Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 4
Tác Giả: Tiểu Di Tử
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 13/06/2026
Chương 4: Lại Sa Lầy
Đại sảnh rộng lớn chìm trong không khí ngột ngạt. Tất cả học viên đứng nghiêm chỉnh, ánh mắt hướng về khán đài.
Hiệu trưởng bước ra giữa bục phát biểu, dang rộng hai tay với nụ cười rạng rỡ đầy quyền uy:
“CHÀO MỪNG CÁC EM ĐẾN HỌC VIỆN ASMODEUS!!!”
Ông ta dừng một chút, rồi tự giới thiệu:
“Xin tự giới thiệu, tôi là Hiệu trưởng Lưu Hùng.”
Minh Thư ngồi ở hàng ghế học viên, đôi mắt to tròn mở lớn, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Cô lắp bắp trong lòng:
(Học viện… Asmodeus…?)
Hiệu trưởng tiếp tục, giọng oang oang vang vọng khắp đại sảnh:
“Bọn rác rưởi các em đã được tập trung tại đây.”
“Kỷ luật thép và đội ngũ quản nhiệm.”
Ông ta cười lớn, ánh mắt sau cặp kính đen lóe lên sự tàn nhẫn:
“Sẽ trui rèn, thiêu đốt và tẩy sạch các em.”
“Cho đến khi bọn em trở thành thứ gì đó ích lợi, đó là nhiệm vụ của trưởng.”
Minh Thư siết chặt hai tay, toàn thân lạnh toát. Cô cảm nhận rõ ràng rằng, từ giây phút này trở đi, địa ngục thực sự đã bắt đầu.
Hiệu trưởng Kurushima dang rộng hai tay, giọng gầm vang như sấm, khí thế ngút trời:
“NHỮNG KẺ ĐÃ VI PHẠM PHÁP LUẬT NHƯ MẤY EM SẼ KHÔNG CÒN ĐƯỢC TỰ DO NỮA!!!”
Ông ta vung mạnh cánh tay, giọng càng lúc càng đanh thép:
“CÁC EM SẼ PHẢI CỐNG HIẾN HẾT MÌNH, TRỞ THÀNH NÔ LỆ CHO ĐẤT NƯỚC, CHO XÃ HỘI!”
Bỗng nhiên, một gã nam học viên đứng gần khán đài quát to, chỉ tay về phía hiệu trưởng:
“BỐT SỬA ĐÊ!!!”
“AI LÀ BỌN RÁC RƯỞI HẢ!?”
Hắn lao lên khán đài trong khi đám cai tù chưa kịp phản ứng, mặt đỏ bừng giận dữ, chỉ thẳng vào Hiệu trưởng và gầm lên:
“DÁM XÚC PHẠM BỌN TÔI HẢ LÃO GIÀ!!!”
Lưu Hùng xua tay với đám cai tù, cười nhét mép, chấn vấn:
“Cậu không thích rác rưởi à.”
“Tôi nói sai chỗ nào sao?”
Lời nói của hắn khiến gã học viên sững sốt:
“ HẢ????”
Hiệu trưởng Kurushima đứng trên bục, giọng lạnh lùng khinh miệt:
“Mấy người, không thể hòa nhập với cái xã hội này.”
“Còn thua cả con chó!!”
Ông ta dừng một chút, rồi tiếp tục với giọng đầy ngạo mạn:
“ Cái thứ rẻ mạt như vậy….”
“Trái ngược hoàn toàn với tôi. Vua của học viện này…”
Hiệu trưởng nhìn chằm chằm vào gã học viên, môi cong lên nụ cười lạnh lẽo, giọng đanh thép:
“Cậu cũng không ngoại lệ.”
“ ÔNG NÓI CÁI GÌ!!!!”
Học viên tóc đen lập tức phản ứng mạnh mẽ, vung nắm đấm lao vào hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Kurushima đột ngột rút súng ra, nhét thẳng nòng súng vào miệng gã học viên. “GHH!!?”
Gã học viên tóc đen trợn mắt kinh hoàng, mồ hôi túa ra như tắm.
