Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Gia Tộc Dâm Dục – Truyện SEX Đô Thị – Update Chương 6

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Lăng Phong đẩy cửa bước vào phòng, tay khẽ vặn chốt khóa rồi tựa người lên cánh cửa như thể muốn xua đi chút bực bội đang âm ỉ trong lồng ngực. Đồng hồ treo tường chỉ 9 giờ 30. Trễ nhưng không phải quá khuya.

Tiếng động cơ xe dừng lại phía ngoài cổng khiến hắn giật mình. Bước tới cửa sổ, hắn khẽ kéo nhẹ rèm sang một bên, chỉ hé ra một khoảng đủ để quan sát khuôn viên bên dưới mà không bị phát hiện.

Ánh đèn cổng vừa vặn chiếu xuống chiếc xe thể thao bóng loáng đang đậu trước nhà.

Lăng Y Nhiên đứng bên ngoài, tựa người lên cửa xe, gương mặt vẫn giữ nụ cười tươi tắn ngọt ngào, mái tóc dài xõa nhẹ qua vai, đôi chân trần thon dài ló ra dưới lớp váy ngắn sexy khiến gã thanh niên đứng đối diện không ngừng liếm môi.

Tên đó — chắc là bạn trai của nàng — cúi xuống thì thầm điều gì đó rồi bất ngờ vòng tay ra sau, siết chặt eo Y Nhiên, tay kia trượt xuống, không hề khách khí mà bóp thẳng vào mông nàng một cái rõ ràng.

“Chụt…”

Nụ hôn môi kéo dài, sâu và đầy dính dấp — là loại hôn mà người ta thường chỉ thấy sau khi đã chịch nhau xong.

Lăng Phong đứng chết trân sau tấm rèm.

Tay siết chặt mép cửa sổ.

Mông của con nhỏ này… mới chiều nay còn cưỡi lên hắn, kẹp lấy dương căn như hút lấy từng giọt tinh dịch, miệng còn rên rỉ đòi bắn sâu vào tử cung… giờ lại bị thằng khác bóp sờ như của riêng nó.

Hai người hôn nhau một lúc lâu mới từ từ tách ra. Y Nhiên cười khúc khích, khẽ vỗ vào ngực gã trai rồi quay người, váy ngắn phấp phới mỗi bước đi như thể cố tình để cho thằng kia thêm một ánh nhìn cuối.

Lăng Phong hít sâu, thở ra một hơi dài. Bầu không khí trong phòng dường như bị đè nén bởi một thứ gì đó không tên.

Trong lòng hắn có chút bực bội, dù chính hắn cũng thấy nực cười.

Nghĩ lại thì… ai mới là người xen vào chứ?

Y Nhiên có người yêu, có trai theo, có lẽ còn ngủ với vài ba thằng khác nữa — cũng đâu liên quan đến hắn. Nếu có ai là “kẻ thứ ba” thì đúng ra là chính hắn mới phải.

Hắn bật cười khẽ, nhưng tiếng cười ấy lại khan đến mức lạc giọng.

“Cô em dâm đãng thật mà…” – hắn lẩm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng Y Nhiên đang bước lên thềm, tay vén tóc, mặt rạng rỡ như chưa từng bị đụ đến cạn tinh dịch hồi chiều.

Mới chiều thôi mà — nàng quỳ gối bú hắn tới tận gốc, rồi ngồi lên cự vật khổng lồ mà nhún như nghiện, tử cung còn giật lấy giật để khi hắn bắn tràn vào trong. Giờ thì sao? Về hôn người yêu, còn để cho nó bóp mông, có khi lại chuẩn bị lên giường thêm lần nữa…

“Con nhỏ này… đúng là tinh dịch chưa đủ ngập bụng nên chưa thấy thỏa mãn hay sao?” – Lăng Phong khẽ rít qua kẽ răng.

Dương căn trong quần hắn lại khẽ giật — không phải vì ghen, mà là vì cái hình ảnh ấy — cặp mông mẩy bị bóp ngay trước mặt hắn, trong khi bên trong cơ thể nàng… có khi vẫn còn tinh dịch hắn chưa kịp rỉ ra hết.

Cái cảm giác ấy vừa nhục nhã, vừa kích thích, vừa khiến máu hắn sôi lên kỳ lạ.

“Chết tiệt thật… có khi phải đụ thêm lần nữa, cho nó nhớ ai mới là người làm đầy tử cung nó…” – hắn nói khẽ, mắt vẫn nhìn xuyên qua rèm.

Nghĩ thì nghĩ vậy, hắn cũng liền tắt đền đi ngủ

Lăng Phong vùi mặt vào gối, tiếng thở khẽ dần tan trong không gian tĩnh lặng của căn phòng tối. Hắn vừa trải qua một ngày đầu tiên “quá nhiều biến cố”, thân thể trai trẻ bị vắt kiệt gần nửa canh giờ bởi cô em họ dâm đãng Y Nhiên, tinh khí vừa cạn, tâm cũng mệt mỏi.

Nghĩ đến cảnh con nhỏ kia vừa ra khỏi phòng hắn chưa lâu đã lên xe hôn bạn trai tới ướt mặt, hắn chỉ có thể lắc đầu tự cười khổ, rồi kéo chăn, dỗ giấc ngủ.

Bên kia dãy hành lang, một căn phòng khác vẫn còn ánh đèn vàng mờ mờ rọi qua khe rèm…

Lăng Tuyết nằm nghiêng trên giường, chiếc váy ngủ lụa mỏng dính dán lấy làn da trắng mịn như sữa. Ánh đèn xuyên qua lớp vải gần như trong suốt, phản chiếu rõ từng đường cong của người đàn bà đang thời kỳ viên mãn nhất — nhũ phong căng tròn hằn rõ hai đầu nhũ dựng lên, eo thon lượn sóng, bờ mông cong mềm lấp ló dưới lớp váy hờ hững, càng khiến nàng thêm phần mị hoặc.

Thế nhưng, ánh mắt nàng lúc này lại đầy bất mãn.

Nàng nhẹ nhàng quay sang chồng, giọng nũng nịu, thì thầm như rót mật vào tai:

“Anh à… cả tháng rồi đó… không làm gì hết, người ta chịu không nổi nữa rồi. Mình làm cái nha~?”

Bàn tay nàng luồn vào trong áo gã, khẽ vuốt lên ngực, kéo nhẹ xuống dưới, đầu ngón tay lướt sát cạp quần như thăm dò. Nhưng đáp lại nàng… chỉ là một cái thở dài lười biếng và tiếng càu nhàu khàn khàn:

“Hôm nay ở công ty anh thật sự mệt lắm… hôm khác nhé em…”

Gã vừa nói vừa quay người sang bên kia, lưng đưa về phía nàng, kéo chăn trùm kín đầu rồi… chỉ vài giây sau, đã vang lên tiếng ngáy “khò khò” đều đều như thể đánh trống vào tai nàng.

Lăng Tuyết trừng mắt.

“Bố khỉ… nhanh như chết…” – nàng rít khẽ.

Nàng nằm đó, ánh mắt nhìn xoáy vào bóng lưng chồng mình như muốn thiêu cháy. Cả người đang rực lửa thế này mà hắn lại ngủ ngon lành như thể không có gì xảy ra!

Dạo này không biết bị stress công việc gì, nhưng đã gần cả tháng không hề đụ nàng, mỗi lần gợi ý thì lại viện cớ mệt mỏi. Một người đàn bà như nàng — đẫy đà, viên mãn, huyết mạch căng tràn — làm sao chịu nổi sự bỏ bê dai dẳng như vậy?

Nàng thở hắt ra, xoay người lại, cố dỗ giấc ngủ, nhưng không tài nào chợp mắt.

Cả cơ thể như bị châm lửa, từng tấc da đều nóng rực. Hai đùi nàng khép chặt, nhưng bên dưới… âm huyệt đã bắt đầu rỉ ẩm. Nàng nhắm mắt, bàn tay nhẹ nhàng luồn vào trong váy, xoa khẽ lên bụng dưới, rồi lần xuống… khe giữa hai chân đã mềm ra như nước.

Ngón tay thon dài khẽ tách lớp lông mu mềm mượt, lướt đến cánh môi âm ướt át, nhẹ nhàng ấn vào trong. Một dòng mật dịch trào ra, trơn trượt.

“Ưm…” – nàng thở nhẹ, cổ họng nghẹn lại vì khoái cảm.

Bàn tay còn lại không nhàn rỗi, xoa nắn lấy nhũ phong, từng vòng tròn quanh đầu nhũ đang căng lên vì kích thích. Thế nhưng… càng mơn trớn, nàng lại càng cảm thấy thiếu thốn.

Không đủ… không đủ…

Ngón tay không thể thay thế được cái cảm giác to lớn nóng hổi kia… thứ mà nàng đã vô tình chạm phải vào buổi chiều hôm nay…

Lăng Phong.

Cậu bé ngày nào từng được nàng tắm rửa, lau người khi còn nhỏ… giờ đã trưởng thành. Mà không, không chỉ trưởng thành — mà là mọc lên một cách phi thường.

Hôm nay, khi nàng vô tình ôm nó vào lòng — bầu ngực vừa chạm nhẹ đã cảm thấy rõ ràng có một khối thịt rắn, to, dài, đang cứng ngắc dựng đứng giữa hạ bộ hắn. Chỉ là đụng ngoài lớp quần… mà nàng đã cảm thấy toàn thân tê rần. Âm đạo co giật theo phản xạ, nhũ phong nóng bừng, tim đập như trống dồn dập trong ngực.

Mà cái đó… không phải là kiểu bình thường.

Dù nàng từng tắm cho nó lúc nhỏ, nhớ mang máng hồi mười hai tuổi đã có thể to hơn người lớn… nhưng bây giờ… chỉ đụng thoáng qua cũng khiến nàng rùng mình.

“Cái đó… chắc chắn phải hơn 5 phân vòng tròn, dài thì… trời ơi… chắc phải mười chín phân có dư…” – nàng thầm rên rỉ, hai chân vặn vẹo trên giường, đầu óc quay cuồng giữa mộng và thực.

Cái dương căn ấy… đủ để làm nổ tung cả mật huyệt nàng mất… đủ để khiến một người đàn bà như nàng phải rên khóc van xin được đâm sâu hơn…

Nghĩ đến đó, ngón tay nàng móc sâu vào trong âm đạo, nhưng chỉ vài nhịp liền cảm thấy bất lực. Không đủ, không thể… nàng cần một thứ to hơn, nóng hơn… thứ thật sự làm nàng thỏa mãn!

“Bố nó chứ… thằng nhỏ đó… nếu tối nay chui vào giường mình…” – ý nghĩ ấy chợt lóe lên khiến nàng đỏ bừng mặt, nhưng… lại không thể gạt bỏ.

Thứ dương căn khổng lồ ấy… đang ở cách nàng chỉ vài bước chân hành lang.

Nếu hắn mò sang, nếu hắn kéo nàng lại, nếu hắn dí cái vật nóng rực ấy vào mép huyệt nàng, đâm sâu cho đến tận cùng…

“Ưm… không được… không được mà… đó là cháu mình…” – nàng lẩm bẩm, nhưng giọng lại run lên vì cơn rạo rực.

Thế nhưng, cơ thể nàng thì phản bội hoàn toàn.

Mật huyệt co giật liên tục, như thể đang réo gọi cái vật kia đến lấp đầy. Đôi chân nàng quấn lấy nhau, ép chặt lấy tay mình như muốn mô phỏng lại cảm giác bị đâm xuyên.

“Ưm… dương căn ấy… to quá… to đến mức tử cung mình cũng phải rung lên nếu bị đâm vào thật…” – nàng nhắm mắt, tay móc mạnh hơn, nhưng cảm giác lại chỉ khiến nàng thêm điên loạn vì thiếu thốn.

Lồng ngực phập phồng, hơi thở gấp gáp, cơ thể đẫy đà nằm nghiêng, toát mồ hôi nhẹ giữa tiết trời không hề nóng.

Một người đàn bà như nàng, bị bỏ đói gần tháng trời, lại bị khiêu khích bởi cậu trai trẻ sở hữu dương căn cỡ quái vật… bảo sao có thể yên giấc được?

Ánh trăng hắt vào qua cửa sổ, chiếu lên thân thể đang nằm vặn vẹo trong chiếc váy ngủ ướt đẫm mồ hôi và dâm dịch.

Giữa đêm khuya yên tĩnh, ngoài trời chỉ còn tiếng côn trùng rả rích vọng vào từ vườn sau.

Trong phòng, ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt qua lớp rèm mỏng, phủ lên thân thể trần trụi của Lăng Phong đang ngủ nghiêng người, tay đặt hờ lên bụng, dương căn khổng lồ nằm yên lặng giữa hai đùi như con mãnh thú đang tạm ngủ đông.

“Cạch…”

Cửa phòng khẽ mở, rõ ràng hắn đã khóa rồi… vậy mà — một cái bóng nhỏ nhắn len lén bước vào, động tác rất nhẹ, như đã quen tay từ lâu. Bàn chân trần khẽ chạm sàn gỗ, không tạo ra tiếng động. Cô gái ấy mặc một bộ đồ ngủ ren mỏng, hai dây trễ vai, bên dưới chỉ là một chiếc xi líp mỏng tan, cặp mông tròn mềm khẽ lay động theo từng nhịp thở.

Lăng Phong tuy đang mơ màng, nhưng tiềm thức trai trẻ vẫn có phản ứng. Hắn cảm giác được có gì đó không đúng, nhưng người thì vẫn nặng trịch, không sao cử động được, cả thân thể như bị đè xuống bởi một thứ gì mơ hồ.

“Chết tiệt… Y Nhiên?” — hắn rủa thầm, dù mắt chưa mở ra nổi.

Cái thói quen ngủ khỏa thân đúng là đang phản chủ.

Bóng người kia khẽ khom người, quỳ sát bên mép giường, ánh mắt lấp lánh ánh dục vọng. Nàng chậm rãi thò tay vào trong chăn, ngón tay mềm mại lướt qua đùi, lần mò lên phía trên — và rồi chạm vào…

“Ưm…”

Dương căn của hắn!

Vật thể khổng lồ, nóng rực, nằm yên nãy giờ giờ bắt đầu giật giật phản ứng. Ngón tay nhỏ kia khẽ vuốt dọc theo chiều dài, chậm rãi khám phá từng gân guốc, từng khấc tròn, từng nếp gân cứng. Hơi thở nàng nặng dần, gò má đỏ bừng trong bóng tối, như thể đang say mê ngắm một món báu vật tuyệt sắc.

Rồi nàng kéo chăn xuống.

“Phù…”

Dương căn của hắn bật lên, thô to, đỏ bừng, ve vẩy giữa không khí đêm lạnh như một cột trụ khổng lồ được rèn bằng lửa và dục vọng. Chỉ cần nhìn thôi… cũng khiến bất kỳ nữ nhân nào từng bị đút vào đều phải run rẩy.

Mà nàng — lại cúi xuống, vươn đầu lưỡi mềm ướt ra, liếm một đường từ gốc lên đầu.

“Chụt…”

Một tiếng khẽ vang lên, như tiếng hôn lên thân thể của ác quỷ. Lưỡi nàng ẩm ướt, ấm nóng, lướt dọc theo rãnh thịt dày, rồi quấn quanh đầu khấc bóng nhẫy. Dịch đầu khấc đã bắt đầu rỉ ra, mằn mặn, ngòn ngọt, lại càng khiến nàng điên dại.

Lăng Phong cảm nhận rõ ràng từng cơn rùng mình lan từ dương căn lên sống lưng.

“Lại là Y Nhiên…? Con yêu tinh này chưa no sao…? Tối mới bú xong còn chưa đầy 5 tiếng…” – hắn nghiến răng trong lòng, cố gắng mở mắt nhưng mí nặng như đá.

Mà… khoan đã…

Cái lưỡi này…

“Ư… cái cách liếm này… sao lại… khác với lúc chiều?”

Nó nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn, có phần hơi vụng về, như một kẻ đang tập tành bú dương căn lần đầu trong đời. Không giống với cái cách Y Nhiên lúc chiều ngoáy lưỡi điên cuồng, mút sâu tận cổ họng.

Hắn cau mày.

Cái bóng nhỏ kia vẫn đang say sưa liếm dọc theo thân trụ, thỉnh thoảng mút nhẹ lấy đầu khấc, rồi lại dùng hai tay nâng nhẹ hai bên thân như nâng ly rượu quý, mắt nhắm lại, từng hơi thở nàng đều thơm mùi sữa tắm và mồ hôi thiếu nữ.

Lăng Phong vẫn mơ màng, đầu óc trôi nổi như đang bị nhấn chìm trong một giấc mộng u mê. Toàn thân hắn như bị ai đè xuống bằng một lớp chăn nặng vô hình, mí mắt nặng trĩu, không cách nào mở ra được.

Chỉ có cảm giác rõ rệt nhất… là phần dưới.

Một cái miệng ẩm nóng, mềm mại, đầy ướt át đang bọc lấy cự vật hắn. Đầu lưỡi như con rắn nhỏ, liếm vòng quanh đầu khấc, rồi lại trườn dọc theo thân trụ, khiến từng mạch máu trên dương căn như muốn nổ tung.

“Ưm…”

Tiếng rên khe khẽ. Nhẹ như gió.

Lưỡi nàng không vội, không gấp, mà vuốt ve, mút chặt, rồi lại chậm rãi đùa giỡn quanh thân trụ như đang thưởng thức món khoái lạc hiếm có.

Lăng Phong nghiến răng trong đầu. “Con nhỏ Y Nhiên khốn khiếp… còn mò qua nữa sao…”

Thế nhưng… không giống.

Không giống chút nào.

Cái lưỡi này nhẹ hơn, mềm hơn, mút cũng e ấp hơn… giống như chưa quen với việc bú liếm một cây dương căn khổng lồ thế này. Không có cái sự lẳng lơ, dâm đãng quen thuộc của con yêu tinh ban chiều.

Hắn cảm thấy khó hiểu. Cơ thể vẫn không thể cử động, mí mắt chỉ khẽ hé một khe nhỏ nhưng bóng tối trong phòng quá sâu, chỉ thấy mờ mờ một dáng người đang trườn lên.

Nàng khẽ dịch người lên, không rời tay khỏi cự vật đang giương cao, rồi… ngồi lên người hắn.

Bầu ngực mềm mại áp vào ngực hắn. Hơi thở nàng phả vào cổ, thơm nhẹ mùi tóc vừa gội, xen chút hương thanh mát, rất khác với nước hoa hoa quả ngọt sắc của Y Nhiên.

“Ưm…”

Dương căn bị tay nàng siết nhẹ, đầu khấc căng bóng áp vào nơi nào đó rất ẩm… rất nóng…

Cánh môi mềm kia đã tách ra, đang ôm lấy phần đầu dương căn, như cánh hoa non khép mở giữa đêm khuya, chạm vào mà run rẩy. Thế nhưng… nàng không dám ngồi xuống.

Cứ tần ngần như thế.

Nàng chống tay lên ngực hắn, thân thể hơi run, nhấp nhổm như muốn nhưng lại lưỡng lự, đôi đùi ép sát vào hông hắn, hơi thở trở nên dồn dập.

Từng chút, từng chút… mép huyệt kia mở rộng, đón lấy đầu khấc như đang thử thách chính bản thân.

Năm phút.

Năm phút căng thẳng trôi qua, trong khi dương căn hắn đã bị kẹp chặt giữa đôi môi hoa run rẩy, vừa ấm nóng vừa co siết từng nhịp. Rồi — nàng thở dài thật khẽ, như một người vừa hạ quyết tâm.

Và nàng… ngồi xuống.

“Ư-ưm…”

Một tiếng rên ngọt ngào như tơ lụa bật ra từ cổ họng nàng. Môi hoa bị tách toạc, từng phân dương căn từ từ trượt vào trong, lấn sâu, thô to như cọc gỗ nóng rực cắm vào nơi mềm mại nhất của thiếu nữ.

Lăng Phong rên nhẹ trong vô thức. Chật. Rất chật.

Âm huyệt nàng như khít đến đáng sợ, bao lấy hắn như một cái miệng ẩm nóng co bóp. Mỗi phân tiến vào là một lần hắn cảm giác như bị nuốt trọn, bị siết lấy đến nghẹt thở.

“Ư… ưm… Phong…”

Lần đầu tiên hắn nghe giọng nàng rõ đến vậy. Dịu dàng, đẫm tình, run rẩy… mà lại như… đã từng rất thân quen.

Rồi… trong một khoảnh khắc — ánh trăng bên ngoài bất ngờ bị gió thổi hé rèm.

Ánh sáng hắt vào, phủ lên gò má nàng — nơi đẫm mồ hôi, đỏ bừng vì rạo rực.

Lăng Phong giật mình.

Mắt mở to, tim như ngừng đập.

Người phụ nữ đang cưỡi lên hắn, đang bị dương căn hắn chôn sâu tận tử cung…

Không phải Y Nhiên.

Cũng không phải Lăng Vân.

Là dì của hắn – Lăng Tuyết!

Ánh mắt Lăng Tuyết khẽ run khi thấy hắn mở mắt, mà dương căn nóng hừng hực vẫn còn đang bị âm đạo nàng nuốt trọn đến tận gốc.

Ánh trăng ngoài cửa sổ lặng lẽ trải dài trên thân thể trắng nõn đang đè trên người hắn, khiến làn da nàng càng thêm mờ ảo như sương phủ. Nàng cúi đầu, bầu ngực mềm mại áp sát ngực hắn, rồi thì thầm bên tai, giọng như tan ra trong đêm:

“Đụ… dì đi ~”

Hơi thở nàng phả bên tai hắn ướt át như nước sôi, còn cái giọng nũng nịu dâm đãng ấy khiến toàn thân Lăng Phong căng cứng như sắp nổ tung.

Không nói một lời, hắn đưa tay ôm trọn lấy eo nàng, dương căn vẫn còn ngập sâu trong mật huyệt, rồi nhẹ nhàng xoay người một cách đầy bản năng — chuyển thế cưỡi lên thành đè xuống, thân thể nàng bị ép xuống tấm đệm mềm, hai bầu vú dập lên ngực hắn, rung lên vì lực đè bất ngờ.

Lăng Tuyết thở gấp, hai chân theo bản năng quặp lấy eo hắn, đôi mắt lấp lánh trong bóng tối nhìn hắn run run:

“Dương căn… của con… lớn lắm… từ từ nhé ~?”

Hắn không trả lời, chỉ gật nhẹ, rồi chậm rãi đẩy hông.

“Ưưm…”

Chỉ là một cú nhấp nhẹ, nhưng đầu khấc to như nắm tay đã ma sát từng nếp thịt mềm bên trong, từng chút, từng chút đẩy vào sâu hơn. Dương căn như một thanh trụ sắt đỏ rực được đẩy sâu vào hang động ướt át — từng vòng âm đạo co giật quấn lấy, mút chặt từng tấc thịt.

Lăng Tuyết thở gấp, toàn thân run lên khi cảm nhận rõ ràng đầu khấc nóng bỏng đang xoa nhẹ lên hoa tâm trong cùng.

“Ưm ~ của con… to quá… ưm… chạm tới tận cùng bên trong rồi…!”

Giọng nàng vỡ ra, nức nở, hai tay bấu chặt lưng hắn như sợ bị xé đôi bởi thứ khổng lồ kia.

Lăng Phong vẫn giữ tốc độ chậm rãi, từng cú nhấp đều đặn nhưng dứt khoát — dương căn trượt ra nửa thân rồi lại đâm sâu vào, dày, thô, nóng hừng hực như muốn thiêu cháy tất cả da thịt bên trong mật huyệt.

Âm đạo nàng co rút từng đợt, như đang hút lấy hắn từng chút một, nước mật trào ra ướt cả gốc dương căn, dính rịt hai đùi vào nhau, phát ra âm thanh ướt át quyến rũ.

“Ưm… cứ như vậy… đúng rồi… ưm ~ ưm… thật đầy… thật thích mà…”

Nàng cong lưng, đầu ngửa ra sau, tóc dài xõa tung như tán liễu rũ. Gương mặt nàng đỏ hồng, ánh mắt ngập tràn dâm dục, hai chân vẫn không rời khỏi hông hắn, quặp chặt như sợ mất đi cơn khoái cảm đang dâng trào từng cơn.

Mỗi nhịp đâm sâu, là một lần tiểu phúc nàng nhô cao, tử cung bị chạm đến tận cùng, khiến cả người nàng run lên vì sung sướng.

Lăng Phong hít sâu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống thân thể dì ruột — thân hình viên mãn của người đàn bà từng trải giờ đang bị hắn đè xuống, bị dương căn của hắn đâm sâu tới tận hoa tâm, rên rỉ cầu xin tiếp tục.

Trong lòng hắn chỉ có một tiếng vọng rõ ràng:

“Đây… là mới chỉ bắt đầu thôi…”

Dương căn vẫn đang từ tốn ra vào trong mật huyệt ướt đẫm thì Lăng Tuyết bất chợt đưa tay kéo mạnh hắn xuống, đôi môi nàng tìm đến môi hắn như khao khát đã chờ cả đời.

Môi kề môi, lưỡi quấn lấy nhau, nụ hôn sâu nghẹt thở, ướt át đến mức dâm dịch từ miệng chảy ra nơi khóe, trộn lẫn mồ hôi và mùi thân thể khiến cả hai như chìm đắm vào thế giới riêng.

Hai thân ảnh dính sát lấy nhau, da thịt cọ xát, mồ hôi hòa quyện — như thể đang tan chảy vào nhau, không còn giới hạn nào giữa dì và cháu, chỉ còn dục vọng nguyên thủy trào dâng ngùn ngụt trong từng cái siết, từng cú thúc.

Tiếng nhấp “nhóp nhép… chụt… chụt…” vang lên giữa nụ hôn kéo dài không dứt.

“Ưm… ưm… sướng lắm, Lăng Phong…” – nàng thều thào trong lúc đôi môi vẫn cọ sát môi hắn, hai mắt mở hờ như mộng du, “Cho dì thêm đi… đừng dừng lại… thêm nữa ~”

Lăng Phong không cần ai nói hai lần.

Cặp mông săn chắc của hắn bắt đầu siết lại, rồi chuyển động — tốc độ tăng dần từng chút, từng nhịp, như một khúc nhạc dồn dập dẫn đến cao trào. Dương căn dài và thô to bắt đầu nhấp nhanh hơn, nhấn sâu hơn, từng cú nhồi khiến bụng dưới nàng phập phồng, âm đạo bị đâm đến nghẹt thở, chật khít siết chặt lấy hắn như không muốn buông ra.

“Ưm… ưm… a… a… nhanh… sâu… nữa đi…!” – nàng rên gấp, cả người run bần bật, nước mật trào ra không ngừng.

Mỗi khi hắn đẩy mạnh một cú, nàng lại thở gấp, hai tay chỉ xuống dưới, đầu ngón tay chạm nhẹ vùng bụng dưới nơi đang phồng lên từng nhịp vì bị đội từ bên trong.

Nàng mím môi, rồi bất ngờ mỉm cười — nụ cười vừa yêu kiều, vừa dâm đãng, ánh mắt long lanh như say rượu.

“Ưm… tới tận đây lận… gần rốn luôn rồi đấy… của con… to quá… dài quá đi… thật sự sướng muốn chết…”

Đầu ngón tay nàng nhấn nhẹ vào bụng mình — nơi đó, dương căn hắn đang xuyên đến, đội lên từng phân rõ rệt như một khối u cứng rắn đang trồi lên dưới lớp da mịn màng.

