Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

Tập 1.

Chương 1: Gang-Bang

Địa cầu số 0083, nước Z.

Ánh nắng chiều vàng óng ả len qua khung cửa sổ lớp học, những tia sáng lấp lánh nhảy múa trên mái tóc dài đen nhánh óng ả của Trần Minh Thư.

Cô là một học sinh bình thường của trường nữ sinh danh tiếng tại thành phố A. Lúc này, Minh Thư đang ngồi cùng mấy người bạn thân, tay cầm que kem, miệng nở nụ cười hạnh phúc rạng rỡ. Cô nàng khẽ cắn một miếng kem, đôi mắt to tròn long lanh dưới hàng mi dài cong vút, ánh lên vẻ ngây thơ trong sáng.

Dù gia đình không phải dạng giàu có, Minh Thư vẫn luôn cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Bên cạnh cô, các cô bạn cười nói ríu rít. Cô thầm nhớ lại, mẹ mất từ khi còn rất nhỏ, bố bận rộn với công việc, nên từ bé cô đã phải tự lo liệu hầu hết việc nhà.

Không khí lớp học lúc này tràn đầy sự trong sáng và ấm áp. Tiếng cười giòn tan của các cô gái vang vọng, tiếng giấy vở xào xạc, lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ sân trường bay vào qua cửa sổ. Minh Thư mỉm cười rạng rỡ, đưa que kem lên miệng lần nữa.

Cô hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ sau hôm nay, cả cuộc đời cô sẽ thay đổi mãi mãi theo một hướng cực kỳ tăm tối, dâm loạn và tàn khốc.

Vào một buổi chiều đầu hè oi bức, Trần Minh Thư đứng trong hành lang trường. Một nam sinh lớp trên tiến lại gần, mang theo tin sét đánh: bố cô đã chết.

Minh Thư đứng sững người, đôi mắt to tròn mở lớn đầy kinh hoàng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Khuôn mặt cô tái mét trong khoảnh khắc.

Cô được biết một sự việc kinh hoàng: bố cô bị giết, nhưng cảnh sát vẫn chưa tìm ra thủ phạm.

Minh Thư đứng chết trân bên chiếc cáng cứu thương phủ kín khăn trắng, thi thể bố nằm im lìm bên dưới. Một người đàn ông mặc vest đứng cạnh, vẻ mặt nghiêm trọng. Cô không nhớ rõ những gì đã xảy ra ngày hôm đó. Tất cả ký ức chỉ còn lại là một màu trắng xóa, mờ mịt và hỗn loạn.

Đôi mắt cô mở to đầy hoảng loạn, môi run run, toàn thân lạnh buốt. Nỗi kinh hoàng và mất mát ập đến khiến cô gần như không thở nổi. Nỗi đau mất cha như một bóng đen nặng trịch đè lên trái tim Trần Minh Thư. Đó là nỗi kinh hoàng thực sự.

Khi định thần lại, Minh Thư đã có mặt tại tang lễ để tiễn đưa cha mình.

Tại tang lễ, cô mặc bộ đồ tang đen, đầu đội khăn voan che mặt, tay run run cầm khung ảnh bố. Nước mắt lặng lẽ rơi trên mặt kính khung ảnh. Chú của Minh Thư đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, đã lo liệu toàn bộ việc tang lễ. Cô vẫn nhớ rõ khoảnh khắc chú hỏi cô định làm gì trong tương lai.

Không khí tang lễ nặng nề. Tiếng khóc thút thít vang lên từ người thân và bạn bè. Minh Thư đứng im thin thít, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe đầy đau khổ và tuyệt vọng. Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh chỉ còn lại nỗi trống rỗng và tăm tối.

Sau đám tang, Trần Minh Thư tưởng rằng mọi chuyện kinh hoàng đã kết thúc.

Nhưng thực ra, tất cả chỉ mới là khởi đầu.

Ngày 7 tháng 8.

Chiều muộn, Minh Thư một mình đi bộ trên con đường về nhà.

“Trễ quá đi mất…” — cô thầm nghĩ khi liếc đồng hồ.

