Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thánh Ngục Học Viện – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 23/05/2026

Chương 2: Vụ hiếp dâm bê bối

Tại phòng thẩm vấn của đồn công an.

Trần Minh Thư ngồi co ro trước bàn làm việc của hai vị cảnh sát. Không khí trong phòng lạnh lẽo và nặng nề. Một viên cảnh sát trung niên ngồi thẳng lưng, giọng nghiêm túc hỏi han, trong khi người kia cúi đầu ghi chép liên tục vào sổ tay.

“Sao em không báo ngay với chúng tôi sau khi bị hiếp dâm?”

Minh Thư cúi thấp đầu, hai tay siết chặt mép váy đồng phục. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ, môi run run, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào hai người.

Cô ngập ngừng rất lâu, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:

“Um… đó là vì…”

Viên cảnh sát hỏi tiếp, giọng kiên nhẫn nhưng vẫn mang theo áp lực:

“Giờ thì chẳng còn bằng chứng gì hết. Em phải báo ngay lúc đó chứ!”

Minh Thư cắn chặt môi dưới, nước mắt lặng lẽ trào ra khóe mắt. Cô xấu hổ đến mức toàn thân run nhẹ, hai tay siết chặt đến trắng bệch. Mỗi câu trả lời đều phải mất rất nhiều sức lực để thốt ra, như thể đang tự xé toạc vết thương của chính mình.

Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

“Em… em không thể…”

Viên cảnh sát ngồi đối diện nghiêng người về phía trước, giọng nghiêm khắc hơn:

“ Ngày tiếp theo, em nói em đến nhà của chú mình, Ông Trần Hợi, nhưng…Tại sao em lại làm vậy? ”

Minh Thư ngồi im thin thít, hai tay siết chặt mép váy. Khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Trong đầu cô, những ký ức kinh hoàng ùa về như lưỡi dao sắc nhọn. Khuôn mặt cười man rợ của bốn gã thanh niên hiện lên rõ mồn một, kèm theo câu nói lạnh buốt mà chúng từng thốt ra trước khi ném cô ra khỏi xe.

“ Bọn chúng có nói rằng: Cho bọn anh chào chú em nhé.”

Minh Thư run lên bần bật, môi mím chặt, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô ngập ngừng rất lâu mới thì thầm.

Viên cảnh sát ghi chép nhanh, rồi ngẩng lên hỏi tiếp, giọng mất dần kiên nhẫn:

“Vậy thì… em có thể miêu tả cho chúng tôi biết không, em thấy gì ở nhà chú mình?”

Minh Thư cúi đầu thấp hơn, hai tay siết chặt đến run rẩy. Cô bắt đầu kể chi tiết, những hình ảnh dã man ấy vẫn liên tục hiện ra trong đầu, khiến cô gần như không thở nổi.

—————————-

Ngày 9 tháng 7.

Sau hai ngày xảy ra sự việc kinh hoàng, Trần Minh Thư đứng trước cửa một tòa biệt thự. Cô mặc đồng phục trường, tay siết chặt quai balo, vẻ mặt vẫn còn tái nhợt và mệt mỏi.

Cô đưa tay run run ấn nút chuông liên lạc ngoài cửa.

Một lúc sau, loa phát ra tiếng:

“Vâng?”

Minh Thư ngập ngừng một chút, giọng nhỏ nhẹ:

“Uh… um… Là cháu, Minh Thư đây…”

“Chú mở cửa ngay đây. Ah, vào đi!”

Tiếng chuông cửa vang lên “Click”. Cửa kính tự động mở ra.

Minh Thư khẽ gật đầu, bước vào bên trong tòa nhà. Hành lang dài và yên tĩnh. Cô đi sâu vào hành lang, giọng gọi khẽ:

“Chú ơi…”

Không có tiếng trả lời.

Cô tiếp tục đi sâu hơn vào bên trong căn hộ, bước chân chậm rãi và do dự. Không khí xung quanh im lặng đến lạ thường.

“Chú ơi… Chú à?”

Hành lang dài và yên tĩnh đến lạ thường. Chỉ có tiếng bước chân của cô vang vọng. Cô tiếp tục đi, giọng gọi lớn hơn một chút:

“Chú… chú đâu rồi ạ?”

Đột nhiên, ở góc hành lang phía trước, Minh Thư thoáng thấy một đôi chân đang nằm bất động.

Cô dừng lại, tim đập thình thịch. Một linh cảm không lành ập đến. Cô run run tiến lại gần hơn.

Khi đến sát góc tường, Minh Thư nhìn rõ toàn bộ.

Chú cô đang nằm sấp trên sàn nhà, một vũng máu lớn chảy ra từ đầu, thấm đỏ cả thảm trải sàn. Cơ thể bất động, không một tiếng động.

