Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6
Tác Giả: Thần Fap Thủ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Lăng Phong đứng trước tòa chung cư cao tầng, lòng bàn tay đổ mồ hôi nhẹ, tim đập nhanh đến khó hiểu. Hôm nay là ngày đầu tiên hắn rời quê lên thành phố học đại học — và cũng là ngày chính thức chuyển tới sống cùng dì ruột.
Tòa nhà trước mặt như nuốt trọn ánh chiều, cửa kính phản chiếu hình ảnh một cậu thiếu niên mới lớn — tay xách vali, mắt ngơ ngác.
“Dì Lăng Tuyết…” — hắn lẩm bẩm, nuốt khan.
Từ bé, hắn đã không thân lắm với dì. Nghe nói dì là chị gái song sinh của mẹ hắn, từng cực kỳ nổi tiếng vì xinh đẹp bậc nhất vùng ven đô. Sau này lấy chồng người thành phố, rồi sinh hai con gái — một đứa năm nay 18, đứa kia 16 — cả hai đều chưa gặp mặt.
Dì hơn mẹ một chút, phong tình mặn mà, nghe đâu còn là giáo viên trung học danh tiếng.
“Đinh — đong!”
Tiếng chuông vang lên.
Một lúc sau, cánh cửa mở ra.
Hắn chưa kịp phản ứng, thì một thân ảnh quen thuộc bước tới — mái tóc xoăn nhẹ, làn da trắng hồng không tì vết, đôi môi đỏ hồng như vừa tô son, mà điều khiến hắn choáng váng là…
Bộ ngực kia.
Cặp nhũ phong đầy đặn, căng tròn như muốn phá vỡ lớp áo lụa mỏng màu ngà. Nàng mặc váy ngủ hai dây, không nội y, bước ra như thể vừa tắm xong — nước còn vương nơi cổ, mùi thơm sữa tắm nhẹ nhàng len vào mũi hắn.
“Lăng Phong!” — nàng reo lên, giọng trong trẻo mà dịu dàng đến lạ. “Trời đất, chàng trai của chúng ta lớn quá rồi!”
Chưa kịp phản ứng — hắn đã bị kéo sát vào lòng.
“Ưm—!”
Mặt hắn đập thẳng vào bộ ngực đàn bà chín muồi ấy. Hai trái đào mềm mại, nóng hổi ép sát má, mùi thơm nhè nhẹ như hương da thịt hòa lẫn mùi xà phòng khiến tim hắn suýt ngừng đập.
Mà ở giữa háng — dương căn hắn bỗng nhảy dựng một cái, cứng lên phản ứng theo bản năng, cọ nhẹ vào mép đùi trắng nõn của nàng trong khoảnh khắc không ai để ý.
“Dì… dì Tuyết…” — hắn đỏ bừng mặt, cả người như muốn chảy nước.
Nàng vẫn cười khẽ, tay xoa đầu hắn, ngón tay mềm mại vuốt qua tóc như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Trông con lớn thật rồi, phong trần hơn cả ba nó hồi trẻ… Hì hì, vào nhà đi nào!”
Hắn vừa bước theo, vừa không thể rời mắt khỏi cặp mông nàng.
Váy lụa mỏng manh ôm sát từng đường cong, vải đung đưa theo bước chân, để lộ cặp mông tròn, cong vểnh, lúc nhúc nhích từng nhịp, mỗi bước đi là như thôi miên ánh nhìn hắn.
Lăng Phong cố nuốt nước bọt.
Mới gặp đã bị ôm ngực, rồi nhìn mông… Không ổn rồi, ở đây lâu chắc điên mất…
…
Lăng Phong ngồi ở phòng khách, hai tay đan vào nhau, ánh mắt vô thức đảo quanh căn phòng sang trọng mà vẫn giữ phong cách cổ điển thanh nhã. Dì bảo đợi một lát để thay đồ, nhưng hắn không ngờ — cái gọi là “thay y phục” của nàng… lại khiến hắn suýt bật máu mũi.
Tiếng dép nhẹ vang lên từ hành lang gỗ. Và rồi, nàng bước ra — Lăng Tuyết.
Chỉ một cái áo thun bó sát màu sữa, ngắn vừa đủ để hở ra cái rốn xinh xinh cùng phần eo mềm mại trắng nõn. Phía dưới là chiếc váy xếp ly cực ngắn, ngắn đến mức mỗi lần nàng xoay người hay cúi nhẹ là mép váy vén lên, để lộ bờ mông tròn mẩy mịn màng, phập phồng dưới lớp quần lót ren lọt khe mỏng manh đến mức… chỉ che được một nửa khe giữa.
Không quần bảo hộ, không tất chân. Mỗi bước chân nàng là một lần cả cặp mông vểnh kia rung nhẹ, như đánh vào mắt hắn từng nhịp rõ ràng.
“Trời ạ…” – Lăng Phong siết chặt tay, cổ họng khô rát. Hắn cúi đầu, cố không nhìn, nhưng ánh mắt vẫn không kiểm soát được mà liếc theo từng nhịp mông nàng đong đưa trong căn phòng rộng lớn, như thể cặp mông ấy cố tình khiêu khích lý trí hắn.
Dì Lăng Tuyết thì hoàn toàn không để ý gì. Nàng tươi cười, thoải mái kéo tay hắn đứng lên:
“Đi nào, dì dẫn con xem nhà một vòng nhé.”
Giọng nàng nhẹ như gió lướt qua cổ, mang theo mùi hương thanh thanh pha lẫn mùi tóc vừa gội còn ẩm. Ngón tay thon dài nắm lấy cổ tay hắn, mềm đến mức như luồn thẳng vào da.
Hắn gật đầu, đứng lên đi theo, mà mỗi bước sau nàng là một lần bản thân phải gồng mình tránh khỏi cái cảm giác… muốn nhào tới vén váy nàng lên mà chôn mặt vào giữa cặp mông ấy.
Dì dẫn hắn đi dọc hành lang, giới thiệu sơ qua từng khu — phòng sách, bếp phụ, sân sau, phòng giặt, nhưng mọi lời nàng nói, hắn nghe như tiếng gió. Bởi ánh mắt hắn dính chặt vào chỗ nào đó bên dưới mép váy kia, nơi chiếc quần lọt khe trắng viền ren ẩn hiện giữa hai mông như trêu chọc linh hồn hắn.
Từng lần váy nàng lay lay theo gió máy lạnh, từng cái bước lên cầu thang, từng cú xoay người giới thiệu chỗ này chỗ kia… đều là tra tấn.
“Đây là phòng của con đấy.” – nàng dừng lại trước một cánh cửa gỗ gụ khắc hoa, mỉm cười.
Lăng Phong hít sâu một hơi, cố điều hòa hơi thở để giấu đi cơn rạo rực đang sục sôi trong người. Hắn bước vào — căn phòng khá rộng, có cửa sổ hướng vườn, giường lớn, bàn học riêng, tủ sách và cả nhà vệ sinh riêng biệt.
“Tuy là phòng dành cho khách nhưng dì giữ gìn kỹ lắm.” – nàng bước vào sát bên, tay vuốt nhẹ lên mặt bàn như minh họa, rồi bất chợt quay sang cười rạng rỡ: “Từ nay là của con rồi nhé.”
“Con… cảm ơn dì nhiều lắm.” – hắn bối rối, lòng rối bời.
Dì Lăng Tuyết bước lại gần hơn, khẽ đưa tay xoa xoa lên má hắn, ngón tay mát lạnh mang theo hơi ấm dịu dàng từ lòng bàn tay của đàn bà từng trải.
“Con trai lớn thật rồi…” – nàng nói khẽ, mắt ánh lên chút hoài niệm. “Hồi đó mẹ con hay bảo vệ dì lắm… còn giúp dì học hành, ôn thi mấy năm liền, dì mới qua được cấp ba…”
Nàng khẽ cười, giọng như thở nhẹ bên tai hắn.
“Giờ thì… dì lại phải cố gắng chăm cháu trai của mình mới được, phải không nào?”
Lăng Phong đỏ mặt, tay gãi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt lấp lánh ấy.
Dì bật cười, khẽ đẩy nhẹ trán hắn một cái, rồi quay người đi — lại một lần nữa, cặp mông kia đung đưa ngay trước mắt hắn.
“Vậy con dọn phòng nhé. Dì xuống bếp chuẩn bị đồ ăn.”
Dừng lại ở cửa, nàng quay đầu nheo mắt:
“Tý nữa ăn chung nha.”
Giọng nàng vang nhẹ rồi biến mất cùng tiếng dép, nhưng trong đầu Lăng Phong lúc này chỉ còn hình ảnh cái váy ngắn hất lên theo từng bước chân, và cái khe ren trắng mờ mờ ẩn hiện giữa hai múi mông tròn cong đầy dâm tính.
Hắn đứng đó, nhìn theo bóng nàng mất hút sau dãy hành lang dài, cánh cửa chưa khép, mà trong quần hắn… dương căn đã nóng rực, cứng ngắc như cây thép non.
“Ở chung với người đàn bà như vậy… một tháng cũng đủ khiến đàn ông phát điên…”
…
Tất nhiên, Lăng Phong không thể nhịn được.
Hành lý hắn chẳng có gì nhiều, con trai mà, đơn giản gọn nhẹ, tiện tay quẳng xuống góc phòng rồi ngồi phịch lên giường. Nhưng trong đầu hắn giờ này, không phải là lo dọn dẹp hay khám phá căn hộ sang trọng của dì, mà là hình ảnh thân thể đàn bà chín muồi của Lăng Tuyết — dì ruột của hắn — cứ như vẽ hằn trong trí não.
Cặp mông căng cong lấp ló sau váy, bầu ngực đàn hồi đập vào mặt, làn da mát lạnh lẫn hương thơm xà phòng êm ái… Từng chi tiết ấy như thôi miên tâm trí, khiến trong lòng hắn dâng lên một ngọn lửa không tên.
Tim đập thình thịch. Máu dồn dập nơi hạ thân. Và cuối cùng — hắn chịu không nổi nữa.
“Chết tiệt… cứ thế này chắc lát nữa tao mất kiểm soát thật mất…” – hắn lẩm bẩm, vừa khóa cửa phòng vừa kéo phăng khóa quần xuống.
Laptop được mở nhanh chóng. Tai nghe cắm vào, một trang web quen thuộc hiện lên, rồi chẳng cần chọn lâu, hắn đã tìm được thứ mình muốn — hình ảnh một nữ nhân trưởng thành, thân thể đẫy đà, mặc váy ngủ mỏng tang, gợi cảm đến nghẹt thở. Gần giống hệt như Lăng Tuyết vừa nãy…
Tiếng rên khe khẽ vang lên trong tai nghe, làm hạ thân hắn giật mạnh một cái.
Hắn kéo dương căn ra khỏi quần — cự vật to lớn, nóng bỏng, từng đường gân nổi bật dưới ánh sáng màn hình. Cái của hắn dài đến mười chín phân, nhưng điều khiến hắn nửa tự hào nửa tự ti lại là bề ngang — phải hơn bốn phân! Dày khủng khiếp, cứng như sắt nung, đỏ rực nơi đầu khấc, trông như một cây cọc gỗ đang giương oai thèm khát.
“Ha… đúng là… quái vật thật sự…” – hắn cười khổ, tay bắt đầu nắm chặt rồi vuốt dọc từ gốc lên đầu.
Mỗi cái vuốt là một lần cự vật giật lên, nảy mạnh. Dương căn hắn phản ứng như sinh vật sống — khổng lồ, gân guốc, đậm chất đực tính, chưa từng có nữ nhân nào chạm vào, chưa từng được đưa vào mật huyệt ai… nhưng lại đầy tiềm năng khiến bất kỳ ai bị đâm vào cũng phải rên khóc cầu xin.
Tay hắn càng lúc càng nhanh, tiếng rên rỉ trong tai nghe hòa cùng tiếng hổn hển của chính hắn, tạo thành một bản nhạc dâm mị giữa căn phòng im ắng.
Trong đầu hắn, hình ảnh dì Tuyết cứ hiện ra — cái váy ngắn vén lên, cặp mông tròn mẩy rung rung theo từng bước, khe ren trắng như trêu chọc, ánh mắt nàng ướt át lơ đãng mà chẳng hề biết phía sau lưng là một thằng trai trẻ đang phát cuồng.
“Ưm… dì à… dì mà còn đi qua đi lại trước mặt cháu thế nữa… cháu sẽ không chỉ ngồi đây mà tự xử đâu đấy…” – hắn khẽ rít lên, tay nắm chặt, đầu khấc căng phồng, nhễu ra giọt dịch trong suốt đầu tiên, ấm nóng chảy dọc theo thân dương căn.
Cảm giác tự tay giải thoát bản thân vừa hổ thẹn, vừa phấn khích — như thể chính hắn đang phạm phải điều cấm kỵ. Và cũng đúng thôi, Lăng Tuyết là dì ruột, là chị sinh đôi của mẹ hắn. Nhưng nghịch lý là… chính thân thể nàng lại khiến hắn phát điên.
Tay hắn không ngừng chuyển động, tốc độ tăng dần, ánh mắt khép hờ, hơi thở dồn dập. Cơ bụng siết lại, lưng cong lên theo từng đợt khoái cảm trào dâng.
Một lần… hai lần… rồi đột nhiên…
“Ưa… Ưm…!”
Toàn thân hắn co giật. Một tiếng rên nghẹn bật ra khỏi cổ họng.
Tinh dịch nóng hổi phụt ra như suối, bắn lên bụng, ngực, vương cả lên laptop đang chiếu hình ảnh dâm đãng trên màn hình. Dòng trắng đặc sền sệt tuôn ra từng nhịp, không ngớt, như chứa đựng toàn bộ cơn cuồng dâm bị đè nén suốt từ lúc chạm mặt dì Tuyết đến giờ.
Hắn thở dốc, ngả người ra giường, dương căn vẫn còn giật giật dưới bụng, ươn ướt, đỏ bừng như vừa trải qua một trận chiến.
“Chết tiệt… chỉ mới gặp dì lần đầu… mà đã như thế này rồi…” – hắn nhắm mắt, lòng dậy lên thứ cảm giác vừa thỏa mãn, vừa tội lỗi.
Nhưng đâu đó trong đáy lòng hắn… một giọng nói thì thầm.
“Nếu có cơ hội thật sự… thì sao?”
…
Đang giữa cơn cao trào, Lăng Phong siết chặt tay, dương căn nóng rực trong tay đang căng lên từng nhịp như muốn bắn tung hết sự rạo rực đang kìm nén. Hắn thở hổn hển, cả người rịn mồ hôi, mắt nhắm hờ đắm chìm trong ảo tưởng về thân thể dì Tuyết… thì đúng lúc đó —
Cạch!
Tiếng cửa phòng bật mở.
Hắn giật bắn mình, quay phắt lại — cả thân hình cứng đờ như bị niệm chú.
Trước mắt hắn… là một cô gái.
Không thể nhầm được — nàng rất giống dì Tuyết, từ gương mặt, làn da cho đến ánh mắt hơi cong cong phía đuôi. Nếu phải nói, thì nàng mang đến tám phần bóng dáng của Lăng Tuyết thời trẻ — nhưng lại trẻ trung, căng tràn sức sống hơn.
Đôi chân thon dài lộ dưới chiếc váy ngắn ngủn, mái tóc đen buông xõa qua vai, tay cầm một dĩa trái cây, mắt mở to, miệng hơi há ra như bị sốc.
Dĩ nhiên là bị sốc — bởi vì trước mặt nàng… là Lăng Phong với dương căn to tướng còn dựng ngược, đỏ bừng và ướt át nơi đầu khấc.
Cả hai nhìn nhau.
Không khí trong phòng như đông cứng.
Lăng Phong mặt đỏ bừng, tay chưa kịp kéo quần, dương căn vẫn giương cao, thô to như một thanh cọc gỗ bọc thịt. Còn nàng… cô gái kia… mắt không hề tránh đi.
Không la lên, không chạy trốn, cũng chẳng có chút xấu hổ nào.
Thay vào đó — nàng nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây lên bàn học, đôi mắt đen láy vẫn dán chặt vào dương vật hắn. Khóe môi khẽ cong lên, gợi một nụ cười đầy hứng thú… như thể thứ trước mắt nàng là món đồ chơi vừa đúng gu.
Rồi, không nói lời nào — nàng bước lại gần.
Từng bước chân thong thả, tự nhiên như thể đây là chuyện đã quen thuộc.
“Ê… khoan đã…” – Lăng Phong lắp bắp, toàn thân căng cứng, não trống rỗng không biết phải phản ứng thế nào.
Nhưng cô gái chẳng để hắn nói hết. Nàng quỳ xuống ngay trước mặt hắn, ngẩng lên cười nhẹ:
“Anh là anh họ mới chuyển đến phải không?”
Lăng Phong gật đầu như bị thôi miên. “Ờ… ừ…”
“Vậy…” – nàng cúi đầu, hai tay vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy cự vật đang giương cao của hắn – “…đây là thứ mà từ lúc nãy em nghe tiếng rên ngoài hành lang.”
Ngón tay nàng mềm mại, mát lạnh, nhưng lại quấn lấy dương căn hắn như đã quen thuộc cách vuốt ve. Chạm vào… rồi xoa nhẹ từ gốc lên đầu. Lăng Phong cứng đờ, cảm giác sung sướng đột ngột ập đến khiến toàn thân hắn run lên.
“Khoan… em là…” – hắn cố hỏi.
“Em là Lăng Y Nhiên… con gái lớn của dì Tuyết. Chắc anh là anh Phong.” – nàng vừa nói vừa cúi xuống, cột mái tóc dài của mình lại gọn gàng bằng một sợi dây nhỏ.
Lăng Phong nuốt khan.
Đây là con gái ruột của dì… tức là em họ hắn. Nhưng sao… sao lại…
Ngay khi ý nghĩ ấy còn chưa hoàn thiện, miệng nàng đã mở ra.
Và — nuốt trọn đầu khấc nóng hổi của hắn.
“Ư… a…!” – Lăng Phong bật rên, lưng cong lên, hai tay bấu chặt mép giường.
Miệng nàng ấm nóng đến nghẹt thở. Môi mềm, lưỡi ướt, từng chuyển động đều êm ái như thể đang thưởng thức món ngon hiếm có. Nàng không vội, không mạnh bạo, mà nhịp nhàng bú lấy dương căn hắn — từ đầu khấc đỏ bừng đến tận thân trụ gân guốc.
“Em… em làm cái quái gì vậy…?”
“Bú mà.” – nàng rút ra liếm dọc thân hắn rồi cười khúc khích – “Anh to quá… nhìn là biết chưa từng đút vào ai.”
Câu nói ấy khiến Lăng Phong sững người.
Dương căn hắn nảy giật từng đợt dưới tay nàng, tinh dịch như dồn về đầu khấc, rạo rực muốn bắn tung. Mà ánh mắt Y Nhiên lúc ấy — không hề ngại ngùng, mà còn vui thích, tò mò, hứng thú như đang khám phá kho báu quý hiếm.
“Đừng ngại, hì hì ~ em phải kiểm tra xem có đúng như lời đồn không.”
“Lời đồn?” – hắn thở hổn hển, lòng hoang mang, nhưng dương căn thì chẳng thể giả dối — càng lúc càng căng, càng to, càng nóng.
“Ừm…” – nàng vừa liếm vừa thì thầm – “…mẹ bảo… dương căn của anh từ nhỏ đã rất to đó, mẹ nói hồi nhỏ anh đã to bằng đàn ông bình thường hi hi ~…”
Nói rồi — nàng há miệng, lần này không chỉ nuốt phần đầu nữa, mà cố gắng nuốt sâu hơn.
Dương căn to như vậy, nàng vẫn liếm mút không ngừng, nước miếng dính ướt cả gốc, chảy thành vệt xuống bắp tay. Lăng Phong run rẩy, đầu óc hắn mờ đi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là nhà của dì hắn… là nơi hắn vừa đến… còn đây là…
“Y Nhiên… anh sắp… không chịu nổi rồi…”
Nàng ngước lên, miệng vẫn ngậm dương vật, mắt long lanh cong lên cười như thiên sứ:
“Vậy thì… bắn vào miệng em đi…”
Lăng Phong rên khẽ, cả thân thể căng cứng khi cơn cực khoái dâng trào, dương căn giật mạnh một cái rồi phun trào từng dòng tinh dịch nóng rực. Dòng trắng đục bắn thẳng vào miệng Y Nhiên, từng nhịp mạnh mẽ như không gì có thể cản lại được.
Nàng không né tránh, không tỏ vẻ kinh hãi, trái lại — đôi môi vẫn ngậm chặt, cổ họng nhẹ nhàng nuốt xuống từng đợt như thể đó là một loại mỹ vị hiếm có.
Lưỡi nàng lướt một vòng quanh đầu khấc đang run rẩy, liếm lấy từng giọt tinh cuối cùng chưa kịp trào ra.
Khi nàng ngẩng lên, ánh mắt long lanh, môi hồng lấp lánh dịch trắng vừa rồi, nàng khẽ mỉm cười, một tay vẫn nắm lấy dương căn đỏ bừng căng cứng:
“Quả nhiên… khỏe mạnh như lời đồn nha. Anh họ đúng là… đáng ghét thật đấy…”
Lăng Phong chưa kịp phản ứng thì nàng đã nhanh chóng trèo lên người hắn, váy bị kéo cao đến tận eo. Sự chủ động của nàng khiến hắn choáng váng, môi khô khốc run rẩy:
“Cái này… có phải quá nhanh rồi không em…?”
Y Nhiên chỉ khúc khích cười, mái tóc dài xõa nhẹ qua vai, ánh mắt ánh lên sự nghịch ngợm quyến rũ:
“Không nhanh đâu… với lại em làm anh rồi, giờ anh phải làm em…”
Nàng nói rồi cúi người, kéo váy qua đầu ném xuống đất, lộ ra thân thể thiếu nữ chín muồi đầy gợi cảm. Phía dưới là một chiếc xi líp mỏng manh, chỉ buộc hờ hai bên hông bằng sợi dây lụa đỏ mảnh.
Bàn tay thon dài đưa lên, nàng khẽ kéo nhẹ một bên dây.
“Tách…”
Chiếc quần lót tuột xuống như cánh hoa rụng, lặng lẽ rơi xuống giữa hai đùi trắng mịn. Trước mắt Lăng Phong là một cảnh tượng khiến hắn như nghẹt thở.
Môi âm huyệt của nàng hé mở, hồng hào, căng mọng, như đóa hoa vừa nở. Dâm dịch trong suốt lấp lánh chảy ra hai bên mép, dọc theo đùi non, lấp đầy không khí bằng mùi thơm ngọt ngào, trộn lẫn chút mằn mặn lạ lẫm nhưng đầy hấp dẫn.
Lăng Phong trợn mắt, dương căn trong tay nàng lại giật mạnh, như sống dậy lần nữa. Hắn rên khẽ khi cảm nhận đầu dương vật chạm vào lớp môi âm ẩm ướt kia.
“Ưm…” – Y Nhiên hơi rùng mình, cơ thể khẽ co lại, nhưng ánh mắt nàng lại càng thêm đắm đuối. “Nóng quá… to như vậy… chỉ mới chạm nhẹ đã…”
Hắn nuốt khan, tay bấu chặt ra giường, lý trí gào thét muốn dừng lại, nhưng thân thể lại run lên vì khao khát.
Cái đầu khấc to đỏ chạm nhẹ vào cửa âm, dâm dịch liền tuôn trào như suối nhỏ, rỉ ướt hai mép huyệt — như thể chính nơi ấy đang mời gọi hắn tiến vào, chiếm lấy, đâm sâu tận trong tử cung.
Y Nhiên khẽ nhấc người, một tay vẫn siết lấy dương căn nóng rực, tay còn lại trượt xuống bên dưới, nhẹ nhàng tách hai mép âm huyệt hồng hào của mình ra. Làn môi âm ướt át hé mở, trơn bóng dâm dịch như đang đợi chờ thứ cự vật đang giật giật trong tay nàng.
Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt ngập nước, giọng run nhẹ nhưng đầy khiêu khích:
“Nhìn kỹ nha… lần đầu em để ai vào sâu thế này đấy…”
Dứt lời, nàng từ từ hạ thấp người.
Đầu khấc đỏ rực của Lăng Phong chạm vào mép âm đạo, cả hai cùng rùng mình. Chỉ vừa chạm nhẹ mà hắn đã thấy toàn thân run lên — âm huyệt nàng nóng bỏng, co thắt từng nhịp như muốn hút chặt lấy, còn Y Nhiên thì rên khẽ, đôi chân siết lại như phản xạ.
“Ưm…”
Rồi từng chút một, nàng ngồi xuống.
Đầu khấc chui lọt qua cánh môi hồng, trượt vào trong âm đạo đang siết chặt, mút lấy từng tấc thịt. Dương căn hắn dày, dài, lại cứng như cột đá — thế mà vẫn bị nàng từ tốn nuốt trọn từng phân một, như thể trong người nàng có sẵn con đường vừa vặn cho hắn đi sâu đến tận cùng.
Lăng Phong nghiến răng, cả người căng cứng. Dương căn bị bao trùm bởi lớp thịt mềm ấm, ẩm ướt, trơn tru đến điên loạn. Cảm giác bị hút chặt ấy khiến hắn tưởng như đang bị một con yêu tinh quyến rũ, rút hết sinh lực bằng thứ tử huyệt chết người.
Mà thứ khiến hắn choáng váng hơn — là vùng tiểu phúc của Y Nhiên. Mỗi khi dương căn lún sâu thêm một tấc, là nơi ấy lại phồng lên, rõ ràng thấy dương vật đang đội căng bụng dưới nàng như một khối thịt cứng đang đâm thẳng vào trong.
“Trời… cái gì đây…”
Lăng Phong thở hắt ra, hai tay vô thức đặt lên eo nàng, cảm nhận từng nhịp co thắt, từng cơn run rẩy từ thân thể thiếu nữ mơn mởn.
Còn Y Nhiên, mồ hôi rịn trên trán, hai tay đặt lên ngực hắn, ngón tay bấu nhẹ vào da thịt như để trấn giữ cơn khoái cảm đang nhấn chìm.
“Ưm… a… cái này… to thật đấy…”
Giọng nàng lạc đi, mơ hồ như kẻ đang say. Cơ thể run rẩy, đôi môi khẽ mím lại mà mắt vẫn ươn ướt, long lanh như nước mùa thu.
“Anh ơi… to quá… to nhất em từng thấy mất…”
Nàng cười khổ, cúi người ghé sát vào tai hắn, hơi thở run rẩy hòa cùng nhịp đập trái tim đang hỗn loạn:
“Chắc… chắc xong lần này… em chỉ còn đụ được với anh thôi… ưm…”
Rồi đột nhiên — “phạch!” — một tiếng dội lên giữa không gian ẩm ướt, Y Nhiên bất ngờ trượt nhẹ chân, cả thân thể mềm mại mất thăng bằng mà rơi thẳng xuống lòng hắn.
“Á…!”
Âm thanh ngắt quãng bật ra khỏi cổ họng nàng, đôi mắt mở to, đầu ngửa ra sau, môi hé ra như muốn hét lên nhưng lại chỉ có hơi thở gấp gáp phát ra từng tiếng “ư… a…!”
Toàn bộ dương căn của Lăng Phong — khổng lồ, đỏ hừng hực, tràn đầy tinh lực — một phát cắm phập sâu vào trong âm huyệt ướt át kia, không sót chút nào.
“Ọc!”
Nàng giật nảy người. Cái đầu khấc to như nắm tay chọc thẳng vào thành âm đạo, xuyên tận đến đáy tử cung khiến bụng dưới nàng đội lên rõ rệt như một khối nhô ra đầy kích thích.
Cả cơ thể nàng co giật dữ dội, sống lưng cong lên, miệng há hốc không phát thành lời. Hai mắt nàng trợn ngược, ánh nhìn lạc đi như sắp ngất, còn miệng thì khẽ sùi bọt nơi khóe môi.
“Ư… aaaa… anh ơi… chết… mất…!”
Mật dịch trào ra như suối, từ mép âm đạo rỉ ướt xuống tận bắp đùi, hòa cùng tiếng nhóp nhép trơn tuột của thịt chạm thịt vang lên từng nhịp, từng đợt… khiến cảnh tượng càng thêm điên cuồng.
Lăng Phong nghiến răng, cơn thèm khát bạo dâm bùng nổ.
“Không nhịn nữa…”
Hắn gầm nhẹ, rồi đột ngột đẩy nàng ngã ngửa xuống giường, bàn tay mạnh mẽ giữ lấy eo nhỏ. Dương căn vẫn còn nguyên trong người nàng — chưa hề rút ra — giờ lại bắt đầu chuyển động.
“Phập! Phập! Phập!”
Hắn bắt đầu thúc.
Rút ra chưa đến nửa, lại dập xuống thật mạnh.
Cự vật to lớn cắm ngập mỗi lần đều khiến tử cung nàng rung lên bần bật, đầu khấc ma sát liên tục vào những điểm mẫn cảm nhất bên trong khiến nàng chỉ còn biết rên rỉ như thú nhỏ bị dày vò:
“Á… á… không… sâu quá…! ưm… đừng mạnh… aaaa!”
Nhưng dù miệng nàng cầu xin, thì thân thể lại phản bội nàng hoàn toàn.
Hai chân dài trắng nõn của nàng quặp chặt lấy eo hắn, hai tay bấu mạnh vào lưng, móng tay cào rớm đỏ cả da thịt mà không hề buông ra.
“Anh… đụ em mạnh nữa đi… sâu vào… sâu nữa…”
Lăng Phong điên cuồng dập, mỗi cú thúc là một lần âm đạo nàng siết chặt như thể muốn nuốt lấy toàn bộ dương căn. Mỗi lần như thế, đầu khấc lại thúc vào tận cùng, khiến Y Nhiên co rút toàn thân, miệng bật rên như lên đỉnh liên tục.
Dương căn hắn vẫn đang ngập sâu trong mật huyệt chật khít ấy, từng mạch máu nổi rõ như hung khí sống, đỏ bừng vì khoái cảm chưa được giải thoát. Mỗi nhịp thở của nàng đều khiến âm đạo co siết, như đang dùng toàn bộ bản năng mà nuốt chặt lấy hắn.
Lăng Phong gầm khẽ, rồi bất ngờ rút ra gần hết – để chỉ còn đầu khấc chạm khe huyệt – rồi dập mạnh trở lại, như một cơn sóng vỡ đê.
“Á… aaaa…!” – Y Nhiên thét lên, hai chân nàng vắt chặt quanh hông hắn, thân thể run lên từng hồi.
Chín lần nông, một lần sâu.
Nhịp đụ của hắn không vội vã, mà như tra tấn từng đợt thần kinh khoái lạc trong người nàng. Mỗi lần nông là một lần nàng cong người theo phản xạ, miệng rên rỉ ngắt quãng vì chưa đủ đầy. Và rồi – một cú đâm sâu bất ngờ – như đẩy nàng lên thiên đường trong khoảnh khắc.
