Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6
Tác Giả: Thần Fap Thủ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Gia Tộc Dâm Dục chương 6
Gần đây, Lăng Phong cảm thấy cơ thể mình thay đổi từng ngày.
Không chỉ là sức lực — mà còn là tinh thần, trí tuệ, phản xạ… mọi thứ đều được nâng lên một tầng cao hoàn toàn khác.
Mỗi lần bị vắt kiệt bởi Y Nhiên hay dì Tuyết, thậm chí cả mẫu thân Lăng Lan — không những hắn không yếu đi, mà lại càng cường hóa. Dương căn càng lúc càng cứng rắn như sắt luyện, tinh dịch ngày càng đặc, lượng càng nhiều, bắn vào đâu là tử cung co rút, nữ nhân điêu đứng.
Hắn đã hiểu — đây là hiệu quả từ huyết mạch “dị huyết thể” mà Lăng Lan nói.
Tinh dịch của hắn — là bảo vật tuyệt thế.
Còn hắn… là thần giống của Lăng gia.
Càng đụ nhiều… càng mạnh.
Giờ đây, những môn học cao cấp tại Đại học Thanh Hoa — vốn là một trong những học phủ tinh anh của Thần Long Đế Quốc — cũng chỉ như trò trẻ con trong mắt hắn. các loại bài tập… hắn chỉ cần liếc qua là hiểu, nghe một lần là ghi nhớ, thi thì toàn tuyệt đối.
Chẳng ai ngờ, chàng thanh niên ngồi cuối lớp, gương mặt điển trai mà có chút lãnh đạm kia… lại là một kẻ mỗi tối đè mẫu thân ra cưỡi như dã thú, mỗi trưa bị dì Tuyết bú mút đến tận tinh hoàn, còn em họ Y Nhiên thì buổi sáng đã cưỡi hắn đến rên như bị nghiện.
Càng kỳ lạ hơn — từ sau khi hắn “phát dục”, ngoại hình cũng thay đổi rõ rệt.
Cằm góc cạnh, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sắc bén như dao rọc — toát lên khí chất đàn ông trưởng thành lạ thường. Vóc dáng cũng trở nên cao lớn, vai rộng, eo thon, từng bước đi đều mang theo một luồng khí tức khiến nữ sinh từ năm nhất tới giảng viên đều… ướt giữa hai đùi chỉ vì một ánh nhìn.
Nhưng… không ai dám lại gần.
Bởi bên cạnh hắn — luôn có một con hồ ly nhỏ gác chân, bám sát, liếm mép như muốn ghi dấu chủ quyền từng tấc thịt.
Y Nhiên.
Cô em họ “hoa khôi của khoa kinh tế” ấy vốn đã nổi tiếng toàn trường vì nhan sắc — giờ lại cứ như bám dính lấy hắn.
Khác khoa, nhưng tiết nào rảnh là nàng chạy sang khoa hắn ngồi ké.
Giữa giảng đường đại học rộng lớn, giữa hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào — Y Nhiên chẳng ngại ngần, cứ thế trèo lên ghế hắn đang ngồi, ngả đầu vào vai hắn như chỗ không người.
Chân nàng… trắng nõn, dài, mịn màng như sữa.
Chiếc váy ngắn cũn cỡn màu pastel nhẹ như gió xuân, mỗi khi nàng nhấc chân, là lộ nguyên viền ren đỏ rực bên dưới.
Và lúc này — một chân nàng… gác hẳn lên đùi hắn.
Không chỉ thế.
Tay nàng — một tay đang giả vờ cầm điện thoại lướt app, còn tay kia… gác lên tay hắn, rồi ép sát giữa hai đùi.
“Phập…”
Một cảm giác mềm mại, nóng hừng hực, ẩm ướt mơ hồ lan qua đầu ngón tay.
Lăng Phong khẽ giật mình.
Ngón tay hắn đang bị ép sát đúng ngay giữa khe âm đạo, chỉ bị ngăn cách bởi một lớp xi líp ren mỏng manh, mà thậm chí lớp ren ấy… cũng đã hơi ướt rồi.
Hắn quay sang.
Y Nhiên cười khúc khích, ánh mắt long lanh ngước lên nhìn hắn như mèo nhỏ trộm được cá.
“Anh Phong… hình như anh đang rất tập trung bài giảng ha…”
Lăng Phong khẽ nghiến răng.
“Nếu em không ngồi lên người anh như vầy… có lẽ anh đã tập trung thật rồi đó.”
Y Nhiên chu môi, rướn người một chút, kéo tay hắn vào sát hơn giữa đùi:
“Vậy giờ tập trung tiếp đi… ngón tay anh… nằm yên đó nhé ~”
Lăng Phong không biết nên khóc hay nên gầm.
Bởi ngón trỏ của hắn… đang bị kẹp giữa hai mép huyệt đang rịn ướt — dù vẫn còn lớp vải ren, nhưng hắn thề, cảm giác trơn trượt kia… là thật.
Mà dương căn trong quần hắn — không phải dạng chịu đựng giỏi.
Ngay khi tay hắn bị ép vào đúng điểm mẫn cảm ấy, nó đã dựng thẳng lên như cột buồm no gió, chạm sát bụng dưới, nóng rực như lò luyện.
Y Nhiên nghiêng đầu, miệng khẽ rên một tiếng rất nhỏ:
“Ưm… nóng thật…”
Lăng Phong trừng mắt.
“Em… đang cố tình làm chuyện đó trong lớp học?”
“Thì sao?” – nàng thì thầm, ánh mắt long lanh đầy khiêu khích – “Bài giảng hôm nay chán quá… không có cự vật anh đâm vào… em không nghe nổi đâu…”
Hắn cứng họng.
Giảng viên đứng trên kia vẫn đang thao thao bất tuyệt về “cấu trúc dị hạch nguyên sinh”…
Còn ở hàng ghế cuối lớp…
Là một em họ gác chân lên đùi, ép tay hắn vào âm hộ, vừa rịn nước vừa rên rỉ khe khẽ.
Giờ học này… sắp sửa vỡ trận rồi.
…
Cả tiết học cuối cùng, Lăng Phong ngồi trong trạng thái dương căn cứng ngắc, bị cái khe âm nóng ẩm qua lớp ren của Y Nhiên cọ sát đến mức tinh hoàn cũng bắt đầu nhói lên vì căng.
Chỉ cần nàng rên thêm một tiếng nữa, hắn sẽ mất kiểm soát mà đè nàng ra ngay trên bàn học.
May thay… tiếng chuông tan tiết vang lên như cứu mạng.
Hắn lập tức đứng dậy, kéo nàng theo — lôi ra hành lang, thì thầm:
“Đi. Vào nhà vệ sinh. Ngay.”
Nhưng Y Nhiên lại nháy mắt:
“Không… trên sân thượng đi. Nơi đó gió mát… và không ai làm phiền ~”
Lăng Phong chẳng nghĩ nhiều. Dương căn hắn đang gào thét đòi được giải phóng. Nơi nào cũng được, chỉ cần được đút vào tử cung nàng ngay lập tức.
Cả hai lặng lẽ leo thang bộ, tránh ánh mắt sinh viên. Sân thượng tầng sáu là khu cấm, hầu như chẳng ai bén mảng — chính vì thế mà gió ở đây… lạnh mà dâm.
Vừa bước ra khỏi cửa thép.
“Ư!”
Y Nhiên bất ngờ lao vào lòng hắn, ôm siết lấy eo, vùi mặt vào ngực hắn như tình nhân thắm thiết.
Lăng Phong ngạc nhiên.
“Em…”
Chưa kịp hỏi, thì giọng nói giận dữ vang lên từ phía đối diện:
“Y Nhiên! Em làm cái gì vậy!? Hắn là ai!?”
Lăng Phong ngẩng đầu.
Một thanh niên cao ráo, ăn mặc hàng hiệu, gương mặt khá bảnh, mắt đỏ lên vì phẫn nộ — Tưởng Siêu.
Tên thiếu gia của Tưởng gia, cái kẻ vẫn hay chở Y Nhiên đi học, đi ăn, thậm chí nhiều lần tặng quà đắt tiền, hòng lấy lòng.
Hắn đã theo dõi nàng từ tiết đầu. Vừa nãy thấy nàng thân thiết ôm ấp Lăng Phong suốt buổi học đã bốc hoả. Giờ tận mắt chứng kiến… nàng lại còn ôm ấp công khai ngay trên sân thượng, hắn không chịu nổi nữa.
“Trả lời anh đi! Em ôm thằng đó làm gì!? Nó là ai!?”
Y Nhiên nghe thế thì ngẩng đầu lên, cười như hồ ly thành tinh:
“Là người yêu thật của em.”
“Cái gì!?” – Tưởng Siêu như bị tát thẳng mặt.
Y Nhiên cong môi, rướn sát vào ngực Lăng Phong, tay vẫn không buông eo hắn:
“Anh ấy… giỏi hơn anh nhiều. Em không cần anh nữa.”
“Hắn hơn anh cái gì!? Tiền? Xe? Gia thế!? Tưởng gia của anh đâu kém cạnh Hạ gia!?”
Tưởng Siêu gầm lên. Mặt đỏ bừng, tay nắm chặt, hai mắt long lên vì bị phản bội.
