Những đêm làng quê – Update Chương 39

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Những đêm làng quê – Update Chương 39

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 20/07/2026

Những ngày tiếp theo trôi qua trong nhịp sinh hoạt quen thuộc nhưng đầy ngột ngạt. Quang vẫn dậy sớm nấu ăn, để cơm trưa sẵn, gọi điện hỏi han giữa giờ nghỉ, tối về làm việc nhà và xoa bóp, lau người cho mẹ. Hạnh ngày càng quen với sự chăm sóc chu đáo của con trai, nhưng nội tâm hai mẹ con càng lúc càng hỗn loạn.Thứ Bảy chiều, trời làng Cây Da dịu mát hơn sau cơn mưa nhỏ. Hạnh đã rút bột được hai ngày, chân còn hơi ê ẩm nhưng đi lại được nhẹ nhàng. Quang xin nghỉ làm sớm, đi chợ mua một ít đồ mừng: ít thịt bò tươi, cá lóc, rau thơm, một ít trái cây, và đặc biệt là vài lon bia lạnh cùng chai rượu trắng nhỏ.
Về nhà, Quang hào hứng bày biện:
“Mẹ ơi! Hôm nay con mua ít đồ mừng mẹ khỏi hẳn tai nạn, xuất viện về nhà vui vẻ. Tối con làm món bò xào, cá kho, mẹ với con ăn mừng nhé!”
Hạnh ngồi trên ghế salon, mặc cái áo ba lỗ trắng mỏng và quần lửng ngắn, đôi vú căng tràn in rõ núm vú, mỉm cười dịu dàng nhưng lòng dậy sóng:
“Con chu đáo quá… Mẹ khỏi hẳn rồi, nhờ con chăm sóc. Ăn mừng cũng được, nhưng uống ít thôi con nhé.”
( Con trai mẹ giờ lớn thật rồi, biết lo cho mẹ đủ thứ. Nhìn con cao lớn, cơ bắp, con cặc cũng căng phồng trong quần khi con cúi xuống bày đồ… Mẹ lại ướt rồi.aizzz mình lại suy nghĩ bậy bạ gì không biết…)
Quang vào bếp nấu nướng hăng say. Tối đến, hai mẹ con ngồi bàn ăn nhỏ trong phòng khách. Đèn vàng ấm áp, mùi thức ăn thơm phức. Quang mở hai lon bia lạnh, rót cho mẹ một cốc nhỏ, tự uống một lon.
“Chúc mừng mẹ khỏe lại! Con thương mẹ nhất trên đời.” Quang nâng cốc, mắt nhìn sâu vào mẹ.
Hạnh cụng cốc, uống một ngụm, mặt hơi ửng hồng vì rượu và lòng bồn chồn:
“Mẹ cũng cảm ơn con… Những ngày qua con vất vả lắm. Mẹ nằm viện với về nhà, nếu không có con thì mẹ không biết làm sao.”
Uống được hai lon bia và chút rượu, không khí ấm lên. Hạnh bắt đầu tâm sự nhiều hơn, giọng khàn khàn vì men rượu:
“Con ơi… Mẹ cô đơn lắm. Bố con đi làm xa, chỉ biết chuyển tiền, về nhà cũng ít khi quan tâm mẹ. Mẹ làm công nhân vất vả, về nhà chỉ hai mẹ con… Dạo này con chăm mẹ chu đáo, mẹ thấy… ấm lòng lắm.”
Quang ngồi sát hơn, tay đặt lên tay mẹ, siết nhẹ:
“Con biết mẹ cô đơn. Con cũng vậy. Con lớn rồi nhưng con chỉ muốn ở bên mẹ. Mẹ đẹp lắm… Da trắng, vú to, mông tròn… Con hay nhìn mẹ mà… thèm được gần mẹ hơn.”
Lời nói thẳng thắn khiến Hạnh đỏ mặt, nhưng men rượu khiến bà không né tránh. Bà siết tay con lại:
“Con nói linh tinh… Mẹ già sắp bốn mươi rồi. Nhưng… mẹ cũng thấy con trai mẹ nam tính, cao lớn. Những lúc con xoa bóp, lau người cho mẹ… mẹ thấy lạ lắm. Tim mẹ đập nhanh, cơ thể mẹ… nóng lên.”
(Quang ơi… con đang nói con thèm mẹ à? Mẹ cũng thèm con. Lồn mẹ giờ ướt nhẹp mất rồi . Nếu con dám hôn mẹ… mẹ sẽ không cưỡng lại đâu…)
Quang thở dồn dập, con cặc gân guốc đen thui cương cứng đau nhức trong quần. Nó rót thêm rượu cho mẹ và cho mình:
“Mẹ… con không giấu nữa. Từ khi xem những truyện… con nghiện mẹ. Con muốn chăm sóc mẹ không chỉ là con trai, mà như đàn ông. Con muốn ôm mẹ, hôn mẹ, muốn… làm mẹ sướng…”
Hạnh run run, mắt long lanh, tay siết chặt tay con. Men rượu cộng với những ngày kìm nén khiến bà không còn lý trí:
“Con trai… mẹ biết con nhìn mẹ khác rồi. Mẹ cũng… cô đơn, cũng thèm… Nhưng chúng ta là mẹ con, sai lắm con ạ…”
Dù miệng nói vậy, bà không rút tay lại, thậm chí còn dựa người vào vai con trai. Quang ôm nhẹ vai mẹ, hơi thở nóng hổi phả vào tóc mẹ.
Không khí giữa hai mẹ con lúc này căng như dây đàn, chỉ chờ một tia lửa nhỏ là bùng nổ.

4.2 77 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
39 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hhhhhhh

Mình có bán chương để coi không ạ, đợi hơi lâu

Hhhhhhh

Không bít mình có bán chương để xem không

Tí em tèo

Sr các bác đợt vừa rồi e hơi bận để các bác chờ lâu nhé

VLXX

có tất cả bao nhiêu chương vậy bác

Tí em tèo

Hiện tại e đang viết đến chương 80 bác mà còn phải chỉnh sửa có chút lâu

Biladen

Bán không bạn..lấy chút cà phê

Hoàng Việt

Tuần ra được 2 chương thôi à???

Tí em tèo

Đợt này em bận nhiều việc quá bác

Hoàng Việt

Em nên cho số tài khoản mọi người gửi em cốc café thì mới có động lực sáng tác chứ