Minh Thư ôm chặt sách vở trước ngực, vội vàng rảo bước. “Mình phải về nhà,” cô lẩm bẩm, giọng run run.

Đột nhiên, tiếng động cơ xe vang lên từ phía sau. Cô giật mình quay lại, đôi mắt mở to kinh hãi. Một chiếc xe van tối màu lao tới với tốc độ cực nhanh. Minh Thư hoảng loạn hét lên: “Kyaa…!”

Chiếc xe lao thẳng vào cô. Thân hình mảnh mai vội né tránh nhưng vẫn loạn choạng ngã xuống đường.

Tiếng phanh xe vang lên khô khốc.Chiếc xe van dừng lại ngay gần đó. Cửa sau mở toang. Ba thanh niên hung hãn nhảy xuống, vây chặt lấy cô.

Minh Thư nằm co quắp trên mặt đất, đầu gối trầy xước, toàn thân run rẩy vì đau và hoảng loạn. Ba gã tiến lại gần, cười nham hiểm:

“Em có sao không?”

“Có đau chỗ nào không?”

Minh Thư cố bò dậy, giọng run run:

“Vâng… tôi ổn… Hình như đầu gối bị xước rồi…”

Một gã tóc dựng nhìn cô, cười xấu xa:

“Thế à? Nghiêm trọng đấy!”

Gã bên cạnh nhìn đôi chân thon của cô, cười lớn:

“Chân đẹp như thế mà bị thương thì phí lắm.”

Gã tóc dựng nói lạnh lùng:

“Lên xe đi, bọn anh chở cho.”

Minh Thư vẫn cố đứng dậy, giọng run run:

“Er… Ah… không sao đâu. Tôi vẫn đi được mà…”

Một gã cười nhếch mép, giọng giả tạo:

“Em không cần khách sáo thế đâu.”

“Đúng thế.”

Minh Thư hơi lùi lại, lắp bắp:

“Này… mấy người…”

Không khí đột ngột thay đổi. Một gã gằn giọng:

“Nào, lên xe đi!”

Minh Thư hoảng loạn quay người định chạy, nhưng đã quá muộn. Hai gã lao vào từ hai bên. Một tên bịt chặt miệng cô bằng bàn tay to lớn, tên kia ôm siết eo cô từ phía sau.

“GUH…!?”

Minh Thư mở to đôi mắt kinh hoàng, nước mắt trào ra. Cô giãy giụa điên cuồng, mái tóc dài tung bay, nhưng thân hình mảnh mai hoàn toàn không thể thoát khỏi sức kìm kẹp. Tay chân bị bẻ quặt, miệng bịt chặt chỉ còn phát ra những tiếng ú ớ tuyệt vọng.

Bọn thanh niên cười man rợ, kéo lê cô sâu vào trong xe. Chiếc xe van lao vút đi, để lại một chiếc giày của Thư rơi lẻ loi trên mặt đường.

Trong không gian xe chật hẹp, Trần Minh Thư bị đè mạnh xuống sàn một cách thô bạo. Cô hoảng loạn giãy giụa, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, miệng hét lên thất thanh:

“Mấy người làm gì vậy!? Này! Thả tôi ra!!”

Cô vùng vẫy điên cuồng, hai tay quơ quào, nước mắt tuôn rơi như mưa. Nhưng bọn thanh niên đã lao vào từ mọi phía. Những bàn tay thô ráp túm chặt tay chân, vai, tóc, eo cô, không cho cô bất kỳ khoảng trống nào để kháng cự.

Minh Thư hét lên đau đớn và tuyệt vọng. Cơ thể mảnh mai run rẩy dưới sức kìm kẹp của mấy gã đàn ông lực lưỡng. Khuôn mặt xinh đẹp méo mó vì sợ hãi, mồ hôi và nước mắt nhễ nhại.

Bọn chúng cười lớn, tiếng cười man rợ vang vọng. Chúng siết chặt cô mạnh hơn. Một gã tát mạnh vào má cô, quát:

“Câm mồm!!!”

Gã tóc dài cầm máy quay tiến lại, cười nham hiểm:

“Thế thì làm sao lên phim đẹp được. Đừng đánh vào mặt chứ!”