“Ưm… Phong ơi… sâu nữa… đừng dừng lại…” – nàng rên rỉ, đầu lắc nhẹ, từng giọt mồ hôi lăn dài theo bầu ngực mềm ướt. “Em… muốn tinh dịch của anh… lần đầu của em… là để nhận trọn hết…”
Câu nói ấy như châm lửa vào cơn điên cuồng trong máu hắn.
Lăng Phong nghiến răng, gầm lên, cả thân hình siết chặt lấy nàng. Dương căn hắn giật mạnh từng đợt, rồi dập sâu không thương tiếc.
“Phạch! Phạch! Phạch!”
Âm thanh va chạm ướt át vang lên từng nhịp, mật dịch trào ra theo mép âm đạo, chảy dài xuống ga giường. Bụng dưới nàng đội lên, tiểu phúc nhô rõ hình dạng vật thể cứng rắn đang đâm thẳng vào tận tử cung.
Lăng Phong rít qua kẽ răng: “Vậy thì… đón lấy tất cả của anh đi…!”
Rồi đúng lúc đầu khấc hắn đâm chạm sâu vào đáy âm đạo – thân thể co giật, toàn bộ tinh khí dồn lại, bùng nổ thành từng dòng nóng rực.
“Ưaa… aaaa…!”
Tinh dịch bắn ra ồ ạt như suối phun, từng đợt dội thẳng vào trong tử cung nàng. Mỗi cú giật là một lần hắn nhồi sâu hơn, đẩy hết dòng tinh trắng đặc trưng đàn ông vào cơ thể thiếu nữ đang run rẩy dưới thân hắn.
Y Nhiên cong lưng, miệng mở rộng rên ngập ngừng: “Nó… ấm quá… sâu quá… tử cung em… bị lấp đầy rồi…”
Mắt nàng mờ lệ, thân thể mềm nhũn, còn trong bụng thì căng rát như đang chứa đầy lửa nóng. Mỗi giọt tinh phun vào đều khiến nàng rùng mình, như bị thổi căng từ trong ra ngoài. Lỗ huyệt không ngừng co rút, tự động siết lấy cự vật đang giật giật không ngừng, như muốn vắt kiệt hắn đến giọt cuối cùng.
Cả hai cùng thở dốc. Hơi thở chồng lên nhau, nồng mùi dâm loạn và mồ hôi hòa quyện trong không khí ẩm nóng. Tinh trắng từ trong nàng bắt đầu rỉ ra, chảy dài theo khe mông, nhỏ giọt trên ga giường ướt đẫm.
Lăng Phong nhìn nàng – khuôn mặt đỏ hồng vì khoái cảm, tóc rối nhẹ che mắt, ngực phập phồng như đang cố hít thở trong cơn dư âm cực lạc. Thứ cảm giác chiếm hữu toàn diện ấy khiến hắn ngạo nghễ hơn bao giờ hết.
Y Nhiên nằm Lăng Phong, ngón tay mảnh khảnh vuốt ve nhẹ má hắn như vuốt ve món đồ chơi yêu thích, rồi cúi xuống trao cho hắn một nụ hôn sâu. Đầu lưỡi nàng mơn trớn, ướt át và ngọt dịu như đường mật, khiến Lăng Phong chìm đắm như vừa bị đánh thuốc mê.
Dương căn hắn vẫn còn cắm sâu trong âm huyệt nàng — chật khít, ấm nóng, ngập tràn tinh dịch trắng đục. Nơi tử cung mềm mại ấy vẫn đang co bóp từng đợt, như muốn hút trọn lấy từng giọt dịch nam của hắn, không để sót dù chỉ một hạt tinh nào.
Giữa nụ hôn dài, hắn thì thầm:
“Đây là lần đầu em bị bắn vào trong sao…?”
Y Nhiên mỉm cười, ánh mắt long lanh tinh nghịch. Hai chân dài trắng nõn vẫn siết chặt lấy eo hắn, dương căn còn chôn sâu bên trong bị ép sát đến nghẹt thở.
“Ừm… đúng rồi… trước đó làm với bạn trai đều dùng bao… Nhưng mà…” – nàng cười hì hì, thì thầm vào tai hắn – “…với anh thì to quá, em thích lắm, nên chơi trần luôn. Sướng chết đi được…”
Câu nói dâm đãng ấy khiến Lăng Phong chỉ biết câm nín.
“Em không sợ… lỡ có bầu à?” – hắn hỏi, giọng run run vì trong lòng bất an.
Y Nhiên uể oải đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài, ánh mắt mơ màng như vừa qua cơn mê dại:
“Có thì đẻ thôi, em không sao cả. Mẹ biết em nhiều bạn trai mà… Em cứ đổ vỏ cho một thằng nào đấy là xong. Dễ mà, hehe…”
Lăng Phong sững sờ, trợn tròn mắt. Trong đầu hắn chỉ hiện lên một suy nghĩ: Cái con nhỏ này… là ác quỷ đội lốt thiên thần mất rồi!
“Anh nghĩ em xấu xa lắm đúng không?” – nàng bất chợt hỏi, mắt nhìn hắn đầy thách thức.
Hắn không dám trả lời. Miệng còn chưa kịp mím lại thì thân thể nàng đã uốn éo, hai mép âm đạo bên dưới lại siết chặt lấy dương căn hắn lần nữa. Mật huyệt ẩm ướt, trơn trượt, vẫn còn ngập đầy tinh dịch nhưng không hề lơi lỏng, trái lại… như đang hút hắn về phía sâu nhất trong cơ thể nàng.
Cảm giác bị hút chặt lấy, dính sát tận gốc rễ khiến Lăng Phong run rẩy, đầu óc mơ màng — nàng nói dối lả lơi là thế, nhưng thân thể thì rõ ràng đang ôm ấp hắn như thể xem hắn là người đàn ông thực sự đầu tiên.
“Cho em thêm cái hôn đi…” – nàng cười khẽ, tay vòng qua cổ hắn, miệng chúm chím như chờ đợi.
Hắn chẳng nói thêm, liền cúi xuống hôn lấy đôi môi mềm mại ấy. Trong lúc môi quấn môi, lưỡi quấn lưỡi, Y Nhiên bất ngờ uốn người, mông nàng khẽ nhấc lên rồi thả xuống, khiến dương căn hắn giật nảy. Hắn rên nhẹ, không kìm được mà khẽ nhấp nhẹ một cái, dương vật trượt ra một nửa rồi lại chui vào, tạo ra âm thanh “chụt… nhóp…” ướt át giữa hai thân thể.
“Ưm… a…” – nàng rên nhỏ, hai tay bấu nhẹ lưng hắn. “Anh ơi… mình xuống ăn cơm đi, không là mẹ phát hiện mất… Hì hì…”
Lăng Phong thở gấp, gật đầu khẽ: “Ừ…”
Nhưng khi hắn định rút dương vật ra khỏi âm huyệt nàng thì cả thân thể lại bị kéo giữ lại.
“Em… kẹp chặt thế… sao mà ra được hả?” – hắn khẽ rít lên khi cảm nhận rõ ràng âm đạo nàng lại siết cứng, như muốn bám lấy hắn mãi mãi.
Y Nhiên cong môi:
“Ưm ~ em không biết đâu… kệ anh đó ~” – nàng còn cố tình siết thêm một cái nữa, khiến cả đầu khấc hắn run lên, phun thêm vài giọt tinh dịch trào ngược ra ngoài, chảy dọc theo mép âm đạo, ướt cả bắp đùi.
Lăng Phong cắn răng, trong lòng gào thét: Con nhỏ này… đúng là yêu tinh hút tinh dịch mà…
…
Sau một hồi quấn quýt, dính chặt vào nhau như muốn hút sạch sinh khí đối phương, cuối cùng cả hai cũng lết được ra khỏi cái cảnh giao hợp nóng bỏng ấy.
Dương căn hắn vừa mới rút khỏi âm đạo nàng thì một dòng tinh dịch ấm nóng lập tức trào ra, kéo theo tiếng “lép nhép” dâm mị vang lên giữa hai chân nàng, rồi chảy dài thành vệt trắng dọc bắp đùi trắng nõn.
Cả hai lau sơ người bằng khăn, thay đồ vội vã. Lăng Phong vừa mặc áo vừa liếc nhìn nàng — Y Nhiên đang cột tóc lại, miệng vẫn khúc khích cười như chưa hề vừa bị bắn đầy tử cung, vẻ mặt thỏa mãn đến đáng ghét.
Thật ra từ lúc nàng bưng đĩa trái cây lên tới giờ, hai người cũng chỉ mới làm nhau chừng nửa tiếng.
Nhưng với cái dương căn to như cọc gỗ kia, lại thêm sức bền trai trẻ như hắn, thì kể cả là nửa tiếng cũng đủ để một đứa con gái bình thường phải ngất lịm. Thế mà con nhỏ này… vẫn còn đủ sức chạy nhảy.
Lăng Phong lắc đầu, khẽ cười trong lòng: “Yêu tinh thực sự.”
Khoảng gần sáu giờ tối, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ nhuộm vàng cả dãy hành lang. Cả hai cùng bước xuống nhà. Lăng Phong đi trước, còn Y Nhiên thong thả đi sau, vừa đi vừa huýt gió khe khẽ như thể đang chơi trò con nít.
Bất chợt… hắn cảm thấy một luồng khí nóng phả lên gáy.
“Ư…”
Hắn chưa kịp phản ứng, thì tóc đã bị kéo nhẹ ra sau. Quay lại, thì cả người sững sờ — Y Nhiên đang đứng ngay trên bậc cầu thang cao hơn hắn một bậc, váy ngắn mỏng manh bị nàng vén ngược lên, trùm hẳn lên đầu hắn như chụp mũ.
“Ủa!?”
Mặt Lăng Phong lập tức úp thẳng vào nơi tam giác mềm mại giữa hai đùi nàng — một cái khe thơm nồng, ẩm nóng, vẫn còn vương mùi tinh dịch và tình ái hỗn loạn. Hắn như bị nhấn mặt vào vết tích dâm loạn vừa rồi, hai má áp sát lên đùi non mịn màng, còn mũi thì hít đầy cái mùi tanh ngòn ngọt đầy kích thích từ mật huyệt nàng.
“Y… Y Nhiên… em chơi cái trò gì vậy…” – hắn ú ớ, giọng nghẹn trong lớp vải ren mềm.
Nàng cười rúc rích như đứa trẻ nghịch ngợm, hai tay còn cố ép đầu hắn sát vào hơn, như thể muốn in dấu dương khí của hắn lên tận môi âm nàng.
“Cho anh ngửi kỹ lại mùi của em nè ~ hồi nãy anh làm em chảy nhiều lắm nha ~” – nàng cười khẽ, giọng trêu chọc nhưng đầy dâm đãng.
Một lúc sau mới chịu buông tay, kéo váy xuống. Lăng Phong thở dốc, vuốt vuốt mũi như thể vừa bị sặc tinh khí. Mặt hắn đỏ bừng, nhưng không phải vì xấu hổ — mà vì cơn thèm khát bị nàng gợi lại một cách quá đỗi bỉ ổi.
Y Nhiên nhún nhảy chạy xuống trước, vừa đi vừa xoay đầu cười trêu hắn:
“Đi lẹ lên anh họ! Em đói bụng rồi nè!”
Lăng Phong đứng chết trân trên bậc thang, tay vẫn còn đang lau mũi, ánh mắt dính chặt vào cái mông nhỏ ẩn hiện dưới lớp váy ngắn cũn cỡn đang đung đưa trước mặt.
“Cái con nhỏ dâm này…” – hắn khẽ nghiến răng, vừa bó tay vừa thấy buồn cười.
Hắn đâu ngờ… xuống ăn cơm mà cũng bị liếm qua thêm một lượt như thế này.
…
Lúc Lăng Phong cùng Y Nhiên bước xuống, phòng ăn đã được dọn tươm tất. Trên bàn là dì Lăng Tuyết — vẫn với nét đẹp mặn mà khiến bất cứ đàn ông nào cũng phải lén nuốt nước bọt — cùng một cô gái trẻ, tóc buộc gọn, gương mặt thanh tú, đeo kính mảnh nơi sống mũi.
Lăng Phong chỉ liếc một cái là nhận ra ngay — Lăng Vân, em họ út, đang học năm cuối cấp ba. Dáng vẻ đoan trang, khí chất ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt liếc qua rồi nhanh chóng tránh đi lại khiến hắn chột dạ… hình như… vừa có gì đó ẩn trong nụ cười mỉm kia.
Y Nhiên khẽ nhún người, nhẹ nhàng ngồi xuống mâm, nụ cười tươi rói như chẳng có chuyện gì xảy ra cách đây không lâu. Giọng nàng trong trẻo, như ngây thơ mà lại như cố tình khoe khoang:
“Con phụ anh Lăng Phong dọn xong phòng rồi đó mẹ ~”
Lăng Tuyết gật đầu, tay xới cơm mà mắt vẫn dịu dàng liếc về phía cả hai:
“Ừm, giỏi quá. Hai đứa ngồi xuống ăn cơm đi, nóng hết rồi.”
Lăng Vân lúc này mới đẩy đẩy gọng kính, rồi cúi đầu chào khẽ, giọng nhỏ như hơi gió:
“Em chào anh Phong…”
Nàng cười nhẹ, môi hơi cong, một nét dịu dàng thuần khiết khiến Lăng Phong thoáng khựng. Khác hẳn với Y Nhiên — Lăng Vân mang một vẻ thanh sạch, ngại ngùng. Nhưng… sao ánh mắt nàng nhìn hắn lại như có chút gì đó… lấp lánh lạ lùng?
Hắn chưa kịp nghĩ nhiều thì tiếng trầm trầm của đàn ông vang lên.
Ngồi cạnh Lăng Tuyết là một người trung niên vóc dáng vạm vỡ, cằm râu quai nón lấm tấm, đôi mắt sáng và lời nói đầy khí chất trưởng bối. Hắn nhận ra ngay — cậu Hạ Hùng.
“Trong mấy năm đại học tới, mẹ con có nhờ gửi gắm con cho nhà ta.” – Hạ Hùng nhìn thẳng vào Lăng Phong, ánh mắt như một lời tuyên bố — vừa chân thành, vừa trách nhiệm.
“Hôm nay coi như bữa cơm chào mừng. Con đừng khách sáo. Hai nhà Hạ – Lăng vốn đã gắn kết lâu dài, coi như một nhà cả rồi. Cứ thoải mái đi.”
Lăng Phong gật đầu. Quả thực là như vậy. Mối quan hệ giữa hai bên thông gia kéo dài cả mấy đời, mà bằng chứng rõ ràng nhất chính là chị ruột hắn — Lăng Ngọc — cũng vừa kết hôn với một người nhà họ Hạ. Có thể nói… chỉ cần bước chân vào nhà này, thì cái gọi là “dây mơ rễ má” sẽ không ngừng đan chéo.
Mâm cơm đông người, bầu không khí ấm áp nhưng lại đầy lễ nghĩa. Cả nhà cùng động đũa, nói chuyện rôm rả. Dì Tuyết hỏi han chuyện quê, cậu Hùng kể vài chuyện cũ về mẹ hắn hồi còn trẻ. Lăng Phong cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng…
Bên dưới gầm bàn.
Chân hắn bỗng giật khẽ.
Ban đầu còn nghĩ là nhầm. Nhưng đến lần thứ hai, thứ ba — hắn rùng mình. Một bàn chân thon dài, trần trụi, mềm mại như tơ, đang khẽ cọ sát vào cẳng chân hắn, rồi từ từ leo lên phía trong đùi, cứ thế mà lần mò.
Trời má…
Không cần đoán cũng biết — ai có cái trò này ngoài con yêu tinh Y Nhiên kia chứ?
Cái bàn ăn này tuy lớn nhưng gầm không kín. Bàn chân nàng rất nhanh đã luồn vào trong lòng đùi hắn, khẽ nhấn một cái — đúng ngay vị trí dương căn hắn đang bị kìm nén cả buổi.
“Khặc…” – Lăng Phong nghẹn họng, tay siết đũa.
Dương vật hắn giật mạnh một cái, bắt đầu phình to dần trong quần. Cảm giác ngứa ran, căng tức, lại bị quần bó sát làm hắn khó thở.
Dưới bàn, Y Nhiên vẫn đang trêu chọc không ngừng — ngón chân cái khẽ cọ lên nơi nhạy cảm, rồi lướt từ gốc dương căn đến đầu khấc, như biết chính xác vị trí, lực đạo, nhịp điệu khiến hắn đau đầu nhất.
Lăng Phong cắn chặt răng. Cả người toát mồ hôi lạnh.
Ánh mắt hắn vô thức liếc sang Y Nhiên — nàng vẫn đang tươi cười gắp cá cho mẹ, mắt cong cong, miệng nhỏ mút nước canh như con mèo con ngoan ngoãn. Nhưng bàn chân thì… như con rắn nhỏ trườn trong quần hắn, ép sát dương căn đã cứng đến mức gần phát nổ.
“Anh Phong, ăn cá đi này, cá mẹ làm ngon lắm.” – nàng đưa đũa sang, gắp một miếng cá, môi cười nhẹ như thiên thần.
Thiên thần cái khỉ…
Lăng Phong nhìn nàng, ánh mắt gần như muốn bóp chết cái vẻ ngây thơ giả tạo kia.
Dưới bàn, bàn chân vẫn đang dụi qua dụi lại, thi thoảng còn ấn mạnh như muốn khiến hắn bắn tinh ngay tại chỗ.
Yêu nữ! Cái yêu nữ khốn kiếp này…
Hắn siết chặt đũa, cố gắng hít sâu để trấn tĩnh, nhưng dương căn bên dưới thì cứng như sắt, đầu khấc đỏ rực bắt đầu rỉ ra từng giọt dịch đầu tiên, chảy âm ấm trong quần.
Cái bàn ăn này… đúng là chiến trường ngầm đầy nguy hiểm!
…
Mãi tới khi bữa cơm kết thúc, cả nhà mới rời khỏi bàn. Lăng Phong đứng dậy giúp dọn dẹp, gom chén đũa mang ra bồn, cũng không quên xắn tay áo, ra dáng một chàng trai hiền lành có giáo dục. Nhưng vừa xoay người bước ra phòng khách — mắt hắn lập tức khựng lại.
Y Nhiên đã thay đồ.
Nàng khoác lên người một chiếc váy ôm body màu đen nhung mỏng, xẻ sâu cả trước ngực lẫn hai bên đùi. Tóc xõa gợn sóng, son môi đỏ ướt át, mùi nước hoa thoang thoảng quyện lấy không khí. Mới lúc nãy còn là một cô gái quấn lấy hắn rên rỉ đòi tinh dịch, vậy mà giờ… lại y như một đóa hoa độc bước ra từ hộp đêm, kiêu sa và đầy hấp dẫn.
“Con đi chơi chút nha mẹ ~” – nàng vừa nói vừa chỉnh tóc trước gương.
Bên ngoài, tiếng động cơ siêu xe khẽ rít lên. Cửa mở ra, một thanh niên trẻ tuổi, đẹp trai theo kiểu hào hoa bước xuống, mặc áo sơ mi bó sát, tóc vuốt gọn gàng như minh tinh học đường. Hắn ta bước tới mở cửa xe, nghiêng người cúi chào nàng như một kỵ sĩ.
Lăng Phong đứng chết trân tại chỗ, tay vẫn còn cầm cái khăn lau bàn. Một cảm giác gì đó… nhói nhói trong lồng ngực.
Bạn trai nàng?
Y Nhiên bước tới gần hắn, liếc mắt một cái rồi nháy mắt nghịch ngợm. Không hề giấu giếm, không hề ngại ngùng. Trái lại, nàng còn nhoẻn miệng cười đầy thách thức — như thể đang hỏi hắn: “Ghen sao? Em thuộc về ai, anh biết mà.”
Lăng Phong nuốt khan.
Ghen? Hắn cũng không rõ. Nhưng trong lòng cứ âm ỉ thứ gì đó khó chịu. Dù lý trí gào lên: “Mày mới là thằng thứ ba… hay năm, sáu gì đó… ai mà biết được với cái con nhỏ dâm đãng này.”
Nhưng lòng hắn vẫn không khỏi nóng lên.
Mới chơi nhau 30 phút thôi, nàng đã để người khác liếm môi rồi à?
“Chết tiệt thật…” – hắn lẩm bẩm, cố nén cái cảm xúc bực bội.
Mà kỳ lạ — cả nhà không ai nói gì.
Dì Lăng Tuyết đang lau tay thì quay qua nhìn hắn
“Cái con nhỏ đó nhìn vậy chứ ngoan lắm. Giờ mới có 7 giờ rưỡi thôi mà, nó đi chơi với bạn trai tới 9 giờ là về rồi. Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ ngủ qua đêm nhà người ta đâu.”
Lăng Phong giật giật khóe mắt, gượng cười.
Dì ơi, dì không biết chứ… chịch 30 phút với nó cũng đủ làm đàn ông hết thở rồi chứ đừng nói mấy tiếng! – hắn thầm rít trong lòng.
Hồi nãy lúc nàng bước xuống cầu thang, hắn đã để ý. Cái quần lót mỏng tang, lấp ló bên dưới lớp váy, đúng kiểu lọt khe viền ren – là thứ hắn vừa thấy, vừa liếm, vừa bắn tinh vào khi nàng cưỡi lên người mình.
Giờ cái khe ấy đang ngồi lên ghế siêu xe bên cạnh thằng trai kia… Cảm giác này khiến dương căn hắn không tự chủ mà giật khẽ.
Thôi, không nghĩ nữa… nghĩ thêm chắc bốc lửa mà điên thật.
Hắn quay đầu, tiếp tục dọn dẹp. Nhưng chưa kịp rửa xong đống chén thì sau lưng vang lên tiếng bước chân nhẹ như mèo.
Một bàn tay nhỏ khẽ kéo vạt áo hắn.
“Anh Phong…”
Hắn quay lại — là Lăng Vân.
Nàng vẫn đeo kính, mặc váy trắng dài qua gối, tóc buộc gọn sau gáy, nhưng gương mặt hơi ửng hồng, ánh mắt ngập ngừng.
“Em nghe nói… anh thi được thủ khoa đại học đúng không ạ? Em… em năm nay cuối cấp rồi… anh giúp em ôn thi được không?”
Lăng Phong chưa kịp trả lời thì giọng dì Tuyết vang lên từ trong phòng khách, đầy nhẹ nhàng:
“Ừm, vậy càng tốt. Người trong nhà thì phải giúp đỡ nhau chứ, trách nhiệm cả đấy.”
Lăng Vân cười khẽ, nhìn hắn như mong chờ.
Lăng Phong khẽ gật đầu, cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.
“Ừ… vậy đi thôi.”
Hắn không thấy — ngay lúc hắn quay đi — ánh mắt Lăng Vân khẽ cong lên… đuôi mắt nàng nhè nhẹ nhíu lại như cười… nhưng trong đó, lại không hề có sự ngây thơ mà nàng thường thể hiện.
…
Phòng của Lăng Vân nằm ở cuối hành lang tầng hai — cách âm tốt, cửa sổ nhìn ra vườn, ánh sáng buổi tối tràn vào qua rèm cửa mỏng, tạo thành từng vệt ánh trăng dịu nhẹ trên mặt sàn gỗ.
Lăng Phong ngồi xuống ghế trước bàn học, còn nàng thì nhẹ nhàng đóng cửa lại, nụ cười lúc nào cũng vương trên môi như sương sớm lấp lánh.
“Anh chờ một chút, để em lấy sách.”
Nàng xoay người — chiếc váy trắng dài qua gối tung nhẹ, nhưng khi nàng quỳ xuống dưới tủ sách để lấy tài liệu, mép váy cũng bất ngờ trượt nhẹ lên hông, để lộ hoàn toàn một bên đùi nõn nà trắng như tuyết, cùng chiếc quần lót ren màu kem mong manh đang ôm sát khe mông tròn trịa.
Lăng Phong nuốt khan. Cảm giác nghẹn ở cổ họng bỗng dâng lên, còn hạ thân thì khẽ nhích nhẹ — phản xạ bản năng của một kẻ đang bị dồn ép giữa đạo đức và khát vọng xác thịt.
“Là em không cố ý…” — nàng quay lại, đôi mắt khẽ cong như cười, tay cầm sách, giọng thì thỏ thẻ ngây thơ — nhưng rõ ràng cái ngồi quỳ gối sát cạnh hắn là có chủ ý.
Váy đã bị kéo xuống nhưng vẫn chẳng che được nhiều, hai đầu gối thon nhỏ chạm sàn, bầu ngực áp nhẹ vào bắp tay hắn mỗi khi cúi xuống chỉ bài.
“Anh Phong, chỗ này giải sao thế? Hình như… công thức này không giống mấy bài trước…”
Hắn gật đầu, cố tập trung nhìn vào sách. Nhưng mùi thơm dịu nhẹ từ tóc nàng, hơi ấm từ bầu ngực mềm mại ép vào tay, cùng hình ảnh mép váy khẽ lay động để lộ góc nhọn của tam giác lụa kia… tất cả khiến đầu hắn quay cuồng.
Mỗi lần nàng nghiêng người, mái tóc dài xõa nhẹ qua vai, đầu ngón tay chạm vào cánh tay hắn — mềm, mát và thoảng chút run rẩy. Như cố tình thăm dò.
Một lúc sau, khi không khí đã đủ ấm, nàng bất ngờ hỏi, giọng khẽ khàng, mắt long lanh như có nước:
“Anh từng yêu ai chưa…?”
Lăng Phong sững người.
“Ý… ý em là… trước giờ ấy…”
Nàng cúi đầu, ngón tay nhỏ khẽ gõ gõ lên mép bàn, miệng cắn nhẹ môi dưới. Giọng nàng nhỏ hơn nữa, như sợ chính mình nghe thấy:
“…Anh từng… làm chuyện đó… chưa?”
Tay nàng vẫn gõ nhẹ, nhịp đều đều. Móng tay thon dài ánh lên dưới ánh đèn bàn, đầu hơi nghiêng, mái tóc che một bên mắt nhưng bên còn lại thì dán chặt vào khuôn mặt hắn — chờ đợi, khêu gợi, như muốn moi ra câu trả lời tận sâu trong bụng.
Tim Lăng Phong đập thình thịch. Dương căn trong quần bất giác nảy mạnh một cái.
Khí nóng dâng lên tận mặt. Hắn chưa biết nên trả lời thật hay tránh né… thì đôi môi nàng khẽ nhếch, cong lên một nét cười không rõ thiện ý.
“Em đoán là… chưa, đúng không?”
Nàng chống cằm, ánh mắt tinh nghịch mà lấp lánh thứ gì đó không còn ngây thơ. Đùi trần vẫn lộ ra dưới váy, quần lót ren hằn lên rõ rệt, cong nhẹ theo tư thế ngồi quỳ. Còn mùi hương từ cơ thể nàng — gần đến nỗi chỉ cần nghiêng một chút nữa, môi nàng sẽ chạm má hắn.
…
Cả hai cuối cùng vẫn quay lại bàn học, ánh đèn dịu dàng phủ lên những trang sách. Lăng Vân dường như không còn giở trò gì nữa, ngoan ngoãn ngồi ghi chú, đọc bài, thỉnh thoảng quay sang cười nhẹ với hắn mỗi khi gặp công thức khó. Không khí kỳ lạ lúc đầu dần tan đi, thay vào đó là sự tập trung… có lẽ là thật sự nghiêm túc.
Chín giờ tối, đồng hồ điểm nhẹ một tiếng tích, bên ngoài sân vắng lặng, chỉ còn tiếng ve đêm kêu râm ran như nhắc người ta đã đến lúc nghỉ ngơi.
Lăng Vân bất chợt ngáp khẽ, bàn tay nhỏ dụi mắt:
“Ưm… buồn ngủ quá… chắc tới giờ ngủ rồi anh ha?”
Lăng Phong gật đầu, vươn vai. “Ừ, anh cũng về phòng đây. Mai học tiếp.”
Nàng đứng lên theo, nhẹ nhàng bước ra cửa tiễn hắn. Căn phòng nhỏ dường như ấm hơn vài phần, khi dáng nàng đứng trong ánh đèn vàng dịu, váy trắng đung đưa nơi cổ chân trần.
“Cảm ơn anh nhiều lắm…” – nàng nghiêng đầu, giọng nhỏ nhẹ như gió thoảng. “Mai chúng ta học tiếp được không?”
“Được chứ.” – Hắn mỉm cười.
Tưởng đâu mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng — thì bất ngờ nàng kiễng chân lên, nhanh như chớp — đặt một nụ hôn nhẹ lên má hắn.
“Chụt.”
Một tiếng cực khẽ, nhưng đủ khiến má Lăng Phong nóng rát.
Chưa kịp phản ứng, cánh cửa phòng đã “rầm” một tiếng khẽ đóng lại. Hắn đứng chết trân.
Đầu óc trống rỗng.
Tay khẽ đưa lên má — nơi vẫn còn cảm giác ấm áp mơ hồ của đôi môi kia. Mềm… mịn… thơm như hương hoa ban đêm.
Trong phòng, Lăng Vân lưng tựa sát cánh cửa, gò má đỏ au. Cô ôm lấy hai má, thì thầm không ngừng:
“Ưm… mình… mình vừa hôn rồi…”
Rồi không kìm được, nàng nhào lên giường, ôm chặt lấy gối ôm mềm, lăn qua lăn lại, mặt vùi trong lớp vải như để che đi nụ cười sung sướng, ánh mắt lấp lánh như con mèo vừa trộm được món ngon.
Bên ngoài hành lang, Lăng Phong vẫn đang sững sờ, tay vuốt nhẹ nơi vừa bị hôn. Đôi môi hơi cong lên, hắn lắc đầu bước đi, lòng nhẹ bẫng như gió.
“Tưởng gì…” – hắn lẩm bẩm – “Cô nàng này… đúng là còn trong sáng lắm.”
Hoàn toàn trái ngược với cái yêu tinh Y Nhiên ban chiều — vừa ngậm dương căn hắn đã ngoáy lưỡi như kẻ nghiện, còn vặn hông như muốn moi hết tinh dịch ra khỏi người hắn.
Còn Lăng Vân — nàng vẫn là một đóa hoa chưa nở. Trong veo, mỏng manh, và… ngọt ngào đến mức khiến lòng hắn rung động kiểu khác.
Tác giả. Adm truyện k ra ạ. Tác giả cho xin bản
Không ra nữa à tác
Tác có bán truyện ko
tác không bán, đăng free lên cho ae đọc cùng cho vui ấy mà, vừa dịch vừa giải trí
Ko dịch nữa à tác
Tác giả ơi. K dịch nữa à. K cho xin tên truyện .truyện hay quá
Dịch tiếp đi tác.
hay qua
Đỉnh