Nhưng Y Nhiên… lại thè lưỡi, liếm nhẹ môi, rồi cúi đầu cười khẽ như thì thầm một điều bí mật bẩn thỉu nhất:
“Thứ em cần…”
Nàng từ từ quỳ xuống.
“…là cái này.”
“Sột.”
Ngón tay nàng kéo khóa quần Lăng Phong một cách chậm rãi. Trong đầu hắn còn đang ngơ ngác thì…
“Phập!”
Cái dương căn khổng lồ, đỏ hừng hực, bật ra khỏi lớp quần như mãnh thú phá chuồng.
Nó giật nhẹ một cái — ve vẩy trong không khí lạnh — rồi đứng thẳng như một cột trụ thần thánh, đầy gân, nặng nề, bóng loáng vì dính chút dâm thủy còn sót từ tiết học trước.
Tưởng Siêu đứng chết lặng.
Cả người hắn như bị đóng băng.
Cái thứ hắn đang nhìn… không giống dương vật của con người bình thường.
Dài đến tận rốn.
To bằng cổ tay đàn ông trưởng thành.
Đầu khấc tím đỏ, gân guốc cuồn cuộn như rễ cổ thụ, hằn từng khấc thịt rõ rệt, phần thân hơi cong lên như một thanh mã tấu khổng lồ sẵn sàng đâm nát mọi thứ phía trước.
Và… bạn gái hắn — Y Nhiên — lúc này đang há miệng, chậm rãi ngậm lấy đầu khấc ấy như ăn món khoái khẩu yêu thích nhất.
“Chụt… chụt… ưm… ưm…”
Tiếng bú mút vang lên rõ ràng giữa sân thượng lộng gió.
Đầu nàng nhịp lên xuống, mái tóc dài tung bay theo từng cú rút mút sâu vào tận cổ họng. Tay nàng xoa nhẹ hai hòn tinh hoàn to như trứng ngỗng đang căng trướng vì bị dồn đầy tinh khí chưa được xả.
Lăng Phong vẫn còn ngạc nhiên. Nhưng nhìn gương mặt nàng, thấy ánh mắt liếc xéo đầy khiêu khích về phía Tưởng Siêu, hắn… hiểu.
Nàng đang cố tình. Cố tình sỉ nhục. Cố tình dâm loạn. Cố tình nát mặt tên kia.
“Ưm… của Phong… to quá… em muốn nuốt hết… ưm…”
Tưởng Siêu nghiến răng. Tay hắn run lên. Cái tôi đàn ông bị bóp nát trước mắt.
Bạn gái mình — trước mặt mình — quỳ gối bú dương căn tên khác. Không phải bú chơi, mà là bú say mê, bú như thể không có cái nào từng khiến nàng đã như vậy.
Tưởng Siêu vừa gào lên, hai tay siết chặt, chuẩn bị lao tới thì…
“Chớp!”
Một tia sáng tím lóe lên trong mắt Y Nhiên.
Đôi đồng tử nàng như phát sáng, xoáy sâu vào ánh nhìn của hắn.
Ngay lập tức, cơ thể Tưởng Siêu khựng lại — toàn thân cứng đờ như bị ai đó trói chặt bằng vô hình lực, nửa bước cũng không nhúc nhích được.
Miệng hắn há ra, mắt trợn tròn kinh hãi.
“Cái gì… cơ thể… không… không thể động đậy…”
Lăng Phong cũng choáng.
Hắn nhìn sang cô em họ đang ngậm dương căn mình, mà ánh mắt vẫn phát sáng thứ dị quang tím nhàn nhạt — như phù thủy vừa bẻ gãy ý chí của một kẻ dám chống đối.
“Đó là… dị năng sao?” – hắn nuốt nước bọt, mắt mở lớn.
Y Nhiên rút miệng ra, liếm nhẹ dọc theo thân trụ bóng loáng, khẽ rên ngọt lịm như yêu tinh:
“Ưm… đúng rồi… dị năng em thức tỉnh rồi đấy… từ hôm qua, sau khi bị anh đè trong phòng bếp và bắn đầy tử cung… em đã cảm thấy… cơ thể mình thay đổi.”
Nàng vươn người, vòng tay ôm lấy cổ Lăng Phong, dương căn hắn đang chĩa thẳng giữa hai đùi nàng, nóng rực và run rẩy.
Giọng nàng như rót vào tai hắn:
“Giờ thì… chúng ta làm thôi…”
“Ngay trước mặt hắn…”
“Để hắn biết — chỉ anh… mới là đàn ông thực thụ.”
Nàng nói rồi — kiễng một chân lên, mũi chân nhỏ nhắn nhón nhẹ trên nền xi măng lạnh lẽo, kéo vạt váy ngắn hờ hững lên tới tận hông.
Một khung cảnh như thiên đường lộ ra.
Quần xi líp màu đỏ viền ren bướm – ướt một khoảng giữa khe huyệt, mỏng đến mức thấy rõ từng sợi lông tơ mềm mại bên trong.
Y Nhiên chỉ nhẹ nhàng tháo một bên nút nơ lụa mảnh ở hông — cả chiếc quần nhỏ rơi tuột xuống chân như một cánh hoa rụng.
Mông nàng phơi trần. Tròn mẩy, trắng mịn, khe giữa phập phồng, còn dính chút dâm thủy bóng loáng.
Ngay dưới ánh nắng sân thượng — nàng ngồi xổm xuống, nắm lấy dương căn của hắn, rồi từ từ đưa nó lên áp vào khe huyệt đang mở ra như chờ được đâm xuyên.
Tưởng Siêu đứng chết trân. Đôi mắt mở to, cả thân hình run rẩy — nhưng không thể làm gì.
Không thể ngăn.
Không thể gào.
Không thể thậm chí nhắm mắt.
Chỉ có thể… nhìn người con gái mình theo đuổi hai năm trời… đang tự tay cầm trụ thịt của một thằng đàn ông khác, dí vào lỗ huyệt đỏ hồng của mình mà từ từ… nuốt lấy.
“ƯƯƯƯM…!”
Tiếng rên bật ra từ môi Y Nhiên.
Đầu khấc khổng lồ vừa trượt qua mép huyệt, là cả cơ thể nàng run lên như bị điện giật.
Mật huyệt nàng nóng ran, ướt sũng, siết chặt lấy thân trụ to như cánh tay ấy từng tấc, từng phân một.
Lăng Phong ngửa đầu thở mạnh. Cảm giác âm đạo vừa nhỏ vừa mềm, lại hút chặt lấy dương vật hắn như miệng một con yêu tinh đói tình.
Y Nhiên thì dựa hẳn vào ngực hắn, hai tay bám lấy vai, miệng cắn môi rên nhẹ:
“Ưm… sâu rồi… sâu tới tử cung rồi… Phong ca… làm mạnh đi… đừng để hắn nghĩ em chưa từng bị chịch…”
Lăng Phong gầm khẽ, ôm lấy eo nàng, rồi giật hông về phía trước — “Phập!” — toàn bộ dương căn chôn ngập đến tận gốc.
“AAAAA…!”
Y Nhiên hét lên, lưng cong lại, ngực ép sát vào hắn, đôi mắt long lanh vì khoái cảm, miệng mở lớn, nước dãi trào ra khỏi môi dưới.
Phía trước — Tưởng Siêu vẫn đứng bất động, mặt đỏ bừng, mắt ướt, nhìn người con gái mình từng nghĩ sẽ cưới làm vợ — giờ đây rên rỉ gọi tên thằng khác là “lão công”, trong khi bị dương vật hắn xuyên tới tận đáy bụng.
Y Nhiên cười khúc khích, tay ôm chặt cổ Lăng Phong, nói rõ từng chữ, cố tình hướng về phía Tưởng Siêu:
“Nhìn kỹ nhé… cái âm đạo này… chưa từng cho anh… nhưng hôm nay… nó đang được cắm bởi… dương căn khổng lồ của đàn ông thực thụ!”
“Ưm… aaaa… Phong ca ơi… đâm mạnh vào đi… bắn đầy tử cung em đi… để tên ngu ngốc đó thấy…!”
Lăng Phong siết eo nàng, rồi bắt đầu dập loạn.
“Phập! Phập! Phập!”
Dương căn khổng lồ đâm thẳng vào tử cung nàng như cột sắt xuyên tường thịt. Âm đạo co giật liên tục, nước nhờn bắn ra tung tóe, tiếng rên nghẹn ngào của nàng hoà cùng tiếng mông đập vào đùi vang vọng cả sân thượng.
Tưởng Siêu đứng chết lặng.
Cái tôi bị bóp nát. Dương vật mềm xèo. Tim như bị đâm xuyên.
Hắn chỉ có thể… nhìn.
Và ghim mãi trong đầu cảnh tượng âm đạo người yêu mình… đang bị một cự vật đâm loạn đến rên khóc vì sung sướng.
Lăng Phong như bị kích thích. Ánh mắt hắn lóe lên tia dâm tà nồng đậm, rồi không nói một lời — bế thốc Y Nhiên lên khỏi mặt đất. Cả thân thể mềm mại ấy lập tức quấn lấy hắn như loài dây leo bản năng tìm được thân gỗ mà bám.
“Ưm… Phong ca…” – Y Nhiên rên khẽ, hai chân trắng nõn vòng chặt lấy eo hắn, cả người run nhẹ vì quá hưng phấn.
