Vỡ Nát – Update Chương 8

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Vỡ Nát – Update Chương 8

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 5: Lòng Ghen Tuông Biến Thái

Sau cơn hành hạ kinh hoàng ở phòng khách sạn, Yến Nhi trở về ký túc xá với cơ thể rã rời và linh hồn tan nát, như một chiếc lá úa bị gió cuốn phăng. Cô nằm bất động trên giường suốt mấy ngày liền, ăn uống qua loa chỉ để sống sót, tránh né mọi cuộc gọi từ bạn bè và gia đình ở quê, viện cớ bận học để không phải đối mặt với ai. Mỗi khi nhắm mắt, những hình ảnh từ khung chữ X lại ùa về như cơn ác mộng không lối thoát: nỗi đau xé thịt từ những cú đẩy rút không ngừng nghỉ, tiếng liếm cắn dâm đãng và đầy chiếm hữu của Quân, và lời đe dọa lạnh lùng của Long vang vọng trong đầu: “Từ nay mỗi cuối tuần chị phải ở đây với tụi em.” Nhi không còn khóc lóc hay giãy giụa nữa chỉ còn nỗi sợ hãi, khiến cô nhận ra rằng cách duy nhất để sống sót, để tránh những cơn bạo hành đau đớn hơn nữa, là thích nghi và chiều chuộng ba đứa nhóc.

Nhi bắt đầu tìm hiểu những cách để “ngoan ngoãn” hơn, để biến mình thành một món đồ chơi hoàn hảo mà họ không thể chán ghét hay trừng phạt. Trong những giờ phút một mình, cô lén lút xem video hướng dẫn massage thư giãn trên điện thoại, ghi chép cách xoa bóp vai, lưng, và những điểm nhạy cảm hơn để mang lại khoái cảm. Cô thậm chí tưởng tượng về những bộ đồ roleplay – như y tá gợi cảm hay hầu gái quyến rũ – mà có lẽ sẽ khiến họ hài lòng, khiến buổi “học kèm” trở nên thú vị hơn thay vì chỉ là những cơn tra tấn đơn thuần. “Nếu mình làm chúng vui, chúng sẽ không đánh đập mình nữa, sẽ không dùng roi hay kẹp nữa,” cô tự nhủ đầy xót xa và cam chịu.

Cuối tuần đến nhanh hơn Nhi tưởng tượng, cô tự động bắt taxi đến căn biệt thự mà giờ đây đã trở thành “ngôi nhà thứ hai” đầy ám ảnh của cô. “Chị đến rồi hả? Tụi em đang đói, chị ngoan ngoãn chờ ở đây đi,” Long nói, giọng ấm áp nhưng đầy lệnh lạc, kéo Nhi vào phòng và lột sạch quần áo cô một cách thô bạo, biến cô thành một cơ thể trần truồng, mảnh mai và run rẩy. “Tụi em ra ngoài mua đồ ăn nhanh, khoảng nửa giờ thôi. Chị nằm đây chờ tụi em về nhé.” Hưng cười khẩy, lấy còng tay kim loại từ tủ đầu giường – một món đồ chơi tình dục mà họ đã sắm thêm – còng hai tay Nhi vào đầu giường sắt chắc chắn, khiến cô chỉ có thể nằm dang rộng, không thể che chắn cơ thể. “Đừng kêu la, không ai nghe đâu chị. Tụi em khóa cửa rồi.” Quân chen vào, hôn nhẹ lên má cô trước khi rời đi: “Chị đẹp quá, tụi em về nhanh thôi.”

Nhi nằm đó, bất lực và run rẩy, hai bầu ngực phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, lồn Nhi vẫn còn vết đỏ từ lần trước. Cô cố giãy giụa nhẹ, nhưng vô ích; chỉ có thể nằm chờ mấy đứa đó về. Bất chợt, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên từ cửa chính, một ông lão quét dọn hàng tuần mà phụ huynh họ thuê, một ông già khoảng trên 50 tuổi, gầy gò với bộ quần áo lao động cũ kỹ, mái tóc điểm bạc và khuôn mặt nhăn nheo. Ông lão bước vào nhà theo lịch hẹn cố định, mang theo xô chổi và hóa chất lau chùi. Ông đi qua phòng khách, lau dọn sơ qua, rồi mở cửa phòng ngủ chính – nơi mà ông thường quét dọn cuối cùng. Ánh mắt ông mở to kinh ngạc khi thấy Nhi nằm đó, trần truồng, một tay bị còng vào đầu giường, cơ thể mảnh mai với làn da trắng ngần, mái tóc dài rối bù che một phần khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ. “Trời ơi, cô gái… cô bị sao vậy? Ai làm thế này với cô?” ông lão hỏi, giọng run run đầy lo lắng, thả rơi xô chổi xuống sàn, tiến lại gần giường với bước chân do dự. Ông là một người lao động chân chất, từng chứng kiến đủ thứ ở những ngôi nhà giàu có, nhưng cảnh tượng này khiến ông bàng hoàng. “Cô có sao không? Để tôi tháo còng cho cô nhé?”

Nhi hoảng loạn, nước mắt tuôn rơi, nhưng cô không dám trả lời, chỉ lắc đầu quầy quậy, ánh mắt đầy sợ hãi. “Không… đừng… ông đừng làm gì cả. Chúng… chúng sẽ giận,” cô thì thào, giọng yếu ớt, cơ thể co rúm lại cố che chắn những phần nhạy cảm bằng tay tự do. Ông lão dừng lại, khuôn mặt nhăn nhó đầy thương xót: “Để tôi giúp, tôi có chìa khóa vạn năng trong túi đồ nghề, tháo còng dễ lắm.” Ông ngồi xuống mép giường, tay run run chạm nhẹ vào vai Nhi, ý định ban đầu là an ủi và giải cứu. Nhưng rồi, khi ánh mắt ông lướt qua cơ thể trần truồng của cô – bầu ngực tròn trịa, eo thon, vùng kín mịn màng – một thứ dục vọng đen tối trỗi dậy trong ông lão đã cô đơn từ lâu. “Cô… cô đẹp quá…” Giọng ông thay đổi, từ lo lắng sang thì thầm đầy ham muốn, bàn tay lướt xuống ngực cô, bóp nhẹ. Nhi giật mình, cố đẩy ra: “Không… ông đừng… xin ông đi đi!” Nhưng ông lão đã mất kiểm soát, cởi thắt lưng quần, lộ ra dương vật lớn, gân guốc, đỏ au – một thứ vũ khí mà tuổi già không làm suy giảm. “Cô nằm im đi, tôi sẽ nhẹ nhàng. Cô đẹp thế này, để tôi thử một lần…” Ông đè lên người Nhi, tay giữ chặt tay tự do của cô. Cặc lão chạm vào lồn Nhi, chuẩn bị đâm vào.

Nhưng chưa kịp hành động, tiếng cửa chính mở toang vang lên – ba cậu học sinh trở về sớm hơn dự kiến, mang theo túi đồ ăn nhanh từ quán ăn gần đó. “Chị Nhi, tụi em về rồi đây!” Quân hét vui vẻ, nhưng rồi họ lao vào phòng ngủ khi nghe tiếng động lạ. Cảnh tượng khiến họ sững sờ: ông lão đang đè lên Nhi, quần tụt xuống, dương vật lớn lộ ra. “Mày làm gì vậy lão già!” Long hét, lao vào kéo ông lão ra khỏi giường, đấm một cú vào mặt ông. Hưng và Quân tham gia, đẩy ông ra cửa: “Cút khỏi đây! Mày dám đụng vào đồ chơi của tụi tao!” Ông lão hoảng loạn, kéo quần lên, chạy biến khỏi nhà, bỏ lại đồ nghề. Nhưng trước khi đi, dương vật lớn của ông đã in sâu vào mắt ba cậu bé. “Lão già mà to thế kia,” Quân thì thầm, giọng đầy tự ái. Sự ghen tuông biến thái trỗi dậy đột ngột: những gã trai mới lớn, chưa phát triển toàn diện, cảm thấy bị xúc phạm bởi kích thước vượt trội ấy. “Của mình nhỏ hơn à? Chết tiệt!” Hưng lẩm bẩm, mặt đỏ bừng vì giận dữ và tự ti. Long nổi điên: “Chị chỉ là của tụi em thôi! Không được để thằng khác đụng!” Họ quay sang Nhi, ánh mắt đầy lửa giận, như thể cô là nguyên nhân của sự tự ái ấy.

Nhi khóc nức nở, co rúm trên giường: “Chị… chị không làm gì cả… ông ấy tự vào… xin các em tha!” Nhưng lời van xin vô hiệu; sự ghen tị trút hết lên cô. Long tháo còng tay, nhưng chỉ để lật Nhi nằm sấp, đè lên người cô: “Chị để lão nhìn? Giờ tụi em phạt chị!” Cậu cởi quần short, dương vật cứng ngắc đâm mạnh vào âm đạo từ phía sau, bạo liệt hơn bao giờ hết. “Chị chỉ là của tụi em! Không được để thằng khác nhìn!” Mỗi cú đẩy như một cú đập giận dữ, tay bóp chặt mông cô, tét mạnh để lại vết đỏ. Nhi hét lên đau đớn: “Chị… chị xin lỗi… đau lắm các em!” Nhưng cậu không dừng, đẩy rút nhanh hơn, tay siết cổ cô nhẹ: “Rên lên đi chị, nói ‘Chị chỉ là của tụi em’!” Nhi thì thào qua nước mắt: “Chị… chỉ là của tụi em… xin các em nhẹ thôi!” Hưng chen vào, ép dương vật vào miệng cô: “Mút đi chị, nuốt hết để tụi em nguôi giận. Lão già to hơn, nhưng tụi em sẽ đụ chị mạnh hơn!” Nhi nghẹn ngào, lưỡi liếm quanh đầu khấc, nuốt sâu tận họng, nước dãi trộn lẫn nước mắt. “Chị mút giỏi lắm, nhưng tụi em ghen rồi, phải phạt mạnh hơn.” Quân tham gia, liếm hậu môn cô từ phía dưới, cắn nhẹ khiến Nhi co giật: “Chị ướt rồi kìa, thích bị phạt hả?”

Họ thay phiên nhau, trút giận bằng những cú đập bạo liệt, như để chứng minh quyền sở hữu. Long xuất tinh vào âm đạo, bắn đầy bên trong: “Chị chặt quá, sướng nhưng tụi em vẫn giận!” Hưng thay thế, đâm vào hậu môn: “Chị nhớ chưa? Chỉ của tụi em thôi! Lão già không được đụng!” Cậu đẩy rút hung hăng, tay siết hông cô, tét mông liên hồi: “Rên to lên chị, tụi em muốn nghe chị van xin tha thứ.” Nhi rên rỉ: “Chị… xin lỗi… chị chỉ là của tụi em!” Quân đâm vào âm đạo, tay bóp ngực mạnh bạo: “Chị là đồ chơi của tụi em, không được cho ai khác nhìn! Tụi em sẽ đụ chị đến khi chị quên lão già!” Họ tiếp tục suốt giờ đồng hồ, luân phiên vị trí, xuất tinh rồi tiếp tục, tinh dịch dính đầy người Nhi từ mặt đến bụng. “Chị rên to lên, tụi em muốn chị thừa nhận chị thích bị phạt,” Long ra lệnh, đẩy mạnh hơn, tay vặn núm vú. Nhi khóc: “Chị… thích bị phạt… vì chị là của tụi em!”

