Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

Chương 3: Khám Thân Thể Nhục Nhã

Ngày 16 tháng 9.

Chiếc xe tù dừng lại trước cổng một tòa nhà kiên cố, cao lớn, với tháp canh cao ngất. Trần Minh Thư ngồi co ro ở ghế sau, hai tay bị còng chặt trước bụng, đầu cúi gằm. Bộ quần áo tù nhân màu xám nhạt ôm sát cơ thể mảnh mai của cô.

Cửa xe mở ra.

Minh Thư ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Bức tường cao ngất, hàng rào sắt dày đặc, và những ô cửa sổ có song sắt kiên cố hiện ra trước mắt cô. Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt bao trùm lấy mọi thứ.

Cô bị lôi xốc đứng dậy, đôi chân run rẩy bước xuống xe. Hai tên cai tù mặc đồng phục xám túm chặt hai cánh tay cô, dẫn vào bên trong tòa nhà.

Minh Thư cắn chặt môi, nước mắt lặng lẽ trào ra khóe mắt. Cô không biết phía trước đang chờ đợi mình những gì. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô đã cảm nhận được đây không phải là một trại cải tạo bình thường.

Năm 20XX.

Với tình trạng những thanh thiếu niên nam và nữ phạm tội ác nghiêm trọng ngày càng nhiều, người dân yêu cầu chính quyền phải trừng phạt chúng thật nghiêm khắc.

Để đáp ứng nguyện vọng của công chúng, một số trại cải tạo đặc biệt đã được thành lập. Những thanh thiếu niên phạm tội lớn sẽ bị gửi đến đây để sửa đổi những hành vi không phù hợp. Ngoài chương trình giáo dục bắt buộc, nơi này còn áp dụng những biện pháp “đặc biệt” khác.

Họ gọi nơi đây là…Thánh Ngục Học Viện – Học Viện Asmodeus.

Minh Thư bị hai tên cai tù dẫn vào bên trong. Cô đi qua hành lang dài, ánh đèn neon lạnh lẽo chiếu xuống, không khí ngột ngạt và đáng sợ.

Minh Thư ngẩng đầu nhìn tấm biển lớn treo trước cửa phòng: 医務室 – PHÒNG Y TẾ.

Cửa phòng mở ra. Bên trong là một người phụ nữ khoảng 26 tuổi đang đứng chờ sẵn. Cô ta mặc áo blouse trắng dài, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng cổ áo cực sâu, để lộ rõ khe ngực trắng mịn và đầy đặn. Chiếc váy zip ngắn cũn cỡn ôm sát vòng eo thon, đôi chân dài miên man khoác thêm đôi boots da cao gót. Khuôn mặt V-line xinh đẹp, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt sau cặp kính gọng mỏng ánh lên vẻ dâm tà khó tả.

Cô bác sĩ mỉm cười, giọng ngọt ngào nhưng mang theo chút gì đó khiến người ta rùng mình:

“Chào mừng.”

Bác sĩ khẽ cười, đưa tay cầm hồ sơ lên, ánh mắt quét qua cơ thể Minh Thư từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng:

“Em là học sinh mới phải không?

Minh Thư đứng đờ người ra, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên. Cô lắp bắp:

“Học sinh mới…?”

“Ôi trời…? Em không biết sao? Đây không chỉ là nhà tù à…? Mà còn là một học viện nữa đấy!”

“ Học viện…?”

Chính xác…”

Bác sĩ nữ đẩy gọng kính lên, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu và dâm tà. Cô ta khẽ nghiêng người, ánh mắt quét dọc theo cơ thể Minh Thư như đang đánh giá một món đồ.

“Nơi đây sẽ giáo dục những đứa trẻ như em. Những người đã phá luật và trở thành tội phạm…”

“Sau này, em sẽ được biết chi tiết…Quan trọng hơn, bây giờ…”

Cô ta đưa tay ra, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vai Minh Thư, rồi nói bằng giọng ra lệnh:

“Cởi quần áo ra cho tôi.”

Minh Thư trợn mắt kinh ngạc, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và hoảng loạn:

“Hả…?”

Cô vô thức lùi lại một bước, hai tay ôm chặt lấy ngực, toàn thân run lên bần bật. Ánh mắt bác sĩ sau cặp kính vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng rõ ràng đang lóe lên sự hưng phấn khó che giấu.

Bác sĩ bước lại gần hơn, giọng ngọt ngào nhưng đầy uy quyền:

“ Chúng tôi luôn kiểm tra sức khỏe những người mới đến trường. Chúng tôi không thể để mầm bệnh lọt vào đây được.”