Hiệu trưởng Kurushima giữ nguyên tư thế, nụ cười lạnh lẽo trên môi, giọng bình thản nhưng đầy sát khí:
“Xin giới thiệu với cậu, đây là súng, hàng thật.”
“Chỉ cần một cái bóp cò nhẹ nhàng là cậu sẽ chết.”
“Chúng ta có nên thử không nhi?”
Tiếng cò súng “Click” vang lên lạnh lẽo.
Gã học viên tóc đen run rẩy, mặt tái mét, ú ớ lắc lắc đầu.
Thấy vẻ hoảng sợ của gã kia, Hiệu trưởng Lưu Hùng thu súng về, giơ cao, chĩa thẳng lên trần nhà.
BẰNG!!!
Tiếng súng nổ vang trời, mảnh xi măng vỡ vụn rơi lả tả xuống đầu và người gã học viên kia. Gã hoảng loạn, hai tay ôm đầu, lập tức quỳ sụp xuống sàn run rẩy.
Kurushima hạ súng xuống, quăng mạnh khẩu súng về phía trước mặt gã học viên.
Cạch!
Hiệu trưởng Lưu Hùng chẳng thèm nhìn gã, giọng lạnh tanh:
“ Nếu cậu không chịu nghe lời..có hai lựa chọn cho cậu..”
“Dùng khẩu súng đó để tự sát… hoặc giết tôi.”
“ Tôi cho cậu chọn đấy”
Ông ta dừng một chút, rồi tiếp tục với nụ cười khinh miệt:
“Cậu có năm giây.”
Gã học viên ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực một tia hy vọng, lập tức chộp lấy khẩu súng bằng hai tay run run.
Lưu Hùng bắt đầu đếm.
“ MỘT”
“ HAI”
Gã học viên cầm súng, tay vẫn rung rẩy không biết làm sao.
“ BA”
“Bốn”
Áp lực lên gã học viên tăng vót.
“Nă….”
Lưu Hùng chưa kịp đếm hết, gã học viên hét to, chĩa súng về phía hắn.
“ Aaaaaaah…”
Ngay lúc này, nữ cai ngục đứng kế bên Lưu Hùng đã lao đến đè gã học viên xuống, khẩu súng bật khỏi tay văng ra xa. Cổ họng gã bị nữ cai tù dùng khuỷ tay đè ngạt thở, bắt đầu sùi bọt mép.
Hiệu trưởng Lưu đứng trên bục, dùng tay đẩy gọng kính, giọng lạnh tanh:
“ Vô dụng! Chưa đủ trình độ.”
Ông ta quay người, giọng oang oang vang vọng khắp đại sảnh:
“ CÒN MẤY NGƯỜI KIA, GHI NHỚ ĐIỀU NÀY..!”
“NƠI ĐÂY KHÔNG GIỐNG VỚI THẾ GIỚI BÊN NGOÀI, NƠI RÁC RƯỞI VÀ KẺ YẾU ĐƯỢC GIÚP ĐỠ.”
Hiệu trưởng tiếp tục, giọng đầy uy quyền và tàn nhẫn:
“AI KHÔNG TUÂN LỆNH TÔI, AI KHÔNG PHỤC VỤ TÔI, SẼ ĐỀU NHẬN LẤY MỘT CÁI CHẾT ĐAU ĐỚN!!”
Ông ta dừng lại một chút, rồi kết thúc bằng câu nói vang vọng:
“ĐÂY LÀ LUẬT CỦA HỌC VIỆN…”
Minh Thư cùng các học viên khác ngẩng đầu nhìn lên bục, đôi mắt to tròn đầy ngỡ ngàng.
—————————–
Ngày 18 tháng 9
Trần Minh Quân đi bộ trên con phố quen thuộc sau giờ học, ba lô vắt vai, vẻ mặt lo lắng. Anh lầm bẩm một mình:
“Trường giáo dưỡng nó như thế nào ấy nhỉ?”
Anh dừng chân, thở dài:
“Đã ba ngày rồi… Không biết bé Thư có ổn không?”
Minh Quân tiếp tục đi, ánh mắt vô tình liếc sang một cửa tiệm quen thuộc bên đường đang đóng cửa. Bảng hiệu “ Trần Hổ Store” vẫn còn đó, nhưng phía dưới ghi ”Đang sửa chữa”.