Hắn nhìn theo — dục vọng bùng cháy, hông liền thúc mạnh một cú, khiến toàn bộ chiều dài thô to đâm ngập tới tận cùng trong âm đạo nàng.

“Á… aaaa…! Chết mất… tới tận tử cung rồi đó… a…!”

Mật huyệt co rút điên cuồng, đón lấy từng nhịp đâm sâu như đang nghênh hợp hết mình. Dâm dịch tràn ra theo mỗi cú thúc, ướt đẫm cả hai đùi, tiếng thịt va thịt vang dội như phá vỡ mọi giới hạn.

Dì ruột hắn — người phụ nữ từng chăm bẵm hắn khi nhỏ — giờ đang cong lưng, rên rỉ, van xin hắn đâm sâu hơn, bắn nhiều hơn… như một con yêu tinh dâm đãng bị dương căn hắn hóa giải hoàn toàn.

Lăng Tuyết run rẩy dưới thân hắn, hơi thở đứt đoạn, ánh mắt ngập nước đắm đuối nhìn hắn như thể đang nhìn vào người đàn ông duy nhất mà nàng muốn trong đời.

Giọng nàng khàn khàn vì rên rỉ, nhưng vẫn nũng nịu đầy dâm đãng, hai chân siết chặt lấy eo hắn, đôi môi đỏ mọng ghé sát tai thì thầm:

“Dì muốn có con với con… bắn vào đi… dì muốn có một đứa con trai cơ…”

Lời nói ấy như châm thẳng vào gân máu hắn.

Cơn điên trong huyết quản Lăng Phong lập tức bùng nổ. Hắn gầm khẽ, siết eo nàng mạnh hơn, rồi bắt đầu dập.

“Phạch! Phạch! Phạch!”

Cự vật to lớn rút ra đến nửa thân rồi dập thẳng vào như búa tạ. Mỗi cú thúc là một lần bụng dưới nàng bị đội lên rõ rệt, từng tấc da nơi tiểu phúc căng phồng như sắp nứt ra vì sức ép. Mật dịch bắn tung tóe, trào ra theo từng nhịp nhồi điên loạn, ướt cả ga giường, dính rịn lên đùi hắn và bụng nàng.

Dương căn như muốn xuyên thủng cả thành âm đạo, đập thẳng vào cổ tử cung trong mỗi cú thúc tàn bạo.

“Á… á… áaaa! Lăng Phong… chết mất… sướng… sướng quá…!”

Lăng Tuyết la hét như điên dại. Cả người nàng không còn chống đỡ nổi, hai tay bấu chặt lưng hắn, cào đến rướm máu mà không hề buông. Hai chân bị hắn giang rộng hết mức, cả thân thể mềm mại như bị treo trên người hắn, dãy dụa không ngừng mỗi khi cự vật thô to cắm sâu hết cỡ.

Lăng Phong không ngừng dập trong mười phút liên tục, nhịp nào cũng như trút hết toàn bộ lực trai trẻ, toàn bộ bản năng dồn ép trong cự vật ấy. Hơi thở hắn gấp gáp, mồ hôi vã ra như tắm, ánh mắt đỏ như thú hoang.

“Muốn con trai đúng không? Vậy… nhận hết đi…!”

Hắn nghiến răng, rồi gồng người đẩy cú cuối cùng — cự vật giật mạnh một cái, đầu khấc áp sát đáy tử cung, rồi…

“Ưư… aaaa…!”

Toàn bộ tinh dịch ồ ạt trào ra như suối phun.

Dòng trắng đặc sệt nóng rực bắn sâu vào trong tử cung nàng, từng đợt dồn dập như phá đê, như muốn bơm đến căng tràn tận cùng. Dương căn vẫn cắm sâu, giật từng nhịp mạnh mẽ, mỗi cú co bóp là một dòng tinh đặc mới trút vào, khiến bụng dưới nàng phồng lên vì no đầy.

“Ưaaa… aaahh… ấm… nóng quá… trong bụng… chảy… chảy ra mất rồi…”

Lăng Tuyết rên khóc trong khoái cảm điên cuồng, toàn thân co giật như bị điện giật. Âm đạo nàng siết chặt cự vật trong cơn cực khoái ngất trời, dâm dịch tuôn ra cùng tinh dịch trắng đục hòa thành hỗn hợp sền sệt trào ngược ra khỏi khe huyệt, chảy dài dọc theo rãnh mông.

Hai người ôm chặt lấy nhau, dính sát như thể chẳng còn khoảng trống giữa da thịt, hơi thở dồn dập hòa quyện.

Lăng Phong vẫn còn cắm sâu trong nàng, dương căn khổng lồ giật khẽ từng nhịp như chưa muốn dừng lại.

Mà Lăng Tuyết, dù vừa được bắn đầy tử cung, vẫn chưa chịu buông hắn ra. Nàng cười trong hơi thở gấp, giọng mờ mịt như say:

“Chưa đủ… bắn thêm đi… tinh dịch của con… phải lấp đầy luôn… cả đêm nay…”

Dương căn cường mãnh của Lăng Phong vẫn cắm sâu trong mật huyệt mềm mịn, không rút ra, cũng không dừng lại. Hắn giữ nguyên tư thế, chỉ thong thả nhấp từng nhịp chậm rãi, nhưng lại liên tục bơm tinh dịch vào tận sâu tử cung của Lăng Tuyết.

Hắn cũng không ngờ bản thân lại sung mãn đến vậy. Rõ ràng vừa xuất ra một lần, nhưng chẳng những không mềm xuống mà còn cương cứng dữ dội hơn, như được cường hóa. Tinh dịch đặc sánh vẫn cứ tuôn trào, từng dòng nóng rực như muốn làm ngập đầy tử cung mỹ nhân.

Lăng Phong có chút sững sờ. Thể chất của hắn… đã mạnh hơn? Hay chính việc đụ mỹ nữ, bơm tinh không ngớt vào cơ thể nàng, lại khiến hắn không hề mệt mỏi mà còn càng lúc càng tràn trề?

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi bị xua đi, bởi trước mắt là một mỹ nhân tuyệt sắc đang rên rỉ thỏa mãn trong vòng tay hắn, ánh mắt mê ly, thân thể uốn éo, hai tay níu chặt lấy hông hắn như sợ hắn dừng lại.

“Không… không được rút ra…” Lăng Tuyết thều thào, giọng khẩn thiết giữa hơi thở gấp gáp. “Nếu rút ra… tinh dịch sẽ chảy hết mất… phí lắm… phải để trong, để nó chảy vào sâu nữa… mới đủ…”

Lời nói ngây thơ, đầy khát khao ấy như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang thiêu đốt trong bụng Lăng Phong. Hắn nhìn gương mặt xinh đẹp đang đỏ bừng vì hoan lạc, nghe thấy lời nàng như mời gọi, thì làm sao có thể nhịn?

“Muốn được chứa đầy đến vậy sao?” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai nàng, đầu lưỡi liếm nhẹ vành tai nhỏ xinh. “Tử cung dì… vẫn còn chỗ chứa à?”

“Ưm… vẫn còn… sâu nữa… xin con đừng dừng…” Lăng Tuyết rên khẽ, hai chân quấn chặt lấy eo hắn, ép chặt cự vật thô to vào sâu nhất có thể.

Lăng Phong gầm nhẹ, hông hắn chuyển động, nhịp thúc dần nhanh, mạnh, và sâu hơn. Dương căn nóng bỏng lại bắt đầu đâm sâu từng đợt, như muốn khuấy đảo tận cùng tử cung mỹ nữ.

Mỗi cú thúc, tiếng va chạm giữa thân thể vang vọng trong căn phòng, tiếng rên rỉ ngọt ngào của Lăng Tuyết hòa lẫn tiếng bì bạch ướt át, tạo nên một bản giao hưởng hoan ái đầy mê hoặc.

Trong mỗi nhịp rút ra rồi cắm sâu vào, tinh dịch sền sệt lại trào thêm một đợt, len vào từng nếp gấp của mật huyệt co thắt, từng dòng nóng rực như nung cháy từng tế bào bên trong nàng.

Lăng Tuyết chỉ biết ôm chặt lấy hắn, thân thể mềm mại rung lên theo từng nhịp đụ, tử cung nàng như co giật từng cơn để hút lấy từng giọt tinh dịch quý giá, khao khát được lấp đầy đến tận cùng.

Tiếng chim hót buổi sáng len qua khung cửa sổ hé mở, ánh sáng mờ mờ chiếu rọi lên hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau giữa ga giường ẩm ướt mùi tinh dịch và mật dịch.

Lăng Phong vẫn còn ngái ngủ, đầu vùi nhẹ trên bầu ngực căng tròn của dì Lăng Tuyết, còn cự vật nóng rực thì vẫn cắm nguyên trong âm đạo nàng, không rút ra nửa phân.

Dương căn to lớn ấy, sau một đêm dày vò điên loạn, vẫn không mềm đi. Trái lại — lúc này như sinh vật sống, đang giật giật từng nhịp trong cơ thể nàng, như thể dù hắn đã ngủ, dương căn ấy vẫn còn đang tiếp tục giao phối theo bản năng.

Từ ngoài phòng, bất ngờ vang lên tiếng gọi lớn:

“Phong! Con dậy chưa? Hôm nay đi siêu thị với cậu, dậy sớm nha!”