Minh Thư che má bị tát, đôi mắt kinh hoàng:

“Ah… AAHH!!!”

Gã cầm máy quay zoom sát khuôn mặt nước mắt giàn giụa, cười:

“Trông em sợ chưa kia, anh thích lắm.”

Cô hoảng loạn giơ tay đẩy máy quay, giọng run rẩy tuyệt vọng:

“Cái gì!? Không!!! Không!!!! Mấy người định làm gì!?”

Minh Thư khóc nức nở, toàn thân run lẩy bẩy. Cô hoàn toàn bất lực khi bị mấy gã đàn ông đè chặt.

Một gã râu quai nón cầm thẻ học sinh của cô, soi kỹ rồi hô to:

“Xem nào… Trần Minh Thư, Trường THPT Nữ B. Đúng rồi! Lớp 12, 17 tuổi!! Làm với một công chúa như vậy thì hên thật!”

Chúng không chờ đợi. Hai bàn tay thô ráp xé toạc áo sơ mi, để lộ bộ ngực trắng trẻo căng mọng chỉ còn che bởi chiếc áo lót mỏng manh. Một gã lập tức túm lấy hai bầu ngực khổng lồ, bóp mạnh.

“Thả tôi ra!!” Minh Thư hét thảm thiết, nước mắt giàn giụa, cơ thể giãy giụa điên cuồng. “Không! Đừng…!!!”

Lời van xin chỉ khiến bọn chúng càng hưng phấn. Gã bóp ngực cười khoái trá:

“Hai cái bánh bao của em to thật đấy, Minh Thư. Em mặc áo ngực cỡ gì thế?”

Bọn chúng cười ầm ĩ, ánh mắt thèm khát quét khắp cơ thể. Một gã cười lớn:

“Tao đoán cỡ F. Thử kiểm tra coi!”

Gã kia gạt áo lót xuống, túm hai bầu ngực khổng lồ bóp mạnh đến mức thịt trắng tràn ra giữa kẽ ngón tay. Minh Thư đau đớn cong người, miệng há ra hét không thành tiếng. Khuôn mặt xinh đẹp tái mét vì sợ hãi và nhục nhã.

Hai bàn tay thô ráp bóp nắn hai bầu ngực căng tròn, ngón tay véo mạnh núm vú hồng hào.

“Hồng hào chưa kia. Công chúa thì phải vậy chứ!”

Bọn thanh niên hoàn toàn mất kiểm soát, lao vào cô như những con thú đói. Một gã cúi xuống ngậm lấy núm vú, mút mạnh và cắn nhẹ.

“Không! Dừng lại!! Khônggggg!!!” Minh Thư khóc thét, nước mắt giàn giụa, cơ thể giãy giụa điên cuồng.

Bọn chúng cười hô hố, tay miệng không ngừng sờ soạng, bú liếm khắp thân thể trắng trẻo. Ngực cô bị bóp nắn đỏ ửng, nước dãi và mồ hôi chảy dài. Cô chỉ có thể khóc và run rẩy trong tuyệt vọng.

Một gã cầm điện thoại quay cận cảnh, cười dâm đãng:

“Nè, quần em ấy muốn nói gì kìa.”

Gã khác sờ soạng quần lót, miết mạnh vào chỗ kín đang run rẩy:

“Quần hàng hiệu luôn! Mắc tiền lắm đấy.”

Minh Thư khóc nức nở, hai tay kháng cự nhưng bị bẻ quặt ra sau:

“Dừng lại! Dừng lại đi!! Đừng có đụng vào đó!!”

Một gã kéo quần lót thít chặt, ngón tay miết vào hột le:

“Hột le nó cứng ngắc rồi này!”

Rồi gã luồn tay vào quần lót, sờ trực tiếp lên lồn cô. Ngón tay thô ráp chà xát hột le, nước dâm nhớp nháp chảy lênh láng.

“Em ướt rồi à, Minh Thư? Em nứng vì biết bọn anh sắp hiếp em à?” gã cười dâm đãng.

Minh Thư giãy giụa điên cuồng:

“Không…! Tôi không…!”

Gã kia cởi phăng quần lót cô xuống:

“Quay vài cảnh với cái lồn ướt nhẹp này nào!”