Anh đứng lại, ngạc nhiên:
“Đây là…Tiệm của bác mình…?”
Minh Quân dán sát trán vào tường kính, nhìn chăm chú vào cửa tiệm, giọng trầm xuống:
“Wow, nhớ hồi còn nhỏ mình hay đến đây chơi…”
Chợt anh thấy cha mình – Trần Hợi- đầu vẫn còn quấn băng gạt đang ở bên trong chỉ huy mấy người thợ sửa chữa.
Trần Minh Quân đẩy mạnh cửa tiệm, lao vào trong với vẻ mặt đầy kinh ngạc và giận dữ. Anh nhìn chằm chằm vào cha mình.
“Bố! Bố… Bố làm gì trong tiệm của bác vậy?”
Trần Hợi quay đầu lại, thấy là con trai mình liền cười hỏi:
“Sao thế Minh Quân?”
Minh Quân chỉ tay về phía cha, giọng run run vì tức giận:
“ Đừng có Sao thế vơi con”
“Đúng ra Yurina mới là người thừa kế chỗ này chứ, cô ấy—”
Trần Hợi quay lại, mặt lạnh tanh, giọng trầm thấp nhưng đầy áp lực:
“Fuu…có lẽ con không biết, nhưng…..”
Ông ta nhìn thẳng vào con trai, tiếp tục:
“Tội phạm không có quyền thừa kế, nghe chưa?”
Minh Quân ngẩn ra:
“ Hả..?”
Trần Hợi nhìn xa xăm, miệng nhết lên
“Con nhỏ đó đã mất quyền thừa kế.”
“Nên với tư cách là em của bác ấy, bố không còn cách nào khác là phải tiếp quản nơi này thôi. Kh…kh!
“ Nhưng….đó…”
Anh nhìn cha với ánh mắt hỗn loạn, không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
——————————
Sau bài diễn văn đầy khí thế của Hiệu trưởng Lưu Hùng, các học viên buộc phải ghi nhớ câc luật lệ của Học Viện.
Một, cử chỉ đúng mực.
Hai, chấp hành bất cứ mệnh lệnh nào của quản nhiệm.
Ba, cống hiến hết mình cho sự phát triển của đất nước.
Đây là luật của học viện…
Từ ngày đặt chân vào đây, Minh Thư mới thực sự hiểu rõ quy tắc khắc nghiệt của nơi này.
Bọn cai tù không hề cho các học viên một phút giây tự do.
Dù ở lớp học, hay ở nhà ăn chung, họ phải chịu sự quản lý chặt chẽ của giám ngục. Cuộc sống ở học viện đã bóp nghẹt mọi hơi thở của chúng. Tuy nhiên, Minh Thư vẫn còn một chút hy vọng nhỏ nhoi nhờ vào một người – Lương Khả Khả.
Cô ấy học chung trường cũ với Minh Thư. Hai người thân với nhau như chị em, nhưng bất ngờ khi kết thúc năm học trước, Thư nghe nói Khả Khả bị đuổi học.
Không ngờ hai người lại gặp nhau ở đây, trong cái Học Viện này.
————————-
Phòng ăn chung của học viện lúc này khá đông đúc. Các học viên đang ngồi ăn trong im lặng dưới ánh mắt giám sát chặt chẽ của cai tù.
Một cô gái tóc ngắn dễ thương bưng khay cơm tiến lại gần bàn của Minh Thư. Cô nàng cười tươi, giọng vui vẻ:
“Chị ui~ cho em ngồi kế chị nhé?”
Minh Thư ngẩng đầu, ánh mắt hơi ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười đáp lại.
“Đương nhiên rồi Lương Khả Khả.”
Khả Khả cười khúc khích, nháy mắt:
“ Em đã bảo chị gọi em là Tiểu Khả rồi mà!”
Hai cô gái nhanh chóng trò chuyện rì rầm, không khí tạm thời trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.
Hai người đang nói cười vui vẻ thì đột nhiên —
“Cạch! Cạch! Cạch!”
Tiếng gõ mạnh lên mặt bàn vang lên. Một gã cai tù đứng gần đó đang nhìn chằm chằm về phía họ với vẻ mặt lạnh lùng. Hai cô gái cúi đầu xuống, không dám nói thêm câu nào.
Minh Thư siết chặt đũa trong tay, lòng đầy lo lắng. Cô liếc sang Khả Khả một cái, cả hai đều chỉ dám im lặng ăn tiếp dưới sự giám sát nghiêm ngặt.
—————————-
Buồng giam số 508.
Trong căn phòng giam chật hẹp, lạnh lẽo, Trần Minh Thư ngồi trên giường tầng dưới, hai tay ôm đầu gối. Bên cạnh cô là Khả Khả – cô bạn thân vừa chuyển đến ở cùng buồng. Thư vừa kể chuyện của mình cho Khả Khả nghe.
Khả Khả cắn môi, giọng nhỏ nhẹ:
“Bố chị… Em hiểu rồi…”
Cô bé ngập ngừng một lúc, rồi nhìn thẳng vào Minh Thư, giọng đầy quan tâm:
“Nhưng… Chắc chắn bọn họ sẽ bắt được kẻ sát nhân, rồi chị sẽ thoát khỏi đây.”
“ Sai đó, chị sẽ không bao giờ bị phạt vì lỗi như vậy nữa đâu”
Minh Thư khẽ nói, giọng mệt mỏi nhưng chân thành:
“Cảm ơn em…”
Rồi Minh Thư nhìn Khả Khả, đôi mắt long lanh lo lắng:
“ Tiểu Khả nè… Sao em phải đến đây vậy…?”
Khả Khả lặng người, ánh mắt rưng rưng nhìn xuống sàn, giọng run run kể lại câu chuyện của mình:
“Bố em… Bố em phải ra tòa vì tội vi phạm quyền con người…”
Thư vươn tay xoa xoa lên bờ vai gầy yếu của Khả Khả, hỏi:
“ Nhưng…bố em là cảnh sát cơ mà ?”
Nước mắt Maki bắt đầu rơi lã chã:
“Uhm..Ông ấy đang điều tra về một nhóm tôn giáo nào đó, nhưng…một ngày nọ, người của tổ chức nhân quyền đến và rồi…..”
“ Không chỉ bố em, mà anh em, em trai em..họ đều phải chịu tội..”
Cô bé càng kể càng nghẹn ngào, cuối cùng không kìm được nữa, gục mặt xuống khóc nức nở:
“Uhh… Uhh…”
Minh Thư ngồi im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy vai Maki, kéo cô bé vào lòng. Cô vuốt nhẹ mái tóc bạn, giọng ấm áp nhưng cũng đầy đau thương:
“Chị hiểu mà…”
Maki gục đầu vào ngực Minh Thư, khóc to hơn, hai tay siết chặt áo bạn. Minh Thư siết chặt vòng tay, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bức tường lạnh lẽo của buồng giam, nước mắt cũng lặng lẽ rơi xuống.
Hai cô gái ngồi ôm nhau trong căn phòng giam chật hẹp, tìm chút hơi ấm cuối cùng giữa nơi mà nhân phẩm và tự do dường như đã bị cướp mất hoàn toàn.
————————-
Một buổi sáng sớm, toàn bộ học viên của Thánh Ngục Học Viện bị triệu tập khẩn cấp ra sân tập trung. Nam sinh đứng một bên, nữ sinh đứng một bên, tất cả đều mặc đồng phục chỉnh tề, đứng nghiêm trang dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sáng.
Một gã giáo quan cao lớn, đeo bịt mặt bên phải vẻ mặt nghiêm nghị đứng trước hàng ngũ, đang quan sát mọi người.
Bỗng nhiên, một cai ngục chạy vội từ xa đến la lớn:
“ Tìm thấy rồi!!”
Trên tay hắn cầm một chiếc điện thoại di động đưa cho giáo quan, báo cáo:
“ Phòng 508, khu buồng phía tây.”
Gã giáo quan nhận lấy, liếc nhanh rồi gật đầu.
Ông ta ngẩng đầu, giọng oang oang vang vọng khắp sân:
“ Rồi.. Đám nữ sinh phòng 508, bước ra đây coi!”