“…………K-”

Minh Thư trợn mắt, miệng há ra nhưng ban đầu không phát ra tiếng nào. Chỉ một giây sau, cô hét lên thảm thiết, giọng vỡ òa đầy kinh hoàng:

“KHÔNG!!! CHÚ ƠI!!! CHÚ!!! KHHHHÔNG!!!”

Cô lùi lại hai bước, hai tay che miệng, toàn thân run rẩy dữ dội, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.

Cô không hề hay biết rằng, ở một góc khuất sau tủ đồ hành lang, một bóng người đang lặng lẽ đứng đó, quan sát toàn bộ cảnh tượng với nụ cười đê tiện, âm mưu lạnh lẽo trên khuôn mặt.

—————————–

Trở lại thực tại, khi nghe Minh Thư kể lại sự việc, viên cảnh sát tiếp tục nói:

“ Em có nói rằng, sau khi thấy chú em đang nằm bất động trên sàn, em đã báo lại mọi chuyện…”

“Em đã gọi cấp cứu ngay lập tức…”

Cô cúi đầu thấp hơn, hai tay siết chặt mép váy khai báo.

Viên cảnh sát ngồi đối diện nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sắc bén và lạnh lùng, giọng không chút cảm xúc:

“Đúng rồi… và em có nói…Em mất vài phút để lên phòng chú mình. Sau khi nói chuyện với chú mình qua điện thoại. Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Trần Hợi đã bị tắt công… ý em là vậy phải không?”

Minh Thư cắn chặt môi, nước mắt lăn dài trên má. Cô khẽ gật đầu.

Cảnh sát vẫn không rời mắt khỏi cô, tiếp tục hỏi bằng giọng lạnh tanh:

“ Và lúc đó em không phát hiện ai khả nghi, đúng không?”

Minh Thư ngập ngừng một lúc lâu, rồi khẽ đáp:

“Vâng…”

Ánh đèn bàn chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, để lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh và đôi mắt đỏ hoe đầy sợ hãi. Viên cảnh sát vẫn nhìn cô chằm chằm, như thể đang cố đọc xuyên thấu những gì cô đang giấu kín.

Viên cảnh sát ngồi đối diện lật mở một tập hồ sơ khác, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng trang giấy trước khi ngẩng lên nhìn thẳng vào Minh Thư.

“Mười ngày trước vụ tai nạn…Ngày 08 tháng 6, chúng tôi được biết rằng… Em và ông Trần Hợi đã tranh cãi với nhau…Về vấn đề thừa kế, đúng không?”

“ Hai việc này…..Chẳng liên quan gì đến nhau cả.”

Minh Thư siết chặt hai tay, toàn thân căng cứng.

Viên cảnh sát nghiêng người về phía trước, giọng trầm xuống:

“Việc điều tra là chuyện của chúng tôi.”

Viên cảnh sát khẽ gõ ngón tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào cô:

“Tôi sẽ nói luôn, vài ngày trước, một chàng trai đã bị bắt vì tình nghi sát hại cha em, ông Trần Hổ. Cậu ta đã khai báo rằng em là đồng phạm trong vụ này.”

Ông ta dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao.

Minh Thư ngẩng phắt đầu, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Viên cảnh sát nghiêng người về phía trước, ánh mắt lạnh lùng, giọng mang nặng ý buộc tội:

“ Không chỉ là đồng phạm… Cậu ta còn nói rằng em chính là người yêu cầu cậu ta làm chuyện đó, đúng không?”

Minh Thư nghe xong, mắt trợn tròn, toàn thân run lên vì phẫn nộ và kinh hoàng. Cô đứng phắt dậy, hai tay đập mạnh xuống mặt bàn, giọng the thé gần như gào lên:

“ LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ! Sao tôi dám làm chuyện kinh khủng như vậy với bố tôi chứ… Tất cả đều là dối trá!!”

Viên cảnh sát vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, không hề nao núng. Ông ta khẽ giơ tay ra hiệu cho đồng nghiệp đứng sau:

“Mang ‘cái đó’ ra đây.”

Một cảnh sát khác lập tức quay người, đi lấy một chiếc đĩa DVD từ phía sau. Hắn đưa chiếc đĩa cho viên cảnh sát đang thẩm vấn.

Viên cảnh sát cầm chiếc DVD trên tay, xoay nhẹ một vòng trước mặt Minh Thư, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, tiếp tục nói với giọng trầm thấp:

“Đây là tang chứng chúng tôi lấy từ chàng trai đó.”

Viên cảnh sát cầm chiếc DVD, đưa vào ổ đĩa của chiếc laptop, đặt ngay trước mặt Minh Thư. Ông ta nhấn nút Play, giọng lạnh tanh:

“Tôi sẽ cho em xem.”

Màn hình laptop sáng lên.

