Những đêm làng quê – Update Chương 39
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những đêm làng quê – Update Chương 39
Tác Giả: Đang cập nhật,Tí em tèo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 20/07/2026
Những ngày sau đó, Hạnh cố gắng xây dựng lại khoảng cách giữa mình và con trai một cách rõ rệt. Bà né tránh Quang nhiều nhất có thể, dù sống chung một nhà.
Ngày thứ nhất
Sáng sớm, Hạnh dậy từ rất sớm, nấu cháo và để sẵn trên bàn. Khi Quang dậy và bước ra bếp, bà đang đứng rửa bát, lưng quay hẳn về phía con trai.
“Con ăn cháo đi, mẹ đi làm sớm hôm nay.” Hạnh nói mà không quay lại, giọng bình thản nhưng cứng nhắc.
Quang bước lại gần hơn, định nói gì đó. Hạnh lập tức né sang một bên, cầm túi xách:
“Mẹ đi đây. Con ăn xong nhớ dọn dẹp nhé.”
Bà đi ra khỏi nhà nhanh chóng, không cho Quang cơ hội lại gần. Suốt ngày hôm đó, khi Quang nhắn tin hỏi han, Hạnh chỉ trả lời ngắn gọn:
Hạnh: Mẹ ổn. Con ăn trưa chưa?
Không còn những câu quan tâm dài dòng như trước.
Tối về, Hạnh về nhà muộn hơn thường lệ. Bà ăn cơm một mình trong bếp, rồi nhanh chóng đi tắm và nằm trên giường, quay lưng về phía chỗ Quang thường nằm. Khi Quang nằm xuống, anh khẽ gọi:
“Mẹ…”
“Con ngủ đi. Mẹ mệt.” Hạnh đáp, giọng mệt mỏi và lạnh nhạt.
Ngày thứ hai và thứ ba
Hạnh tiếp tục né tránh. Sáng nào bà cũng dậy thật sớm, nấu ăn xong là đi làm luôn, không cho Quang cơ hội ôm hay nói chuyện riêng. Khi Quang cố tình đứng gần trong bếp, bà lại lùi lại một bước, giọng nhỏ nhưng kiên quyết:
“Con đứng xa ra một chút. Mẹ đang làm.”
Tối về, Hạnh hạn chế ngồi chung ghế salon với con trai. Bà hay vào phòng sớm, đóng cửa lại. Có hôm Quang gõ cửa hỏi:
“Mẹ có cần con xoa bóp chân không?”
“Không cần con. Mẹ tự làm được.” Hạnh trả lời từ trong phòng.
Quang cảm nhận rõ sự thay đổi. Mẹ đang cố tình tạo khoảng cách, né tránh mọi tiếp xúc thân mật. Anh buồn và khó chịu, nhưng cũng hiểu mẹ đang giằng xé nội tâm. Anh không ép, chỉ cố gắng tiếp cận nhẹ nhàng hơn.
Có lần Quang cố ôm mẹ từ phía sau khi bà đang phơi quần áo ở sân sau. Hạnh giật mình đẩy tay con ra ngay:
“Quang… con đừng làm thế. Mẹ xin con… Chúng ta không thể tiếp tục như trước được nữa.”
Giọng bà run run, mắt hơi đỏ. Quang dừng lại, giọng trầm thấp:
“Mẹ… mẹ hối hận thật sao?”
Hạnh không trả lời, quay lưng lại, tiếp tục phơi đồ. Khoảng cách giữa hai người ngày càng rõ rệt.
Ngày thứ tư
Hạnh né tránh càng mạnh hơn. Bà xin làm ca dài hơn ở xưởng để về nhà muộn. Khi về, bà chỉ chào con trai qua loa rồi vào phòng. Ăn tối cũng ăn riêng trong bếp.
Quang ngồi một mình ở phòng khách, lòng nặng trĩu. Anh biết mẹ đang cố gắng trở về vai trò “mẹ” thuần túy, cố dập tắt ngọn lửa đã bùng lên giữa hai người. Nhưng anh cũng cảm nhận được sự giằng xé của mẹ – những ánh mắt thoáng qua đầy phức tạp, những lúc bà cắn môi khi anh ở gần.
Đêm đó, Quang nằm trên giường tầng trên, không ngủ được. Hạnh nằm một mình tầng dưới, cũng trằn trọc. Cả hai đều nhớ những ngày gần gũi trước đây, nhưng không ai dám bước qua khoảng cách mà Hạnh đang cố dựng lên.
Sự kìm nén và né tránh khiến không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Hạnh hy vọng thời gian sẽ giúp bà quên đi, nhưng sâu thẳm trong lòng, bà biết điều đó không dễ dàng.
Quang thì kiên nhẫn chờ đợi. Anh tin rằng khoảng cách này sẽ không kéo dài mãi.
Mình có bán chương để coi không ạ, đợi hơi lâu
Không bít mình có bán chương để xem không
Sr các bác đợt vừa rồi e hơi bận để các bác chờ lâu nhé
có tất cả bao nhiêu chương vậy bác
Hiện tại e đang viết đến chương 80 bác mà còn phải chỉnh sửa có chút lâu
Bán không bạn..lấy chút cà phê
Tuần ra được 2 chương thôi à???
Đợt này em bận nhiều việc quá bác
Em nên cho số tài khoản mọi người gửi em cốc café thì mới có động lực sáng tác chứ