Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng (NTR) – Update Chương 41

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 25/05/2026

Chương 2: Cùng Vợ Về Thăm Quê, Gặp Chú Toản Điên Khùng

Sải bước ra khỏi cửa, thả bộ trên con đường nội khu rải nhựa phẳng lì, tôi ngoảnh đầu lại vẫn thấy rõ bóng dáng Khánh Linh đứng tựa lan can ban công tầng hai vẫy tay chào. Lần nào cũng vậy, cô ấy luôn đứng lặng nhìn theo cho đến khi bóng lưng tôi khuất hẳn sau cổng khu biệt thự mới yên tâm đi vào nhà.

Chín giờ sáng Linh mới bắt đầu vào ca, lệch với tôi tận hai tiếng đồng hồ. Ban đầu cô ấy nằng nặc đòi lái xe đưa tôi đi làm, nhưng nghĩ cảnh vợ phải vật vờ chờ đợi ở cơ quan hơn một tiếng mới đến giờ làm nên tôi kiên quyết bác bỏ. Tôi xót vợ, không muốn cô ấy phải vất vả như thế.

Đến cổng sở cảnh sát, tôi lại cắm đầu vào chuỗi công việc suốt cả ngày dài. Khi màn đêm buông xuống, tôi mới lết thân xác rã rời về nhà. Lúc tra chìa khóa vào ổ đã hơn mười giờ đêm, thế nhưng phòng khách vẫn sáng đèn, Khánh Linh vẫn kiên nhẫn thức đợi tôi về ăn cơm. Ăn xong bữa tối thịnh soạn do chính tay vợ chuẩn bị, tôi mệt lử, nằm phịch xuống giường và lập tức chìm vào giấc ngủ. Giây phút cuối cùng trước khi lịm đi, tai tôi chỉ còn văng vẳng tiếng bát đũa lách cách dưới bếp.

Hơn một tháng sau, vụ án giết người giấu xác hóc búa cuối cùng cũng được triệt phá thành công. Cả đội ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Bao nhiêu mồ hôi và uất ức nếm trải trong tháng qua cuối cùng cũng đổi lại được kết cục viên mãn.

Lãnh đạo bộ chỉ huy sướng rơn, ký ngay quyết định thưởng cho tôi nửa tháng phép để nghỉ ngơi. Vụ án đinh được phá xong, sếp tổng cũng được cấp trên tuyên dương nên trong lúc cao hứng đã hỏi tôi có yêu cầu gì không. Chẳng màng tiền bạc, tôi chỉ xin đúng nửa tháng nghỉ xả hơi. Phần vì muốn hồi phục tinh thần, phần vì tôi nhận ra thời gian dành cho Khánh Linh bấy lâu nay quá đỗi ít ỏi.

Về đến nhà, báo tin phá án thành công và được nghỉ nửa tháng, Khánh Linh mừng rỡ như bắt được vàng. Ngay hôm sau, cô ấy viết đơn xin nghỉ phép để đưa tôi đi du lịch.

“Chồng ơi, mình có tận nửa tháng rảnh rỗi, đi đâu chơi bây giờ nhỉ?” Trên bàn ăn, Khánh Linh vừa gắp thức ăn cho tôi vừa hào hứng hỏi. Cô ấy mặc bộ đồ ngủ lụa rộng, mỗi nhịp rướn người làm cặp vú khổng lồ rung rinh dưới lớp vải mỏng và chiếc tạp dề hờ hững.

“Tùy em quyết định, đợt nghỉ này anh muốn dành trọn để bù đắp cho em…” Tôi rời mắt khỏi cặp vú căng mọng của vợ rồi bình thản đáp. Cơ thể bốc lửa của cô ấy lúc này chỉ thu hút tôi trong thoáng chốc, thậm chí con cặc bên dưới lớp quần tôi chẳng mảy may có phản ứng nào.

“Hay mình đi Đà Lạt anh nhé? Em muốn mặc bộ đồ tập lụa sống ảo, quay video kỷ niệm. Không khí ở đó cũng giúp anh tĩnh lặng lại, anh thấy sao?” Khánh Linh điệu đà vuốt lọn tóc mây, ánh mắt trong veo chờ đợi.

“Được thôi, ý kiến hay đó.” Tôi gật đầu đồng ý tắp lự.

Khánh Linh sướng quá nhảy cẫng lên ngồi sát lại, ôm chầm lấy cánh tay tôi. Tôi cảm nhận rõ độ mềm mại nóng hổi từ cặp vú khổng lồ đang ép vào, trong bụng bất chợt nhói lên tia ham muốn nhỏ. Nói thật, tôi chẳng hứng thú gì với việc đi du lịch, chỉ muốn ngủ vùi một hai ngày cho thỏa thích. Nhưng vì không muốn nhìn thấy nét thất vọng trên gương mặt xinh đẹp của vợ, tôi vẫn gồng mình tỏ ra hào hứng.

“À đúng rồi, sáng mai mình về quê tảo mộ, thắp nhang cho bố mẹ anh và làm sạch cỏ quanh mộ phần các cụ…” Tôi ghé sát đầu, dùng má râu ria cọ âu yếm vào mái tóc thơm của vợ. Thời gian qua quá bận rộn, tôi chưa bao giờ dứt ra được để về quê. Những ngày lễ Tết, tôi toàn bận phá án, chỉ biết lủi thủi đốt vàng mã ở ngã tư đường. Trong tâm khảm, tôi luôn mang nỗi áy náy khôn nguôi với vong linh cha mẹ.

“Vâng, đạo làm con phải thế chứ, em sẽ sửa soạn đi cùng anh…” Khánh Linh ngoan ngoãn gật đầu.

Nhìn bộ dạng hiền thục của vợ hiện tại, tôi nhớ lại lần đầu chạm mặt, cô ấy lúc đó lạnh lùng như tảng băng trôi. Tôi thực sự cảm tạ ông trời đã cho thằng khố rách áo ôm như tôi lấy được người vợ vừa nghiêng nước nghiêng thành, vừa ưu tú đảm đang, lại có gia cảnh hoành tráng.

Tôi và Khánh Linh nhìn nhau đắm đuối. Trong đôi mắt long lanh của cô ấy trào dâng thứ cảm xúc mãnh liệt; dẫu cô ấy kìm nén giỏi, tôi vẫn nhìn thấu sự khao khát và mê đắm đang nhen nhóm bên trong.

Mặt hai vợ chồng sát lại dính lấy nhau ngày một gần, cuối cùng không tự chủ được mà quyện vào nhau bằng một nụ hôn sâu thẳm, ướt át. Lục lọi lại trí nhớ thì lần cuối cùng chúng tôi chạm môi hôn nhau, hình như đã là chuyện xảy ra của tận một tháng trước mất rồi…

Quần áo trên người hai đứa cứ thế dần dà vơi đi từng món một, đến khi cả hai đều nhẵn thín trần truồng như nhộng không mảnh vải che thân, thì chúng tôi đã quấn lấy nhau lăn lộn trên chiếc giường êm ái của phòng khách.

Những cuộc mây mưa của vợ chồng tôi lúc nào cũng diễn ra một cách rù rì, êm đềm như nước chảy mây trôi, chẳng bao giờ có cái cảnh hừng hực bốc lửa, cuồng nhiệt vồ vập như củi khô bén lửa bao giờ.

Thành thật mà nói, con cặc của tôi kích thước cũng chẳng thuộc hàng khủng khiếp gì cho cam. Lúc cương cứng hết cỡ thì chiều dài cũng chỉ vớt vát kéo được chừng 12, 13 xăng ti mét , đo ngang ngửa so với chiều dài trung bình của cánh đàn ông nước mình, coi như là lọt top tiêu chuẩn xài tạm.

Ngay cái lúc Khánh Linh ngoan ngoãn ngả lưng nằm ườn trên giường, ngoan ngoãn để mặc cho tôi dang rộng hai cặp đùi thon thả của cô ấy ra, thì khốn nạn thay, lúc tôi thò tay nắn bóp cái con cặc của mình, lại tá hỏa phát hiện ra nó đang trong tình trạng dở dở ương ương, bán thân bất toại nửa cứng nửa xìu.

Cái hoàn cảnh trớ trêu lúc đó khiến tôi không khỏi có chút nhụt chí, chán nản ra mặt. Tôi đánh liều lấy cái đầu khấc đang ở trạng thái cương chưa tới đỉnh của mình chọc thẳng vào giữa hai đùi Khánh Linh. Ngay khoảnh khắc chạm vào, tôi mới cảm nhận được miệng cái lồn sâu hun hút giữa hai đùi cô ấy đã tuôn nước ướt nhẹp mướt mát từ đời nào, thậm chí đưa tay sờ thử tôi còn thấy đến cả đám lông lồn rậm rạp xung quanh cũng bị nước lồn làm ướt sũng.

Gian phòng khách lúc bấy giờ vẫn chìm trong bóng tối lờ mờ vì chưa bật điện, mắt tôi chỉ căng ra nhìn được lờ mờ loáng thoáng một chút xíu đường nét gợi cảm ở khu vực xương chậu của Khánh Linh.

Tôi cố sức lấy thế nhấp nhô rướn tới thúc thử vài cái, nhưng đành bất lực nhận ra độ cứng ỉu xìu của cái quy đầu căn bản chẳng đủ lực để nong banh nổi cái cửa mình đang khép chặt của cô ấy. Cái lồn của Khánh Linh xưa nay vẫn luôn ở trong tình trạng vô cùng khít khao chật chội. Tình hình này nếu như thằng nhỏ của tôi không thể cương cứng được một trăm phần trăm, thì xem chừng cái viễn cảnh banh được miệng lồn của Khánh Linh ra để đút vào là chuyện bất khả thi.

“Haizz…” Hì hục đánh vật một hồi lâu mà chẳng xơ múi được gì, tôi đành bất lực buông một tiếng thở dài thườn thượt, sau đó buông xuôi nằm bò ra đè bẹp lên cơ thể trần truồng của Khánh Linh. Tôi xoay nửa bên mặt vùi đầu rúc vào áp sát lên cặp vú đẫy đà của cô ấy, hít hà mùi hương da thịt đàn bà ngầy ngậy, cảm nhận hơi ấm cơ thể đang phả ra từ người vợ mình.

“Chồng ơi, dạo gần đây anh làm việc quá sức mệt mỏi rồi đấy…” Khánh Linh dang hai tay ra nhẹ nhàng luồn những ngón tay thon thả vào mớ tóc lộn xộn của tôi vuốt ve, giọng nói cất lên mang theo sự xót xa vô hạn, thế nhưng nếu lắng tai nghe kỹ thì trong cái tông giọng ấy vẫn le lói một sự hụt hẫng, thất vọng chẳng thể giấu giếm.

Khánh Linh vốn là người luôn giữ kẽ, sự bảo thủ khiến cô ấy chưa bao giờ chủ động đòi hỏi chuyện chăn gối. Trước mặt tôi, cô ấy luôn đóng vai người vợ đoan trang, không bao giờ bộc lộ những tư thế lẳng lơ hay biểu cảm dâm đãng, ngay cả tiếng rên rỉ lúc làm tình cũng cực kỳ tiết kiệm.

“Cũng có thể là vậy… hoặc do di chứng từ vết thương năm xưa…” Tôi thừa nhận với giọng điệu chán chường. Chạm tay vào cái lồn ướt nhẹp của vợ, tôi biết nhu cầu của cô ấy đang gào thét, nhưng tôi lại chẳng thể thỏa mãn cho cô ấy.

Nguyên do thứ nhất là dạo gần đây tôi bị công việc hành hạ đến kiệt quệ, không còn tâm trí cho chuyện giường chiếu. Nguyên nhân cốt lõi thứ hai bắt nguồn từ vết thương cũ. Lần đó đỡ đạn thay Khánh Linh, tôi bị viên kẹo đồng găm trúng vùng bụng dưới, phá nát tuyến tiền liệt. Bác sĩ từng cảnh báo tổn thương này sẽ để lại di chứng. Thực tế từ khi cưới nhau, dù tần suất làm tình thưa thớt, tôi vẫn hoàn thành được hiệp đấu. Nhưng cảnh vác súng lên nòng mà súng lại xìu, chọc mãi không lọt cửa thế này thì quả thực hiếm thấy.

“Hôm nào anh rảnh, hai vợ chồng mình đi tái khám ở bệnh viện tuyến trung ương xem sao. Nếu có vấn đề gì còn kịp thời chạy chữa…” Khánh Linh dịu dàng vuốt ve gò má tôi khuyên nhủ. Hồi trước tôi chỉ điều trị ở bệnh viện ngành nên có lẽ chưa được chuyên sâu.

Xem chừng tôi phải nghiêm túc đi khám nam khoa một chuyến. Vốn dĩ tôi cứ đinh ninh vết thương đó không ảnh hưởng gì đến chuyện chịch choạc, cộng thêm lịch trình bận rộn nên cứ tặc lưỡi gác lại. Nhưng tình hình bết bát hiện tại khiến tôi lo sợ; nhỡ sau này tính chuyện đẻ đái mà lại bị vô sinh tịt ngòi thì hận cả đời. Có bệnh thì vái tứ phương, đi khám sớm ngày nào hay ngày đó.

Sau màn “mây mưa” hụt hẫng, vợ chồng tôi lủi thủi mặc lại đồ đạc chỉnh tề. Tôi lầm lũi lên phòng ngủ tầng hai, nằm vật xuống giường với cảm giác bất lực của một thằng đàn ông, còn Khánh Linh xuống bếp dọn dẹp.

Tôi trằn trọc vạch kế hoạch về quê tảo mộ, tính toán lễ vật cho tươm tất rồi lịm đi vì kiệt sức. Trong cơn mơ màng, tôi lại nghe văng vẳng tiếng đàn bà rên rỉ — âm thanh vừa quen thuộc, vừa xa lạ bí ẩn mà tôi từng nghe thấy trước đó.

Sáng hôm sau, nhịp sống vẫn lặp lại. Tôi bước ra khỏi phòng, dưới bếp đã vang tiếng bát đũa khua lanh canh. Khánh Linh dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, vẫn diện bộ đồ tập gym bó sát, thoăn thoắt bày biện món ăn. Dù cuộc sống có phần tẻ nhạt, tôi lại trân trọng sự êm đềm này. Với tôi, hạnh phúc là được chung sống dưới một mái nhà với cô ấy, dẫu cơm rau mắm vẫn thấy mãn nguyện. Từ khi bố mẹ qua đời, vợ là người thân duy nhất tiếp thêm động lực cho tôi làm việc.

“Vợ chồng mình ăn nhanh đi, phải tranh thủ xuất phát sớm. Dưới quê tục lệ tảo mộ phải xong trước 12 giờ trưa mới thiêng…” Tôi vừa ăn vừa nhắc vợ.

“Vâng, mình đi luôn đi anh.” Khánh Linh vội vã dùng bữa. Vốn sức ăn nhỏ như mèo lại hay kiêng khem giữ dáng, cô ấy luôn buông đũa sớm nhất để ngồi trò chuyện cùng tôi.

Một lát sau, khi Khánh Linh thay đồ bước ra, tôi đã trố mắt kinh ngạc. Hôm nay cô ấy diện bộ đồ thể thao trắng tinh khôi, giày đế độn ton sur ton, mái tóc dài được cột cao kiểu đuôi ngựa gọn gàng. Tôi cực kỳ hiếm khi thấy Khánh Linh mặc thường phục trẻ trung thế này. Bình thường nếu không phải áo ngủ lùng bùng dưới bếp thì cũng là bộ cảnh phục thẳng thớm khi đi làm.

Dù gu ăn mặc của Khánh Linh luôn kín cổng cao tường, nhưng lớp vải vóc vẫn bất lực không che nổi vóc dáng mình hạc xương mai quyến rũ. Đặc biệt là cặp vú size khủng đẫy đà, nó đội vồng lên, đẩy tung lớp áo thể thao bó sát căng phồng. Mỗi khi xuất hiện chốn đông người, thứ khiến Khánh Linh bối rối nhất chính là cặp vú quá khổ phồn thực. Nó to vật vã, nhô cao ngồn ngộn, thu hút mọi ánh nhìn thèm thuồng của đàn ông. Thậm chí có lúc còn bị trẻ con chỉ trỏ hỏi thẳng: “Sao vú cô to dữ vậy?”, báo hại cô ấy ngượng chín mặt. Nhưng sở hữu bộ ngực khủng không phải lỗi của cô ấy, đó là món quà của tạo hóa.

Kiểu tóc đuôi ngựa càng tôn lên vẻ đẹp sắc sảo, dứt khoát và từng đường nét thanh tú không góc chết trên gương mặt cô ấy. Nhớ thời điểm trước khi kết hôn, hàng dài đàn ông thành đạt, thiếu gia theo đuổi nhưng Khánh Linh đều lạnh nhạt. Mãi đến khi hai đứa cùng vào sinh ra tử trong một vụ án, Linh mới thực sự bị khuất phục và cam tâm tình nguyện lấy một gã gia cảnh bần hàn như tôi.

Cô ấy từng tâm sự, đời này chỉ mong tìm được người chồng không bận tâm gia thế, chỉ toàn tâm toàn ý yêu thương con người thật của mình. Với Linh, tình yêu đích thực là duy nhất, không thể đem vật chất phù phiếm ra làm thước đo.

Chính vì hiểu rõ cốt cách thanh cao đó, tôi luôn tự nhủ rằng rước được Khánh Linh về làm vợ là phúc phận lớn lao mà mình phải tu hành nhiều kiếp mới có được.

“Này ông tướng, lại trôi hồn đi đâu mà cứ đứng ngây ra như phỗng thế kia?” Giữa lúc tôi đang ngẩn ngơ lôi lại quá khứ ra ngắm nghía, Khánh Linh đã sấn tới, đưa bàn tay búp măng trắng ngần huơ huơ trước mặt tôi gọi hồn, kèm theo cái nhíu mày thắc mắc khó hiểu.

“Đâu có gì đâu vợ, tại vợ hôm nay lên đồ đẹp xuất sắc quá, làm anh ngẩn ngơ bị hớp hồn mất vài giây thôi mà…” Tôi vội vàng chộp lấy bàn tay đang vung vẩy múa may trước mặt, đáp lời bằng một giọng điệu dỗ ngọt cực kỳ chân thành.

“Cái đồ dẻo mỏ, thôi lẹ đi nào, chẳng phải lúc nãy còn giục người ta nhanh chân sao…”

Nghe tôi nịnh, hai gò má Khánh Linh ửng đỏ, cô ấy hứ một tiếng rồi kéo tay tôi ra cửa. Tôi biết thừa trong lòng cô ấy đang sướng rơn. Phụ nữ mà, dù bao nhiêu gã đàn ông tâng bốc cũng chẳng bằng vài câu rót mật của chồng.