Lăng Phong giật nảy, mở bừng mắt. Tim đập thình thịch như trống trận. Cậu Hạ Hùng…!?

Mắt hắn đảo quanh căn phòng, rồi nhìn xuống dưới — cả thân thể mình lẫn dì Lăng Tuyết vẫn đang trần truồng dính chặt lấy nhau. Dương căn hắn… vẫn còn cắm nguyên trong âm huyệt nàng, đến tận gốc!

“Chết tiệt!” – hắn rít thầm, định nhổm dậy rút ra.

Nhưng chưa kịp làm gì thì đôi chân thon dài trắng mịn của nàng đã siết chặt lấy eo hắn.

“Suỵt…”

Giọng nàng thì thầm bên tai, mang theo hơi thở dịu dàng mà dâm đãng:

“Dì khóa cửa rồi ~ lão ta không biết đâu…”

Ánh mắt nàng mở ra, long lanh như phủ một lớp nước mờ đục vì thỏa mãn, miệng khẽ cong lên, mị hoặc đến chết người.

Lăng Phong chết đứng tại chỗ.

Ánh sáng ban ngày khiến mọi thứ trong căn phòng bỗng trở nên rõ ràng hơn gấp trăm lần đêm qua — và lần đầu tiên, hắn mới thấy rõ…

Thân thể dì Lăng Tuyết.

Nàng nằm nghiêng, váy ngủ ren mỏng tang trễ xuống hông, để lộ toàn bộ tấm lưng ong mượt mà, cùng cặp mông trắng nõn tròn đầy vừa bị hắn dập đến sưng đỏ. Ánh nắng chiếu lên làn da ấy — trắng đến phát sáng, nhưng lại mang theo một sự quyến rũ dày dạn, khiến cả người hắn run lên.

Bầu ngực nàng… không chỉ to, mà còn đầy đặn, đẫy đà hơn cả Y Nhiên. Nhũ hoa sậm màu, cứng cáp, dựng đứng như thể vẫn còn dư âm từ cơn giao hợp dài đằng đẵng đêm qua. Làn da mịn màng không tì vết, thậm chí khi hắn đưa tay vuốt nhẹ xuống phần hông nàng, còn cảm nhận được sự săn chắc mà mềm mại như lụa tơ nước.

Hôm qua trời tối, hắn chỉ cảm nhận được bằng xúc giác. Giờ tận mắt nhìn thấy — dục hỏa trong người hắn bốc lên cuồn cuộn như lửa dầu.

Mà đặc biệt hơn cả… chính là nơi hai thân thể kết nối.

Âm hộ nàng — đỏ rực, sưng mọng, còn đang nuốt trọn lấy dương căn hắn. Mép huyệt bị nong rộng, phồng căng ra vì cự vật quá to vẫn đang cắm sâu trong. Dịch trắng tràn ra nơi giao hợp, chảy thành vệt ướt át dọc khe mông, trộn lẫn với mùi tinh khí nồng nặc của nam nhân, ngập tràn không khí.

Lăng Phong chỉ mới nhìn vài giây — dương căn liền giật mạnh một cái.

“Ưm…!” – Lăng Tuyết khẽ rên lên, cắn môi dưới.

Dương vật hắn — sau một đêm dài, bây giờ lại càng khủng bố hơn. Cắm nguyên trong người nàng mà vẫn chưa mềm xuống, ngược lại đang cương cứng trở lại, như được tiếp thêm máu, thêm sinh lực từ thân thể đàn bà viên mãn đang quấn lấy hắn.

Cảm giác đầu khấc to như nắm tay giật mạnh trong tử cung khiến Lăng Tuyết rùng mình.

Nàng thở dốc, hai tay quấn lấy cổ hắn, cong người lên như cố gắng đẩy phần eo sát thêm vào dương vật:

“Ư… dương căn của con… lại to lên rồi sao…”

Giọng nàng khẽ như gió, nhưng mang theo thứ gì đó khiến bụng dưới hắn nóng rực.

Lăng Phong nuốt khan. Dương căn hắn bây giờ… như muốn bung phá âm đạo nàng ra lần nữa.

Thứ trụ sắt đỏ hừng hực ấy — bị kẹp trong tử cung ướt mềm suốt cả đêm — nay lại căng cứng như thể chưa từng bắn ra giọt nào.

Hắn nhìn xuống nàng, ánh mắt không còn kiềm chế nổi.

Lăng Tuyết thấy hắn im lặng, bỗng cười mỉm — một nụ cười khiến hắn không biết mình đang đối mặt với thiên thần hay dâm nữ.

Nàng rướn nhẹ hông lên, môi đỏ khẽ mở ra:

“Còn chưa chào buổi sáng dì mà… hay con định… chào bằng thứ đó?”

Lăng Phong nuốt khan, ánh mắt hơi do dự. Cảm giác nóng rực đang âm ỉ nơi bụng dưới dường như muốn đốt cháy mọi lý trí, nhưng trong lòng hắn vẫn còn chút lo sợ.

“Dì à… hay là… chúng ta nên… tách ra đi. Nếu người nhà phát hiện thì… tiêu thật đó…”

Hắn cố thì thào, giọng run nhẹ như người đang gắng gượng thoát khỏi cơn mê. Dương căn hắn lúc này vẫn đang bị âm đạo nàng nuốt trọn, khít chặt, nóng hổi. Chỉ một cử động nhỏ thôi… là cự vật khổng lồ ấy lại bị cọ sát, kích thích đến phát cuồng.

Lăng Tuyết không trả lời ngay. Nàng mỉm cười dịu dàng, bàn tay mềm mại đưa lên xoa nhẹ má hắn như dỗ dành một đứa trẻ hư, rồi bất chợt — nàng giãy nhẹ hông.

“Ực…!”

Lăng Phong giật mạnh cả người.

Cả dương căn hắn — vẫn còn cắm trong âm huyệt nàng — bị ép ma sát không ngừng khi nàng nhấp nhẹ mông, nhấn từng nhịp vào háng hắn, như đang cưỡi nhẹ mà không rút ra. Cảm giác ấy… khiến hắn suýt bật tiếng rên.

Phần đầu khấc bị tử cung nàng hút chặt, mỗi cú giãy hông là một lần bị xoay tròn trong lớp thịt nóng bỏng ấy. Âm đạo nàng… như con đỉa ẩm ướt mềm mại, rút lấy từng tấc thịt, ép hắn phải đầu hàng.

“Ưm…!” – Lăng Phong rít khẽ qua kẽ răng.

Không ổn… hắn lại sắp…

Chưa kịp phản ứng thì…

“Phập!”

Một cú ép sâu hơn khiến đầu khấc to lớn bị nhấn chặt vào đáy tử cung nàng.

“Ưưm… chết rồi…” – hắn thở gấp – “Không… nhịn được nữa…”

Dương căn hắn giật mạnh, rồi—

“Phụt!”

Tinh dịch nóng rực bắn ra ào ạt, trào thẳng vào trong âm đạo đang co thắt. Từng đợt, từng đợt — như suối phun không kìm được. Dòng tinh trắng đặc sệt bắn sâu vào tử cung, nhồi đến tận cùng.

Lăng Tuyết cong người, mắt nhắm hờ, cả thân thể run lên sung sướng vì dòng tinh khí tràn ngập. Nàng cắn nhẹ môi dưới, bàn tay vẫn vuốt má hắn, rồi bất ngờ kéo mạnh đầu hắn xuống…

“Hôn dì đi…”

Lời thì thầm ấy như bùa chú.

Ngay lập tức — môi nàng chụp lấy môi hắn. Một nụ hôn sâu, ướt át, điên cuồng, môi dính môi, lưỡi xoắn lấy nhau như thể không phải chỉ là hai người mà là hai ngọn lửa đang thiêu cháy toàn thân đối phương.

“Ưm… yêu con… dì yêu con lắm…”

Giọng nàng đứt đoạn trong nụ hôn. Hai chân trắng nõn quặp chặt lấy eo hắn, bàn tay ôm siết cổ hắn như không muốn rời.

“Cho dì thêm chút nữa… rồi con xuống với lão cũng được…”

Lăng Phong không còn đường lui.

Toàn thân hắn siết chặt, hai tay vòng ra sau đỡ lấy lưng trần mềm mại của nàng. Cặp mông hắn siết lại, dương căn vẫn còn đang bắn tinh bên trong… bỗng dưng lại cứng hơn, to thêm một chút nữa.

“Được… dì muốn… thì con cho…”

Hắn thì thầm, rồi bắt đầu — nhấp.

Nhịp đầu tiên… sâu.

“Ưa…!”

Lăng Tuyết bật rên ngay trong miệng hắn, đầu lưỡi khẽ co lại.

Nhịp thứ hai… mạnh hơn, trượt dọc thành âm đạo, đâm phập vào tử cung đang ngập đầy tinh dịch.

Nhịp thứ ba… thứ tư…

Dương căn hắn bắt đầu liên tục ra vào, cá lóc bơi trong mật huyệt — ướt át, trơn tuột, nhưng bị siết chặt đến nghẹt thở. Âm đạo nàng không hề nới lỏng, trái lại, như đang mút lấy, hút chặt, thèm khát dòng tinh thứ hai của hắn ngay khi đợt đầu còn chưa kịp rút ra.

“Ưưm… Phong… con đụ giỏi quá… đừng dừng… đừng dừng lại mà…!”

Lăng Tuyết rên rỉ, chân nàng quặp lấy hắn chặt hơn nữa, mép huyệt đỏ hồng lộ rõ từng lần bị cự vật to lớn rút ra rồi nhồi vào, mỗi cú thúc là một lần nước trắng trào ngược, chảy thành dòng dọc khe mông xuống ga giường.

“Phập! Phập! Phập!”

Tiếng nhấp vang dội giữa nụ hôn chưa dứt. Hơi thở cả hai như hòa làm một, tim đập như loạn nhịp, dương căn thì điên cuồng nhấp như cá lóc giữa hồ mật dịch.

Và rồi — Lăng Phong cắn nhẹ môi dưới nàng, hông siết lại, dương căn giật mạnh.

“Ưaa…!”

Lần thứ hai — hắn lại bắn ra.

Tinh dịch đặc sệt tiếp tục tuôn vào, lấp tràn tử cung đang co giật. Cả người nàng cong lên, rên dài trong mê dại.

Hắn rút ra một chút, nhưng tinh trắng vẫn trào ngược theo mép huyệt, chảy ướt đẫm hai đùi nàng, nhỏ tí tách lên sàn gỗ.

Nàng ôm chặt lấy hắn, mắt mờ sương.

“Chút nữa… con rút ra cũng được… nhưng bây giờ, để yên trong đó… cho nó chảy sâu hơn vào trong bụng dì đã…”

Lăng Phong mỉm cười.

Cái buổi sáng quái quỷ này… có khi còn mệt hơn cả đêm hôm qua.

Phải một lúc sau, khi cả cơ thể Lăng Tuyết đã mềm rũ trong tay hắn như dòng nước dịu, Lăng Phong mới gượng dậy, chậm rãi rút dương căn ra khỏi âm đạo nàng.

“Chụt…”

Âm thanh ướt át vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Một dòng tinh dịch đặc sệt theo đó trào ra từ mật huyệt vẫn còn co giật nhẹ, chảy thành vệt trắng dọc theo khe mông tròn trịa của nàng. Dương căn hắn vừa rút ra liền ve vẩy trong không khí như mãnh thú vừa thoát khỏi tổ ấm, đỏ bừng và căng bóng, từng gân xanh hiện rõ dưới lớp da mỏng.

Hắn ngồi dậy, hơi thở vẫn còn hỗn loạn.

Bên cạnh, Lăng Tuyết từ tốn trở mình. Cơ thể trần trụi ngập đầy dấu vết ái tình, nhưng nàng lại chẳng hề lúng túng. Trái lại — đôi mắt long lanh khẽ liếc hắn, môi cong lên thành nụ cười mờ ám, rồi thản nhiên bước ra khỏi giường, không chút e dè.

Ánh sáng sớm chiếu xuyên qua lớp rèm, hắt lên làn da nàng một lớp sáng dịu như sương, khiến từng đường cong hiện lên rõ rệt. Cặp mông tròn lắc nhẹ theo từng bước chân, phần đùi sau vẫn còn rịn dâm dịch, nhưng nàng lại cứ ung dung như không hề hay biết — như thể cái thân thể đang nhỏ giọt tinh khí kia vẫn là một nữ nhân đoan trang chính chuyên.

Nàng đứng trước bàn trang điểm, thong thả gom mái tóc dài còn rối bời, rồi chậm rãi buộc gọn lại. Cử chỉ ấy, trong mắt Lăng Phong, chẳng khác gì một nghi thức quyến rũ cố ý — càng ngắm càng muốn chôn đầu vào gáy nàng mà đụ từ phía sau, như con thú hoang đói khát.

Lăng Tuyết đưa tay cầm lấy chiếc áo choàng ngủ màu trắng vắt trên ghế, khoác nhẹ lên vai.

Vải lụa mỏng ôm sát lấy tấm lưng cong, rồi buông xuống như làn sương che đi nửa thân thể — che được chút da thịt, nhưng lại không che nổi cái khí chất dâm phụ trưởng thành toát ra từ từng lằn eo, từng bước đi uyển chuyển.

Lăng Phong nuốt khan.

Máu dồn ập xuống háng.

Dương căn hắn — vừa mới bắn ra một bãi tinh dịch nóng rực — vậy mà giờ đây lại chầm chậm dựng lên lần nữa. Không lý do. Không cần kích thích. Chỉ là nhìn cái cách nàng buộc tóc, nhìn mông nàng lúc lay động dưới lớp áo mỏng ấy… là hắn đã muốn đè nàng xuống ngay bàn trang điểm mà đâm vào.

Cự vật to lớn đã cứng ngắc, đầu khấc phình to đỏ ửng, bóng loáng một lớp nhờn vừa được “rửa sạch” trong cơ thể nàng.

Lăng Tuyết xoay nhẹ người lại, ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt hắn — rồi khẽ cong môi cười, như thể nàng biết rõ điều gì đang diễn ra trong quần hắn.

“Đáng yêu thật…”

Một câu nhẹ nhàng không nói ra miệng, nhưng hiện rõ trên đôi mắt cười lấp lánh.

Lăng Phong cắn nhẹ răng.

Hắn thật sự muốn đụ nàng thêm lần nữa, lần này từ phía sau, đứng ngay cạnh cửa sổ, để ánh sáng rọi thẳng vào chỗ dương căn đâm sâu giữa hai mông nàng…

“Chết tiệt…”

Hắn rít khẽ, như thể đang tự mắng mình. Rồi — hắn quay phắt người, vớ lấy quần áo vứt dưới sàn, mặc thật nhanh trong sự gấp gáp lúng túng không giống ai.

Chỉ vài phút sau — hắn đã cắm đầu chạy ra khỏi phòng như trốn lửa.

Phía sau lưng, Lăng Tuyết vẫn đứng đó, áo choàng buông nhẹ qua hông, tay nâng ly nước ấm lên môi nhấp từng ngụm, ánh mắt đầy ý vị nhìn theo bóng hắn khuất sau cầu thang.

Một nụ cười rất nhỏ, nhưng ngập tràn thỏa mãn:

“Con trai dì… dễ thương thật…”

Lúc này, phía dưới nhà, Lăng Phong đã đứng đợi sẵn, gương mặt tỏ ra bình thản nhưng trong lòng vẫn còn âm ỉ dư vị hỗn loạn từ trận mây mưa kinh hồn ban sáng.

Dương căn trong quần tuy đã được cắm suốt một đêm trong mật huyệt dì Tuyết, vậy mà giờ đây vẫn chưa hoàn toàn xìu xuống, như thể vẫn còn lưu luyến nơi tử cung ấy — mềm, ướt, siết chặt, hút từng giọt tinh dịch như muốn vắt kiệt hắn đến tận tế bào cuối cùng.

Cậu Hạ Hùng từ trong phòng bước ra, trên mặt vẫn là dáng vẻ điềm đạm thường ngày, chẳng hay biết gì.

Gã cứ nghĩ vợ mình như thường lệ, dậy sớm đi chợ hay ra công viên tập thể dục buổi sáng. Làm sao mà ngờ được… người đàn bà gã vẫn gọi là “vợ yêu” kia — từ tối qua tới tận lúc hửng đông — lại đang bị thằng cháu trai đứng trước mặt mình đè ra trên giường mà giày vò tới phát điên.

Cắm vào rồi rút ra. Rút ra rồi lại đâm sâu. Từng cú thúc như muốn khoét thủng đáy tử cung.

Lăng Phong bất giác hít sâu, cố nuốt cái ký ức nóng bỏng vừa rồi xuống tận đáy họng, giữ vẻ mặt bình thản như chẳng có gì xảy ra. Thậm chí… còn nhoẻn miệng cười, cúi đầu hỏi nhỏ:

“Chúng ta đi chứ, cậu?”

Hạ Hùng gật đầu, tay chỉnh lại cổ áo:

“Đợi nhỏ Y Nhiên xuống đã.”

Lăng Phong hơi sững lại, chân mày khẽ nhíu:

“Y Nhiên… cũng đi ạ?”

“Ừ,” — cậu Hùng gật gù, nụ cười hiền hậu không biết là điếc không sợ súng — “Nó bảo đi theo để mua thêm đồ cho anh trai mới về. Con bé chu đáo lắm, giống mẹ nó, lúc nào cũng lo nghĩ cho người trong nhà.”

Lăng Phong khẽ cười gượng. Trong đầu hắn lúc này chỉ hiện lên một câu duy nhất: “Chu đáo… ờ, rất chu đáo, đặc biệt là việc… chăm sóc dương căn…”

Hắn siết nhẹ tay, dương vật trong quần lại khẽ giật — một cơn co nhẹ nơi thân thể như hồi tưởng lại cảm giác môi nàng ngậm sâu lấy hắn, lưỡi quấn quanh đầu khấc, rồi cưỡi lên người hắn mà nhấp nhổm không nghỉ, tử cung nàng liên tục co bóp để vắt sạch từng giọt tinh dịch khỏi trụ thịt đang đâm tới đáy.

“Chu đáo như thế… thêm một đêm nữa chắc mình chết mất…”

Cửa tầng hai chợt mở. Lăng Phong ngẩng lên.

Y Nhiên bước xuống, gót giày gõ nhẹ lên bậc cầu thang. Vẫn là chiếc váy ngắn đặc trưng, nhưng hôm nay phối thêm áo thun trắng bó sát và khoác ngoài bằng một chiếc cardigan len mỏng màu be nhạt, đầu đội mũ beret tròn kiểu họa sĩ. Toàn thân toát ra một vẻ đẹp tinh tế mà đầy mê hoặc.

