như đang cố thuyết phục chính bản thân mình. Cô xấu hổ đến mức nước mắt chực trào ra, day dứt vì tội lỗi đang gặm nhấm trái tim từng chút một, từng giây một. Thế nhưng cơ thể cô lại phản bội một cách tàn nhẫn và ngọt ngào lạ lùng, không chịu nghe lời. Đôi vú vẫn còn rạo rực, vẫn còn vương vấn cảm giác bàn tay to lớn, thô ráp nhưng đầy nam tính của Đạt siết chặt, bóp nắn như muốn khắc sâu dấu ấn của cậu vào da thịt, khiến núm vú cô vẫn còn nhạy cảm, vẫn còn căng cứng dưới lớp áo mỏng. Đùi trong cô nóng ran, ẩm ướt một cách nhục nhã, dòng suối ngầm dục vọng đang âm thầm tuôn chảy, khiến mỗi lần khép chân lại là một nỗi tra tấn ngọt ngào khó chịu, quần lót dính chặt vào da thịt, ma sát mỗi bước chân lại khiến cô phải cắn môi kìm nén.

Cô cố gắng chỉnh lại tà áo, vuốt vuốt mái tóc rối bù, lau đi lớp mồ hôi lấm tấm trên trán bằng mu bàn tay run run. Nhưng ký ức ấy vẫn cứ ùa về không ngừng, rõ ràng và sống động đến mức khiến cô phải cắn chặt môi dưới, kìm nén một tiếng rên khe khẽ trong cổ họng. Hình ảnh Đạt ấn cô sát vào tường, hơi thở cậu nóng hổi phả vào môi, lưỡi cậu lao vào như một chiến binh đói khát, tay cậu luồn dưới lớp vải mỏng, bóp mạnh đôi gò ngọc khiến cô phải rên khẽ trong cổ họng… tất cả cứ hiện lên rõ mồn một, không chịu buông tha.

Huy lúc này đang nép mình trong góc tường tối om cách đó không xa, tim anh đập mạnh đến mức anh sợ Lan có thể nghe thấy. Anh đã lén lút theo dõi từ nãy, chứng kiến trọn vẹn từng khoảnh khắc: nụ hôn sâu thẳm, bàn tay Đạt sờ soạng trên ngực vợ mình, tiếng thở dồn dập của Lan, cách cô khẽ run lên khi bị cậu chạm vào… Tất cả đều được anh ghi lại bằng chiếc điện thoại run run trong tay, màn hình hơi mờ vì tay anh đang run. Tim anh không đập vì giận dữ, mà vì một thứ cảm giác lạ lùng, nóng bỏng, bệnh hoạn đang lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh phải nuốt nước bọt, môi mím chặt, lặng lẽ lùi lại, rón rén từng bước chân nhỏ, nép sát tường, trở về phòng trước vợ chỉ vài giây, tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Lan đẩy cửa phòng bước vào. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng khiến cô chớp mắt vài lần, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Huy đang ngồi trên giường, giả vờ lướt điện thoại với vẻ mặt bình thản như không có gì xảy ra. Anh ngẩng lên nhìn vợ, và ngay lập tức nhận ra tất cả những dấu vết không thể che giấu: mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước, môi hơi sưng mọng, tóc tai hơi rối bù, hơi thở vẫn còn chưa đều, vẫn còn vương vấn chút gì đó khác lạ. Lan cố nở một nụ cười gượng gạo, giọng nhẹ nhàng nhưng khẽ run:

“Anh… anh chưa ngủ à? Em dọn dẹp xong rồi.”

Huy nhìn vợ chằm chằm, giọng bình tĩnh nhưng trong lòng đang dâng trào một cơn sóng dữ dội, cuồn cuộn:
“Em… em vừa ở đâu về vậy? Mặt em đỏ quá, có chuyện gì à?”

Lan giật mình thon thót, vội cúi đầu tránh ánh mắt chồng, tay siết chặt vạt áo đến trắng khớp. “Không… không có gì đâu anh. Em chỉ… hơi mệt một chút thôi… Hôm nay quán đông khách, em dọn dẹp hơi lâu một xíu, mệt thật đấy anh ạ.”

Huy mỉm cười, nụ cười ấy dịu dàng trên môi nhưng không chạm tới đáy mắt. Anh gật đầu nhẹ, giọng vẫn ấm áp, như đang an ủi:
“Ừ, hôm nay em vất vả rồi. Em đi rửa mặt cho tỉnh người đi, rồi nghỉ ngơi sớm..