Cặp đùi nõn nà siết lấy hông, eo nàng tự động nhún nhẹ, như một điệu múa hoang dã đầy dâm tính. Dương căn khổng lồ của Lăng Phong bị bao lấy bởi âm đạo mềm mại ẩm ướt, từng nhịp nhún khiến đầu khấc tròn to kia trượt sâu hơn vào trong, nong căng từng nếp gấp đỏ hồng như phá vỡ toàn bộ lý trí của nàng.
“Ư… sâu quá… a, Phong…!” – Y Nhiên bật khóc trong sung sướng, đầu ngả về sau, mái tóc dài tung bay giữa sân thượng gió thổi.
Lăng Phong nhếch môi.
Hắn xoay người, từng bước… từng bước… chậm rãi tiến lại gần Tưởng Siêu — kẻ đang bị trói chặt bởi dị năng, đứng bất động, đôi mắt mở trừng như muốn nổ tung vì kinh hãi.
“Muốn nhìn rõ chứ?” – Lăng Phong thì thầm, rồi siết chặt eo Y Nhiên, nhấn hông về phía trước.
“Phập!”
Một cú thúc sâu đến tận đáy, khiến dương căn hắn giật mạnh trong mật huyệt, còn tử cung nàng thì co rút dữ dội như đang cố nuốt trọn thêm một phân nữa.
“ƯAAAA!!” – Y Nhiên gào lên, toàn thân run bần bật như bị điện giật, hai tay ôm lấy cổ hắn, mắt long lanh đẫm lệ vì khoái cảm.
Trước mặt Tưởng Siêu — chỉ cách vài bước — là cảnh tượng mà hắn sẽ không bao giờ quên nổi.
Bạn gái từng được hắn yêu thương hai năm — giờ đang bị người khác bế lên, dương căn khổng lồ ra vào trong mật huyệt đỏ hồng như khoét sâu vào tận linh hồn.
Âm đạo nàng… từng là thứ hắn thèm khát.
Giờ… đang bị một trụ thịt dài quá khổ đâm tới tận tử cung, bắn tinh, rút ra rồi lại cắm vào, phát ra từng tiếng “phập… phạch…” ướt át vang vọng giữa sân thượng đầy gió.
“Nhìn kỹ đi.” – Lăng Phong nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo như đao. “Đây là cách một nữ nhân bị đụ khi thực sự biết hưởng thụ là như thế nào.”
Y Nhiên rên khàn bên tai hắn, thân thể mềm oặt trong vòng tay trai trẻ, đôi chân vẫn quắp lấy hông, eo không ngừng nhún như dâm nữ phát tình:
“Ưm… sâu thêm chút nữa đi Phong… cho hắn thấy… tử cung em chỉ chấp nhận của anh…”
Lăng Phong khẽ cúi đầu, liếm nhẹ vành tai Y Nhiên, giọng trầm đục như dội thẳng vào xương sống nàng:
“Giờ thì… cho hắn thấy em dâm đãng đến mức nào đi.”
Nói rồi, hắn từ từ buông tay, để cơ thể nàng trượt dần khỏi vòng tay. Y Nhiên khẽ rên một tiếng, đôi chân vừa chạm đất thì lập tức run rẩy, mép huyệt vẫn còn co giật vì dương căn vừa được rút ra.
Nàng biết hắn muốn gì.
Không cần ra lệnh.
Không cần thúc giục.
Y Nhiên ngoan ngoãn xoay người lại, hai tay chống lên lan can sân thượng, đùi tách ra, cong người về phía trước. Tư thế doggy lộ trọn kiều đồn căng tròn mềm mại, khe huyệt đỏ hồng vẫn còn rỉ nước — trào ra từng giọt tinh dịch trắng đục từ lần trước bị đâm sâu.
“Ưm… Phong… đâm vào đi…”
Nàng quay đầu, ánh mắt long lanh đầy thèm khát, miệng hé nhẹ, ướt át như đóa hoa chưa khép.
Lăng Phong đứng phía sau, một tay bóp mông nàng, tay kia nắm lấy trụ thịt khổng lồ đang giương cao. Cự vật to như cánh tay, đỏ rực, gân nổi cuồn cuộn, vừa rút ra khỏi huyệt thì đã cứng thêm, sẵn sàng đâm xuyên nữa.
Tưởng Siêu đứng cách đó chưa đầy ba mét.
Toàn thân hắn cứng đờ.
Ánh mắt mở to — như thể hắn sắp phải tận mắt nhìn thấy ác mộng tồi tệ nhất của đời mình: người con gái hắn từng yêu… sắp bị đụ kiểu chó trước mặt.
“Phạch!”
Dương căn nóng bỏng cắm phập vào mật huyệt đang mở rộng chờ đón. Một cú thúc mạnh bạo, trượt thẳng từ mép huyệt tới tận cổ tử cung.
“AAAAAAA…!!!” – Y Nhiên rú lên, tay bấu chặt thành lan can, móng tay in hằn lên lớp sơn thép.
Lăng Phong không để nàng kịp thích nghi.
Hắn đẩy hông.
Từng cú.
Từng cú.
“Phạch! Phạch! Phạch!”
Dương căn dài đến tận rốn đập tới tấp vào đáy tử cung nàng, khiến cặp mông trắng mịn nẩy lên theo từng cú va chạm như sóng trào. Tiếng va chạm ướt át dâm loạn vang vọng giữa khoảng trời sân thượng vắng người, hòa cùng tiếng rên nghẹn ngào và tiếng bắn nước nhóp nhép.
Mỗi nhát đâm là một lần Y Nhiên phải há mồm rên rỉ như thú cái động dục. Nước dâm trào ra ướt đẫm đùi, bắn tung tóe theo từng cú nhấp mạnh.
Mà trước mặt Tưởng Siêu — là toàn bộ cảnh tượng không che giấu.
Cặp mông trần chuội của Y Nhiên bị bóp chặt.
Lỗ huyệt đỏ au bị trụ thịt khổng lồ cắm ngập tới gốc.
Mỗi cú nhấp, tinh dịch cũ từ lần trước bị ép trào ra, chảy thành dòng dọc theo khe mông trắng nõn.
Và tiếng rên…
“Ưaa… Phong ca… đụ mạnh đi… cho hắn thấy em dâm cỡ nào…”
Câu nói ấy… như nhát dao cuối cùng đâm nát sự tự tôn của Tưởng Siêu.
“Muốn đầy nữa không?” – Lăng Phong gằn giọng, dương căn giật liên hồi trong huyệt.
“Ưm… muốn… em muốn anh… bắn vào sâu nữa… lấp đầy tử cung em…” – Y Nhiên gào lên, đầu gục xuống lan can, nước mắt và nước miếng hòa nhau, nhỏ giọt không ngừng.
Lăng Phong gầm khẽ. Cảm giác mật huyệt nóng bỏng co bóp, siết chặt như mê cung nhung lụa, khiến hắn không thể kiềm chế thêm.
“Nhận lấy đi…!”
“Phập!”
Một cú thúc cực mạnh — toàn bộ dương căn chôn ngập tận gốc, đầu khấc nở căng ép sát cửa tử cung.
“Ưaaa… ƯƯƯAAA…!!”
Y Nhiên cong người như bị giật điện — và đúng lúc đó, dòng tinh dịch đầu tiên phun ra.
“Phụt!”
Nóng hừng hực.
“Phụt… phụt… phụtttt…”
Từng đợt tinh trùng đặc sệt, nóng như nham thạch, bắn thẳng vào đáy tử cung nàng. Lượng tinh khủng khiếp dội thẳng vào bên trong, khiến bụng dưới nàng phồng lên từng nhịp, trong khi âm đạo co giật dữ dội như đang bị bơm căng bằng lửa.
“Ưưưưm… căng… bụng em… đầy quá…” – Y Nhiên rên như sắp ngất, cả thân thể mềm nhũn, hai chân run bần bật.
Mà từ mép huyệt…
Tinh dịch tràn ra.
Từng dòng trắng đục tuôn khỏi khe âm đạo, chảy dọc theo cặp đùi run rẩy, nhỏ giọt xuống nền bê tông sân thượng thành từng vệt sền sệt nhầy nhụa.
Lăng Phong vẫn cắm nguyên cự vật trong nàng, cảm nhận từng đợt tử cung co rút hút lấy dịch trắng, gân guốc trên trụ thịt giật liên hồi.
Hắn ngẩng đầu, liếc nhìn Tưởng Siêu — ánh mắt lạnh buốt.
“Giờ thì hiểu chưa?” – hắn nhấn hông nhẹ một cái, khiến Y Nhiên co giật thêm lần nữa.
“Cô ấy… là của ta.”
Tưởng Siêu đứng chết trân như bị hóa đá, ánh mắt không thể rời khỏi cảnh tượng điên rồ ngay trước mắt mình.
Cái âm đạo ấy… cái mật huyệt đỏ hồng nhỏ nhắn mà hắn từng khao khát, từng đêm mơ tưởng được liếm một lần — giờ đây lại đang bị một cự vật khổng lồ đâm tới tận đáy, từng cú thúc như muốn xuyên nát tử cung Y Nhiên, khiến nàng rên rỉ, cong người, cầu xin được lấp đầy tinh dịch như một con nghiện không thuốc giải.
Hắn không dám tin… cũng không dám rời mắt.