Ngay lập tức, những hình ảnh kinh hoàng hiện ra rõ nét. Trên màn hình là Trần Minh Thư — chính cô — cơ thể trần truồn, đang bị mấy gã đàn ông không rõ mặt chịch. Hai bầu ngực căng tròn bị bóp mạnh đến biến dạng, núm vú hồng hào bị véo kéo. Một con cặc to lớn đang đâm sâu vào lồn cô, ra vào dồn dập, nước dâm bắn tung tóe. Hai tay cô nắm lấy hai con cặc khác, miệng há ra rên rỉ dâm đãng.

Âm thanh từ loa laptop vang lên rõ ràng, dâm đãng và nhục nhã:

“Ah… Aah…!!”

“Em thích lắm đúng không, Minh Thư?”

“Ahh… Đừng… Nói vậy…”

Minh Thư trợn mắt kinh hoàng, hai tay che miệng, toàn thân run lên bần bật. Khuôn mặt cô tái mét, nước mắt trào ra không kìm được.

“KH… KHÔNG…!!!”

Cô lắc đầu lia lịa, giọng vỡ òa đầy tuyệt vọng và xấu hổ tột độ. Cơ thể cô co rúm lại trên ghế, như muốn chui xuống đất.

Viên cảnh sát ngồi bên cạnh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, chỉ khẽ cong môi:

“Em đã rất thích đúng không, Minh Thư?”

Chiếc laptop trước mặt Minh Thư vẫn tiếp tục phát video. Hình ảnh và âm thanh càng lúc càng rõ ràng, dâm đãng và tàn nhẫn.

Trên màn hình, Trần Minh Thư đang bị đè nằm ngửa, hai chân dang rộng hết cỡ. Một gã thanh niên đang đâm mạnh bạo từ phía trên, mỗi cú thúc đều phát ra tiếng “bạch bạch” ướt át kinh tởm. Hai bầu ngực căng tròn của cô bị bóp mạnh đến biến dạng, núm vú bị véo kéo dài. Một bàn tay khác đang chà xát mạnh lên hột le đang sưng đỏ.

Gã đang đụ cười man rợ, giọng khàn khàn:

“Cái lồn bẩn thỉu của em ướt nhẹp rồi nè.”

“HM~? Em thích lắm, đúng không?”

Minh Thư trong video rên rỉ không ngừng, giọng the thé và đứt quãng:

“Ah…! Ahh…!!

Vâng ạ…?

Nó… sướng… lắm!!”

Minh Thư trong video cong người lên, miệng há to, nước dâm bắn tung tóe mỗi lần cặc rút ra đâm vào. Tiếng rên của cô hòa lẫn với tiếng cười dâm đãng của bọn thanh niên, vang vọng rõ mồn một trong phòng thẩm vấn.

Ngồi trước màn hình, Trần Minh Thư thật sự run lên bần bật. Khuôn mặt cô tái mét, hai tay che miệng, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng và nhục nhã. Nước mắt tuôn rơi không ngừng. Cô lắc đầu lia lịa, giọng vỡ òa:

“Không… Không phải…!!

Làm gì có chuyện đó…!!”

Nhưng video vẫn tiếp tục phát, không ngừng nghỉ, phơi bày từng chi tiết nhục nhã nhất của cô trước mặt hai viên cảnh sát.

Hình ảnh Trần Minh Thư trong video bị úp ngược người, hai chân dang rộng hết cỡ, lồn đỏ hồng bị một con cặc to lớn đâm mạnh bạo từ trên xuống. Từng cú thúc dồn dập khiến nước dâm bắn tung tóe, hai bầu ngực căng tròn lắc lư dữ dội.

Gã đàn ông cười man rợ, vừa đâm mạnh vừa hỏi:

“Em có nhớ em ra mấy lần rồi không?”

Em yêu cặc của anh nhất mà… phải không?

Cô rên rỉ dâm đãng, giọng the thé đứt quãng:

“Ah…! Ahh…!!

“D-dạ… Em yêu… cặc anh lắm…!!”

Minh Thư trong video cong người, mắt trợn ngược, miệng há to rên rỉ:

“Mn…! Fuuah…!!! Đút nó vào lồn em…Em sướng điên lên được….!!”

Thư bị lật nằm ngữa ra người, hai chân dang rộng hết cỡ, cơ thể run rẩy dữ dội. Một gã đàn ông đang đút sâu cả bàn tay phải vào lồn cô, bốn ngón tay và gần như cả lòng bàn tay ra vào mạnh bạo, móc xoáy bên trong âm đạo chật hẹp.

“Mới bốn ngón tay mà đã chặt ních rồi.”

“Nào, ra đi ra đi!!”

Minh Thư trong video cong người lên hét thảm thiết, mắt trợn ngược, miệng há to. Bàn tay gã đàn ông móc sâu hơn, xoáy mạnh vào điểm nhạy cảm bên trong, khiến lồn cô co thắt dữ dội.

“Ah…! Ahh…!! Haaah!!!”

Tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên dồn dập. Nước dâm trắng đục bị khuấy tung tóe thành từng tia lớn, bắn ra ngoài theo nhịp tay rút ra đút vào. Hai bầu ngực căng tròn của Minh Thư bị bóp mạnh, run lắc dữ dội.

“Woah! Em nó ra nhiều chưa kia!”

Gã kia cười man rợ, vừa móc tay mạnh bạo vừa nói

Ngồi trước màn hình, Trần Minh Thư thật sự chết lặng. Khuôn mặt cô tái mét, hai tay che miệng, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng và nhục nhã tột độ. Toàn thân cô run lên bần bật như bị điện giật.

Đoạn phim trên màn hình laptop chuyển cảnh.

Trần Minh Thư đang bò quỳ trên sàn xe, tư thế doggy-style. Một gã thanh niên quỳ trước mặt cô, túm tóc cô kéo mạnh, nhét con cặc to lớn vào miệng cô. Đồng thời, một gã khác quỳ phía sau, hai tay bóp chặt hai bầu ngực khổng lồ của cô làm điểm tựa, dương vật đâm mạnh bạo vào lồn từ phía sau.

“AH…! AH…!! HEE…!!”

Minh Thư trong video bị đụ mạnh đến mức không chịu nổi, miệng phải nhả con cặc ra để rên rỉ lớn.

Gã phía trước lập tức tát nhẹ vào mặt cô, quát lớn:

“Ahh…! Sướng quá nên đéo thêm bú cặc các anh nữa hả…!!”

“Làm gì có chuyện đó! Bú đàng hoàng đi chứ!!”

Ngay lập tức, gã sau lưng lại thúc mạnh một cú cực mạnh, khiến Minh Thư cong người lên hét lớn:

“AH!!! AAHHH!!! HEE AA AAHHH!!!”

Gã kia tiếp tục chửi:

“ Đụ má, nó đéo thèm bú nữa kìa “

Nghe đồng bọn mắng chửi, gã thanh niên kia nằm ngửa trên sàn xe, hai tay giữ chặt hông Minh Thư, kéo cô ngồi lên người. Con cặc to lớn của hắn đâm thẳng đứng, xuyên sâu vào lồn cô. Minh Thư bị ép ngồi xuống, lồn nuốt trọn con cặc đến tận gốc, nước dâm tràn ra lênh láng.

Đồng thời, gã phía trước đứng dậy trước mặt cô, túm chặt tóc Minh Thư, giữ đầu cô cố định và đút mạnh con cặc vào miệng cô, đụ sâu vào họng.

“NN…!!! NNGH…!!!”

Minh Thư bị đụ hai lỗ cùng lúc, cơ thể run rẩy dữ dội. Hai bầu ngực to lớn lắc lư mạnh mẽ theo nhịp thúc.

Gã phía trước tăng nhanh tốc độ:

“Yeaaah! Họng em ấy co bóp mãnh liệt chưa này ! Vì cục cưng Minh Thư yêu cặc lắm mà !.”

Minh Thư mắt trợn ngược, nước dãi và nước mắt chảy dài, miệng bị nhét đầy cặc không thể rên thành tiếng. Chỉ một lúc sau, gã phía trước gầm lên, bắn tinh dịch nóng hổi thẳng vào sâu trong miệng và cuống họng cô.

Tinh dịch trắng đục tràn ra từ khóe miệng, chảy dài xuống cằm và ngực Minh Thư. Cô bị sặc, ho khan, nhưng gã vẫn không rút ra, tiếp tục bắn thêm mấy đợt nữa rồi rút ra.

“ Thế nào, ngon không ?”

Minh Thư dùng hai tay hưng lấy dòng tinh dịch đang chảy ra đưa lại vào miệng, nói:

“ Nó…nó ngon lắm !”

Gã thanh niên nằm ngửa dưới sàn xe đột nhiên gầm lên, hai tay bóp chặt hông Minh Thư và dồn mạnh một cú cuối cùng. Con cặc to lớn giật giật dữ dội, phun trào tinh dịch nóng hổi sâu bên trong lồn cô.

“NN…!!! NNGH…!!!

PUAA AAHHH!!!”

Tinh dịch trắng đục tràn ra ngoài theo từng nhịp co thắt, chảy lênh láng xuống đùi và sàn xe.

Gã rút cặc ra, Minh Thư cong người lên, hai tay tự bóp mạnh hai bầu ngực căng tròn của mình, ngón tay véo mạnh núm vú trong khi tay kia xoa mạnh hột le đang sưng đỏ.

“AH…! AH…!!! Sướng quá…!!

