Những đêm làng quê – Update Chương 39
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những đêm làng quê – Update Chương 39
Tác Giả: Đang cập nhật,Tí em tèo
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 20/07/2026
Sáng hôm sau, Hạnh tỉnh dậy từ rất sớm, khi trời còn tờ mờ sáng. Cơ thể bà ê ẩm, lồn vẫn còn dính đầy tinh trùng khô của con trai. Bà nằm im một lúc, nước mắt lăn dài trên má, lòng đầy hoảng loạn và tội lỗi.
(Trời ơi… mình đã làm gì vậy? Mẹ con mình… đã quan hệ với nhau. Quang nó là con của mình, Sai rồi… sai hoàn toàn… Nếu ai biết thì mẹ chết mất… rồi làng xóm mà biết chuyện chắc chỉ còn nước bỏ xứ mà đi thôi ……)
Hạnh vội ngồi dậy, kéo chăn che người thật chặt. Bà liếc sang Quang đang còn ngủ say bên cạnh, lòng hoảng sợ. Không dám ở lại giường chung thêm giây nào, bà lén thu gom chăn gối của mình và chuyển hết lên tầng trên .
Bà dọn lại giường chiếu , quyết định từ nay sẽ ngủ riêng. Xong xuôi, Hạnh xuống bếp nấu cháo, cố tình làm ồn một chút để Quang tỉnh giấc, nhưng bà không muốn nhìn con trai.
Khi Quang dậy và bước ra bếp, Hạnh đang đứng khuấy nồi cháo, lưng quay hẳn về phía con trai. Bà không quay lại, giọng cố giữ bình thường nhưng cứng nhắc và xa cách:
“Quang con dậy rồi à? Mẹ nấu cháo xong rồi, con ăn đi rồi đi làm.”
Quang bước lại gần hơn, định ôm mẹ từ phía sau như mọi ngày. Hạnh khẽ né người sang một bên, giọng hơi run:
“Con… con đừng lại gần mẹ. Mẹ đang nấu cơm.”
Quang dừng lại, rõ ràng cảm nhận được sự né tránh mạnh mẽ của mẹ. Anh cố cười nhẹ, giọng dịu dàng:
“Mẹ… sáng nay mẹ không khỏe à?”
Hạnh không quay lại, tay siết chặt cái thìa khuấy cháo:
“Mẹ ổn. Con ăn cháo đi. Mẹ… từ nay mẹ ngủ trên tầng. Con ngủ một mình dưới này nhé.”
Quang đứng im, lòng nặng trĩu. Anh hiểu mẹ đang cố gắng xây dựng lại khoảng cách, cố gắng trở về vai trò người mẹ thuần túy. Anh không ép, chỉ hỏi khẽ:
“Mẹ… mẹ hối hận thật sao?”
Hạnh im lặng một lúc, giọng nhỏ nhưng kiên quyết, đầy sợ hãi:
“Quang con… hôm qua là sai lầm. Mẹ không muốn nhắc lại. Chúng ta là mẹ con, phải giữ khoảng cách. Mẹ sợ lắm… Sợ nếu tiếp tục như vậy, mẹ không còn mặt mũi nào nhìn ông bà tổ tiên nữa . Sợ em conbiết, sợ bố con về, sợ cả làng biết… Mẹ là mẹ con, không thể làm chuyện đó được nữa.”
Bà vội vàng múc cháo vào bát đặt xuống bàn, rồi quay vào phòng thay đồ đi làm, tránh ánh mắt con trai. Trên đường đi làm, Hạnh ngồi trên xe máy, nước mắt lăn dài.
( Mình là mẹ con… Phải giữ khoảng cách. Nếu không, mình không biết rồi chuyện này sẽ đi về đâu nữa . Mẹ sợ chính mình… sợ dục vọng này… sợ một ngày không dừng lại được…)
Tối hôm đó, Hạnh về nhà muộn hơn thường lệ. Bà ăn cơm một mình trong bếp, rồi nhanh chóng lên tầng ngủ riêng. Khi Quang gõ cửa hỏi:
“Mẹ có cần con xoa bóp chân không?”
Hạnh đáp từ trong phòng, giọng mệt mỏi và lạnh nhạt:
“Không cần con. Mẹ tự làm được. Con ngủ đi.”
Quang đứng ngoài cửa một lúc lâu, rồi lặng lẽ lên tầng. Anh cảm nhận rõ nỗi sợ hãi và sự né tránh của mẹ – bà đang cố gắng chạy trốn khỏi những gì đã xảy ra, cố gắng dập tắt ngọn lửa đã bùng lên giữa hai người.
Những ngày tiếp theo, Hạnh tiếp tục né tránh. Bà dậy sớm, đi làm muộn về, hạn chế nói chuyện riêng với con trai. Mỗi khi Quang cố tiếp cận, bà lại lùi lại một bước, giọng nhỏ nhưng kiên quyết:
“Con đứng xa ra. Mẹ mệt.”
Nhưng trong lòng Hạnh, nỗi sợ hãi ngày càng lớn. Bà sợ mình không kìm được, sợ dục vọng trỗi dậy, sợ một ngày nào đó sẽ sa ngã hoàn toàn và không thể quay đầu.
Còn Quang, anh kiên nhẫn chờ đợi, biết rằng khoảng cách này chỉ là tạm thời.
Mình có bán chương để coi không ạ, đợi hơi lâu
Không bít mình có bán chương để xem không
Sr các bác đợt vừa rồi e hơi bận để các bác chờ lâu nhé
có tất cả bao nhiêu chương vậy bác
Hiện tại e đang viết đến chương 80 bác mà còn phải chỉnh sửa có chút lâu
Bán không bạn..lấy chút cà phê
Tuần ra được 2 chương thôi à???
Đợt này em bận nhiều việc quá bác
Em nên cho số tài khoản mọi người gửi em cốc café thì mới có động lực sáng tác chứ