Mất em – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mất em – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

CHƯƠNG 6: Con Chuột Và Cái Ôm Bất Ngờ

Sáng hôm sau, ánh nắng tháng mười một dịu dàng len qua khe hở của tấm rèm cửa sổ quán cà phê nhỏ, những tia sáng vàng nhạt chiếu rọi lên sàn gạch hoa cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như đang thì thầm một điều gì đó bí mật. Không khí se lạnh của buổi sáng sớm Hà Nội vẫn còn vương vấn, mang theo chút ẩm ướt từ cơn mưa phùn đêm qua. Huy dậy từ rất sớm, khi đồng hồ chưa điểm sáu giờ. Anh nằm im lặng một lúc trên chiếc giường nhỏ trong góc quán, mắt mở to nhìn lên trần nhà loang lổ, suy nghĩ miên man về những gì đã xảy ra đêm hôm trước. Nụ hôn bất ngờ của Đạt với Lan, cái cách Lan run rẩy trong vòng tay cậu ta, tất cả vẫn còn in đậm trong tâm trí anh như một bộ phim chậm rãi được tua đi tua lại không ngừng.

Anh không nói thêm một lời nào với Lan. Đêm qua, trước khi đi ngủ, anh đã báo trước với cô là sáng nay anh có buổi liên hoan với công ty, một buổi tiệc giữ những người đồng nghiệp mà thực ra chỉ là cái cớ anh bịa ra để thực hiện kế hoạch đã ấp ủ từ tối qua. Lan chỉ gật đầu nhẹ, không hỏi han gì nhiều, có lẽ cô cũng đang chìm trong nỗi bối rối và day dứt riêng của mình. Huy lặng lẽ ngồi dậy, rửa mặt bằng nước lạnh từ vòi nước nhỏ trong nhà vệ sinh chung, nước lạnh buốt khiến anh rùng mình một cái nhưng cũng giúp anh tỉnh táo hơn. Anh thay bộ quần áo chỉnh tề nhất mà anh có – một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần tây đen, trông như một nhân viên văn phòng chuẩn bị đi làm. Anh cầm chìa khóa xe máy, liếc nhìn Lan một lần cuối khi cô vẫn còn đang say ngủ, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa quán bước ra ngoài mà không một tiếng động.

Anh lái xe ra khỏi ngõ một đoạn ngắn, chỉ chừng hai mươi mét, rồi rẽ vào con hẻm quen thuộc gần đó – một con hẻm nhỏ hẹp, ít người qua lại, nơi anh đã từng đỗ xe nhiều lần. Huy tắt máy xe, ngồi yên trong yên lặng, tay siết chặt tay lái đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Tim anh đập thình thịch như trống trận, nhịp đập dồn dập vang vọng trong lồng ngực. Anh hít một hơi sâu, mở ứng dụng camera ẩn trong kho hàng lên điện thoại. Màn hình sáng lên, hình ảnh rõ nét hiện ra: Đạt vẫn đang ngồi trên chiếc giường sắt cũ kỹ trong kho, chỉ mặc mỗi chiếc quần short mỏng, thân hình lực lưỡng của cậu ta lộ rõ dưới ánh đèn vàng vọt. Huy tập trung, mắt dán chặt vào màn hình, lòng đầy hỗn loạn nhưng cũng tràn ngập một thứ khoái cảm kỳ lạ, bệnh hoạn mà anh không thể kìm nén. Đây là kế hoạch anh đã nghĩ ra từ tối qua – theo dõi từ xa, quan sát mọi thứ mà không bị phát hiện. Anh sẽ ở đây, chờ đợi, và xem những gì sắp xảy ra.

Trong khi đó, bên trong quán cà phê, Lan ngồi một mình sau quầy, lòng không yên chút nào. Cô đã dậy từ sớm nhưng không ngủ lại được, cứ nằm trằn trọc nghĩ về nụ hôn nồng nàn đêm hôm trước. Hình ảnh Đạt, cậu trai trẻ lực lưỡng với nụ cười ranh mãnh, cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu cô, khiến cô đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Cô cố gắng phân tán bằng cách lau bàn lau ghế, lau chùi từng ly cà phê một cách kỹ lưỡng hơn bình thường, tay cô di chuyển máy móc nhưng đầu óc thì bay bổng đâu đó. Không khí trong quán lúc này yên ắng đến lạ, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa. Cuối cùng, sau khi đã lau đi lau lại cùng một chỗ ba lần, Lan không chịu nổi nữa. Cô đứng dậy, rót một ly nước ấm từ bình thermos, rồi cầm thêm một bình nước nhỏ để phòng khi cần. Cô lén nhìn quanh một lượt, kiểm tra xem Huy đã đi thật chưa – anh ấy đã rời đi từ sớm, xe máy không còn ở chỗ cũ. Lan thì thầm với bản thân, giọng run run như tự an ủi:

“Chỉ mang nước cho cậu ấy thôi… chỉ vậy thôi… mình không làm gì sai đâu… chỉ là quan tâm một chút, dẫu sao cậu ấy cũng cứu mình một lần mà..”

Cô hít một hơi thật sâu, đẩy cửa kho bước vào. Kho hàng vẫn tối om om như mọi khi, chỉ có ánh đèn vàng nhỏ le lói từ chiếc bóng treo lủng lẳng. Đạt đang ngồi trên giường, chỉ mặc mỗi chiếc quần short mỏng tang, thân trên để trần lộ ra những múi cơ săn chắc. Cậu ngẩng đầu nhìn Lan, đôi mắt sáng lên một chút, miệng hơi hé ra như muốn nói gì đó. Giọng cậu khàn khàn vì vừa ngủ dậy:

“Chị… chị vào làm gì sớm thế? Em tưởng chị còn ngủ mà…”

Lan đặt ly nước ấm xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, tay cô hơi run, giọng nói cũng không vững:

“Chị mang nước ấm cho em đây. Hôm nay chắc đầu mùa, trời hơi lạnh đấy, uống nước ấm cho quen, Chị… chị thấy em ngủ một mình trong kho chắc cũng lạnh…”

Cô đặt ly xuống, đứng im lìm một lúc, hai tay siết chặt vạt áo như đang kiềm chế bản thân. Cô định quay người bước ra khỏi kho ngay lập tức, vì sợ rằng nếu ở lại lâu hơn, cô sẽ không kiểm soát được những cảm xúc đang dâng trào. Nhưng Đạt đã gọi lại ngay khi Lan vừa chạm tay vào tay nắm cửa:

“Chị… chờ đã. Chị đừng vội đi…”

Lan dừng lại, quay người nhìn Đạt, mặt đỏ bừng lên như gấp lửa. “Sao vậy em? Có chuyện gì à?”

Đạt nhìn thẳng vào mắt Lan, giọng trầm thấp và chân thành, như đang cố gắng diễn tả hết nỗi lòng:

“Chị… về chuyện tối qua… em xin lỗi. Em không nên hôn chị như vậy. Em… em không kiềm được. Chị đừng giận em nhé. Em biết chị là vợ anh Huy, chị là người lớn, chị cũng có gia đình… nhưng lúc đó em chỉ thấy… chỉ thấy chị rất đẹp và em muốn gần gũi chị hơn một chút thôi..”

Lan đứng im, hai tay siết chặt vạt áo đến mức vải nhăn nhúm. Cô cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm:

“Không… không phải lỗi của em đâu. Chị… chị cũng không nên. Chị là người lớn rồi, chị biết mình đang làm gì… nhưng chị vẫn làm. Chúng ta… chúng ta đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Đã qua rồi, mình quên đi cho nhẹ lòng.”

Hai người ngồi xuống mép giường, vẫn còn giữ khoảng cách một chút, chưa sát như tối qua. Không khí giữa họ vẫn còn ngại ngùng, lúng túng, như hai người đang cố gắng xây dựng lại một ranh giới mong manh.

