Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Gia Tộc Dâm Dục (Chương 4)

Bữa tối hôm nay trôi qua không giống mọi ngày.

Trên bàn ăn, ánh đèn vàng hắt nhẹ lên gương mặt dì Lăng Tuyết — nàng mặc váy ngủ satin màu xám tro, cổ hơi trễ, để lộ làn da trắng ngần nơi xương quai xanh cùng khe ngực nửa kín nửa hở đầy mị hoặc. Bên dưới, chiếc váy dài che hờ mép đùi, nhưng chỉ cần nàng xoay người một chút là đường cong mông mềm lập tức hằn rõ qua lớp vải mỏng manh.

Lăng Phong ngồi đối diện, ánh mắt hắn không rời khỏi đôi chân trần thon dài của dì, rồi lại liếc sang bên — nơi Y Nhiên đang ngậm đũa cười khúc khích, váy hai dây ngắn cũn, không nội y, ngực nhấp nhô theo từng hơi thở.

“Chết tiệt… rõ ràng đang khiêu khích mình…” — hắn lặng lẽ nghiến răng, vừa gắp miếng thịt vừa cố gắng không để dương căn trong quần phản bội.

Y Nhiên thấy thế thì mỉm cười, bỗng ghé đầu thì thầm vào tai hắn, hơi thở thơm ngát như xịt nước hoa vào lỗ tai:

“Chiều nay em tắm… hình như còn sót tí tinh dịch của anh, nó dính vào khăn… dì Tuyết lấy lau mặt rồi đó…”

“Khụ!” — Lăng Phong suýt sặc.

Dì Tuyết ngồi phía đối diện khẽ nhướng mày nhìn sang, môi đỏ khẽ nhếch: “Phong à, ăn chậm thôi, ai giục con đâu.”

Giọng nàng không cao, nhưng đầy ẩn ý. Đôi mắt sắc sảo ấy, nhìn hắn không còn vẻ dịu dàng của người dì trưởng thành, mà giống như ánh mắt của một tình nhân đang ghen ngầm — chỉ là không muốn nói thẳng ra bàn ăn.

Mẫu thân hắn — Lăng Lan — thì đã rời đi từ sớm. Nàng chỉ ghé chơi đúng một ngày, mang theo khí chất của một dị năng giả cấp S từ đế quốc, đến vội và đi cũng vội. Cả cái đêm duy nhất ấy… lại trở thành một dấu ấn khó quên.

Dương căn hắn… đã chôn sâu trong tử cung của chính mẹ mình.

Còn hiện tại — chỉ mới qua có mấy ngày — mà cuộc sống trong căn biệt thự này… đã bắt đầu hỗn loạn trở lại.

Dì thì càng ngày càng không kiêng dè, ánh mắt mỗi lần chạm hắn đều như muốn lột sạch quần áo hắn ra giữa bàn ăn. Em họ Y Nhiên thì lộ liễu không che giấu — thậm chí dưới bàn ăn, đầu gối nàng thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào đùi hắn, như đang dò xem hắn có “cứng” chưa.

Chỉ có Lăng Vân — em gái họ út — vẫn còn hồn nhiên như giọt sương. Nàng ngồi bên cạnh, mái tóc buộc lệch sang vai, đôi mắt sáng trong, thỉnh thoảng lại quay sang cười nhẹ:

“Anh Phong, ăn thêm cá đi, em gỡ xương rồi nè.”

Lăng Phong nhìn nàng, cười gượng gạo, trong đầu lại bất giác nhớ tới những buổi tối học kèm suốt tháng vừa qua — cái cách nàng cúi đầu học bài, cái cổ trắng muốt lộ ra khi nàng vén tóc, mùi hương nhẹ nhàng phảng phất từ cổ áo sơ mi…

Mỗi đêm như thế, hắn đều phải kìm nén dục vọng. Thế nhưng — nàng cũng chẳng phải hoàn toàn ngây thơ như vẻ bề ngoài.

Đã đôi lần… nàng hôn trộm hắn.

Không phải kiểu hôn vụng về. Mà là hôn sâu — lưỡi nhẹ nhàng, răng khẽ cắn môi, hơi thở gấp gáp.

Thậm chí có hôm — nàng khẽ thì thầm khi ngồi sát hắn trên ghế:

“Anh Phong này… nếu em không phải là em họ… thì anh có thích em không…?”

Hắn chỉ cười trừ, nhưng dưới bàn — dương căn đã cứng từ lúc nào.

Một tháng rồi.

Cái con bé từng mặc đồ ngủ kín mít giờ bắt đầu diện váy ngủ mỏng tang. Từng cử chỉ, từng ánh mắt nhìn hắn, đều mang theo thứ dục vọng mơ hồ chưa được khai mở.

Lăng Phong biết — nếu hắn thực sự đè nàng ra hôm nay, nàng sẽ không chống cự. Mà thậm chí… sẽ rên lên như con mèo nhỏ, rồi ôm hắn van xin đâm sâu thêm chút nữa.

Hắn quay sang, ánh mắt lướt qua bộ ngực nhỏ nhắn của Lăng Vân đang khe khẽ phập phồng theo nhịp thở.

“Dâm tính này… đúng là chảy trong máu nhà họ Lăng…” — hắn thầm nghĩ, khẽ nhếch môi.

Cậu Hạ Hùng ngồi trước màn hình TV khổng lồ, mắt dán chặt vào một trận bóng đá gay cấn. Âm thanh bình luận viên vang vọng khắp phòng, át đi mọi tiếng động lặt vặt trong gian bếp phía sau.

Chẳng ai biết, cách đó chỉ vài bước chân — một màn dâm loạn rạo rực đang từ từ bắt đầu.

Dì Lăng Tuyết đứng trước bồn rửa chén, đôi tay trắng ngọc mướt nước đang nhẹ nhàng xoa từng chiếc bát đĩa, mà dáng người lại càng khiến kẻ khác phát điên.

Váy ngủ hai dây màu xám sữa — chất liệu satin mỏng dính bám lấy từng đường cong. Phía sau váy… gần như che không nổi cặp mông tròn cong mềm mại, trắng đến phát sáng dưới ánh đèn bếp. Lớp vải chỉ phủ hờ mép trên, còn từ giữa trở xuống… mông nàng nhô tròn, run nhẹ theo từng nhịp cử động.

Tư thế nàng rửa chén lại càng khiến cảnh tượng trở nên khiêu khích — hai chân khẽ tách ra, bàn chân trần đứng dạng nhẹ để giữ thăng bằng, còn phần hông thì vô thức ưỡn cong ra sau, khiến toàn bộ kiều đồn no tròn kia vểnh cao, căng như muốn chọc thủng lớp váy ngủ mỏng manh.

Lăng Phong từ nãy đã đứng phía sau quan sát — ánh mắt hắn đỏ rực như sói đói nhìn thấy thịt sống.

“Con đàn bà này… muốn quyến rũ ta tới phát điên sao…?”

Dương căn trong quần hắn đã căng cứng suốt từ bữa ăn, giờ lại bị cảnh tượng trước mặt kích thích đến tột độ. Bên ngoài, dì hắn vẫn tỏ ra thản nhiên, vai lắc lư nhẹ theo bản nhạc phát từ điện thoại để bên bồn rửa, miệng còn khe khẽ hát.

Nhưng hắn biết rõ.

Nàng đang cố ý.

Bởi mỗi lần nàng rướn người về phía trước, cái mông tròn ấy lại nhô lên cao hơn, khe mông siết lại rõ ràng bên dưới lớp xi líp viền ren trắng mỏng như tơ nhện. Lớp ren ấy đã bị nước rửa chén vương vào, ướt đẫm, dính sát vào khe giữa như vẽ lên từng nếp gấp gợi tình.

Lăng Phong không chịu nổi nữa.

Hắn lặng lẽ bước tới sau lưng nàng, tiếng bước chân bị át hoàn toàn bởi âm thanh TV ngoài phòng khách. Hắn quỳ xuống.

Ngay sau lưng nàng.

Mặt hắn gần như chạm vào cặp mông kia — trắng nõn, thơm mát, mang mùi sữa tắm và… một chút dâm khí nhẹ nhàng. Tay hắn đưa lên, nhẹ nhàng xoa lấy từng múi thịt mềm ấy.

“Ưm…” — dì Lăng Tuyết rùng mình rất khẽ, nhưng vẫn không quay lại. Nàng chỉ tiếp tục rửa chén, như không hề hay biết phía sau đang có một dương căn nóng rực sắp xé tung lớp vải ngủ mỏng manh này.