Sự ghen tuông khiến cảnh nóng trở nên hoang dại hơn bao giờ hết. Họ kéo Nhi xuống sàn, bắt cô quỳ doggy style, ba dương vật vây quanh. “Mút hết đi chị, nuốt sạch để tụi em tha thứ. Lão già to hơn, nhưng tụi em sẽ lấp đầy chị!” Nhi làm theo, miệng ngậm hết cái này đến cái khác, tay sục cho hai người còn lại, rên rỉ: “Chị… chỉ muốn các em… lão già không là gì cả.” Hưng xuất tinh lên mặt cô, Long và Quân theo sau, bắn đầy ngực và tóc: “Chị đẹp khi dính tinh thế này, nhưng chỉ của tụi em thôi!” Họ không dừng, lật Nhi nằm ngửa trên sàn gỗ lạnh lẽo, Long đâm vào âm đạo, Hưng vào hậu môn, Quân ép miệng: “Tra tấn ba lỗ đây chị. Chị chịu nổi không? Tụi em sẽ đụ chị đến khi chị quên hết!” Nhi co giật, đau đớn hòa lẫn khoái cảm bất đắc dĩ: “Chị… chịu được… vì các em… chị chỉ là của tụi em!” Họ đẩy rút đồng bộ, tay kích thích mọi điểm nhạy cảm, đưa Nhi lên đỉnh lần đầu tiên trong cơn giận: “Ahhh… chị ra… các em tuyệt vời!” Nhưng họ không tha, tiếp tục đến khuya, xuất tinh liên tục, biến cơ thể Nhi thành một mớ hỗn độn nhớp nháp.

 

Trong những buổi tiếp theo, cô học massage thư giãn qua video, và khi đến biệt thự, cô mặc các bộ đồ roleplay mà cô mua lén – đầu tiên là bộ y tá gợi cảm với váy trắng ngắn, tất lưới trắng, và mũ y tá nhỏ xinh. “Chị… chị sẽ massage cho các em thư giãn trước khi học,” cô nói, giọng đầy sợ hãi nhưng cố gắng chủ động, quỳ xuống xoa bóp vai Long, tay lướt xuống ngực, bụng, rồi dương vật. “Chị massage giỏi lắm, giờ roleplay đi chị, giả làm y tá chữa bệnh cho tụi em bằng cơ thể,” Long rên rỉ, kéo cô ngồi lên đùi, đâm vào âm đạo: “Y tá Nhi, chữa cho em sướng đi.” Nhi uốn éo: “Dạ… y tá sẽ dùng lồn chữa cho các em… mạnh nữa đi các em.” Hưng mặc đồ bệnh nhân giả, ép Nhi “khám” bằng miệng: “Mút đi y tá, nuốt tinh để chữa bệnh.” Nhi nuốt sâu, tay sục cho Quân: “Y tá thích chữa cho các em lắm.”

Buổi roleplay kéo dài, họ thay phiên, xuất tinh vào miệng, âm đạo, hậu môn: “Y tá ngoan, rên to lên!” Nhi rên rỉ: “Chị… sướng lắm các em… chữa cho chị nữa đi.” Tiếp theo là bộ hầu gái đen trắng, váy ngắn xẻ cao, Nhi quỳ dọn sàn khỏa thân, rồi phục vụ bằng anal sex: “Hầu gái Nhi sẽ dọn dẹp bằng cơ thể… xin các em đụ hậu môn em.” Quân đâm vào hậu môn, tay tét mông: “Hầu gái dâm, uốn éo đi chị.” Nhi làm theo, rên: “Dạ… hầu gái thích phục vụ các em.” Sự chủ động của Nhi khiến họ hài lòng, giảm bớt bạo lực, nhưng cũng khắc sâu sự chiếm hữu bệnh hoạn: “Chị chỉ là của tụi em, không ai khác được đụng!”

Nhi nằm đó sau buổi roleplay, cơ thể kiệt sức nhưng tâm trí bình yên hơn – cô đã tìm ra cách để sống trong địa ngục này, dù chỉ là ảo tưởng mong manh.

1 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất