Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 4: Đón Chú Về Sống Chung. Khánh Linh Ghê Tởm Chú Toản

Mọi việc xong xuôi, tôi kiệt sức. Tôi bưng chậu nước đen ngòm thứ bảy đổ đi, rồi vớ chai xịt phòng khử mùi khắp ngóc ngách. Khi bình xịt vơi quá nửa, mùi trong phòng mới tạm dễ thở. Tôi vo tròn đống quần áo rách nát bốc mùi của ông Toản vào túi nilon đen, buộc chặt rồi quẳng vào thùng rác hành lang.

Đúng lúc đó, Khánh Linh xách túi quần áo mới bước tới. Thấy bộ dạng tôi tơi tả, cô ấy vội thấm mồ hôi trên trán tôi. Chóp mũi cô ấy chun lại vì mùi hôi ám vào áo tôi, nhưng Khánh Linh khôn khéo không than phiền.

Khi chúng tôi bước vào phòng, ông Toản đã mở mắt tỉnh giấc, biểu cảm ngơ ngác. Tôi nhào tới kéo mền đắp cao lên cổ cho ông vì thấy ông vẫn run lẩy bẩy.

“Chú Toản ơi! Chú thấy thế nào? Có nhận ra ai đây không?” Tôi gọi vồn vã.

“Toản… Toản?” Ông lẩm bẩm, ánh mắt đờ đẫn lướt qua mặt tôi. Trí khôn của ông hiện tại ngây ngô hơn cả đứa trẻ mười tuổi.

“Chú nhìn kỹ cháu là ai? Có nhớ cháu không?” Tôi nắm bàn tay sần sùi của ông, hốc mắt ươn ướt.

“Cu Tí…” Ông nheo mắt nhìn tôi rồi bật ra tiếng xưng hô cộc lốc, biểu cảm rụt rè. Chỉ một chữ đó thôi làm tôi xúc động. Đã bao năm ròng rã tôi chưa được ai gọi bằng cái tên thân thương ấy.

Kể lể ra thì, tên thuở cởi truồng tắm mưa của tôi vốn là Cu Tí. Họ hàng hang hốc hay bà con xóm giềng dưới quê ai nấy đều gọi yêu tôi bằng cái biệt danh “Tí”. Mãi cho đến cái đợt tôi khăn gói lên thành phố học đại học, tôi mới dùng cái tên khai sinh Thế Quân.

“Đúng rồi chú, cu Tí của chú đây…”

Nhận thấy ông Toản vẫn nhớ được tên cúng cơm của mình, tôi thở phào. Căn bệnh của ông có vẻ không nặng thêm nhưng cũng chẳng phục hồi. Hồi đó dẫu đầu óc chập cheng, ông vẫn hay dắt tôi chạy lông nhông, chơi rất hợp với đám nhóc chúng tôi.

“Tí… đói quá…” Ông Toản mấp máy thốt ra hai từ cụt lủn.

“Dạ vâng, để cháu đi mua đồ ăn cho chú ngay.” Vốn từ của ông rất nghèo nàn, và chữ “đói” có lẽ là âm tiết ám ảnh nhất, được ông nhắc lại nhiều nhất suốt quãng thời gian khốn khó vừa qua.

Tôi chưa kịp dứt lời thì Khánh Linh đã hiểu ý, tự động chạy ra ngoài hành lang tìm mua đồ ăn nóng. Về phần ông Toản, dẫu thần trí vẫn ngơ ngẩn nhưng sắc diện héo hon đã rút bớt, trông có da có thịt hơn trước rõ rệt.

Loáng cái, Khánh Linh đã xách hộp cơm thơm lừng quay lại. Tôi vừa mở nắp, ông Toản đã vươn tay giật phăng hộp cơm như kẻ chết đói, rồi há mồm ngấu nghiến. Nhìn kiểu nhai nhồm nhoàm, tọng thức ăn hùng hục ấy, tôi biết ông đã nhịn đói đến lả người ròng rã mấy ngày. Chứng kiến bộ dạng thê thảm ấy, sự dằn vặt lại cấu xé ruột gan tôi.

Đứng nép một góc, Khánh Linh cũng rủ mắt thở dài. Bản tính vợ tôi vốn từ bi, hễ gặp người ăn mày lếch thếch trên đường là cô ấy lại rút tiền bố thí. Tôi từng nhắc nhở về việc lừa đảo, nhưng cô ấy gạt phăng: “Nhỡ mình sai thì sao anh? Thế chẳng hóa ra mình tước đoạt cơ hội sống của những mảnh đời bế tắc à?” Tôi chẳng biết phản bác thế nào, đành mặc kệ cô ấy hành thiện.

“Thêm… muốn… thêm…” Đảo mắt một cái, ông Toản đã vét nhẵn thín hộp cơm, ông chìa cái khay nhựa trống không ra trước mặt, mếu máo cất tiếng khẩn khoản van nài nghe vô cùng tội nghiệp.

“Chú Toản ngoan, dạ dày chú vừa mới gượng dậy sau bạo bệnh, tuyệt đối không được nhồi nhét thức ăn vô tội vạ đâu… Nhỡ chú có thèm quá thì cũng phải ráng nằm nghỉ ngơi một chốc cho tiêu hóa bớt đã rồi cháu lấy thêm cho ăn…” Cái tâm trí tôi lúc đó vẫn còn đang lơ lửng trôi dạt trong mớ bòng bong sầu thảm, mồm mép nhất thời cứng đơ chưa kịp phản xạ, nên chính Khánh Linh đã chủ động bước sát tới mép giường, nhỏ nhẹ dỗ dành giải thích cho ông Toản hiểu.

Mãi cho đến tận cái lúc này, ông Toản mới dời ánh mắt để ý đến sự hiện diện của Khánh Linh.

“Linh… Linh… Linh…”

Đôi mắt ông bỗng chốc trợn ngược thao láo lên nhìn chòng chọc vào mặt cô ấy, lắp bắp lặp đi lặp lại cái từ “Linh”, khuôn mặt co rúm lại, toát lên một vẻ sợ sệt đến kinh hồn táng đởm. Sự thật là nãy giờ Khánh Linh cứ đứng nép tít phía sau lưng tôi, trong khi ông Toản lại đang trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, góc khuất tầm nhìn đâm ra bây giờ ông ấy mới soi kỹ được mặt mũi cô cháu dâu.

“Chú Toản ơi, chú đừng có hoảng sợ, cô ấy là vợ của cháu, là cháu dâu ruột thịt của chú đấy, người nhà cả, không có gì phải sợ hãi đâu chú…” Thấy bộ dạng sun vòi hoảng loạn của ông Toản, tôi vội vã đưa tay vỗ vỗ lên mu bàn tay ông để trấn an tinh thần. Nói đi cũng phải nói lại, cái khí chất tỏa ra từ người Khánh Linh tôi là kẻ nếm trải rõ ràng nhất. Cái vẻ ngoài lạnh như băng, toát ra một sự uy nghi lấn át người khác không cần phải cáu gắt, nhăn nhó. Với một kẻ vốn dĩ cái gan đã teo tóp, nhát cáy như ông Toản sau hàng loạt biến cố kinh hoàng, thì cái phản xạ co rúm lại sợ hãi khi chạm mặt một người uy nghiêm thế này âu cũng là chuyện đương nhiên thôi.

“Bà xã mau đi rót cho chú một cốc nước lọc đi em…”

Nhận lệnh, Khánh Linh vội vàng ôm lấy cái phích nước rỗng tuếch lạch cạch chạy vù ra khu vực cấp nước nóng ngoài hành lang để hứng nước. Do nãy giờ cuống cuồng xoay như chong chóng, nên tôi vẫn chưa rảnh rang lấy nước trữ đầy vào phích.

Chỉ dăm ba phút sau, Khánh Linh đã ôm cái phích nước nóng hổi lon ton quay trở lại phòng. Nhưng lúc cô ấy vừa ân cần chắt nước dâng tận tay, thì ông Toản lại bất thình lình giơ tay hất mạnh ra, miệng lắp bắp xua đuổi chối từ, nằng nặc bảo không khát tẹo nào.

“Không… khát đâu…”

“Cái dây thần kinh của chú ấy nó có vấn đề mà…” Sợ Khánh Linh phật ý, chạnh lòng vì cất công đi rót nước hầu hạ mà lại bị từ chối phũ phàng, tôi vội vã cất tiếng phân trần chữa cháy, xót xa vì làm cô ấy mất công chạy đôn chạy đáo một phen vô ích.

“Không sao đâu chồng… Anh có hỏi bác sĩ xem bệnh tâm thần của chú có hy vọng chạy chữa được không? Bệnh viện này có khoa tâm thần tốt lắm mà…” Khánh Linh nhẹ nhàng cười xòa, chuyển sang vấn đề quan trọng hơn.

“Ừ nhỉ… Chờ mấy hôm nữa chú dứt cơn sốt, anh sẽ nhờ khoa tâm thần xem xét, tiện thể đưa chú sang khoa da liễu xử lý đống mụn nhọt, viêm nhiễm lở loét thế này kiểu gì cũng để lại sẹo rỗ.” Tôi gật đầu đồng tình với vợ.

Trong lúc hai vợ chồng bàn tính, mắt ông Toản vẫn thao láo nhìn thẳng mặt Khánh Linh, ánh lên nỗi khiếp sợ tột độ. Ông ấy run rẩy, kinh hãi trước sự hiện diện của cô. Điều này thật vô lý, vì dù Khánh Linh có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng lúc này cô đang rất thân thiện, ôn hòa. Cớ sao ông Toản lại sợ hãi đến mức ấy?

Tôi đành tặc lưỡi tự trấn an: chắc quãng thời gian lăn lộn ở cái xó làng bẩn thỉu, ông đã bị lũ khốn nạn hành hạ, nên giờ thấy người lạ là nảy sinh phản xạ tự vệ như “chim sợ cành cong”.

Một lát sau, đội ngũ y tá và bác sĩ ập vào phòng tái khám cho ông Toản. Tôi kéo Khánh Linh ra hành lang đứng chờ. Đáng chú ý, đợt này còn có một chuyên gia tâm lý thực hiện cuộc kiểm tra cặn kẽ về sức khỏe tâm thần của ông.

Tôi chỉ biết cầu mong một phép màu giúp chú Toản hồi phục trí khôn. Ngoài hành lang, tôi ngồi phịch xuống ghế chờ, Khánh Linh ngồi sát lại siết chặt tay tôi để an ủi.

“Bác sĩ, tình hình chú tôi thế nào?” Tôi bật dậy hỏi dồn dập khi thấy vị chuyên gia tâm lý bước ra.

“Cấu trúc não bộ của chú anh bình thường, không tổn thương vật lý. Sự điên loạn bắt nguồn từ sang chấn tâm lý kinh hoàng. Thuốc men không mang lại hiệu quả, đây là tâm bệnh khó trị nhất. Não bộ ông ấy đã tự phong ấn ký ức đau thương để phòng vệ. Muốn hồi phục, bệnh nhân phải tự chữa lành vết thương lòng thông qua các kích thích khơi gợi ký ức. Nếu ông ấy không tự bứt phá khỏi bóng ma quá khứ, căn bệnh sẽ đeo bám đến chết.” Bác sĩ giải thích rồi đi thẳng.

Từng lời bác sĩ khiến tôi hiểu sự thật tàn khốc. Nếu chú Toản không tự vượt qua nỗi đau mất vợ, mất con, chú sẽ phải sống điên dại cả đời. Nhưng cảm giác xé nát tâm can đó không dễ gì rũ bỏ. Ván bài định mệnh này đành phó mặc cho trời định.

“Chồng à, anh đừng ủ dột sầu não nữa, chuyện đâu rồi sẽ có đó mà anh. Cứ giả dụ trường hợp xấu nhất xảy ra, chú Toản cứ ôm cái bệnh điên này suốt quãng đời còn lại, thì vợ chồng mình đành cắn răng nhọc nhằn gánh vác, phụng dưỡng lo lắng cho chú ấy một đời, tới lúc nhắm mắt xuôi tay lo hương hỏa đàng hoàng cho chú là trọn đạo…” Khánh Linh đưa tay bóp bóp, xoa nắn lấy lòng bàn tay tôi đang túa mồ hôi hột lạnh toát, giọng điệu du dương, thủ thỉ khuyên can hết mực.

“Haizz… Để anh ngó qua khe cửa xem chú Toản đã ngủ chưa. Nếu chú ngủ say rồi thì vợ chồng mình đi tìm viện dưỡng lão tư nhân nào xịn một chút, tranh thủ sắp xếp bến đỗ trước để ngày chú xuất viện là đưa vào luôn…”

Tôi cố ý bẻ lái câu chuyện vì lòng đang rối bời, ngột ngạt chỉ muốn ra ngoài hít thở. Áp mặt qua lớp kính, tôi thấy ông Toản đã nằm im lìm, chìm vào giấc ngủ li bì. Có lẽ sau khi no bụng, cơ thể kiệt quệ đã bị cơn buồn ngủ đánh gục. Chắc cũng lâu lắm rồi ông mới được nằm chăn êm nệm ấm khoan khoái thế này.

Thoát khỏi bầu không khí bức bối, tôi kéo Khánh Linh ra khỏi bệnh viện. Hỗn hợp mùi thuốc sát trùng và mùi xú uế bám trên người ông Toản lúc nãy làm ruột gan tôi đảo lộn, đến giờ đầu óc mới thông thoáng hơn.

Hai vợ chồng lên xe hướng về viện dưỡng lão có tiếng nhất thành phố. Tôi muốn dàn xếp ổn thỏa chỗ ở cho chú Toản để dành thời gian nghỉ phép còn lại đưa Khánh Linh đi du lịch như đã hứa.

Tại viện dưỡng lão, tôi trình bày hoàn cảnh của chú. Ban giám đốc chỉ lo ngại chú lên cơn bạo lực, nhưng sau khi tôi dùng thẻ cảnh sát bảo lãnh và khéo léo móc nối quan hệ, việc tiếp nhận đã thành công. Chi phí suất ở VIP mỗi tháng không nhỏ nhưng tôi đủ sức chi trả. Khánh Linh cũng hoàn toàn ủng hộ quyết định này.

“Chồng đừng suy nghĩ nhiều, em sẽ sát cánh cùng anh. Mình cứ coi chú Toản như cha mẹ ruột mà phụng dưỡng. Em chưa từng được thấy mặt bố mẹ chồng, thì nay thôi cứ lấy chú Toản đắp vào vị trí thân thương đó đi anh…” Dọc đường đi, Khánh Linh mỉm cười thủ thỉ, ánh mắt trong vắt chân thành, không hề pha lẫn sự khiên cưỡng giả tạo nào. Thái độ rộng lượng này của cô ấy nằm trong tính toán của tôi, nhưng mức độ độ lượng đến bất ngờ vẫn làm tôi hoàn toàn chới với.

Ba ngày sau, chú Toản xuất viện. Bệnh sốt siêu vi và lở loét da đã được khống chế. Gương mặt chú trông sáng sủa hơn, đống mụn bọc không còn đỏ máu và đã xẹp bớt. Tuy nhiên, di chứng sẹo rỗ thì vĩnh viễn không hết. Do trước đây ông điên cuồng cào cấu làm rách da dẫn đến viêm nhiễm, nên giờ da mặt cứ chỗ nổi cục gồ ghề, chỗ lại lõm sâu.

Dẫu độ kinh dị có thuyên giảm, ngoại hình ông Toản vẫn đem lại cảm giác ớn lạnh, nhất là cái cổ bạnh to với hai khối bướu thịt lủng lẳng như yêu quái. Tuy nhiên, sau khi thay bộ quần áo phẳng phiu Khánh Linh mua, trông ông rũ bỏ được vẻ bần hàn, ra dáng con người hơn hẳn.

Suốt mấy ngày qua, một sự kiện quái gở cứ lởn vởn trong đầu tôi: thái độ sợ sệt thái quá của ông Toản đối với Khánh Linh. Nếu bảo ông sợ người lạ thì không đúng, vì khi đối diện với đội ngũ y tá tiêm chích, ông lại bình thản lạ thường. Cuối cùng, tôi đành tự giải thích: có lẽ khí chất băng giá bẩm sinh của Khánh Linh quá mạnh, tạo thành rào cản vô hình khiến người khác e dè.

Hoàn tất việc bàn giao ông Toản cho viện dưỡng lão cao cấp, tôi cùng Khánh Linh bay thẳng đến Đà Lạt. Dù đang hưởng thụ chuyến nghỉ mát, thâm tâm tôi vẫn bồn chồn lo âu. Bụng bảo dạ chẳng biết ở chốn xa lạ ấy, ông Toản có thích nghi được không, liệu có bị đám người già lú lẫn hay nhân viên vô lương tâm nào bắt nạt, hà hiếp?

Những suy tư “lo bò trắng răng” ấy cuối cùng đã thành sự thật. Khi chúng tôi vừa vi vu được đúng bốn ngày, điện thoại tôi đột nhiên reo vang. Số hiển thị là đầu số khẩn cấp từ đường dây nóng của viện dưỡng lão…

Qua điện thoại, tôi chắp vá được nguyên nhân cốt lõi của sự tình. Hóa ra việc ông Toản phải nhập viện cấp cứu lần này chẳng liên quan đến bệnh tật tái phát, mà do ông bị một đám người xúm vào đánh hội đồng.

Bởi bản mặt nổi đầy mụn nhọt sần sùi, y chang người bị phong hủi thời xưa, nên đa số người bệnh và người nhà đều e dè, giữ khoảng cách xa tít tắp với ông. Khi nhìn thấy cái cổ bành to cùng hai khối bướu thịt vĩ đại lủng lẳng, sự ghê tởm càng nhân lên. Hệ quả là trong suốt thời gian nằm viện, sự chăm sóc dành cho ông Toản cũng chỉ ở mức qua loa, có lệ.

Điều khiến tôi tức sôi máu chính là thái độ của đám người già trong viện dưỡng lão. Bọn họ bài xích, hắt hủi ông Toản. Kẻ thì độc mồm rêu rao ông là con bệnh phong cùi lây nhiễm, kẻ thì phán bừa ông là yêu quái chuyển thế, là sao chổi mang lại xui xẻo. Tâm lý người già vốn bảo thủ, cổ hủ và sùng bái mê tín, chính vì thế ông Toản trở thành cái gai trong mắt, thường xuyên bị lôi ra làm bao cát để ức hiếp.

Đỉnh điểm sự việc xuất phát từ một lý do lãng xẹt: trong bữa ăn tập thể, vì đói cồn cào nên ông Toản xin thêm nhà bếp một quả trứng luộc. Chỉ hành động cỏn con ấy đã châm ngòi cho sự phẫn nộ của nhóm người già cùng tầng. Sức ăn của ông vốn rất khỏe do quá khứ từng chịu cảnh chết đói chết khát quá lâu. Trong mắt những cụ già bảo thủ, cái nết ăn uống thô tục đó đã khiến họ ngứa mắt từ lâu. Lợi dụng lúc hộ lý lơ là, bọn họ đã hùa nhau dồn ông Toản vào góc phòng ngủ, ra tay đánh đập một trận thừa sống thiếu chết.

“Vợ ơi…” Tôi bật loa ngoài nên mọi lời từ đầu dây bên kia Khánh Linh đều nghe rõ. Dập máy xong, tôi đứng đực mặt nhìn vợ. Hai đứa mới nghỉ được bốn ngày, danh sách tham quan còn chưa đi hết một nửa, giờ đùng cái xảy ra chuyện, đúng là làm khó tôi.

“Anh còn đứng ngây ra đó làm gì, mau check vé máy bay đi, mình phải quay về ngay…” Khánh Linh hối thúc, giọng gấp gáp. Gương mặt thanh tú của cô ấy hằn rõ sự phẫn nộ khi biết ông Toản bị đám người trong viện dưỡng lão đánh đập dã man.

Không chần chừ, chúng tôi thu dọn hành lý, bắt chuyến bay sớm nhất trở về. Chạy đến bệnh viện, đập vào mắt là cảnh ông Toản nằm rên rỉ, toàn thân bầm dập, thâm tím. May mắn kết quả chụp chiếu cho thấy chỉ là chấn thương phần mềm, không gãy xương. Nhưng cái mặt tiền của ông thì thê thảm, sưng húp nhìn xót xa.

Theo logic, đám người già lụ khụ không đủ lực đánh người đến mức này, trừ khi ông Toản bị bọn họ xúm vào đấm đá, hành hạ hội đồng suốt thời gian dài. Rõ ràng, công tác quản lý của đội ngũ hộ lý tại viện dưỡng lão có lỗ hổng nghiêm trọng.

“Các người làm ăn kiểu gì vậy? Một con người khỏe mạnh gửi vào đây mà giờ bị đánh đập ra nông nỗi này sao?” Chứng kiến thảm cảnh của ông Toản, sự kìm nén của Khánh Linh vượt giới hạn, cô ấy quay ngoắt lại lớn tiếng chất vấn vị trưởng ban quản lý đang đứng khúm núm.

“Chúng tôi vô cùng xin lỗi… Đây là sơ suất trong quản lý. Viện sẽ chịu toàn bộ viện phí và cam kết xử lý dứt điểm…” Lão giám đốc biết rõ gốc gác quan chức của vợ chồng tôi nên liên tục khom lưng gập người, miệng leo lẻo xin lỗi với thái độ thành khẩn, khúm núm.

“Thôi được rồi vợ à, em bớt giận đi…” Thấy Khánh Linh có vẻ còn muốn xả tiếp một trận nữa, tôi vội vã vươn tay ra nắm chặt lấy tay vợ, nhẹ nhàng lên tiếng can ngăn.

Đứng ở lập trường của Khánh Linh, tôi hoàn toàn thông cảm cho sự tức giận của cô ấy. Chú ruột của chồng bị ức hiếp đến thân tàn ma dại, lại còn làm phá sản chuyến du lịch hiếm hoi của hai vợ chồng, rơi vào hoàn cảnh này ai cũng phải sôi máu.

“Nhưng mà… thưa anh Quân… Sau khi chú của anh bình phục, mong gia đình tìm cho ông cụ nơi ở mới, chứ viện chúng tôi không thể tiếp tục tiếp nhận được nữa…” Sau một hồi im lặng, lão giám đốc viện dưỡng lão ngập ngừng mở lời với vẻ hối lỗi.

“Lý do là vì sao?” Tôi nhíu mày hỏi lại ngay, trong lòng đầy bức xúc.

“Báo cáo anh, kể từ lúc nhập viện, chú anh sống cực kỳ khép kín. Mà dẫu ông cụ muốn hòa nhập, các cụ khác cũng bài xích, hắt hủi. Họ đồn ông là yêu quái, là điềm gở. Ban quản lý thực sự lực bất tòng tâm. Nhỡ xảy ra chuyện gì ảnh hưởng đến tính mạng, viện gánh không nổi… Mong anh thông cảm.” Lão giám đốc tuôn một tràng giải thích với vẻ bất lực.

“Thôi được rồi, tôi hiểu…” Tôi hít một hơi thật sâu rồi gật đầu. Quyết định này đưa ra vì tôi biết lão ta nói thật, và viện dưỡng lão từ chối cung cấp dịch vụ cũng chẳng vi phạm điều luật nào, tôi không thể ỷ thế ép người ta rước lấy cục nợ.

“Thôi thì đành tìm cho chú Toản viện dưỡng lão khác vậy em ạ…” Tôi quay sang Khánh Linh, nặn ra nụ cười gượng gạo.

“Thành phố mình chỉ có viện này cơ sở vật chất đàng hoàng nhất. Các viện tư khác chất lượng kém, chú vào đó tình cảnh sẽ bi đát hơn.” Khánh Linh dập tắt ý định của tôi.

“Vậy giờ vợ tính sao?” Tôi thừa nhận trong đầu đã le lói ý định rước chú về sống chung, nhưng lo ngại sự bất tiện.

“Mình phải đón chú về nhà tự tay chăm sóc, tìm cách điều trị tâm lý cho chú. Biết đâu có phép màu giúp chú minh mẫn trở lại. Sự an nguy của chú lúc này là ưu tiên số một.” Khánh Linh mỉm cười đọc thấu lo toan của tôi. Cô ấy nói rành rọt, không còn vẻ miễn cưỡng.

Chứng kiến bi kịch của chú Toản, sự thương xót trong Khánh Linh trỗi dậy. Vốn bản tính lương thiện, cô ấy tự thuyết phục bản thân chấp nhận việc sống chung vì hiểu vị trí của chú trong lòng tôi.

“Cảm ơn em nhiều lắm, em tuyệt vời quá…” Nghe lời Khánh Linh, tôi ôm chầm lấy cô ấy, nước mắt trực trào.

“Anh này… chốn đông người mà làm trò gì thế… buông em ra.” Khánh Linh ngượng ngùng đẩy nhẹ ngực tôi, giọng e thẹn. Tôi nới lỏng vòng tay, cặp vú căng phồng, mềm mại của cô ấy tách khỏi lồng ngực tôi. Gò má Khánh Linh đỏ ửng, cô ấy lườm yêu tôi đầy vẻ e lệ.

Sau đó, chúng tôi ngồi ở ghế đá vạch kế hoạch rước chú Toản về. Hai vợ chồng tranh luận một tiếng về việc sắp xếp phòng ốc, cách tiếp khách và thưa chuyện với bố mẹ vợ.

Chúng tôi định bố trí chú Toản ở phòng trên tầng hai. Phương án để chú ở tầng trệt bị loại bỏ vì rủi ro khách đến chơi sẽ bị dung mạo quái gở của chú làm cho khiếp sợ. Tôi nhớ lời giám đốc viện dưỡng lão kể việc chú Toản từng làm một đứa trẻ đi thăm thân nhân thất kinh hồn vía, la ó gọi ma, khiến gia đình họ mắng vốn ban quản lý một trận.

Lý do chúng tôi để ông Toản ở tầng hai là để dễ bề kiểm soát. Tầng ba là lãnh địa làm việc, chứa tài liệu mật của sở; lỡ tính tò mò của người điên trỗi dậy, ông ấy lên đó lục lọi phá phách thì hậu quả khôn lường. Nếu có khách đến chơi, chúng tôi sẽ cứng rắn giam lỏng ông trên tầng hai, tuyệt đối không cho ló mặt xuống nhà để tránh phiền toái. Tầng này có sẵn phòng ngủ và nhà vệ sinh khép kín nên việc sinh hoạt rất tiện lợi.

“Em đang tập làm quen đây, chắc nhìn riết rồi cũng chai sạn, không thấy sợ nữa…” Trái với lo lắng của tôi, Khánh Linh mỉm cười trấn an. Tôi hiểu việc thích nghi với một dị nhân không phải chuyện ngày một ngày hai, nhưng lời vị tha của cô ấy giúp tôi gỡ rối tơ lòng. Còn về phía nhà vợ, tôi phó thác cho tài khéo léo của Linh. Bố mẹ vợ là người học thức, thấu tình đạt lý nên tôi tin họ sẽ đồng tình.

Thực tế, nếu ở chung cư nhỏ thì việc đèo bòng thêm ông Toản là thảm họa, nhưng chúng tôi đang sở hữu căn biệt thự to vật vã. Không gian quá rộng khiến nhiều đêm trực vắng nhà, Khánh Linh nằm thui thủi cũng thấy lạnh lẽo. Có thêm người, dẫu sao cũng xua tan sự vắng lặng.

“Giờ anh đã thấy nhẹ nhõm hơn chưa…” Vừa thống nhất kế hoạch, tôi thở phào. Khánh Linh tiến đến sau lưng, dịu dàng xoa bóp đôi vai căng cứng của tôi rồi trêu chọc.

“Cảm ơn bà xã nhiều lắm…” Tôi lim dim tận hưởng sự chăm sóc, lời cảm ơn tuôn ra từ đáy lòng.

“Thế thì anh lo mà khắc cốt ghi tâm ân tình này, báo đáp em cả đời nhé…” Khánh Linh thoáng ngượng ngùng rồi nghiêng đầu, tựa hẳn vào vai tôi.

Nhưng khốn nỗi, trong men say hạnh phúc, tôi đã mù lòa không thấy tia nhìn bất lực cùng tiếng thở dài não nuột lướt qua gương mặt Khánh Linh. Sự thật phũ phàng là, thẳm sâu thâm tâm, cô ấy cực kỳ bài xích việc sống chung với ông Toản. Bỏ qua mùi hôi hám và thần trí ngơ ngẩn, thì nhan sắc ma chê quỷ hờn của ông ta đã là rào cản quá lớn. Chỉ cần thấy cái bản mặt đó, dạ dày cô ấy lại lộn nhào dữ dội.

Nếu lúc đó tôi đủ tinh tế để đọc được suy nghĩ thầm kín của Khánh Linh, tôi đã không rước ông ta về. Cô ấy gật đầu hoàn toàn do sự giáo dục nề nếp và tình yêu dành cho tôi. Nếu phát hiện sự gượng ép sau nụ cười đó, tôi thà thuê chung cư rồi mướn người chăm sóc ông ta. Nếu vậy, chuỗi bi kịch động trời sau này đã không xảy ra.

Ba ngày sau, ông Toản xuất viện. Thấy tôi, ông nhào tới ôm chầm rồi khóc tu tu. Trong ba ngày đó, Khánh Linh đã dọn dẹp riêng một căn phòng sáng sủa trên tầng hai, sắm mới toàn bộ chăn ga và đồ cá nhân cho ông ấy. Sự xuất hiện của ông Toản khiến kỳ nghỉ trăng mật bị hủy. Tôi xin lỗi vợ nhiều lần, cô ấy chỉ cười xòa, không oán trách.

“Chồng ở nhà hướng dẫn chú Toản dùng vật dụng nhé. Em về bên ngoại trình bày cho bố mẹ hay…” Vừa dẫn ông Toản vào nhà, Khánh Linh dặn dò rồi rời đi ngay.

Hành trình giúp ông ta hòa nhập thực sự hóc búa. Đầu tiên, tôi dắt ông vào nhà vệ sinh chỉ cách dùng bồn cầu. Dù đã tắm ở viện, mùi hôi đặc trưng của người già vẫn bám riết. Tôi đành lấy nước hoa đắt tiền của vợ xịt lên người ông để át mùi khó ngửi. Việc dạy bảo này không khác gì dạy trẻ mẫu giáo. Tôi vốn không kiên nhẫn, nhưng vì xác định sống chung lâu dài nên phải ép bản thân ôn hòa. Đánh vật nửa ngày, tôi cũng dạy xong cách xả nước bồn cầu.

Mệt lả người, tôi nằm xuống sofa. Khánh Linh đã về ngoại. Trong tĩnh lặng, tôi bắt đầu lo âu. Ván đã đóng thuyền, tôi mới hoang mang nghĩ đến hệ lụy. Tôi ở sở cảnh sát nhiều hơn ở nhà, gánh nặng chăm lo ông Toản sẽ trút hết lên vai vợ. Liệu cô ấy có đủ bao dung để cáng đáng một ông già ngơ ngẩn khi chưa từng có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ?

Chưa kể đến việc, cái thái độ rúm ró, kinh hãi của ông Toản mỗi khi giáp mặt Khánh Linh vẫn là một dấu hỏi lớn chưa có lời giải đáp. Rốt cuộc cái nỗi sợ hãi vô hình ấy bắt nguồn từ đâu?

Lỡ may lúc tôi đi làm vắng nhà, cái tính khí thất thường của ông Toản nổi lên, gây ra chuyện tày đình gì đó làm phiền đến Khánh Linh thì sao?

Liệu sức chịu đựng của cô ấy có đạt đến giới hạn và sinh ra cáu bẳn, bực dọc hay không?

Nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn, có lẽ phương án tối ưu nhất là tôi nên móc hầu bao thuê hẳn một cô giúp việc chuyên nghiệp về ở cùng.

Chỉ còn vỏn vẹn vài ngày nữa là tôi phải kết thúc kỳ nghỉ, quay cuồng với guồng quay công việc. Nếu tôi đi làm, để ông Toản lủi thủi một mình trong căn nhà rộng lớn này, tôi thực sự không yên tâm chút nào. Lỡ như ông ấy táy máy tay chân, chập mạch làm xảy ra chuyện gì kinh khủng thì sao?

Càng suy nghĩ, cái đầu tôi càng muốn nổ tung. Thôi thì gọi điện hỏi ý kiến Khánh Linh xem cô ấy tính toán sao.

“A lô, bà xã à… em về tới nơi an toàn chưa?” Vừa bắt máy, tôi đã lên giọng thủ thỉ, ngọt nhạt. Chắc do cái tâm lý mặc cảm tội lỗi đang dâng cao nên cái chất giọng tôi hôm nay nghe có vẻ nhún nhường, thậm chí là hơi nịnh nọt lấy lòng vợ.

“Em đã về tới nhà bố mẹ đây, anh cứ yên tâm…” Đầu dây bên kia, giọng nói ấm áp của Khánh Linh vang lên. Xen lẫn vào đó là tiếng chào hỏi rôm rả của mẹ vợ.

“Vợ à, hay mình thuê người giúp việc để em có thời gian nghỉ ngơi…” Tôi ngập ngừng đưa ý kiến. Cảm giác bất an hối thúc tôi phải giải quyết chuyện này ngay lập tức.

“Chuyện này… chồng cứ từ từ. Nếu chưa cấp bách thì đừng vội. Nhà tự nhiên có người lạ lướt qua lướt lại, em thấy gò bó lắm. Cứ để xem tình hình chú Toản thế nào, nếu quá tải mình tính tiếp, được không anh?” Khánh Linh trầm ngâm đáp lại với giọng thương lượng.

“Ừ, tùy em. Anh chỉ sợ chú Toản thành gánh nặng làm em mệt mỏi.”

“Anh lại nói lung tung! Em vừa thưa với bố mẹ, ông bà cũng nghĩ như em: chú ruột anh cũng là người thân nhà vợ. Anh đừng suy nghĩ viển vông nữa. À, tối nay em định ngủ lại bên ngoại tâm sự với bố mẹ một đêm nhé…” Giọng cô ấy nũng nịu. Tôi thừa hiểu nếu mình từ chối, cô ấy sẽ lóc cóc chạy xe về ngay.

“Chuyện nhỏ! Em cứ yên tâm ở lại bầu bạn với bố mẹ, cho anh gửi lời hỏi thăm.” Đột nhiên xa vợ một đêm, tôi thấy hụt hẫng nhưng không nỡ chối từ nguyện vọng chính đáng của cô ấy.

“Vâng, chồng yêu ở nhà ngoan nhé!”

Quăng điện thoại xuống sofa, tôi chìm vào suy nghĩ rối rắm. Căn nhà đầy thiết bị điện, bếp ga phức tạp, để người tâm trí bất ổn như ông Toản ở nhà một mình rất dễ xảy ra cháy nổ. Phải cấp tốc đào tạo cho ông ấy thôi, nhưng với cái bộ não “cá vàng” kia, chẳng biết đến bao giờ mới tiêu hóa hết.

Càng nghĩ càng lo, một ý tưởng lóe lên: Hay là lắp hệ thống camera giám sát khắp nhà? Như vậy đi làm tôi vẫn có thể theo dõi mọi hành tung của ông Toản để kịp thời can thiệp. Nhưng tôi cam đoan 100% Khánh Linh sẽ phản đối. Trước đây tôi từng nài nỉ một lần và cô ấy đã cự tuyệt vì cảm giác bị theo dõi, mất quyền riêng tư. Nghĩ lại cũng phải, người mà đến lúc ân ái còn đòi tắt đèn tối thui như Khánh Linh thì đời nào chịu để mấy con mắt camera soi mói 24/24.

Cân nhắc thiệt hơn một hồi lâu, tôi quyết định “tiền trảm hậu tấu”: lén lút lắp đặt camera mà không cho Khánh Linh hay biết. Như vậy vừa có thể giám sát ông Toản lúc vắng nhà, lại không gây ảnh hưởng đến tâm lý của vợ.

Nếu chưa đến bước đường cùng, tôi cũng chẳng muốn giở trò này. Đây cũng là cơ hội để tôi âm thầm quan sát thái độ thực sự của Khánh Linh đối với ông Toản. Tôi thừa hiểu tính cam chịu của cô ấy; dù bị ông Toản chọc tức đến phát điên, cô ấy cũng sẽ cắn răng chịu đựng chứ không bao giờ ca thán với tôi nửa lời. Vì thế, tôi cần nắm bắt được những suy nghĩ, cảm xúc chân thực nhất của vợ mình.

Với cái mác cảnh sát hình sự, việc lấy thiết bị giám sát đúng là dễ như trở bàn tay. Chẳng qua tôi phải nhắm mắt làm ngơ, lạm dụng chút quyền hạn cá nhân. Tình cờ trong phòng làm việc trên tầng ba đang vứt xó một bộ camera nghiệp vụ của cơ quan. Để không cũng mốc meo, tôi đành mượn tạm để giải quyết việc nhà.

Nghĩ là làm, tôi lóc cóc leo lên tầng ba, lôi cái va li da chứa hệ thống camera ra và bắt đầu xắn tay áo vào việc…

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy