Vỡ Nát – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vỡ Nát – Update Chương 8
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Học Sinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 4: Hình Phạt Kẻ Trốn Chạy
Những ngày sau khi được thả về ký túc xá, Yến Nhi sống trong một trạng thái hoảng loạn tột độ. Mỗi khi cử động, nỗi đau lại lan tỏa, nhắc nhở cô về những giờ phút địa ngục ở căn biệt thự – nơi mà sự trong trắng của cô đã bị cướp mất một cách dã man.
Nhi không dám soi gương, sợ nhìn thấy chính mình trong tấm gương nhỏ treo trên tường – một cô gái từng ngây thơ, hiền lành với mái tóc dài đen nhánh và nụ cười e ấp, giờ đây bị ô uế bởi bàn tay thô bạo của ba cậu bé học sinh biến thái. Mỗi đêm, những ký ức từ cuối tuần kinh hoàng ùa về như cơn ác mộng không lối thoát: tiếng cười chế nhạo của họ, nỗi đau xé thịt khi bị xâm phạm hết lần này đến lần khác, và vị mặn chát của tinh dịch ép buộc phải nuốt. Cô cảm thấy bản thân dơ bẩn, không xứng đáng với bất kỳ ai, và ý nghĩ về tương lai – học hành, làm cô giáo, tìm một người chồng tử tế – giờ đây dường như là giấc mơ viễn vông. Nỗi sợ hãi bị lộ ra ngoài, bị xã hội ruồng bỏ, khiến cô co rúm lại, không dám tiếp xúc với ai.
Ngay buổi tối đầu tiên về ký túc xá, cô chặn ngay số điện thoại của ba cậu bé, xóa sạch mọi tin nhắn và lịch sử cuộc gọi, như thể điều đó có thể xóa nhòa những gì đã xảy ra. “Mình sẽ không gặp chúng nữa, mình sẽ biến mất khỏi cuộc đời chúng,” cô lẩm bẩm, ngón tay run run trên màn hình điện thoại. Sáng hôm sau, cô gọi cho trung tâm gia sư, giọng yếu ớt viện cớ bị cảm cúm nặng, sốt cao, không thể đến dạy kèm cuối tuần này. “Tôi cần nghỉ ngơi vài ngày, có lẽ một tuần,” cô nói qua điện thoại, tránh né mọi câu hỏi dồn dập từ người quản lý. “Tôi sẽ tìm gia sư khác thay thế nếu cần.” Trong đầu Nhi, ý nghĩ báo công an lóe lên vài lần, đặc biệt khi cô nằm một mình trong bóng tối, nhưng hình ảnh video tống tiền – những đoạn clip quay cận cảnh cô trần truồng, rên rỉ dưới sức ép của họ, nuốt tinh dịch với nước mắt lăn dài – khiến cô rùng mình kinh hãi. “Nếu lộ ra, mình sẽ chết mất. Gia đình ở quê sẽ biết, bạn bè sẽ khinh miệt, trường đại học sẽ đuổi học. Mình không thể… không thể để ai biết.” Sự tuyệt vọng bắt đầu gặm nhấm linh hồn cô, lý trí dần sụp đổ, nhận ra bản thân không còn lối thoát nào thực sự.
Nhưng ba cậu học sinh không để cô yên ổn. Họ là con nhà giàu có, thiếu sự quản lý từ phụ huynh bận rộn, và với tâm lý biến thái, họ xem Nhi như một món đồ chơi cao cấp mà họ đã chiếm hữu, không thể để mất. Chỉ hai ngày sau, khi Nhi đang nằm trên giường, cố gắng đọc một cuốn sách giáo khoa để quên đi thực tại, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, mạnh mẽ như tiếng búa đập vào tim cô. Tim Nhi đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, tay chân tê cứng. “Ai đấy?” cô hỏi, giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thất bại. “Mở cửa đi chị Nhi,” giọng Long vang lên từ bên ngoài hành lang, đầy quyền lực và đe dọa, như một lệnh triệu tập không thể kháng cự. “Tụi em biết chị ở trong đó. Đừng ép tụi em phá cửa hay gọi bảo vệ ký túc xá nhé.” Nhi hoảng loạn, chạy ra cửa sổ nhỏ nhìn xuống sân ký túc xá, nhưng phòng ở tầng ba, không có lối thoát nào ngoài việc nhảy – một ý nghĩ điên rồ lướt qua đầu cô nhưng nhanh chóng bị dập tắt. Cô đứng đó, tay nắm chặt tay nắm cửa, nước mắt lăn dài. “Xin các em… đi đi. Chị không muốn gặp,” cô thì thào qua khe cửa, nhưng đáp lại là tiếng cười khẩy của Hưng: “Chị mở cửa ngoan ngoãn, nếu không tụi em đăng video lên nhóm lớp đại học của chị ngay bây giờ.” Quân thêm vào: “Chị nghĩ chặn số là tụi em không tìm được hả? Tụi em có địa chỉ ký túc xá từ hồ sơ gia sư mà.”
Không còn cách nào khác, Nhi mở cửa với đôi tay run lẩy bẩy, và ba cậu bé ùa vào như cơn lốc, đóng sập cửa lại phía sau, biến căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp thành một không gian giam cầm mới, ngột ngạt và đầy đe dọa. Long đứng chặn cửa, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh quét qua phòng: “Chị chặn số tụi em hả? Xin nghỉ dạy kèm nữa chứ.” Hưng cười khẩy, ngồi phịch xuống giường của Nhi. “Chị bỏ trốn bất thành rồi chị ơi. Tụi em đến đây để nhắc nhở chị rằng chị là của tụi em, mãi mãi.” Quân cầm điện thoại lên, bật một đoạn clip ngắn từ video tống tiền: hình ảnh Nhi quỳ mọp dưới sàn biệt thự, miệng ngậm dương vật, nuốt tinh dịch với nước mắt lăn dài, tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ loa. “Chỉ cần bấm gửi, video này sẽ lên mạng xã hội, lên các diễn đàn sinh viên. Chị muốn nổi tiếng kiểu đó không? Hay muốn tụi em gửi cho bạn trai ở quê của chị?”
Nhi khóc nức nở, cơ thể run lẩy bẩy. “Xin các em… tha cho chị. Chị sợ lắm. Chị không muốn nữa… Chị sẽ không dạy kèm nữa, chị bỏ việc luôn. Chị sẽ chuyển trường, chuyển nhà, xin các em đừng tìm chị nữa.” Giọng cô đầy sợ hãi, xưng “chị” với họ như một lời van xin hạ mình, nhưng trong lòng là sự tuyệt vọng hoàn toàn, như một vực thẳm không đáy đang nuốt chửng linh hồn cô. Cô nhận ra bản thân không còn kiểm soát gì nữa – họ giàu có, có quyền lực từ gia thế, có thể dễ dàng theo dõi và đe dọa cô, trong khi cô chỉ là một cô gái nghèo từ quê lên, không có ai bảo vệ. “Chị ngoan đi,” Long thì thầm, bàn tay thô ráp nắm cằm Nhi, ép cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu. “Tụi em thích chị từ lâu, nên mới đến tìm chị. Nếu không tụi em đã đăng video đầy đủ, rồi chị mất hết: học hành, gia đình, tương lai, danh dự. Chị muốn sống kiếp dơ bẩn bị mọi người khinh miệt hả?” Hưng cười khẩy, chen vào: “Gọi tụi em là chủ nhân đi, nói ‘Chủ nhân, em sai rồi, xin chủ nhân tha thứ’.”
“Chủ… chủ nhân… em sai rồi… xin chủ nhân tha thứ,” Nhi thì thào qua nước mắt, giọng vỡ òa đầy nhục nhã, sự sụp đổ lý trí bắt đầu rõ rệt. Ba đứa cười đắc thắng, kéo Nhi đứng dậy, lôi cô đi xếch ra khỏi phòng mà không cho cô thay đồ hay lấy bất kỳ thứ gì, chỉ mặc chiếc áo thun cũ kỹ và quần short ngủ mỏng manh. “Chị đi với tụi em ngoan ngoãn, đừng kêu la,” Quân thì thầm, tay siết chặt cánh tay cô. Họ dẫn Nhi xuống cầu thang, tránh né mọi người, gọi taxi đến đón. Long ngồi trước, Hưng và Quân ngồi sau giữ chặt Nhi ở giữa, tay cứ lướt trên đùi cô khiến cô rùng mình. “Tụi em sẽ phạt chị thật nặng cho lần bỏ trốn này,” Hưng nói.
Họ dùng chính thẻ căn cước của Nhi để thuê một phòng khách sạn cao cấp ở ngoại ô thành phố, loại phòng suite cách âm hoàn hảo. Ở góc phòng là một khung giường chữ X bằng kim loại bóng loáng – một công cụ BDSM chuyên dụng mà họ đã yêu cầu khách sạn chuẩn bị sẵn, chứng tỏ họ đã lên kế hoạch từ trước. “Phòng này dành riêng cho chị,” Quân cười khúc khích, đẩy Nhi vào, đóng sập cửa lại, biến không gian thành một địa ngục riêng tư, nơi tiếng hét của cô sẽ không ai nghe thấy.
Hình phạt cho kẻ bỏ trốn bắt đầu ngay lập tức, không một phút trì hoãn. Họ lột sạch quần áo Nhi một cách thô bạo, xé toạc chiếc áo thun và quần short, ném cô lên giường như một món đồ vật. “Chị dám bỏ trốn? Dám chặn số tụi em? Giờ chịu phạt đi, để chị nhớ rằng chị là nô lệ của tụi em,” Long ra lệnh, giọng đầy quyền lực, trói tay và chân cô giăng ra trên khung chữ X, cơ thể dang rộng như một con bướm bị ghim, lộ hết mọi chỗ nhạy cảm: bầu ngực phập phồng, vùng kín và hậu môn vẫn còn vết thương cũ. Nhi giãy giụa yếu ớt, nước mắt lăn dài: “Xin các em… tha cho chị. Chị hứa sẽ ngoan, chị sẽ đến mỗi cuối tuần.” Nhưng lời van xin chỉ khiến họ hứng thú hơn, tiếng cười vang vọng trong phòng. “Chị van xin nghe hay lắm, nhưng phạt thì phải phạt,” Hưng nói, cởi quần short của mình, lộ dương vật cứng ngắc.
Quân bắt đầu trước, dùng lưỡi liếm và cắn khắp cơ thể cô một cách chậm rãi, tra tấn. Cậu quỳ xuống, lưỡi lướt từ cổ xuống vai, cắn nhẹ vào da thịt khiến Nhi cong người đau đớn. “Chị ngon quá, da chị mềm mại, liếm mãi không chán,” cậu rên rỉ, lưỡi tiếp tục xuống bầu ngực, liếm quanh núm vú rồi cắn mạnh, để lại dấu răng đỏ hỏn. Nhi hét lên: “Dừng lại… chị xin các em… đau quá!” Nhưng cậu không dừng, lưỡi lướt xuống bụng, cắn nhẹ quanh rốn, rồi xuống vùng kín, liếm môi ngoài và cắn nhẹ khiến Nhi co giật dữ dội. “Chị ướt rồi kìa, cơ thể chị thích rồi hả? Liếm hậu môn nữa nhé,” cậu thì thầm, lật cô hơi nghiêng, lưỡi liếm quanh hậu môn, cắn đùi trong đến đỏ ửng. Mỗi vết cắn như một mũi kim đâm, khiến Nhi khóc nức nở, nhưng dưới kích thích liên tục, dâm thủy bắt đầu rỉ ra, phản bội lý trí cô.
Trong khi Quân liếm cắn không ngừng, kích thích mọi điểm nhạy cảm từ đầu đến chân – liếm tai, cắn cổ, gặm núm vú, thậm chí dùng răng kéo nhẹ lông mu – Long và Hưng cởi hết quần áo, dương vật cứng ngắc đỏ au. Long đâm vào âm đạo trước tiên, mạnh bạo và không thương xót: “Chị ướt át quá, thích bị phạt hả chị?” Cậu đẩy rút liên hồi, tay bóp chặt bầu ngực, ngón tay vặn núm vú theo nhịp. “Rên lên đi chị, nói ‘Chủ nhân, phạt em mạnh nữa đi’.” Nhi lắc đầu: “Không… đau lắm… đừng phạt chị!” Nhưng Hưng chen vào từ phía sau, đút cặc vào lỗ đít Nhi, đẩy sâu một cú xé thịt, khiến Nhi hét khản cổ: “Không… dừng lại! Chị chết mất… xin tha cho chị!”
Nhưng họ không tha, đẩy rút đồng bộ, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong phòng cách âm, hòa lẫn với tiếng liếm cắn của Quân. “Rên lên đi chị, gọi ‘Chủ nhân, em thích bị phạt’,” Hưng thì thầm, tay siết cổ cô nhẹ nhàng nhưng đe dọa, khiến cô nghẹn thở. Nhi khóc: “Chủ nhân… em thích… bị phạt,” giọng đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Họ thay phiên nhau suốt đêm dài, Quân liếm cắn không ngừng để kích thích, khiến cơ thể Nhi luôn ở trạng thái nhạy cảm cao độ; Long và Hưng đâm rút không nghỉ, xuất tinh vào trong rồi tiếp tục, bắn đầy tinh dịch lên người cô, từ mặt đến bụng. “Từ nay mỗi cuối tuần chị phải ở đây với tụi em, hiểu chưa? Không bỏ trốn nữa, nếu không phạt nặng hơn,” Long ra lệnh, đẩy mạnh hơn, tay tét mông cô đỏ ửng. Nhi van xin đến khản cổ, giọng vỡ òa: “Chủ nhân… em hứa… xin dừng lại… em không chịu nổi nữa!” Nhưng họ tiếp tục, luân phiên vị trí, thử mọi góc độ: Long ở hậu môn, Hưng ở âm đạo, Quân chen miệng vào liếm núm vú hoặc vùng kín giữa các lượt.
Cơn hành hạ kéo dài đến rạng sáng, với những lượt thay phiên không ngừng nghỉ, mỗi cậu bé xuất tinh nhiều lần, biến cơ thể Nhi thành một mớ hỗn độn nhớp nháp, dính đầy tinh dịch và dâm thủy. Nhi kiệt sức hoàn toàn, nằm bất động trên khung chữ X, ánh mắt vô hồn nhìn trần nhà, nước mắt khô cạn. Họ tháo trói, lau chùi cô một cách thô bạo bằng khăn ướt, rồi mặc quần áo cho cô. “Chị ngoan rồi hả? Cuối tuần sau tụi em đón chị ở ký túc xá,” Hưng cười đắc thắng. Nhi gật đầu yếu ớt, không còn sức kháng cự, chính thức buông xuôi lý trí.