Minh Thư giật mình, tim đập thình thịch. Bên cạnh cô, Khả Khả cũng tái mặt. Hai cô gái nhìn nhau một cái đầy lo lắng, rồi cùng hai nữ sinh khác trong phòng bước ra khỏi hàng ngũ, đi về phía trước.
Bốn cô gái đứng thành một hàng ngay ngắn trước mặt giáo quan, đầu hơi cúi thấp, hai tay nắm chặt trước bụng. Minh Thư cắn chặt môi, toàn thân run nhẹ, không biết chuyện gì đang chờ đợi mình.
Gã giáo quan một mắt đeo bịt mắt đứng trước hàng nữ sinh, giơ cao chiếc điện thoại di động trong tay, giọng gằn mạnh:
“Điện thoại của ai đây?”
“Mang một thứ như vậy vào học viện…Mấy em muốn làm gì hả?”
Minh Thư và ba cô gái khác đứng thành hàng, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng không ai bước ra.
Không khí xung quanh như đông cứng lại. Gã giáo quan quét ánh mắt sắc lạnh qua từng người, giọng đầy đe dọa:
“ Nếu không có ai trong mấy đứa bây chịu thú nhận thì….”
“Tất cả mọi người ở đây sẽ phải chịu ‘hình phạt đặc biệt’.”
Minh Thư run rẩy toàn thân, hai tay siết chặt trước ngực. Cô cắn chặt môi, giọng lí nhí:
“ Ông…ông không thể…”
Đúng lúc đó, Lương Khả Khả hoảng loạn, hai mắt mở to, giọng gần như gào lên:
“LÀ-LÀ EM!”
Cô bước ra một bước, toàn thân run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng. Các cô gái đứng sau cũng hoảng sợ nhìn nhau, không khí trong sân tập trung lúc này căng thẳng đến mức nghẹt thở.
“ Điện..Điện thoại đó là của em..”
“Nên… Nên làm ơn đừng phạt chị ấy và những người khác…”
Gã giáo quan nhìn xuống Minh Thư, miệng cong lên nụ cười lạnh lẽo:
“Nói ngay từ đầu có phải khó hơn không…”
Rồi gã ra lệnh:
“Đưa nó đi!”
Nhóm cai tù tiến đến túm chặt hai tay Lương Khả Khả và lôi mạnh cô bé ra khỏi hàng nữ sinh.
“ Tiểu Khả !!”
Minh Thư hoảng hốt gọi to tên bạn, định lao lên.
Một gã quát lớn:
“Đứng yên đó!!”
Minh Thư đứng chết lặng giữa sân, hai tay siết chặt, ánh mắt đầy lo lắng và tuyệt vọng nhìn về phía bạn mình bị đưa đi.
————————–
Một căn phòng trên cửa có tấm biển lớn (Phòng Hướng Dẫn Đặc Biệt), trên trần nhà gắn đầy móc treo, Khả Khả bị bịt miệng bằng một cái bóng găng, ú ớ:
“GUU…”
Cơ thể Khả Khả nằm ngửa ra run rẩy, bị trói chặt trên một cái bệ, hai chân và hai tay co lại áp vào trước ngực.
Gã giáo quan đeo bịt mắt cầm chiếc điện thoại, miệng cười man rợ nhìn xuống Khả Khả, giọng khinh bỉ:
“Học sinh số B-0073, Lương Khả Khả, đúng không?”
“Cô nghĩ cái đéo gì mà dám đem điện thoại vào đây hả?”
Gã giáo quan tiếp tục, giọng lạnh lùng:
“Ở đây, mọi loại sóng điện từ đều bị kiểm soát. Bọn tôi có thể tra ra ngay lập tức!”
“Vậy mà cô vẫn dám lén lút mang thứ này vào…”
“Nhục nhã lắm hả?”
Gã giáo quan đeo bịt mắt cầm lấy một cây roi, miệng cười man rợ nhìn xuống Khả Khả đang bị trói chặt trên bệ. Hắn chọc nhẹ đầu roi vào phần quần lót che chỗ lồn của cô.
“Cố gắng trốn thoát là tội nặng lắm, biết không.”
“Cô biết chuyện gì sẽ đến với những kẻ bỏ trốn không?”
“Chắc là biết, nhỉ?”
Rồi gã vung roi đánh mạnh.
Khả Khả giãy giụa dữ dội, nước mắt tuôn rơi, miệng ú ớ qua cái bóng găng:
“Uuu… Uuuu…!”
Gã giáo quan vung roi đánh mạnh liên tục, giọng gằn từng chữ:
“Nên đừng có bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa!!!”
“UGAHHH!!!”
Khả Khả hét lên đau đớn, cơ thể giật nảy trên bệ, nước mắt chảy dài.
—————————–
Trong buồng giam số 508 tối om, Trần Minh Thư nằm trên giường tầng dưới, trằn trọc không tài nào chợp mắt. Cô cứ nghĩ mãi về Khả Khả, lòng đầy lo lắng và bất lực.
“ Chập…bao giờ em ấy mới về nhỉ?”
“ Tiểu Khả ơi… Em có ổn không vậy…?”
Cùng lúc đó, trong Phòng Hướng Dẫn Đặc Biệt.
Khả Khả đã bị lột sạch quần áo, cơ thể trần truồng run rẩy. Cô bị buộc ngồi trên một con ngựa kim loại lạnh lẽo, tay trói sau lưng. Từ lưng con ngựa nhô lên một cặc giả to lớn, thọc sâu vào lồn cô và chuyển động liên tục. Nhiều dây kẹp kích điện từ cổ ngựa được gắn chặt vào núm vú và các vị trí tập trung dây thần kinh trên người cô.
“AHBYAAA!!! NYO… NYO MOAAA AA!!!”
Khả Khả giật nảy từng hồi, nước mắt nước dãi chảy dài, miệng há ra gào thét không ngừng. Cơ thể cô liên tục bị kích thích, nước lồn bắn tung tóe mỗi khi dòng điện giật qua người.
“RA NỮA MẤT.. NNN~!! HEE… HEE…!!!”
Rồi Khả Khả lên đỉnh, ngửa người ra sau.
Không đợi cơn cực khoái đi qua, gã giáo quan đeo bịt mắt cười man rợ, ngón tay ấn mạnh nút trên thiết bị điều khiển.
CLICK!
Dòng điện trong cơ thể Khả Khả đột ngột tăng mạnh gấp bội. Cặc giả trên lưng con ngựa kim loại rung chuyển điên cuồng, tăng tốc độ dã man, đâm liên tục sâu vào lồn cô.
“XIN ÔN..N NH..Ạ THÔI DAAAAA!!! IIIIII!!!”
Khả Khả gào thét điên loạn đến quíu cả lưỡi, hai mắt trợn ngược, lưỡi thè ra ngoài, nước dãi và nước mắt chảy dài thành dòng. Cơ thể cô giật giật dữ dội, ngực phập phồng, nước lồn bắn tung tóe khắp nơi.
“XIII ÔNG ĐÂ..Y!!! DÈ LẠI ĐI MÀ A A A A!!!”
Dòng điện không ngừng tăng cường, cặc giả vẫn tiếp tục trùng kích không ngừng nghỉ vào sâu trong tâm trí và cơ thể Khả Khả. Cô không còn phân biệt được đâu là đau đớn, đâu là khoái cảm, chỉ biết gào khóc và run rẩy như một con rối bị điều khiển.
Lũ cai ngục đứng xung quanh con ngựa kim loại, nhìn Khả Khả gào thét điên loạn mà cười đê tiện, hả hê.
Khả Khả liên tục lên đỉnh, nước lồn phun ra từng đợt, cơ thể giật nảy từng hồi. Mỗi lần vừa hết cơn lại bị cặc giả và dòng điện đẩy ngay lên đỉnh mới, không cho cô một giây nghỉ ngơi.
“RYA AAA… RYA AAA…!!”
“GAH… GAH…”
Cô gào khóc, nước mắt nước dãi chảy dài, nước lồn và mồ hôi tóe ra khắp nơi. Cơn cực khoái dồn dập không ngừng khiến cơ thể Khả Khả dần đạt đến giới hạn.