“Không thể nào… không thể nào…”
Mỗi cú thúc của Lăng Phong là một cú đâm sâu đến tận cùng — cái dương căn kia vừa dài đến rốn, vừa to bằng cổ tay, nổi gân cuồn cuộn như một con rắn khổng lồ cắm sâu vào hoa huyệt mềm mại.
Mép âm đạo Y Nhiên cứ bị nong rộng hết cỡ, rồi co giật điên cuồng, từng dòng mật dịch phun ướt đẫm giữa hai đùi trắng nõn ấy như minh chứng sống cho khoái cảm tột độ mà nàng đang phải nhận.
Tưởng Siêu há hốc miệng, mặt đỏ bừng, tim đập loạn như trống trận.
Dương vật của hắn…
Hắn nhìn xuống… rồi chết lặng.
Cái thứ đáng ra phải là vũ khí đàn ông tự hào — giờ phút này chỉ như một mẩu thịt thừa tội nghiệp, xẹp lép, run rẩy trong nỗi nhục nhã.
Không có cái gì gọi là cứng cả.
Trong khi cái thứ giữa hai chân Lăng Phong lại rít sâu từng nhịp, cắm tới tận đáy bụng Y Nhiên, rồi rút ra — kéo theo từng dòng tinh dịch sánh đặc — và lại đâm vào… mạnh, dứt khoát, bắn đầy tử cung nàng mà nàng vẫn rên lên cầu xin chưa đủ.
“Ưaaaa… bắn nữa đi Phong… tinh dịch của anh… lấp đầy em thêm nữa…”
Tiếng rên ấy như một nhát dao rạch vào tim Tưởng Siêu.
Hắn choáng váng.
Trong đầu chỉ văng vẳng một điều:
“Âm đạo của Y Nhiên… sinh ra không phải dành cho mình…”
Hắn bước lùi lại một bước.
Cảnh tượng Y Nhiên bị đè ra, dương căn khổng lồ nhồi vào lút cán, từng đợt tinh trắng phụt ra, bụng nàng phồng lên vì bị bơm đầy tận tử cung — tất cả như một đòn trí mạng dập thẳng vào bản ngã đàn ông yếu ớt của hắn.
Hắn thở gấp. Mắt hoa lên. Chân run không trụ nổi.
Rồi—
“RẦM!”
Cả thân hình Tưởng Siêu đổ ập xuống sàn bê tông sân thượng.
Hai mắt trợn trừng, mặt tái xanh như xác chết, miệng vẫn còn hé mở như muốn hét lên điều gì đó…
Nhưng đã quá muộn.
Hắn ngất.
Bị dương căn của Lăng Phong làm cho tê liệt thần kinh.
Bị mật huyệt của Y Nhiên và tiếng rên van xin bắn tinh kia khiến tinh thần vỡ nát hoàn toàn.
…
Lăng Phong khựng lại, ánh mắt liếc nhìn Tưởng Siêu đang ngã gục dưới nền bê tông, thân thể bất động, mặt trắng bệch, miệng còn hé mở như muốn nói gì đó mà chẳng thành lời. Gã trai từng ngạo mạn, từng lên mặt ra oai với Y Nhiên – giờ đây lại nằm như một đống rác ngay dưới chân hắn.
Ánh mắt hắn chậm rãi quay lại.
Y Nhiên vẫn quấn chặt lấy hắn, đôi chân dài trắng nõn mềm mại như cánh sen quặp ngang hông, mắt nàng lim dim đầy hoan ý, gò má ửng hồng vì dư âm sung sướng, còn miệng thì khẽ rên khe khẽ:
“Ưm… a… Phong ca… sâu chút nữa đi…”
Hắn siết nhẹ eo nàng, rồi cúi đầu, chôn mặt vào hõm vai thơm mịn của em họ.
Giọng hắn thì thầm, trầm khàn, như mang chút do dự hiếm hoi:
“Em à… có phải… chúng ta làm hơi quá không? Hơi… ác?”
Tưởng Siêu dù sao cũng là người, mà hắn vừa đè người yêu cũ của gã ra đụ tới tấp trước mặt, lại còn bắn đến mức tử cung nàng no căng tinh dịch, khiến hắn ngất xỉu vì nhục… Lăng Phong dù máu lạnh đến đâu, vẫn thấy lăn tăn một chút.
Y Nhiên nghe vậy thì bật cười khúc khích, như con hồ ly nhỏ được vỗ đầu:
“Phong ca ngốc… nhìn vậy chứ cái tên công tử hoa này có biết bao nhiêu bạn gái rồi. Em chỉ là người hắn muốn nhất thôi.”
Giọng nàng không hề có chút thương xót nào. Ngược lại — là sự mỉa mai ngọt ngào.
Nàng dụi đầu vào cổ hắn, môi mím lại, thì thầm như kể bí mật:
“Có lần em bắt gặp hắn đang đè một nhỏ bạn… mà lại là bạn thân của em. Hai đứa đang học nhóm trong phòng, em đi lấy nước… quay lại thì thấy váy con nhỏ kia bị vén lên, còn hắn thì đang đút côn thịt vào từ phía sau, ngay trên giường em…”
Giọng nàng khẽ run.
“Nhỏ đó nhìn em… rồi quay mặt đi… vẫn tiếp tục rên rỉ… như thể em không tồn tại…”
Lăng Phong khựng lại.
Y Nhiên ngước nhìn hắn, ánh mắt long lanh:
“Lúc đó em biết rồi. Không có ai đáng để tin cả. Tình yêu, tình bạn, tất cả đều là giả dối. Chỉ có…” — nàng cúi xuống, tay sờ lấy gốc dương căn hắn vẫn còn nóng rực đang cắm sây trong thân thể — “Chỉ có long trụ anh… là thật.”
Nàng nói, rồi hôn lên môi hắn, đầu lưỡi luồn sâu vào như muốn cướp sạch chút băn khoăn còn sót lại.
Hơi thở nàng bắt đầu dồn dập, eo tự động nhún nhẹ, âm đạo mềm mại lại bắt đầu siết chặt dương vật hắn:
“Ưm… a… đừng ngừng nữa… tiếp đi…”
Lăng Phong gầm nhẹ, bế bổng nàng lên, dương căn vẫn cắm nguyên trong huyệt, thân hình hai người dính chặt như rễ cây siết lấy thân cổ thụ.
Hắn bắt đầu nhấp nhẹ.
Từng cú dập hông không quá mạnh, nhưng sâu, đều, mỗi lần rút ra đều kéo theo dâm dịch sền sệt bám đầy thân trụ, rồi lại đâm vào tới đáy tử cung.
Y Nhiên rên rỉ khe khẽ, mặt đỏ bừng, hai tay vòng qua cổ hắn, môi mấp máy:
“Với lại… bây giờ chúng ta là dị năng giả rồi… không thể tiếp xúc thân cận với người thường nữa đâu…”
Lăng Phong gật đầu.
Phải rồi.
Một khi đã bước qua ngưỡng dị năng – thể chất, tinh thần, thậm chí dương căn đều không còn thuộc về thế giới phàm tục nữa.
Tưởng Siêu, và những kẻ như hắn… từ nay trở đi… chỉ có thể đứng nhìn từ dưới chân mà thôi.
…
Bên trong căn bếp rực mùi thơm, Lăng Tuyết đang đứng xào món rau củ, chiếc váy ngủ satin mỏng tang ôm sát lấy thân thể đầy đặn, từng đường cong nhô cao theo từng cử động, nhất là cặp mông tròn vểnh — như sinh ra để bị vuốt ve.
Bỗng nhiên, từ phía sau, một bàn tay to lớn luồn tới, siết nhẹ lấy bờ mông đang nảy lên theo nhịp nấu nướng.
Lăng Tuyết hơi giật mình, nghiêng đầu, mắt liếc nhìn người đàn ông phía sau — Hạ Hùng.
“Ơn~ sao vậy lão công?” — nàng hỏi khẽ, giọng mềm như lụa. “Muốn làm gì sao…?”
Hạ Hùng khẽ lắc đầu, nhưng tay vẫn còn đặt nơi kiều đồn tròn đầy ấy, bàn tay gân guốc dường như còn muốn vuốt thêm vài đường. Gã thở ra một hơi, ánh mắt lấp lánh một nỗi bối rối:
“Gần đây anh… có chút tâm sự…”
Lăng Tuyết thoáng khựng lại.
Tim nàng đập lệch một nhịp, hơi lo, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. Nàng giả vờ ngạc nhiên:
“Tâm sự gì vậy?”
Hạ Hùng trầm mặc vài giây, rồi như lấy hết can đảm, thốt lên:
“Em thấy… thằng Phong dạo này thế nào?”
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt Lăng Tuyết hơi mở lớn.
Tim nàng như bị bóp chặt.
Một tia hồi hộp lướt qua nhanh chóng, nhưng nàng vẫn giữ được sắc mặt, chỉ liếc sang chồng rồi nói bằng giọng ôn hòa:
“Nó là một đứa cháu ngoan. Rất gương mẫu. Không thấy mỗi tối trước khi ngủ đều kèm bé Vân học bài sao? Mới tháng rồi thi đỗ vào Đại học Thanh Hoa rồi đấy.”
Hạ Hùng gật gù:
“Ừm. Giỏi thật.”
Nhưng gã lại nhìn thẳng vào mắt nàng, không nói tiếp ngay mà hít sâu một hơi, như chuẩn bị bóc một bí mật khổng lồ trong lòng.
“Anh… có chuyện khác muốn nói.”
Lăng Tuyết hơi run. Tay nàng khẽ siết lấy cán chảo, môi mím lại.
Gã… đã biết sao?
Từng đêm nàng rên rỉ dưới thân thằng cháu ruột, dâm huyệt bị lấp đầy căng trướng, tinh dịch của hắn tràn ra ướt cả đệm… Có thể nào… gã đã phát hiện?
“Chuyện gì vậy…?” — nàng vẫn giữ được vẻ dịu dàng, nhưng ánh mắt bắt đầu đảo nhẹ.
Hạ Hùng thở dài, rồi bước sát hơn một chút, đặt hai tay lên eo nàng, siết nhẹ:
“Anh nghĩ… anh có cách… để trị bệnh yếu sinh lý của mình.”
“Ể?”
Lăng Tuyết sững người. Đôi mắt long lanh khẽ chớp.
Gã ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng khàn đặc:
“Anh bị kích thích… bởi một thứ rất kỳ lạ…”
“Gì vậy?”
Hắn nuốt khan.
“…là giấc mơ.”
“Giấc mơ…?”
Hạ Hùng gật đầu, tay đã trượt xuống mông nàng lần nữa, lần này bóp mạnh hơn một chút:
“Anh… mơ thấy em bị thằng Phong đụ…”
Lăng Tuyết chết lặng.
Cả thân thể nàng cứng đờ, tay nắm chiếc vá spatula cũng siết chặt hơn.
“Rồi sao…?” — nàng hỏi, giọng run nhẹ, không dám quay lại.
“Trong giấc mơ ấy…” — Hạ Hùng tiếp tục, hơi thở gấp gáp — “Anh nằm ngay cạnh, không thể nhúc nhích. Chỉ nhìn thấy em bị nó đè ra, cự vật khổng lồ của nó cắm vào em… đụ tới phát điên…”
“Và anh…” — gã nghẹn lời, “Anh tỉnh dậy, dương căn cứng như đá, rồi… rồi anh bắn tinh…”
“Lần đầu tiên sau bao năm.”
Lăng Tuyết há hốc miệng, toàn thân run lên.
Hạ Hùng lúc này như đã mất kiểm soát, siết eo vợ chặt hơn:
“Em nghe rồi đấy… anh nghĩ đó là… cách duy nhất chữa bệnh. Em… em thử làm thật với nó đi… để anh… có thể cứng được… lại như trong mơ…”
Im lặng.
Trong căn bếp thơm lừng, chỉ còn tiếng dầu mỡ xèo xèo trong chảo.
Lăng Tuyết quay đầu lại, ánh mắt mờ mịt.
Miệng nàng khẽ mở.
Bởi vì…
Chuyện đó đã xảy ra từ lâu rồi.
Và thậm chí… vẫn đang tiếp diễn mỗi đêm.
Chồng nàng, người đàn ông tội nghiệp này… chỉ vừa mới mơ thấy điều mà nàng đang thực hiện trong đời thực, nhiều lần, nhiều kiểu, nhiều tư thế… đến mức tử cung nàng đã in dấu dương căn Lăng Phong rồi.
Một bên là tiếng mỡ xèo xèo trong chảo, bên còn lại là ánh mắt nồng nhiệt pha lẫn van xin của người chồng đã bao năm không thể cương nổi.
Tim nàng… lại đập lệch một nhịp.
Không phải vì cảm động.
Mà là… vì phấn khích.
Bởi… sau bao lần nàng bị Lăng Phong đè ra, đút sâu tới tận cùng, bắn đến no đầy tử cung… thì hôm nay — chồng nàng lại chính miệng yêu cầu nàng làm chuyện đó.
Lăng Tuyết từ từ quay lại, ánh mắt ươn ướt, như ngập tràn cảm xúc khó gọi thành tên.
Nàng ôm lấy cổ chồng, vùi đầu vào vai gã, thở ra một hơi thật nhẹ, thì thầm:
“Nếu… nếu điều đó khiến anh hạnh phúc… thì em sẽ làm.”
Giọng nàng run rẩy, như một người vợ cam chịu đang hi sinh vì người chồng đáng thương.
Chỉ có điều — trong đôi mắt long lanh kia, không có một giọt nước mắt nào cả.
Chỉ có lửa.
Lửa dục vọng.
Lửa đợi chờ.
Lửa hưng phấn vì cái viễn cảnh được thằng cháu trai đụ trước mặt chồng mình — mà lần này… không cần phải giả vờ giấu giếm.
Hạ Hùng run lên vì xúc động.
Gã siết chặt eo nàng, miệng lắp bắp:
“Tuyết à… em… em thật sự đồng ý sao…?”
Lăng Tuyết nhẹ gật đầu, ngước mắt nhìn chồng như thể sắp khóc:
“Chỉ cần… anh muốn…”
Gã thở dài đầy xúc cảm, như được giải thoát khỏi nỗi mặc cảm kéo dài suốt cả thập kỷ.
“Anh… thật ra có một điều…” — gã nói khẽ, rồi cúi đầu, thì thầm sát tai nàng, hơi thở phả ra đầy tội lỗi:
“Anh muốn tận mắt chứng kiến… cảnh đó…”
Lăng Tuyết hơi khựng lại.
Không phải vì sốc.
Mà vì… khóe môi nàng đã bắt đầu cong lên.
Chồng nàng — người đàn ông yếu đuối, nhu nhược, bất lực suốt bao năm trời — giờ lại tự nguyện làm kẻ đứng nhìn.
Thành kẻ ngoài rìa.
Thành một tên bất lực nhìn vợ mình bị cắm đến tận cổ tử cung mà không được chạm vào.
Quá… hoàn hảo.
Lăng Tuyết cố giấu nụ cười nhếch mép đang muốn bùng lên, nàng khẽ áp tay lên má gã, giả vờ dịu dàng:
“Anh muốn… đứng nhìn sao?”
Hạ Hùng đỏ mặt, giọng khàn đặc:
“Không… chỉ là… chỉ là… nếu anh nhìn thấy… có thể sẽ… cứng được…”
“Hoặc là… để anh núp trong tủ cũng được…”
“Miễn là… được thấy…”
“Được thấy em… bị nó đè ra…”
Gã không thể nói tiếp.
Bởi dương căn trong quần… đã hơi cương.
Lần đầu tiên… sau mười mấy năm.
Chỉ bằng trí tưởng tượng đó — gã đã bắt đầu có phản ứng.
Lăng Tuyết nhìn thấy, ánh mắt nàng khẽ lay động… như sóng nước đêm trăng.
Nàng thì thầm:
“Vậy thì tối nay… em sẽ thử nói chuyện với nó…”
Gò má nàng đỏ ửng. Nhưng trái tim lại đang đập điên loạn.
Bởi nàng biết rõ — tối nay, khi nàng gõ cửa phòng Lăng Phong, hắn sẽ không từ chối.
Và khi nàng quỳ xuống… đầu lưỡi sẽ không chỉ lướt nhẹ…
Mà sẽ ngậm trọn dương căn dài như cây mã tấu kia — trước mắt chồng mình.
…
Sau bữa tối, khi mọi người đã rời bàn, Lăng Phong đang định lên phòng thì bất ngờ nghe giọng dì Tuyết cất lên sau lưng:
“Phong à, qua phòng dì một chút được không? Có chuyện muốn nhờ con…”
Hắn hơi khựng lại, quay đầu nhìn — ánh mắt Lăng Tuyết lúc đó mang theo vẻ mơ hồ lấp lánh, như vừa ngượng ngùng vừa có gì đó… mời gọi.
Hắn gật đầu mà vẫn chưa hiểu chuyện gì, bước theo nàng về phòng.
Mà vừa đẩy cửa bước vào — hắn lập tức đứng hình.
Căn phòng rộng rãi ngập ánh đèn vàng dịu nhẹ, hương thơm quen thuộc của Lăng Tuyết lan tỏa trong không khí.
Trên giường — nàng đang ngồi, hai chân bắt chéo đầy mê hoặc, mặc một bộ váy ngủ ren đen gần như trong suốt.
Ánh sáng hắt lên làn da trắng mịn lấp lánh, từng đường cong như khiêu khích cặp mắt đàn ông tới phát điên.
Cặp vú căng tròn chỉ được che đúng hai mảnh mỏng tang, khe ngực sâu hun hút lộ rõ mỗi khi nàng thở ra, còn phần dưới… gần như không mặc gì ngoài lớp ren ôm sát khe mông trắng nõn.
Bên cạnh nàng — là cậu Hạ Hùng, đang đứng.
Lăng Phong hơi khựng bước, trán khẽ giật nhẹ. Tim hắn đập mạnh một nhịp.
“Phong nhi,” — Hạ Hùng bước tới, vỗ nhẹ vai hắn, giọng chậm rãi — “con thấy Lăng Tuyết… thế nào?”
“Ơ…”
Hắn đứng đơ, mắt không dám nhìn thẳng vào đôi chân đang khẽ lắc qua lại trên giường, làn váy ngủ ngắn như sẵn sàng vén lên chỉ cần nàng hơi nghiêng người.