Minh Thư đứng chết lặng, hai tay ôm chặt lấy ngực, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Cô liếc mắt e ngại về phía hai gã cai tù vẫn đang đứng im sau lưng, ánh mắt thô bạo không rời khỏi cơ thể cô. Tim cô đập thình thịch, hai chân run run.

“Nh… nhưng…mấy người đó…”

Bác sĩ nữ khẽ cười, ánh mắt sau cặp kính lóe lên sự thích thú. Cô ta khoanh tay trước ngực, giọng ngọt nhưng đầy áp lực:

“Bây giờ mà em còn biết xấu hổ sao? Kệ bọn họ đi.”

Cô lắp bắp, giọng nhỏ đến mức gần như không thành tiếng. Hai bàn tay siết chặt mép áo, không dám cởi ra. Ý nghĩ phải lột sạch quần áo trước mặt ba người lạ — trong đó có hai đàn ông — khiến Minh Thư muốn độn đất mà chui xuống.

“ Nhưng…bọn họ là…”

Bác sĩ cau mày, giọng trở nên sắc bén hơn, chỉ tay về phía Minh Thư:

“Nhanh lên! Không có thời gian đâu!

Mấy người đó… kệ bọn họ.”

“V… vâng… thưa cô…”

Cô cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng. Cô run rẩy đưa tay kéo khóa áo, nhưng động tác cực kỳ chậm chạp và ngượng ngùng. Hai gã cai tù đứng sau vẫn không nhúc nhích, ánh mắt dán chặt vào cô với vẻ thèm thuồng lộ rõ.

Cô chậm rãi cởi từng món đồ dưới ánh mắt của ba người. Chiếc áo tù nhân xám nhạt rơi xuống sàn. Tiếp theo là quần tù. Minh Thư đứng đó chỉ còn lại bộ đồ lót ren đen mỏng manh — chiếc bra ren ôm sát hai bầu ngực đầy đặn và chiếc quần lót ren nhỏ xíu che vừa phần tam giác kín đáo.

Cô vội vàng dùng hai tay che ngực và hạ bộ, khuôn mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, nước mắt lưng tròng.

“Chưa được.”

Bác sĩ nữ cau mày, giọng lạnh lùng:

“Cởi thứ đó luôn.”

Minh Thư cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng. Cô vòng hai tay ra sau lưng, ngón tay run rẩy tháo móc gài chiếc bra ren đen. “Snap” một tiếng nhỏ vang lên.

Nhưng thay vì cởi ra, cô vội vàng ôm chặt hai tay trước ngực, giữ chặt chiếc bra không cho rơi xuống. Toàn thân cô co rúm lại, ngồi thụt xuống sàn, hai chân khép chặt, giọng run run đầy xấu hổ:

““Không!!! Đừng!!! Em… em không làm được!!! Ít nhất thì…hãy cởi ở nơi không có đàn ông chứ…”

Bác sĩ nữ nhíu mày, ánh mắt sau cặp kính trở nên lạnh lùng và không kiên nhẫn.

“ Tôi e là điều đó không được chấp nhận.”

Cô ta giơ tay ra hiệu cho hai gã cai tù đứng sau.

Ngay lập tức, hai gã đàn ông to lớn lao tới. Một gã túm chặt hai cánh tay Minh Thư từ phía sau, gã kia giữ vai cô. Chúng mạnh bạo kéo hai tay cô ra sau lưng.

Minh Thư giãy giụa điên cuồng, nhưng sức cô làm sao chống lại hai gã đàn ông khỏe mạnh. Chiếc bra ren đen rơi xuống đất. Cặp vú trắng hồng, căng tròn, đầy đặn của cô lập tức bật ra ngoài, lắc lư mạnh mẽ theo động tác giãy giụa.

“!!!”

Minh Thư trợn mắt kinh hoàng, miệng há to nhưng không thành tiếng. Khuôn mặt cô đỏ bừng đến mức như sắp nổ tung, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô cố gắng co người lại, nhưng hai tay bị khống chế chặt sau lưng khiến cô không thể che đậy gì nữa.

Hai bầu ngực to đẹp của cô hoàn toàn phơi bày trước ánh mắt thèm thuồng của ba người. Núm vú hồng hào run run theo từng nhịp thở gấp gáp.

Bác sĩ mỉm cười hài lòng, ánh mắt dâm tà quét chậm rãi trên cơ thể trần truồng của Minh Thư.

“ Em nghĩ là họ dám để tôi ở lại với một tên tội phạm à? Tôi nói rồi, chúng ta không có thời gian đâu. Từ giờ chúng tôi sẽ phải thúc ép em.”

Bác sĩ nữ liếc xuống dưới, nụ cười trên môi càng lúc càng dâm đãng:

“Ở dưới chưa cởi kia…”

Một gã cai tù lập tức cúi xuống, bàn tay thô ráp túm chặt cạp quần lót ren mỏng của Minh Thư. Cô hoảng sợ:

“ A..Không phải chổ đó…”

“Rẹt!!!”

Với một lực kéo mạnh, chiếc quần lót đen mỏng bị lột phăng xuống tận mắt cá chân.

“KH… KHÔNG…!!!”

Minh Thư giãy giụa điên cuồng, nhưng hai gã cai tù lập tức nắm chặt hai bên đùi cô, dùng sức kéo dãn rộng hai chân cô ra. Cơ thể cô bị ép thành tư thế M dạng, hoàn toàn không che đậy được gì.

Lồn cô — hồng hào, khít khìn, đang run run co thắt — phơi bày trọn vẹn trước ánh mắt của ba người. Hai gã cai tù cười man rợ, ánh mắt dán chặt vào chỗ kín nhất của cô. Bác sĩ thì chậm rãi cúi xuống, quan sát kỹ lưỡng, miệng vẫn giữ nụ cười thỏa mãn.

Minh Thư khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi như mưa, giọng vỡ òa trong tuyệt vọng và nhục nhã tột độ:

“Đừng… Đừng nhìn!!!

TÔI XIN CÁC NGƯỜI…!!!”

Nhưng không ai nghe. Cô bị giữ chặt, hai chân dang rộng hết cỡ, toàn bộ cơ thể trần truồng và nhạy cảm nhất đều bị phơi bày không thương tiếc.

Bác sĩ nữ cúi thấp người xuống giữa hai chân Minh Thư đang bị dạng rộng. Cô ta cầm cây bút bi, dùng đầu bút lạnh ngắt chạm vào lồn hồng hào của cô, chậm rãi vạch hai bên mép thịt ra.

“Hmmmm mm?Có vẻ như em chưa quen với việc bị nhìn như vậy nhỉ…”

Minh Thư giật bắn, toàn thân co cứng, nước mắt tuôn rơi.

“Hồng hào chưa kia! Khít nhỉ, không có lỏng lẻo lắm…”

Đầu bút dính đầy nước dâm trong suốt của Minh Thư. Bác sĩ thong thả rút bút ra, đưa lên miệng, thè lưỡi liếm một cách dâm đãng.

Minh Thư run rẩy, giọng vỡ òa vì nhục nhã:

“Đừng…!!Đó… đó là vì…”

Bác sĩ liếm sạch đầu bút, mỉm cười thỏa mãn, rồi nói tiếp:

“Sao cũng được”

Cô ta đứng dậy, chỉ về phía cái cân ở góc phòng:

“Đầu tiên, chúng ta sẽ lấy các số đo…

Bước đến cái cân đằng kia đi.”

Bác sĩ nữ cầm thước dây, quấn quanh ngực Minh Thư từ phía sau. Hai bầu ngực đầy đặn bị ép chặt, núm vú hồng hào cương cứng vì lạnh và xấu hổ.

“Ngực em là 89.”

Minh Thư cắn chặt môi, hai tay cố gắng che ngực, giọng run run:

“Em… em mặc lại đồ được chưa?”

Bác sĩ mỉm cười, lắc đầu:

“Chưa đâu. Giờ đến phần đo đặc chuyên sâu.”

Cô ta lấy ra chiếc thước kẹp chữ F kim loại lạnh ngắt. Minh Thư cứng người nhìn thứ đó trên tay bác sĩ, vừa la “Ah” một tiếng đã bị hai gã cai tù giữ lấy hai tay, khống chế cô.

Bác sĩ dùng tay trái nâng nhẹ một bầu ngực, tay phải kẹp thước vào núm vú, siết nhẹ để đo.

“HYA…!! Lạnh quá!!”

Minh Thư rên lên một tiếng nhỏ, toàn thân giật nhẹ, hai má đỏ bừng. Cô cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng nhưng cố gắng kìm nén, không dám giãy giụa mạnh. Cặp vú đầy đặn run run dưới chiếc thước kẹp lạnh giá.

Bác sĩ nữ nhìn số đo trên thước kẹp, khẽ lắc đầu, vẻ chưa hài lòng. Cô ta đưa hai ngón tay lại gần, dùng đầu ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ vào núm vú hồng hào của Minh Thư.

“ Xẹp lép như thế này thì đo không được chính xác cho lắm.”

Minh Thư giật nảy người, mắt mở to kinh ngạc:

“Cô… cô định làm gì!?”

Bác sĩ không trả lời, chỉ mỉm cười dâm tà. Ngay lập tức, cô ta véo mạnh núm vú, vặn xoay và kéo mạnh ra phía trước.

“AAHHH!!! Đau… Đau quá!!!”

Minh Thư hét lên thảm thiết, toàn thân giật giật dữ dội. Núm vú bị kéo dài ra, đau rát đến run rẩy. Nhưng xen lẫn trong cơn đau là một cảm giác lạ lùng, nóng ran lan tỏa khiến cô càng thêm hoảng loạn.

Bác sĩ vẫn không buông, dùng kẽ ngón tay kẹp chặt núm vú, bàn tay kia thì bóp mạnh hai bầu vú căng tròn, trắng hồng của Minh Thư. Ngón tay ấn sâu vào da thịt mềm mại, bóp nhão hai quả vú to đẹp.

“Trong em hứng chưa kìa! Để thường quá rồi!”

Minh Thư khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi như mưa, miệng há ra rên rỉ không ngừng:

“KHÔNG…!!!

Làm ơn… Dừng lại!!!

AAHHH!!!”

Cô giãy giụa yếu ớt, nhưng hai tay vẫn bị giữ chặt sau lưng. Cặp vú bị bóp mạnh, núm vú bị véo kéo liên tục khiến cô vừa đau đớn tột độ, vừa cảm nhận được những cơn run rẩy khó chịu lan xuống dưới bụng.

Bác sĩ cười khẽ, ánh mắt sau cặp kính nhìn núm vú đang cương cứng của Thư đầy thỏa mãn và ham muốn:

“Fufufu… Phải to như vậy chứ!”

Bác sĩ nữ lại đưa chiếc thước kẹp chữ F ra, kẹp chặt vào núm vú của Minh Thư, siết mạnh hơn một chút rồi ghi chép.

“Xem nào… 1,2cm.”

Minh Thư thở dốc hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, nước mắt lăn dài trên má. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy vì những lần véo kéo trước đó.

Bác sĩ mỉm cười, giọng ngọt ngào nhưng đầy nguy hiểm:

“Tiếp theo là khu dưới.”

Minh Thư chưa kịp hoàn hồn thì một gã cai tù to lớn bước tới. Gã túm chặt hai bên đùi Minh Thư, bế bổng cả người cô lên khỏi sàn. Hai chân cô bị dạng rộng hết cỡ, lồn hồng hào không một sợi lông hoàn toàn phơi bày ra ngoài.

“KH… KHÔNG…!!!

AHHHHH!!!”

Minh Thư hoảng sợ hét lên thảm thiết, hai tay giãy giụa trong không khí. Cơ thể cô bị treo lơ lửng, hai chân dang rộng một cách nhục nhã, mọi thứ kín đáo lại lần nữa bị phơi bày trước mặt bác sĩ.

Bác sĩ nữ khẽ cười, ánh mắt dâm tà sau cặp kính nhìn chằm chằm vào lồn Minh Thư đang ướt nhẹp.

“Phụ nữ với nhau cả mà, ngại ngùng gì chứ…”

Cô ta đưa ngón tay quẹt nhẹ một dòng nước dâm trong suốt đang chảy ra từ lồn Minh Thư, rồi đưa lên miệng liếm chậm rãi.

“ Uhm, vị ngon thật !”

“Em hư thật đấy!! Ướt nhẹp khi được bác sĩ kiểm tra hả?”

Minh Thư run rẩy dữ dội, hai chân bị dạng rộng. Bác sĩ tiếp tục dùng ngón trỏ và ngón cái véo nhẹ hột le đang cương cứng của cô, ngón giữa díu vào phần thịt hồng hai bên mép lồn, chọc nhẹ.

“Fufufu… Em không cần giấu diếm đâu.”

Bác sĩ cười khẽ, ngón tay véo mạnh hơn vào hột le, xoay và kéo nhẹ, khiến Minh Thư giật bắn người, nước dâm chảy ra nhiều hơn.

Minh Thư thở hổn hển, hai bầu ngực phập phồng, toàn thân nóng ran vì cảm giác tê tê lan từ hột le xuống dưới. Cô vừa đau vừa sướng đến mức không kìm được những tiếng rên nhỏ thoát ra.

Minh Thư cắn chặt môi, cố kìm nhưng vẫn không nhịn được, giọng run run van xin:

“Làm ơn… Dừng lại… AH!! AHAAA…”

Bác sĩ nữ mỉm cười dâm tà, ngón trỏ và ngón cái tiếp tục vặn xoáy mạnh hột le đang sưng cứng của Minh Thư. Ba ngón tay còn lại thì díu sâu vào lồn cô, móc ra vào dồn dập với tốc độ nhanh và mạnh.

“AH…!!! AAHHH…!!! AAAHHH…!!!”

Minh Thư hét lên thảm thiết, hai mắt trợn ngược, miệng há to. Cơ thể cô giật giật dữ dội, hai bầu ngực lắc lư mạnh mẽ. Nước dâm trong suốt tuôn ra nhày nhụa theo từng nhịp móc tay của bác sĩ, ướt đẫm mép lồn và sàn nhà.

“Hya… Hya…!!!”

Bác sĩ vẫn không dừng, ngón tay móc sâu hơn, chạm vào điểm nhạy cảm bên trong, vừa móc vừa vặn mạnh hột le.

Minh Thư nứng đến đỉnh điểm, toàn thân run lẩy bẩy, nước dâm phun ra thành tia nhỏ liên tục. Cô khóc nức nở, giọng vỡ òa:

“Làm ơn… Dừng lại… AH… AAHHH!!!”

Gã cai tù đang bế Thư cười đê tiện:

“ Này này, đừng nói là em vừa mới ra đó nhé ???”

Bác sĩ mỉm cười hài lòng, ánh mắt lóe lên sự thỏa mãn:

“Em thích giả vờ là một cô gái ngượng ngùng, yếu ớt như vậy à?”

Bác sĩ rút ngón tay ra, nước dâm dính dài thành sợi. Cô ta lấy chiếc thước kẹp chữ F, kẹp chặt vào hột le đã sưng cứng hết cỡ của Minh Thư, siết nhẹ rồi đọc số đo:

“Là… 8mm. Cơ thể em có số đo thật lý tưởng !!”

Bác sĩ nữ cầm một thanh hình trụ dài và to lớn, đường kính gần bằng cổ tay cô ta, bên trên có vạch chia độ dài rõ ràng. Cô ta đưa thanh đo lại gần lồn Minh Thư đang ướt nhẹp và co thắt.

“Tiếp theo. Chúng ta sẽ đo chiều sâu âm đạo”

Không một lời báo trước, bác sĩ ấn mạnh thanh đo vào sâu trong lồn Minh Thư.

“Làm ơn… Dừng lại!!! AH… KYAA…!!!”

Minh Thư hét lên thảm thiết, hai mắt trợn ngược, miệng há to. Cơ thể cô giật bắn dữ dội khi bị thứ đồ to lớn xâm nhập đột ngột. Nước dâm bắn tung tóe theo từng centimet thanh đo chui vào.

Bác sĩ vẫn giữ bình tĩnh, đẩy sâu hơn một chút rồi dừng lại, quan sát vạch số:

“Âm đạo em sâu 7cm.”

Cô ta khẽ lắc đầu, vẻ chưa hài lòng:

“Nhưng có vẻ số đo này vẫn chưa chính xác nhỉ.”

Nói xong, bác sĩ dùng lòng bàn tay ấn mạnh xuống đáy thanh đo. Với một lực đẩy dứt khoát, thanh đo chui tọt sâu hoàn toàn vào trong lồn Minh Thư. Lòng bàn tay nữ bác sĩ áp sát vào mép lồn của Thư.

“AAHHHH!!!

KHÔNG…!!!

AH… AAAHHH!!!”

Minh Thư cong người lên hét lớn, nước mắt tuôn rơi như mưa, hai tay giãy giụa trong không khí. Lồn cô bị xé toạc bởi thanh đo to lớn, nước dâm chảy ra lênh láng theo từng nhịp co thắt đau đớn.

“Yên nào! Em đang gây khó dễ cho cô đấy.”

Bác sĩ nữ mỉm cười dâm tà, dùng lòng bàn tay ấn mạnh thêm vài lần nữa. Thanh trụ đo to lớn bị đẩy sâu hơn, đầu kia nhồi mạnh vào tận cổ tử cung của Minh Thư.

“AAHHH!!! AAAHHH!!!”

Minh Thư hét lên thảm thiết, hai mắt trợn ngược, cơ thể cô giật giật dữ dội.

Bác sĩ quan sát vạch số trên thanh đo, khẽ gật đầu:

“Khoảng 10,4cm.”

Cô ta chậm rãi rút thanh trụ ra. Một dòng nước dâm trong suốt theo đó chảy lênh láng xuống sàn. Minh Thư như mất hết sức lực, toàn thân mềm nhũn, rũ người dựa hoàn toàn vào ngực gã cai tù đang bế cô. Hai chân cô vẫn bị dạng rộng, lồn đỏ hồng sưng mọng, âm đạo mở to co thắt liên hồi, nước dâm vẫn nhỏ giọt không ngừng.

Gã cai tù cười man rợ, hai tay vẫn giữ chặt đùi Minh Thư.

“ Này Minh Thư, nghe nói em đã vui vẻ với kha khá con trai rồi nhỉ…phải không ?”

Nghe ả bác sĩ hỏi, Thư ngạc nhiên, dù còn mệt vẫn cố hỏi:

“ Hả??..Làm sao mà cô biết về…”

Cô ta cắt ngang câu hỏi của Thư ngay lập tức, giọng ngọt nhưng đầy uy quyền:

“Không có tốt đâu nhé! Em còn trẻ nên đừng có bất cẩn…”

Minh Thư run rẩy, hai mắt mở to đầy sợ hãi. Bác sĩ quay người lấy từ khay dụng cụ một chiếc mỏ vịt kim loại sáng loáng, to lớn và lạnh ngắt.

“Để phòng hờ, chúng ta sẽ tiếp tục với vài bài kiểm tra về bệnh hoa liễu. Đừng có động đậy nhé, không là đau lắm đấy!!!”

Cô ta cúi xuống giữa hai chân Minh Thư, dùng một tay banh nhẹ mép lồn, tay kia cầm mỏ vịt ấn mạnh vào sâu bên trong.

“Không…!!! Đừng… Làm ơn…!!!”

Minh Thư hét lên thảm thiết, toàn thân giật bắn. Chiếc mỏ vịt lạnh buốt chui vào lồn cô, rồi bác sĩ vặn tay, mở rộng hai cánh kim loại ra.

“AAHHH!!! Đau… Đau quá!!!

Dừng lại… Làm ơn… Dừng lại!!!”

Chiếc mỏ vịt mở toang lồn Minh Thư ra, phần âm đạo hồng hào cùng cổ tử cung bên trong được phơi bày hoàn toàn.

Nữ Bác sĩ cúi thấp người, quan sát kỹ bên trong âm đạo Minh Thư. Cô ta khẽ cười, giọng đầy hứng thú:

“Ăn chơi sa đọa như thế mà âm đạo em vẫn sạch sẽ và xinh xắn như vậy.”

Ả dùng một thanh nhíp y tế mảnh dài, chọt nhẹ vào lỗ cổ tử cung nhỏ bé của Thư:

“ Tử cung cũng vậy nhỉ!”

Bác sĩ dùng dụng cụ nhỏ gắp nhẹ một mảnh màng trinh mỏng còn sót lại, rồi nói tiếp:

“Fufu… Còn vài mảng màng trinh dính lại kia. Em mới mất trinh gần đây phải không?”

Cô ta cầm một ống hút nhỏ hơi cong ở đầu, luồn nhẹ vào cổ tử cung của Minh Thư, hút một ít dịch nhờn trong suốt ra, nhỏ vào chiếc cốc lấy mẫu.

“Tôi sẽ lấy vài mẫu dâm thủy để kiểm tra sau.”

Minh Thư đau đớn và nhục nhã tột độ, hai chân run lẩy bẩy, miệng há ra rên rỉ không ngừng:

“AH… HAA…!!! KH… KHÔNG…!!! XONG CHƯA VẬY…?”

“ Chưa đâu.”

Cô ta xoa nhẹ quanh lỗ đít hồng hào đang co thắt của Minh Thư, sau đó banh rộng hai bên mông bằng một tay, tay kia díu mạnh hai ngón vào sâu bên trong.

Minh Thư cắn chặt răng, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân run lên bần bật. Cô cố gắng chịu đựng, nhưng giọng vẫn vỡ òa trong đau đớn và nhục nhã:

“AH…Fuu….!!!

Bác sĩ cười khẽ, ngón tay móc sâu hơn, xoay mạnh bên trong lỗ đít chật hẹp:

“Sao đút ngón tay vào dễ dàng thế này! Đây không phải lần đầu của em đúng không?”

Minh Thư giật bắn người, nước mắt tuôn rơi như mưa. Hai tay cô bấu chặt vào bàn khám, cơ thể run lẩy bẩy, cố gắng kìm nén những tiếng rên đau đớn thoát ra từ cổ họng.

“ Làm ơn…Đừng có làm nữa… Việc này… quá tàn nhẫn…”

Bác sĩ nữ không dừng lại, ánh mắt dâm tà lóe lên. Cô ta díu hai ngón trỏ và ngón giữa sâu vào lồn Minh Thư, ngón áp út và ngón út thì ấn mạnh vào lỗ đít chật hẹp, trong khi ngón cái xoa mạnh, nhấn liên tục lên hột le đang sưng cứng.

“Khi tôi thăm dò cả hai lỗ, em phản ứng mãnh liệt thật! Các cơ co thắt của em hoạt động rất tốt.”

Minh Thư cong người lên, mắt trợn ngược, miệng há to gào thét:

“AH…!!! FUAA…!!!

Bác sĩ quay sang hai gã cai tù, ra lệnh ngắn gọn:

“Hai người… bóp vú em nó cho tôi!”

Hai gã cai tù cười man rợ, lập tức túm lấy hai bầu ngực căng tròn của Minh Thư. Chúng chia nhau mỗi bên một bầu vú, véo mạnh núm vú hồng hào, kéo giật qua kéo lại như món đồ chơi, bóp mạnh đến mức da thịt tràn ra giữa kẽ ngón tay.

AH… AAHHH!!! HA… HAA…!!!”

Minh Thư gào lên thảm thiết, nước mắt chảy như mưa. Cơ thể cô bị kích thích dữ dội từ cả trên lẫn dưới — ngón tay móc sâu hai lỗ, hột le bị xoa mạnh, hai bầu vú và núm vú bị bóp véo không thương tiếc. Nước dâm chảy liên tục theo nhịp ngón tay ra vào, toàn thân cô run lẩy bẩy, gần như không còn sức khóc nữa.

Minh Thư không còn sức kháng cự. Cơ thể cô cong lên dữ dội, hai mắt trợn ngược, miệng há to gào thét trong cực khoái tột độ.

“AH…!!! FUAAH…!!!

AAAHHH…!!! AAAHHH!!!”

Dòng dâm thủy trong suốt phun ra như mưa, bắn tung tóe khắp nơi. Đồng thời, một tia nước đái nóng ấm cũng không kìm được, phun mạnh ra ngoài, văng đầy lên tay, ngực và mặt bác sĩ nữ.

Bác sĩ mỉm cười dâm đãng, rút bàn tay ướt sũng ra, đưa ngón tay dính đầy dâm thủy và dịch hậu môn lên miệng mút sạch, rồi đưa lưỡi liếm chậm rãi những giọt nước đái đang chảy xuống khóe miệng.

Sau đó, cô ta ra lệnh cho hai gã cai tù:

“Thả cô ấy xuống.”

Hai gã buông tay. Minh Thư mềm nhũn như bùn, ngã vật ra sàn nhà, nằm dài nghiêng người, hai chân kẹp lại. Cơ thể cô run rẩy từng hồi, lồn và lỗ đít đỏ hồng sưng mọng, nước dâm lẫn nước đái vẫn rỉ ra từng giọt. Miệng há to thở dốc, lưỡi nhỏ thè ra , nước miếng chảy dài theo khóe miệng nhỏ giọt xuống sàn. Đôi mắt vô hồn như nhìn vào nơi hư vô nào đó.

Bác sĩ lau miệng, đứng dậy nói:

“Sắp tới bài phát biểu của hiệu trưởng học viện rồi đấy.

Mặc quần áo vào đi.”

Một gã cai tù nhìn xuống Minh Thư nằm rũ, cười khẩy:

“Bài kiểm tra đến đây là hết.”

Gã còn lại thì nói thêm với giọng đê tiện:

“Mặt em lúc phê trông ngoan hiền thật đấy. Không ai ngờ rằng em là con đĩ dâm đãng cả…”

Minh Thư nằm bất động trên sàn, chỉ còn biết thở dốc và run rẩy, nước mắt lặng lẽ trào ra.

—————————-

Một không gian rộng lớn, lạnh lẽo và uy nghi. Hàng trăm ghế ngồi đã được lấp đầy bởi các học viên nam và nữ mặc đồng phục. Hai bên là những gã cai tù đứng nghiêm trang canh giữ.

Trên khán đài cao, phía sau bục phát biểu là một bức phù điêu khổng lồ — thánh vật của học viện: Quỷ Đế Asmodeus. Con quỷ ba đầu với đầu bò và đầu dê hai bên, đầu giữa là một nữ quỷ xinh đẹp tóc dài, thân thể trần truồng da trắng tái, cặp vú to lớn gắn khuyên vòng ở núm vú, thân dưới phủ vảy rồng từ đùi xuống, bàn chân như chân vịt. Vùng háng lộ rõ lỗ lồn mở to, hột le to và mép lồn cũng đeo đầy khuyên, phía sau mông là một chiếc đuôi rồng cong vút.

Trần Minh Thư ngồi ở một hàng ghế giữa, hai tay đặt trên đùi, vẻ mặt mệt mỏi và hoảng loạn. Cô đã được mặc lại đồng phục học viện: áo thủy thủ trắng ngắn cũn, váy xếp ly ngắn ngủn lộ rõ đùi trắng. Trên cổ, hai cổ tay và hai cổ chân là năm chiếc vòng điện tử đang chớp đèn xanh nhạt chưa biết có tác dụng gì.

Bỗng nhiên, một gã cai tù đứng dậy, giơ tay hô to:

“Mọi người chú ý!!!”

Minh Thư ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt to tròn mở lớn.

Gã cai tù tiếp tục, giọng oang oang vang vọng khắp đại sảnh:

“Hiệu trưởng Lưu Hùng có đôi lời muốn nói với các em!!

Hãy chú ý lắng nghe!!!”

Toàn bộ đại sảnh lập tức im bặt. Minh Thư siết chặt hai tay, tim đập thình thịch, ánh mắt lo lắng nhìn về phía khán đài.

Toàn bộ học viên trong đại sảnh đồng loạt đứng dậy. Không khí trở nên nghiêm ngặt, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở. Hàng trăm học viên đứng nghiêm chỉnh, hai tay buông thẳng, ánh mắt hướng về khán đài.

“CLICK… CLICK… CLICK…”

Tiếng giày da vang lên dồn dập.

Từ cánh gà bên phải, một người đàn ông trung niên cao lớn, vóc dáng săn chắc bước ra. Ông ta mặc áo thun bó sát màu đen, quần kaki trắng, giày da đen bóng loáng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác da. Tóc vàng óng chẻ hai mái, đeo kính đen che kín đôi mắt. Đó là Hiệu trưởng Lưu Hùng.

Bên cạnh ông là một nữ cai tù khá xinh đẹp, dáng người thon gọn, cũng mặc đồng phục cai tù nghiêm chỉnh.

Cả hai long hành hổ bộ, bước đi uy nghi lên bục phát biểu cao nhất.

Minh Thư đứng trong hàng học viên, hai chân vẫn còn run nhẹ sau cuộc “khám” vừa rồi. Cô ngẩng đầu nhìn lên khán đài, lòng đầy lo lắng và bất an.

Toàn đại sảnh chìm trong sự im lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng bước chân vang vọng.

Hiệu trưởng cất giọng oang oang vang vọng khắp không gian rộng lớn:

“CHÀO MỪNG CÁC EM!”

Rồi ông ta cười lớn, giơ hai tay cao hơn, giọng đầy phấn khích và quyền uy:

“ĐẾN VỚI HỌC VIỆN ASMODEUS!!!”

Minh Thư ngồi giữa hàng học viên, toàn thân cứng đờ. Cô ngẩng đầu nhìn lên bục, đôi mắt to tròn mở lớn đầy kinh ngạc và hoảng sợ. Tim cô đập thình thịch, hai tay siết chặt mép váy đến trắng bệch.

(Học Viện Asmodeus… Đây thật sự là…)

Cô không dám nghĩ tiếp. Xung quanh là những học viên khác cũng đang đứng nghiêm trang, nhưng không khí ngột ngạt và đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ đại sảnh. Phía sau hiệu trưởng là bức phù điêu khổng lồ của Quỷ Đế Asmodeus — biểu tượng dâm dục của học viện — càng khiến Minh Thư cảm thấy lạnh gáy.

Hiệu trưởng vẫn đứng hiên ngang trên bục, hai tay dang rộng, nụ cười trên môi đầy ý nghĩa sâu xa.

3.5 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tiểu Di Tử

Ai đọc truyện thì cho bé xin cái bình luận lấy động lực viết với

Tiểu Di Tử

Viết mãi mà không thấy lên tay, buồn

Bonjekmen

Kịch bản của bạn thì có tiềm năng, nhưng viết thì đúng là chán thiệt.
Cấu trúc truyện thì lủng củng, thiết lập mở đầu chưa hoàn chỉnh mà đã vội vàng nhảy sang phát triển cốt truyện.
Mình nghĩ bạn nên viết theo kiểu khiêu dâm hoàn toàn: với bối cảnh, hành động lời thoại trọn vẹn. Chứ đi theo hướng cốt truyện mà viết chán như này thì một thời gian sau nản cũng bỏ luôn truyện thôi.

Lần cuối chỉnh sửa 10 ngày trước bởi Bonjekmen
Tiểu Di Tử

Dạ em cám ơn góp ý ạ, để truyện sau em cố gắng hơn, bây giờ ráng tiếp cho hết truyện này lấy kinh nghiệm