“Không…..Đừng có quay nữa!!!”

Cô cố co chân, che lồn và mông lại, mặc kệ cặp vú đang bị bóp bú.

“Dừng lại! Đừng có nhìn!!”

Gã kéo tay cô ra, cười gằn:

“Che làm gì thế em ơi!”

Gã sau lưng giữ hai bên đùi, banh rộng chân cô:

“Đấy. Quay cho đẹp vào nhé.”

Cái lồn hồng hào của Minh Thư bị phô bày trần trụi.

“Uwaaaaaaaa!!!”

Cô hét thảm thiết, đôi mắt trợn to kinh hoàng.

Gã cầm máy quay zoom sát:

“Thưa quý vị và các bạn, lỗ của công chúa nó ngon lành, hồng hào thế đấy.”

Chúng banh rộng âm hộ, ngón tay nhấn vào lớp thịt mềm hồng hào.

“Mềm như miếng phô mai vậy!”

Minh Thư run rẩy dữ dội, miệng há ra thở hổn hển, chỉ biết khóc rên:

“Kh… Không…! Không!!!”

Gã khác banh rộng hai bên:

“Gì đây? Màng trinh à?”

Một gã zoom sát, hứng khởi:

“Gái trinh bây giờ hiếm lắm. Tao chưa thấy bao giờ.”

“Minh Thư, em còn trinh à?”

Cô ngập ngừng:

“Tôi… tôi không biết!”

Một gã túm cằm cô, ép ngẩng mặt:

“Trả lời kiểu gì vậy hả?”

Gã đang banh lồn đứng dậy, cởi quần, kê con cặc gân guốc to lớn vào cửa mình cô:

“Kiểm tra bằng cặc anh là biết ngay.”

Minh Thư run rẩy, nước mắt giàn giụa, giọng yếu ớt tuyệt vọng:

“Aaaah… Không! Không!! Tôi… tôi còn trinh!!! Nên làm ơn… Làm ơn đừng!!! AAH… AAAGH!!! Uwaaaaa!!!”

Gã sau lưng bóp vú bên phải, liếm vành tai cô. Gã phía trên bóp mạnh bầu ngực bên trái đến biến dạng, miệng cười dâm đãng, thúc mạnh cặc vào.

Dương vật to lớn đâm sâu, xé toạc màng trinh trong âm đạo chật hẹp. Mỗi cú nhấp rút đều phát ra tiếng “bạch bạch” ướt át, nước dâm lẫn máu trinh bắn tung tóe.

“Quay cho đẹp vào nhé!”

Gã đang đụ cười khoái trá:

“Tao là người đầu tiên, tự hào quá tụi bay ơi… Cặc tao đang đâm sâu vào lồn của một trinh nữ…”

Minh Thư khóc đến khản giọng, hai tay vô lực vung vẩy, cơ thể run rẩy theo nhịp thúc mạnh:

“Ah… Aah…!!!”

Cô bị đè chặt hoàn toàn, ngực bị bóp nắn đỏ ửng, miệng há ra thở hổn hển, nước mắt rơi không ngừng. Bọn thanh niên cười man rợ, máy quay zoom sát chỗ giao hợp, ghi lại từng chi tiết nhục nhã.

Gã nhấp liên tục, lồn Minh Thư khít khao bó chặt con cặc đến mức mỗi lần rút ra kéo theo một đoạn thịt hồng.

“Gái trinh là như vậy á hả, bót quá tụi bây ơi, haha!”

Những bàn tay khác bóp véo núm vú, miệng ngậm mút mạnh, tiếng chụt chụt vang dồn dập.

Bọn thanh niên càng hung hãn. Chúng thay phiên hành hạ cô không ngừng.

Một gã túm tóc kéo mạnh, kề cặc to sát miệng:

“Anh phá trinh luôn miệng cùng nhé! Mở miệng ra!”

Gã bóp má ép cô há miệng, nhét sâu con cặc hôi thúi vào họng. Minh Thư giãy giụa, chỉ phát ra tiếng ú ớ:

“Ugh…! Nghe…! Aagh!!”