“Ta hỏi thật đấy,” — Hạ Hùng nhấn mạnh, ánh mắt không có lấy một chút giễu cợt — “Đừng ngại. Thẳng thắn.”
Lăng Phong nuốt nước bọt, ấp úng:
“Đẹp… đẹp lắm…”
Đôi mắt hắn lúc này vẫn lén liếc lên thân thể Lăng Tuyết — và hắn không thể phủ nhận: dâm phụ này mặc cái bộ đồ này chính là muốn hắn bắn tinh ngay tại chỗ.
Hạ Hùng mỉm cười. Nụ cười quá mức… bình tĩnh.
“Vậy thì…” — hắn tiến gần hơn, giọng nhỏ lại, như thì thầm ra quyết định hệ trọng — “Ta muốn con… thưởng thức mỹ nhân trước mắt.”
“Cái gì?” — Lăng Phong há hốc miệng.
Ánh mắt hắn lúc này không giấu được kinh hãi. Ngay tại đây? Trước mặt cậu ruột? Trong căn phòng này — trong chính cái giường cưới của hai người này?
Nhưng Hạ Hùng chỉ gật đầu chắc nịch, mặt nghiêm túc như đang giao nhiệm vụ quốc gia:
“Đúng vậy. Ngay tại đây.”
“Phong…” — giọng Lăng Tuyết nhẹ nhàng vang lên từ mép giường.
Hắn quay sang.
Nàng đang nhìn hắn… bằng ánh mắt nửa ngượng ngùng, nửa tà mị. Môi khẽ nhếch, tay nâng váy lên một chút… lộ ra bắp đùi trắng nõn như bạch ngọc, mịn đến phát sáng.
Rồi nàng… nháy mắt.
Một cái nháy thật nhẹ — nhưng nói lên tất cả.
Lăng Phong như bừng tỉnh.
Hắn hiểu rồi.
Trời ạ… Cậu Hạ Hùng thích… Cuckold.
Gã muốn bị cắm sừng một cách tự nguyện, muốn tận mắt nhìn vợ mình bị cháu ruột đè ra, đút tận tử cung, rồi rên rỉ cầu xin tinh dịch không ngừng nghỉ.
Thế giới này… điên thật rồi.
Mà đáng sợ hơn — chính là cái cách Lăng Tuyết nhìn hắn lúc này…
Như một con mèo cái động dục… cuối cùng cũng được chồng “cho phép” được ăn cặc của trai khác.
…
Thấy Lăng Phong đứng im như hóa đá, ánh mắt vẫn dán chặt vào làn da trắng ngần lấp ló sau lớp váy ngủ mỏng manh, Lăng Tuyết liền khẽ cười, môi khẽ nhếch như một con hồ ly đã gài sẵn bẫy.
Nàng nhẹ nhàng bước xuống khỏi giường, tà váy mỏng khẽ lay động theo từng bước chân trần, rồi quỳ gối xuống ngay trước mặt hắn.
“Đừng ngại… cậu con đã nói rồi… đây là trách nhiệm của dì…”
Giọng nàng ngọt như mật, nhưng trong ánh mắt lại không hề có chút miễn cưỡng nào. Trái lại, là thứ ánh sáng long lanh đầy khao khát — một người đàn bà đã nhiều lần bị đâm đến tận tử cung, giờ lại được “chính chủ” ban lệnh cho đụ thoải mái.
Lăng Phong đứng như bị điểm huyệt, dương căn trong quần từ nãy đã giật lên từng nhịp. Giờ đây, khi bàn tay trắng ngọc của Lăng Tuyết khẽ chạm vào đũng quần hắn, kéo nhẹ chiếc khóa xuống — thì toàn thân hắn như bùng cháy.
“Phạch.”
Chiếc dương căn khổng lồ bật thẳng ra khỏi lớp vải bó, đỏ hừng hực, gân guốc, dài đến tận rốn.
Lăng Tuyết khẽ rùng mình. Mỗi lần thấy vật này, nàng đều không thể kiềm lòng.
Nó quá to.
To đến mức nàng chỉ vừa liếc qua đã cảm thấy tử cung mình co rút nhè nhẹ như muốn chuẩn bị đón nhận thêm một lần nữa.
“Trời ạ…” – Hạ Hùng cũng không kìm được nuốt khan một cái.
Dù đã đôi lần vô tình nhìn thấy khi đi tắm chung, nhưng giờ đây, đứng cách chưa tới hai mét, nhìn vợ mình quỳ xuống, tay vuốt nhẹ từng gân guốc của vật kia — mới thật sự khiến hắn cảm thấy nó là quái vật.
Một con mãnh thú chuyên phá nát tử cung nữ nhân.
“Của con…” – Lăng Tuyết khẽ thở ra một hơi nóng hổi, tay bắt đầu xoa nắn phần gốc thô to như cổ tay
“Ưm…” – nàng đỏ mặt, nhưng ánh mắt lại như kẻ nghiện lâu ngày được hít lại liều đầu tiên.
Không chần chừ thêm nữa, nàng cúi đầu xuống.
Bờ môi mềm mại khẽ chạm lên đầu khấc đỏ au đang rỉ chút tiền dịch bóng loáng. Lưỡi nàng trượt nhẹ một vòng quanh mép quy đầu, rồi bất ngờ ngậm lấy.
“Chụt… nhóp… ưm…”
Cảm giác quen thuộc ấy — mùi dương trụ, mùi da thịt của thằng cháu trai, vị mằn mặn của tinh khí sót lại – khiến đầu lưỡi nàng tê dại.
Lăng Phong khẽ rên.
Miệng dì hắn khít đến mức đầu khấc vừa trượt vào đã bị môi nàng siết lấy. Lưỡi nàng như con rắn nhỏ, cuộn xoáy từng vòng quanh đầu trụ, rồi rút ra, lại liếm dọc sống thân từ dưới lên như nịnh hầu cự vật.
Bên cạnh, Hạ Hùng siết tay thành nắm.
Vợ hắn… đang quỳ gối bú dương căn cháu trai.
Không, phải nói… là đang bú một cách thành kính.
Miệng nàng không rời khỏi thân trụ dù chỉ một giây, đôi mắt ngước lên, ánh nhìn ươn ướt như muốn nói: “Của con… ngon quá… dì nghiện mất rồi…”
“Ưưm… lớn thật… cứ như mỗi lần ngậm lại to thêm một chút…” – nàng rên khẽ, ngón tay vẫn không ngừng xoa bóp tinh hoàn căng tròn phía dưới – “Phong… đừng nhúc nhích… để dì bú thật sâu…”
Lăng Phong khẽ gầm lên trong họng.
Cảm giác miệng ướt của nàng mút lấy như muốn hút cạn sinh lực khiến hắn không chịu nổi nữa.
Hắn đặt tay lên đầu nàng, ấn nhẹ.
Lăng Tuyết hiểu ý. Nàng thả lỏng cổ họng, rồi… nuốt sâu.
“Ực…!”
Âm thanh nuốt dương căn vang lên thật khẽ nhưng lại khiến không khí như bị đốt cháy. Đầu khấc khổng lồ trượt thẳng vào cổ họng nàng, chạm tận đáy, khiến Lăng Tuyết khẽ nghẹn lại, nước mắt ứa ra khóe mi, nhưng nàng… không rút ra.
Ngược lại, nàng nhấn sâu hơn, mũi dán sát mu hắn, miệng mở rộng tới cực hạn để ôm trọn cự vật thô kệch.
“Con…” – nàng rên khẽ trong miệng – “Đút sâu nữa đi… để dì quen với nó… lát nữa dễ nghênh hợp…”
Bên cạnh, Hạ Hùng đã toát mồ hôi. Dương căn hắn trong quần bắt đầu rục rịch — một điều chưa từng xảy ra mấy năm nay. Hắn cúi đầu, che giấu cơn run, nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi cảnh tượng vợ mình đang bú mút dương căn cháu ruột đến nghẹt thở.
Chẳng có lời nào diễn tả được thứ cảm giác này.
Vừa nhục… vừa sướng… vừa tàn nhẫn… vừa kích thích đến tận xương sống.
Lăng Tuyết khẽ rút miệng ra, một dòng nước dãi pha lẫn tiền dịch trượt theo thân dương vật chảy xuống cằm nàng, ánh mắt nàng long lanh:
“Phong… cho dì đụ được không…?”
Lăng Tuyết sau khi bú mút no nê liền ngẩng đầu, dùng mu bàn tay lau đi vệt nước dãi lấp lánh nơi khoé miệng, rồi từ tốn trèo ngược lên giường.
Tà váy ngủ mỏng tang dính ướt, dính sát vào hai đùi trắng nõn như bị thấm nước. Nàng ngả lưng xuống đệm, khẽ dang hai chân, mép váy bị vén cao đến tận bụng, để lộ rõ rệt khe âm đỏ ửng đang rịn mật, chờ đợi bị lấp đầy lần nữa.
Giọng nàng nhẹ như gió thoảng:
“Lại đây đi Phong… hôm nay… dì là của con…”
Lăng Phong liếc sang phía Hạ Hùng — người đàn ông kia vẫn đang đứng bên giường, mặt đỏ bừng, ánh mắt nhìn chăm chăm vào hạ thân trần trụi của vợ mình đang dang rộng ngay trước mắt.
“Cậu…” – hắn giả vờ ngập ngừng.
Hạ Hùng hít một hơi thật sâu, rồi khẽ gật đầu.
“…Ừ. Làm đi. Ta… muốn nhìn thấy.”
Lăng Phong khẽ nhếch mép.
Trong lòng hắn lúc này chỉ có hai từ: cắm sừng.
Một cách danh chính ngôn thuận.
Hắn bước tới, leo lên giường, thân thể trần trụi vạm vỡ ép sát vào thân thể mềm mại của dì Tuyết, dương căn đỏ rực như cột trụ lò rèn kề sát mép huyệt vẫn còn đang co giật vì dư âm rạo rực.
Ngay lúc ấy — Lăng Tuyết ngước nhìn hắn, ánh mắt ướt át như say tình, hai tay vòng qua cổ, giọng run rẩy:
“Đừng nhẹ tay… hãy đâm sâu… cho dì… cho chồng dì nhìn thấy…”
“Lạch cạch…” – tiếng giường khẽ rung.
Rồi…
“Ưưm…!”
Lăng Phong nhấn nhẹ hông về phía trước.
Đầu khấc khổng lồ chạm mép huyệt mềm, rồi từ từ trượt vào. Từng tấc da, từng đường gân, từng khấc thịt cứng rắn như được nuốt dần, nuốt dần bởi khe huyệt mềm mại đang chờ sẵn.
Âm đạo Lăng Tuyết bị nong rộng từng chút một.
Cảnh tượng ấy — dưới ánh mắt trân trối của Hạ Hùng — dâm đến phát điên.
Mỗi phân dương căn trượt vào, là một lần âm đạo nàng phải căng thêm, ép từng nếp gấp mềm bên trong dãn ra, như lớp lụa bị lùa cọc gỗ thô to xuyên thẳng. Hai bên mép thịt đỏ hồng như há miệng nuốt trọn từng khấc thịt đang từ từ đâm sâu.
“Ưaaa… Phong… sâu quá… từ từ… nghẹt mất…”
Lăng Tuyết bật rên, hai chân vô thức kẹp chặt eo hắn, đầu gối run lên, ngón chân cong lại như bị điện giật.
Mà dương căn thì vẫn tiếp tục trượt vào.
“Nhóp… nhép…”
Tiếng mật huyệt co bóp vang lên dâm mỹ giữa gian phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở dồn dập và ánh mắt Hạ Hùng ngày càng trợn lớn.
Còn chưa tới ba mươi giây — mà gần như toàn bộ cự vật dài như mã tấu kia đã ngập lút trong âm đạo vợ hắn.
Lăng Phong rướn người, gằn giọng:
“Cắm hết rồi đấy… cậu nhìn kỹ chưa?”
Hạ Hùng không đáp, môi mím chặt, cằm khẽ run.
Mắt hắn dán chặt vào điểm giao hợp — nơi khe huyệt vợ hắn đang bị ép rộng, mép thịt căng tròn, rịn nước, và bị trụ thịt của cháu trai chôn sâu đến tận gốc, bụng dưới vợ hắn hơi phồng lên vì bị đâm quá sâu.
Hạ Hùng vẫn ngồi bất động nơi góc giường, ánh mắt đờ đẫn như đã đánh mất toàn bộ ý chí.
Mà Lăng Phong — sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi ấy — không cần hỏi thêm bất kỳ điều gì.
Hắn nhẹ nhàng siết lấy eo người đàn bà nằm bên dưới, khẽ cúi đầu xuống… và bắt đầu nhấp.
“Ưưm…!” — Lăng Tuyết rùng mình ngay lập tức. Toàn thân nàng cong nhẹ lên theo từng cú thúc chậm rãi, khe huyệt đã mở rộng sẵn liền nuốt lấy cự vật như thể chờ đợi từ lâu.
Tiếng “phập… nhóp…” vang lên nho nhỏ, từng nhịp dương căn to lớn trượt ra rồi cắm vào khiến thành âm đạo co rút run rẩy như nghênh hợp điên cuồng. Lăng Phong nhấp chậm, rất chậm, như cố tình để từng khấc thịt ma sát trọn vẹn với từng tấc ruột bên trong, rồi rút ra — lại thúc sâu lần nữa.
Ngay bên cạnh hắn — là chồng nàng.
Mà Lăng Tuyết thì chẳng hề giấu giếm.
Nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ Lăng Phong, hai chân móc vào hông hắn, ánh mắt long lanh mờ sương, gò má đỏ ửng, đầu lưỡi khẽ hé ra như rên rỉ không thành tiếng.
“Ư… Phong… đừng dừng… đâm nữa đi… cho sâu thêm…!”
Giọng nàng nhỏ, nhưng ngọt và dâm tới tận xương. Như thể nàng cố tình để Hạ Hùng nghe được, để chính tai hắn cảm nhận người vợ bao năm đầu gối tay ấp… đang rên như dâm phụ dưới thân cháu ruột.
“Dì… chặt quá…” — Lăng Phong khẽ gầm trong cổ họng, rồi nhấn hông.
“Phập!”
Dương căn hắn cắm ngập tới tận đáy, đầu khấc thúc mạnh vào cổ tử cung khiến cả bụng dưới nàng phập phồng rõ rệt. Lăng Tuyết rít khẽ, miệng há ra, đôi tay siết chặt hơn:
“Ưưaaa…! Phong… tử cung dì… đang run lên rồi…!”
Cái cách nàng rên rỉ — ướt át, nồng nặc dục vọng, không kiêng dè — khiến cả không khí trong phòng trở nên nghẹt thở. Dương căn Lăng Phong giật lên từng nhịp, cứng như sắt nung, gân guốc chằng chịt, mỗi cú thúc là một lần khiến toàn thân nàng bật lên khỏi mặt nệm.
Còn Hạ Hùng… vẫn ngồi đó.
Ánh mắt trân trối nhìn vợ mình bị đè ra đụ ngay trước mặt, mà cơ thể hắn… lại không tài nào nhúc nhích được.
Dù lòng hắn hỗn loạn — nhưng… dương căn trong quần, đã bắt đầu cương.
Lăng Tuyết xoay đầu nhìn chồng, môi nàng ướt đẫm, ánh mắt ươn ướt vừa dâm đãng, vừa khiêu khích:
“Anh à… nhìn rõ chưa… dương vật của Phong đang đâm vào tử cung em đấy… sâu lắm… đến tận cùng rồi…”
“Nghe thấy không… tiếng ‘phập phạch’ này… là âm đạo em đang siết lấy dương căn của cháu anh đấy…”
Rồi — không đợi chồng trả lời, nàng quay lại, gục đầu vào vai Lăng Phong, giọng rên lẫn hơi thở run rẩy:
“Đụ mạnh vào… bắn sâu vào tử cung dì đi… cho đầy, thật đầy…”
Lăng Phong nghiến răng, siết chặt eo nàng, bắt đầu tăng tốc.
Tiếng “phạch! phạch!” vang vọng đều đặn trong không gian chật hẹp, mỗi cú thúc là một lần cơ thể nàng nảy bật, ngực phập phồng, đầu vú dựng cứng dưới lớp váy ngủ mỏng tang. Dâm dịch và tiền tinh trào ra, dính nhầy trên mép huyệt, nhỏ giọt xuống đệm như dấu ấn của cuộc dâm loạn cấm kỵ.
“Phập! Phập! Phập!”
Âm thanh dương căn xuyên thẳng vào trong âm đạo Lăng Tuyết mỗi lúc một gấp gáp hơn.
Bên dưới lớp chăn ẩm đẫm, mông nàng nẩy lên từng đợt, đùi mở rộng, toàn bộ vùng tử cung đã bị trụ thịt khổng lồ của Lăng Phong chôn chặt, kéo căng đến tận cùng.
Mép huyệt sưng đỏ, dâm thủy phun ra từng nhịp, mỗi cú thúc là một lần lớp dịch loang trào theo rãnh mông xuống đệm trắng.
“Ưưư… a… a… Phong… tới rồi… bắn vào… bắn sâu vào… tử cung dì… nghênh hợp hết rồi…!”
Tiếng rên lạc giọng của nàng vỡ ra như dòng suối vượt lũ.
Giọng nói ấy — không phải của một người vợ ngoan hiền, mà là tiếng gào thét cuồng loạn của một dâm phụ bị đụ đến tận đáy tử cung, sắp được lấp đầy bởi thứ tinh khí nóng bỏng của cháu trai mình.
Lăng Phong nghiến chặt răng, hai tay siết mạnh eo thon, cặp mông hắn siết chặt, rồi gầm khẽ:
“Dì à… nhận lấy đi…”
“Phụt!”
Một dòng tinh dịch đầu tiên — nóng rực như lửa — phun thẳng vào trong âm đạo. Tử cung Lăng Tuyết run bật lên ngay lập tức, co giật như đón nhận một món quà thiêng liêng.
“Phụt! Phụt! Phụt!”
Từng đợt từng đợt tinh dịch đặc quánh tuôn trào, dội thẳng vào tận đáy huyệt. Lượng tinh khổng lồ khiến bụng dưới nàng phồng nhẹ lên, tử cung rung lắc như bị nhồi nhét đến cực hạn, còn bên ngoài… dịch trắng trào ngược ra khỏi mép huyệt, tràn xuống đùi, loang cả ra ga giường.
Lăng Tuyết siết chặt lấy cổ hắn, mặt nàng đỏ bừng, mắt rưng rưng nước. Nàng rên như khóc:
“Ưaa… no rồi… đầy quá… tử cung em… nghẹn cả tinh dịch của con…!”
Câu nói ấy như nhát đâm chí mạng.
Hạ Hùng — nãy giờ vẫn ngồi im bất động, đôi mắt dán chặt vào cảnh vợ mình bị đụ — lúc này toàn thân khẽ run lên. Tay hắn siết lấy mép giường đến trắng bệch. Cặp mắt long lên, há miệng, rồi khẽ bật ra tiếng nói không thành lời:
“… Trời… ạ…”
Dương căn trong quần hắn… đã căng cứng như sắt thép. Thứ mà bao năm nay hắn tưởng đã chết, giờ đây lại cương lên chỉ vì nhìn thấy vợ mình bị đụ bởi cháu trai, và… rên rỉ cầu xin được lấp đầy tử cung.
Hắn há miệng, thở dốc, rồi gần như gào lên:
“Trời ơi… Tuyết… anh… chưa bao giờ thấy em đẹp như vậy…”
Lăng Tuyết quay đầu sang, vẫn còn thở dốc vì dư âm cực khoái, tinh dịch trong bụng nàng vẫn còn nóng hổi, co giật từng đợt theo mỗi cơn co bóp của tử cung. Nàng liếc chồng, ánh mắt ngập nước:
“Anh thấy rồi chứ… đây là em… thật sự… khi được lấp đầy…”
Hạ Hùng không chịu nổi nữa. Hắn gật đầu lia lịa, giọng khàn đặc như van xin:
“Tiếp đi… Phong… tiếp tục đi… đụ nữa đi… đừng dừng lại… để anh nhìn… nhìn rõ hơn…”
Lăng Phong nhếch mép.
Hắn chưa kịp rút ra khỏi âm đạo Lăng Tuyết — dương căn vẫn còn cắm ngập trong lớp thịt ấm mềm ấy, vẫn bị tử cung co rút giữ lại, như từ chối rời đi.
Hắn cúi đầu, thì thầm vào tai nàng:
“Dì nghe rồi chứ? Cậu muốn xem… vậy mình cứ cho ổng xem…”
Lăng Tuyết thở dốc, mắt nàng vẫn chưa hết sương mù dục vọng. Bị chồng van xin tận mắt nhìn thấy mình bị đụ… khiến thứ dâm tính tiềm ẩn trong máu nàng như bùng cháy.
Nàng khẽ nhếch mép, rên khẽ:
“Ừm… vậy đụ tiếp đi… cho ổng nhìn… cái âm đạo này… chỉ chặt khi bị côn của con lấp đầy…”
“Phạch!”
Lăng Phong rút ra gần hết, rồi cắm mạnh lại, toàn bộ cự vật đỏ rực bóng loáng lập tức xuyên sâu trở lại, đâm sầm vào cổ tử cung vẫn còn đang co rút vì đợt tinh đầu tiên.
“ƯAAA…!”
Lăng Tuyết hét lên, hai tay bấu vào vai hắn như bị điện giật. Dâm thủy và tinh dịch lại trào ra, hòa lẫn, nhỏ xuống sàn gỗ thành vệt ướt dính nhầy.
Mà Hạ Hùng… giờ đã bò hẳn lên đầu giường, mặt sát vào mép đệm, mắt mở trừng như lên cơn nghiện, giọng thều thào như kẻ lên cơn vật:
“Đừng dừng… đụ tiếp đi… đụ sâu vào nữa… đâm đến tận tử cung… đâm đến mức nó nổ tung ra cũng được…”
“Phạch! Phạch! Phạch!”
Những cú thúc cuối cùng của Lăng Phong không còn chút kiêng dè. Hắn giã tới tấp vào hạ thân Lăng Tuyết, mỗi nhịp đẩy là một lần dương căn dài như trụ sắt giã sâu tận tử cung, đập mạnh vào thành trong, khiến phần bụng dưới nàng phập phồng như trống trận.
“Ưưm… a… aaaaa! Phong… sâu quá… tử cung em… đang chảy…!”
Giọng nàng nghẹn đặc trong cổ họng, thân thể mềm nhũn quấn lấy hắn, hai chân kẹp chặt hông như không muốn buông. Dâm dịch đã trào ướt cả ga giường, mỗi cú giật hông là một làn nước trắng đục theo khe mông chảy xuống, kéo theo tinh dịch cũ lẫn mới loang ra như mật ngọt bị ép trào.
Lăng Phong gầm khẽ, lồng ngực phập phồng, hai tay hắn giữ chặt lấy đùi nàng, rồi dồn lực đẩy thật sâu, ép đầu khấc chạm thẳng tới tận cùng nơi huyệt tử.
“ƯAA!!”
Lăng Tuyết rướn người, hai tay quặp lấy lưng hắn, mười đầu ngón tay cào mạnh lên da thịt như muốn kéo hắn dính hẳn vào mình.
Rồi…
“Phụttt…!”
Một dòng tinh dịch đầu tiên nóng như nham thạch phun thẳng vào bên trong.
“Ưaaaaa…! Vào rồi… con lại bắn… nữa rồi… đầy…!”
“Phụt! Phụt! Phụtttttt…!”
Từng đợt tinh trùng đặc quánh tuôn trào, mạnh mẽ, cuồng bạo, không thương tiếc. Tử cung Lăng Tuyết bị dội thẳng đến tận đáy, khiến cả vùng bụng dưới nàng căng lên, da bụng mịn màng như bị nâng phồng từ bên trong.
Mỗi lần tinh bắn vào là một lần nàng co giật toàn thân. Mật huyệt run lên điên dại, thành âm đạo siết nghẹt lấy trụ thịt vẫn còn đang cắm sâu tới tận gốc.
Bên cạnh giường, Hạ Hùng đã không thể ngồi yên.
Gã bò sát đến mép nệm, quỳ rạp dưới chân giường, tay giật mạnh dương căn mình — thứ đã bao năm không thể cương — giờ phút này lại nóng rực, cứng đanh như muốn vỡ tung.
Cảnh tượng trước mắt quá sức chịu đựng.
Vợ gã, người phụ nữ bao năm đầu gối tay ấp, đang nằm ngửa, hai chân giạng rộng, âm đạo bị dương căn cháu ruột đâm tới đáy, rồi bắn tinh nghẹn ngập vào trong như lấp tràn một cái tổ rỗng chờ tinh khí.
Dịch trắng trào ngược ra khỏi mép huyệt, từng dòng sánh đặc như vẽ lên phần mông trắng muốt những vệt tội lỗi.
“Ưm… a… aaa… Phong… nó… đầy quá… em không chịu được nữa…”
Lăng Tuyết không còn giấu giếm. Nàng nằm đó, miệng hé mở thở dốc, mặt ửng hồng, ngực phập phồng theo từng cơn co bóp của tử cung vẫn đang run rẩy hút lấy tinh dịch chưa chịu ngừng tuôn.
“Anh… em no tinh rồi…”
“Phong bắn sâu quá… sâu tới tận linh hồn…”
“Anh thấy rõ chưa…?” – nàng quay đầu nhìn Hạ Hùng, ánh mắt long lanh ướt nước – “Dương vật của cháu anh… đang khiến em thành đàn bà thật sự đấy…”
Câu nói ấy — như bóp nát thứ gì đó trong lòng Hạ Hùng.
Gã gầm lên trong cổ họng, tay siết lấy trụ thịt run bần bật, giật mạnh.
Rồi…
“Phụt! Phụt!”
Tinh dịch hắn bắn ra — không nhiều, không mạnh như Lăng Phong — nhưng là lần đầu tiên sau gần mười năm, thứ ấy mới chịu tuôn ra khỏi đầu khấc. Gã bật rên như bị bóp nghẹn:
“Ưaa… Tuyết… Tuyết ơi… anh… anh ra rồi… anh thật sự đã ra rồi…”
Gã đổ người xuống sàn, toàn thân run bắn, thở dốc như lên cơn động kinh vì cực khoái, trong lòng vừa hoang mang, vừa thỏa mãn, vừa… hèn mọn đến kỳ lạ.
Ngay trước mắt hắn, Lăng Phong vẫn còn cắm nguyên trụ thịt vào âm đạo vợ gã — thứ dương căn đỏ rực, bóng loáng vì dâm dịch, vẫn còn giật nhẹ từng nhịp như chưa chịu dừng lại.
Tinh dịch vẫn đang rỉ ra từ mép huyệt Lăng Tuyết, lấp đầy khe giữa.
Và nàng — vợ hắn — nằm đó, nhắm mắt, ôm lấy cháu trai, toàn thân run nhẹ như mèo nhỏ, thì thầm:
“Lần sau… sâu hơn nữa nhé… lão công…”
Tác giả. Adm truyện k ra ạ. Tác giả cho xin bản
Không ra nữa à tác
Tác có bán truyện ko
tác không bán, đăng free lên cho ae đọc cùng cho vui ấy mà, vừa dịch vừa giải trí
Ko dịch nữa à tác
Tác giả ơi. K dịch nữa à. K cho xin tên truyện .truyện hay quá
Dịch tiếp đi tác.
hay qua
Đỉnh