Hắn cúi đầu xuống — miệng húp một hơi dài dọc theo khe mông được ren lụa dính sát phô ra từng tấc. Mùi mật huyệt dì nồng lên, ngọt như siro đun chảy, khiến tim hắn như muốn nổ tung.

Lớp xi líp bị hắn kéo nhẹ sang một bên — chỉ một cái khẽ giật, lớp viền ren đã biến dạng, trượt hẳn sang bên, lộ ra một khe âm ướt mềm, hồng hào, ẩn hiện giữa hai múi thịt trắng nõn.

Lăng Phong thè lưỡi.

“Chụt… nhóp…”

Tiếng húp khe khẽ vang lên giữa gian bếp sáng đèn, mùi xà phòng hòa cùng mùi cơ thể đàn bà viên mãn kích thích khứu giác hắn đến phát điên.

Dì Lăng Tuyết… vẫn không quay lại.

Nhưng vai nàng đã hơi run. Bàn tay đang rửa chén bắt đầu dừng lại vài giây.

Miệng hắn tiếp tục húp lấy, lưỡi xoay tròn quanh rãnh âm đạo đang ướt sũng vì mật dịch, tay kia thì bóp mạnh hai bên mông, kéo giãn khe huyệt ra để nhìn cho rõ từng lớp thịt đỏ ửng bên trong.

“Ưm…” — nàng rên rất nhỏ, vẫn là giọng dịu dàng ấy, nhưng tràn đầy ẩn nhẫn.

Chỉ có người đàn ông đang ở sau mới thấy rõ — từ bên trong mật huyệt, từng dòng dịch trong suốt đang rỉ ra theo mỗi cú liếm, từng đợt co giật nhỏ truyền tới đầu lưỡi hắn như nói rằng:

“Nhanh… đút vào đi… ta chịu không nổi nữa…”

Lăng Phong ngẩng đầu, dương căn trong quần giật mạnh, như một con mãnh thú bị kìm quá lâu.

Hắn thì thầm:

“Dì à… giờ mà không đụ thì uổng mất một màn show hàng rồi đấy…”

Dì Lăng Tuyết khẽ xoay đầu lại, ánh mắt nàng ướt át, miệng khẽ cười:

“Vậy… con mau đụ đi… nhưng nhớ… đừng để ổng nghe thấy nhé…”

Lăng Phong không còn nhẫn nhịn được nữa.

Hắn rút dương căn ra khỏi quần — thứ cự vật đỏ rực, gân guốc, dài quá khổ, vừa mới bị bú mút đến căng cứng — rồi lập tức áp sát vào cặp mông nõn của dì Lăng Tuyết.

Dì biết ngay.

Nàng không quay lại, chỉ khẽ nhếch mép cười tà mị, rồi… nhún hông nhẹ về phía sau.

Cặp mông trắng mềm lập tức ưỡn cao, đường cong kiều đồn phơi trọn dưới lớp váy ngủ ướt dính, hai đùi tách nhẹ để hé mở mật huyệt hồng hào ẩn sau lớp ren lụa mỏng manh. Mép huyệt ấy ươn ướt, đã sẵn sàng từ lâu, như đóa hoa dâm nở trọn để chờ được lấp đầy.

Lăng Phong khẽ gầm khẽ, một tay vén váy, một tay siết eo nàng — rồi ấn hông về trước.

Dương căn nóng hừng hực chọc thẳng vào khe giữa hai múi mông tròn, đầu khấc trượt qua mép huyệt ẩm ướt, rồi từng phân một, hắn nhấn sâu.

“Ưm…”

Dì Lăng Tuyết cắn môi, cả người hơi rùng lên, mắt nhắm khẽ, hai tay vẫn tiếp tục rửa bát như không có gì xảy ra — nhưng dưới váy, âm đạo nàng đang bị cự vật của cháu ruột đâm vào sâu đến tận cùng, nở rộng, căng tràn, từng nếp gấp co siết lấy thân trụ khổng lồ kia không buông.

“Phạch…”

Một tiếng vang thật khẽ — nhưng rõ ràng.

Đầu khấc chạm đáy. Tận tử cung.

Nàng hơi bật khẽ một tiếng “A…”

Ngay lúc đó.

“Gì thế em?” – tiếng Hạ Hùng từ phòng khách vang lên, xen lẫn tiếng TV thể thao.

Dì Lăng Tuyết khựng lại đúng một giây, rồi mỉm cười dịu dàng, quay đầu về phía chồng:

“À… em làm rớt cái bát… may chưa vỡ.”

“Ừ, cẩn thận.” – Hạ Hùng quay đầu nhìn sang.

Đúng lúc đó — hắn thấy Lăng Phong đang đứng sát sau vợ mình, cúi người như đang giúp xếp chén. Dưới ánh đèn bếp, trông cháu hắn giống như đang khom người với tay lấy đĩa từ kệ bên cạnh.

Một khung cảnh quá đỗi bình thường.

Chỉ có điều — Hạ Hùng không biết.

Ngay trước mắt hắn, cách chưa tới hai mét, cự vật khổng lồ của cháu trai đang bị âm đạo vợ mình nuốt trọn đến tận gốc. Lỗ huyệt nàng đỏ hồng, ướt đẫm, siết chặt lấy từng khấc thịt to như cánh tay, từng cú thở nàng đều khiến tinh dịch sót lại từ lần trước trào nhẹ ra theo mép huyệt.

Dưới làn váy mỏng — Lăng Phong đang dập hông chậm rãi.

Từng nhịp đâm nhẹ, từng lần rút ra rồi đẩy vào thật sâu, không phát ra một tiếng động — nhưng mỗi cú cắm, tử cung nàng lại run lên từng cơn khoái lạc, như phát điên vì bị lấp đầy âm ỉ giữa gian bếp sáng đèn, trước mắt người chồng hoàn toàn không hay biết.

Hạ Hùng sau khi liếc qua một cái, cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Gã quay đầu lại tiếp tục dán mắt vào màn hình TV, nơi trận bóng đang gay cấn từng phút.

Cơ hội.

Lăng Phong khẽ siết eo người đàn bà trước mặt, hơi cúi đầu, cặp mắt rực lửa như mãnh thú vừa chạm được vào ổ mật ngọt mà không sợ bị ai phát hiện.

Hắn bắt đầu nhấp.

Ban đầu chậm. Rất chậm.

Dương căn dài ngoằng rút ra từng phân, từng phân một, trượt qua từng nếp gấp trong âm đạo ướt sũng như rút xương khỏi thịt. Rồi ngay khi mép huyệt vừa bắt đầu siết lại, hắn đâm thẳng vào.

“Ưưư…!”

Dì Lăng Tuyết toàn thân run bắn.

Nàng phải cắn chặt môi, hai tay nắm lấy mép bồn rửa, các khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt. Một bên âm đạo nàng đang bị nhấp tới tấp, bị cự vật to như cánh tay giã liên tục vào tận đáy. Một bên là tiếng TV ầm ào của chồng chỉ cách chưa đầy ba mét.

Mỗi cú đâm, đầu khấc chạm tới tận cổ tử cung.

Mỗi cú rút, thân trụ kéo theo từng dòng dâm thủy loang lổ, lấp đầy khe mông.

“Phập… Phập…”

Âm thanh da thịt va chạm bị nàng cố gắng ép xuống đến mức gần như không nghe thấy — nhưng với Lăng Phong, mỗi tiếng “phạch” như nổ tung trong đầu. Hắn dập hông đều đặn, nhịp đẩy càng lúc càng mạnh, sâu, tàn bạo như muốn cắm dương căn thật sâu để xóa sạch hình bóng người đàn ông đã từng chiếm hữu người đàn bà này.

“Ưm… a…”

Dì Tuyết rên trong cổ họng, toàn thân run lẩy bẩy.

Từng giọt nước mắt bất giác trào ra khỏi khoé mắt — không phải vì đau đớn, mà là sung sướng đến độ không thể kiểm soát. Mật huyệt nàng lúc này co rút liên tục, âm đạo như lò xo nóng rực siết lấy cự vật khổng lồ kia, run lên từng cơn như muốn hút cạn từng giọt tinh dịch sắp phun ra.

“Ưa…! Con… chậm thôi… chồng ta còn… ở đây…”

Nàng thều thào, giọng run rẩy, nhưng hông lại chủ động đẩy nhẹ về phía sau, ép sát hơn vào dương căn đang giã loạn trong cơ thể mình.