Sắm sửa xong nhang đèn, vàng mã, chúng tôi chạy thẳng về quê. Chuyến này Khánh Linh xung phong cầm lái để tôi rảnh tay giải quyết công việc. Dù đang nghỉ phép, điện thoại tôi vẫn réo liên tục, ngồi ghế phụ mà tôi cứ phải chỉ đạo đám lính lác từ xa.

Khu lăng mộ nằm trên đồi cao, đường xá khó đi nên Khánh Linh chu đáo chọn bộ đồ thể thao cho dễ vận động. Chiếc Toyota gầm cao lao đi dũng mãnh. Hiếm có cô gái nào lại đam mê cầm lái những dòng xe hầm hố như vợ tôi.

Loáng cái, chúng tôi đã về đến địa phận xã. Tôi chỉ đường cho xe chạy xuyên qua ngôi làng, hướng thẳng về phía ngọn đồi. Nhờ xe gầm cao, dù đường đầy ổ gà xóc nảy, cuối cùng chúng tôi cũng bò lên được tận nghĩa trang gia tộc. Trước mắt là những gò đất đìu hiu, cỏ dại mọc um tùm che cả lối đi.

Tôi xuống xe bê đồ lễ, Khánh Linh cũng nhanh nhẹn phụ giúp. Mấy xấp tiền vàng từ năm ngoái đã mục nát, nhìn cảnh hoang vu đủ biết lâu rồi không có ai nhang khói. Suốt một năm bận phá án, tôi toàn phải ra ngã tư phố đốt giấy tiền gửi xuống cho ông bà. Lần gần nhất tôi về quê thắp nhang cũng là dịp đám cưới để báo cáo tổ tiên.

Tôi vớ lấy chiếc liềm, hùng hục cắt cỏ dọn dẹp phần mộ của bố mẹ. Những việc nặng nhọc này giờ chỉ mình tôi gánh vác, bởi dòng họ đã rơi rụng hết, chỉ còn sót lại ông Toản – người chú ruột đang dở tỉnh dở mê. Cúng bái xong, tôi định sẽ vòng xe về làng xem tình hình ông ấy ra sao.

Nói về ông Toản, năm nay chú tôi chắc cũng đã ngoài năm mươi. Thời trai trẻ, ông từng là một gã đàn ông vạm vỡ, minh mẫn. Sau mấy năm đi lính rèn giũa, ông giải ngũ về làng cưới vợ, sinh con. Cuộc sống lúc đó tuy không giàu sang nhưng cũng ấm êm, có của ăn của để.

Thím tôi ngày đó nổi danh là hoa khôi rực rỡ nhất làng, khiến bao gã đàn ông phải ghen tị với ông Toản. Nhưng vì nhan sắc lẳng lơ, thím đã vứt bỏ gia đình, bỏ lại đứa con trai chưa đầy hai tuổi để chạy theo người đàn ông khác. Từ ngày thím bặt vô âm tín, họ hàng bên ngoại cũng bạc bẽo không một ai ngó ngàng đến cha con ông.

Cú sốc đó khiến ông Toản suy sụp, từ một người hoạt bát bỗng trở nên lầm lì. Đứa con thơ chính là nguồn sống duy nhất níu kéo ông tồn tại. Bố tôi khi đó còn khỏe mạnh nên cũng xắn tay áo giúp đỡ chú rất nhiều. Nhưng dường như ông trời vẫn muốn trêu ngươi, đẩy chú vào bước đường cùng.

Một bận giáp Tết, ông Toản bế con lên máy cày ra thị trấn sắm đồ. Chẳng ai ngờ chiếc xe mất lái lật nhào xuống mương sâu. Lúc đó trên thùng xe chở theo mười mấy người lúc nhúc, đa số rơi xuống chỉ bị trầy xước xây xát nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng. Duy chỉ có thằng em họ bé bỏng của tôi, vì tuổi đời còn quá nhỏ, thân thể non nớt mềm xèo không chịu đựng nổi cú va đập kinh hoàng đó, hậu quả là nó bị đè bẹp dí đến mức chết thảm ngay tại chỗ.

Vừa mang nỗi đau bị vợ cắm sừng, nay lại trơ mắt nhìn đứa con duy nhất chết trước mặt, dây thần kinh của ông Toản đứt phựt. Chú phát điên, tinh thần hoàn toàn trở nên điên loạn, ngơ ngẩn. Gia cảnh nhà tôi dạo đó nghèo kiết xác, bố tôi không đào đâu ra tiền đưa chú lên bệnh viện tâm thần tuyến tỉnh, chỉ đành chạy chữa qua loa ở trạm xá xã.

Móc cạn những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng nhưng bệnh tình của ông Toản chẳng hề thuyên giảm. Suy cho cùng, đó là vết thương lòng bị sang chấn quá nặng chứ không phải tổn thương não bộ. Bố tôi đành ngậm ngùi buông tay, chấp nhận cưu mang nuôi chú qua ngày. May mắn là tuy đầu óc chập cheng, ông Toản vẫn giữ được các kỹ năng sinh tồn bản năng như tắm rửa, giặt giũ, dù thần sắc lúc nào cũng ngơ ngác, lờ đờ.

Dạo dân làng hùn vốn xây được cái sân gạch rộng ở nhà văn hóa, tối nào sau vụ gặt mọi người cũng kéo ra đó hát hò giao lưu. Lần nào có hội, ông Toản cũng trở thành tâm điểm. Bản năng nghệ sĩ trong máu mạnh lắm, hễ nhạc lên là ông múa may quay cuồng, uốn éo rất điệu nghệ. Mấy bà trong xóm thấy vui lại xúm vào trêu chọc, tô son trét phấn đỏ chót, kẻ lông mày cong vút rồi cài hoa lên đầu, bắt ông mặc váy xòe dẫn đầu đoàn nhảy. Mỗi lần thấy ông Toản diện đồ giả gái nhảy múa, sân đình lại kín đặc người xem, tiếng vỗ tay huýt sáo vang lên rào rào. Đám đông chỉ coi ông là trò hề để giải trí, nhưng ông lại tưởng mọi người đang nhiệt liệt tán thưởng nên càng hăng máu nhảy nhót hơn.

Bố tôi đi ngang qua chứng kiến cảnh chướng tai gai mắt đó thường xông vào lôi xềnh xệch ông về nhà, rồi rả rích mắng mỏ khuyên can. Nhưng đầu óc ông Toản vốn không bình thường, nghe tai này lọt tai kia, hôm sau lại chứng nào tật nấy lò dò ra sân tiếp.

“Ê mấy bà, đi xem xiếc pê đê không?” Tối nào rảnh rang người làng lại rỉ tai nhau câu đó. Lên tới sân là bắt gặp ngay hình ảnh ông Toản trát phấn dày cộp, õng ẹo đi đầu hàng ngũ trong tiếng cười hô hố sảng khoái của mọi người.

Cũng từ dạo đó, người ta gán cho ông biệt danh “Toản Bóng”. Vì ông hay diện đồ chói lóa, lả lơi như phụ nữ, nên cái tên ấy cứ thế bám riết lấy ông, trở thành cái tên duy nhất mà cả làng dùng để gọi thay cho tên thật.

Bố tôi trong nhà tính là con thứ hai, bác cả tôi thì vắn số, chết yểu lúc chưa kịp rước vợ về dinh, thành ra tuyệt tự tuyệt tôn không để lại giọt máu nào.

Ông Toản có con nối dõi, đùng một cái lại chết yểu giữa chừng, thế là quanh đi quẩn lại, cái dòng dõi nhà tôi giờ chót vót chỉ còn leo lắt hai người đàn ông là tôi và ông chú dở hơi này gánh vác hương hỏa.

Từ cái ngày bố tôi nhắm mắt xuôi tay, tôi xách balo lên thành phố dùi mài kinh sử rồi lao đầu vào kiếm tiền bôn ba, bặt tăm bặt tích chẳng mấy khi có dịp rẽ về thăm lại ngôi làng nhỏ đìu hiu này.

Cũng may mà mấy vị cán bộ làm việc dưới ủy ban xã cũng thương tình, xét duyệt cho ông Toản được hưởng cái chính sách trợ cấp xã hội đói nghèo, tháng nào cũng có nắm gạo cắc bạc trang trải sống qua ngày, thế nên tôi mới an tâm mà mải miết đi làm ăn xa xôi, chớp mắt đã ngót nghét hơn năm trời không giáp mặt ông chú dở người này rồi.

Sau khi cùng Khánh Linh thành tâm vái lạy dọn dẹp xong xuôi phần mộ gia tiên, tôi gài số đạp ga, đánh vô lăng cho con xe lao thẳng một mạch về phía cổng làng.

Ngay tại cái ngã ba đầu làng rợp bóng cây đa cổ thụ, mấy cụ già nông dân rảnh rỗi vắt chân chữ ngũ ngồi xúm tụm lại buôn dưa lê bán dưa leo. Nhác thấy chiếc xe quen thuộc, bọn họ lập tức nhận ra con xe của tôi, từ xa đã vẫy tay chào hỏi ríu rít. Tôi chỉ nhã nhặn ấn vội hồi còi xe bim bim đáp lễ chứ cực kỳ lười biếng phanh xe bước xuống hàn huyên tâm sự với mấy người bọn họ.

Trưởng thành từ những mảnh ký ức về thói hư tật xấu của dân làng, tôi chẳng còn thiện cảm với họ. Đó là đám người hẹp hòi, chuyên xỉa xói, đâm sau lưng người khác. Đề tài của họ quanh năm chỉ loanh quanh moi móc chuyện hàng xóm, tin đồn nhảm lan truyền nhanh như chớp. Nhất là khi nhớ cảnh họ nhẫn tâm biến ông Toản thành trò tiêu khiển, hắt hủi ông như súc vật, sự ghê tởm trong tôi lại dâng trào.

Chạy xe chầm chậm, bóng dáng lụp xụp của ngôi nhà ngói ba gian ọp ẹp hiện ra. Tôi rẽ xe vào khoảng sân đất bụi bặm. Trước mắt là ngôi nhà rách nát như chực đổ sập. Cỏ dại mọc cao ngang người vây kín lối đi, cánh cửa gỗ mục nát đóng im ỉm, chẳng rõ ông Toản có đang chui rúc bên trong hay không.

Tôi nhảy xuống xe, xô mạnh cánh cửa gỗ. Ngay lập tức, luồng không khí hôi rình, ẩm mốc, chua loét xộc thẳng vào mũi khiến tôi suýt nôn mửa. Khánh Linh đi sau cũng phải bịt chặt mũi, nhíu mày ghê tởm.

Đồ đạc trong túp lều thô sơ đến thảm hại, duy nhất một chiếc giường lạnh lẽo và dăm ba thứ nội thất cũ rích, sứt góc. Đập vào mắt tôi là một cục bông đen ngòm rách bươm ngổn ngang trên giường. Cuộn tròn trong đống chăn hôi rình ấy là một hình dáng bẩn thỉu, đầu tóc rũ rượi đang thu mình run lên bần bật.

Tôi phải nheo mắt rướn người săm soi chán chê một lúc lâu mới dám khẳng định cái khối đen thui đó chính là ông Toản. Chẳng hiểu cơ sự gì mà chỉ mới hơn một năm không gặp, ông ấy lại biến thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn thê thảm tột độ thế này?

“Cậu Thế Quân về đấy à cháu?” Đang mải lúi húi săm soi thì từ ngoài cửa văng vẳng dội vào âm giọng của một người phụ nữ trạc tuổi trung niên.

“Ô kìa cô Năm, có chuyện gì xảy ra với chú cháu thế này cô?” Tôi vội vã lùi ra khỏi cửa, bắt gặp người phụ nữ hàng xóm sát vách thân thiết của ông Toản đang lấp ló thập thò ngoài bậc thềm, tôi liền buột miệng tra hỏi dồn dập.

Trong cái ngôi làng tạp nham này, những người dân quê mùa chất phác để lại trong tôi chút ít ân tình đếm trên đầu ngón tay không nổi một bàn tay, người phụ nữ đang đứng trước mặt tôi đây cũng là một trong số ít những người tốt đó. Bấy lâu nay cô ấy vẫn luôn bao đồng, cưu mang giúp đỡ lo toan cho ông Toản rất nhiều. Hồi nhỏ tôi cũng nhẵn mặt thường xuyên chạy sang nhà cô ấy ăn chực mâm cơm. Cô ấy bản tính hiền lành nhân hậu lắm, cái hồi tôi cưới vợ xong rước vợ về quê bái tổ, tôi còn cố tình xách theo mấy hộp bánh kẹo ngon sang tận nhà thăm hỏi cô ấy.

“Ối dào… Chuyện này kể ra thì lằng nhằng rắc rối lắm cháu ạ…” Cô Năm chép miệng buông một tiếng thở dài não nuột, giọng điệu buồn thiu nói.

Vểnh tai nghe cô Năm tóm tắt sơ lược câu chuyện, tôi cũng lờ mờ chắp vá lại được nguồn cơn sự việc.

Vốn dĩ ban đầu ông Toản vẫn yên ổn được nhận khoản tiền trợ cấp hàng tháng từ ủy ban xã, dư dả cắc bạc để chi tiêu mua sắm chút ít lương thực mắm muối, hơn nữa mấy đồng chí cán bộ xã cũng có trách nhiệm, dăm bữa nửa tháng lại tạt qua nhòm ngó tình hình của ông Toản.

Thế nhưng khốn nạn thay, mới nửa năm trước cái làng này đột nhiên bị thay máu, rước về một lão trưởng thôn mặt trơ trán bóng mới lên nhận chức. Lão quan liêu này thì đúng là đồ cặn bã, chẳng chịu nhúng tay làm cái tích sự gì cho đời, trong đầu lão lúc nào cũng chỉ tính kế moi móc đút lót tiền của công quỹ, chưa bao giờ chịu ngó ngàng làm lấy một việc tử tế cho người dân.

Cả làng ai cũng sôi máu căm phẫn nhưng sợ hãi quyền uy chẳng ai dám hé răng nửa lời. Lão ngang nhiên cấu xén tiền trợ cấp nông nghiệp của bà con, ăn chặn bớt xén, đúng là cái loại ác giả ác báo, khốn nạn vô biên.

Kể từ cái ngày lão khốn đó nắm quyền, chất lượng cuộc sống của ông Toản lao dốc không phanh tụt dốc thê thảm, tiền mua gạo không có, tiền mua thuốc thang cũng không, ông ấy đành phải lầm lũi xách bị đi lang thang bới rác nhặt nhạnh ve chai đồng nát để kiếm miếng cơm bỏ bụng qua ngày, cộng thêm sự cưu mang bố thí của mấy người hàng xóm tốt bụng trong xóm.

Sự tình là thế này, dạo gần đây cơ thể ông Toản đổ bệnh ốm thập tử nhất sinh, phải nằm liệt giường liệt chiếu ở nhà chẳng lết nổi đi đâu. Suốt mấy ngày ròng rã vừa qua, toàn là một tay cô Năm lúi húi nấu cháo bưng nước rót đút cho ăn, lại còn vét tiền túi đi mua vỉ thuốc rẻ tiền về cho uống, ngặt nỗi uống thuốc mấy ngày liền mà bệnh tình của ông Toản cứ trơ trơ ra, chẳng thấy có dấu hiệu thuyên giảm chút nào.

Nghe đến đây, tôi sốt ruột không kìm nổi, lao vội đến sát mép giường, bất chấp mùi hôi thối nồng nặc, thẳng tay giật tung cái mền rách bươm hôi hám ra.

Trước mắt tôi là thân hình gầy trơ xương của ông Toản đang co quắp rúm ró trên giường, cơ thể gầy gò run rẩy từng cơn liên hồi. Nếu gặp ở ngoài đường chắc tôi cũng chẳng dám tin đây là ông chú ruột của mình.

Gương mặt hốc hác của ông bị tàn phá bởi hàng tá cục mụn nhọt to tướng đỏ lựng mưng mủ chi chít, hai bàn tay cáu bẩn cũng nổi mẩn đỏ tương tự. Kinh dị hơn là ngay yết hầu của ông mọc lủng lẳng hai cục bướu thịt to như quả ổi.

Nhìn hai cái bướu thịt quái thai lủng lẳng trên cổ ông Toản, tôi nhận ra ngay căn bệnh bướu cổ cường giáp giai đoạn cuối đã tàn phá ông ấy kinh khủng đến mức nào. Bệnh tật không được can thiệp y tế đã khiến cục bướu biến chứng phình to quá cỡ, cái kiểu bướu quái thai này e rằng có mang xuống mồ cũng chẳng bao giờ xẹp đi được.

Còn mấy cái cục mụn nhọt nhọt bọc kinh tởm mọc chằng chịt trên mặt ông thì y hệt như lớp da sần sùi ghê tởm trên lưng con cóc ghẻ, ai nhìn qua cũng phải rùng mình buồn nôn oẹ.

“Lão ấy cứ lang thang ngoài đống rác nhặt ve chai, tay bẩn toàn vi khuẩn. Lúc mặt nổi mẩn ngứa, lão vác cái tay ấy gãi lấy gãi để làm rách toạc da mặt. Vi khuẩn xâm nhập gây nhiễm trùng nặng, giờ mặt mũi lở loét biến dạng như ma hiện hình…” Cô Năm đứng sau lưng tôi thở dài phân trần.

“Ban đầu cô định gọi báo cho cháu, cơ mà gọi hoài không liên lạc được. Trùng hợp hôm nay thấy xe cháu đậu đây, cô phải chạy sang báo gấp. Cháu lo mà thu xếp đưa ông chú này đi đâu thì đi, chứ cứ để vất vưởng một mình ở xó này thì lão chết lúc nào không hay. Ngày nào cô cũng phải chạy qua dòm ngó, chỉ sợ lão đột tử trong túp lều nát này thì mang tiếng. Ngặt nỗi thân già của cô giờ cũng bệnh tật, chẳng còn hơi sức đâu mà kham nổi việc chăm sóc lão nữa…”

Cô Năm nài nỉ, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nói đi cũng phải nói lại, ông Toản với cô cũng chỉ là người dưng. Ngày ngày cô vừa phải nhường thức ăn, vừa móc tiền túi mua thuốc men trong khi gia cảnh cũng chẳng dư dả gì. Chắc chắn người thân trong nhà cô đã bắt đầu cằn nhằn về chuyện bao đồng này rồi.

3.6 30 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Đãcvbh

Hình như có Bộ tuong tự bên Trung full rồi

Ông già DBSM

Tác giả rep tn fb hộ

Ryan

Bộ này có bán k vậy

Halogen

Thích thể loại ll mẹ con harem hơn, đã mua và ấn tượng nhất là bộ hành trình chinh phục mẹ và dì, không biết tác có bộ nào mới mà kiểu vậy không?

Bhh

Cho xin với bạn

Zork

Cho xin với

PangAchiu

Cho xin truyện full với bạn ơi

salah

có bộ nào mẹ vợ con rể vụng trộm k tác, đọc mới kích thích chứ dạng điên khùng k biết gì này đọc k cảm giác mấy