Mặc dù váy không quá ngắn để lộ bên trong, nhưng chính cái cách ôm trọn lấy bờ mông nàng, rồi xoè nhẹ ra phía dưới lại khiến mỗi bước đi đều trở thành một bản nhạc kích thích nhãn quan. Cặp mông ấy như được gói ghém cẩn thận, vừa khêu gợi vừa kín đáo — đúng kiểu khiến đàn ông vừa muốn ngắm… vừa muốn lột.

Nàng thấy hai người đứng đợi, liền bước tới, tươi cười như nắng ban mai, ánh mắt cong cong, môi hồng chúm chím.

“Đi thôi bố!”

Dứt lời, không thèm hỏi han gì, nàng vòng tay ôm lấy cánh tay Lăng Phong, ngực khẽ ép sát bắp tay hắn — bầu ngực tròn đầy nảy nhẹ qua lớp áo thun như cố tình cọ sát.

Lăng Phong khẽ giật mình, nhưng không dám lộ ra, chỉ nuốt khan một cái, ánh mắt liếc qua phía Hạ Hùng. Cậu vẫn mỉm cười gật đầu, chẳng chút nghi ngờ.

“Chúng ta đi thôi.”

Lăng Phong khẽ gật, nhưng trong đầu thì đang gào thét: “Nếu ông biết con gái ông vừa bú thằng cháu của ông… rồi lên cưỡi nó như lên ngựa, rên rỉ gọi ‘anh ơi bắn vào trong em đi’ — thì ông còn dám để nó ôm tay nó thế này không…?”

Y Nhiên thì vẫn cười tươi rói, áp sát vào hắn như không có gì xảy ra, hơi thở nhẹ nhàng thơm mùi dầu gội vẫn còn phảng phất mùi tinh khí lẫn dịch âm từ sáng sớm.

Lăng Phong khẽ rít trong lòng: “Con nhỏ này… đúng là yêu tinh đội lốt thiên thần…”

Một lúc sau, chiếc xe cũng tới nơi. Là một con Rolls-Royce đen bạc bóng loáng — thân xe dài, gầm cao, viền ánh kim lấp lánh như đúc từ ngọc thạch. Dáng xe hùng vĩ, thiết kế sang trọng — đúng kiểu của tầng lớp quyền quý Thần Long Đế Quốc.

Lăng Phong liếc mắt cũng chỉ gật nhẹ trong lòng. Không quá bất ngờ.

Nhà họ Lăng và họ Hạ là một trong thập đại gia tộc trấn quốc, danh vọng lẫy lừng, tài sản vô biên, quyền lực trải khắp đại lục. Loại xe này… đúng là sang thật, nhưng ở nhà hắn cũng có vài con, chẳng qua cha mẹ hắn sống điềm đạm, không chuộng xa hoa, nên chưa từng khoe khoang hay dùng để phô trương.

Cái gì cũng có, chỉ là không cần.

Hạ Hùng bước nhanh tới ghế phụ phía trước, thuận tay mở cửa, quay sang bảo:

“Lên đi, ghế sau để hai đứa ngồi cho thoải mái.”

Lăng Phong gật đầu, kéo cửa. Bên trong là khoang thương gia biệt lập — lớp kính chống âm chống nhìn, ghế bọc da thuộc nhập ngoại, mùi nội thất ngập tràn hương gỗ và bạc hà dịu nhẹ. Cửa vừa đóng, xe lập tức lăn bánh êm ru như trượt trên gấm nhung.

Hắn vừa định ngả lưng thả lỏng, thì bên hông bỗng có một lực đạo mềm mại đẩy nghiêng. Y Nhiên chui vào ngồi sát, chẳng chút khách khí, vòng tay qua cổ hắn như người tình lâu năm.

“Ưm… cho em ngồi bên trong nha ~”

Chưa kịp phản ứng, hắn đã bị nàng ngồi hẳn lên đùi. Toàn thân nàng ép sát, ngực áp vào ngực, mông tròn đè lên hạ bộ, mùi tóc nàng thoảng qua khiến máu nóng trong hắn sôi lên không kịp kìm.

“Anh~ anh giận em hở?” – nàng chu môi, đôi tay vuốt má hắn mềm như nhung, miệng ngọt như đường, mông thì nhẹ nhàng uốn éo cọ lên phần giữa đang nóng rực của hắn.

Lăng Phong hoảng hốt, ánh mắt lia nhanh ra phía trước — kính chắn vẫn còn, may mắn thật sự cách âm. Cậu Hạ Hùng ngồi thảnh thơi phía ghế phụ, không hay biết gì.

“Em làm gì vậy? Xuống đi, đừng đùa kiểu này…”

Y Nhiên không những không xuống, còn siết chặt eo hắn, mặt dụi vào vai như mèo con:

“Không à ~ Anh giận em đúng không? Là vì tối qua em đi chơi hở?”

Lăng Phong khẽ thở dài:

“Anh… đâu dám giận em…”

Y Nhiên nghe vậy thì cười khúc khích, vòng eo ẻo lả cọ nhẹ vào hắn, rồi cúi xuống thầm thì:

“Hôm qua em với thằng đó chỉ đi ăn đêm rồi coi phim thôi. Hắn sờ được có chút, hôn một cái lúc chia tay là hết. Anh thấy rồi đúng không? Hì hì~ Anh ghen à?”

Câu cuối nàng thì thầm ngay bên tai, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một cái qua vành tai hắn, khiến Lăng Phong rùng mình, dương căn trong quần giật khẽ.

“Con nhỏ này… đúng là muốn giết người ta mà…”

Hắn cố giữ bình tĩnh, tay khẽ đặt lên eo nàng đẩy nhẹ:

“Chúng ta nên dừng lại Y Nhiên. Nếu chuyện này bị cậu hoặc dì biết thì… không ổn đâu.”

Y Nhiên không nói gì, chỉ mỉm cười hồn nhiên như thiên sứ, rồi cúi đầu hôn lên cổ hắn một cái thật nhẹ.

“Biết thì sao?” – giọng nàng trầm lại, ánh mắt sâu như xoáy nước. “Em dù sao vẫn mang họ Lăng… không phải họ Hạ.”

Lăng Phong khựng lại.

Một tia sáng như lóe lên trong đầu hắn.

“Đúng rồi…!”

Dì Tuyết là em gái của mẹ hắn — một khi đã sinh con ra, con gái sẽ mang họ Lăng — không theo chồng, bởi nhà họ Hạ từ bao đời nay chỉ công nhận con trai mới được ghi tộc phả.

Y Nhiên và Lăng Vân — cả hai đều là con gái, đều mang họ mẹ — đồng nghĩa với việc… không được kế thừa gì cả.

Mà tối hôm qua — nàng cứ nằng nặc đòi hắn bắn vào… nhất định là để có con.

Không chỉ vì thích cảm giác tinh trùng nóng rực lấp đầy tử cung… mà là…

“Nàng muốn kiếm con trai! Đưa con vào huyết mạch Hạ gia!”

Lăng Phong thoáng chau mày.

“Là vì… gia nghiệp họ Hạ sao?” – hắn thầm nghĩ. “Ay dà…dì này… không chỉ là tiểu dâm phụ, mà còn có đầu óc… Đáng sợ thật…”

Dương căn trong quần hắn lúc này như cũng nghe thấy những toan tính đó — lập tức ngóc đầu dậy, nóng rực, phồng căng. Mà mông Y Nhiên vẫn đang ngồi đè lên, nhẹ nhàng uốn éo như đang trêu ghẹo.

Nàng thì thầm:

“Anh đừng lo… nếu có thai, em tự gánh. Còn nếu không… thì cứ chơi tiếp thôi, đúng không?”

Bàn tay nàng trượt nhẹ xuống bụng hắn, đầu ngón tay khẽ vuốt mép thắt lưng.

Lăng Phong cắn răng.

“Yêu tinh thật rồi…”

Y Nhiên khẽ nhổm người, ánh mắt lấp lánh đầy tinh quái khi nhìn vào Lăng Phong đang còn ngơ ngác.

Nàng cười nhẹ, đôi môi đỏ cong lên mị hoặc:

“Em sẽ chứng minh cho anh thấy… chiều hôm qua anh đụ em xong, là trong người em chẳng còn muốn ai khác nữa…”

Nói rồi, nàng thản nhiên vén váy lên. Mép váy lụa mỏng vén cao, để lộ chiếc quần lót viền ren chỉ vàng đẹp đến mê người. Nhưng chỉ một cái kéo nhẹ — nàng vén luôn cả lớp vải sang một bên, để lộ mật huyệt đang khép hờ ẩm ướt…

Lăng Phong giật mình. Giữa khe âm huyệt đỏ hồng ấy — là một vật cứng đang bị kẹp chặt bên trong.

“Đế cao su?” — hắn sững sờ, mắt hơi trợn lên. Là sex toy!

Y Nhiên mỉm cười dâm đãng, ngón tay thon dài đưa ra nhẹ nhàng cầm lấy gốc món đồ chơi, khẽ rút ra.

“Ưm… ưm…”

Âm thanh ướt át vang lên khi vật thể bị kéo ra khỏi mật huyệt chật khít. Một cái dương căn giả to tướng từ từ hiện ra — màu đen nhánh, bóng loáng vì ướt nhèm dâm dịch, đầu khấc giả vẫn còn giật nhẹ khi bị co thắt bên trong nàng ép chặt.

Dù là hàng cỡ khủng, nhưng Lăng Phong chỉ cần liếc một cái là biết — vẫn còn thua xa thứ đang nằm giữa háng hắn.

Ngay khi dương vật giả vừa trượt ra khỏi cửa âm đạo, một dòng dâm dịch trong suốt liền tuôn ra theo quán tính, kéo theo đó… là vài giọt tinh dịch màu trắng sữa, còn sót lại bên trong từ lần đụ hôm qua.

Y Nhiên liếm môi, khẽ ngửa đầu cười nhẹ:

“Thấy chưa ~ vẫn còn đó… tinh dịch của anh… em giữ nó nguyên cả đêm đấy…”

Nàng đưa món đồ chơi lên, liếm nhẹ một đường từ gốc đến đầu như khiêu khích, rồi bất chợt vứt nó sang một bên, ánh mắt ánh lên vẻ nghiện ngập không che giấu:

“Khi đã nuốt dương căn của anh vào trong người… thì em không còn hứng thú với ai khác nữa đâu…”

Giọng nàng nhẹ như gió lướt qua gáy, nhưng lại nóng bỏng khiến máu hắn sôi sục.

“Của anh… thật sự quá lớn… quá dày… đến mức tử cung em còn chưa hết run đây này… hì hì…”

Nàng ngồi hẳn lên đùi hắn, kéo tay hắn đặt lên giữa hai đùi đang ươn ướt.

“Nếu không tin… bây giờ anh đút thử lại xem…”

Y Nhiên cười ranh mãnh, chẳng để hắn phản ứng gì thêm đã cúi người xuống, nhanh tay kéo khóa quần hắn tuột xuống, động tác quen thuộc đến mức khiến Lăng Phong sững lại trong một nhịp thở.

“Phạch!”

Chiếc quần lót lập tức bị kéo xuống, dương căn khổng lồ bật lên, ve vẩy trong không khí như một con mãnh thú vừa được thả khỏi cũi. Thân trụ to dày, dài đến rợn người, từng đường gân gồ ghề hiện rõ dưới ánh đèn, đầu khấc đỏ rực căng mọng — nơi vẫn còn sót lại chút dâm dịch nhờn bóng từ buổi sáng khi hắn đụ dì Lăng Tuyết đến bắn đầy tử cung nàng.

Y Nhiên liếm môi, ánh mắt sáng bừng như vừa thấy được báu vật.

“Vẫn còn nóng bỏng ha…” — nàng thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn khum lấy gốc dương căn, ngón tay siết nhẹ, khiến cự vật giật lên một cái đầy hăm dọa.

Không chần chừ, nàng khẽ nhún đầu gối, từ từ ngồi lên.

“Chụt… chụt…”

Mật huyệt ướt mềm tách ra — âm môi đỏ hồng hé mở như đóa hoa dâm đãng, nuốt lấy đầu khấc to bằng nắm tay kia trong một cú chui “tót” không chút trở ngại. Dương căn to tướng cắm thẳng vào trong nàng, ngập tận gốc, phần gốc thịt dày đập vào khe mông mềm mại khiến cả cơ thể Y Nhiên giật lên một cái vì sung sướng.

“Ưaaa…!”

Nàng rên rỉ, ngửa đầu thở dốc, rồi bất ngờ cúi xuống ôm lấy cổ hắn, môi kề môi, trao cho hắn một nụ hôn sâu nghẹt thở, đầu lưỡi liếm cuồng nhiệt như thể muốn rút luôn hồn phách hắn qua miệng.

“Ưm… ha… nếu cái tên bạn trai cùi bắp kia mà thấy cảnh anh đụ em thế này…” – nàng rên khẽ giữa nụ hôn – “chắc nó tức khóc mà đập đầu vào tường mất… hì hì ~”

Lăng Phong rùng mình. Trong lòng có chút kích thích mơ hồ, cảm giác như đang chiếm đoạt thứ mà kẻ khác chỉ dám mơ.

Hắn thở dốc, cả người nóng rực, dương căn vẫn bị mật huyệt nàng siết chặt như hút lấy, nóng hổi, co rút, chật đến mức từng mạch máu cũng bị ép sát.

“Con nhỏ dâm đãng này…” — hắn cười khổ trong lòng. Đã bú hắn, đã cưỡi hắn, còn dám rên rỉ khiêu khích ngay lúc cự vật hắn đang chôn tận trong tử cung nàng.

Thật sự… hắn bó tay rồi.

Nhưng cùng lúc đó — lại càng muốn xé toạc nàng ra, đụ đến mức nàng chỉ có thể nhớ mỗi cái dương căn này.

Không gian bên trong xe chật chội, khoang ghế sau tuy bọc da êm ái nhưng vẫn chẳng thể đủ để cả hai thỏa sức cuồng loạn như trên giường.

Thế nên Y Nhiên cứ thế ngồi trên người Lăng Phong, váy xốc ngược lên eo, mông trần kẹp chặt lấy hông hắn mà nhún nhún không ngừng.

Mỗi lần nàng dập xuống, âm đạo lại nuốt trọn dương căn khổng lồ nóng rực, toàn bộ thân thịt dày cộm ấy bị kẹp chặt đến tận gốc, từng đợt co siết như muốn vắt kiệt hắn ngay trong xe.

“Ưm… a… a…”

Nàng khẽ rên, môi mím lại cố nén âm thanh.

Không dám kêu to. Không dám phát ra những tiếng rên đẫm dâm ý như mọi khi. Dù xe cách âm cực tốt… nhưng đang đụ ngay trong xe nhà, lại có người ngồi lái phía trước, vẫn là cảm giác hồi hộp xen khoái cảm đến ngạt thở.

Mật huyệt ướt đẫm trơn trượt, co rút liên hồi, cứ như âm đạo nàng sinh ra là để bao lấy cây cọc sắt này. Mỗi cú nhún là một lần đầu khấc hắn chạm tới tận cùng, khiến bụng dưới nàng phập phồng, tiểu phúc nổi gồ lên từng lần bị cự vật chọc vào.

“Ưm… dương căn này… thật sự… lớn quá rồi…”

Y Nhiên cắn môi, hai má đỏ bừng như muốn chảy nước, cả người run rẩy từng hồi nhưng eo vẫn loạn động, không ngừng nâng lên hạ xuống như một con nghiện đang tự tiêm thuốc cho chính mình.

Lăng Phong vốn đã nhịn từ sáng — giờ bị nàng ép ngồi kiểu đó, dương căn bị mật huyệt nàng hút chặt đến nghẹt thở, thì làm sao có thể bình tĩnh?

Hắn khẽ gầm trong cổ họng, hai tay luồn lên trước ngực nàng, túm lấy cặp nhũ phong mềm mại qua lớp áo mỏng, bóp mạnh.

“Ưưm… a…!” — Y Nhiên giật nảy, mắt mở lớn vì bất ngờ.

Mà nàng không hề phản đối. Trái lại — nàng cười khúc khích, khẽ rướn người, hai tay ôm lấy đầu hắn rồi vùi hẳn mặt hắn vào giữa hai bầu ngực tròn căng.

Lớp vải lụa mỏng dính mềm mại bao bọc hai trái đào đang phập phồng, nóng hổi. Mùi da thịt thiếu nữ lẫn hương sữa tắm ngọt nhẹ vờn quanh mũi hắn, khiến cả đầu óc như quay cuồng giữa cơn lửa dục.

Y Nhiên ghé sát môi vào tai hắn, thở khẽ như gió mơn man, giọng nũng nịu trộn lẫn dâm đãng:

“Anh à ~ yêu anh nhất đó ~!”

Nhún.

“Ưm… em thích cái dương căn của anh lắm… thích lắm luôn á…”

Nhún. Nhún.

“Ưm… ưm… á…!”

Mỗi từ nàng thốt ra, là một cú dập mông đầy kỹ thuật khiến cự vật hắn bị hút, bị nuốt, bị bóp nghẹt giữa tầng tầng lớp lớp thịt mềm co giật trong âm đạo nàng.

Tiếng nhóp nhép ướt át vang lên từng đợt, dù cả hai đang cố gắng kiềm chế.

Chỉ có hơi thở gấp gáp, tiếng thở rít xen lẫn tiếng thịt dập vào nhau “phạch… phạch…” đầy tội lỗi vang vọng trong khoang xe kín như bưng.

Một trận đụ lén giữa ban ngày ban mặt, giữa xe nhà, cách người lớn một vách ngăn.

Càng cấm kỵ… lại càng khiến cả hai phát điên vì khoái lạc.

4.6 14 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Diepe

Tác giả. Adm truyện k ra ạ. Tác giả cho xin bản

Ádgjkkkkkk

Không ra nữa à tác

Alibaba

Tác có bán truyện ko

Thần Fap Thủ

tác không bán, đăng free lên cho ae đọc cùng cho vui ấy mà, vừa dịch vừa giải trí

Thiensatck

Ko dịch nữa à tác

Diepe

Tác giả ơi. K dịch nữa à. K cho xin tên truyện .truyện hay quá

Thiensatck

Dịch tiếp đi tác.

aaa

hay qua

khang1q3

Đỉnh