Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 15/07/2026

Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ!

Nắng Sài Gòn buổi chiều muộn không gắt như cái nắng đổ lửa của miền Trung, nhưng nó có cái vẻ hanh hao, len lỏi qua từng tán cây dầu trên đường Pasteur. Tôi tấp xe vào một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong hẻm, định bụng tìm một góc yên tĩnh để hoàn thành nốt bản báo cáo.

Tiếng chuông gió ở cửa reo lên một nhịp leng keng thanh mảnh. Một người phụ nữ bước vào, vận chiếc váy lanh nhẹ nhàng, mái tóc ngang vai hơi xoăn nhẹ. Khi chị tháo chiếc kính râm ra và nhìn quanh tìm chỗ, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.

– Chị Lan?

Người phụ nữ khựng lại, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. Phải mất vài giây định thần, chị mới thốt lên.

– Nam? Có phải Nam ‘còi’ đấy không?

Mười năm. Sài Gòn rộng lớn là thế, vậy mà lại để chúng tôi va vào nhau giữa hàng triệu người xa lạ.

Những mùa hoa sữa và giảng đường cũ

Chúng tôi ngồi xuống, bản báo cáo bị gạt sang một bên. Ly bạc xỉu của tôi và tách trà đào của chị bắt đầu bốc hơi, mang theo cả một bầu trời kỷ niệm ngược dòng về phương Bắc.

– Nhìn chị khác quá, suýt nữa em không nhận ra.

Tôi cười, khuấy nhẹ ly nước.

– Khác là phải, mười năm rồi còn gì.

Chị nheo mắt nhìn tôi.

– Hồi đó em còn là cậu sinh viên năm nhất gầy nhom, suốt ngày bám đuôi các anh chị khóa trên xin tài liệu. Giờ nhìn ra dáng ‘ông nọ bà kia’ ở đất Sài thành rồi đấy.

Chúng tôi nhắc về những ngày mùa thu Hà Nội, khi cả hai còn mài quần trên ghế giảng đường đại học. Nhắc về những buổi chiều ngồi trà đá vỉa hè cổng trường, chia nhau túi hướng dương và bàn tán về những bài tiểu luận hóc búa. Chị hồi đó là “thần tượng” của khoa, không chỉ vì học giỏi mà còn vì cá tính mạnh mẽ, thích xách ba lô lên và đi.

– Em còn nhớ cái lần cả hội thức trắng đêm ở hồ Tây chỉ để chờ xem mặt trời mọc không?

Chị hỏi, ánh mắt lấp lánh niềm vui xưa cũ.

– Làm sao quên được hả chị. Sáng hôm đó về cả lũ ngủ gật trong tiết của thầy Nghĩa, bị thầy đuổi thẳng cổ ra ngoài.

Tôi bật cười thành tiếng.

Những cung đường vắt ngang mây trời. Câu chuyện dần chuyển sang niềm đam mê chung của hai chị em, những chuyến phượt. Đó là thời mà GPS còn là khái niệm xa xỉ, chúng tôi đi bằng bản đồ giấy và bằng cái bản năng chinh phục của tuổi trẻ.

– Em vẫn còn giữ tấm ảnh chị đứng trên đỉnh Mã Pí Lèng đấy.

Tôi nói.

– Lúc đó trông chị ngầu lắm, mặc áo cờ đỏ sao vàng, tóc bay trong gió, phía dưới là dòng sông Nho Quế xanh như ngọc.

Chị thở dài, nhưng là một hơi thở dài đầy ký ức.

– Những chuyến đi đó đã nhào nặn nên chị của bây giờ. Nhớ nhất là lần mình đi cực Bắc vào đúng mùa hoa tam giác mạch. Đêm đó xe em bị thủng lốp giữa đèo, trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pha leo lắt. Hai chị em vừa dắt bộ vừa sợ gặp… ma, nhưng mồm vẫn hát vang cả một vùng trời.

Chúng tôi ôn lại cái vị lạnh buốt dọc xương sống khi chạy xe qua đèo Khau Phạ trong sương mù dày đặc, cái vị ngon đến lạ lùng của bát thắng cố nóng hổi nơi phiên chợ vùng cao, và cả những lần ngủ nhờ nhà dân, được nghe những câu chuyện về bản làng, về cuộc sống bình dị mà kiên cường.