Cô tự banh rộng hai bên lồn ra bằng hai tay, để lộ rõ con lỗ hồng hào đang co thắt và tràn đầy tinh dịch trắng đục. Khuôn mặt cô đỏ bừng, mắt lim dim, miệng há ra cười dâm đãng, nước dãi chảy dài:

“ Cặc cặc, em yêu cặc lắm! Em muốn… uống sạch… tinh dịch của các anh…Em là một nữ sinh dâm đãng…Em muốn nhiều cặc hơn nữa. Hãy đụ em nhiều thật nhiều. Hãy lấp đầy cô bé của em bằng tinh dịch của các anh…”

Gã khác lập tức nằm xuống, đút con cặc to lớn vào lồn Minh Thư, tiếp tục đụ mạnh bạo.

“Yeaaah! Bọn anh sẽ cho em thật nhiều cặc và đụ nát lồn em luôn!”

Trần Minh Thư ngồi chết lặng trước màn hình, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Toàn thân cô run lên bần bật, hai tay che miệng chặt đến mức móng tay cắm vào da.

(Mình… mình sao lại nói những lời như vậy…?)

Cô lắc đầu lia lịa, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Những câu nói dâm đãng ấy vang vọng trong đầu cô, khiến cô muốn độn đất mà chui xuống.

(Mình không nhớ gì cả… Mình không thể nào nói những lời đó…)

Cô siết chặt hai tay đến trắng bệch, lòng đầy hoảng loạn và tủi nhục.

(Hay… là lúc mình đã mất ý thức…? Lúc bị bọn chúng làm cho không còn biết gì nữa…?)

Nỗi sợ hãi và xấu hổ dâng trào khiến Minh Thư gần như không thở nổi. Cô cúi gằm mặt xuống, vai run lên từng hồi, nước mắt nhỏ giọt xuống bàn.

Trong video, cô đang cong người, miệng há to rên rỉ dâm đãng, nước dâm và tinh dịch bắn tung tóe:

“Ahh…! AH…!!! Lồn của em sướng quá!!!! Cặc của mấy anh… thụt ra thụt vào lồn em…Ah!!! Cô bé của em khoái lắm!!”

“Đừng mà…!! He… Ah! Ah!!”

Gã phía dưới cười lớn, vừa nhún hông mạnh bạo vừa hỏi:

“Em sắp ra nữa hả ?”

Một gã khác đến kề cặc vào lỗ đít Thư, cười xin phép:

“Cho anh thử lỗ này nhé…”

“Không phải chỗ đó… Đừng!! Ah…!!”

Không để Thư nói hết, gã đâm mạnh cặc vào lỗ đít khiến Thư đau rát hét lên.

Cơ thể cô giật giật dữ dội khi bị đụ đồng thời hai lỗ. Lồn và đít bị xé toạc bởi hai con cặc to lớn ra vào dồn dập, nước dâm và tinh dịch bắn tung tóe khắp nơi.

“ Nó..phê quá !” Thư rên lên.

Lỗ đít Thư co bóp dữ dội, gã kia cảm nhận được cả con cặc của đồng bọn đang thụt lồn cô, sướng nói:

“Ah, lỗ đít em nó chật nít à, heehe !”

Cô bị đụ đến mức cơ thể giật giật từng hồi, hai bầu ngực lắc lư mạnh mẽ. Từng con cặc ra vào dồn dập, nước dâm bắn tung tóe khắp nơi. Tinh dịch lắp đầy lồn và đít, miệng há to uống lấy tinh dịch nóng hổi, Thư liên tục nói lời dâm dãn:

“HYAAA AAHHH!!!

Lồn em… Đít em… Em ra mất…!!!

Ah…! Ahh…!!! Haaahhh!!!”

“Ngon… ngon quá…!!

Nhiều… nhiều cặc hơn nữa…!!”

Thư nằm vật ra sàn, thở hòng hộc, tinh dịch phủ khắp người:

“ Tinh… hộc hộc….em muốn tinh…hộc….”

Đoạn video trên màn hình laptop vẫn tiếp tục phát những hình ảnh dâm loạn và nhục nhã. Tiếng rên rỉ của Minh Thư trong phim vang vọng rõ ràng trong phòng thẩm vấn.

Viên cảnh sát ngồi đối diện không còn khiên nhẫn nữa.. Ông ta đưa tay tắt tiếng laptop, rồi nhìn Minh Thư với ánh mắt đầy khinh miệt và nghi ngờ.

“Trời ạ… Con nít bây giờ đồi bại đến mức này sao…”

Người cảnh sát đứng bên cạnh cũng lắc đầu, giọng lạnh lùng:

“Đến thằng ngu cũng biết đây là thứ gì, đúng không? Em thích tinh dịch đến thế à?”

“Có vẻ như em là cô bé đồng ý quan hệ với bất kỳ ai. Nhưng em lại không nhớ chút gì về bọn chúng thì lạ thật !!!”

“Giờ thì… nói cho chúng tôi biết sự thật đi.”

Minh Thư ngồi co ro, hai tay siết chặt trước ngực, khuôn mặt tái mét, nước mắt giàn giụa. Cô lắc đầu lia lịa, giọng run rẩy gần như gào lên:

“Mấy người sai rồi! Tất cả… tất cả sai rồi!!!

Tôi không biết chút gì về chuyện này hết!!!”

Viên cảnh sát đeo kính nhìn cô chằm chằm, cười nhếch mép.

Không khí trong phòng thẩm vấn đột nhiên thay đổi hoàn toàn.

Hai viên cảnh sát nhìn nhau, rồi đồng thời đứng dậy. Viên cảnh sát đeo kính cười đê tiện, giọng khàn khàn:

“Em thích tinh dịch đúng không? Em thích bị đụ thì bọn anh đây cũng phải giúp em một chút nhỉ?”

Minh Thư hoảng loạn đứng phắt dậy, lùi lại sát tường, giọng run rẩy:

“Không… Đừng… Các ông là cảnh sát…!!!”

Nhưng hai gã không cho cô cơ hội. Chúng lao tới, một gã túm tóc cô kéo mạnh, gã kia đè cô ngửa ra bàn thẩm vấn. Minh Thư la hét tuyệt vọng, giãy giụa điên cuồng:

“Thả tôi ra!!! Đừng!!! Cứu tôi với!!! AAAAAA!!!”

Chúng cười lớn, tay thô bạo lột sạch chiếc váy đồng phục đã rách tả tơi, xé toạc áo sơ mi, kéo tụt quần lót xuống. Chỉ trong chớp mắt, Minh Thư bị lột trần truồng trên bàn thẩm vấn, hai chân bị banh rộng.

“Nhìn này, lồn em vẫn còn đang chảy tinh dịch của bọn kia kìa…”

Một gã cười man rợ, rồi cởi quần, kề con cặc cứng ngắc vào lồn cô và đâm mạnh một phát.

“AAAAAHHH!!! KHÔNG!!! ĐỪNG!!!”

Minh Thư hét lên thảm thiết, nước mắt tuôn rơi. Nhưng tiếng hét của cô nhanh chóng bị những tiếng cười đê tiện của bọn chúng át đi.

Tin đồn lan nhanh trong đồn cảnh sát. Chỉ trong ít phút, cửa phòng thẩm vấn liên tục mở ra. Hàng loạt cảnh sát mặc đồng phục, thậm chí cả một số tội phạm đang bị tạm giam cũng được “đặc ân” tham gia.

Chúng thay phiên nhau đè Minh Thư lên bàn, trên ghế, trên sàn. Lồn, đít, miệng cô bị lấp đầy bởi hàng chục con cặc khác nhau. Tinh dịch trắng đục bắn đầy khắp người cô, dính bết vào tóc, mặt, ngực và chảy thành dòng xuống đùi.

Minh Thư khóc đến khản giọng, giọng vỡ òa trong tuyệt vọng:

“Không… Tôi xin các ông… Đừng nữa…!!!”

Nhưng không ai nghe. Cả đồn cảnh sát lúc này như một ổ dâm loạn, tiếng da thịt va chạm, tiếng cười man rợ và tiếng rên rỉ đau đớn của Minh Thư vang vọng khắp hành lang.

Sau cuộc “thẩm vấn” kéo dài, Trần Minh Thư bị tạm giam với tội danh “nghi ngờ đồng phạm giết người” và “cố tình che giấu chứng cứ”. Cô bị đưa vào buồng tạm giam của đồn.

Nhưng từ đêm đầu tiên ấy, cơn ác mộng của Minh Thư không hề dừng lại.

Cửa buồng giam mở ra liên tục. Ban đầu là những viên cảnh sát trực đêm. Họ cười đê tiện, kéo cô ra khỏi giường tạm, lột sạch bộ quần áo tù nhân mỏng manh và thay phiên nhau đụ cô ngay trên sàn giam lạnh lẽo.

“Em thích tinh dịch lắm mà, đúng không? Bọn anh cho thêm đây…”

Minh Thư khóc lóc, van xin, nhưng tiếng khóc của cô chỉ khiến bọn chúng hưng phấn hơn. Chúng đụ cô bằng mọi tư thế, bắn tinh dịch đầy trong lồn, trong đít và trên mặt cô.

Cảnh sát mở cửa thông giữa các buồng, để những phạm nhân nam trong buồng giam bên cạnh cũng được vào “thăm” Minh Thư. Những tên tù phạm hung hãn, thô bạo kéo cô vào góc tối, đè cô xuống, thay phiên nhau hành hạ cơ thể cô suốt đêm.

Có đêm cô bị năm, sáu tên thay nhau đụ không ngừng. Lồn và đít cô sưng đỏ, tinh dịch trắng đục chảy thành dòng xuống đùi. Miệng cô bị nhét đầy cặc, tinh dịch tràn ra khóe miệng. Chúng cười hô hố, vừa đụ vừa mắng:

“Con đĩ học sinh mà dâm đãng thế này, chắc thích lắm đúng không?”

Minh Thư chỉ còn biết khóc câm lặng, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần buồng giam. Cô không còn sức để kháng cự nữa. Mỗi ngày, mỗi đêm, cô đều bị lặp lại như một món đồ chơi tình dục chung của cả đồn công an.

Cơ thể cô dần chai sạn với nỗi đau và nhục nhã. Nhưng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng thì ngày càng sâu thẳm.

Cô không biết mình sẽ phải chịu đựng bao lâu nữa…

——————–

Ngày 15 tháng 9.

Phiên tòa xét xử Trần Minh Thư diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng.

Trước khi bước vào phiên toà, gã trợ lý của Trần Hợi hoà nhã dặn dò Thư:

“…Hiểu chưa, cô Minh Thư???”

“ Mọi chuyện sẽ ổn thoả thôi, cứ tin tưởng ở tôi. Cô có gì muốn nói với tôi không?”

“ Có….”

Minh Thư buồn rầu, cố gắng trình bày lại lần nữa rằng cô bị vu khống. Gã trợ lý liên tục gật đầu, ậm ừ tỏ ra không vấn đề gì đâu.

Tuy nhiên……

Minh Thư đứng trước vành móng ngựa, thân hình mảnh mai run rẩy, đôi mắt to tròn mở lớn đầy kinh hoàng. Cô mặc bộ đồng phục tù nhân, hai tay siết chặt trước ngực.

Thẩm phán đeo kính nhìn xuống, giọng lạnh tanh tuyên bố:

“Đối với bị cáo…Cô sẽ bị đưa đến cải tạo tại học viện Asmodeus”

Tiếng búa gõ vang lên dứt khoát.

Ngay lập tức, người anh họ của Minh Thư – con trai của Trần Hợi- ngồi ở hàng ghế khán giả đứng phắt dậy, khuôn mặt tái mét, mắt trợn tròn kinh ngạc, giọng run run:

“Không thể nào… Họ không thể quăng cô ấy vào cái học viện đó…!!”

Bên cạnh anh là trợ lý của Trần Hợi — một người đàn ông mặc vest — cũng đứng dậy với vẻ mặt bình thãn.

Minh Thư đứng chết lặng tại chỗ, đôi mắt vô hồn, nước mắt lặng lẽ trào ra khóe mi. Cô không còn sức để phản ứng gì nữa.

Sau phiên tòa

Trợ lý vội vã lái xe đến bệnh viện. Ông đẩy cửa phòng bệnh bước vào, nơi chú của Minh Thư đang nằm với cái đầu vẫn quấn đầy băng gạc.

Trợ lý cúi đầu thấp giọng báo cáo tình hình.

Chú của Minh Thư siết chặt nắm đấm, gằn giọng vui mừng:

“ Thiệt hả? Con nhỏ Minh Thư đó coi như vào tù rồi!”

Lúc này một gã đàn ông đeo kính bước vào phòng, chính là gã thanh niên đã núp trong nhà chú Trần Hợi hôm trước. Trần Hợi vui vẻ hỏi:

“Mọi chuyện ổn thỏa rồi đúng không?”

Gã đàn ông đeo kính cười lớn, giọng đầy hả hê:

“Đúng… Thành ra chúng ta lại chuẩn bị quá nhiều chứng cứ…”

“Đơn giản là…Cái bộ máy này thối rữa rồi. Ta muốn đổi trắng thay đen ra sao mà chẳng được, fufufu…”

Trần Hợi gật đầu:

“ Biết rồi, nhân tiện..cái trường đó thế nào ?”

Trợ lý đứng cạnh cũng cười theo:

“ Gọi là học viên, nhưng nó thật sự là nhà tù dành cho thanh thiếu niên, nên…”

Gã đeo kính gật đầu, giọng lạnh lùng nhưng hài lòng:

“ Đương nhiên…con bé đó sẽ chẳng bao giờ được tự do nữa.”

Trần Hợi hưng phấn:

“Giờ thì ta đã dẹp sạch mọi vật cản, tài sản của anh ta sẽ là…”

Họ nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phòng bệnh:

“HAHA HAHAHA——”

——————–

Tối đó, trong phòng bệnh.

Phòng bệnh chỉ còn lại hai cha con Trần Hợi. Ánh đèn neon lạnh lẽo chiếu xuống, không khí nặng nề và ngột ngạt.

Trần Minh Quân — anh họ của Minh Thư — đứng dựa đầu vào cửa sổ kính, lưng quay về phía cha, giọng run run đầy xúc động:

“Bố ơi…Có thật là em Thư… đã tấn công bố không…?”

Trần Hợi ngồi dựa trên giường, đầu vẫn quấn băng, khuôn mặt thoáng qua nụ cười lạnh lẽo. Ông ta nhìn con trai, giọng trầm thấp nhưng đầy đe dọa:

Minh Quân, sao con lại nói vậy…?”

“Không chỉ hại bố…Con nhỏ đó còn giết bố nó nữa kia…”

Minh Quân siết chặt nắm tay, mắt nhìn xuyên qua kính cửa, rơi vào màn đêm bên ngoài

Trần Hợi ngẩng mặt lên, đôi mắt híp lại đầy âm mưu, miệng cong lên nụ cười man rợ:

“Mặt con bé đó nhìn ngây thơ như vậy…Nhưng mà vô số tội đó con à…Đàn bà mà, con không thể hiểu được họ đâu.”

Minh Quân đứng im lặng, khuôn mặt đầy hoang mang và đau khổ. Anh không biết phải tin vào điều gì nữa. Trong khi đó, Trần Hợi ngồi trong bóng tối, nụ cười trên môi ngày càng méo mó và đê tiện.

Cùng lúc đó, tại một quán cà phê ven đường.

Trợ lý của Trần Hợi ngồi đối diện với một gã thanh niên tóc sáng. Gã trợ lý mỉm cười, đưa tay đưa một phong bì dày cộm màu trắng cho đối phương. Gã thanh niên nhận lấy, khẽ cười một tiếng “Yeah…” đầy đắc ý.

“Làm tốt lắm.” — Trợ lý khen ngợi, giọng trầm thấp.

Gã thanh niên nhét phong bì vào túi áo, vẻ mặt thỏa mãn. Anh ta là một trong những tên đã tham gia hiếp dâm Trần Minh Thư trên xe van hôm đó. Nếu Minh Thư ở đây, cô chắc chắn sẽ nhận ra ngay khuôn mặt lạnh lùng và nụ cười đê tiện ấy.

Gã trợ lý nhấp một ngụm cà phê, rồi hỏi:

“Thằng đó có sao không?”

Gã thanh niên nhún vai, cười khẩy:

“Hừm… Mấy người sẽ chẳng gặp lại nhau nữa đâu, lo làm gì.”

Họ ngồi trong quán cà phê, ánh đèn vàng vọt chiếu lên những nụ cười nham hiểm. Bên ngoài cửa kính, tòa nhà cao tầng lặng lẽ đứng trong màn đêm, như một chứng nhân thầm lặng cho những âm mưu đang được thực hiện.

————————-

Trước khi bị đưa đến học viện, Trần Minh Thư tạm thời bị giam giữ tại phòng giam của Tòa Án.

Phòng gặp mặt thăm nuôi lạnh lẽo, chỉ có một tấm kính ngăn cách giữa hai bên.

Minh Quân — anh họ của Minh Thư ngồi đối diện cô, khuôn mặt lo lắng nhưng kiên định. Anh đặt hai tay lên mặt kính, giọng run run nhưng đầy quyết tâm:

“Minh Thư ơi, anh tin em…

Chắc chắn là có điều gì đó không bình thường!

Anh… anh nhất định sẽ giúp em!”

Minh Thư ngồi bên kia tấm kính, đôi mắt to tròn ngấn nước, khuôn mặt tái mét đầy tuyệt vọng. Cô đưa tay chạm nhẹ lên kính, giọng yếu ớt:

“Anh Quân…”

Cô không nói được gì thêm, chỉ biết nhìn anh họ với ánh mắt vừa hy vọng vừa đau đớn. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Tay cô run rẩy chạm vào mặt kính, như muốn nắm lấy bàn tay ấm áp của anh qua lớp kính lạnh giá.

Minh Quân siết chặt nắm tay, giọng nghẹn ngào:

“Nên… hãy chờ anh nhé!”

Minh Thư chỉ biết gật đầu nhẹ, đôi môi mấp máy nhưng không thành lời. Nỗi cô đơn và sợ hãi bao trùm lấy cô hoàn toàn khi anh họ đứng dậy rời đi.

3.5 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Tiểu Di Tử

Ai đọc truyện thì cho bé xin cái bình luận lấy động lực viết với

Tiểu Di Tử

Viết mãi mà không thấy lên tay, buồn

Bonjekmen

Kịch bản của bạn thì có tiềm năng, nhưng viết thì đúng là chán thiệt.
Cấu trúc truyện thì lủng củng, thiết lập mở đầu chưa hoàn chỉnh mà đã vội vàng nhảy sang phát triển cốt truyện.
Mình nghĩ bạn nên viết theo kiểu khiêu dâm hoàn toàn: với bối cảnh, hành động lời thoại trọn vẹn. Chứ đi theo hướng cốt truyện mà viết chán như này thì một thời gian sau nản cũng bỏ luôn truyện thôi.

Lần cuối chỉnh sửa 10 ngày trước bởi Bonjekmen
Tiểu Di Tử

Dạ em cám ơn góp ý ạ, để truyện sau em cố gắng hơn, bây giờ ráng tiếp cho hết truyện này lấy kinh nghiệm