Cuối cùng, cô đổ gục hoàn toàn, nằm úp mặt trên lưng con ngựa kim loại, cơ thể chỉ còn những rung động nhẹ từng hồi. Cặc giả vẫn đang đâm thọt mạnh bạo vào lồn cô, dòng điện vẫn chạy qua người gây đau đớn dữ dội, nhưng Khả Khả đã không có phản ứng gì.
Gã giáo quan đeo bịt mắt cười lạnh, bấm nút tắt thiết bị điều khiển.
“Này.”
Hắn đưa tay kéo mạnh tóc Khả Khả, ngẩng mặt cô lên. Khuôn mặt Khả Khả lúc này hoàn toàn đờ đẫn, mắt vô hồn, nước dãi chảy dài từ miệng, chỉ còn biết thở hổn hển yếu ớt.
Gã giáo quan đeo bịt mắt nhìn xuống Khả Khả đang run rẩy, miệng cong lên nụ cười khinh miệt, giọng trào phúng:
“Còn muốn bỏ trốn nữa không?”
Khả Khả nước mắt giàn giụa, giọng thều thào run rẩy van xin:
“Egh… Egh… Em sẽ không làm vậy nữa đâu mà…”
“Xin ông… Làm ơn tha lỗi cho emmm…”
“Fmph… Nếu ngoan ngoãn như vậy ngay từ đầu có phải tốt hơn không…”
Gã giáo quan cười lạnh, không nói thêm gì, ngón tay đặt lên nút nhấn trên thiết bị.
“ Ê, thêm một lần nữa đi..”
CLICK!
“ Khônggg? KHÔNGGGGGG…..!!!!”
Dòng điện trong người Khả Khả lại bùng nổ mạnh mẽ. Cặc giả trên lưng con ngựa kim loại đâm thụt mạnh bạo, tốc độ tăng vọt.
Đáng sợ nhất là vì cơ thể cô vừa có được mấy hơi hồi sức, bây giờ khi bị kích thích lại thì càng bùng nổ hơn.
Lũ giáo quan và cai ngục đứng xung quanh con ngựa kim loại, nhìn Khả Khả đang giãy giụa điên cuồng mà cười man rợ, nói oang oang khoái trá:
“LÀM CHO ĐẾN KHI CON NHỎ ĐIÊN LÊN ĐI!!!”
“KHI NÀO ĐẦU ÓC NÓ MỤ MỊ, KHÔNG CÒN NGHĨ ĐƯỢC GÌ THÌ MỚI DỪNG!!”
Khả Khả hai mắt trợn ngược trắng dã, lưỡi thè dài, nước dãi nước mắt nước lồn chảy lênh láng.
“HEE GHE EE HH!!! EEE HEE EEE!!! GU… GAH…!!!”
Cô gào thét không thành lời, cơ thể giật nảy từng cơn dữ dội, ngực phập phồng, nước lồn phun ra từng đợt mạnh mẽ. Đầu óc cô dần hỗn loạn, chỉ còn biết ú ớ và run rẩy như một con rối bị kích điện liên tục.
Lũ giáo quan càng cười lớn hơn, vẻ mặt đầy khoái trá khi nhìn cô bé bị hành hạ đến mức gần như phát điên.
—————————-
Tóm tắt Tập 1
Hiện tại, trừng phạt thích đáng những thiếu niên hư hỏng là nguyện vọng lớn của quần chúng. Một chiến dịch lớn đã được thực hiện nhằm cải tạo những đứa trẻ này. Tội phạm vị thành niên, cả nam và nữ, đều được đưa vào đây để trui rèn, thành người có ích cho xã hội. Đó là mục đích chính.
Công cụ chính của chiến dịch này là trường giáo dưỡng. Chúng được xây dựng ở một vài nơi trong thành phố A vào năm 2218. Sau đó, người ta đưa các chương trình giáo dục và cải tạo vào hệ thống Asmodeus.
Lịch sử phát triển:
2213: Tình trạng tội phạm vị thành niên tăng vọt, báo động về sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng trong xã hội.
2215: Chiến dịch cải tạo chính thức bắt đầu.
2216: Học viện Thánh Asmodeus được thành lập, Lưu Hưng được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng.
2217: Các chương trình giáo dục và cải tạo được đưa vào áp dụng, đạt được những bước tiến ban đầu.
2218: Học viện chính thức khai giảng.
2219: Lứa học sinh tốt nghiệp đầu tiên.
2220: Dự kiến xây dựng thêm nhiều cơ sở mới tại Tỉnh D và F
Khi trường mở cửa vào năm 2218, số học sinh đã tăng lên một cách đáng lo ngại. Năm 2219, sĩ số đã vượt quá 300. Hiện tại, chính phủ đang dự định xây dựng trường giáo dưỡng độc nhất bản trên tội ác chúng phạm phải và quyết định của quan tòa. Chúng sẽ được xếp vào các lớp từ “Sao Chiếu” đến “ Vỏ Sò” theo trình độ học vấn.
Kim tự tháp phân cấp :
– Sao Chiếu ( tương đương Tiểu Học )
– Sương ( tương đương Trung học cơ sở )
– Giáo ( tương đương lớp 9-10 )
– Đinh ( tương đương lớp 11-12 )
– Đuôi Cá ( tương đương Cao Đẳng )
– Ruột Cá ( tương đương Đại Học )
– Vỏ Sò ( tương đương Chuyên Ngành )
Số lượng học sinh:
Học sinh nam: 354
Học sinh nữ: 86
*Số liệu năm 2220.
—————–
Thông điệp từ Hiệu trưởng Học viện
CHÚNG TÔI SẼ CUNG CẤP NGUỒN NHÂN LỰC KHỔNG LỒ CHO SỰ PHÁT TRIỂN CỦA NƯỚC X
Sự thật, họ sẽ trở thành những người mà xã hội có thể tin tưởng.
Trường chỉ có một mục đích duy nhất. Chúng tôi sẽ làm bất cứ giá nào và câu nói này không hề quá.
Khó khăn của việc này là làm các học sinh lạc lối sẽ không bao giờ lạc lối nữa. Trong trường hợp đó, chúng ta nên làm gì? Chỉ trừng phạt thôi thì chưa đủ. Chúng ta cần phải cải tạo lại nhân cách của chúng, cho đến khi chúng có thể phục vụ xã hội.
Ở Học Viện Thánh Asmodeus, giám sát chặt chẽ, giáo dục và chuẩn bị cho chúng sẵn sàng hòa nhập với cộng đồng là mục tiêu chính. Đó còn là một nhiệm vụ quan trọng mà chúng tôi phải gánh vác. Với đội ngũ nhân viên tận tụy, và nỗ lực không ngừng, chúng tôi sẽ biến những đứa trẻ này thành những người có ích cho xã hội.
Những người hoàn thành chương trình sẽ được tha. Và họ sẽ không bao giờ phạm phải tội ác nữa. Vì lý do đó mà tôi làm việc ở đây nhằm giúp đất nước, gia đình tôi lên, mang lại tương lai sáng lạn cho Nước X. Với tôi, không hoàn hảo là thất bại.
Ký tên
Hội viên Ban Giáo dưỡng Thanh niên, Hệ thống Đào tạo của Bộ Pháp luật, Người sáng lập Trường Giáo dưỡng – Học viện Thánh Asmodeus.
LƯU HÙNG.
Ai đọc truyện thì cho bé xin cái bình luận lấy động lực viết với
Hay tiếp tục phát huy
Ý tưởng hay mà bác. Cứ tiếp tục đi bác ơi!
Viết mãi mà không thấy lên tay, buồn
Kịch bản của bạn thì có tiềm năng, nhưng viết thì đúng là chán thiệt.
Cấu trúc truyện thì lủng củng, thiết lập mở đầu chưa hoàn chỉnh mà đã vội vàng nhảy sang phát triển cốt truyện.
Mình nghĩ bạn nên viết theo kiểu khiêu dâm hoàn toàn: với bối cảnh, hành động lời thoại trọn vẹn. Chứ đi theo hướng cốt truyện mà viết chán như này thì một thời gian sau nản cũng bỏ luôn truyện thôi.
Dạ em cám ơn góp ý ạ, để truyện sau em cố gắng hơn, bây giờ ráng tiếp cho hết truyện này lấy kinh nghiệm