Sài Gòn! Nơi gặp gỡ của những người xa xứ

Sài Gòn về đêm bắt đầu lên đèn, tiếng xe cộ ồn vã ngoài phố như bị ngăn cách bởi không gian của quán. Chị kể chị vào đây được ba năm, hiện đang làm quản lý cho một công ty truyền thông. Tôi cũng kể về những ngày đầu lập nghiệp đầy gian nan nơi vùng đất phương Nam nắng gió này.

– Đôi khi chị thấy nhớ cái lạnh của Hà Nội, nhớ mùi hoa sữa nồng nàn đến nhức óc.

Chị tâm sự, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ.

– Nhưng Sài Gòn lại cho chị cái sự phóng khoáng, cái năng lượng để mình không bao giờ dừng lại.

Tôi gật đầu đồng cảm. Sài Gòn lạ lắm, nó dung nạp tất cả, từ những người con Hà Nội hào hoa đến những kẻ lữ hành phong trần. Để rồi một chiều tình cờ, nó tặng cho chúng tôi một món quà bất ngờ là cuộc hội ngộ này.

– Này Nam!

Chị đứng dậy khi đồng hồ đã điểm 7 giờ tối.

– Cuối tuần này chị có một nhóm bạn tính đi cắm trại ở hồ Trị An. Có muốn tìm lại cảm giác ‘bụi bặm’ ngày xưa không?

Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi vào Sài Gòn.

– Chị đã mời thì làm sao em từ chối được. Để em chuẩn bị chiếc lều cũ, hy vọng nó vẫn chưa bị mọt ăn mất.

Chúng tôi chia tay nhau ở cửa quán, không phải bằng cái bắt tay khách sáo, mà bằng một cái ôm của những người đồng chí, những người đã cùng nhau đi qua một thời thanh xuân rực rỡ nhất. Nắng Sài Gòn đã tắt, nhưng trong lòng tôi, ánh mặt trời trên đỉnh Mã Pí Lèng năm nào dường như vừa bừng sáng trở lại.

Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy không chỉ khơi dậy những kỷ niệm về những cung đường, mà còn đánh thức một ngăn tủ ký ức mà tôi đã khóa chặt bấy lâu. Ngăn tủ mang tên “mối tình đầu thầm lặng”.

Ngày đó, chị hơn tôi hai tuổi một khoảng cách không lớn, nhưng ở cái tuổi đôi mươi, hai năm ấy giống như một ranh giới của sự trưởng thành. Chị rạng rỡ, tự tin và đầy trải nghiệm, còn tôi chỉ là cậu em khóa dưới luôn nhìn chị bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn chút tự ti. Tôi thích chị, thích cái cách chị buộc tóc cao khi dắt xe qua những đoạn đèo sạt lở, thích cả cách chị mắng tôi mỗi khi tôi lơ là tay lái. Nhưng tuyệt nhiên, tôi chưa một lần dám nói ra.

Khi chúng tôi rời quán cà phê để đi bộ một đoạn dọc đường Pasteur, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống bóng hai người đổ dài trên vỉa hè. Chị vừa đi vừa xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út, một thói quen nhỏ mà trước đây chị không có.

– Chị cưới được hơn hai năm rồi!

Chị nói, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng.

– Anh ấy là người Sài Gòn gốc, hiền lành và… không biết đi phượt như bọn mình đâu.

Tôi khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên.

– Thế thì tốt quá, một người ‘bay nhảy’ như chị cần một bến đỗ bình yên như thế.

Chị cười, nụ cười vẫn tươi nhưng đã nhuốm màu lo toan của một người phụ nữ gia đình. Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt chị, vẫn là những đường nét ấy, nhưng giờ đây nó thuộc về một thế giới khác mà tôi không có tư cách bước vào. Cái cảm giác nhói lên trong lồng ngực không phải là sự ghen tuông, mà là một sự nuối tiếc dịu dàng cho những điều chưa kịp thành hình.

“Hồi đó… có bao giờ chị biết em thích chị không?”

Câu hỏi ấy mém chút nữa đã vọt ra khỏi cửa miệng tôi. Nhưng rồi tôi lại nuốt ngược vào trong. Nói ra bây giờ để làm gì? Để nhận lại một nụ cười bao dung hay một sự ngượng ngùng không đáng có?

Tôi nhớ về chuyến đi cực Bắc năm ấy, đêm ở Đồng Văn trời lạnh căm căm. Chúng tôi ngồi bên bếp lửa hồng, vai kề vai. Lúc đó, tôi đã định nắm lấy bàn tay đang lạnh giá của chị, nhưng rồi lại sợ làm hỏng tình chị em thân thiết bấy lâu. Tôi đã chọn im lặng để được tiếp tục đồng hành cùng chị trên những cung đường tiếp theo.

– Nam này, sao em im lặng thế?

Chị quay sang nhìn tôi, đôi mắt trong veo.

– À, em đang nghĩ xem cuối tuần này đi Trị An thì nên mang theo món gì. Hay là em làm món gà nướng lá chanh như hồi mình đi Mộc Châu nhé?

Tôi đánh trống lảng.

Chị vỗ vai tôi, cái vỗ vai dứt khoát.

– Được đấy! Nhớ mang cả cái loa bluetooth theo, chị muốn nghe lại mấy bài nhạc cũ. Chồng chị chẳng bao giờ chịu nghe mấy loại nhạc đó với chị cả.

Chúng tôi dừng lại trước một tòa chung cư cao cấp. Một người đàn ông cao lớn, gương mặt phúc hậu đang đứng đợi ở sảnh. Anh ấy vẫy tay khi thấy chị, và chị cũng đáp lại bằng một ánh mắt tràn đầy sự tin cậy.

– Anh ấy đấy.

Chị giới thiệu bằng giọng tự hào.

Tôi mỉm cười chào anh, một lời chào chân thành. Hóa ra, tình yêu đơn phương năm ấy giờ đây đã hóa thành một loại tình cảm còn bền vững hơn tình thân. Chứng kiến người con gái mình từng thầm thương trộm nhớ có được hạnh phúc thực sự, lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm lạ kỳ.

Tạm biệt chị, tôi lái xe hòa vào dòng người hối hả của Sài Gòn. Gió đêm lồng lộng thổi qua tai, mang theo chút vị mặn của kỷ niệm. Tôi không còn là cậu sinh viên nhút nhát năm nào, và chị cũng không còn là cô gái độc hành trên những cung đường gió bụi.

Chúng tôi đều đã lớn, đã chọn cho mình những lối rẽ riêng. Nhưng tôi biết, trong tim mỗi người vẫn luôn dành một góc nhỏ trang trọng cho Hà Nội, cho những chuyến đi, và cho một thời thanh xuân đẹp đẽ mà chúng tôi đã từng là tất cả của nhau theo một cách đặc biệt nào đó.

Ngày mai, nắng Sài Gòn sẽ lại lên, và những hành trình mới lại bắt đầu.

Sáng sớm thứ Bảy, Sài Gòn vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mỏng, tôi đã đứng đợi dưới sảnh chung cư. “Con xe chiến” chiếc xe đã cùng tôi lăn lộn qua bao nẻo đường từ Bắc chí Nam hôm nay được lau chùi bóng loáng.

Chị bước xuống, vẫn bộ đồ phượt giản dị, chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ và nụ cười rạng rỡ. Khi chị leo lên phía sau, một thoáng ngập ngừng chạy qua tim tôi khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của người ngồi sau lái.

– Đi thôi Nam, mục tiêu là hồ Trị An thẳng tiến!

Tiếng động cơ giòn giã vang lên, chúng tôi hòa vào dòng người rời khỏi thành phố. Chồng chị chạy theo phía sau. Gió thốc vào mặt, mang theo mùi nắng, mùi của tự do và cả mùi hương bồ kết thoang thoảng từ mái tóc chị.

Hồ Trị An đón chúng tôi bằng một dải nước mênh mông, tĩnh lặng dưới bầu trời hoàng hôn tím thẫm. Nhóm bạn của chị toàn những người trẻ trung, phóng khoáng. Chúng tôi cùng nhau dựng lều, nhóm lửa và chuẩn bị bữa tiệc nướng.