Đạt vẫn là phải mở lời, ban đầu không khí hơi ngột ngạt và ngại ngùng nhưng dần dần những kí ức về nụ hôn tối qua đã dần không còn đọng lại trong đầu cả hai nữa, thay vào đó họ lại bắt đầu nói chuyện về ngày hôm qua, về ông Minh và những ông khách khác. Lan kể chi tiết cảm giác sợ hãi và xấu hổ khi bị sờ soạng, giọng cô run run khi nhắc lại từng chi tiết nhỏ: cái cách ông Minh cười nham nhở, bàn tay thô ráp của ông ta luồn vào váy cô, nỗi nhục nhã dâng trào khiến cô muốn khóc. Đạt lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng xen vào vài câu an ủi dí dỏm nhẹ nhàng, cố gắng làm không khí bớt nặng nề:

“Chị đừng nghĩ nhiều nữa, chị Lan ạ. Em ở đây mà, em sẽ không để ai làm hại chị đâu. Lão Minh đó cũng dê thật, giữa quán đông đúc mà dám làm bậy, mai mốt em sẽ tìm cách ‘xử’ cho chị xem…”

Họ nói đi nói lại về những chuyện ấy, Lan kể thêm về nỗi sợ hãi khi bị chạm vào, về cảm giác ghê tởm xen lẫn với sự bất lực, còn Đạt thì kể về những gì cậu quan sát được từ trong kho, về cách cậu muốn lao ra bảo vệ chị ngay lập tức nhưng sợ làm hỏng chuyện. Không khí dịu lại thêm đáng kể, nhưng vẫn còn vương vấn chút ngại ngùng, chưa hoàn toàn thân mật như trước.

Bất ngờ, từ khe tường tối om, một con chuột nhỏ xíu, lông xám xịt, chạy vút ra với tiếng kêu chít chít the thé. Nó lao nhanh qua chân giường, đuôi dài quét qua sàn bụi bặm. Lan hoảng sợ thét lên một tiếng kinh hoàng, toàn thân run rẩy như bị điện giật:

“Áaaa!!! Chuột! Chuột kìa!!! Trời ơi chuột!!! Nó chạy dưới giường kìa!!!”

Cô hoảng loạn nhảy phắt lên khỏi giường, lao thẳng vào lòng Đạt mà không kịp suy nghĩ gì. Hai tay cô ôm chặt lấy cổ cậu, toàn thân ép sát vào ngực Đạt. Cặp vú căng tròn to đẹp của cô ép mạnh vào ngực cậu qua lớp áo mỏng, cặp mông cong tròn căng mọng ngồi gọn lên đùi Đạt. Lan run lẩy bẩy, giọng sợ hãi run run:

“Đạt… chuột kìa… chị sợ chuột lắm… nó chạy dưới giường kìa… trời đất ơiiii…huhuhu… chị sợ quá…”

Đạt vòng tay ôm lấy Lan ngay lập tức, siết chặt cô vào lòng một cách chắc chắn. Một tay cậu vuốt nhẹ lưng cô, vuốt dọc theo sống lưng để trấn an, tay kia đặt lên đùi trong trắng mịn của Lan. Lan vẫn run rẩy vì sợ hãi tột độ, không nhận ra rằng bàn tay Đạt đang vuốt ve đùi mình một cách chậm rãi, tinh tế. Đạt thì thầm bên tai cô, giọng ấm áp:

“Không sao chị… em ở đây mà… đừng sợ… em ôm chị chặt rồi…”

Tay cậu chậm rãi xoa nhẹ đùi Lan, dần dần vuốt lên cao hơn, chạm vào mép váy xẻ. Lan dụi mặt vào ngực Đạt, giọng nhỏ nhẹ run run:

“Chị… chị sợ quá… đừng buông chị ra… ôm chị chặt hơn đi em…”

Đạt siết chặt Lan hơn nữa, tay cậu vuốt ve đùi Lan ngày càng rõ ràng, ngón tay lướt nhẹ dọc theo da thịt nóng bỏng, rồi chậm rãi di chuyển lên cao hơn, chạm đến mép quần lót ren mỏng manh. Lan run lên một cái, nhưng vẫn ôm chặt Đạt không buông. Đạt cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc Lan, rồi hôn xuống tai cô, thì thầm những lời trấn an xen lẫn với hơi thở nóng hổi:

“Chị đừng sợ… em ôm chị chặt rồi… an toàn rồi chị…

Tay cậu tiếp tục bóp nhẹ mông Lan, ngón tay ấn sâu vào thịt mông căng mọng, xoa bóp nhịp nhàng, chậm rãi như đang tận hưởng từng đường cong. Lan giật mình, thở dốc, nhưng không đẩy ra. Cô chỉ cắn chặt môi dưới, hai tay ôm chặt hơn quanh cổ Đạt, như sợ rằng nếu buông ra sẽ lại thấy con chuột ấy. Đạt bắt đầu hôn cô, ban đầu nhẹ nhàng, rồi lưỡi cậu tìm lưỡi Lan, quấn quýt mạnh mẽ hơn. Một tay cậu luồn vào trong áo Lan, bóp mạnh cặp vú căng tròn to đẹp qua lớp vải mỏng, siết nhẹ, vê tròn núm vú đang cương cứng dần lên. Tay kia cậu kéo nhẹ váy Lan lên cao, ngón tay trượt vào trong quần lót, chạm trực tiếp vào lồn mọng nước nóng hổi của Lan. Đạt xoa nhẹ khe lồn, ngón tay lướt qua mép lồn hồng hào ướt át, rồi chậm rãi ấn một ngón vào trong, di chuyển nhẹ nhàng để khám phá.

Lan rên khẽ trong miệng Đạt, toàn thân run rẩy vì khoái cảm xen lẫn sợ hãi còn sót lại. Cô bắt đầu đáp lại một cách vụng về, một tay run run trượt xuống, sờ lên cặc Đạt qua lớp quần short. Cặc Đạt đã cứng ngắc từ lâu, to dài và nóng bỏng như thanh sắt. Lan siết nhẹ, vuốt ve qua lớp vải, rồi luồn tay vào trong, nắm lấy cặc Đạt thật sự, xoa bóp chậm rãi, lên xuống nhịp nhàng như đang khám phá một thứ gì đó mới mẻ và nguy hiểm.

Đạt thở dốc, hôn ngấu nghiến Lan. Cậu đột ngột rút tay ra khỏi quần lót Lan, kéo quần short của mình tụt xuống một cách nhanh chóng. Cặc Đạt bật ra ngoài, dài 17cm, to lớn gân guốc, đầu khấc nâu bóng loáng, căng cứng giật giật ngay trước mặt Lan. Lan giật mình kinh ngạc, mắt mở to vì bất ngờ, giọng run run:

“Đạt… em… cặc em… to thế này sao… chị… chị chưa từng thấy…”

Đạt không để Lan kịp phản ứng nhiều hơn. Cậu đè Lan nằm ngửa xuống giường, thân trên ép chặt lên người cô. Một tay cậu vén váy Lan lên cao tận eo, kéo quần lót ren mỏng sang một bên, để lộ khe lồn hồng hào ướt nhẹp, mép lồn dày dặn và bóng loáng nước nhờn. Đạt dí đầu cặc to bè nâu bóng vào miệng lồn Lan, cọ nhẹ một cái rồi từ từ ấn vào, từng centimet một cách chậm rãi nhưng đầy quyết tâm.

Cặc Đạt chui vào lồn Lan từng centimet một, chậm rãi nhưng chắc chắn. Lan há miệng rên lên vì sốc và khoái cảm dâng trào:

“Á… Đạt… to quá… chậm thôi… em… cặc em to quá … nát lồn chị mất  … chị… chị … đừng làm vậy mà Đạt..

Đạt cắn nhẹ vai Lan, hông cậu ép mạnh hơn, cặc to dài dần chui sâu vào trong lồn nóng hổi mọng nước của Lan. Đầu khấc nâu to bè giãn rộng miệng lồn, từng gân guốc trên thân cặc cọ xát vào thành lồn co thắt của Lan. Lan cong người lên, hai chân quặp lấy hông Đạt, rên rỉ liên tục không ngớt:

“Đạt…aaah… sâu quá… chị không chịu nổi… sao cặc em…. dài quá… chị xin em mà… dừng lại đi Đạt…aaah … á… sâu quá…” miệng thì kêu dừng nhưng chân Lan vẫn quặp chặt lấy hông đạt như sợ rằng con cặc to lớn ấy sẽ tuột ra

Giọng Đạt chắc nịch: “ Aaah… Chị…. Em yêu chị..! Lồn chị khít quá… em vào nhé… aah…

Đạt thở dốc, hôn ngấu nghiến Lan, lưỡi quấn lấy lưỡi cô trong khi hông cậu từ từ đẩy sâu hơn, cặc 17cm đã chui được hơn nửa vào lồn Lan, chỉ còn một đoạn ngắn ở ngoài. Không khí trong kho lúc này nóng bỏng, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ khẽ vang vọng, xen lẫn với mùi hương cơ thể hòa quyện.

Huy ngồi trong xe, mắt dán chặt vào màn hình camera, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Anh thấy rõ hết cảnh sờ mó, nút lưỡi, Lan sờ cặc Đạt, và khoảnh khắc cặc Đạt đang chui vào lồn vợ mình từng chút một. Tim anh đập thình thịch như muốn vỡ ra, cặc anh cứng ngắc đau điếng trong quần. Anh thủ dâm điên cuồng trong xe, tay lên xuống nhanh chóng, khoái cảm bệnh hoạn dâng trào đến mức anh phải cắn môi không cho mình rên ra tiếng. Cảnh tượng ấy khiến anh sướng đến run người, một thứ khoái lạc lạ lùng mà anh chưa từng cảm nhận được trước đây.

Đột nhiên, từ phía quầy bán hàng vọng vào tiếng chuông cửa vang lên kèm theo tiếng khách gọi lớn, phá tan không khí:

“Chủ quán ơi..có ai không? Lấy em hai cốc trà chanh với! Đi đâu mất rồi!!

Lan giật bừng mình, hoảng loạn đẩy mạnh Đạt ra. Mặt cô đỏ bừng, mắt hoảng hốt nhìn quanh. Cô vội vàng kéo quần lót về chỗ, kéo váy xuống, tay run run cài lại nút áo. “Khách … khách gọi… em… chị phải ra…., giọng cô luống cuống pha một chút dễ thương và gấp gáp.

Cô liếc Đạt một cái đầy hỗn loạn và day dứt, rồi mở cửa kho chạy ra ngoài, vừa chạy vừa chỉnh lại tóc và quần áo cho gọn gàng, cố gắng lấy lại vẻ bình thường.

Đạt ngồi lại trên giường, thở dốc nặng nhọc, cặc vẫn cứng ngắc giật giật, miệng khẽ mỉm cười hài lòng với nụ cười đầy ý tứ.

Cùng lúc đó, Huy đã xuất tinh tổng cộng được hai lần khi nhìn vợ mình suýt bị Đạt địt thật sự, lòng anh thắt lại trong một cảm giác vừa đau đớn vừa sướng điên cuồng. Chưa bao giờ anh được sướng đến như vậy, kể cả khi làm tình với Lan, điều này thật sự điên rồ… anh ngồi đó, thở hổn hển, màn hình camera vẫn còn hiển thị hình ảnh Đạt đang ngồi một mình trong kho, và cậu ta biết rằng, câu chuyện này đang dần đi theo hướng mà cậu ta muốn.

4.7 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele: chimmotnang

Mới xem ké của bạn mình truyện rất hay

tele: hashinomotoo

tele lúc nào cũng sẵn rep nhé bro, mua ib mình, đáng tiền lắm đấy kk

Tèo không nứng

Hay lắm còn nữa kg bác

tele: hashinomotoo

còn nhé bác, nhắn qua tele e để đọc sớm

Tèo không nứng

Kg dc bác oi