Khi Lan vội vàng quay vào toilet, tiếng nước chảy róc rách vang lên, Huy mới thả lỏng người, dựa lưng vào đầu giường. Tay anh siết chặt chiếc điện thoại trong túi, và một ý nghĩ táo bạo, bệnh hoạn nhưng đầy mê hoặc lại lóe sáng trong đầu, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh muốn tạo cơ hội. Anh muốn nhìn rõ hơn. Anh muốn cảm giác ấy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, không thể kìm nén, muốn thấy vợ mình… thay đổi theo cách anh chưa từng tưởng tượng.

Khi Lan bước ra, gương mặt đã rửa sạch nhưng đôi má vẫn còn ửng hồng, hơi thở vẫn còn hơi gấp, Huy lên tiếng, giọng nhẹ nhàng như không có gì:
“À mà Lan này, mai anh có buổi liên hoan với công ty. Anh đi ăn tối với mấy anh em đồng nghiệp, chắc sẽ về khuya một chút. Em ở nhà nghỉ ngơi nhé, đừng thức muộn kẻo mệt mỏi. Không ai trông quán được đâu, em phải giữ sức chứ.”

Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt hoảng hốt hiện rõ như một con nai bị săn đuổi. Cô lắc đầu lia lịa, giọng run run đầy lo lắng và cầu xin:
“Ơ sao lại ăn liên hoan? Có dịp gì đâu anh? Hôm nay có ông khách làm em sợ quá trời luôn… Anh ở nhà được không? Hay… hay cho em đi cùng với anh đi, em không muốn ở nhà một mình đâu anh…”

Giọng nói của cô hoảng hốt… dường như cô sợ một điều gì đó sẽ vượt quá giới hạn của bản thân khi chồng không có nhà..

Huy cười nhẹ, đưa tay vuốt ve mái tóc vợ một cách dịu dàng giả tạo, nhưng trong lòng anh đang cuồng phong:
“Không sao đâu em. Anh đi với mấy anh em tụ tập làm mấy cốc bia thôi vui vẻ thôi mà, Quanh quẩn mấy thằng lâu ngày mới có dịp ngồi với nhau, không đi chuyến này thì tiếc lắm. Em cứ nghỉ ngơi đi. Mai anh cố gắng về sớm, đừng lo gì cả.”

Lan cắn chặt môi dưới, không nói thêm được lời nào. Cô biết rõ mình đang chìm đắm trong một cuộc chiến khốc liệt giữa lý trí và dục vọng. Nụ hôn với Đạt vẫn còn nóng bỏng, vẫn còn khắc sâu trong từng tế bào, khiến cô không dám ở một mình với những suy nghĩ đang thiêu đốt tâm hồn, đang khiến cô sợ hãi chính bản thân mình.

Cả đêm ấy, Lan nằm bên chồng mà không tài nào chợp mắt. Cô quay lưng lại, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng tối mênh mông của căn phòng, đầu óc quay cuồng với hình bóng Đạt – nụ hôn đam mê, bàn tay cuồng nhiệt, hơi thở nam tính ấy… “Mình điên rồi… mình là vợ người ta… sao trái tim mình lại rung động đến thế này… sao cơ thể mình lại phản bội anh Huy như vậy…” Nhưng cơ thể cô thì lại nóng ran, rạo rực như lửa ngầm đang âm ỉ cháy không ngừng, khiến cô phải co người lại, siết chặt chăn trong tay.

Còn Huy, anh nằm ngửa nhìn trần nhà, khóe môi khẽ nhếch lên trong bóng tối. Anh thầm thì trong lòng, giọng nói nội tâm vang vọng: “Mai sẽ xảy ra rất nhiều chuyện… những chuyện anh không thể nào tưởng tượng nổi… và anh đang mong chờ điều đó.”

Anh siết chặt điện thoại trong tay. Đoạn video vẫn còn đó – nóng hổi, sống động, và đầy cám dỗ không thể cưỡng lại.

4.7 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele: chimmotnang

Mới xem ké của bạn mình truyện rất hay

tele: hashinomotoo

tele lúc nào cũng sẵn rep nhé bro, mua ib mình, đáng tiền lắm đấy kk

Tèo không nứng

Hay lắm còn nữa kg bác

tele: hashinomotoo

còn nhé bác, nhắn qua tele e để đọc sớm

Tèo không nứng

Kg dc bác oi