“Dừng có dại mà cắn nhé, cắn là bọn anh giết em đấy!”

Trong xe ngột ngạt và dâm loạn. Minh Thư bị đè chặt, cơ thể trắng trẻo ướt đẫm mồ hôi. Gã đụ lồn túm mông trắng mịn, thúc mạnh bạo từ phía sau. Tiếng “bạch bạch” kinh tởm vang lên, nước dâm bắn tung tóe.

“Được một em xinh tươi như vậy thối kèn… cứ như đang mơ vậy…”

Minh Thư miệng ngậm đầy cặc, rên rỉ thảm thiết:

“Uuh… Nngh…! Ahh…!!”

Cô không còn sức kháng cự, chỉ run rẩy theo từng nhịp đụ mạnh. Hai bầu ngực bị bóp véo, dương vật ra vào dồn dập.

“AH… TAO SẮP RA RỒI!!!”

Với tiếng gầm man rợ, gã phun tinh dịch nóng hổi sâu vào âm đạo. Tinh dịch trắng đục tràn ra ngoài, chảy dài xuống đùi. Đồng thời, gã phía trước bắn đầy vào cuống họng cô.

Minh Thư trợn mắt vô hồn, nước mắt lăn dài. Cô nôn thốc tinh dịch trong khi tinh dịch trào ra từ lồn.

Không khí dâm loạn kinh tởm. Bọn chúng thay phiên đụ cô từ mọi phía. Tinh dịch bắn đầy vào âm đạo, miệng, mặt, tóc, ngực. Minh Thư hét thảm thiết, run rẩy, nước mắt hòa lẫn tinh dịch.

Cô bị bắn đầy từ đầu đến chân, âm đạo co thắt liên hồi, nước dâm và tinh dịch lênh láng. Bọn chúng cười man rợ, tiếp tục bóp vú, véo núm, thay phiên đụ và xuất tinh không ngừng.

Minh Thư ngất lướt ngất léo không biết bao lần. Dù tỉnh hay ngất, cô vẫn bị xâm nhập dã man. Cơ thể cô bị tinh dịch bao phủ dày đặc.

Cả bốn tên hành hạ cô suốt buổi tối.

Khi chiếc xe van dừng trước cổng nhà, chúng ném cô — hoàn toàn trần truồng, dính đầy tinh dịch — ngồi trên bậc thềm.

Máy quay zoom sát âm đạo sưng đỏ co thắt, khuôn mặt dính bết tinh dịch, đôi mắt vô hồn.

Một gã cười nham hiểm:

“Bọn anh nhắc lại, cấm báo cảnh sát. Nếu không, bọn anh sẽ tung đoạn phim này lên mạng, nghe chưa?”

“Hẹn gặp lại, Minh Thư! Cho bọn anh gửi lời chào chú em nhé!”

Chiếc xe lao đi trong đêm.

Minh Thư ngồi co ro trước cửa nhà, trần truồng, dính đầy tinh dịch. Nỗi nhục nhã và kinh hoàng bao trùm lấy cô. Cô lẩm nhẩm, giọng vỡ òa:

“Chú…??? Chú tôi…???”

3.5 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tiểu Di Tử

Ai đọc truyện thì cho bé xin cái bình luận lấy động lực viết với

Tiểu Di Tử

Viết mãi mà không thấy lên tay, buồn

Bonjekmen

Kịch bản của bạn thì có tiềm năng, nhưng viết thì đúng là chán thiệt.
Cấu trúc truyện thì lủng củng, thiết lập mở đầu chưa hoàn chỉnh mà đã vội vàng nhảy sang phát triển cốt truyện.
Mình nghĩ bạn nên viết theo kiểu khiêu dâm hoàn toàn: với bối cảnh, hành động lời thoại trọn vẹn. Chứ đi theo hướng cốt truyện mà viết chán như này thì một thời gian sau nản cũng bỏ luôn truyện thôi.

Lần cuối chỉnh sửa 10 ngày trước bởi Bonjekmen
Tiểu Di Tử

Dạ em cám ơn góp ý ạ, để truyện sau em cố gắng hơn, bây giờ ráng tiếp cho hết truyện này lấy kinh nghiệm