Đúng như lời hứa, món gà nướng lá chanh của tôi cháy cạnh thơm phức, khiến cả hội vừa ăn vừa xuýt xoa. Chiếc loa bluetooth nhỏ vang lên những bản nhạc da diết, giọng hát của những danh ca xưa hòa cùng tiếng lách tách của củi cháy, tạo nên một không gian vừa thực vừa ảo. Chị ngồi đó, tay cầm ly rượu , khẽ đung đưa theo giai điệu, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm của lòng hồ.

Cuộc vui kéo dài đến tận khuya, khi những tiếng cười nói thưa dần và mọi người bắt đầu chìm vào giấc ngủ trong lều vì thấm mệt.

– Nam, đi dạo một chút không?

Chị khẽ gọi khi thấy tôi vẫn đang ngồi trông bếp lửa tàn.

Chúng tôi bước đi trên bãi cỏ ven hồ. Trăng đêm nay rất sáng, ánh bạc dát lên mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai chị em.

– Chị biết không?

Tôi phá tan bầu không khí bằng một giọng trầm thấp.

– Có những lúc em tưởng như mình đang ở lại những ngày trên Đồng Văn, hay những đêm ở Y Tý.

Chị im lặng hồi lâu, rồi thở dài một hơi nhẹ.

– Sài Gòn hào nhoáng lắm Nam ạ, nhưng đôi khi chị thấy mình lạc lõng. Chồng chị… anh ấy rất tốt, rất thương chị, nhưng anh ấy không hiểu tại sao chị lại có thể mê mẩn cái mùi khói bếp hay cảm giác tê dại vì cái lạnh trên đỉnh đèo. Anh ấy thích những khách sạn năm sao, những bữa tối sang trọng. Còn chị, tâm hồn chị vẫn luôn thuộc về những cung đường bụi bặm.

Chị dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt dưới ánh trăng trở nên sâu thẳm

– Đôi khi chị tự hỏi, nếu ngày đó chị chọn một người cùng chí hướng, cùng đi qua những năm tháng thanh xuân ấy… liệu bây giờ chị có hạnh phúc hơn không?

Câu hỏi của chị rơi vào thinh không, khiến lòng tôi dậy sóng. Tôi biết chị đang nói đến điều gì, hoặc ít nhất là một sự giả định về một tương lai khác nơi mà có lẽ tôi và chị đã không chỉ dừng lại ở hai chữ “chị em”.

Tôi dừng bước, xoay người đối diện với chị.

– Hồi đó… em đã từng thích chị rất nhiều. Thích đến mức chỉ cần được chở chị đi, được nhìn thấy chị cười từ gương chiếu hậu là em đã thấy đủ.

Chị hơi khựng lại, rồi một nụ cười buồn nở trên môi.

– Chị biết chứ. Chị biết tất cả, Nam ạ. Những cái nhìn trộm, những lần em cuống cuồng khi thấy chị bị ngã xe… chị đều biết. Nhưng lúc đó chị còn trẻ quá, chị lại sợ khoảng cách hai tuổi ấy sẽ khiến cả hai mệt mỏi. Chị đã chọn cách im lặng để giữ em lại bên cạnh mình lâu hơn.

Một sự thật được phơi bày sau bao nhiêu năm, nhẹ nhàng mà đau đớn. Hóa ra chúng tôi đã từng ở rất gần nhau, nhưng lại không đủ can đảm để bước qua cái ranh giới vô hình ấy.

Chị khẽ đặt tay lên vai tôi, hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng.

– Nhưng Nam này, có những thứ đẹp nhất là khi nó chưa bao giờ bắt đầu. Em bây giờ là một người đàn ông trưởng thành, chị cũng đã có tổ ấm của riêng mình. Những kỷ niệm này, hãy cứ để nó nằm lại với hồ Trị An, với ánh trăng này đi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cỏ dại và hơi nước mát lạnh. Đúng vậy, sự gặp lại này không phải để nối lại những gì đã đứt đoạn, mà là để nói lời cảm ơn với quá khứ và mỉm cười với hiện tại.

Đêm đó, chúng tôi ngồi lại bên bờ hồ thêm rất lâu, không còn nói về chuyện tình cảm, mà chỉ kể cho nhau nghe về những dự định tương lai. Dưới ánh trăng tròn đầy, hai bóng hình dựa vào nhau như hai người tri kỷ, thanh thản và bình yên đến lạ thường.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất