Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Cứ như vậy — cả ngày hôm đó, Lăng Phong bị Y Nhiên hành hạ trên xe không ngơi nghỉ.

Mỗi lần xe vừa chuyển bánh, nàng lại trườn người sang, kéo khóa quần hắn, rút dương căn nóng hổi ra như của riêng. Dù chỉ là những đoạn đường ngắn giữa các điểm mua sắm, dù chỉ ngồi chờ trong bãi xe vài phút — nàng cũng không để hắn yên, hoặc bú mút, hoặc cưỡi lên đè hắn xuống ghế mà nhún lén.

Dương căn hắn — cái trụ thịt khổng lồ ấy — cứ nóng bỏng, cứng ngắc suốt mấy tiếng liền, vừa được mút vừa bị siết, chưa từng được nghỉ.

Lúc thì bị nuốt đến tận cổ họng nàng, dính chặt trong cái miệng ấm nóng, ướt át; lúc thì bị âm đạo nàng ngồi lên nuốt trọn, co rút liên hồi như muốn vắt kiệt tinh khí.

Lăng Phong chỉ cảm giác cả ngày hôm nay không phải đi mua sắm, mà là bị đem ra để “vắt tinh” như nông cụ.

Mỗi lần nàng cưỡi lên, siết chặt dương vật rồi rên khẽ bên tai hắn: “Ưm… thêm chút nữa thôi, không sao đâu…” — là y như rằng hắn lại phải gồng mình nuốt nước bọt, cắn răng mà chịu đựng, không dám bắn, không dám rên.

Bởi phía trước vẫn là Cậu Hạ Hùng, không hề hay biết rằng ngay sau lưng mình, con gái đang nuốt dương căn cháu trai tới tận cổ tử cung.

Cái cảm giác phải đụ trong im lặng, mà lại bị nàng giày vò không ngừng như vậy — vừa hồi hộp, vừa tê dại, vừa khiến hắn như muốn… hóa điên vì khoái lạc bị kìm nén.

Đến trưa.

Vừa về đến nhà, xe dừng ngay sân trước, Lăng Phong đã mở cửa lao thẳng ra như chạy trốn, gương mặt trắng bệch như vừa trải qua địa ngục.

Tay hắn run run, cổ áo xộc xệch, tóc rối, môi vẫn còn đỏ ửng, còn dương căn thì cứng ngắc trong quần, đỏ bừng vì bị bú quá nhiều mà chưa kịp bắn ra hết.

Hắn vừa đặt chân vào cửa nhà đã chạy thẳng lên phòng như có ma đuổi, miệng lầm bầm: “Chết tiệt… cái con nhỏ dâm nữ đó… muốn vắt khô tao luôn chắc…”

Còn túi đồ mua cả buổi, điện thoại, ví — thì… quên sạch sẽ trên xe.

Phía sau, Hạ Hùng vừa bước xuống từ ghế lái, còn đang lấy chìa khóa tắt máy, thì đã thấy Lăng Phong vọt như tên bắn lên lầu.

Gã nhướng mày khó hiểu.

Xoay đầu nhìn sang con gái đang thong thả vuốt tóc, miệng còn ngân nga khe khẽ, môi đỏ hồng ươn ướt, váy xốc nhẹ, đùi non trắng nõn phơi lấp ló sau vạt áo.

“Con làm gì mà thằng Phong nó… sợ hãi vậy?” – Hạ Hùng hỏi, ánh mắt nghi hoặc.

Y Nhiên nháy mắt, gãi nhẹ gò má như thiên thần vừa bị mắng oan:

“Con đâu có biết gì đâu mà, chắc… chắc ảnh xấu hổ á! Hì hì ~”

Nàng chu môi, cong mắt cười hồn nhiên như thiên sứ.

Mà chỉ có nàng biết rõ — trong quần lót lúc này, tinh dịch hắn vẫn còn rỉ ra, đang thấm ướt khe huyệt mềm mại.

May mắn thay — cái con yêu nữ Y Nhiên cũng không bám theo hắn lên phòng. Vừa vào tới nhà một chút, đã có mấy cô bạn học mỹ nữ chạy xe tới đón nàng đi chơi. Mấy cái đùi thon dài bước ra từ cửa kính xe, váy ngắn đủ kiểu bay phấp phới, cả đám ríu rít như chim non vừa rời tổ.

Lăng Phong trốn biệt trong phòng trên lầu, chỉ hé rèm liếc xuống, thầm nghĩ: “Tạ ơn trời đất… thoát chết rồi…”

Còn cậu Hạ Hùng thì xem đồng hồ xong cũng lên xe riêng, chắc lại tới công ty họp hành gì đó — cả căn nhà chỉ còn lại mình hắn…

Hoặc ít nhất… là hắn nghĩ vậy.

Vừa bước vào phòng, Lăng Phong chốt cửa ngay, cởi phăng đồ, ném quần áo ướt đẫm tinh khí và mồ hôi xuống sàn như vứt bỏ xiềng xích. Cả người mệt rũ, nóng hầm hập, mồ hôi dính lưng, dương căn vẫn còn hơi cứng, căng tức một cách nguy hiểm.

Hắn mặc mỗi cái quần đùi mỏng, để trần nửa người, rồi thở hắt ra một hơi khoan khoái, leo lên giường với ý định nghỉ xíu thôi…

Nhưng —

Chăn vừa đụng lưng.

Hắn khựng lại.

“Cái quái gì vậy…?”

Trong chăn… đã ấm lạ thường.

Và chưa kịp kịp thắc mắc — một cái ôm từ sau lưng siết lấy hắn.

“A!”

Hắn chưa kịp quay lại thì đã bị một cơ thể mềm mại leo hẳn lên người, hai tay ôm cổ, hai chân trần trụi kẹp lấy eo hắn.

Một cú cưỡi chính xác.

Hắn trợn mắt — “Giời ạ!”

Quên mất còn một con đại yêu nữ ở trong nhà này!

Dì Lăng Tuyết!

Nàng không mặc gì. Trần như nhộng. Làn da trắng mịn không tì vết đập vào mắt hắn như ánh trăng giữa đêm nóng bức. Mái tóc dài rũ qua vai, bầu ngực căng tròn dập thẳng vào ngực hắn, hai đầu nhũ cứng ngắc cạ lên làn da trần hắn nóng rẫy.

Mà thứ nguy hiểm nhất — là cặp mông tròn, mềm mịn và căng đầy, đang ép sát lên dương căn hắn vốn đã bị hành cả buổi sáng, giờ lại bị kiều đồn ấy đè lên như ngồi trên cây gậy thần.

“Dì…”

Hắn còn chưa kịp phản kháng, thì nàng đã nhích người một chút.

Chỉ một cái “ọt” nhẹ.

Dương căn khổng lồ lập tức chui tọt vào trong âm đạo ướt nhẹp kia.

“ƯƯƯA…!”

Mật huyệt nàng ướt sẵn, nóng bỏng, co giật từng đợt như đã chờ sẵn mấy tiếng đồng hồ chỉ để nuốt lấy cự vật ấy một lần nữa.

Lăng Phong thở hổn hển, không ra hơi.

Dương căn bị hút sâu đến tận gốc, từng khấc thịt cứng bị nếp gấp ướt mềm trong cơ thể nàng mút lấy, ép chặt như đòi rút tuột luôn tinh khí ngay khi vừa vào.

Dì Lăng Tuyết nghiêng người, mái tóc rũ qua vai, miệng cong cong cười như hồ ly vừa bắt được mồi:

“Ừm… con bé Y Nhiên thì vắt kiệt con buổi sáng…”

Nàng cúi xuống, liếm nhẹ lên tai hắn, thì thầm:

“…vậy buổi trưa là của dì nha…”

Rồi — nàng bắt đầu nhún

Lăng Phong há hốc mồm, toàn thân như tê liệt.

Dì… biết rồi!?

“Dì… dì… biết chuyện sáng nay rồi à!?” – hắn lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Lăng Tuyết không trả lời ngay. Nàng chỉ ngửa đầu cười khẽ, ánh mắt vừa quyến rũ vừa gian tà như một con yêu hồ nghìn năm thành tinh. Eo nàng vẫn không ngừng uốn lượn, mỗi cú nhấp nhẹ là một lần dương căn hắn bị siết nghẹt trong lớp âm huyệt nóng hổi, ướt sũng.

“Ha… sao không biết được chứ?” – nàng rên nhẹ bên tai hắn, môi chạm lướt qua vành tai ướt mồ hôi, hơi thở nóng hừng hực như thiêu.

“Mùi tinh dịch của con… đặc biệt lắm… rất dễ ngửi.”

“Ta đã thấy mùi ấy từ trên người con bé Y Nhiên… ngay lúc ngồi ăn tối hôm qua rồi cơ.” – nàng nhún hông một cái mạnh hơn, khiến Lăng Phong phải cong lưng gồng lại, miệng bật ra tiếng rên nghẹn.

“Chỉ là lúc đó… ta chưa biết rõ.”

Nhún.

“Nhưng sau khi được con đụ đêm qua…”

Nhún sâu hơn.

“Sau khi… tử cung ta bị thứ này…” – nàng siết cơ bụng, âm đạo ép chặt lấy dương vật hắn – “…lấp đầy bằng tinh dịch nóng bỏng đó… ta liền nhớ rõ cái mùi ấy.”

Nàng cười khúc khích, hạ thấp người xuống, bầu ngực đầy đặn cạ vào ngực hắn, hai đầu nhũ cứng ngắc dán sát, bàn tay vuốt lên má hắn đầy dịu dàng mà đầy mỉa mai:

“Sáng giờ hai đứa… đụ lén nhau trên xe đúng không?”

Lăng Phong nghe tới đó… chỉ muốn độn thổ. Mặt đỏ bừng, miệng há ra định cãi, nhưng bị cơn sướng nơi dương căn đang bị siết chặt hút lấy liên tục làm nghẹn họng. Hắn thở gấp, tay chống lên đệm, chẳng biết nên phản bác hay đầu hàng.

Còn Lăng Tuyết — nàng chẳng buồn chờ câu trả lời.

Nàng cứ thế mà nhún, từng nhịp đè xuống, dương căn hắn cắm sâu vào tới tận cùng, rồi lại rút ra gần hết chỉ để nhấn phập một cú làm cả người hắn run bần bật. Nước nhờn trào ra theo từng lần va chạm, nhỏ giọt theo khe mông lênh láng ga giường.

“Đúng là… hai mẹ con giống nhau thật…” – Lăng Phong nghiến răng trong đầu, cắn môi gầm nhẹ, tay nắm chặt lấy eo tròn đang nhấp loạn phía trên — “Đều là yêu nữ hút tinh dịch!”

Mà… thứ khiến hắn sợ không phải là bị đè… mà là dương căn hắn lúc này vẫn cứng ngắc như sắt nóng, càng lúc càng thèm được bắn tiếp vào tử cung ướt át kia.

Dì cháu gì nữa… đến mức này thì lý trí cũng bắt đầu nhũn như nước…

Cuộc sống tại biệt thự nhà họ Lăng, từ ngày Lăng Phong bước chân tới, đã chẳng còn là nơi chốn yên bình cho một sinh viên đại học tập trung học hành nữa.

Mỗi ngày, sau khi rời khỏi giảng đường, bước vào cửa là hắn lại bị quấn lấy — hoặc bởi thân thể trần trụi mềm mại của dì Lăng Tuyết, hoặc bởi dáng hình dâm đãng rực lửa của em họ Lăng Y Nhiên.

Một khi hắn ngồi xuống ghế, sẽ có ai đó trườn lên đùi; nếu hắn đứng dậy, sẽ có kẻ quỳ xuống mở khóa quần; thậm chí chỉ vừa vào tới phòng, đã bị kéo xuống giường mà rên xiết giữa hai chân ai đó.

Không có lấy một ngày yên ổn.

Nhưng lạ thay… hắn không trốn chạy.

Dì Lăng Tuyết vốn là người phụ nữ trưởng thành, viên mãn, mỗi lần bị nàng đè xuống mà cưỡi lên, nhũ phong đập vào ngực, âm đạo siết chặt hút lấy từng nhịp cắm — là mỗi lần hắn mất sạch lý trí, chỉ còn lại tiếng rên rỉ và nhịp mông dập mạnh.

Còn Y Nhiên… yêu tinh nhỏ này thì khỏi nói. Mỗi lần nhìn thấy hắn, mắt nàng sáng rỡ như vừa tìm thấy món đồ chơi yêu thích nhất. Dương căn hắn bị nàng bú mút như kẹo ngọt, rồi cưỡi lên mà nhún như lên ngựa, cả thân thể quấn lấy hắn như chỉ để hút cạn từng giọt tinh dịch nóng bỏng.

Mà đáng sợ hơn — cả hai người ấy, dường như đều đã biết về sự tồn tại của nhau. Không những không tranh giành, mà còn như ngấm ngầm thay phiên nhau.

Hôm nào dì Tuyết đụ hắn vào buổi sáng, thì y như rằng, Y Nhiên sẽ mò lên giường hắn vào tối.

Ngược lại, nếu Y Nhiên vừa bú hắn giữa trưa trong nhà bếp, thì đến chiều, dì Tuyết đã nằm chờ sẵn trong bồn tắm với mái tóc ướt và đôi mắt long lanh ngập nước, sẵn sàng mở rộng hai chân mà thì thầm:

“Vào đi con… đừng để dì chờ lâu…”

Lăng Phong khi đầu còn thấy mệt, sau lại nghiện lúc nào không hay. Càng bị hút, hắn càng khỏe. Dương căn hắn — thứ trụ thịt to như cột trụ đình, gân guốc, thô bạo — mỗi ngày một sung mãn, như thể càng bị vắt, hắn càng cứng.

Mà cả hai nữ nhân dâm loạn kia — lại càng lúc càng phụ thuộc vào hắn.

Y Nhiên thì nhiều lần thều thào khi bị hắn đâm đến tận cùng:
“Chết mất… mỗi ngày mà không có dương căn của anh… em sẽ phát điên mất…!”

Còn dì Tuyết… đôi lần nhìn hắn với ánh mắt mê ly như bị bỏ bùa:
“Chồng ta không thể làm được như con… chỉ có thứ này… mới làm tử cung ta co rút như vậy…”

Tinh dịch hắn — thứ chất lỏng nóng rực ấy — như có ma lực riêng. Mỗi lần bắn vào trong, dâm huyệt của các nàng đều rùng mình hút lấy, cả tử cung cũng co bóp tham lam như muốn giữ từng giọt lại.

Và thế là… một tháng trôi qua.

Không một ngày nào hắn không đụ. Không một ngày nào dương căn hắn không bị vùi sâu trong âm huyệt ướt át, nóng rực, siết chặt.

Một tháng sống giữa hai yêu tinh — hắn không gục, mà còn mạnh hơn. Dương căn hắn dài hơn, to hơn, tinh trùng bắn ra nhiều đến mức làm bụng các nàng phồng lên từng trận.

Lúc đầu, là bọn họ cưỡng ép hắn. Về sau… lại là hắn, chủ động kéo họ xuống, cưỡi lên, đâm sâu tới đáy tử cung mà hỏi:

“Còn chịu được nữa không…? Muốn thêm nữa không…?”

Và luôn luôn, câu trả lời chỉ là tiếng rên xiết nghẹn ngào và cái siết chặt từ đôi chân trắng nõn:

“Bắn đi… em muốn… no thêm nữa…”

Một buổi tối cuối tuần yên ắng, ánh đèn vàng lác đác hắt qua rèm cửa sổ, rải lên nền nhà vài vệt sáng mờ nhạt như phác hoạ bóng đêm.

Lăng Phong đẩy cửa phòng bước vào, tiếng lách cách khóa cửa vang khẽ giữa không gian vắng lặng. Mười giờ đêm. Hắn vừa tan lớp sau buổi học. Mệt. Căng thẳng. Và đặc biệt là đói — không phải vì chưa ăn… mà là vì thứ khác.

Cái cảm giác quen thuộc ấy — khi trở về căn phòng có thân thể mềm mại đang chờ sẵn — đã trở thành thói quen bản năng.

Hắn chẳng bật đèn.

Ánh sáng từ hành lang còn vương lại đủ để nhìn thấy một bóng người mảnh khảnh nằm nghiêng trên giường, thân thể cuộn nhẹ trong lớp chăn mỏng.

Mùi thơm nhẹ từ sữa tắm và hương tóc lan tỏa trong không khí. Quen thuộc. Khiến hắn khẽ nhếch môi cười mỏi mệt.

“Lại là một trong hai yêu tinh ấy nữa đây…”

Không cần biết là ai. Dì Tuyết hay Y Nhiên. Cả hai đều đã quá quen thuộc với việc bò lên giường hắn vào giờ này — đôi khi chờ, đôi khi chủ động, thậm chí có khi nằm sẵn, chổng mông lên mà ngủ để hắn khỏi mất công hỏi.

Lăng Phong trườn nhẹ lên giường.

Tấm chăn khẽ động.

Hắn đưa tay lần tìm… đầu ngón tay chạm vào da thịt mịn màng, trơn bóng, mát lạnh như nước đầu mùa hạ. Thân thể ấy mặc đồ ngủ. Một bộ pijama lụa dài tay — thứ hắn chưa từng thấy hai người kia mặc bao giờ.

“Lạ ta?” — hắn hơi nghiêng đầu.

Không phải kiểu áo ngủ hai dây hở hang, không phải quần lọt khe ren ướt nhẹp… Mà là pijama hẳn hoi, thắt nút, kín đáo đến bất thường.

Nhưng…

Chỉ cần một cái kéo nhẹ — hàng nút bung ra.

Hắn luồn tay vào trong.

Bên dưới lớp lụa… hoàn toàn trống trơn.

“Ồ… không mặc gì bên trong à?” – Lăng Phong cười thầm. “Biết ngay, làm gì có chuyện yêu tinh nào tự dưng ngoan ngoãn kín đáo.”

Ngón tay hắn vuốt dọc đường eo mịn màng, rồi trượt xuống vùng tam giác mờ tối. Da thịt nơi đó căng mọng, mềm mại, không một sợi lông, như vừa được chăm chút kỹ lưỡng. Mùi thơm từ giữa hai đùi phảng phất như thứ mật ngọt đánh lừa thần trí.

Dưới ngón tay hắn, âm huyệt kia đã hơi ẩm.

Hắn không vội.

Chỉ khẽ cúi xuống, đặt môi vào giữa hai mép thịt mềm mịn ấy mà liếm.

“Chụt… chụt…”

Đầu lưỡi hắn lướt nhẹ qua môi âm, dọc theo khe ướt rồi tách nhẹ hai mép ra. Âm đạo hôm nay… khác lạ lắm.

Múp.

Rụp.

Phồng lên mẩy mẩy, đầy đặn như quả đào chín tới. Không giống dáng huyệt của dì Tuyết — vốn hẹp và săn chặt như hang động già kinh nghiệm. Lại càng không phải của Y Nhiên — vốn lỏng lẻo hơn vì bị hắn đụ không biết bao nhiêu lần suốt cả năm trời.

Hắn cau mày… lưỡi vẫn liếm nhẹ khe huyệt đang từ từ rịn nước.

“Chết tiệt… cái âm hộ này… mới quá…”

Mới — là cảm giác đầu tiên hắn nhận ra.

Co bóp nhẹ mỗi khi đầu lưỡi hắn đảo quanh. Phản ứng tinh tế của cơ vòng chưa quen được liếm. Cánh môi hồng hào, không thâm — trái lại, căng mọng, mềm như nhung. Mùi… thơm, ngòn ngọt, không nồng dâm khí như thường.

Đầu lưỡi hắn lướt vào khe giữa, miết dọc theo đường kênh, khiến cô nàng nằm đó khẽ rên “Ưm…” — một âm thanh nhỏ như gió thoảng, yếu ớt và ngây ngô đến lạ.

Hắn ngẩng đầu, liếm môi.

“Không phải Y Nhiên…”

Đầu lưỡi hắn chưa từng thấy con yêu tinh kia rên nhỏ như vậy. Mỗi lần bị liếm, nàng toàn gào, rên ầm cả phòng. Còn đây… rõ ràng là một thiếu nữ… non… và còn rất trong.

Trong đầu Lăng Phong chợt lóe lên một cái tên.

Hắn hơi khựng lại, ánh mắt mở to hơn trong bóng đêm.

“…Lăng Vân?”

Nếu là thật… thì…

Dương căn hắn lập tức dựng thẳng, nóng rực, run bần bật.

Không phải vì sợ.

Mà là vì ý nghĩ: cái âm đạo trinh nguyên này… sắp bị hắn liếm đến co rút… rồi đâm tới tận tử cung.

Lăng Phong thở nhẹ, tay chống hai bên hông nàng, thân người đè thấp. Dương căn khổng lồ của hắn vừa được bú liếm cả ngày nay vẫn chưa xìu, giờ đây lại đỏ bừng, run rẩy như muốn xuyên thủng mọi cấm kỵ.

Hắn đặt đầu khấc nơi mép huyệt mềm mại kia — một khe ướt trơn bóng, hồng hào như cánh đào mới nở. Không chần chừ thêm, hắn bắt đầu ấn nhẹ.

“Ưm…”

Người dưới thân khẽ rên trong mơ.

Môi âm khép hờ bỗng hé ra đón lấy đầu khấc một cách… quá dễ dàng.

Lăng Phong cau mày. Không giống bình thường.

Không hề có sự kháng cự.

Không có cảm giác “chặt khít ban đầu” như khi đụ Y Nhiên lần đầu, hay sự co bóp mạnh mẽ đầy kinh nghiệm của Lăng Tuyết.

Chỉ có một thứ… cực kỳ đặc biệt.

Âm đạo này… không khít, nhưng ôm sát.

Thành huyệt như có hàng ngàn đầu ngón tay nhỏ xíu, mềm mại, mơn trớn, vuốt ve lấy thân trụ hắn. Mỗi tấc hắn nhấn vào là một tấc da thịt bên trong khẽ co rút, ve vuốt — không ép chặt nghẹt thở, mà mơn man như vuốt ve dỗ dành.

“Trời ạ…” — Lăng Phong siết răng. Dễ chịu đến mức phát điên.

Không đau, không khít, nhưng sướng một cách vô lý. Thân thể dưới hắn khẽ run rẩy, chân hơi cong lên kẹp lấy eo hắn như bản năng sinh lý, trong khi âm đạo vẫn rụp rụp từng tấc, nuốt trọn từng phân dương căn khổng lồ kia.

Mà…

Không có màng trinh.

Không có cảm giác “lạch cạch” xuyên rách.

“Khoan đã…” – hắn thoáng hoảng hồn, mắt mở lớn trong bóng tối – “Không phải Lăng Vân?!”

Vậy là ai?

Không phải Y Nhiên — vì nàng có cái cách siết chặt điên cuồng và rên rỉ lẳng lơ ngay từ lúc cắm vào.

Không phải dì Tuyết — nàng có cái kiểu chủ động cào lưng hắn mà rên “Đâm sâu nữa đi…”

Người dưới hắn… ngoan ngoãn quá, im lặng quá, mềm mại quá… như một mỹ nữ đang ngủ thật sự, trong vô thức mà đón nhận toàn bộ cự vật khổng lồ của hắn vào người.

Lăng Phong nuốt khan.

Tình cảnh này… không nằm trong bất kỳ khả năng nào hắn từng chuẩn bị.

Nhưng…

Cái cảm giác âm đạo như thánh nữ này — dù từng đụ qua không ít nữ nhân — hắn cũng chưa từng nếm được.

Một loại dịu dàng, ôm sát, không gấp gáp, không bóp nghẹt, mà mơn man thành trụ hắn như hàng ngàn dải lụa mỏng quấn lấy dương căn. Mỗi lần dương vật hắn giật nhẹ, là thành huyệt cũng run theo, co thắt như… an ủi.

Mềm như nước. Mượt như sữa. Sâu như đáy giếng.

Đến tận gốc. Hắn đã vào đến tận gốc.

Dương căn hắn chôn hoàn toàn trong thân thể nàng, gốc thịt va sát vào mu, lông mu nàng mềm như lụa chạm vào bụng dưới hắn, âm đạo nuốt lấy từng tấc thịt to lớn, nhưng vẫn giữ được cảm giác… trinh nguyên.

Không phải vì nàng còn màng trinh, mà vì cái khí chất ấy.

Một loại khí chất khiến hắn sợ hãi lẫn nghiện ngập.

Dưới thân hắn, là một mỹ nữ chưa từng được ai đụ như hắn đang đụ.

Nhưng nàng đã từng làm tình.

Dương căn vẫn cắm chặt, thành âm đạo khẽ siết lấy hắn như cười khẽ: “Ta biết đón nhận dương vật, nhưng chưa ai to đến mức này đâu…”

Lăng Phong rít qua kẽ răng, tay siết mạnh ra giường.

“Là ai…?”

Hắn run.

Mà dương căn hắn — lại cứng hơn nữa.

“Ưm… ưm… a… chật quá… cái gì đang… ưm…”

Giọng rên rỉ thở gấp vang lên trong không gian mờ tối, ngọt ngào như mật, mà lại quen thuộc đến rợn người. Lăng Phong đang trong cơn mê đắm, dương căn vẫn còn cắm sâu trong nơi ẩm nóng mềm mại ấy — thì bỗng cả người hắn khựng lại.

Tim đập loạn như trống trận.

Cả thế giới như ngưng đọng.

Hắn từ từ cúi xuống, ánh sáng mờ rọi hắt qua mép chăn hé mở, lướt qua gương mặt trắng mịn đang ửng hồng vì rạo rực, hàng mi cong khẽ run, đôi mắt phượng ướt nước từ từ hé mở…

Ánh mắt ấy…

Giọng nói ấy…

Hắn chết đứng tại chỗ.

Là… mẹ!

Là Lăng Lan — mẹ ruột của hắn!

Cả thân thể Lăng Phong run bần bật.

Mà ngay lúc ấy — âm đạo nàng co rút nhẹ, như đang mút lấy dương căn hắn theo phản xạ, từng gợn thịt bên trong ôm siết lại, kéo nhẹ đầu khấc nóng bỏng, khiến hắn run rẩy như bị rút linh hồn.

“Không… không thể nào…!”

Mồ hôi lạnh tuôn dọc sống lưng hắn.

Nhưng thực tế đang bày ra ngay trước mắt.

Người phụ nữ dưới thân hắn — là người đã sinh ra hắn, là người từng ru hắn ngủ khi còn đỏ hỏn, từng dạy hắn từng nét chữ đầu tiên… giờ đây lại đang nằm dưới thân hắn, toàn thân trần trụi, hai chân quặp chặt lấy eo hắn, âm đạo ngậm trọn dương căn khổng lồ, run rẩy co siết vì khoái cảm.

“Ưm… ai vậy… sao lại… sâu thế này…”

Lăng Lan khẽ rên, hai má đỏ hồng, hơi thở gấp gáp, hoàn toàn chưa nhận ra gì — nàng chỉ biết trong thân thể mình đang bị một vật thể khổng lồ, nóng rực, đâm sâu đến tận tử cung, khiến cả cơ thể nàng như bốc cháy.

Lăng Phong không nói được lời nào.

Miệng há ra, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Dương căn hắn… vẫn còn nằm nguyên trong tử cung mẹ hắn. Cắm sâu tận gốc. Nơi giao hợp ấy vẫn đang hút lấy, ấm nóng, ướt át như chào đón.

Và… hắn vừa mới bắn một lần rồi. Vừa mới bắn… sâu vào trong mẹ mình.

Ý nghĩ đó khiến đầu hắn như nổ tung.

Rồi nàng nhận ra hắn!

“Ưm… Phong nhi… con…!”

Câu gọi yếu ớt ấy như tiếng sét đánh giữa trời quang.

Lăng Phong sững người.

Cả thân thể hắn đông cứng lại như bị khóa chặt — dương căn vẫn còn cắm sâu trong mật huyệt ấm nóng đang co rút liên hồi. Bên dưới hắn là cơ thể trắng nõn, mềm mại đến nghẹt thở, đang run rẩy vì khoái cảm dâng trào… mà ánh mắt nàng lúc này — long lanh, kinh hoàng, nhưng vẫn ngập đầy dục vọng.

“Mẹ… mẹ…?”

Hắn thì thào, giọng nghẹn lại như nuốt không trôi chính tội lỗi vừa gây ra. Hắn cúi rạp người xuống theo phản xạ, dán sát vào bầu ngực căng tròn ướt đẫm mồ hôi, mùi hương da thịt thân thuộc phả vào mặt khiến tim hắn đập loạn.

Dương căn vẫn còn cắm nguyên trong cơ thể nàng. Cắm sâu. Cắm đến tận gốc.

Nàng rên khẽ, toàn thân siết chặt, hai chân vô thức quặp lấy eo hắn, như bản năng không cho hắn rút ra. Bên trong âm đạo, từng vòng cơ mềm mại co giật, cứ như thể đang cố gắng giữ chặt lấy vật thể khổng lồ vừa cắm vào.

“Không… không sao… từ từ… rút ra thôi con… không ai biết cả… chưa có chuyện gì đâu…”

Mẹ hắn — Lăng Lan — vừa nói, vừa vuốt nhẹ lưng hắn như dỗ dành, giọng nói dịu dàng đến nghẹt thở, nhưng xen lẫn run rẩy đầy kìm nén.

Bàn tay nàng mềm mại vuốt lên bả vai hắn, lòng bàn tay hơi run, nhưng vẫn cố giữ sự dịu dàng — như thể nàng đang an ủi đứa con trai mình… giữa một hành vi điên rồ nhất thế gian.

“Rút ra nào… nhẹ thôi… ưm…”

Lăng Phong gật gật, hít một hơi sâu.

Hắn dồn sức, siết bụng lại, bắt đầu từ từ rút dương căn ra khỏi tử cung nàng — thế nhưng… chưa được nửa thân, âm đạo nàng đã co siết lại dữ dội, kéo phập lấy dương vật hắn như phản xạ bản năng.

“ƯƯƯa…!” – nàng bật rên, lưng cong lại.

Hai chân nàng bất chợt siết chặt hơn, như sợ hắn bỏ đi. Mép huyệt ướt sũng cọ sát lấy thân trụ to dày khiến toàn thân nàng run bắn. Ánh mắt nàng mở to, môi cắn nhẹ, ánh lệ long lanh.

“Không… không phải… mẹ không… nhưng mà… con to quá… rút ra là… lại kích thích…!”

Câu nói ấy như đổ dầu vào lửa.

Lăng Phong rít khẽ, toàn thân nóng bừng, lý trí bị chao đảo dữ dội.

Dương căn hắn — vốn đã khổng lồ, lúc này lại bị kích thích đến cực hạn, cương to hơn bình thường phải đến rưỡi. Đầu khấc đỏ rực, trướng căng như muốn nổ, gân guốc nổi đầy, vừa được rút ra một chút là liền bị môi âm đạo hút ngược lại vào trong như một mảnh sắt bị hít chặt bởi nam châm sống.

“Con… không rút ra được… mẹ à… âm đạo mẹ… siết mạnh quá rồi…”

Mồ hôi hắn rịn ra trên trán, tay run run chống xuống ga giường. Mẹ nuôi thì đỏ mặt, mím môi không nói gì — nhưng hai chân nàng vẫn quấn chặt lấy eo hắn, bên trong âm đạo… vẫn co giật liên hồi, từng cơn như thôi miên dương căn hắn ở lại.

“Không sao… mẹ sẽ… không nói gì cả…” – nàng khẽ rên, âm thanh dịu như gió nhưng như nhát dao cứa vào từng sợi lý trí mỏng manh còn sót lại trong đầu hắn.

“Chỉ cần… chỉ cần con từ từ thôi… mẹ không trách… mẹ biết là lỡ mà…”

Nàng cười nhẹ, môi run lên vì rạo rực.

Còn Lăng Phong — chỉ có thể cảm nhận dương căn hắn lúc này… như bị sinh vật sống hút lấy. Cảm giác ngập tràn ẩm nóng, êm ái, mà co siết quái dị ấy — như muốn nuốt hắn trọn vẹn không buông.

“Mẹ… nếu… con không chịu được thì… mẹ có tha thứ không…?”

Nàng không trả lời.

Chỉ đưa tay kéo đầu hắn sát vào ngực.

Và giữa hơi thở dồn dập, nàng thì thầm…

“Chỉ lần này thôi…”

Lăng Phong siết nhẹ vòng eo thon mịn của mẹ, ánh mắt chạm vào ánh mắt nàng — ấm áp, đầy dịu dàng, không một chút kháng cự. Cái nhìn ấy, chẳng khác gì lời thỉnh cầu câm lặng.

Hắn rút nhẹ hông, rồi đẩy vào từ tốn.

“Ưm… a… Phong nhi…”

Mẹ hắn cong lưng khẽ, môi khẽ bật tiếng rên đầy đê mê. Âm đạo nàng co siết nhẹ như một vòng tay nóng hổi ôm lấy dương căn hắn, từng lớp thịt mềm mịn trơn ướt như hòa tan ra để đón nhận từng nhịp đâm vào. Mỗi lần hắn rút ra là một lần dương vật hắn bị luyến tiếc giữ lại, mỗi lần đẩy vào là một đợt âm thanh ướt át “chụt… nhóp…” vang lên trong không gian mờ ấm.

“Ưm… Phong… nhẹ thôi… dì… à không… mẹ chịu không nổi nữa…”

Nàng ôm chặt lấy lưng hắn, thân thể hơi run lên từng cơn, cả người như tan chảy dưới từng cú thúc chậm rãi mà chắc nịch của hắn. Làn da nàng ươn ướt mồ hôi, trơn mịn như lụa, còn hơi thở thì dồn dập dính sát bên tai hắn, vừa nồng nàn, vừa rạo rực.

Lăng Phong không nói gì. Hắn nhìn nàng — người phụ nữ đã từng sinh ra mình, giờ lại nằm trần trụi dưới thân, bị chính hắn đâm vào từng nhịp, mà khuôn mặt lại hiện rõ vẻ mãn nguyện, yêu chiều, không chút hối hận.

Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc hắn, ánh mắt lấp lánh lệ nước như phủ cả một tầng sương. Giọng nàng mềm rũ, khẽ thở ra:

“Ừm… giỏi lắm… con ngoan của mẹ…”

Lăng Phong khựng người khi nghe nàng rên rỉ bên tai.

Trái tim hắn khẽ co lại một nhịp – không phải vì sợ hãi, mà là cảm giác khó tả khi nghe giọng nàng thổn thức đầy mê dại. Thế nhưng, bên dưới… dương căn hắn lại càng cứng hơn, như thể được tiếp máu bởi chính tiếng rên dâm đãng ấy.

“Ưm… Phong… đừng dừng lại… đừng mà…” – giọng nàng lạc đi, khẩn thiết như cầu xin, nhưng hai chân lại quấn lấy eo hắn chặt hơn, như muốn dán cả tử cung vào gốc dương vật đang nóng bỏng ấy.

Hắn gầm nhẹ, cặp tay rắn chắc ôm lấy eo mềm, siết nàng như giữ một con mồi quý giá không để thoát. Rồi bắt đầu — hắn nhấp.

Từng cú đẩy ban đầu sâu, chậm và có phần thăm dò — nhưng khi nghe nàng rên to hơn, âm đạo co bóp siết chặt hơn, Lăng Phong như phát điên. Hắn tăng tốc.

“Phập! Phập! Phập!”

Âm thanh ướt át vang vọng trong căn phòng, da thịt va vào nhau, dương căn hắn liên tục rút ra gần hết rồi dập thẳng vào, mỗi nhịp đều xuyên tận đáy mật huyệt đang sũng nước.

“Ưaaa… Phong nhi… chết mất… sâu… sâu quá…!” – nàng rên xiết, cả thân thể mềm oặt trong vòng tay hắn, hai tay bấu lấy vai hắn, móng tay in hằn lên da thịt như trút toàn bộ khoái cảm vào từng cú cào.

Lăng Phong nghiến răng, dương vật hắn giật từng hồi, sắp đạt đến giới hạn. Nhìn cơ thể dưới tay mình run rẩy, lưng cong lên, tiểu phúc phập phồng vì bị đội từ trong — hắn không thể nhịn thêm nữa.

“Nhận hết của con đi…”

Một cú thúc cực mạnh — cự vật to lớn đâm ngập đến tận tử cung.

“Ưaa… aaaaa!”

Toàn thân nàng co giật dữ dội, miệng bật tiếng rên nghẹt. Mà đúng lúc ấy — dương căn hắn cũng giật mạnh, rồi bắn.

Dòng tinh dịch đầu tiên nóng rực, phun ra như pháo nổ trong bụng nàng, rồi dòng thứ hai, thứ ba… từng đợt dồn dập tràn vào sâu nhất trong âm đạo.

Nàng thở dốc, thân thể cong lên như bị điện giật, tử cung co rút nghênh hợp, hút lấy từng giọt dịch trắng đặc sệt ấy như kẻ khát lâu ngày vừa được uống no.

“Ưm… nóng… bụng mẹ… căng quá… con… con bắn vào trong hết rồi sao…?” – nàng thều thào, mắt mờ nước.

Lăng Phong không đáp, chỉ cắm sâu dương căn vẫn còn đang giật giật trong nàng, ngón tay xoa nhẹ má nàng, miệng ghé sát tai:

“Không phải bắn… mà là lấp đầy. Tử cung mẹ… từ nay là nơi chứa tinh dịch của con.”

Lăng Lan khẽ rướn người, tay ngọc trắng muốt xoa nhẹ lên gò má Lăng Phong. Ánh mắt nàng đã chẳng còn ôn nhu như mẫu thân hiền lành ngày nào, mà ẩn trong đó là một tầng lửa dục phập phồng, như ngọc hỏa ẩn trong tuyết, nửa dụ dỗ, nửa cắn nuốt.

Chân nàng siết lấy eo hắn, như tơ vạn quấn quanh rễ cổ thụ, không cho thoát thân. Mật huyệt chốn tiên cung u cốc đang cắm chặt lấy long căn khổng lồ, một bên co rút, một bên giật mạnh — sinh sinh tương hợp, như song long nhập hải.

“Ưm…!”

Chỉ một cái giãy khẽ như nước gợn trên mặt hồ, toàn thân Lăng Phong như bị điện giật, tinh nguyên lại lần nữa trào lên như suối ngầm bị phá đê, bắn thẳng vào tử cung mẫu thân đang hé mở đón nhận. Làn da trắng muốt của nàng ửng hồng vì bị sức nóng kích thích, ánh mắt nửa mê, nửa tỉnh.

Eo thon mềm mại như rắn nước, uốn éo nhịp nhàng khiến dương căn trong cơ thể nàng như bị từng đợt sóng mông cuốn sâu vào.

Ngón tay thon nhỏ nhẹ vuốt ngực hắn, như liễu rủ gió sớm, miệng đỏ cong lên nở một nụ cười tà mị:

“Phong nhi à… sớm muộn gì… tử cung này cũng phải được con bơm đầy thôi mà ~”

Lăng Phong rùng mình.

“Cái gì cơ…? Mẫu thân… sao người lại…”

Lăng Lan cười khúc khích, ngón tay điểm nhẹ lên trán hắn như trách yêu, rồi thì thầm như thánh nữ giải đạo:

“Con một năm qua… mỗi ngày đều đụ Lăng Tuyết và Lăng Y Nhiên, con tưởng ta không biết sao?”

Mặt Lăng Phong đỏ bừng như bị tạt nước sôi, chưa kịp cãi, thì thân thể bị nàng siết chặt, âm huyệt co rút mút lấy dương căn, khiến hắn suýt nữa thì thốt lên rên rỉ.

So với những nữ nhân trước kia, nơi này thật khác hẳn. Không chỉ là chật, không chỉ là nóng. Mà là một cảm giác rất mẫu thân – như thể bản năng từ máu huyết đang hút lấy hắn, vắt kiệt từng tia nguyên dương hắn dồn nén suốt năm dài tháng rộng.

Nàng đương nhiên biết điều đó, càng kẹp chặt hắn hơn, âm đạo như dòng xoáy ôn tuyền cuốn lấy thân trụ, giọng mềm như tơ tằm:

“Con có biết… Lăng thị chúng ta… vốn không phải phàm nhân?”

Lăng Phong chấn động.

“Hử?”

Lăng Lan nhắm mắt như nhớ lại dĩ vãng, rồi chậm rãi kể:

“Lăng thị gia tộc… là dị năng gia tộc được Thần Long đế quốc bí mật bảo hộ từ mấy trăm năm trước. Từng đời đều mang dòng máu kích hoạt được dị hạch. Và…”

Nàng mở mắt, đôi mắt long lanh như chứa vạn vì sao:

“Con chính là một tồn tại đặc biệt.”

“Là dị năng giả?”

“Không.” – nàng khẽ rướn hông, khiến cự vật của hắn giật lên một cái. “Là huyết mạch hoàn mỹ. Từ khi sinh ra, con đã sở hữu long căn khổng lồ, là một linh căn cực phẩm mà tu giả ngàn vạn người không ai có được. Tinh dịch của con…”

Nàng liếm môi, ánh mắt như thể nhìn thấy linh dược:

“… có thể cường hóa thể chất nữ nhân, thức tỉnh dị năng, gia tăng tu vi, thậm chí… giúp đột phá bình cảnh!”

Lăng Phong há miệng, cứng họng. Tinh dịch của hắn… lại lợi hại đến vậy?

“Con… con… thế còn… song tu?”

Lăng Lan mỉm cười như thiên tiên lạc thế, rồi đột nhiên cúi sát, đôi môi lướt qua tai hắn, hơi thở thơm như lan mộc:

“Song tu với con… sẽ khiến tử cung ta tràn đầy sinh lực. Gien của con sẽ tiến hóa từng ngày, từ dị năng giả… trở thành bán thần.”

“Thế nên…” – nàng cười tà – “Con đừng lo về chuyện mẫu tử. Với huyết mạch của con, không có cấm kỵ. Trái lại…”

Nàng cắn nhẹ tai hắn, thở gấp:

“Càng gần huyết thống… hiệu quả song tu càng mạnh ~”

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên trong lòng Lăng Phong. Toàn thân hắn như bị sét đánh, lồng ngực phập phồng, dương căn lại một lần nữa căng to, chôn càng sâu vào trong tiên huyệt mẫu thân.

“Mẫu thân… vậy người… người là…”

Lăng Lan rướn người, hai tay đặt lên ngực hắn, mái tóc dài rũ xuống mặt hắn như mây đêm:

“Ta là dị năng cấp S của Thần Long đế quốc. Một khi tiếp nhận đủ tinh dịch của con, thậm chí có thể bước vào cấp Thần.”

Nàng cười khúc khích.

“Còn con, sẽ trở thành Dị Huyết Thể. Sát khí trời sinh, dương căn bá tuyệt, sinh lực vô hạn. Tương lai… một mình đụ vạn nữ, cũng không tắt nổi dục hỏa.”

Lăng Phong trợn mắt.

Trong lòng hắn lúc này chỉ còn lại hai chữ—

“Quá đã!”

Lúc này, mẫu thân Lăng Lan đã hoàn toàn ngồi lên người hắn, mái tóc dài buông xõa dọc bờ vai trần trắng như tuyết. Thân thể nàng ướt đẫm mồ hôi, từng giọt chảy dọc sống lưng mềm mại, xuống tới tận rãnh mông đang khẽ uốn éo nhịp nhàng.

Dương căn khổng lồ của Lăng Phong vẫn đang bị mật huyệt nàng nuốt trọn đến tận gốc, mỗi lần nàng nhấp hông lại phát ra âm thanh “chụt chụt” ướt át vang vọng cả gian phòng.

“Ưm… Phong nhi… sâu như thế… mới đã…”

Từng câu rên rỉ thỏa mãn tràn qua bờ môi hồng khát tình khiến Lăng Phong run lên vì khoái cảm, nhưng đồng thời cũng thấy lồng ngực thắt lại vì cảm giác tội lỗi – người đàn bà đang đè lên hắn, bị hắn đụ sâu đến tận tử cung… lại chính là mẹ ruột của hắn.

Nhưng lý trí hắn đã bị dập tắt từ lâu.

Lúc hắn đang siết eo mẫu thân, dương căn trong âm đạo co rút ấy giật giật dữ dội thì — “cạch” — cánh cửa ngoài phòng bất ngờ bật mở.

Một bóng người bước vào.

Lăng Tuyết.

Ánh mắt nàng chạm vào cảnh tượng trên giường thì lập tức khựng lại — toàn thân cứng đờ, mắt mở to sửng sốt. Trên giường, tỷ tỷ của nàng, Lăng Lan, đang trần truồng ngồi xổm trên người Lăng Phong, hai tay ôm lấy cổ hắn, cơ thể không ngừng đung đưa lên xuống như đang cưỡi dương vật con trai mình đến điên loạn.

Tử cung nàng phập phồng, bầu ngực đung đưa theo từng cú thúc nhẹ, còn nơi giao hợp… tinh dịch trắng đục chảy trào từ khe âm đạo, kéo dài thành sợi trên cự vật đỏ rực đang giương thẳng.

Lăng Tuyết quỳ sụp xuống bên mép giường, đầu cúi thấp nhưng ánh mắt thì run run như có lửa thiêu trong lòng.

“Tỷ tỷ… thật sự là… chỉ cần hấp thu tinh dịch của Lăng Phong… sẽ giúp muội trở lại làm dị năng giả sao?”

Lăng Lan quay đầu lại, mái tóc dài hơi ướt bết vào má, khóe môi dính dịch trắng còn đang nhỏ giọt từ đầu lưỡi, ánh mắt nàng ngập tràn mê say nhưng vẫn tỏa ra một cỗ uy nghi sâu thẳm khó đo lường.

Nàng không trả lời ngay, chỉ khẽ rên nhẹ một tiếng:
“Ưm… sâu nữa đi… Phong nhi… cưng cứng quá…”

Nàng nhấp mông thêm một lần nữa — dương căn to lớn bị nuốt trọn, trượt sâu tới đáy tử cung khiến cả thân hình nàng rùng lên.

Rồi nàng mới quay lại nhìn em gái, nụ cười dâm mị cong nhẹ bên khóe môi:
“Đúng vậy, Tuyết à… chỉ cần siêng năng đụ với Phong nhi, được lấp đầy mỗi ngày, tinh dịch của nó sẽ đánh thức mạch dị năng trong máu của chúng ta…”

Lăng Tuyết nắm chặt lấy mép giường, lòng dậy sóng mãnh liệt.

Mùi tinh dịch nồng nặc trong không khí, tiếng da thịt va chạm đầy dâm mị, tiếng rên rỉ ngắt quãng của tỷ tỷ cùng hình ảnh thứ dương vật đỏ hừng hực to đến mức tiểu phúc nàng nhô lên… tất cả khiến nàng khó thở, cơ thể cũng bắt đầu rỉ nước giữa hai đùi.

“Tỷ tỷ…” – nàng lí nhí, giọng khàn khàn – “Vậy… hai đứa nhỏ… Y Nhiên… và… Lăng Vân thì sao?”

Lăng Lan cong mày, rên thêm một tiếng khoái lạc khi Lăng Phong bất ngờ siết eo nàng thúc mạnh một cú:

“ƯA! Đúng rồi đó… đừng dừng…”

Rồi nàng quay lại, ánh mắt long lanh ươn ướt vì khoái cảm và thứ uy nghi mẫu thân tỏa ra mạnh mẽ:

“Chúng cũng mang dòng máu Lăng gia… đều có dị năng máu trong người, chỉ cần được Lăng Phong bắn đầy… ngày này qua ngày khác… cũng sẽ thức tỉnh dị năng thôi.”

Nàng liếm môi, cúi xuống thì thầm vào tai Lăng Phong, giọng khàn đục vì dâm đãng:

“Phong nhi… con nhớ nhé… từ giờ… không được bỏ sót ai cả… dì, em họ… hay chính cả mẹ ruột này… tất cả đều phải được tinh dịch của con làm cho thức tỉnh… hiểu chưa?”

Lăng Phong lúc này đã chẳng còn quan tâm đến đạo lý hay máu mủ gì nữa.

Trong hắn chỉ còn tiếng rên xiết đầy dục vọng của mẫu thân, cùng cảm giác cự vật đang bị âm đạo nàng hút chặt như muốn nuốt luôn tận gốc rễ.

“Ưm… đâm đi con… đâm sâu nữa… mẹ muốn đầy tử cung…” – Lăng Lan rên rỉ bên tai hắn, hai tay ghì chặt lấy lưng hắn, bầu ngực đẫy đà ép sát ngực trai trẻ, đầu nhũ cọ vào da trần hắn như đang bốc cháy.

Hắn gầm lên như thú bị vỡ chuồng, tay bóp chặt eo nàng, rồi bắt đầu đâm.

“Phập! Phập! Phập!”

Dương căn khổng lồ đâm tới tấp vào tử cung mẫu thân, từng cú cắm là từng tràng tinh khí sôi sục dồn đến, mỗi lần như muốn thổi tung thành âm đạo ra, khiến bụng dưới nàng phồng rộp lên từng đợt, rõ ràng hình dạng của vật thể dài tới gần hai chục phân đang khuấy loạn tận cùng bên trong.

“ƯA A—! Phong nhi! Của con… làm mẹ phát điên mất!”

Nàng hét khẽ, mắt long lanh ngấn nước, hai chân siết chặt hông hắn, tử cung co rút như hút lấy từng đợt tinh dịch quý giá.

Chính trong lúc ấy — ở bên ngoài phòng, Lăng Tuyết đã lặng lẽ khép cửa lại.

Bóng dáng nàng khuất sau hành lang gỗ, nhưng đôi mắt lại ánh lên niềm vui mừng đến cực độ. Bên dưới lớp váy ngủ lụa mỏng, âm đạo nàng cũng ẩm ướt, mật dịch rịn ra dọc đùi như phản ứng tự nhiên sau khi tận mắt thấy cảnh đụ điên cuồng giữa tỷ tỷ và cháu trai mình.

Nàng bước thong thả về phòng, ánh mắt sáng lấp lánh. Đôi môi khẽ cong lên:

“Ra là thế… thật sự là… tinh dịch của Lăng Phong sẽ khiến ta trở thành dị năng giả lại…”

Nàng siết nhẹ tay, gò ngực nảy lên dưới lớp áo ngủ, trong lòng phập phồng vì kích động.

Hèn gì — sau gần một tháng bị đụ gần như mỗi ngày, nàng không chỉ không kiệt sức, mà ngược lại… thân thể lại ngày càng nhẹ nhõm, gân cốt linh hoạt, khí huyết lưu thông, cảm giác như trẻ lại cả mười tuổi. Mỗi sáng tỉnh dậy đều thấy cơ thể nóng hừng hực, tràn đầy sức sống, hệt như đang bước vào giai đoạn đột phá.

“Không sai được… đây là dấu hiệu của việc sắp khai mở dị năng rồi…”

Nàng khẽ vuốt nhẹ bụng dưới mình — nơi vừa mới đêm qua bị Lăng Phong lấp đầy tới tận tử cung. Lúc ấy, nàng còn tưởng chỉ là do bị đụ quá nhiều… nhưng nay thì đã hiểu: không chỉ là nhục cảm, mà là một sự thức tỉnh thực sự!

Nếu đúng như lời tỷ tỷ nói, Lăng Lan là dị năng giả cấp S, thì tinh dịch của Lăng Phong — huyết mạch con trai nàng — chính là thần dược khởi động dị năng đang ngủ yên trong máu những người mang dòng họ Lăng.

Nghĩ đến đây, Lăng Tuyết bất giác cười lớn, ánh mắt tràn đầy tham vọng.

Nếu nàng thực sự có thể trở lại làm dị năng giả…

Thì không còn lý do gì phải ở lại với cái gia tộc tôm tép như Hạ gia nữa.

Hạ Hùng – chồng nàng – chẳng qua chỉ là một người đàn ông bình thường, nhà có chút tiền, làm ăn buôn bán, đầu óc cũng được, nhưng cả đời này… chỉ là phàm nhân.

Còn nàng, từ khi sinh ra là người của Lăng gia – một gia tộc huyết mạch đặc biệt, nơi mà từ nữ tới nam, người mang dị năng đều được xem như bá chủ. Nhưng khi còn nhỏ, nàng kiểm tra không có dị năng, đành phải gả ra ngoài — thành món trao đổi chính trị, nhường vị trí trong tộc cho những tỷ muội khác.

Lăng gia vốn ít gả nữ nhân ra ngoài là vì thế.

Nữ giới trong Lăng tộc — nếu mang dị năng — sẽ không bao giờ cho ra khỏi tộc. Ngược lại, họ sẽ được huấn luyện như chiến binh, được thờ như nữ thần trong mắt cả tộc.

Một người nữ mang dị năng trong Lăng gia… mạnh mẽ hơn cả trăm nam nhân bình thường.

Chỉ cần nàng thức tỉnh được dị năng… nàng sẽ không cần Hạ gia nữa.

Và — nàng sẽ trở lại với Lăng gia, mang theo một bí mật tối thượng: chính tinh dịch của Lăng Phong — kẻ mang huyết mạch đột biến — mới là chìa khóa của tất cả.

Nàng mím môi, hai chân kẹp lại — trong đầu không ngừng nhớ về cảm giác bị dương căn khổng lồ ấy cắm sâu vào tử cung, bắn từng dòng tinh nóng hổi tràn ngập bên trong.

Nếu chỉ một tháng đã mạnh thế này… vậy nếu nàng ôm lấy hắn mỗi đêm… liên tục được lấp đầy… thì không chừng sẽ đạt tới dị năng cấp A, thậm chí S như tỷ tỷ cũng không chừng.

Cặp mắt Lăng Tuyết chợt ánh lên đầy lạnh lẽo xen dâm loạn.

“Tỷ tỷ…” — nàng thì thầm trong bóng tối — “Đừng nghĩ chỉ mình tỷ mới xứng có hắn…”

“Cái dương căn đó… của Lăng Phong… phải chia đều… cho toàn bộ nữ nhân Lăng gia này…”

Trong phòng ngủ mờ ánh hoàng hôn, Lăng Phong siết chặt vòng eo mềm mại của mẫu thân — thân thể nóng hổi của nàng dính sát lên tường, ngực ướt đẫm mồ hôi ép lên lồng ngực hắn.

Bàn tay hắn giữ lấy mông nàng, nhấc bổng nàng lên chỉ bằng một tay, trong khi tay còn lại đỡ lấy bắp đùi nõn nà, một chân nàng quặp ra sau lưng hắn như đang khóa chặt, chân còn lại nhón lên, đầu gối run rẩy vì cảm giác bị dương căn hắn kề sát mép huyệt.

“Ưm…” – nàng rên rỉ khe khẽ, đôi mắt lim dim vì dục vọng. “Nhanh đi… Phong nhi… mẫu thân chờ mãi rồi…”

Lăng Phong siết chặt răng, đầu khấc to như nắm tay chà sát giữa hai mép huyệt hồng ướt, từng giọt dâm thủy chảy rịn quanh thân trụ đỏ rực như hun lửa. Rồi — không do dự nữa — hắn ấn mạnh hông, dương căn đâm phập vào trong, xuyên thẳng qua âm đạo nóng rực, nong toác toàn bộ mật huyệt chật khít đến mức mép huyệt căng phồng, co giật liên hồi.

“ƯƯƯAAAH ~~~!” – Lăng Lan rên ngất ngây, đầu ngửa ra sau, tóc xõa tung theo từng cú nhấp. “Yêu con nhất… yêu dương căn của con nhất… đụ ta đi, làm ta sung sướng đến trường sinh đi…!”

Âm đạo nàng co bóp điên cuồng, tử cung mở rộng như sẵn sàng nuốt trọn dương căn dài ngoằng đang dập tới dập lui, khiến mỗi nhịp thọc đều phát ra âm thanh nhóp nhép đầy đê mê.

Lăng Phong không kìm được, cúi xuống ngậm chặt môi nàng, lưỡi quấn lấy, hai tay giữ chặt bờ mông nảy nở mà nhấp từng cú mạnh như trời giáng. Mỗi lần hắn rút ra, mép huyệt co siết níu lấy như không muốn buông. Mỗi cú đâm vào, dương vật hắn lại chạm đến tận cổ tử cung, khiến nàng rùng mình, mồ hôi ướt sũng cả vùng bụng dưới.

“Mẫu thân… ta… yêu người… nhưng… còn phụ thân thì sao…?” – hắn rít khẽ giữa những lần thở dốc, giọng khàn vì dục vọng bị nén chặt.

Lăng Lan mở mắt, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt và kiêu ngạo hiện lên bên khóe môi đỏ mọng.

“Phụ thân ngươi? Hắn không có dị năng. Một kẻ phàm nhân không thể sánh với giống đực mang huyết mạch Thần Long… Ngươi sinh ra… là để lấp đầy ta. Để đụ những nữ nhân mạnh nhất trong gia tộc này!”

Nàng siết chặt eo hắn bằng đôi chân dài thon mịn, âm hộ co giật dữ dội như đang khát khao bị nghiền nát bởi dương căn khổng lồ ấy.

“Đụ đi, cục cưng của ta… lấp đầy mẫu thân dâm đãng này đi… ưm… sâu thêm chút nữa… xuyên đến tận tử cung mẫu thân…!”

Lăng Phong rên khẽ, lý trí đứt đoạn. Hắn ôm chặt lấy nàng, rồi bắt đầu dập thật sự — từng cú thọc mạnh mẽ dội vào thành âm đạo, dương căn giật nảy trong từng cú nhấp, như thể đang muốn chôn sâu cả huyết mạch Thần Long vào nơi thánh địa cấm kỵ nhất.

Sau khi bắn từng đợt tinh khí nóng hổi vào tử cung mẹ mình, Lăng Phong vẫn chưa dừng lại.

Cơn thèm khát từ sâu thẳm bản năng thôi thúc hắn phải chiếm hữu trọn vẹn người đàn bà đã sinh ra mình — không chỉ vì dục vọng, mà còn là thứ cảm giác thống trị, chi phối và nuốt trọn toàn bộ huyết mạch gia tộc.

Hắn bế Lăng Lan khỏi vách tường, đặt nàng nằm ngửa trên giường, hai chân trắng mịn bị hắn tách ra thật rộng, nâng lên cao đến ngang vai, rồi giữ chặt hông nàng bằng cả hai tay.

Dương căn vẫn còn căng cứng, đỏ rực, bóng nhẫy dịch trắng, lập tức được hắn dập thẳng vào giữa mép huyệt vẫn còn đang co bóp giật giật sau trận mưa tinh đầu tiên.

“ƯưƯưAaa ~~~!”

Lăng Lan cong lưng, hai tay ôm chặt lấy vai hắn, bầu ngực rung lên từng nhịp theo mỗi cú dập mạnh như trời giáng. Mật huyệt nàng — ướt át, phồng rộp, co thắt liên tục như đóa hoa đang bị vùi dập trong cơn bão dục.

Lăng Phong bắt đầu nhấp — lúc thì điên cuồng, dập thẳng từng cú nặng nề đến mức thân thể nàng nảy lên khỏi đệm; lúc thì chậm rãi, rút ra thật sâu rồi lại từ tốn đẩy vào đến tận đáy.

Mỗi cú ra vào đều khiến âm hộ nàng phát ra âm thanh múp… rụp… chụt… đầy dâm mị. Cái âm đạo ấy không chỉ co giật siết chặt, mà còn chủ động hút lấy dương căn như đói khát, như thể tử cung nàng đang khẩn thiết mời gọi hắn — bắn tiếp nữa đi, bắn sâu hơn, đổ đầy hơn nữa.

“Ưm… a… đúng rồi… đừng dừng lại… mẫu thân… muốn được bơm đầy thêm lần nữa…” – Lăng Lan rên rỉ bên tai hắn, hai tay không ngừng kéo hắn sát vào, như muốn chôn vùi cả bản thân dưới thân thể rắn chắc đẫm mồ hôi kia.

Lăng Phong gầm nhẹ, dương căn hắn lúc này như một cột sắt sống, nóng hừng hực, giật mạnh từng đợt bên trong huyệt đạo mềm mại ấy. Và rồi, sau những cú thúc liên hoàn, toàn thân hắn siết lại, rồi —

“PHỤT!”

Tinh dịch nóng hổi lại bắn ào ạt, từng dòng trắng đục như thác lũ trút thẳng vào sâu trong tử cung nàng. Hắn giật lên từng nhịp, mỗi lần là một đợt bắn mạnh mẽ, ồ ạt, mãnh liệt như muốn nhồi đến khi không còn kẽ trống nào trong bụng nàng.

Lăng Lan cong người, rên nghẹn từng tiếng vì khoái lạc:

“Ưưmm… nhiều quá… tử cung ta… no rồi… nhưng vẫn muốn nữa… cứ… cứ bắn đi… đổ vào đi Phong nhi…!”

Từng đợt tinh dịch bị hút sâu vào trong bởi sự co rút điên loạn của âm đạo nàng. Tử cung nàng như muốn nuốt lấy từng giọt, từng dòng, không để tràn ra dù chỉ là một giọt tinh nào.

Thân thể nàng dưới ánh sáng dịu của đèn ngủ như được dát vàng — làn da mịn màng ửng hồng, ướt đẫm mồ hôi, mái tóc rối nhẹ ôm lấy khuôn mặt ngây ngất đê mê, đôi mắt long lanh mờ lệ vì được lấp đầy tận cùng. Cả người nàng lúc này — đúng là một tiên nữ bị đụ đến độ thần trí mê man.

Lăng Phong nhìn nàng, ánh mắt như bị thôi miên bởi cảnh tượng tuyệt mỹ ấy.

Mật huyệt của nàng… quá sướng. Múp, rụp, ướt át, lại co siết ngọt ngào đến nghẹt thở.

Trong lòng hắn không nhịn được thốt lên:

“Chết tiệt… đây là dị năng giả cấp S sao…? Âm đạo này… đúng là vũ khí hủy diệt…”

 

4.6 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Diepe

Tác giả. Adm truyện k ra ạ. Tác giả cho xin bản

Ádgjkkkkkk

Không ra nữa à tác

Alibaba

Tác có bán truyện ko

Thần Fap Thủ

tác không bán, đăng free lên cho ae đọc cùng cho vui ấy mà, vừa dịch vừa giải trí

Thiensatck

Ko dịch nữa à tác

Diepe

Tác giả ơi. K dịch nữa à. K cho xin tên truyện .truyện hay quá

Thiensatck

Dịch tiếp đi tác.

aaa

hay qua

khang1q3

Đỉnh