Vỡ Nát – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vỡ Nát – Update Chương 8
Tác Giả: Kaho
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Học Sinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 7: Cuồng Phong Bôi Trơn
“Anh không tin, em lạ lắm. Hay em có người khác rồi? Anh sẽ lên thành phố gặp em!” anh nói, giọng quyết liệt, đầy nghi ngờ và lo lắng, khiến Nhi hoảng loạn hơn bao giờ hết, nước mắt lăn dài trên má như những giọt mưa không ngừng, cơ thể cô run lẩy bẩy như lá úa trong cơn gió bão. “Không… anh đừng lên… em ổn mà,” cô thì thào, giọng vỡ òa, đầy giả tạo và tuyệt vọng, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi đang gặm nhấm linh hồn mình. Cô cúp máy vội vàng, ném điện thoại sang bên, nằm vật xuống giường sắt lạnh lẽo, cơ thể cuộn tròn dưới lớp chăn mỏng manh, não bộ quay cuồng với những hình ảnh kinh hoàng: “các chủ nhân” giận dữ, những khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy quyền lực méo mó vì phẫn nộ, những bàn tay thô bạo siết chặt cổ cô, và video tống tiền lan truyền khắp mạng, phá hủy mọi thứ cô từng có – gia đình, bạn bè, tương lai. “Sao anh lại gọi lúc này? Sao anh không để em yên?” cô lẩm bẩm một mình, nước mắt thấm ướt gối, nỗi sợ bị mất đi “các chủ nhân” lớn hơn cả nỗi sợ bị lộ bí mật, như thể họ đã trở thành trung tâm vũ trụ của cô, nguồn sống duy nhất trong địa ngục mà cô tự nguyện bước vào. Nhi không còn muốn cuộc sống bình thường nữa; những cơn đê mê từ cuối tuần, những cú đẩy rút lấp đầy cơ thể, đã trở thành lý do tồn tại, và ý nghĩ bạn trai lên thành phố, đào sâu vào cuộc sống của cô, khiến cô kinh hãi tột độ, như một mối đe dọa trực tiếp đến “tình yêu” vặn vẹo ấy.
Nhưng ba cậu học sinh – Long, Hưng, Quân – đã biết hết mọi chuyện từ lâu, thậm chí trước cả khi Nhi nhận ra mức độ nghiêm trọng. Với tâm lý biến thái và quyền lực từ gia thế giàu có, họ không chỉ thỏa mãn với việc kiểm soát cơ thể cô mà còn muốn chiếm hữu cả linh hồn và mọi bí mật riêng tư. Họ đã hack điện thoại của Nhi qua một ứng dụng theo dõi tinh vi mà họ lén cài đặt từ lần đầu tiên cô đến biệt thự – một ứng dụng ẩn náu dưới dạng phần mềm cập nhật hệ thống, cho phép họ truy cập toàn bộ dữ liệu: tin nhắn, cuộc gọi, ảnh cá nhân, lịch sử duyệt web, thậm chí cả vị trí GPS để theo dõi từng bước chân của cô. Những gì họ khám phá được khiến họ nổi điên, nhưng cũng đầy hứng thú bệnh hoạn, như thể đang lật giở một cuốn nhật ký bí mật để khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.
Đầu tiên là tin nhắn với bạn trai ở quê – những dòng chữ đầy tình cảm mà Nhi từng gửi trước khi mọi thứ thay đổi: “Anh yêu, em nhớ anh lắm, cuối tuần em sẽ gọi về,” kèm theo những ảnh selfie dễ thương, mái tóc dài buông xõa, nụ cười ngây thơ mà giờ đây chỉ còn là quá khứ xa xôi. Họ đọc hết, từ những lời hứa hẹn tương lai “Sau khi học xong, mình cưới nhé anh,” đến những chia sẻ riêng tư về giấc mơ làm cô giáo, về gia đình nghèo khó ở miền Trung, và thậm chí cả những tin nhắn thân mật hơn, như “Em mơ về anh đêm qua, anh ôm em chặt lắm.” Long cười khẩy khi đọc, mặt đỏ bừng vì ghen tuông: “Con khốn, dám mơ được trai ôm? Em là của tụi anh thôi!” Hưng lướt qua lịch sử cuộc gọi, thấy những cuộc trò chuyện kéo dài hàng giờ, giọng nói ngọt ngào của Nhi mà giờ chỉ dành cho họ: “Nó biết hết bí mật của em, từ chuyện em thích ăn gì đến giấc mơ của em.” Quân đào sâu hơn, tìm thấy những ảnh riêng tư – ảnh Nhi mặc bikini ở bãi biển quê nhà, ảnh cô ôm bạn trai trong chuyến đi chơi, thậm chí cả những tin nhắn sexting nhẹ nhàng như “Em muốn anh hôn em khắp nơi,” khiến họ nổi điên thực sự, như thể những kỷ niệm ấy là sự phản bội trực tiếp. “Em dám gửi ảnh cho thằng khác? Em là nô lệ của tụi anh, không được có quá khứ!” Quân hét, tay siết chặt điện thoại.
Họ không dừng lại ở bạn trai; họ lật giở hết mọi thứ riêng tư nhất: Tin nhắn với bạn bè đại học, những lời than vãn về áp lực học hành “Mình mệt quá, muốn bỏ học,” kèm theo ảnh nhóm vui vẻ mà giờ Nhi tránh né; tin nhắn với gia đình, những lời hỏi han “Mẹ ơi, con gửi tiền về nhé,” và ảnh gia đình nghèo khó ở quê, khiến họ cười chế nhạo: “Em nghèo thế này, may mà có tụi anh ‘chăm sóc’.” Họ thậm chí xem lịch sử duyệt web của Nhi – những tìm kiếm về “cách massage thư giãn cho đàn ông,” “bộ đồ roleplay y tá,” và gần đây hơn là “hội chứng Stockholm là gì,” khiến họ cười đắc thắng: “Em đang tự nhận ra mình nghiện tụi anh rồi hả?” Họ đọc hết email học tập, lịch sử ngân hàng với số dư ít ỏi, và thậm chí cả nhật ký cá nhân trong ứng dụng ghi chú, những dòng viết đầy tuyệt vọng ban đầu “Mình bị ép buộc, mình phải chạy trốn,” nhưng dần chuyển sang “Hôm nay các chủ nhân đụ mình sướng quá, mình nghiện rồi.” Mọi thứ riêng tư nhất của Nhi – từ giấc mơ, nỗi sợ, đến những bí mật nhỏ nhặt như sở thích ăn uống hay ngày kinh nguyệt – đều bị phơi bày, khiến họ cảm thấy quyền lực hơn bao giờ hết, nhưng cũng nổi điên vì những dấu vết của cuộc sống cũ, đặc biệt là bạn trai. “Nếu em để lộ ra ngoài, em chết với tụi anh! Em phải cắt đứt hết, chỉ được nghĩ đến tụi anh thôi!” Long nhắn tin cho Nhi ngay lập tức, kèm theo ảnh chụp màn hình tin nhắn với bạn trai để đe dọa.
Cuối tuần ấy, khi Nhi đến biệt thự như thường lệ, run rẩy vì biết chúng nó đã hack điện thoại của mình. Long, Hưng, Quân ngồi đó, mặt lạnh tanh, điện thoại của Nhi nằm trên bàn gỗ lớn, màn hình sáng trưng với những tin nhắn từ bạn trai và những bí mật riêng tư bị phơi bày. “Em… các chủ nhân… em đến rồi,” Nhi thì thào, giọng lả lơi quen thuộc nhưng đầy sợ hãi, quỳ xuống sàn gỗ lạnh lẽo ngay cửa, ánh mắt cúi gằm, nước mắt lăn dài vì biết mình đã “phản bội” bằng cách giấu giếm quá khứ. Long cầm điện thoại lên, giọng đầy giận dữ và thao túng: “Em giấu tụi anh hả? Thằng bạn trai ở quê nghi ngờ em rồi, định lên gặp em? Em dám để thằng khác lo cho em? Em là của tụi anh thôi, hiểu chưa? Tụi anh hack điện thoại em rồi, biết hết: tin nhắn yêu đương, ảnh ôm ấp, giấc mơ cưới xin – tất cả! Em dám có quá khứ với thằng khác?” Hưng chen vào, mặt đỏ bừng vì ghen tuông bệnh hoạn: “Em gửi ảnh bikini cho nó? Em kể giấc mơ cho nó nghe? Em là nô lệ của tụi anh, không được có ai khác! Nếu em để lộ ra ngoài, video tống tiền sẽ lên mạng, và em chết với tụi anh – tụi anh sẽ phạt em nặng hơn bao giờ hết!” Quân cười khẩy, nhưng ánh mắt sắc lạnh đầy chiếm hữu: “Em ngoan thì tụi anh tha, nhưng phải cắt đứt hết với thằng đó, với bạn bè, gia đình – chỉ được sống cho tụi anh thôi. Em hiểu chưa? Tụi anh biết hết bí mật của em: ngày kinh, sở thích, thậm chí nhật ký em nghiện tụi anh thế nào!”
Nhi khóc nức nở, quỳ mọp dưới sàn, tay ôm chân Long, cơ thể run lẩy bẩy: “Em… em xin lỗi các chủ nhân… em không cố ý giấu… em sợ mất các chủ nhân lắm… xin đừng bỏ em! Em sẽ cắt đứt hết, em chỉ là của các chủ nhân thôi!” Giọng cô đầy tuyệt vọng, nhưng xen lẫn là nỗi sợ thực sự – sợ bị mất đi “các chủ nhân”, sợ cuộc sống không còn những cơn đê mê ấy, như thể họ là nguồn sống duy nhất, và bạn trai giờ chỉ là gánh nặng. Họ cười đắc thắng trước sự phục tùng, kéo Nhi vào phòng ngủ.
Họ lột sạch váy Nhi một cách thô bạo, đẩy cô nằm ngửa trên sàn gỗ lạnh lẽo của phòng ngủ, tay chân dang rộng, cơ thể mảnh mai lộ hết dưới ánh đèn mờ ảo, bầu ngực phập phồng theo nhịp thở gấp gáp đầy sợ hãi. “Em ngoan đi, tụi anh sẽ phạt em nặng để em nhớ bài học: Em chỉ là của tụi anh, không được giấu gì cả,” Long ra lệnh, giọng đầy quyền lực, cởi quần short lộ con cặc cứng ngắc. Họ lấy hàng chai dầu bôi trơn từ tủ đồ chơi tình dục – những chai lớn dung tích 500ml, mùi vani ngọt ngào nhưng nhớp nháp – đổ ồ ạt lên người cô như một cơn mưa dầu: dầu trơn tuột, nhớp nháp lan từ mái tóc dài rối bù xuống mặt, mắt, miệng, cổ, bầu ngực tròn trịa, núm vú hồng hào, bụng phẳng lì, vùng kín mịn màng, hậu môn, đùi trong, thậm chí cả bàn chân, khiến cơ thể Nhi bóng loáng, trơn trượt như một món đồ chơi sống, dầu thấm ướt sàn gỗ, tạo thành vũng nhớp nháp dưới lưng cô. “Em trơn quá, giờ tụi anh đụ em trơn tuột để em quên thằng bạn trai,” Hưng cười khẩy, quỳ xuống đâm mạnh dương vật vào âm đạo ướt át dầu, cú đẩy dễ dàng sâu tận cùng nhờ dầu bôi trơn, khiến Nhi hét lên đau đớn nhưng xen lẫn khoái cảm: “Chủ nhân… đau… nhưng em xin lỗi… đụ em mạnh đi!” Long chen vào hậu môn từ phía sau, dầu giúp đâm rút hung hăng, mỗi cú đẩy trơn tuột khiến cơ thể Nhi rung động: “Chịu phạt đi, tụi anh sẽ lấp đầy em!” Quân ép miệng, đâm sâu tận họng, dầu dính trên mặt khiến Nhi nghẹn ngào: “Nuốt đi em, tụi anh sẽ đụ em khắp nhà để em nhớ bài học!”
Trận gangbang tàn phá kéo dài suốt giờ đồng hồ, họ di chuyển khắp nơi trong biệt thự để khẳng định quyền sở hữu, biến hình phạt thành một cơn cuồng phong bôi trơn đầy nhơ nhuốc và bạo lực. Từ sàn phòng ngủ, dầu trơn khiến Nhi trượt ngã liên tục, họ đè cô xuống, đẩy rút ở mọi góc độ: Long ở âm đạo doggy style, tay siết mông trơn tuột, đẩy mạnh đến mức Nhi cong người: “Em nhớ chưa? Chỉ của tụi anh!” Hưng thay thế, đâm vào hậu môn missionary với chân dang rộng, dầu khiến cú đẩy sâu hơn, tay bóp ngực nhớp nháp: “Em dám có bạn trai? Tụi anh sẽ đụ em đến khi em quên tên nó!” Quân chen miệng, ép Nhi ngồi lên mặt cậu, nuốt dương vật sâu: “Mút mạnh đi em, nuốt tinh để tụi anh tha!” Nhi co giật, cảm giác trơn trượt, nhơ nhuốc kết hợp bạo lực đẩy cô vào cơn đê mê không lối thoát, dầu dính khắp nơi khiến da thịt va chạm kêu chẹp chẹp, khoái cảm tích tụ: “Chủ nhân… mạnh nữa… em sướng… em xin lỗi… em chỉ là của các chủ nhân!” Họ kéo cô vào phòng tắm, đổ thêm chai dầu lên vòi sen, nước và dầu hòa quyện thành dòng nhớp nháp, đụ cô dưới vòi nước: Long ở lồn đứng từ phía sau, Hưng ở lỗ đít quỳ dưới, Quân ở miệng ngồi trên bồn cầu, đẩy rút đồng bộ, dầu khiến cơ thể trượt ngã, Nhi đạt đỉnh liên tục, mất ý thức trong đê mê: “Ahhh… em ra… chủ nhân… đừng dừng… em yêu các chủ nhân!” Họ xuất tinh đầy người cô, tinh dịch hòa dầu, biến Nhi thành mớ hỗn độn nhơ nhuốc, nhưng cô rên rỉ đòi hỏi: “Tiếp đi chủ nhân… em nghiện phạt rồi!”
Sau hình phạt kéo dài này, Nhi chủ động chia tay bạn trai qua tin nhắn ngay sáng hôm sau, tay run run gõ: “Anh, mình chia tay đi. Em không xứng với anh, em đã thay đổi, đừng tìm em nữa.” Cô cắt đứt liên lạc với bạn bè bằng cách chặn số, xóa tài khoản mạng xã hội, và thậm chí không trả lời cuộc gọi từ gia đình, viện cớ “bận học”. Cô xin bảo lưu việc học ở trường đại học qua email, lý do “sức khỏe cá nhân”, và dọn hẳn đến căn biệt thự rộng lớn của ba học sinh, lấy cớ làm “người giúp việc bao ăn ở” mà phụ huynh họ – những người hiếm khi về nhà vì công việc – dễ dàng chấp nhận. “Em sẽ ở đây mãi mãi, phục vụ các chủ nhân,” Nhi thì thào với họ, ánh mắt đầy phục tùng, như một nô lệ tự nguyện.