Vỡ Nát – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vỡ Nát – Update Chương 8
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Học Sinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 2: Cơ Thể Phản Bội
Ánh nắng buổi sáng thứ Bảy len qua rèm cửa sổ dày cộm, chiếu những vệt sáng mờ ảo lên sàn gỗ bóng loáng của phòng ngủ trong căn biệt thự. Không khí ngột ngạt, nặng nề, như thể căn phòng này được thiết kế để giam giữ, với bốn bức tường trắng toát và cánh cửa gỗ nặng trịch khóa chặt từ bên ngoài. Yến Nhi nằm bất động trên giường, hai tay và hai chân vẫn bị trói chặt vào bốn góc bằng dây thừng mềm mại nhưng chắc chắn, khiến cơ thể cô dang rộng như một con bướm bị ghim trên bảng. Chiếc váy ngủ mỏng tang dính sát vào da, lộ rõ những vết bầm tím từ đêm qua, và vùng kín vẫn còn đau rát, nhắc nhở cô về nỗi nhục nhã kinh hoàng. Không khí thoang thoảng mùi tinh dịch khô và mồ hôi, khiến cô buồn nôn. Cô đã khóc đến cạn nước mắt, giọng khản đặc, và giờ chỉ còn những tiếng nức nở yếu ớt.
Ba cậu học sinh – Long, Hưng, Quân – ngồi quanh chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, ăn sáng với bánh mì kẹp và cà phê, như thể đây là một buổi picnic bình thường. Họ mặc quần short thoải mái, thân hình trẻ trung đầy sức sống, nhưng ánh mắt họ nhìn Nhi đầy ham muốn và quyền lực. “Thôi, ăn sáng chút đi cho có sức chị.” Long lên tiếng đầu tiên, miệng nhai ngấu nghiến, giọng điệu bình thản như đang nói chuyện thời tiết. “Tụi em mang đồ ăn cho chị đây. Ăn đi, kẻo đói.” Cậu cầm một miếng bánh mì, tiến lại gần giường, dí sát vào miệng Nhi.
Nhi lắc đầu quầy quậy, nước mắt lại trào ra. “Tôi… tôi không ăn. Các em thả tôi ra đi! Tôi van các em… Tôi là cô giáo của các em mà. Sao các em có thể làm thế này? Hãy để chị về, chị hứa sẽ không nói gì hết, tôi hứa!” Giọng cô run rẩy, đầy tuyệt vọng. Cô cố giãy giụa, nhưng dây thừng siết chặt hơn, khiến cổ tay cô đỏ ửng. Trong đầu Nhi, những hình ảnh đêm qua lặp lại không ngừng: nỗi đau khi bị phá trinh, sức nặng của ba cơ thể đè lên, và sự dơ bẩn của tinh dịch bắn khắp nơi. Cô cảm thấy bản thân bị ô uế, linh hồn bị xé nát. Làm sao cô có thể tiếp tục sống bình thường sau chuyện này? Gia đình cô ở quê sẽ nghĩ sao nếu biết?
Hưng cười khẩy, đặt cốc cà phê xuống. “Chị van xin hoài vậy? Tụi em thích chị mà, chị phải vui lên chứ. Đêm qua chị rên nhiều lắm, chắc thích rồi hả?” Cậu đứng dậy, mở một chiếc hộp đen bí ẩn từ tủ đầu giường – hộp đồ chơi tình dục mà họ đã chuẩn bị từ trước. Bên trong là đủ loại: máy rung hình trụ dài, kẹp ngực bằng kim loại lạnh lẽo, roi da mềm mại với đầu lông vũ, và vài chai gel bôi trơn. “Nếu chị không ăn, thì tụi em chơi trò khác vậy. Để xem chị chịu được bao lâu.”
Quân cười khúc khích, tham gia. “Đúng rồi đó mày. À, chị phải gọi tụi em là ‘chủ nhân’ đi, rồi tụi em mới thả. Nói thử xem: ‘Chủ nhân, xin hãy tha cho em’.” Cậu cầm chiếc máy rung, bật nút thử, tiếng rung ù ù vang lên trong phòng yên tĩnh.
Nhi hoảng loạn, mắt mở to. “Không! Các em điên rồi! Tôi không phải là… đồ chơi của các em! Thả tôi ra ngay! Tôi sẽ kiện các em!” Nhưng lời nói của cô chỉ khiến tụi nó cười lớn hơn. Long nhét miếng bánh mì vào miệng cô, ép cô nhai nuốt, trong khi Hưng kéo váy ngủ của cô lên cao, lộ ra vùng kín vẫn còn sưng tấy từ đêm qua. “Chị ngoan đi, không thì đau hơn đấy,” Hưng thì thầm, giọng đầy đe dọa.
Họ bắt đầu. Long cầm roi da mềm, quất nhẹ lên đùi trong của Nhi, để lại những vệt đỏ hồng. “Chị thấy thế nào? Đau hay sướng?” Cậu quất thêm vài cái, nhắm vào vùng nhạy cảm gần vùng kín. Nhi cắn chặt môi, cố không phát ra tiếng, nhưng nỗi đau lan tỏa, khiến cơ thể cô co giật. “Dừng lại… xin các em… đau lắm,” cô thì thào, nước mắt lăn dài. Nhưng trong thẳm sâu, dưới tác dụng dư âm của thuốc đêm qua, một cảm giác lạ lẫm bắt đầu len lỏi – sự nóng ran ở bụng dưới, như thể cơ thể đang phản ứng theo cách riêng của nó.
Hưng cầm kẹp ngực, kẹp chặt vào hai núm vú hồng hào của Nhi. “Chị có núm đẹp quá. Giờ thử cái này xem.” Nỗi đau nhói lên, khiến Nhi hét nhỏ, nhưng cậu ta vặn nhẹ, kết hợp với roi da của Long. “Rên lên đi chị, tụi em muốn nghe.” Quân tham gia, cầm máy rung, ấn vào vùng kín của cô. “Chị ướt rồi kìa, xem em giúp chị sướng nhé.” Cậu bật máy ở mức thấp, dòng điện rung động lan tỏa qua lớp da mỏng manh.
Nhi giãy giụa dữ dội hơn, lý trí cô gào thét: Đây là sai trái! Cô là một cô gái ngoan hiền, chưa từng chạm vào bản thân theo cách dâm đãng. Nhưng cơ thể phản bội – vùng kín bắt đầu tiết ra chất lỏng trong suốt, dâm thủy do sự kích thích cơ học. “Không… tôi không muốn… các em dừng lại đi!” Cô cắn môi đến chảy máu, cố kìm nén tiếng rên đang chực chờ thoát ra. Tâm trí cô giằng xé: Nỗi nhục nhã ê chề khi nhận ra cơ thể đang hưởng ứng những hành động bạo lực này. Đây là cơ chế phòng vệ, não bộ tiết ra endorphin để đối phó đau đớn, nhưng với Nhi, nó như một sự phản bội cuối cùng. Cô ghê tởm chính mình, nhưng không thể dừng lại.
“Chị thích rồi hả? Xem dâm thủy chảy kìa,” Long cười, tăng cường roi da, quất lên bụng và ngực. Hưng vặn kẹp mạnh hơn, khiến Nhi cong người lên. “Nói đi chị, ‘Em thích lắm chủ nhân’.” Quân đẩy máy rung sâu hơn, bật mức cao, tiếng rung ù ù hòa lẫn với tiếng thở hổn hển của Nhi. “Chị nuốt tinh của tụi em đêm qua ngon lắm, giờ thử lại nhé.”
Họ cởi quần short, tự sục dương vật cứng ngắc trước mặt cô. Long là người đầu tiên, xuất tinh ra tay, bắn những dòng trắng đục. “Ngậm đi chị,” cậu dí tay vào miệng Nhi, ép cô nuốt. Vị mặn chát lan tỏa, khiến cô nghẹn ngào, nhưng dưới sự ép buộc, cô nuốt trọn. “Ngoan lắm, giờ đến mày đó Hưng.” Hưng làm tương tự, xuất tinh đầy tay, ép Nhi liếm sạch từng ngón. “Nuốt hết, một giọt cũng không được nhả. Chị là nô lệ của tụi em rồi.” Quân theo sau, bắn lên mặt cô trước khi ép nuốt phần còn lại.
Nhi khóc nức nở, cơ thể run rẩy. “Tôi… tôi ghê tởm các em… sao các em làm thế này?” Nhưng máy rung vẫn hoạt động không ngừng, đẩy cô đến giới hạn. Nỗi đau từ kẹp và roi hòa lẫn với khoái cảm bất đắc dĩ, khiến vùng kín co thắt. Cô cố kìm nén, nhưng cuối cùng, một tiếng rên yếu ớt thoát ra: “Ah… không…” Đó là bước đầu tiên của sự khuất phục, lý trí bắt đầu nứt vỡ dưới sức ép cơ thể.
Họ không dừng lại. Long thay thế máy rung bằng con cặc của nó, đâm vào vùng kín ướt át của Nhi. “Chị chặt quá, sướng thật.” Cậu đẩy rút mạnh mẽ, tay giữ chặt hông cô. Hưng tháo kẹp, thay bằng miệng mình, cắn và liếm núm vú. “Rên to lên chị, tụi em muốn nghe.” Quân dùng tay quất nhẹ lên mông cô thay cho roi da, đồng bộ với nhịp đẩy của Long.
Nhi cắn răng, nhưng cơ thể phản ứng mạnh mẽ hơn. Dâm thủy chảy ra nhiều hơn, bôi trơn cho những cú đẩy. “Dừng… xin các em… chị không chịu nổi…” Nhưng tiếng rên ngày càng lớn, xen lẫn với nước mắt. Tâm lý cô hỗn loạn: Sao cơ thể lại thế này? Đây không phải là cô, không phải Yến Nhi ngoan hiền. Nhưng khoái cảm đang tích tụ, như một cơn sóng sắp vỡ òa.
Long xuất tinh vào trong cô, rồi nhường chỗ cho Hưng. “Tới lượt em chị ơi.” Hưng đâm mạnh hơn, tay bóp ngực. “Chị là con điếm của tụi em, thừa nhận đi.” Quân chen vào, ép miệng cô ngậm dương vật. “Mút đi chị.” Nhi nghẹn ngào, nhưng dưới sức ép, cô làm theo, tiếng rên bị nghẹn lại.
Đến chiều, họ tiếp tục, thay phiên nhau, sử dụng đồ chơi để kéo dài sự hành hạ. Nhi kiệt sức, cơ thể co giật trong những cơn khoái cảm bất đắc dĩ. Cuối cùng, khi mặt trời lặn, cô không thể kìm nén nữa. Một tiếng rên dài thoát ra: “Ahhh… sướng…” Đó là khoảnh khắc lý trí sụp đổ, cơ thể đã thắng thế, đánh dấu sự tha hóa đầu tiên.
Ba cậu bé cười đắc thắng. “Chị ngoan rồi. Mai tụi em thưởng cho chị.” Nhi nằm đó, vô hồn, nước mắt khô cạn, biết rằng địa ngục này chỉ mới bắt đầu.