“Dì ơi…” – Lăng Phong gầm khẽ, hơi thở phả vào sau gáy nàng – “Cái âm đạo này… không cho cháu dừng được nữa rồi…”

“Phạch! Phạch! Phạch!”

Tiếng dập hông bắt đầu dồn dập hơn, từng cú thúc sâu khiến thân thể nàng nhô lên khỏi bồn rửa, ngực ép chặt vào thành đá hoa, hai bầu vú căng đầy bị dồn ép đến méo mó.

Đằng sau — hắn không thương tiếc mà dập thẳng vào, từng cú đâm sâu như trừng phạt, như muốn ép tử cung nàng nghênh hợp ra để nuốt trọn cự vật.

Bên ngoài phòng khách — Hạ Hùng vẫn say mê xem trận bóng.

Bên trong gian bếp sáng đèn — vợ hắn đang bị chính cháu trai đụ tới tấp, tinh dịch sắp bắn vào sâu tận tử cung mà không thể thốt ra dù chỉ một tiếng rên.

Nàng bật khóc.

Là thứ khoái lạc nghẹn ngào, ứa ra trong im lặng.

Bị đụ ngay trước mặt chồng, mà không được phát ra âm thanh nào — cảm giác đó khiến nàng vừa sợ hãi… vừa nghiện ngập đến tê dại.

Lăng Tuyết lúc này đã hoàn toàn mềm nhũn, thân thể mềm mại như tơ lụa bị dương căn của Lăng Phong đâm sâu đến tận tử cung, thần trí cũng theo từng cú co giật của mật huyệt mà tê liệt dần. Hai mắt nàng long lanh mê mị, hơi thở đứt quãng, giọng rên không ngừng thoát ra từ cổ họng khô khốc:
“Ưm… sâu quá… dương căn của con… làm tử cung dì co rút liên hồi…!”

Mà Lăng Phong — hắn lúc này như dã thú đã thức tỉnh, đôi mắt ánh lên tia sáng ngạo nghễ của kẻ đang nắm giữ quyền lực. Dị năng giả! Là quốc gia đích thân chứng nhận! Một mình hắn chính là bá chủ!

Không cần giấu diếm! Không cần phải cúi đầu!
Chỉ cần muốn — hắn có thể đè bất kỳ nữ nhân nào dưới háng mình mà không cần phải sợ hãi hậu quả.

Nghĩ đến đó, hông hắn siết chặt, dương căn đang chôn trong âm đạo dì hắn lại giật mạnh một cái. Không rút ra! Vẫn cắm sâu đến tận đáy!
“Dì à…” — hắn thì thầm, giọng khản đặc vì dục vọng — “Từ giờ… dì là đàn bà của con!”

Không chờ nàng kịp phản ứng, Lăng Phong bất ngờ siết eo mềm lại, dồn lực bế nàng lên cao.

“Ưm… Phong… con… con làm gì vậy…!?”

Lăng Tuyết thảng thốt, thân thể bỗng dưng bị nhấc khỏi mặt giường — thế nhưng dương căn vẫn còn nguyên trong cơ thể nàng, vẫn chôn chặt tận cùng trong mật huyệt ướt đẫm.

Hai chân nàng theo phản xạ co lên, kẹp lấy eo hắn. Bầu ngực mềm áp sát vào ngực hắn, đầu nhũ bị cọ sát mà bật cứng, còn bờ mông nõn nà… đã bị hắn vươn tay ôm trọn, bóp lấy từng múi thịt mềm như nhào nặn thứ quả chín mọng tay.

Tư thế ấy… dâm đãng tới cực điểm.

“Ưaaa… đừng mà… dì sắp… sắp không chịu nổi rồi…”

“Chịu không nổi thì cứ rên to lên…”

Lăng Phong cười khẽ, hôn phớt lên vành tai nàng, rồi xoay người… từng bước một — bế nàng, với dương căn vẫn cắm sâu trong huyệt, tiến thẳng về phía Sofa

Bên kia… Cậu Hạ Hùng đang ngồi ngay sofa, dán mắt vào màn hình lớn, xem một trận bóng đá đầy kịch tính. Âm thanh của trận đấu vang vọng cả không gian, át đi tiếng bước chân dồn dập từ phía hành lang tối.

Mà Lăng Tuyết thì đã sững người.

“Không… không phải chứ… con… con định…”

“Phải. Định thật.”

Lăng Phong nhếch mép, cúi đầu thì thầm bên tai nàng, giọng trầm khàn như dội vào tận xương sống:

“Để hắn nhìn thấy… thấy vợ hắn bị cháu ruột đè ra mà đụ… mà rên rỉ van xin được lấp đầy…”

Hai mắt nàng trợn to vì sốc, nhưng cơn co rút không ngừng từ tử cung khiến mọi kháng cự chỉ còn là run rẩy trong tay hắn.

Lăng Phong bước từng bước nặng nề, dương căn khổng lồ vẫn cắm sâu trong mật huyệt ẩm nóng của Lăng Tuyết, hai chân nàng quấn chặt quanh hông hắn, tay run rẩy bám lấy vai hắn như sợ buông ra sẽ bị rơi xuống vực dục vọng không đáy.

Cậu Hạ Hùng ngồi trên ghế sofa chỉ cách đó hơn một mét, vẫn chăm chú dõi theo màn hình lớn với trận bóng đá đầy kịch tính. Ánh sáng từ TV hắt lên gương mặt gã, khiến từng biểu cảm thay đổi theo nhịp lên xuống của bóng lăn.

Mà sau lưng hắn — một màn loạn luân cấm kỵ đang diễn ra trong im lặng rợn người.

Lăng Phong ghé sát người dì mình vào thành ghế, hạ thấp hông, rồi bắt đầu… đâm.

“Ư… Ưmmm…!”

Lăng Tuyết suýt nữa thì bật thành tiếng. Dương căn thô to ấy, sau khi bị kẹp trong tử cung suốt cả quãng đường di chuyển, giờ đây lại được rút ra một nửa rồi đâm ngập trở lại — mạnh, sâu, đến tận cùng.

Nàng vội vã đưa cả hai tay lên bịt chặt miệng, mắt mở trừng, toàn thân run lên bần bật. Chỉ cần lỡ rên một tiếng — là người đàn ông chỉ cách họ một mét kia sẽ quay lại.

“Ưm… ưưưm…!”

Lăng Phong như điên cuồng, dương vật hắn nóng hổi, cứng ngắc, ra vào không ngừng trong cơ thể đàn bà đã từng nuốt tinh hắn suốt đêm qua. Lúc này, áp lực bị phát hiện ngay sau lưng người chồng của nàng lại càng khiến máu hắn sôi trào.

“Ưm… không… không được… Phong… con sẽ…!”

Nàng rít khẽ trong họng, nhưng tiếng rên chỉ vang lên như tiếng mèo nhỏ, bị kìm nén sau lớp tay đang bịt miệng. Thế nhưng cơ thể thì phản bội hoàn toàn. Mỗi cú thúc của hắn, là một lần mật huyệt co siết mạnh hơn, như đang hút lấy, mút chặt, vắt sạch tinh dịch khỏi dương căn đang ra vào điên cuồng kia.

Tiếng bóng lăn, tiếng bình luận viên gào lên từ màn hình.
Trận bóng đang tới cao trào.

Mà Lăng Phong cũng thế.

Càng đụ, hắn càng cảm thấy sắp đến giới hạn. Dương căn nóng bỏng liên tục thúc thẳng vào tử cung Lăng Tuyết, nhấn sâu không ngơi nghỉ. Mép huyệt đỏ ửng, dâm thủy tuôn trào, ướt đẫm cả phần mông mềm bị hắn siết chặt như nhào nặn.

Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào bả vai trắng mịn của nàng, thì thầm giọng khàn khàn:
“Nhận đi… nhận hết tinh dịch của con vào… đầy tử cung của dì…”

“Ưm…! Ư… ưaaa…!”

Lăng Tuyết run rẩy không kiểm soát, hai tay vẫn cố bịt miệng nhưng nước mắt đã trào ra khóe mắt vì khoái cảm quá mãnh liệt.

“Ưưưm… aa…!”

Ngay khoảnh khắc đó —

“Phập!”

Một cú đâm cực mạnh, dương căn chôn ngập tận gốc, đầu khấc áp sát tử cung đang co giật dữ dội — và rồi, Lăng Phong gầm khẽ qua kẽ răng:

“Bắn đây…”

“Phụt! Phụt! Phụt!”

Từng dòng tinh dịch nóng rực tuôn trào như núi lửa phun trào, bắn thẳng vào bên trong, lấp đầy từng tấc trong tử cung Lăng Tuyết. Lượng tinh dồi dào đến mức khiến bụng dưới nàng phồng lên từng nhịp, dâm dịch theo mép huyệt trào ra, nhỏ giọt xuống sàn gạch mát lạnh.

Mà chỉ cách đó vài bước chân — Hạ Hùng vẫn đang say mê với trận bóng, miệng còn lẩm bẩm:
“Vào đi… sút nữa đi…!”

Không hề biết rằng, ngay sau lưng mình — cháu ruột đang bắn đầy tinh dịch vào trong bụng vợ hắn.

Lăng Tuyết vùi mặt vào vai Lăng Phong, hai tay vẫn bịt chặt miệng, thân thể run bần bật. Mật huyệt nàng co siết liên hồi, như sợ bỏ lỡ dù chỉ một giọt tinh khí nào.

Lăng Phong cũng không ngờ mình chơi liều đến thế mà cậu Hạ Hùng vẫn không hay biết gì. Trận bóng trên màn hình vẫn đang gay cấn, tiếng hò hét của bình luận viên át hết mọi âm thanh rên rỉ cố kìm nén phía sau lưng.

Hắn thì càng thêm hả hê. Cảm giác đè người phụ nữ của kẻ khác ra mà đụ ngay sau lưng gã, lại là người đàn bà trưởng thành nóng bỏng như dì Tuyết — thật sự khiến máu hắn như bùng cháy.

Dì Tuyết lúc này đã mềm nhũn hoàn toàn, ánh mắt mờ đục, đầu tựa vào vai hắn, đôi môi run rẩy không thành tiếng. Lăng Phong rên nhẹ trong cổ họng, rồi chậm rãi nhấc hông về vị trí cũ — dương căn vẫn còn cắm sâu, rút ra từng tấc… từng tấc… dính đầy dâm dịch nóng bỏng.

Ngay lúc hắn vừa buông tay ra khỏi eo nàng, đặt nàng ngồi xuống ghế thì…

Một tiếng hít mạnh khe khẽ vang lên phía sau.

Lăng Phong sững người. Hắn quay đầu lại.

Ánh mắt Y Nhiên đang mở tròn, miệng há hốc, cả gương mặt đỏ bừng vì sốc — hoặc… vì thứ khác còn khó nói hơn.

Nàng đứng đó, ngay hành lang phía sau, nửa người khuất sau bức tường, ánh sáng từ TV hắt vào khiến từng biểu cảm trên gương mặt nàng càng thêm rõ nét.

Y Nhiên nuốt khan.

Nàng vừa tận mắt thấy Lăng Phong đại ca — dùng thứ dương căn khổng lồ ấy — đâm sâu vào người mẹ mình, ngay sau lưng bố, cách chưa đầy một mét!

Cảnh tượng ấy… như đập thẳng vào tận đáy tâm trí nàng.

“Trời ạ…”

Hai chân nàng vô thức khép lại. Trong đầu chỉ vang vọng một tiếng:

“Quá hấp dẫn rồi…”

Lăng Phong vừa mới rút khỏi người dì Tuyết, bế nàng về phòng trong trạng thái mồ hôi ướt đẫm, tinh dịch vẫn còn rỉ ra theo từng bước chân.

Trận bóng ngoài phòng khách vẫn chưa kết thúc.

Cậu Hạ Hùng vẫn ngồi yên ở sofa, mắt dán vào màn hình, không hề hay biết rằng chỉ vài bước sau lưng mình, vợ hắn vừa bị đụ đến lòi cả tinh dịch khỏi tử cung.

Nhưng lúc Lăng Phong vừa bước ra khỏi phòng, chưa kịp đóng cửa — thì ánh mắt hắn chạm vào một thân ảnh quen thuộc đang núp ở góc hành lang.

Y Nhiên.

Con yêu tinh nhỏ ấy đang nấp sau vách tường, hai tay ôm chặt ngực, mặt đỏ bừng, ánh mắt dán chặt vào khung cảnh hắn vừa “dẫn dì về phòng”, mà rõ ràng là đã nhìn thấy toàn bộ chuyện xảy ra sau lưng cha mình.

Lăng Phong dừng bước, nheo mắt, rồi… khẽ cười.

Nụ cười khiến cả người Y Nhiên run lên.

Hắn bước về phía nàng, không nhanh, không chậm — nhưng từng bước chân như tiếng trống đánh vào ngực thiếu nữ dâm đãng kia.

Y Nhiên lùi lại một chút, lưng tựa vào vách gỗ, giọng lí nhí, mắt vẫn còn ngân ngấn nước vì rạo rực:

“Anh… anh… muốn làm gì vậy…?”

Lăng Phong nhìn nàng một lúc lâu, rồi thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng chưa tan hết:

“Làm em…”

Chưa dứt lời, hắn đã vươn tay ôm chặt lấy eo nàng, kéo cả thân thể mảnh mai đó vào lòng như nhấc bổng một món đồ chơi.

“Ưm…!” – Y Nhiên khẽ thốt lên, cả người mềm rũ như bún, bầu ngực đầy đặn lập tức ép sát lên ngực hắn, đầu nhũ cạ nhẹ qua lớp áo mỏng mà dựng đứng.

Tay Lăng Phong không khách khí, trượt xuống mông nàng, bóp mạnh một cái.

“Ưaa… anh…” – nàng rên khẽ, eo co giật, cả vùng kiều đồn mềm mại run lên như thạch.

“Em gái bình thường dâm lắm mà, thích trèo lên cưỡi anh như ngựa nữa cơ mà. Sao hôm nay thấy anh lại rụt rè vậy?”

Giọng hắn trầm thấp vang bên tai, từng chữ như ma chú đánh vào thần kinh nàng.

Y Nhiên siết chặt vai hắn, ánh mắt long lanh, giọng thều thào như cầu xin:

“Không phải… em… chỉ là… em thấy anh đụ mẹ em như thế…”

“Ừ, rồi sao?” – Lăng Phong nhướng mày, tay không ngừng bóp mông nàng, rồi lần lên thắt lưng, nhẹ nhàng luồn vào mép quần lót ren, trượt dần xuống dưới.

“Em ghen sao?”

Y Nhiên cắn môi, lắc đầu.

“Không… em không dám… chỉ là… em thấy dương vật anh cắm sâu vào tử cung mẹ em… nhiều quá…”

Giọng nàng nhỏ dần, mặt đỏ rực.

“Thấy sướng không?” – Lăng Phong khẽ thở ra một hơi sát vành tai nàng.

Y Nhiên gật nhẹ.

“Ừm… rất sướng…”

Ngay khoảnh khắc đó, ngón tay Lăng Phong đã luồn trọn vào trong, chạm vào khe âm đang rịn nước

“Ưm…!” – nàng rên nhẹ, đầu ngửa ra sau, hai chân như không đứng nổi nữa, phải vịn chặt vào vai hắn.

“Lúc nhìn thấy dương căn anh đâm vào mẹ em… âm đạo em bắt đầu rỉ nước đúng không?” – Lăng Phong thì thầm, ngón tay bắt đầu trượt dọc theo khe huyệt ẩm ướt, tách nhẹ hai mép thịt ra để sờ vào trong.

“Ưư… a… anh… đừng nói nữa…”

“Còn muốn bú anh không?” – hắn cười khẽ, tay đã luồn sâu, một ngón chọc thẳng vào lỗ huyệt đang co rút nhè nhẹ.

Y Nhiên bấu chặt lưng hắn, run lên từng đợt.

“Muốn… ưm… em muốn… đừng trêu em nữa…”

Lăng Phong nhìn nàng, mắt hắn đỏ rực như sói đêm thấy máu, ngón tay bắt đầu ngoáy mạnh vào bên trong huyệt mềm. Mỗi cú xoáy là một lần mép huyệt nàng co giật, âm dịch phun ra rỉ rả, ướt cả quần lót, tràn ra đến tận đùi non.

Còn ngoài kia — cách vài bước chân — Hạ Hùng vẫn đang hét lên cổ vũ cho đội bóng yêu thích, hoàn toàn không biết rằng… con gái mình đang bị đè ra móc âm huyệt ngay sau lưng.

Lăng Phong bế xốc lấy thân thể mềm mại của Y Nhiên như thể nàng chẳng nặng hơn một cánh lông vũ, rồi đi thẳng về phía sofa trong phòng khách — nơi Hạ Hùng đang ngồi xem bóng đá, ánh mắt dán chặt vào màn hình lớn, hoàn toàn không hay biết cơn sóng dâm loạn đang tiến sát ngay sau lưng mình.

“Chống tay lên thành ghế.” — Hắn ghé sát tai nàng thì thầm, hơi thở nóng hổi như đốt cháy từng tế bào da thịt. “Rồi bóp vai cho cha em đi… ông ta chắc sẽ rất thích đấy.”

Y Nhiên toàn thân rùng mình, mặt đỏ bừng như phát sốt. “Phong… đừng đùa… như vậy… nếu ông ấy phát hiện thì…”

“Thì sao?” — Hắn nhoẻn miệng cười, cự vật nóng rực bên dưới vẫn đang kề sát mép mông nàng, cứng ngắc ve vẩy như mãnh thú chực xông vào hang động thơm tho. “Em không phải rất thích cảm giác bị đụ lén ngay trước mặt người khác sao? Trên xe còn dám ngồi đè lên đâm tới lui… giờ chỉ là bóp vai thôi mà — không làm được à?”

Y Nhiên run lên. Nhưng rồi… vẫn chậm rãi quay người lại, chống hai tay trắng nõn lên thành ghế sofa. Hai đầu gối khẽ khuỵu xuống, mông nàng cong lên cao, váy ngủ mỏng tang dính sát lấy mông khiến từng đường cong ẩn hiện, khe giữa đỏ hồng như đang vẫy gọi.

Nàng cúi người xuống, bàn tay nhỏ chạm nhẹ lên bờ vai rộng của Hạ Hùng, khẽ ấn nhè nhẹ, giọng mềm như mật:

“Ba à~ để con mát-xa cho nha~ lâu lâu muốn chăm ba một chút á~”

Hạ Hùng giật mình quay đầu lại, thấy con gái đang đứng sau lưng mình mà bóp vai, đầu hơi cúi, tóc dài rũ qua vai, gương mặt nhu mì, đôi mắt cong cong cười dịu dàng.

“Gì đây? Hôm nay lại hiếu thảo vậy? Bộ hết tiền tiêu rồi hả con?” – Hắn nhướng mày hỏi.

“Khônggg mà~ con chỉ muốn thương ba một chút thôi~ tiền tháng này vẫn còn dư mà…” — Y Nhiên đỏ mặt lắc đầu, miệng chu lên, ánh mắt liếc vội về phía sau.

Hạ Hùng cười cười gật đầu, rồi lại quay trở về với trận đấu. “Ừ, được con gái xoa bóp cũng sướng, lâu rồi không có ai chăm như vầy…”

Ngay khi gã quay đi, Lăng Phong từ phía dưới sofa trườn lên như bóng ma, đứng sau lưng Y Nhiên. Hắn khẽ vén váy nàng lên, lộ ra cặp mông tròn mẩy trắng nõn, phần xi líp mỏng như không tồn tại đã bị tuột sang một bên từ khi nào, lộ rõ mép hoa huyệt đỏ hồng đang rịn nước, run rẩy không ngừng.

“Đúng là con yêu tinh dâm đãng…” — Hắn thầm gầm, rồi kề sát dương căn khổng lồ nóng hừng hực vào nơi ấy, bắt đầu ma sát dọc mép huyệt mềm mại đang run lên vì sợ… lẫn vì sướng.

Đầu khấc đỏ ửng bóng loáng cọ nhẹ qua từng nếp gấp, trượt dọc khe hoa ướt đẫm khiến nàng giật khẽ từng nhịp, môi cắn chặt, tay bấu lấy vai cha mà ấn sâu hơn.

“Ưm…” — Nàng không kìm được rên khẽ một tiếng, cố nén hơi thở, nhưng toàn thân đã bắt đầu run lên vì dương vật hắn đang ve vẩy đầy khiêu khích nơi cửa huyệt mẫn cảm nhất.

Lăng Phong khẽ ghé môi sát tai nàng:

“Chuẩn bị đi… dương căn này… sắp lấp đầy tử cung em thêm lần nữa… ngay trước mặt ông ta.”

Dương căn đỏ rực như cột lửa hừng hực từ từ nhấn sâu vào mép hoa huyệt đang run rẩy như mở cửa nghênh đón. Phần đầu khấc tròn căng, bóng loáng, vừa cọ vừa ép, tách từng nếp gấp đỏ hồng ra như cánh hoa bị bóc từng lớp.

“Ư…ưm…” — Y Nhiên toàn thân co giật, môi run lên dữ dội.

Dương vật ấy… to quá… nóng quá… lại còn đâm vào từ từ như muốn tra tấn từng sợi thần kinh mẫn cảm nhất trong người nàng. Mỗi tấc thịt trượt vào là một cơn điện chạy dọc sống lưng, khiến hai chân nàng suýt khuỵu xuống vì không chịu nổi.

Âm đạo nàng — vốn đã rỉ nước từ lâu — lúc này bị trụ thịt thô to nong ra đến cực hạn. Cả vùng tiểu phúc căng tức, lồi hẳn lên dưới lớp váy vì dương căn đang tiến sâu từng phân một, ép tử cung nàng dãn rộng để đón lấy cái vật thể khổng lồ ấy.

“Ư… a… không chịu nổi… không…!”

Y Nhiên rít lên trong cổ họng, nước mắt long lanh trào ra vì cơn khoái lạc quá đỗi dữ dội.

Ngay lúc ấy — tay nàng quờ trúng chiếc khăn tay đặt trên thành ghế. Không kịp suy nghĩ, nàng chụp lấy nó, nhét vào miệng, cắn chặt!

“Ưmmm!!!”

Tiếng rên bị chặn lại, nhưng đôi mắt nàng đã ứa lệ. Hai tay vẫn phải xoa bóp đôi vai rắn chắc của cha, thân thể thì run lên từng đợt vì phần dưới đang bị trụ thịt ma sát đến điên loạn.

“Ưưưm…!” – tiếng rên bị bóp nghẹt phát ra thành âm rung khẽ, như con mèo nhỏ bị nhấn chìm trong lạc thú.

Lăng Phong nhếch mép.

“Đã rên như vậy rồi mà còn chưa vào hết đâu, em yêu…” — Hắn thì thầm sau lưng nàng, tay giữ lấy eo thon, rồi từ từ nhấn mạnh hơn.

“Phập…”

Một cú đẩy sâu nữa khiến dương căn nóng rực trượt vào tận đáy, đầu khấc phập sát vào cổ tử cung đang co rút điên dại. Cả người Y Nhiên cong lên như bị điện giật, bàn tay đang xoa vai Hạ Hùng khẽ siết lại — nhưng lão chỉ nhíu mày, rồi tiếp tục xem bóng đá, không hay biết rằng… con gái ruột mình đang bị đụ thẳng vào tử cung ngay phía sau.

Trong âm đạo nàng, dương vật to lớn ấy vẫn đang giật giật từng nhịp như mãnh thú chiếm tổ. Mỗi lần siết co, là một dòng dâm thủy trào ra, ướt nhẹp mép huyệt, dính cả vào hai đùi trắng nõn.

Y Nhiên cắn chặt khăn, hai mắt nhòe nước, hai tay vẫn phải tiếp tục bóp vai cha mình, trong khi bên dưới thì bị đâm tới tận cùng, từng cú thúc như bắn tung pháo hoa dục vọng vào tận đáy tâm can.

Tinh dịch trắng đục vẫn đang rỉ ra từng dòng nóng hổi từ mật huyệt ướt đẫm của Y Nhiên, chảy dài theo rãnh mông, len xuống tận đùi non trắng mịn. Những giọt cuối cùng của trận mưa tinh ấy như chưa muốn dừng lại, tiếp tục kéo thành vệt từ âm đạo nàng, rơi tí tách lên nền gạch sáng bóng

Y Nhiên hai tay chống lên thành tủ, thân thể mềm nhũn như sợi bún. Hai chân nàng vẫn run rẩy, khe huyệt vẫn còn co giật từng nhịp theo phản xạ sau mỗi đợt bắn sâu vào tử cung. Mắt nàng lim dim, môi khẽ mở, đôi má đỏ bừng vì sung sướng, cơ thể cong vút như con mèo nhỏ vừa bị đụ đến tận óc.

Lăng Phong lúc này vẫn còn đứng sau, dương căn đỏ rực vừa rút ra khỏi cơ thể nàng, trên thân trụ vẫn còn nhễu từng vệt dịch ấm nóng của nàng hòa lẫn tinh trùng sánh đặc.

“Ưm… Phong… anh đúng là… yêu nghiệt mà…” – Y Nhiên thở gấp rên rỉ nhỏ vào tai Lăng Phong, tay vuốt nhẹ bụng dưới phồng lên một chút vì quá đầy, giọng khàn như sắp khóc mà vẫn còn ngọt lịm.

“Xong rồi đấy, về ngủ đi. Tối nay… là của người khác.” – Lăng Phong cười nhẹ thủ thỉ, vỗ vào mông nàng một cái “bẹp”

Y Nhiên khẽ giật mình vì cái vỗ bất ngờ, nhưng rồi bật cười khúc khích như một tiểu yêu, vội vàng kéo vội váy ngủ xuống che lại thân thể trắng ngần đang lấm tấm tinh dịch, rồi khẽ nói nhỏ:

“Em biết… tối mai mới là món chính của anh…”

Dứt lời, nàng lén quay đầu hôn lên má hắn một cái, rồi xỏ chân trần chạy vội lên cầu thang, vừa chạy vừa vén mép váy dính dấp, sợ tinh dịch tràn ra rớt xuống sàn, để lại phía sau một làn hương dâm mỹ khó tả.

Lúc này, Hạ Hùng vẫn dán mắt vào màn hình TV, không hề hay biết vợ mình và con gái vừa bị cưỡng ép trong gian bếp cách đó vài bước chân, cũng không thấy cảnh con gái rượu đi ngang qua với hai đùi run rẩy, nội y ướt đẫm tinh dịch, vội vã bước về phòng như trốn chạy.

Còn Lăng Phong thì vẫn đứng đó, thân hình cao lớn ngả nhẹ vào bồn rửa, đưa tay quệt mồ hôi trên trán rồi bật cười thầm.

Cảm giác khi đụ nữ nhân của người khác… thật sự là thứ khiến hắn nghiện.

Càng là của người khác, càng bị cấm kỵ, lại càng khiến hắn phát cuồng. Mỗi lần nhấn sâu, mỗi lần đổ tràn tinh dịch vào trong — không chỉ là sự thống trị, mà là tuyên ngôn độc quyền.

Hắn cúi xuống nhìn dương căn mình — khổng lồ, đỏ rực, gân guốc còn đang rỉ chút tinh đục cuối cùng. Cái của quý này… không phải thứ để dùng một lần rồi nghỉ.

“Tối nay… mới thật sự là yến tiệc.”

Hắn khẽ cười, ánh mắt lóe lên tia tà mị quen thuộc.

Đêm nay, kẻ kế tiếp — chính là người đàn bà hắn thèm muốn từ ngày đầu tiên bước vào căn nhà này.

Dì Lăng Tuyết.

Nửa đêm

Lăng Tuyết nằm nghiêng, chiếc váy ngủ lụa mỏng ôm sát thân thể mềm mại khiến từng đường cong nhô cao dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt. Sau khi bị Lăng Phong đè ra mà đụ cho đến rỉ tinh tràn đầy tử cung, nàng mệt lả, thân thể như không còn chút sức lực nào, chỉ có thể về phòng mà nằm nghỉ.

Chồng nàng – Hạ Hùng – cũng vào phòng không lâu sau, theo thói quen cũ: cởi áo sơ mi, nằm xuống giường bên cạnh rồi kéo chăn ngủ say như chết. Mặc kệ bên cạnh là một người đàn bà vừa bị thằng cháu ruột đụ cho run cả tử cung. Cái thằng đàn ông này… đúng là vô tích sự.

Lăng Tuyết vừa thở đều vừa liếc sang, thấy Hạ Hùng đã phát ra tiếng ngáy khe khẽ quen thuộc. Tên đó chỉ cần đặt lưng là ngủ, mấy năm nay chưa từng đụ nàng nổi một trận ra hồn, chỉ biết nói “mệt lắm hôm nay”, rồi quay lưng… ngủ mất.

Mà đúng lúc nàng đang thầm nguyền rủa thì…

“Cạch…”

Tiếng cửa phòng khẽ vang lên.

Ánh sáng hành lang le lói hắt vào, in rõ bóng người lén lút đang đẩy cửa bước vào.

Lăng Tuyết trợn mắt.

Là hắn!

Lăng Phong!

Thằng cháu ruột, kẻ vừa mới bắn ngập tử cung nàng cách đây chưa đến hai giờ… lúc này lại trần truồng bước vào phòng nàng và chồng nàng, dương căn khổng lồ vẫn còn bóng nhẫy ướt át, ngẩng cao như mãnh thú sắp sửa lao vào con mồi.

“Trời ạ…” – nàng thầm thét trong lòng, cả người run rẩy.

Lăng Phong không nói gì, chỉ khẽ đóng cửa lại, rồi như một con thú săn đêm, hắn lặng lẽ trườn tới bên giường. May mắn là nàng và chồng ngủ mỗi người một chăn – một thói quen từ ngày Hạ Hùng bị “yếu sinh lý”, chẳng còn muốn gần gũi nàng nữa.

Hắn chui tọt vào dưới lớp chăn nàng, hơi thở nóng hổi phả vào gáy.

Lăng Tuyết cắn môi, bàn tay vội đưa lên che miệng, cố không để một tiếng rên nào thoát ra.

Mà dưới lớp chăn ấy, một cái tay đầy gân guốc đã luồn vào từ sau lưng, lần xuống dưới eo nàng, rồi trượt tới cặp mông tròn mẩy mềm như bột mì. Hắn bóp khẽ, rồi siết nhẹ — Lăng Tuyết giật mình, nhưng vẫn không dám phát ra tiếng. Bên cạnh, chồng nàng vẫn đang say ngủ, tiếng thở đều đều như không có gì bất thường.

“Ưm…”

Dưới làn váy ngủ lụa, bàn tay thằng cháu ấy lướt qua làn da mềm mại, trượt lên bụng, rồi khẽ chạm vào bầu ngực căng đầy. Một cái xoa nhẹ, rồi nhéo lấy nhũ hoa cứng còng vì bị kích thích quá mức.

Lăng Tuyết khẽ co người lại, bàn tay siết chặt mép chăn, đôi mắt mở to như mèo bị dồn vào góc tường. Nhưng nàng… không phản kháng.

Cảm giác ấy quá đỗi quen thuộc. Bàn tay ấy, mùi da thịt ấy, hơi thở nóng rực ấy… vừa mới làm nàng rên khóc hồi chiều. Giờ lại tiếp tục… ngay trong phòng chồng mình.

Rồi đột nhiên — Lăng Phong lật người nàng lại, một cách nhẹ nhàng đến không thể tin được.

Thân thể nàng bị xoay nghiêng, mông ép xuống nệm, hai chân khẽ co lại bản năng.

Nhưng ngay sau đó — thân hình trần trụi lực lưỡng của hắn đã đè lên người nàng, dương căn nóng bỏng như thanh sắt nung áp sát giữa hai đùi.

Đầu khấc cọ lên mép huyệt vẫn còn ướt sũng tinh dịch cũ. Dù chưa đâm vào… nhưng cái cảm giác ấy khiến tử cung nàng lại co rút từng cơn, như đang chờ được lấp đầy thêm nữa.

Lăng Tuyết run rẩy dưới thân hắn.

Một bên là chồng đang ngủ say bên cạnh — chỉ cách vài gang tay.

Một bên là dương căn khổng lồ, vừa mới bắn no tử cung nàng, giờ lại tiếp tục cứng ngắc, dí sát vào cửa huyệt như muốn đâm thêm lần nữa.

Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt run rẩy khẽ lắc đầu… nhưng bàn tay lại không tự chủ được, luồn xuống, nắm lấy thân trụ dày cộm ấy, rồi khẽ dẫn về phía dưới…

Đầu khấc to tròn chạm mép huyệt.

Môi âm run lên.

Tử cung nàng… lại bắt đầu co bóp nghênh đón.

Dương căn nóng hừng hực như lò lửa vừa rút ra từ rèn đồng, đầu khấc căng bóng đỏ hồng áp sát mép huyệt mềm mại đang âm ỉ co giật vì vừa bị đâm xuyên trước đó không lâu.

Chỉ vừa chạm vào thôi, tử cung nàng đã khẽ co thắt — như một phản xạ quen thuộc, nghênh đón, thèm khát, run rẩy chờ được lấp đầy.

Lăng Phong không nói gì, chỉ cúi đầu xuống liếm nhẹ vành tai nàng, rồi đẩy hông.

“Ưưm…!”

Chỉ mới vài phân đầu khấc trượt vào, đã khiến Lăng Tuyết toàn thân run bắn. Âm đạo nàng — sau lần bị bắn đầy hồi chiều — giờ vẫn chưa khép lại, thế nhưng vẫn chật ngặt đến mức mỗi phân hắn ấn vào, là một lần da thịt hai người dính chặt lấy nhau trong âm thanh ướt át.

Lăng Tuyết siết tay lên lưng hắn, đầu lắc khẽ, miệng phát ra tiếng ư ử nghèn nghẹn như mèo nhỏ bị bắt nạt.

“Ưm… chậm… chậm thôi… chết mất… bên cạnh còn có người mà…”

Thế nhưng — Lăng Phong chẳng hề dừng.

Dương căn hắn – thứ trụ thịt to hơn cả cổ tay – vẫn tiếp tục tiến sâu từng chút, từng chút một. Đầu khấc tròn đầy tách rộng môi âm, rồi trượt vào như xuyên qua lớp mật mềm đang ẩm ướt đến không chịu nổi.

Cơ thể nàng co giật, hai chân run rẩy. Mép huyệt như há miệng, từng nếp gấp đỏ hồng ngoạm lấy từng phân thịt nóng rực kia, ép sát từng tấc da, siết chặt đến ngộp thở.

“Ưưưm…!”

Lăng Tuyết nghiến răng, mắt nhắm nghiền, tay bịt miệng thật chặt, đầu gối nâng lên ép vào eo hắn như muốn cản lại… nhưng rõ ràng — tử cung nàng đã bị đẩy lên, phần bụng dưới cũng nhô cao theo từng cú lấn sâu của hắn.

Rồi — “phập”

Toàn bộ dương căn được nhấn ngập tới gốc.

Lăng Tuyết cắn môi bật máu.

Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, bàn tay che miệng cũng không thể ngăn được tiếng rên ư… ưưưm… trào ra từ cổ họng.

Dương căn hắn to quá, dài quá, nong căng toàn bộ mật huyệt nàng ra hết cỡ, khiến bụng dưới như phồng căng lên vì bị đâm sâu đến tận cùng.

Bên cạnh — Hạ Hùng vẫn say ngủ, không biết rằng chỉ cách vài tấc lưng, vợ hắn đang bị cháu ruột đè ra mà đút sâu tới tử cung, âm đạo co rút điên cuồng mà phải gồng mình không rên lên thành tiếng.

Lăng Phong rướn người, môi chạm tai nàng, thì thầm khẽ như gió:

“Chặt quá… tử cung dì lại siết lấy dương căn con rồi kìa…”

Lăng Tuyết chỉ biết rên nghèn nghẹn, thân thể mềm nhũn quấn lấy hắn như tơ rối, hai chân kẹp chặt hông, tử cung thì run lên từng cơn như đang khóc thầm vì được bơm đầy tiếp lần nữa…

Dương căn nóng rực vẫn còn ngập sâu đến tận gốc, thân thể hắn đè lên nàng, hơi thở hòa quyện trong không khí ngột ngạt giữa hai lớp chăn. Mồ hôi hai người túa ra, trộn lẫn, chảy dọc theo thắt lưng nàng xuống mép huyệt, tạo nên thứ chất bôi trơn vừa tự nhiên vừa đầy tội lỗi.

Lăng Phong khẽ siết eo nàng, rồi từ từ — rút ra nửa thân.

Chỉ vậy thôi, tử cung nàng đã co rút như bị rút mất linh hồn. Đầu khấc dày cộm trượt ra khỏi từng nếp gấp, kéo theo từng đợt dâm dịch sền sệt ứa ra theo mép thịt. Âm đạo nàng như cố gắng níu lấy hắn, từng vòng cơ mút chặt như muốn giữ hắn ở lại mãi mãi.

Rồi — hắn đẩy hông trở lại.

“Ưưưm…!”

Cả người nàng run lên một cái, đầu khấc cắm sâu vào, đâm trúng hoa tâm, khiến tử cung nhói lên một đợt sung sướng tê dại. Tay nàng bịt miệng thật chặt, đầu lắc nhè nhẹ, ánh mắt mở to đầy lo lắng nhìn về phía bên kia giường — nơi Hạ Hùng vẫn ngủ say, không hề hay biết.

“Ưm… nhẹ thôi… Phong… làm nhẹ thôi… xin con…” – nàng rên trong họng, môi run rẩy, nước mắt đã bắt đầu trào ra nơi khóe mắt.

Thế nhưng — Lăng Phong vẫn tiếp tục.

Hắn bắt đầu dập nhẹ, từng cú thúc chậm, sâu, nhưng dứt khoát. Dương căn hắn ra vào trong âm đạo nàng như thanh trụ sắt chọc vào hang động lụa mềm — phát ra âm thanh “nhóp… nhép…” thật nhỏ nhưng đủ khiến Lăng Tuyết phát điên.

Mỗi lần rút ra là một lần khấc thịt ma sát từng nếp gấp bên trong, rồi khi cắm vào, lại đẩy sâu hơn, mạnh hơn — khiến thành âm đạo như bị đâm tới tận gốc.

Lăng Tuyết bịt miệng tới mức bàn tay cũng run lên, đôi chân nàng quấn lấy eo hắn chặt như con rắn nước, đầu lưỡi bị cắn đến bật máu, nhưng vẫn không dừng được những tiếng rên nghẹn:

“Ư… ưưư… Phong… không… không được… chết mất…”

Tử cung nàng co giật liên tục.

Dâm dịch trào ra ướt đẫm ga giường.

Từng cú thúc nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng khiến bụng dưới nàng căng lên từng nhịp, tiểu phúc phập phồng như trống trận, nơi tử cung bị ép đến nghẹt thở bởi dương căn nóng bỏng.

Bên cạnh — Hạ Hùng trở mình.

Lăng Tuyết cứng người, môi mím chặt, mắt mở to. Nhưng người đàn ông ấy chỉ kéo chăn lên rồi lại xoay lưng vào trong, không hề hay biết vợ mình đang bị chính cháu trai đụ cho đến tận đáy tử cung.

Cái cảm giác ấy — nguy hiểm, cấm kỵ, điên rồ — lại khiến Lăng Tuyết cực khoái ngay lập tức.

“Ưưưm…!”

Âm đạo nàng co siết điên cuồng, từng đợt co bóp không kiểm soát như muốn rút tuột tinh dịch ra khỏi dương căn đang chôn sâu.

Tử cung nàng rung lên như muốn vỡ tung.

Bàn tay che miệng không ngăn nổi một dòng nước mắt trào ra — không phải vì tội lỗi, mà là vì sung sướng đến mức không thể chịu đựng được nữa.

Lăng Phong cảm nhận rõ.

Âm đạo đang co lại như miệng rắn, hút lấy hắn đến nghẹt. Hắn gầm khẽ, ôm siết lấy nàng, rồi thúc mạnh một cú cuối cùng.

“Ưư… tới rồi… nhận lấy đi dì…!”

Dương căn hắn giật mạnh, rồi phun.

“Phụt… Phụt… Phụt…!”

Tinh dịch nóng rực bắn thẳng vào tử cung đang co bóp, từng đợt như vòi nước siết, bắn sâu, bắn mạnh, khiến bụng nàng căng lên rõ rệt.

Tử cung Lăng Tuyết như được bơm đầy không thương tiếc, từng giọt tràn ra theo mép huyệt, chảy dọc đùi, ướt cả ra ga giường.

Dương căn hắn vẫn cắm ngập đến tận gốc trong huyệt đạo nóng hổi của nàng — căng trướng, nghẹt thở, ép sát từng nếp gấp, như thể muốn chiếm đoạt cả sinh mệnh nàng bằng thứ trụ thịt dày cộm ấy.

Ngay bên cạnh, Hạ Hùng vẫn ngủ say không mảy may hay biết. Trong lớp chăn mỏng, thân thể trần trụi của Lăng Tuyết quấn lấy Lăng Phong như dây leo siết cổ cây, mềm mại, run rẩy, nhưng lại quyến luyến tới đáng sợ.

Nàng ôm siết lấy hắn, thân thể run lên từng đợt vì khoái cảm đang giày vò từ sâu trong tử cung. Dương căn nóng hừng hực cứ theo từng cái uốn nhẹ của nàng mà cũng cong theo trong mật huyệt, ép sát thành âm đạo, như cào nát từng tấc ruột non.

“Ưm… sướng… sướng lắm… Phong… à không…” – nàng thì thào, miệng khẽ rên khi đầu khấc trong cơ thể nàng giật khẽ như một cái nháy nhẹ khiêu khích.

Lăng Phong mỉm cười, cúi xuống hôn lên vành tai nàng, giọng nói trầm thấp mà đầy tà ý như một kẻ chiếm đoạt đắc ý:

“Của ta… vào sâu chứ?”

“Ưm…” – nàng rùng mình, tay càng siết cổ hắn chặt hơn, hai chân cũng quặp lấy hông hắn như khóa chặt không cho rút ra – “Đúng… sâu lắm… chạm đến tận tử cung rồi… Phong nhi…”

Hắn nghe nàng gọi thế thì bỗng đẩy nhẹ hông về phía trước — một cú nhấn tưởng chừng đơn giản, lại khiến toàn bộ dương căn to lớn trượt sâu thêm một đốt, ép mạnh vào đáy âm đạo đang mềm rũ.

“ƯAAA…” – nàng ngửa cổ rên khẽ, cả thân thể run lên.

Lăng Phong thì ghé sát, thì thầm bên tai nàng:

“Không được gọi thế nữa… gọi ta là lão công đi.”

Lăng Tuyết mở to mắt nhìn hắn, ánh mắt mơ màng vì tình dục vẫn còn sót lại chút bối rối. Nhưng chỉ vài giây sau, khi dương căn trong cơ thể nàng giật khẽ như đánh vào đáy tử cung một cái — toàn thân nàng lại mềm nhũn.

Hai má ửng hồng, môi run rẩy, nàng rên khẽ:

“Lão… lão công… ưm ~ lão công của thiếp… đừng… đừng nhúc nhích nữa… thiếp chịu không nổi đâu…”

Lăng Phong mỉm cười tà mị, cúi xuống hôn ngấu nghiến môi nàng. Hai thân thể quấn chặt lấy nhau trong bóng đêm ngột ngạt, dương căn vẫn nằm nguyên sâu trong mật huyệt đang co rút không ngừng, như muốn giữ hắn lại trong lòng mãi mãi.

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ, rọi nghiêng trên chiếc giường đôi rộng lớn.

Hạ Hùng choàng tỉnh, tay đưa sang bên… chạm vào khoảng trống lạnh lẽo.

Giường… không còn ai.

“Lạ vậy…” — gã lồm cồm ngồi dậy, đầu còn hơi choáng váng. Ánh mắt mơ màng đảo quanh, xác nhận lại một lần nữa — vợ gã, Lăng Tuyết, không có bên cạnh. Gối vẫn còn hằn vết lõm, mùi hương quen thuộc phảng phất trên ga trải giường… nhưng chẳng có ai cả.

Hạ Hùng nhíu mày. Trong ngực gã, có một loại bồn chồn khó tả đang âm ỉ lan ra.

Vội vã mặc áo, gã lật đật đi xuống nhà dưới.

Tiếng chảo mỡ kêu “xèo xèo” từ bếp vang lên.

Lăng Tuyết đang đứng quay lưng, mặc chiếc áo ngủ satin mỏng manh ôm sát dáng người, tóc buộc nhẹ, đường cong thân thể lấp ló qua lớp vải mỏng khiến ngay cả Hạ Hùng cũng phải nuốt nước bọt một cái.

Nàng đang chiên trứng, vẻ mặt thản nhiên, động tác mềm mại, đôi chân trần bước lặng trên nền gạch trắng.

Gã thở phào.

Vẫn bình thường.

Chẳng có gì xảy ra cả.

Mọi thứ… vẫn như cũ.

Lăng Tuyết quay đầu lại, thấy chồng, môi nàng cong lên cười khẽ:

“Anh dậy rồi à? Xuống ăn sáng đi.”

“Ừ… ừm…” – Hạ Hùng gật đầu, cố nặn ra nụ cười, nhưng lòng thì còn đang hỗn loạn.

Bởi tối qua… hắn đã mơ một giấc mơ.

Một cơn ác mộng kỳ quái — hoặc đúng hơn, là một giấc mộng dâm loạn.

Trong mơ, hắn thấy chính thằng cháu trai — Lăng Phong — lặng lẽ đẩy cửa bước vào phòng ngủ của hai vợ chồng, rồi không chút do dự mà leo thẳng lên người vợ hắn, cắm cái thứ dương vật khổng lồ đỏ rực ấy vào giữa hai chân nàng.

Đúng trước mặt hắn.

Ngay trên cùng một chiếc giường.

Hắn chỉ có thể nằm đó, bất lực như kẻ tàn phế, không nhúc nhích được — còn Lăng Tuyết thì… lại ôm lấy Lăng Phong.

Không phản kháng.

Trái lại — rên rỉ, cong lưng, đón nhận từng cú thúc điên cuồng ấy bằng âm đạo căng mọng, thậm chí còn rên rỉ cái tên: “Phong nhi… ưm… lão công…”

“Lão công…”

Cái từ ấy như lưỡi dao rạch ngang tâm trí gã.

Trong mơ, gã không phải người được gọi như thế — mà là một bóng mờ ngoài rìa, chỉ biết nhìn thấy vợ mình bị dương căn khác đâm sâu vào tới tử cung, hút tinh đến mềm cả chân mà không thể làm gì.

Hạ Hùng cắn răng, sống lưng ớn lạnh.

Hắn ngồi xuống ghế, tay cầm ly sữa, mắt thì vẫn không rời khỏi dáng người vợ đang cúi xuống trước chảo.

Cái mông cong vểnh ấy.

Đôi chân trắng mịn ấy.

Mái tóc bồng bềnh ấy.

Và cái hình ảnh Lăng Phong từ phía sau kéo váy nàng lên, rồi giã tới tấp vào âm đạo đang nhỏ dâm dịch ròng ròng ấy… cứ thế hiện lên trong đầu hắn, rõ mồn một.

“Chết tiệt…” – Hạ Hùng lầm bầm trong họng.

Là mơ.

Chỉ là mơ thôi.

Thế nhưng… trong quần hắn — dương vật nhỏ bé ấy lại hơi cứng lên.

Hạ Hùng bàng hoàng.

Tại sao? Tại sao lại có cảm giác kích thích?

Là vì bị làm nhục? Hay là vì hình ảnh ấy quá… dâm loạn?

Trong đầu hắn, bỗng hiện ra một viễn cảnh — nếu cái giấc mơ kia là thật thì sao?

Nếu tối qua, sau khi hắn ngủ say… thằng cháu trai ấy thật sự lẻn vào… rồi đè vợ hắn ra ngay bên cạnh… đút cái trụ thịt to như cánh tay ấy vào âm đạo của Lăng Tuyết, giã nàng đến mức tử cung co rút, rồi bắn từng dòng tinh dịch sền sệt vào tận bên trong…

Thì sao?

Lăng Tuyết… sẽ rên như thế nào?

Nàng… sẽ thích đến mức nào?

Nàng có khép chân lại, có kêu “đừng mà”, hay là lại ôm lấy cổ Lăng Phong, gọi hắn là “lão công”, cong người nghênh hợp mà nuốt trọn từng cú thúc đến tận cổ tử cung?

Hạ Hùng cảm thấy… hạ thân mình bỗng giật lên một cái.

Tim hắn đập mạnh.

Một phần thì muốn chửi rủa cái giấc mơ đó.

Nhưng một phần khác… lại thầm mong… giá như…

Chuyện ấy là thật?

4.6 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Diepe

Tác giả. Adm truyện k ra ạ. Tác giả cho xin bản

Ádgjkkkkkk

Không ra nữa à tác

Alibaba

Tác có bán truyện ko

Thần Fap Thủ

tác không bán, đăng free lên cho ae đọc cùng cho vui ấy mà, vừa dịch vừa giải trí

Thiensatck

Ko dịch nữa à tác

Diepe

Tác giả ơi. K dịch nữa à. K cho xin tên truyện .truyện hay quá

Thiensatck

Dịch tiếp đi tác.

aaa

hay qua

khang1q3

Đỉnh