Mất em – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mất em – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

CHƯƠNG 2: Cậu Bé Anh Hùng Nghèo

Lan quỳ sụp ngay giữa đường, hai tay run rẩy ôm chặt lấy khuôn mặt đầy máu và bầm tím của cậu thanh niên lạ mặt. Nước mắt cô tuôn rơi như mưa, vai run lên bần bật không ngừng. Lan vốn là người rất nhạy cảm, dễ xúc động. Chỉ cần thấy ai đó bị thương vì mình là nước mắt cô đã không kìm được, huống chi cậu trai trẻ này vừa lao vào cứu cô giữa thanh thiên bạch nhật. Cô khóc nức nở, giọng nghẹn ngào, đứt quãng:

“Trời ơi… sao em dại thế… ba thằng mà em đuổi theo một mình… huhu… chị xin lỗi… chị xin lỗi em nhiều lắm… em đừng có sao nhé.. chị sợ lắm…”

Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang của Lan gần như rách toạc sau cú giật ví mạnh bạo. Hai vạt áo xõa ra hai bên như hai cánh cửa mở toang. Cặp ngực to tròn trắng hồng căng mọng bật gần hết ra ngoài, hai quả vú to tròn nặng trĩu rung bần bật điên cuồng trước mặt cậu. Núm vú hồng hào cương cứng vì gió lạnh và xúc động, in rõ hai chấm nổi bật, chỉ cách miệng cậu chưa đầy năm centimet. Da thịt trắng mịn bóng loáng vì mồ hôi, khe ngực sâu hun hút hiện rõ mồn một.

Cậu thanh niên nằm ngửa trên mặt đất bụi bặm, môi sưng vù, má trái bầm tím, máu khô dính ở khóe miệng. Đôi mắt cậu sáng quắc, dán chặt không rời khỏi cặp vú khổng lồ đang lắc lư ngay trước mặt. Cậu nuốt nước bọt đánh ực, giọng khàn khàn vì đau:

“Chị… chị đừng khóc… em không sao đâu… chỉ vài vết bầm thôi… em thấy chị bị giật ví… em chạy theo luôn…xin lỗi chị, em không lấy được ví về mất rồi…

Huy chạy tới, đứng chết trân cách đó hai mét. Anh nhìn rõ ánh mắt của cậu thanh niên – ánh mắt dâm dục không che giấu, đôi mắt híp lại, liếm môi liên tục, nhìn chằm chằm vào ngực vợ mình như muốn nuốt chửng từng centimet da thịt trắng hồng ấy. Tim Huy thắt lại, một cảm giác lạ lùng vừa lạnh buốt vừa nóng ran chạy dọc sống lưng.

Lan lau nước mắt bằng mu bàn tay, cố đứng dậy nhưng chân vẫn mềm nhũn vì xúc động. Chiếc váy đen ôm sát xẻ tà cao bị tốc ngược lên tận eo, lộ hết cặp mông cong tròn căng mọng và quần lót ren đen mỏng tang ướt sũng. Phần đùi trong trắng mịn mọng nước lấp ló mỗi khi cô cử động. Cô vội kéo váy xuống nhưng vải lại trượt lên ngay lập tức vì mồ hôi. “Em… em đứng dậy được không? Chị dìu em vào quán nhé… phải băng bó cho em ngay… không thể để vết thương nhiễm trùng được..”

Cô khoác tay cậu thanh niên qua vai mình, ép sát người vào cậu để đỡ. Hai quả vú to nặng trĩu ép chặt vào sườn cậu, rung rinh theo từng bước chân loạng choạng. Cậu cao hơn Lan một cái đầu, nên khi dựa vào, mặt cậu gần như vùi sâu vào khe ngực sâu hun hút. Mùi sữa da và mồ hôi thơm nồng của Lan xộc thẳng vào mũi cậu. Mỗi bước đi, cậu lại cố tình siết chặt eo Lan, ngón tay lợi dụng lúc đau mà trượt xuống thấp, chạm hẳn vào phần hông và mép mông cong trắng hồng.

“Chị… chị đừng ép sát thế… em… em ngại…” cậu nói khàn khàn, nhưng tay vẫn siết eo Lan chặt hơn, ngón cái lén xoa nhẹ da thịt nóng bỏng qua lớp áo mỏng.

“Ngại gì đâu… em cứu chị mà. Chị phải lo cho em chứ..” Lan đáp, giọng vẫn run run vì xúc động, nước mắt vẫn còn lưng tròng.

Vào đến quán, Lan dìu cậu ngồi xuống ghế sau quầy bar. Cô chạy vội vào kho lấy hộp sơ cứu. Khi cúi xuống, váy lại xốc cao, lộ trọn cặp mông trắng mịn và khe lồn được quần lót ren ôm sát ngay trước mặt cậu. Cậu ngồi đó nuốt nước bọt liên tục, mắt tối sầm.

Lan quỳ một chân xuống trước mặt cậu, hai tay run run lau máu trên môi cậu bằng khăn giấy ướt. Cặp vú to tròn nặng trĩu lủng lẳng ngay trước mặt, núm vú gần như chạm vào cằm cậu. Lúc này Lan vẫn chưa biết tên cậu, nên cô chủ động hỏi, giọng dịu dàng xen lẫn xúc động:

“Em… em tên gì vậy? Chị… chị chưa biết tên em nữa… mà em đã cứu chị rồi…?”

Cậu hơi ngập ngừng một chút, mắt vẫn dán chặt vào ngực Lan, giọng trầm thấp:

“Em… em tên Nguyễn Văn Đạt , chị cứ gọi em là Đạt được rồi ạ,….năm nay em mới hai mươi tuổi chị.”

Lan cắn môi dưới, mắt lại đỏ hoe vì nhạy cảm. Cô cúi thấp hơn để băng vết thương trên má cậu. Đạt lại lợi dụng lúc đó, tay “vô tình” đặt lên đùi Lan, ngón tay lướt nhẹ lên phần đùi trong trắng mịn. Lan khẽ run nhưng không đẩy ra.

“Đạt… em đau lắm hả? Chị xin lỗi,….em mới hai mươi tuổi mà dám một mình đuổi theo ba thằng cướp… dũng cảm quá… chị xúc động lắm…”

Lan lau nước mắt, giọng nhẹ nhàng đầy quan tâm: “Đạt… em kể chị nghe đi. Cuộc sống của em thế nào? Chị thấy em còn trẻ mà dám làm vậy… chắc em cũng khổ lắm phải không?”

Đạt ngập ngừng thêm một chút, nhìn xuống rồi ngẩng lên, giọng trầm chậm:

“Dạ… em mồ côi từ năm lên tám. Bố mẹ em mất vì tai nạn xe máy trên đường về quê. Không bà con nào nhận, em được đưa vào trại trẻ mồ côi. Ở đó… ăn cơm độn khoai, rau luộc chấm muối, mỗi đứa một cái chén nhựa cũ. Đêm đông lạnh buốt, chăn mỏng, em phải ôm nhau ngủ cho ấm. Năm mười lăm em trốn ra ngoài. Làm đủ nghề: bốc vác chợ, rửa chén quán nhậu, chạy xe ôm. Có hôm đói meo chỉ mua bánh mì kẹp pate. Phòng trọ tám mét vuông… tường nứt, mái dột, mùa mưa ngập sàn. Giường ván gỗ kê gạch, nằm nghe cót két suốt đêm. Hè nóng không quạt, em phải ra ngõ nằm. Có lần ốm sốt ba ngày, không tiền bệnh viện, chỉ nằm co ro uống nước lã. May bà chủ trọ mang cho bát cháo…”

Lan lắng nghe, nước mắt lại trào ra. Cô siết chặt vai Đạt, cặp vú ép sát vào cánh tay cậu. “Đạt… em khổ quá… chị nghe mà xót ruột. Thật sự chị cũng từng có một thời gian khổ như vậy… nên chị hiểu…”

Đạt ngẩng lên nhìn Lan, mắt sáng lên: “Chị… chị tốt với em quá…”

Lan lau nước mắt, giọng kiên quyết nhưng vẫn xúc động: “Đạt…hay là em ở lại đây với chị đi. Làm bảo vệ quán, chị trả lương đầy đủ. Ngủ tạm trong kho đồ sau quán cũng được. Kho tuy chật nhưng có giường gấp, quạt máy, sạch sẽ hơn phòng trọ em nhiều. Em ở nhé? Chị cần người như em bảo vệ quán… và coi như cảm ơn em vì đã cứu chị..

Đạt nhìn Lan một lúc, rồi gật đầu: “Thật hả chị? Em… em ở được. Em làm bất cứ gì chị bảo. Chị tốt với em quá…”

Lan cười qua nước mắt, vuốt nhẹ tóc Đạt: “Ừ, em là ân nhân của chị. Từ nay chị coi em như… người nhà. Đi, chị dìu em ra kho luôn, chị giúp em dọn giường.”

Cô khoác tay Đạt dẫn ra kho đồ phía sau quán. Kho đồ này rộng khoảng mười lăm mét vuông, thoáng đãng và sạch sẽ hơn rất nhiều so với phòng trọ tám mét vuông chật hẹp mà Đạt từng ở. Kho có cửa sổ nhỏ thoáng khí, quạt trần quay đều đặn, ánh đèn vàng vọt sáng rõ, sàn gạch sạch sẽ, không khí mát mẻ chứ không ngột ngạt như cái ổ chuột tám mét vuông của cậu. Một chiếc giường gấp mới kê sát tường, bên cạnh là vài thùng hàng chất gọn gàng, một cái bàn nhỏ và ghế nhựa. Không gian rộng rãi hơn hẳn, hai người bước vào vẫn còn khoảng cách di chuyển thoải mái, hoàn toàn khác biệt với phòng trọ cũ kỹ, tối tăm, nóng bức và ẩm mốc của Đạt.

Lan cúi xuống trải ga giường mới. Chiếc váy đen ôm sát bị xốc ngược lên tận eo vì tư thế cúi gập người. Cặp mông cong tròn căng mọng trắng hồng hoàn toàn phơi bày trước mặt Đạt, chỉ cách mặt cậu chưa đầy nửa mét. Da mông mịn màng bóng loáng mồ hôi, hai bên mông căng đầy như hai quả cầu thịt trắng ngần, khe mông sâu hun hút hiện rõ. Quần lót ren đen mỏng tang ôm sát khe lồn mọng nước, vải ren gần như trong suốt vì ướt đẫm mồ hôi, lộ rõ hình dáng hai mép lồn hồng hào dày dặn và khe lồn đang khẽ co giật theo nhịp thở. Hai quả vú to nặng trĩu lủng lẳng theo nhịp tay Lan kéo ga, rung rinh dữ dội, núm vú cương cứng cọ nhẹ vào vải áo.

Đạt đứng ngay sau lưng Lan, hơi thở cậu phả nóng hổi vào gáy cô. Cậu nuốt nước bọt đánh ực, mắt tối sầm vì thèm thuồng. Cặc Đạt trong quần short đột ngột cương cứng phồng to một cách kinh hoàng, căng cứng đến mức phồng lên rõ rệt, đầu khấc to bè chạm mạnh vào lớp vải mỏng, giật giật từng nhịp. Cậu không nhịn được, cố tình bước sát hơn một bước, hông cậu ép chặt vào cặp mông cong trắng mịn, cặc cứng cọ mạnh một cái dọc theo khe mông Lan qua lớp quần lót mỏng.

“Chị… chị cúi thấp thế… em… em nhìn thấy hết rồi…” Đạt nói khẽ, giọng hơi lạc đi, mắt dán chặt không rời khỏi cặp mông và khe lồn đang phơi bày.

Lan giật mình, mặt đỏ bừng như gắt. Cô vội vàng thẳng người dậy, hai tay kéo vạt váy xuống che lại cặp mông, giọng ngại ngùng, lắp bắp:

“Ối… chị xin lỗi… kho chật quá nên chị… chị không để ý… em đừng để ý nhé… xấu hổ quá…”

Dù miệng nói vậy, Lan vẫn đỏ mặt đến mang tai, tay kéo váy xuống nhưng vải mỏng vẫn dính sát vào da thịt vì mồ hôi, đường cong mông và khe đùi vẫn hiện rõ mồn một.

Huy đứng ngoài cửa kho, nép sát tường, nhìn qua khe cửa hở. Anh thấy rõ hết: vợ mình cúi gập người trong không gian thoáng đãng nhưng vẫn chật hẹp tình huống, mông cong trắng hồng lộ hết trước mặt thằng nhóc 20 tuổi, Đạt đứng sát sau lưng với cặc cương cứng phồng to trong quần short, cố tình cọ mạnh vào mông vợ anh. Tim Huy đập thình thịch, cặc cứng ngắc đau điếng.

Một cảm giác thật lạ lùng và nguy hiểm…

4.7 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tele: chimmotnang

Mới xem ké của bạn mình truyện rất hay

tele: hashinomotoo

tele lúc nào cũng sẵn rep nhé bro, mua ib mình, đáng tiền lắm đấy kk

Tèo không nứng

Hay lắm còn nữa kg bác

tele: hashinomotoo

còn nhé bác, nhắn qua tele e để đọc sớm

Tèo không nứng

Kg dc bác oi